“Tớ… tớ hiểu rồi.”
Lời thì thầm của Linh vừa đủ nghe trong không gian tĩnh mịch của hành lang. Thật vậy, cô bé đã hiểu. Dù không có một lời tỏ tình nào được nói ra, nhưng khoảnh khắc này, dưới ánh đèn mờ ảo, giữa sự im lặng của ngôi trường về đêm, một lời thừa nhận ngầm đã được trao. Sự bối rối và những câu trả lời úp mở lại vô tình kéo họ lại gần nhau hơn, như một lời khẳng định về một thứ tình cảm đã vượt qua ranh giới tình bạn. Ánh mắt hai người giao nhau, đầy cảm xúc và sự hiểu ngầm. Long khẽ siết nhẹ bàn tay trên tóc Linh, như một lời hứa, một lời cam kết không lời. Hơi ấm từ bàn tay cậu ấy lan tỏa, xua tan đi cái lạnh se của đêm muộn, và cũng xua đi những hoài nghi, những lo lắng trong lòng Linh.
Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang bắt đầu cất lên khúc ca đẹp nhất của nó, dù còn đầy bối rối và thử thách. Linh biết, những lời đồn này sẽ còn tiếp diễn, sẽ còn gây ra nhiều khó khăn. Có thể Tùng vẫn đang theo dõi, và cậu ta sẽ không bỏ qua cơ hội để xen vào, gây ra rắc rối cho Long và Linh trong các chương tới. Nhưng cô bé cũng biết, cô bé không đơn độc. Bên cạnh cô bé là Long, người con trai mà cô bé đang dành trọn trái tim mình, người con trai đã chứng tỏ sự quan tâm và bảo vệ cô bé bằng những hành động chân thành nhất. Cái chạm tay nhẹ nhàng của Long, hơi ấm từ bàn tay cậu ấy, chính là lời hứa thầm lặng dưới ánh đèn hành lang, rằng dù có chuyện gì xảy ra, cậu ấy sẽ luôn ở bên cạnh cô bé. Và nhóm bạn thân của họ, Hùng, Mai, Lan, sẽ tiếp tục là những người đồng hành, chứng kiến và ủng hộ cho câu chuyện tình yêu chớm nở này. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã trở thành nhân chứng cho một tình yêu đầy bối rối nhưng cũng vô cùng ngọt ngào, một tình yêu đang dần tìm thấy con đường của riêng mình.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua những tán lá xanh um tùm trong sân trường Ánh Dương, rải những đốm sáng vàng óng lên nền gạch đỏ tươi. Tiếng chuông báo hiệu tiết học cuối cùng trước giờ ra chơi vang lên, ngân nga khắp các hành lang, đánh thức ngôi trường sau những giờ học căng thẳng. Tiếng giảng bài từ các lớp học vẫn còn văng vẳng đâu đó, hòa cùng tiếng bút viết sột soạt trên giấy, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Mùi phấn bảng thoảng nhẹ trong không khí, quyện với hương giấy sách mới và đôi khi là mùi cà phê từ căng tin lén lút bay lên, vẽ nên một bức tranh sống động, tràn đầy năng lượng.
Trong lớp 11A1, cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm trẻ trung và năng động, đứng trước bảng, mái tóc ngắn cá tính lướt nhẹ theo mỗi cử động. Cô đưa tay gõ nhẹ lên mặt bảng, thu hút sự chú ý của cả lớp.
“Các em chú ý! Đây là dự án khoa học trọng điểm của học kỳ, điểm số sẽ ảnh hưởng lớn đến kết quả cuối năm. Cô đã chia nhóm dựa trên năng lực và sự phối hợp để đảm bảo hiệu quả cao nhất.” Giọng cô Lan Anh vang lên rõ ràng, đầy nhiệt huyết, khiến cả lớp im phăng phắc. Long và Linh, vẫn còn chìm đắm trong những suy nghĩ miên man về cuộc trò chuyện đêm qua, bất giác ngẩng đầu lên. Một cảm giác bồn chồn khó tả dâng lên trong lòng cả hai.
