Ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua tán lá bàng cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sân trường Ánh Dương, báo hiệu một tuần mới đã bắt đầu. Tiếng chuông báo hiệu giờ học đầu tiên vang lên giòn giã, rồi dần chìm vào những âm thanh quen thuộc của một buổi sáng thứ Hai điển hình: tiếng giảng bài đều đều từ các phòng học vọng ra, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, và đôi khi là tiếng thì thầm nho nhỏ của những cô cậu học trò đang cố gắng hoàn thành bài tập còn dang dở. Mùi phấn bảng, giấy sách mới và cả mùi hương của những đóa hoa sữa muộn còn vương vấn đâu đó trong không khí, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian học đường vừa quen thuộc vừa đầy sức sống.
Long bước đi trên hành lang tầng hai, dáng người cao ráo, vững chãi vẫn toát lên vẻ bình thản như thường lệ. Chiếc áo sơ mi đồng phục trắng tinh được là phẳng phiu, chiếc cà vạt thắt gọn gàng. Cậu mang theo một phong thái điềm tĩnh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm lướt qua những gương mặt học sinh đang vội vã. Bên cạnh cậu, Linh bước đi với vẻ hơi rụt rè hơn một chút. Mái tóc đen óng ả của cô bé được búi gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và đôi má ửng hồng. Chiếc cặp sách màu kem được ôm chặt trước ngực, như một tấm lá chắn vô hình. Cô bé cố gắng giữ nhịp bước chân sao cho thật tự nhiên, nhưng trong lòng lại cảm thấy một sự bất an nho nhỏ đang len lỏi.
Ngay từ khi vừa đặt chân vào cổng trường, Linh đã cảm nhận được những ánh mắt khác thường. Chúng không phải là những ánh mắt ngưỡng mộ hay tò mò đơn thuần như mọi khi cô và Long xuất hiện cùng nhau. Lần này, chúng mang theo một sự dò xét rõ rệt, những cái liếc mắt nhanh chóng và những lời thì thầm đầy ẩn ý. Như thể có một làn sóng vô hình đang lan tỏa khắp các hành lang, cuốn theo những câu chuyện mà cô bé chưa kịp nghe, chưa kịp hiểu. Mỗi bước chân của cả hai dường như đều bị soi mói, bị đặt lên bàn cân của sự đánh giá.
Khi Long và Linh đi ngang qua lớp 11A3, nơi Loan, Hà và Vy đang túm tụm lại ở hành lang, những lời thì thầm của ba cô bạn bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn, dù họ đã cố gắng hạ thấp giọng.
“Ê, nghe nói Long với Linh bữa giờ dính như sam ha?” Loan khẽ khàng, đôi mắt tinh ranh liếc nhanh về phía Long và Linh, rồi lại quay sang Hà và Vy, nháy mắt đầy vẻ thâm ý. Tóc nhuộm highlight của cô bé lay động theo từng cử động nhỏ, làm tăng thêm vẻ "sành điệu" nhưng cũng đầy tò mò.
Hà, cô bạn gầy gò đeo kính, nhanh chóng hưởng ứng, giọng nói có chút the thé: “Trời ơi, trai tài gái sắc mà! Đẹp đôi quá trời, xứng danh ‘cặp đôi vàng’ của trường mình luôn ấy chứ!” Cô bé vặn vẹo chiếc kẹp tóc hình nơ trên mái tóc mỏng, ánh mắt không giấu nổi sự thích thú khi được bàn tán về chuyện "hot" của trường.
Vy, với khuôn mặt bầu bĩnh và vẻ ngây thơ thường thấy, cũng không giấu được sự hào hứng: “Đúng là ‘cặp đôi vàng’ của trường mình! Bữa hôm đá bóng tớ thấy Long cứ nhìn Linh mãi thôi, rồi Linh cổ vũ nhiệt tình lắm. Xong rồi còn đi ăn chung nữa chứ!” Cô bé cười khúc khích, chiếc bánh quy đang ăn dở trên tay suýt rơi.
