Ánh đèn vàng dịu của Quán Cafe Sắc Màu, mùi cà phê thoang thoảng, và lời khuyên chân thành của Mai đã giúp Linh nhìn rõ hơn con đường mà trái tim cô đang muốn đi. Cô biết, mình không thể cứ mãi trốn tránh. Cô cần phải thành thật với chính mình, và có lẽ, đã đến lúc cô phải đối diện với những rung động mà Long đã vô tình gieo vào lòng cô. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây, chúng đã đủ lớn để cô không thể phớt lờ được nữa. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chờ đợi cô đưa ra quyết định.
***
Tiếng chuông báo hết giờ ra chơi buổi chiều vang lên leng keng, rộn rã như một khúc nhạc vui tai, phá tan bầu không khí ồn ào của hành lang trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Học sinh các lớp lũ lượt kéo nhau vào, tiếng bước chân thình thịch, tiếng cười nói giòn tan hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của tuổi học trò. Nắng dịu cuối thu len lỏi qua ô cửa kính, đổ xuống sàn lớp những vệt sáng vàng ươm, ấm áp. Mùi giấy sách cũ, mùi phấn bảng cùng với hơi ẩm từ những cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vất trong không khí, phảng phất một chút hoài niệm.
Lê Ngọc Linh vẫn ngồi im lìm ở bàn học cuối dãy, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hàng cây bàng đang bắt đầu ngả màu đỏ úa. Vẻ hoạt bát, tươi tắn thường ngày của cô bé dường như đã bị một lớp màn mỏng của sự ưu tư che phủ. Đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đượm một nỗi buồn khó tả, như thể cô đang mang trong lòng một gánh nặng vô hình nào đó. Linh khẽ thở dài, mái tóc đen dài óng ả khẽ lay động theo nhịp vai run rẩy. Cô bé không hề hay biết rằng, mọi cử chỉ nhỏ nhặt của mình đều đang lọt vào tầm mắt của một người.
Hoàng Thảo Mai ngồi ngay bên cạnh, đôi mắt sau cặp kính cận vẫn dõi theo cô bạn thân với vẻ lo lắng. Mai nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy sự thấu hiểu: “Linh này, cậu vẫn buồn chuyện đó sao? Đừng nghĩ nhiều quá. Tớ biết nó khó, nhưng cậu không thể cứ mãi chìm trong mớ cảm xúc hỗn độn này được.”
Linh khẽ lắc đầu, một nụ cười gượng gạo nở trên môi. “Tớ chỉ... không biết phải làm sao nữa, Mai ạ. Cứ cảm thấy mọi thứ đè nặng. Tớ đã hiểu ra nhiều điều hơn sau khi nói chuyện với cậu hôm qua, nhưng vẫn không biết phải đối mặt với nó như thế nào. Cảm giác có lỗi với Tùng, và cả… những cảm xúc của tớ dành cho Long nữa. Mọi thứ cứ rối bời như một cuộn chỉ vướng mắc.” Cô bé ngước nhìn Mai, ánh mắt đầy sự cầu cứu. “Tớ sợ làm tổn thương Tùng, sợ làm mọi thứ phức tạp hơn, và sợ cả chính những cảm xúc của mình. Có phải tớ quá tham lam không, Mai?”
Thảo Mai khẽ siết chặt vai Linh, cố gắng truyền cho cô bạn một chút sức mạnh. “Không phải tham lam đâu, Linh. Cậu chỉ đang thành thật với trái tim mình thôi. Tình cảm là thứ khó nói nhất mà. Cậu đã dũng cảm đối diện với nó là tốt rồi. Điều quan trọng nhất bây giờ là cậu phải tìm được sự bình yên trong lòng mình.” Mai nói thêm, ánh mắt thông minh lấp lánh như đang nhìn thấu tâm can cô bạn. “Và cậu biết không, đôi khi, sự im lặng không phải là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề. Dù là Tùng hay là Long, họ đều xứng đáng được biết sự thật từ cậu.”