Long ngồi thẳng lưng, ánh mắt trầm tĩnh hướng về phía bảng. Cậu không đoán được mình sẽ cùng nhóm với ai, nhưng cậu biết rõ mình muốn cùng nhóm với Linh. Cái chạm tay và ánh mắt đêm qua đã khiến một điều gì đó trong Long trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cậu muốn được ở bên cô bé, muốn được bảo vệ cô bé, không chỉ khỏi những lời đồn thổi mà còn khỏi mọi khó khăn. Nhưng đồng thời, cậu cũng lo lắng. Liệu Linh có cảm thấy thoải mái khi làm việc chung với cậu sau tất cả những gì đã xảy ra, sau cái "lời thừa nhận thầm lặng" đó? Cậu sợ rằng sự bối rối sẽ khiến cả hai không thể tập trung vào dự án quan trọng này.
Linh ngồi ngay phía trước Long, sống lưng cô bé cứng đờ. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô bé cũng đang nghĩ về Long, về cái chạm tay ấm áp đêm qua, về ánh mắt dịu dàng của cậu ấy. Một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào xen lẫn chút ngại ngùng cứ thế bao trùm lấy cô. Cô mong đợi được làm việc chung với Long, nhưng cũng sợ hãi. Sợ rằng những cảm xúc chớm nở này sẽ khiến cô trở nên vụng về, không thể tập trung. Sợ rằng những lời đồn sẽ lại bùng lên mạnh mẽ hơn, và cô sẽ không biết phải đối mặt thế nào.
Cô Lan Anh bắt đầu đọc tên các nhóm. Từng cái tên vang lên, và học sinh xì xào bàn tán. Đến lượt nhóm số 3, cô Lan Anh dừng lại một chút, như thể muốn tạo thêm kịch tính. "Nhóm 3: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, và Hoàng Thảo Mai!"
Nghe tên mình và tên Long được xướng lên cùng nhau, Linh giật mình, đôi mắt to tròn mở lớn. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, cô bé không kìm được mà quay phắt lại nhìn Long. Long cũng ngẩng đầu, ánh mắt màu hổ phách chạm vào ánh mắt của Linh. Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại. Trong đôi mắt của Long, Linh thấy sự bất ngờ, rồi dần chuyển sang một sự nhẹ nhõm và vui vẻ khó tả. Còn trong đôi mắt của Linh, Long thấy sự bối rối, nhưng cũng có chút tò mò và háo hức không thể che giấu.
Phan Việt Hùng, ngồi ngay cạnh Long, không kìm được mà cười tủm tỉm, huých nhẹ vào tay Mai. "Long với Linh lại đỏ mặt kìa. Chắc sắp có chuyện rồi đây!" Hùng thì thầm, giọng lanh lảnh nhưng đủ để Long và Linh nghe thấy.
Hoàng Thảo Mai, trầm tính hơn, chỉ cười nhẹ, ánh mắt thông minh lướt qua Long và Linh. Cô bé gật đầu đồng tình với Hùng, như thể đã đoán trước được điều này. "Bọn mình chỉ cần ngồi xem thôi," Mai đáp lại, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy ẩn ý.
Long khẽ nhíu mày, có chút không vui vì những lời trêu chọc của Hùng, nhưng rồi cậu cũng mỉm cười nhẹ. Cậu không phủ nhận cảm xúc của mình nữa. Cậu nhìn Linh, và ánh mắt cô bé vẫn còn đang lơ đãng trên khuôn mặt cậu. Một cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng Long. Cậu muốn nói điều gì đó để trấn an Linh, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Linh nhanh chóng quay mặt lại, che đi khuôn mặt đang ửng đỏ. Cô bé cảm thấy tim mình đập liên hồi. Cùng nhóm với Long, và cả Hùng, Mai nữa? Đây là một sự sắp xếp hoàn hảo để cô bé có thể vừa làm việc hiệu quả, vừa được ở gần Long. Nhưng cũng là một thử thách lớn. Làm sao cô bé có thể tập trung vào dự án khi Long cứ ở ngay bên cạnh, và những cảm xúc kia cứ không ngừng lớn lên?
