Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời Hạ Long, nhưng trong lòng Ngọc Linh, một cơn bão cảm xúc vẫn đang gào thét không ngừng. Cô bé bước về nhà với bước chân nặng trĩu, từng nhịp đập của trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lời tỏ tình của Tùng, ánh mắt đầy tha thiết của cậu ấy, và cả sự khó xử đến tột cùng khi cô phải nói lời từ chối, tất cả cứ xoáy sâu vào tâm trí Linh, tạo thành một mớ bòng bong không thể gỡ.
Khi cánh cửa căn hộ tập thể cũ đóng lại sau lưng, Linh cảm thấy một sự cô độc bao trùm. Khu nhà tập thể 4-5 tầng xây từ những năm 80-90, với kiến trúc đơn giản, cầu thang bộ cũ kỹ, tường vôi bong tróc và hành lang chung hẹp, bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Cô bé cố gắng nuốt xuống những cảm xúc đang trào dâng, khẽ khàng đi vào phòng mình. Căn phòng nhỏ bé, quen thuộc, luôn là nơi an toàn nhất của Linh, nhưng đêm nay, nó dường như cũng không thể xoa dịu được tâm hồn đang rối bời của cô.
Linh vùi mình vào chiếc giường, cố gắng tìm kiếm một giấc ngủ yên bình, nhưng vô vọng. Mọi suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu cô như những đám mây đen vần vũ trên bầu trời trước cơn giông. Cô lật người qua lại, kéo chiếc chăn lên đến cằm rồi lại đẩy xuống, tay vô thức chạm vào chiếc gối mềm mại, nhưng đầu óc vẫn quay cuồng. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác – tiếng TV lách tách, tiếng bát đĩa va chạm, tiếng trẻ con cười đùa dưới sân tập thể – tất cả đều trở nên xa xăm, mờ ảo trong tâm trí Linh. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm, mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, và cả mùi hương quen thuộc của gia đình cô (mùi bột giặt từ quần áo phơi, mùi nước hoa thoang thoảng của mẹ, mùi sách cũ từ giá sách) cũng không thể mang lại sự thanh thản như mọi ngày.
“Tại sao mọi chuyện lại phức tạp đến thế chứ?” Linh tự hỏi, giọng nói chỉ đủ cho mình nghe thấy. Cô nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh Tùng quỳ xuống, ánh mắt cầu xin của cậu ấy, vẫn hiện rõ mồn một. Cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng cô. Tùng là một người bạn tốt, luôn quan tâm, chăm sóc cô. Cô bé biết cậu ấy đã dũng cảm thế nào khi nói ra những lời đó. Nhưng cô không thể đáp lại. Trái tim cô không rung động theo cách mà Tùng mong muốn.
Rồi, một hình ảnh khác lại hiện lên, rực rỡ như ánh nắng Hạ Long. Đó là Long, với ánh mắt tập trung cao độ trong phòng thí nghiệm, đôi tay tỉ mỉ thao tác với những dụng cụ hóa học phức tạp. Khuôn mặt cậu ấy, những đường nét sắc sảo, vẻ điềm tĩnh pha chút lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự ấm áp đến lạ. Linh nhớ lại khoảnh khắc cậu ấy quay sang giải thích cho cô về một phần khó của dự án, giọng nói trầm ấm, kiên nhẫn. Cô nhớ hơi ấm từ chiếc áo khoác của cậu ấy mà cô đã choàng khi ngủ quên, mùi hương thoang thoảng của Long vẫn còn đọng lại trên đó. Nhớ cả ánh mắt cậu ấy nhìn cô khi họ cùng nhau hoàn thành dự án, một ánh mắt đầy tin tưởng và thấu hiểu.
“Cậu ấy... cậu ấy thật khác biệt,” Linh thầm thì. “Cậu ấy không nói nhiều, không thể hiện ra ngoài, nhưng tớ luôn cảm thấy được sự quan tâm của Long.” Tình cảm dành cho Long, không giống như sự ngưỡng mộ dành cho Tùng, nó đến một cách nhẹ nhàng, từ tốn như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng lại ăn sâu vào tâm hồn Linh lúc nào không hay. Nó không ồn ào, không vồ vập, mà là những rung động tinh tế, những khoảnh khắc lặng lẽ mà chỉ hai người mới có thể cảm nhận.