Từ phía cuối lớp, Trần Hoàng Long vẫn đang âm thầm quan sát hai cô bạn. Cậu tựa lưng vào mép bàn, tay cầm một cuốn sách giáo khoa Toán nhưng đôi mắt màu hổ phách lại không hề tập trung vào những con số khô khan. Cậu nhận thấy rõ sự khác lạ ở Ngọc Linh. Vẻ tươi tắn, rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự trầm tư, mệt mỏi. Ánh mắt ưu tư của cô bé như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim cậu, khiến lòng Long dấy lên một nỗi bất an khó tả.
“Linh đang gặp chuyện gì?” Long tự hỏi trong đầu, giọng nói trầm ấm chỉ vang vọng trong tâm trí cậu. “Ánh mắt ấy… nó không giống Linh một chút nào. Chắc hẳn là chuyện hôm qua. Tùng tỏ tình đã khiến cô ấy khó xử đến vậy sao? Hay là… cô ấy buồn vì mình đã không xuất hiện kịp thời? Hay vì mình vẫn cứ giữ khoảng cách?” Một cảm giác ghen tuông vu vơ xen lẫn sự hối hận chợt dâng lên trong lòng Long. Cậu đã cố gắng giữ bình tĩnh, đã cố gắng không can thiệp vào chuyện của Tùng và Linh vì không muốn đẩy cô bé vào thế khó. Nhưng giờ đây, nhìn thấy Linh buồn bã như vậy, Long cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải làm gì đó. Cậu không thể cứ đứng nhìn cô bé chìm đắm trong nỗi buồn được.
Cậu nhớ lại những lời Mai đã nói với Linh, tuy không nghe rõ, nhưng cử chỉ và ánh mắt của Mai đã cho cậu biết rằng cô bạn đang cố gắng an ủi Linh. Mai thật sự là một người bạn tốt, luôn ở bên cạnh Linh. Còn cậu thì sao? Cậu đã làm được gì cho Linh ngoài việc âm thầm quan sát và ghen tuông trong lòng?
Long khẽ nhíu mày. Gương mặt góc cạnh của cậu thoáng hiện lên vẻ quyết tâm. “Mình phải làm gì đó.” Cậu tự nhủ. Nhưng làm gì đây? Trực tiếp hỏi Linh ư? Không, cậu không muốn cô bé cảm thấy áp lực. Long luôn là một người trầm tính, ít khi thể hiện cảm xúc ra bên ngoài. Cậu thích hành động hơn là nói. Nhưng lần này, hành động của cậu phải thật tinh tế, đủ để Linh cảm nhận được sự quan tâm, nhưng không quá lộ liễu để làm cô bé thêm bối rối.
Long đứng dậy, vờ như đi lấy nước hoặc ra hành lang hóng gió. Cậu lướt qua bàn học của Linh một cách tự nhiên, bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi. Ánh mắt cậu vô tình dừng lại vài giây trên cuốn sách giáo khoa Hóa học của cô bé, nơi có một dòng chữ nguệch ngoạc mà Linh đã viết ở trang bìa: "Cố lên, Ngọc Linh!" cùng một hình trái tim nhỏ. Cậu thoáng thấy khóe mắt Linh vẫn còn vương vấn chút buồn, nhưng cô bé đã cố gắng nở một nụ cười đáp lại Mai. Sự kiên cường ẩn chứa trong vẻ ngoài mỏng manh ấy khiến trái tim Long khẽ nhói.
Cậu không nói gì, chỉ để lại một thoáng dừng chân ngắn ngủi, một ánh mắt lướt qua đầy ẩn ý. Cậu biết, Thảo Mai đủ tinh ý để nhận ra ánh mắt của cậu, và có thể cả Ngọc Linh nữa, dù cô bé đang cố gắng che giấu cảm xúc của mình. Long tiếp tục bước ra hành lang, đi về phía cầu thang. Gió thu từ biển thổi vào, mang theo hơi mặn đặc trưng của Hạ Long, khẽ vuốt ve mái tóc đen của cậu. Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự se lạnh của buổi chiều tà. Cậu biết, một kế hoạch đã hình thành trong đầu mình. Một kế hoạch nhỏ, đơn giản, nhưng cậu hy vọng nó sẽ mang lại chút ánh sáng cho tâm hồn đang nặng trĩu của Ngọc Linh. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long không nên có những giọt nước mắt buồn bã, Long nghĩ, và cậu muốn làm mọi cách để cô bé của cậu luôn được rạng rỡ.