“Cô sẽ gửi đề tài chi tiết cho từng nhóm qua email. Các em có một tuần để lên ý tưởng và phác thảo đề cương. Tuần sau chúng ta sẽ có buổi báo cáo sơ bộ,” cô Lan Anh tiếp tục, giọng nói rành mạch, dứt khoát.
Long hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cậu biết đây là một cơ hội. Cơ hội để cậu và Linh có thể hiểu nhau hơn, để cậu có thể thể hiện sự quan tâm của mình một cách tự nhiên nhất, không còn phải giấu giếm nữa. Cậu đã sẵn sàng cho điều đó. Cậu nhìn sang Linh một lần nữa, thấy cô bé đang cắn nhẹ môi dưới, ánh mắt vẫn còn một chút hoang mang nhưng cũng đầy quyết tâm. Long khẽ mỉm cười. "Linh à... tớ không muốn cậu buồn vì những chuyện đó." Lời nói của cậu đêm qua lại vang vọng trong tâm trí. Cậu sẽ không để cô bé buồn. Cậu sẽ bảo vệ cô bé, bằng mọi giá.
***
Chiều muộn, sau giờ học, quán cà phê Sắc Màu đón Long và Linh bằng một không gian ấm cúng, thoang thoảng hương cà phê đậm đà và bánh ngọt mới ra lò. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, với những khung cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ. Bên trong, nội thất bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, tranh vẽ nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái. Tiếng xay cà phê đều đặn hòa cùng điệu nhạc acoustic du dương, tạo nên một bầu không khí thư thái, dễ chịu, rất thích hợp để học tập và trò chuyện.
Long và Linh chọn một góc khuất, cạnh cửa sổ, nơi ánh nắng chiều dịu nhẹ còn vương lại, rải những vệt vàng mơ lên mặt bàn gỗ. Họ trải sách vở, laptop và những bản in đề cương dự án ra. Ban đầu, có chút im lặng gượng gạo bao trùm giữa hai người. Cả Long và Linh đều cảm thấy không khí hơi ngột ngạt sau cuộc trò chuyện đêm qua và ánh mắt trao nhau trong lớp học. Những cảm xúc chưa gọi tên cứ lởn vởn quanh họ, khiến mỗi hành động, mỗi lời nói đều trở nên thận trọng.
Long là người phá vỡ sự im lặng trước. Cậu hắng giọng nhẹ, chỉnh lại gọng kính rồi đẩy tập tài liệu về phía Linh. “Đề tài của nhóm chúng ta là ‘Ứng dụng AI trong bảo vệ môi trường’. Cô Lan Anh gợi ý chúng ta nên tập trung vào một vấn đề cụ thể. Cậu có ý tưởng gì không, Linh?” Giọng Long trầm ấm, mang theo sự nghiêm túc của một người trưởng nhóm, nhưng ẩn sâu bên trong là một chút bối rối.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn Long. Cô bé khẽ nuốt nước bọt. “Ừm… em cũng đang suy nghĩ. Với Hạ Long là thành phố biển, em nghĩ chúng ta có thể tập trung vào các giải pháp cho ô nhiễm biển, ví dụ như rác thải nhựa, dầu loang…” Cô bé nói, giọng nhỏ dần khi cảm thấy Long vẫn đang nhìn mình chằm chằm.