Linh thở dài thườn thượt, cuối cùng cũng không thể nằm yên được nữa. Cô ngồi bật dậy, đôi mắt to tròn, long lanh nhìn ra khung cửa sổ mở hé. Ngoài kia, bầu trời đã hoàn toàn chìm vào màn đêm tĩnh mịch, chỉ còn những ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu chiếu sáng. Không khí hơi se lạnh phả vào, khiến cô rùng mình nhẹ. Mặc dù đã cố gắng, Linh vẫn không thể sắp xếp được những suy nghĩ hỗn độn của mình. Nút thắt trong lòng cô càng lúc càng chặt.
Cô đưa tay với lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, hiển thị một vài tin nhắn chưa đọc. Linh lướt qua, rồi dừng lại ở số của Thảo Mai. Mai, cô bạn thân tri kỷ, luôn điềm tĩnh, thấu hiểu, và có những lời khuyên tinh tế nhất. Lúc này, Linh thực sự cần một người bạn như Mai, một người có thể giúp cô nhìn nhận mọi chuyện một cách khách quan hơn.
Cô ngập ngừng gõ vài dòng tin nhắn, ngón tay chần chừ trên bàn phím. "Mai à... cậu có rảnh không? Tớ muốn nói chuyện một chút..." Gửi đi, Linh cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút, như thể một phần gánh nặng đã được trút bỏ. Cô lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao đêm nay dường như cũng đang lấp lánh một cách bối rối. Hạ Long về đêm thật yên bình, nhưng trong trái tim Linh, sự bình yên ấy vẫn còn là một điều xa xỉ. Cô biết, mình cần phải đối diện với cảm xúc của bản thân, không thể trốn tránh mãi được. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, có lẽ đã đến lúc những con sóng ấy phải cuộn trào lên, để cô có thể nhìn rõ hơn những gì đang ẩn sâu trong đó.
***
Chiều hôm sau, Ngọc Linh đến Quán Cafe Sắc Màu sớm hơn Thảo Mai một chút. Cô chọn một góc khuất yên tĩnh, gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ với những ngôi nhà cổ kính mang vẻ đẹp riêng của Hạ Long. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại thành quán cà phê, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, với những cửa sổ lớn, tạo nên một không gian vừa cổ điển vừa hiện đại. Linh ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái, dựa lưng vào thành ghế, cảm nhận sự mềm mại bao bọc lấy mình.
Quán cà phê Sắc Màu luôn có một sức hút đặc biệt. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi qua từng góc quán, tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng, dễ chịu. Thỉnh thoảng, cô còn nghe thấy tiếng gõ bàn phím laptop từ những người làm việc tự do, tạo nên một không khí rất riêng. Hương cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò, thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, khiến tâm hồn người ta dễ dàng thả lỏng.
Linh nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trạng vẫn còn nặng trĩu. Hôm nay trời Hạ Long se lạnh hơn một chút, những đám mây xám lững lờ trôi trên nền trời. Cô thở dài, tay vô thức mân mê chiếc điện thoại. Dù đã nhắn tin cho Mai, dù đã quyết định sẽ tâm sự, nhưng khi đứng trước ngưỡng cửa của sự thật, Linh vẫn cảm thấy lo lắng và bối rối. Cô sợ hãi phải đối diện với chính cảm xúc của mình, sợ hãi phải gọi tên những điều đang diễn ra trong lòng.
Một lúc sau, tiếng chuông cửa khẽ vang lên. Linh ngẩng đầu lên, thấy Thảo Mai bước vào. Mai vẫn vậy, dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, khuôn mặt thanh tú với cặp kính cận quen thuộc, đôi mắt sáng thông minh. Mái tóc đen dài của cô bạn hôm nay được buộc đuôi ngựa gọn gàng. Mai mặc một chiếc áo len mỏng màu be, đơn giản nhưng thanh lịch, và trên tay vẫn là một cuốn sách nhỏ. Vừa nhìn thấy Mai, Linh cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Như thể một tảng đá đè nặng trong lòng đã được dỡ bỏ.