***
Đêm dần buông xuống, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối thu ở thành phố biển. Gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo thành những tiếng rít khe khẽ, như lời thì thầm của màn đêm. Trong căn hộ tập thể cũ đã được sửa sang lại, ánh đèn vàng dịu hắt lên chiếc bàn học đơn sơ nhưng ngăn nắp của Long. Cậu ngồi đó, dáng người cao ráo hơi cúi xuống, gương mặt góc cạnh trầm tư dưới ánh sáng yếu ớt. Xung quanh cậu là tiếng sinh hoạt quen thuộc của khu tập thể: tiếng bát đĩa va chạm loảng xoảng từ căn hộ hàng xóm, tiếng ti vi vọng lại từ nhà bên cạnh, và xa xa là tiếng còi xe máy thỉnh thoảng xé tan màn đêm tĩnh mịch. Mùi thức ăn tối vẫn còn vương vất trong không khí, xen lẫn mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những tòa nhà cũ kỹ, tạo nên một bầu không khí vừa quen thuộc vừa có chút u hoài.
Long vẫn đang suy nghĩ về Ngọc Linh, về ánh mắt buồn bã của cô bé mà cậu đã bắt gặp chiều nay. Hình ảnh ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí cậu, khiến cậu không thể nào tập trung vào bài vở. Cậu biết, cô bé đang trải qua một giai đoạn khó khăn, không chỉ vì chuyện của Tùng mà còn có thể là áp lực từ việc học hành, từ những kỳ vọng của mọi người. Linh luôn là một cô gái mạnh mẽ, nhưng Long biết, sâu thẳm bên trong, cô bé cũng cần một điểm tựa.
Cậu mở điện thoại, màn hình sáng lên trong bóng tối. Ngón tay cậu lướt trên bàn phím, gõ đi gõ lại một vài dòng chữ rồi lại xóa. “Làm sao để cô ấy biết mình ở đây, mà không làm cô ấy thêm khó xử?” Long tự hỏi. Cậu không muốn cô bé cảm thấy áp lực khi nhận được sự quan tâm trực tiếp từ cậu vào lúc này, đặc biệt là sau chuyện của Tùng. Cậu cũng không muốn cô bé nghĩ rằng cậu đang lợi dụng lúc cô yếu lòng để chen chân vào. Long luôn là người cẩn trọng, suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện, và tình cảm của cậu dành cho Linh cũng vậy. Nó sâu sắc, chân thành, nhưng cũng rất tinh tế và tôn trọng.
“Một tin nhắn? Nhưng từ số của mình thì sẽ quá rõ ràng.” Cậu lại xóa. “Nhờ Hùng gửi ư? Không được, thằng Hùng chắc chắn sẽ không giữ được bí mật. Mà mình cũng không muốn nó biết chuyện này, nó sẽ trêu chọc không ngừng mất.” Long khẽ mỉm cười trước ý nghĩ đó. Việt Hùng, cậu bạn thân lém lỉnh của cậu, luôn là người khuấy động mọi chuyện. Nhưng lần này, Long muốn giữ sự việc thật riêng tư, thật nhẹ nhàng.
Cậu nhớ đến một chiếc điện thoại cũ, đã lâu không dùng đến, với một chiếc sim phụ mà cậu đã mua từ lâu để đăng ký một vài tài khoản online. Chiếc điện thoại đó nằm gọn trong ngăn kéo bàn học, phủ một lớp bụi mờ. Long lấy nó ra, lau chùi cẩn thận. Chiếc điện thoại cục gạch cũ kỹ, màn hình nhỏ bé, nhưng nó lại là công cụ hoàn hảo cho kế hoạch của cậu.
Cậu lại mở tin nhắn, lần này với một sự bình tâm hơn. Cậu muốn gửi một thông điệp đơn giản, nhưng đủ sức mạnh để động viên Linh, để cô bé biết rằng có một người luôn âm thầm ở bên ủng hộ cô, dù là từ xa. Cậu không cần Linh biết đó là ai, chỉ cần cô bé cảm thấy được an ủi, được tiếp thêm sức mạnh là đủ.
“Đừng lo lắng quá. Mọi khó khăn đều sẽ qua đi. Cậu mạnh mẽ hơn cậu nghĩ. Luôn có người ủng hộ cậu.”