Những lời này như những mũi kim châm, khẽ đâm vào lớp vỏ bọc bình tĩnh của Linh. Má cô bé bỗng chốc nóng bừng, đỏ ửng lên như quả cà chua chín. Cô bé khẽ siết chặt quai cặp, đầu hơi cúi xuống, cố gắng làm cho mình trở nên vô hình. Cái cảm giác bị hàng chục ánh mắt đổ dồn vào, bị những lời bàn tán xì xào vây kín, khiến cô bé cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. Linh ước gì mình có thể biến mất ngay lập tức, hoặc ít nhất là có một phép màu nào đó giúp cô bé đi xuyên tường để đến thẳng lớp học mà không phải đối mặt với những ánh mắt hiếu kỳ này.
Long, dù vẫn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh, nhưng đôi mắt hổ phách của cậu không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Cậu nhận thấy sự bối rối của Linh, cái cách cô bé cúi đầu, siết chặt quai cặp. Một thoáng lo lắng lướt qua trong lòng cậu, nhưng sau đó, một cảm giác ấm áp và thích thú ngầm lại trỗi dậy. Cậu không ngờ rằng, chỉ sau một buổi tập và một khoảnh khắc chạm mắt, câu chuyện về họ lại có thể lan truyền nhanh đến vậy. Cậu biết, đây là chuyện sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra, đặc biệt là khi cả hai đều là những cái tên nổi bật của trường. Long khẽ quay sang nhìn Linh, ánh mắt như muốn trấn an, muốn nói với cô bé rằng mọi chuyện đều ổn cả. Một nụ cười nhẹ, rất khẽ, chỉ đủ để Linh nhận ra, lướt qua khóe môi cậu. Nụ cười ấy không chỉ là sự trấn an, mà còn ẩn chứa một niềm vui nho nhỏ, một sự hài lòng khi thấy mối quan hệ của họ được bạn bè chú ý và... công nhận.
Linh cảm nhận được ánh mắt của Long, cái chạm nhẹ vô hình ấy như một luồng điện xẹt qua, khiến trái tim cô bé khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Cô bé ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt cậu. Trong ánh mắt sâu thẳm của Long, cô bé đọc được sự thấu hiểu và một chút gì đó rất dịu dàng. Sự ngượng ngùng trong cô bé không biến mất hoàn toàn, nhưng nó đã được xoa dịu đi phần nào. Ít nhất, cô bé biết rằng mình không đơn độc trong cái "tâm bão" của những lời đồn thổi này. Cậu vẫn ở đây, bên cạnh cô bé.
Tiếng chuông kết thúc giờ ra chơi vang lên, cứu Linh khỏi những ánh mắt soi mói. Học sinh bắt đầu vội vã đổ về lớp học của mình, dòng người trên hành lang dần thưa thớt. Long và Linh cũng nhanh chóng bước vào lớp 11A1, bỏ lại phía sau những lời thì thầm và những cái nhìn đầy ẩn ý. Tuy nhiên, Linh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một tuần đầy rẫy những sự chú ý đặc biệt. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng đôi khi, ánh nắng ấy cũng quá chói chang, khiến người ta phải nheo mắt lại để nhìn rõ đường đi.
***
Giờ ăn trưa, khu căng tin trường Ánh Dương trở nên đông nghịt và ồn ào hơn bao giờ hết. Tiếng cười nói, tiếng lạch cạch của chén đĩa va vào nhau, tiếng xì xào bàn tán của hàng trăm học sinh hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đầy sức sống của tuổi học trò. Mùi thức ăn trưa hấp dẫn từ quầy hàng, nào là bún chả, phở gà, cơm rang, hòa quyện với mùi cà phê thoang thoảng từ góc căng tin, kích thích vị giác của bất kỳ ai bước vào. Ánh nắng bên ngoài vẫn rực rỡ, chiếu xiên qua khung cửa sổ lớn, hắt lên những mảng màu vàng nhạt trên sàn nhà và những chiếc bàn ghế gỗ.
Long, Linh, Hùng, Mai, Lan và Tuấn Anh ngồi cùng một bàn ăn quen thuộc ở góc căng tin, nơi ít bị dòng người qua lại làm phiền nhất. Tuy nhiên, hôm nay, vị trí này dường như cũng không thể giúp họ tránh khỏi sự chú ý. Ngay khi cả nhóm vừa ngồi xuống, Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp lại đầy vẻ tinh quái, đã không thể kìm nén được sự hóm hỉnh của mình.