“Linh!” Mai vẫy tay chào, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô bạn tiến về phía Linh, đặt cuốn sách xuống bàn rồi ngồi đối diện.
“Mai,” Linh đáp lại, giọng nói khẽ run.
Mai gọi một ly trà sữa trân châu đường đen, món khoái khẩu của cô bạn, còn Linh vẫn chọn trà đào cam sả quen thuộc. Khi đồ uống được mang ra, Mai nhẹ nhàng đẩy ly trà sữa về phía Linh, ánh mắt đầy sự quan tâm.
“Cậu làm tớ lo lắng đấy, Linh,” Mai nói, giọng nhỏ nhẹ, điềm tĩnh. “Tin nhắn của cậu nghe có vẻ nặng nề lắm. Có chuyện gì mà cậu không thể nói qua điện thoại được à?”
Linh nhấp một ngụm trà đào, vị ngọt thanh và hương sả thoang thoảng giúp cô bình tĩnh hơn đôi chút. Cô nhìn Mai, đôi mắt ngập ngừng. “Tớ... tớ không biết phải bắt đầu từ đâu nữa, Mai à.”
Mai chỉ mỉm cười nhẹ, nhẹ nhàng đặt tay lên tay Linh, như một lời động viên vô thanh. “Cứ từ từ thôi. Tớ ở đây để lắng nghe cậu mà.” Bàn tay Mai ấm áp, truyền cho Linh một chút sức mạnh.
Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn độn trong đầu. Ánh đèn vàng dịu trong quán cà phê, cùng với ánh đèn đường bên ngoài hắt vào, tạo nên một cảm giác lãng mạn nhưng cũng đầy suy tư, rất phù hợp với tâm trạng của cô lúc này. Tiếng nhạc acoustic du dương vẫn đều đều vang lên, như một bản nhạc nền cho câu chuyện sắp được kể.
“Hôm qua, sau giờ học...” Linh bắt đầu, giọng cô bé nhỏ dần, như sợ ai đó sẽ nghe thấy câu chuyện của mình. “Tùng đã... đã tỏ tình với tớ.”
Mai không tỏ ra ngạc nhiên quá mức. Đôi mắt thông minh của cô bạn chỉ lấp lánh một tia suy tư, như thể Mai đã phần nào đoán trước được điều này. Cô chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Linh cứ tiếp tục.
“Cậu ấy dẫn tớ đến Công viên Bình Minh, rồi nói ra hết lòng mình,” Linh tiếp tục, hai tay cô siết chặt ly trà đào. “Cậu ấy nói cậu ấy thích tớ từ rất lâu rồi, thích nụ cười của tớ, thích sự hoạt bát của tớ... Cậu ấy nói muốn được chăm sóc tớ, muốn được ở bên tớ.”
Linh cúi đầu xuống, giọng nói đầy sự khó xử. “Tớ... tớ thật sự bất ngờ, Mai à. Tớ không nghĩ Tùng lại... lại có tình cảm sâu sắc như vậy với tớ. Tớ cũng không muốn làm cậu ấy tổn thương. Tớ đã cố gắng từ chối một cách nhẹ nhàng nhất có thể, nhưng tớ biết, cậu ấy vẫn rất buồn.”
Mai vẫn im lặng lắng nghe, đôi khi khẽ nhấp một ngụm trà sữa. Cô bạn không ngắt lời Linh, để cô bé thoải mái trút hết những gì đang đè nặng trong lòng. Không gian ấm áp của quán cà phê, mùi cà phê rang xay thoang thoảng, và sự hiện diện của Mai khiến Linh cảm thấy an toàn hơn để giãi bày.