Long đọc đi đọc lại dòng tin nhắn ấy. Nó ngắn gọn, nhưng chứa đựng tất cả những gì cậu muốn nói. Nó không quá ủy mị, không quá trực tiếp, nhưng đủ để chạm đến trái tim người nhận. Cậu hy vọng Linh sẽ hiểu được tấm lòng của cậu qua những câu chữ ấy. Cậu hy vọng cô bé sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn, bớt đi phần nào gánh nặng trong lòng.
Ngón tay Long khẽ lướt trên nút gửi. Một giây do dự. Liệu làm thế này có đúng không? Liệu có khiến Linh bận tâm thêm không? Nhưng rồi, hình ảnh ánh mắt ưu tư của Linh lại hiện về, xua tan mọi nghi ngờ. Long tin vào trực giác của mình. Cậu tin rằng một lời động viên chân thành, dù là ẩn danh, cũng có thể mang lại sức mạnh.
"Gửi."
Long nhấn nút gửi. Tin nhắn đi. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng cậu. Cậu đặt chiếc điện thoại cũ xuống, ngả lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng mờ ảo đã bắt đầu ló dạng sau những đám mây, chiếu rọi một vệt sáng bạc lên khung cửa sổ cũ kỹ. Cậu thầm ước, những lời của cậu sẽ như ánh trăng kia, dịu dàng soi sáng cho tâm hồn Linh, mang đến cho cô bé sự bình yên. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, không ồn ào, không vồ vập, nhưng đủ để lại những dấu ấn sâu đậm. Và Long muốn, cậu sẽ là con sóng dịu dàng ấy, âm thầm vỗ về trái tim Linh, tiếp thêm sức mạnh cho cô bé trong hành trình rực rỡ của tuổi thanh xuân.
***
Đêm khuya tĩnh lặng bao trùm khắp căn phòng của Lê Ngọc Linh, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng gió heo may se lạnh luồn qua khe cửa sổ. Ngoài kia, ánh trăng mờ ảo cố gắng xuyên qua lớp mây mỏng, rải những vệt sáng lờ mờ lên tấm rèm cửa đã cũ. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ hòa lẫn với mùi tinh dầu hoa oải hương dịu nhẹ mà Linh thường dùng, tạo nên một không gian vừa thân thuộc vừa có chút cô đơn.
Ngọc Linh nằm trên giường, cố gắng vùi mình vào cuốn sách Ngữ văn đang mở dở. Dòng chữ cứ nhảy múa trước mắt cô bé, không tài nào đi vào tâm trí được. Những lời tâm sự với Thảo Mai chiều hôm qua đã giúp cô bé gỡ được một nút thắt lớn trong lòng, giúp cô nhận ra tình cảm thực sự của mình. Nhưng sự nhận ra ấy cũng kéo theo một nỗi lo lắng mới: làm thế nào để đối diện với nó? Làm thế nào để không làm tổn thương Tùng, và làm thế nào để... Long biết được điều đó? Đầu óc cô bé vẫn quay cuồng với những suy nghĩ miên man, khiến sự mệt mỏi thể chất lẫn tinh thần dần xâm chiếm. Cô bé thở dài, khép cuốn sách lại, đặt lên chiếc tủ đầu giường.
Đúng lúc đó, một tiếng “ting” vang lên khe khẽ từ chiếc điện thoại đặt cạnh gối, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm. Linh giật mình, vươn tay cầm điện thoại lên. Màn hình sáng lên, hiển thị một tin nhắn từ một số lạ. Cô bé hơi nhíu mày. Ai lại nhắn tin cho cô vào giờ này? Và là số lạ nữa chứ.
Linh mở tin nhắn. Dòng chữ hiện ra trên màn hình nhỏ bé:
“Đừng lo lắng quá. Mọi khó khăn đều sẽ qua đi. Cậu mạnh mẽ hơn cậu nghĩ. Luôn có người ủng hộ cậu.”
Cô bé đọc đi đọc lại tin nhắn, từng chữ, từng câu. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào trái tim cô. Ban đầu là sự tò mò, ai là người đã gửi tin nhắn này? Rồi đến sự ngạc nhiên, tại sao người này lại biết cô đang lo lắng? Và rồi, một sự ấm áp lan tỏa trong lòng cô bé, xua tan đi phần nào cái lạnh lẽo của đêm khuya và những ưu tư đang bủa vây.