Long mỉm cười nhẹ. Nụ cười đó khiến trái tim Linh như muốn lạc nhịp. “Tuyệt vời! Anh cũng đang nghĩ đến đó! Anh nghĩ chúng ta có thể nghiên cứu về việc sử dụng AI để phát hiện và phân loại rác thải trên biển, hoặc dự đoán các sự cố tràn dầu để có biện pháp ứng phó kịp thời.” Long nói, giọng đầy hào hứng. Cậu bắt đầu phác thảo vài ý tưởng lên một tờ giấy trắng, những nét chì dứt khoát và mạch lạc.
Linh nhìn Long, đôi mắt sáng lên vì kinh ngạc. “Trời ơi, Long đúng là… thần giao cách cảm! Em cũng vừa nghĩ đến mấy ý đó xong!” Cô bé cười khúc khích, hơi đỏ mặt, cảm thấy thật sự ngạc nhiên trước sự đồng điệu giữa hai người. Cái cảm giác bối rối ban đầu dần tan biến, nhường chỗ cho sự hứng thú với công việc.
Long nhìn Linh, ánh mắt cậu ấy ấm áp hơn thường lệ, không còn vẻ lạnh lùng như mọi khi. “Cậu có vẻ hứng thú với môi trường biển? Vì Hạ Long là quê hương chúng ta à?”
Linh khẽ gật đầu, má cô bé ửng hồng. “Ừm, với lại… em thích cảm giác được làm điều gì đó ý nghĩa cho quê hương mình. Hơn nữa, biển Hạ Long đẹp như vậy, em không muốn nó bị ô nhiễm.” Cô bé nhìn Long, rồi lại lảng đi vì ngại ngùng, nhưng trong thâm tâm, cô bé cảm thấy thật sự hạnh phúc khi Long quan tâm đến những gì cô bé nghĩ.
Họ tiếp tục thảo luận, những ý tưởng cứ thế tuôn trào. Long vẽ sơ đồ trên giấy, giải thích các thuật toán AI phức tạp bằng những ví dụ dễ hiểu. Linh lắng nghe chăm chú, đôi khi bổ sung ý tưởng, đưa ra những câu hỏi thông minh, sắc bén. Sự ăn ý của họ thật đáng kinh ngạc. Hai người dường như có thể đọc được suy nghĩ của nhau, mỗi khi Long nói ra một ý tưởng, Linh đã sẵn sàng để tiếp nối hoặc hoàn thiện nó. Không gian quán cà phê dường như biến mất, chỉ còn lại hai người họ và dự án khoa học.
Trong lúc cả hai đang cùng chỉ vào một điểm trên bản vẽ sơ đồ, tay Long vô tình chạm vào tay Linh. Một cái chạm nhẹ, thoáng qua, nhưng đủ để khiến Linh giật mình, rụt tay lại như bị điện giật. Tim cô bé đập mạnh liên hồi. Khuôn mặt cô bé bỗng chốc đỏ bừng. Long cũng khựng lại một nhịp, ánh mắt cậu ấy lướt nhanh qua bàn tay vừa chạm nhau, rồi lại nhìn thẳng vào mắt Linh, ánh mắt đầy sự xin lỗi nhưng cũng không kém phần dịu dàng.
“Cậu… có lạnh không?” Long hỏi, giọng trầm thấp, cố gắng phá vỡ sự ngượng ngùng đang len lỏi. Cậu nhận thấy Linh đang run nhẹ. “Để anh gọi thêm đồ uống nóng cho cậu nhé.” Không đợi Linh trả lời, Long đã gọi một cốc trà gừng ấm cho cô bé. Hành động quan tâm tinh tế của cậu khiến Linh càng thêm bối rối, nhưng cũng cảm thấy vô cùng ấm áp và được che chở. Long không hề né tránh, không hề tỏ ra xa cách. Cậu ấy vẫn ở đó, vẫn quan tâm cô bé bằng những cử chỉ nhỏ nhất.