“Tớ cảm thấy có lỗi với Tùng,” Linh nói, giọng cô bé nghẹn lại. “Cậu ấy tốt với tớ như vậy, luôn quan tâm tớ, giúp đỡ tớ. Tớ biết ơn cậu ấy rất nhiều. Nhưng... tớ không thể đáp lại tình cảm đó.”
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy rối bời nhìn Mai. “Nhưng đó không phải là tất cả, Mai à. Điều khiến tớ bối rối nhất là... là Long.”
Mai khẽ nhướn mày, nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh.
***
Trong không gian ấm áp và dịu dàng của Quán Cafe Sắc Màu, Ngọc Linh bắt đầu trút hết tâm sự, những nút thắt trong lòng cô dần được tháo gỡ dưới ánh mắt thấu hiểu của Thảo Mai. Ly trà đào trong tay Linh đã vơi đi một nửa, hơi ấm từ nó dần tan vào không khí, nhưng sự ấm áp từ tình bạn của Mai thì vẫn còn nguyên vẹn.
“Tớ cảm thấy có lỗi với Tùng, nhưng tớ... tớ không thể ngừng nghĩ về Long,” Linh nói, giọng cô bé giờ đây không còn nghẹn ngào mà thay vào đó là một sự thổn thức khó tả. “Đặc biệt là sau hôm ở phòng thí nghiệm, tớ thấy cậu ấy thật khác biệt. Long không nói nhiều, nhưng mỗi hành động, mỗi ánh mắt của cậu ấy đều khiến tớ suy nghĩ. Cái cách cậu ấy tỉ mỉ làm dự án, cái cách cậu ấy kiên nhẫn giảng bài cho tớ, và cả cái cách cậu ấy nhìn tớ khi chúng tớ hoàn thành công việc... Tớ chưa từng thấy Long như vậy.”
Linh nhớ lại từng khoảnh khắc. Mùi hương dịu nhẹ từ chiếc áo khoác của Long, hơi ấm từ bàn tay cậu ấy khi vô tình chạm vào tay cô trong lúc làm thí nghiệm, và ánh mắt sâu thẳm mà cậu ấy dành cho cô. Những điều đó, tuy nhỏ nhặt, nhưng lại khắc sâu vào tâm trí Linh, tạo nên những rung động mà cô bé chưa từng trải qua với bất kỳ ai khác.
“Tớ... tớ cảm thấy tim mình đập nhanh hơn khi ở gần Long,” Linh tiếp tục, đôi má cô bé ửng hồng. “Khi cậu ấy cười, dù chỉ là một nụ cười thoáng qua, tớ cũng thấy vui lây. Khi cậu ấy cau mày vì một vấn đề khó, tớ cũng thấy lo lắng. Tớ chưa bao giờ có cảm giác như vậy với Tùng, dù Tùng luôn tốt bụng và quan tâm tớ.”
Linh cúi đầu, hai tay siết chặt ly trà sữa đã nguội lạnh. “Tớ không biết đây có phải là tình yêu không, Mai à. Tớ sợ. Sợ cảm giác này không đúng, sợ tớ đang hiểu lầm. Và tớ cũng sợ làm tổn thương Tùng thêm nữa.”
Thảo Mai lắng nghe kỹ càng, đôi mắt thông minh lấp lánh suy tư. Cô bạn không vội vàng đưa ra lời khuyên, mà chậm rãi để Linh tự nói ra hết những nỗi lòng của mình. Tiếng nhạc acoustic du dương vẫn đều đều vang lên, như xoa dịu những cảm xúc hỗn loạn trong Linh. Mùi cà phê rang xay ấm áp và hương bánh ngọt từ quầy pha chế thoang thoảng, tạo nên một không gian lý tưởng cho sự tâm sự chân thành.
Khi Linh im lặng, Mai nhẹ nhàng đặt ly trà sữa xuống bàn, rồi đưa tay nắm lấy tay cô bạn. Bàn tay Mai nhỏ nhắn, ấm áp, truyền cho Linh một sự trấn an lạ kỳ.