“Thôi rồi Long ơi, Linh ơi!” Hùng cố tình nói lớn, giọng lanh lảnh vang lên giữa tiếng ồn ào của căng tin, thu hút một vài ánh mắt tò mò. Cậu nhướn mày, nhìn Long rồi lại nhìn Linh, trên môi nở một nụ cười toe toét. “Sáng giờ đi đâu cũng nghe tên hai người đó. ‘Cặp đôi vàng’ của Ánh Dương lên ngôi rồi! Kiểu này chắc phải treo biển chúc mừng ở cổng trường quá.”
Lan, cô bạn năng động với mái tóc ngắn ngang vai và đôi mắt tinh nhanh, lập tức phụ họa, giọng nói dứt khoát nhưng tràn đầy vẻ hào hứng. Cô bé chống cằm, nghiêng đầu nhìn Linh đầy trêu chọc. “Đúng rồi đó Linh, cậu với Long cứ úp mở hoài à. Cho tụi này biết đi chứ, bao giờ thì chính thức đây? Để tụi này còn chuẩn bị tinh thần ăn kẹo mừng chứ!” Lan cười lớn, tiếng cười vang dội khiến một vài học sinh bàn bên cạnh cũng phải ngoái lại nhìn.
Ngọc Linh cảm thấy như có một ngọn lửa nhỏ đang bùng cháy trên đôi má mình. Chúng bỗng chốc đỏ bừng lên, lan cả đến vành tai và cổ. Cô bé cúi gằm mặt xuống đĩa cơm rang, cố gắng vờ như đang rất tập trung vào việc gắp từng hạt cơm. Tay cô bé vô thức chạm vào chiếc sổ tay nhỏ xinh vẫn luôn mang theo trong cặp, như tìm kiếm một điểm tựa vô hình. Tim cô bé đập thình thịch trong lồng ngực, vừa ngại ngùng đến mức muốn chui xuống đất, vừa có một niềm vui nho nhỏ, khó tả len lỏi. Cô bé biết, Hùng và Lan chỉ đang trêu chọc, nhưng những lời nói ấy, cộng hưởng với ánh mắt dò xét của những người xung quanh, khiến cô bé cảm thấy mình như một diễn viên đang đứng trên sân khấu, bị hàng trăm khán giả nhìn chằm chằm.
“Làm gì có…” Linh khẽ nói, giọng lí nhí, gần như chỉ là một tiếng thì thầm. Cô bé ngước lên một chút, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Hùng và Lan đầy vẻ trách móc, nhưng cũng không giấu được sự bối rối. “Tụi mình chỉ là bạn thôi mà… Mấy cậu cứ thích thêu dệt chuyện.” Lời phủ nhận của cô bé nghe thật yếu ớt, ngay cả chính cô bé cũng cảm thấy nó thiếu thuyết phục.
Long, đối diện với những lời trêu chọc dồn dập, vẫn giữ vẻ bình thản đến khó tin. Cậu thản nhiên gắp một miếng thịt gà vào bát, đưa lên miệng nhai chậm rãi. Ánh mắt sâu màu hổ phách của cậu lướt qua Linh, một nụ cười kín đáo, gần như không thể nhận ra, khẽ xuất hiện trên khóe môi. Cậu thích thú với sự ngượng ngùng đáng yêu của cô bé. Cảm giác được gắn kết với Linh, dù chỉ là qua những lời đồn thổi và trêu chọc, cũng khiến cậu cảm thấy một niềm vui khó tả.
“Mấy cậu cứ thích làm quá,” Long nói, giọng trầm ấm, nhưng lại không có chút ý trách móc nào. Ngược lại, trong giọng cậu còn ẩn chứa một chút gì đó gọi là dung túng. “Ăn đi, không nguội hết bây giờ.” Cậu khẽ liếc nhìn Linh lần nữa, ánh mắt như muốn nói, “Cứ kệ họ, đừng để ý.”
Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân tinh tế của Linh, nhận thấy sự khó xử của Linh, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô bé. “Kệ họ đi Linh, cậu đừng để ý. Mấy cậu này cứ thích trêu chọc thôi.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, mang đến một sự an ủi kịp thời cho Linh. Mai hiểu rõ tính cách của Linh, cô bé biết Linh không quen với sự chú ý quá mức như vậy.