Cốc trà gừng ấm nóng được đặt xuống bàn, hơi ấm phả vào khuôn mặt Linh. Cô bé khẽ nhấp một ngụm, cảm thấy vị gừng cay nhẹ lan tỏa trong cổ họng, xua đi cái lạnh và cả sự ngượng ngùng. Long vẫn đang kiên nhẫn giải thích một thuật toán phức tạp khác, ánh mắt cậu ấy tập trung vào sơ đồ, nhưng Linh biết, cậu ấy vẫn đang để ý đến cô bé. Cậu ấy không muốn cô bé cảm thấy khó chịu.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang chứng kiến từng khoảnh khắc nhỏ bé này. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế len lỏi vào trái tim họ, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và giờ đây, nó đang được tô điểm thêm bởi những sắc màu của sự ăn ý, sự quan tâm và những rung động ngọt ngào.
***
Phòng thí nghiệm của trường Ánh Dương chìm trong ánh đèn tuýp trắng sáng, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, tập trung. Các dãy bàn dài với bồn rửa, vòi nước và ổ điện được sắp xếp gọn gàng. Tủ đựng hóa chất và dụng cụ thủy tinh lấp lánh dưới ánh đèn. Tiếng lạch cạch của dụng cụ thủy tinh, tiếng bếp ga mini cháy liu riu, và tiếng ghi chép sột soạt của Long và Linh là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Mùi hóa chất đặc trưng, thoảng hương cồn nhẹ, quyện vào không khí, gợi lên cảm giác của một không gian học thuật chuyên sâu. Bên ngoài, trời đã tối hẳn, không khí se lạnh của đêm muộn bắt đầu len lỏi qua khe cửa.
Long và Linh miệt mài với các thí nghiệm nhỏ để kiểm tra tính khả thi của một số giải pháp. Long mặc chiếc áo khoác đồng phục, tay áo xắn cao, ánh mắt tập trung vào ống nghiệm đang đun nóng. Cậu ấy giải thích những khái niệm phức tạp về phản ứng hóa học và cách chúng có thể được ứng dụng trong việc xử lý ô nhiễm. Hơi thở ấm áp của Long phả nhẹ vào tóc Linh khi cậu nghiêng người chỉ vào công thức trên bảng.
“Long ơi, cái phản ứng này… em vẫn chưa hiểu rõ lắm về cơ chế của nó,” Linh hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn vào cuốn sách giáo khoa. Cô bé cảm thấy thật sự choáng ngợp trước kiến thức sâu rộng của Long.
Long quay sang, nụ cười nhẹ nở trên môi. “À, để anh giải thích kỹ hơn. Nó giống như thế này này…” Cậu ấy đến gần hơn, chỉ vào công thức trên trang sách. Hơi thở ấm áp của Long phả vào tóc Linh một lần nữa, khiến cô bé khẽ rùng mình, không phải vì lạnh mà vì một cảm giác xao xuyến khó tả. Cậu ấy kiên nhẫn giảng giải, dùng những từ ngữ đơn giản, dễ hiểu nhất. Mỗi khi Long giải thích, Linh lại cảm thấy như một bức màn mờ được vén lên, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Long giỏi thật đấy, cái gì cũng biết,” Linh thì thầm, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Long, trong đó chất chứa cả sự tin tưởng tuyệt đối. Cô bé chưa bao giờ thấy ai vừa thông minh, vừa kiên nhẫn đến vậy. Cảm giác được Long quan tâm, được cậu ấy chỉ bảo, khiến cô bé cảm thấy mình thật đặc biệt.