“Linh à,” Mai bắt đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định. “Cậu có nhớ câu chuyện về ‘con đường hai lựa chọn’ mà chúng ta từng đọc không? Đôi khi, trái tim chúng ta cũng đứng trước những con đường như thế.”
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt mong chờ nhìn Mai.
“Tùng là một chàng trai tốt, điều đó không ai có thể phủ nhận,” Mai nói tiếp, ánh mắt cô bạn nhìn thẳng vào Linh. “Cậu ấy có sự chân thành, có sự quan tâm. Việc cậu ấy tỏ tình với cậu là một điều đáng trân trọng. Nhưng tình cảm không thể ép buộc, Linh ạ. Lòng biết ơn và sự ngưỡng mộ không phải lúc nào cũng là tình yêu.”
Mai ngừng lại một chút, như để Linh có thời gian suy nghĩ. “Còn Long thì sao? Cậu nói cậu ấy không thể hiện nhiều. Nhưng cậu có cảm nhận được gì từ những hành động không lời của cậu ấy không? Cậu đã từng đỏ mặt, từng hồi hộp khi Long nhìn cậu chưa? Cậu có thấy tim mình đập nhanh hơn khi Long ở gần không? Cậu có thấy mỗi khi Long xuất hiện, cả thế giới xung quanh cậu dường như trở nên sáng bừng hơn không?”
Những câu hỏi của Mai như những tia sáng, chiếu rọi vào góc khuất trong trái tim Linh. Cô bé giật mình. Đúng vậy, cô đã từng đỏ mặt khi bắt gặp ánh mắt của Long. Cô đã từng cảm thấy hồi hộp đến lạ khi Long đứng gần, hay khi cậu ấy vô tình chạm vào tay cô. Tim cô thực sự đập nhanh hơn, mạnh hơn mỗi khi Long xuất hiện, đặc biệt là sau những lần họ làm việc nhóm cùng nhau. Cả Hạ Long dường như cũng rực rỡ hơn khi có Long bên cạnh cô.
“Tình cảm chân thật thường đến từ những điều nhỏ nhặt nhất, từ những rung động tinh tế mà đôi khi chính chúng ta cũng không gọi tên được ngay,” Mai tiếp tục, giọng nói của cô bạn như một lời thì thầm của tri kỷ. “Cậu không có lỗi khi không đáp lại tình cảm của Tùng, Linh ạ. Cậu chỉ đang thành thật với trái tim mình thôi. Và cậu cũng không có lỗi khi có những cảm xúc đặc biệt dành cho Long.”
Mai siết nhẹ tay Linh. “Tình cảm không thể ép buộc. Cậu cần thành thật với trái tim mình, Linh. Dù điều đó có khó khăn đến đâu. Cậu không thể cứ mãi bối rối và giằng xé như thế này được. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đâu phải để chúng ta cứ mãi chìm đắm trong những nỗi lo lắng không tên.”
Lời nói của Mai như một luồng gió mát lành, thổi tan đi những đám mây u ám trong lòng Linh. Cô bé ngẩng đầu lên, ánh mắt dần trở nên rõ ràng hơn, như thể một nút thắt đã tồn tại từ lâu trong lòng cô vừa được tháo gỡ. Cô nhìn Mai, đôi môi khẽ nở một nụ cười nhẹ nhõm.
“Cảm ơn cậu, Mai,” Linh nói, giọng cô bé giờ đây đã vững vàng hơn. “Tớ... tớ nghĩ tớ đã hiểu ra rồi.”
Ánh đèn vàng dịu của Quán Cafe Sắc Màu, mùi cà phê thoang thoảng, và lời khuyên chân thành của Mai đã giúp Linh nhìn rõ hơn con đường mà trái tim cô đang muốn đi. Cô biết, mình không thể cứ mãi trốn tránh. Cô cần phải thành thật với chính mình, và có lẽ, đã đến lúc cô phải đối diện với những rung động mà Long đã vô tình gieo vào lòng cô. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây, chúng đã đủ lớn để cô không thể phớt lờ được nữa. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chờ đợi cô đưa ra quyết định.