Tuấn Anh, ngồi đối diện, đẩy gọng kính lên sống mũi. Cậu bạn học giỏi, ít nói này chỉ khẽ lắc đầu, trên môi nở một nụ cười nhẹ. Cậu không nói gì, nhưng ánh mắt tinh ý của cậu đã quan sát tất cả. Tuấn Anh hiểu rõ hơn ai hết, mối quan hệ giữa Long và Linh đã vượt xa khái niệm "bạn bè" thông thường từ rất lâu rồi. Những lời đồn thổi này, có lẽ chỉ là một cách để mọi thứ dần được "công khai hóa" một cách tự nhiên mà thôi.
Xung quanh bàn ăn của họ, không khí càng trở nên sôi động. Các học sinh bàn bên cạnh cũng không ngừng chú ý. Một số thì thầm to nhỏ, một số mỉm cười và chỉ trỏ, ánh mắt đầy vẻ tò mò và ngưỡng mộ. Có lẽ, trong tâm trí của họ, Long và Linh đã thực sự trở thành "cặp đôi vàng" của trường Ánh Dương, một biểu tượng của sự tài năng, nổi bật và một tình yêu học trò trong sáng.
Linh cố gắng hít thở sâu, ăn hết suất cơm của mình. Dù vẫn còn chút ngượng ngùng, nhưng sự hiện diện và thái độ bình tĩnh của Long, cùng với lời an ủi của Mai, đã giúp cô bé lấy lại được một phần nào sự tự tin. Cô bé ngước nhìn Long, bắt gặp ánh mắt cậu. Trong khoảnh khắc đó, cô bé cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Đúng vậy, kệ họ đi. Cô bé và Long biết rõ nhất chuyện của họ là gì. Và hơn thế nữa, cô bé cảm thấy an toàn khi có Long ở bên, đối mặt với tất cả những lời bàn tán này. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, mang theo cả niềm vui lẫn chút bối rối, nhưng trên tất cả, là sự ngọt ngào và hy vọng.
***
Buổi chiều, khi những tia nắng cuối cùng của ngày bắt đầu nhuộm vàng cả không gian, và ánh hoàng hôn nhẹ nhàng buông xuống, Long và Linh cùng nhau rời khỏi cổng trường. Cả hai đi bộ chậm rãi trên vỉa hè quen thuộc, hướng về phía trạm xe buýt ven đường. Không khí đã bớt ồn ào hơn rất nhiều so với buổi sáng hay giờ ăn trưa. Tiếng còi xe thỉnh thoảng vọng lại từ xa, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những hàng cây ven đường, và mùi hương thoang thoảng của hoa phượng đã tàn vẫn còn vương vấn, tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình, đối lập hoàn toàn với sự náo nhiệt của trường học.
Họ đứng dưới mái che đơn giản của trạm xe buýt, trên chiếc ghế dài bằng bê tông lạnh lẽo. Long vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng ánh mắt cậu thỉnh thoảng lại liếc nhìn Linh, như muốn thăm dò tâm trạng của cô bé. Linh thì lại có vẻ trầm tư hơn. Cô bé khẽ thở dài, đôi mắt to tròn nhìn xa xăm vào khoảng không. Sự ngại ngùng và bối rối từ buổi sáng vẫn còn vương vấn, khiến cô bé cảm thấy có chút nặng nề trong lòng.
“Long à,” Linh khẽ cất tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ, gần như chỉ là một tiếng thì thầm, lạc đi trong tiếng xe cộ qua lại. Cô bé vẫn không nhìn Long, ánh mắt dán chặt xuống nền đất, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời nào đó ở những vết nứt trên vỉa hè. “Cậu có thấy mọi người hôm nay lạ lắm không? Ai cũng nhìn mình với cậu… Mình hơi ngại…”
Long im lặng một lát, lắng nghe từng lời của Linh. Cậu hiểu rõ cảm giác của cô bé lúc này. Cậu đã quen với sự chú ý, nhưng Linh thì khác. Cô bé có một vẻ đẹp rạng rỡ, trong sáng, nhưng cũng rất dễ bị tổn thương bởi những lời nói, những ánh mắt. Cậu khẽ xoay người, quay hẳn về phía Linh, ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết.
“Ừ,” Long đáp, giọng trầm ấm, chứa đựng sự thấu hiểu. “Chắc là do chuyện ở sân bóng với buổi tập hôm trước. Mọi người thích nói vậy thôi.” Cậu dừng lại một chút, như đang cân nhắc những lời mình sắp nói. “Cũng không có gì to tát đâu. Sẽ qua nhanh thôi.” Cậu muốn trấn an cô bé, muốn cô bé biết rằng những lời đồn thổi này, dù có gây khó chịu đến đâu, cũng chỉ là phù du, không thể làm ảnh hưởng đến những gì chân thật giữa hai người.