Long khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và chân thành, không hề có chút tự mãn nào. “Không có cậu, anh cũng không thể nghĩ ra ý tưởng này nhanh vậy đâu. Cậu là người đã đưa ra ý tưởng về ô nhiễm biển Hạ Long mà.” Cậu ấy nói, ánh mắt ấm áp nhìn sâu vào mắt Linh. Cậu ấy thật sự trân trọng những đóng góp của Linh, không hề xem nhẹ cô bé. Điều đó khiến Linh cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Thời gian trôi đi nhanh chóng. Long và Linh dường như quên đi mọi thứ xung quanh, chìm đắm hoàn toàn vào công việc. Kim đồng hồ đã chỉ gần mười một giờ đêm. Long đang ghi chép lại kết quả thí nghiệm cuối cùng thì cậu nghe thấy một tiếng thở dài khe khẽ bên cạnh. Cậu quay sang, và thấy Linh đã ngủ gật trên bàn, đầu gục xuống, mái tóc đen dài rủ xuống che đi một phần khuôn mặt thanh tú. Bên cạnh cô bé là cuốn sách giáo khoa mở dở và chiếc bút chì khắc tên 'L.L' (Linh Linh), mà cô bé đã dùng từ lâu, nay lại nằm gọn trong lòng bàn tay.
Long mỉm cười nhẹ. Cậu đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc rủ xuống trán Linh, chỉnh lại để cô bé có thể ngủ thoải mái hơn. Cái chạm tay nhẹ nhàng, đầy trìu mến đó, không hề có chút vướng bận hay bối rối nào. Cậu nhẹ nhàng cởi chiếc áo khoác đồng phục của mình, từ từ đắp lên vai cô bé, che đi cái lạnh đang len lỏi. Hơi ấm từ chiếc áo của Long bao trùm lấy Linh, như một vòng tay che chở vô hình.
Cậu ngồi xuống chiếc ghế đối diện, lặng lẽ quan sát gương mặt thanh tú đang say ngủ của Linh dưới ánh đèn phòng thí nghiệm. Ánh mắt Long tràn đầy sự dịu dàng và che chở. Cậu thấy rõ sự mệt mỏi trên gương mặt cô bé, nhưng cũng thấy sự kiên cường và đam mê. Trong khoảnh khắc này, mọi rào cản, mọi sự e dè đều tan biến. Long nhận ra, cậu yêu Linh, yêu cả sự hoạt bát, sự thông minh, và cả sự yếu đuối khi cô bé ngủ gật. Cảm xúc này đã vượt xa tình bạn, vượt xa những rung động đầu đời. Nó là tình yêu, một tình yêu chân thành và sâu sắc.
"Long..." Linh thì thầm trong giấc ngủ, giọng nói nhỏ như tiếng gió thoảng qua.
Long khẽ giật mình, tim cậu đập mạnh. Cậu nhìn Linh, ánh mắt đầy bối rối nhưng cũng không giấu được sự hạnh phúc. Cậu tự hỏi liệu Linh có đang mơ về cậu không. Long đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc của Linh lần nữa, rồi khẽ thì thầm: “Ngủ ngon nhé, Linh.” Cậu biết rằng, những lời đồn thổi, những ánh mắt tò mò, hay bất cứ trở ngại nào khác cũng không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng là cậu đã nhận ra tình cảm của mình, và cậu sẽ làm mọi cách để bảo vệ cô bé, để cô bé luôn được vui vẻ và hạnh phúc.
Việc họ làm việc khuya ở trường, trong phòng thí nghiệm vắng lặng, có thể dẫn đến một sự kiện bất ngờ nào đó, một cuộc chạm mặt không mong muốn, hoặc một bước ngoặt mới cho mối quan hệ của họ. Nhưng Long không nghĩ đến điều đó. Lúc này, trong tâm trí cậu chỉ có hình ảnh Linh đang say ngủ, và cảm giác ấm áp lan tỏa trong trái tim cậu. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến những khoảnh khắc đầu tiên của tình yêu, và giờ đây, nó đang chứng kiến một lời hứa thầm lặng, một sự cam kết không lời, dưới ánh đèn đêm của phòng thí nghiệm. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần trở nên rõ ràng, mạnh mẽ và không thể chối từ.