“Ai vậy?” Linh lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức cô bé cũng không chắc mình có nghe thấy không. “Nhưng… sao lại đúng lúc này? Ai có thể hiểu mình đến vậy?” Cô bé cảm thấy như có một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Dòng tin nhắn không quá dài, nhưng nó chứa đựng một sức mạnh an ủi phi thường. Nó như một chiếc phao cứu sinh bất ngờ xuất hiện giữa biển khơi hỗn loạn trong tâm hồn cô.
Linh nằm im lặng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Cô bé cố gắng lục lọi trong trí nhớ, xem ai có thể là người đã gửi đi những lời lẽ chân thành và tinh tế đến vậy. Thảo Mai ư? Không, Mai sẽ không bao giờ dùng số lạ để nhắn tin cho cô. Hùng? Cậu ấy thì sẽ không bao giờ nghiêm túc được như thế này. Cô bé nghĩ đến Tùng. Nhưng Tùng đang thất vọng, cậu ấy có lẽ cũng đang rất buồn. Hơn nữa, Tùng cũng sẽ không nói những lời như vậy, Tùng sẽ trực tiếp hỏi han cô.
Rồi, một cái tên chợt lóe lên trong tâm trí Linh, như một tia sáng yếu ớt nhưng đầy hy vọng giữa màn đêm. Trần Hoàng Long.
Chỉ là một trực giác, một cảm giác mơ hồ, nhưng nó lại mạnh mẽ đến lạ. Những lời nói ấy, cái cách thể hiện sự quan tâm một cách âm thầm, không phô trương, lại trùng khớp đến kỳ lạ với tính cách của cậu ấy. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng hành động của cậu ấy luôn chất chứa nhiều ý nghĩa. Cậu ấy luôn ở đó, âm thầm quan sát, âm thầm bảo vệ. Cô bé nhớ lại ánh mắt Long đã lướt qua mình chiều nay trong lớp học, cái khoảnh khắc rất nhỏ bé nhưng lại khiến cô bé cảm thấy một sự chú ý đặc biệt. Cậu ấy có thể đã nhận ra sự khác lạ của cô.
Linh khẽ mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhõm, không còn gượng gạo hay ưu tư như lúc nãy, mà là một nụ cười chân thành, thoát ra từ tận đáy lòng. Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể cô bé, xua tan đi sự lạnh lẽo của đêm khuya. Cô bé nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo vẫn đang cố gắng chiếu sáng. Lòng cô bỗng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Những nỗi lo lắng, những gánh nặng dường như đã vơi đi một nửa. Cô bé không còn cảm thấy cô đơn nữa. Cô bé biết rằng, có một người đang ở đó, ở một nơi nào đó, âm thầm dõi theo và ủng hộ cô.
Cô bé không chắc chắn 100% rằng đó là Long, nhưng trái tim cô mách bảo rằng khả năng đó rất cao. Và chỉ riêng cái suy nghĩ ấy thôi cũng đủ khiến cô bé cảm thấy được an ủi vô cùng. Cái tên Long, giờ đây, không chỉ là một người bạn cùng lớp, không chỉ là một đối tượng ngưỡng mộ, mà đã trở thành một điểm tựa tinh thần, một ngọn hải đăng lấp lánh trong màn sương mù của những cảm xúc phức tạp.
Linh khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên hiếm có sau chuỗi ngày dài giằng xé. Tin nhắn động viên ấy, dù từ một số lạ, đã là một chất xúc tác quan trọng, khiến cô bé suy nghĩ nghiêm túc hơn về tình cảm của mình dành cho Long. Cô bé đã hiểu ra, Long không cần những lời nói hoa mỹ hay những hành động phô trương. Sự quan tâm của cậu ấy, giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, luôn ở đó, âm thầm nhưng bền bỉ, sâu sắc. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang mỉm cười với cô bé, hứa hẹn một bình minh tươi sáng hơn, một chặng đường thanh xuân rực rỡ hơn đang chờ đợi cô. Cô bé biết, đã đến lúc cô phải thành thật với trái tim mình, và có lẽ, cũng đã đến lúc cô phải tìm cách để Long biết được điều đó.