Linh khẽ nhíu mày, vẫn chưa hoàn toàn được thuyết phục. “Mình cứ thấy sao sao ấy. Cứ như…” Cô bé ngập ngừng, không biết phải diễn tả cảm giác của mình như thế nào. Như thể mọi người đang ép buộc họ vào một vai trò, một hình ảnh mà họ chưa sẵn sàng. Hay tệ hơn, như thể mọi người đang biến câu chuyện của họ thành một trò giải trí công cộng.
Long hiểu ý Linh. Cậu biết cô bé đang lo lắng về áp lực từ dư luận, về việc mọi người sẽ nghĩ gì. Nhưng cậu cũng biết, điều quan trọng nhất là cảm xúc của chính họ. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, đủ để làm tan chảy một phần sự lo lắng trong lòng Linh.
“Kệ họ đi,” Long nói, giọng kiên định nhưng vẫn đầy sự ấm áp. Cậu khẽ vươn tay, chạm nhẹ vào vai Linh, một cử chỉ vô thức nhưng đầy sức mạnh trấn an. Bàn tay cậu ấm áp và vững chãi, truyền cho Linh một cảm giác an toàn lạ thường. “Mình sao thì mình biết. Cậu đừng suy nghĩ nhiều.” Câu nói đó, cùng với cái chạm nhẹ ấy, như một lời cam kết thầm lặng, rằng cậu sẽ luôn ở bên cô bé, bảo vệ cô bé khỏi những ánh mắt tò mò và những lời bàn tán không đáng có.
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một vẻ biết ơn sâu sắc. Cái chạm nhẹ trên vai, cùng với lời nói chân thành của cậu, đã đánh tan đi phần lớn sự ngượng ngùng và lo lắng trong cô bé. Một nụ cười nhẹ nhàng, dịu dàng xuất hiện trên môi Linh, xua đi những đám mây u ám trong lòng cô bé.
“Cũng may có cậu,” Linh nói, giọng nói trong trẻo giờ đã chứa đầy sự tin tưởng. Cô bé cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, từ vai xuống đến tận trái tim. Trong khoảnh khắc đó, mọi áp lực từ những lời đồn, mọi ánh mắt soi mói đều tan biến. Chỉ còn lại Long và cô bé, đứng cạnh nhau dưới ánh hoàng hôn thơ mộng của Hạ Long, với một sự thấu hiểu sâu sắc mà không cần quá nhiều lời nói.
Tiếng xe buýt từ xa vọng lại, càng lúc càng gần, rồi phanh két lại ngay trước mặt họ. Cửa xe mở ra, tiếng thông báo tuyến xe vang lên. Long và Linh bước lên xe, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Long ngồi tựa lưng vào ghế, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng bàn tay cậu khẽ đặt lên đùi, cử động nhẹ nhàng như đang suy nghĩ điều gì đó. Linh ngồi cạnh cậu, đầu khẽ tựa vào vai Long, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai ấy. Cảm giác bình yên và an toàn bao trùm lấy cô bé.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, vẫn tiếp tục là chứng nhân cho hành trình trưởng thành và tình yêu của họ. Dù những lời thì thầm của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long có thể mang theo cả sự ngọt ngào lẫn chút bão tố, nhưng với Long ở bên, Linh cảm thấy mình có thể đối mặt với mọi thứ. Cô bé biết, sự nổi bật của cả hai sẽ tiếp tục thu hút sự chú ý của toàn trường, và có thể, những thử thách thực sự vẫn còn đang chờ đợi phía trước, đặc biệt là những ánh mắt ghen tị hoặc ngưỡng mộ quá mức sẽ sớm dẫn đến sự xuất hiện của một đối thủ mới. Nhưng lúc này, dưới ánh đèn đường vừa thắp sáng, trong khoang xe buýt rung lắc nhẹ nhàng, cô bé chỉ cảm thấy hạnh phúc và tin tưởng tuyệt đối vào người con trai bên cạnh mình. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng cũng đủ sức mạnh để cuốn trôi mọi nỗi lo âu, chỉ để lại những cảm xúc trong trẻo và ấm áp nhất.