Chương 83: Vũ Điệu Nắng Mai, Ánh Mắt Tự Hào
Cái chạm nhẹ trên vai hôm qua, và lời quan tâm tinh tế hôm nay, đã khiến cô bé cảm thấy vô cùng an lòng. Mọi áp lực từ những lời đồn, mọi ánh mắt soi mói dường như không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng là Long luôn ở đó, luôn dõi theo và quan tâm đến cô bé theo cách riêng của cậu ấy. Buổi tập căng thẳng này là sự chuẩn bị cho một trận đấu quan trọng sắp tới, nơi Long sẽ thể hiện tài năng và Linh sẽ cổ vũ nhiệt tình. Cô bé biết, mối quan hệ của họ sẽ càng nổi bật trong mắt toàn trường, và những ánh mắt ghen tị hoặc ngưỡng mộ quá mức sẽ không tránh khỏi. Nhưng lúc này, cô bé chỉ cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Long là đội trưởng, là thủ lĩnh trên sân bóng, nhưng cũng là người con trai luôn biết cách xoa dịu những lo lắng trong lòng cô bé. Cô bé tin tưởng vào cậu, và tin tưởng vào tình cảm mà cả hai đang vun đắp. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, vẫn tiếp tục là chứng nhân cho hành trình trưởng thành và tình yêu của họ. Dù những lời thì thầm của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long có thể mang theo cả sự ngọt ngào lẫn chút bão tố, nhưng với Long ở bên, Linh cảm thấy mình có thể đối mặt với mọi thứ. Có lẽ, sự mệt mỏi của hội cổ động viên hôm nay chỉ là một điềm báo nhỏ cho những thử thách trong tương lai, nhưng Linh tin rằng, họ sẽ cùng nhau vượt qua.
***
Trong khu vực hậu trường của Sân vận động Thiên Thanh, không khí đặc quánh sự hồi hộp pha lẫn phấn khích. Ánh sáng vàng vọt từ những bóng đèn huỳnh quang hắt lên, làm nổi bật những giọt mồ hôi li ti trên trán các cô gái trong bộ đồng phục cổ động viên màu xanh trắng tươi tắn. Mùi phấn trang điểm, mùi mồ hôi và một chút hương nước hoa thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một thứ hỗn hợp đặc trưng của những màn trình diễn lớn. Bên ngoài cánh gà, tiếng ồn ào của khán giả, tiếng nhạc nền dồn dập vang vọng vào, như những nhịp đập thúc giục trái tim đang đập loạn xạ của Ngọc Linh.
Cô bé đứng trước tấm gương lớn, thực hiện những động tác khởi động cuối cùng, vươn vai, xoay cổ tay, lắc hông. Mỗi động tác đều dứt khoát, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự căng thẳng tột độ. Linh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường, không chỉ vì sự hồi hộp trước màn trình diễn sắp tới, mà còn vì những ánh mắt "dõi theo" mà cô bé đã cảm nhận được từ mấy ngày qua. Tin đồn về "cặp đôi vàng" Long – Linh đã lan ra khắp trường, biến cô bé và Long thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Điều đó vừa khiến cô bé cảm thấy ngại ngùng, nhưng cũng vừa là động lực để cô bé phải cố gắng hơn nữa. Cô bé nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, điều chỉnh lại chiếc nơ buộc tóc màu xanh của đội, hít thở thật sâu, cố gắng trấn an bản thân. Mái tóc dài đen óng ả được buộc cao, để lộ vầng trán thanh tú và đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây ánh lên một vẻ quyết tâm.
Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân với đôi kính cận và vẻ ngoài nhỏ nhắn, đang ở bên cạnh, cũng đang căng thẳng không kém. Cô bé kiểm tra lại những chiếc pom-pom trên tay, rồi khẽ chạm vào tay Linh. “Tớ hơi lo một chút… Mọi người có nhớ hết động tác không?” Linh khẽ hỏi, giọng cô bé vẫn giữ được sự trong trẻo nhưng thấp hơn thường lệ, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí căng thẳng.
Thảo Mai mỉm cười trấn an. “Yên tâm đi Linh! Chúng ta đã tập luyện rất kỹ rồi mà. Hơn nữa, bài nhảy lần này đặc biệt lắm, chắc chắn sẽ bùng nổ!” Ánh mắt Thảo Mai sáng lên sự tin tưởng. Cô bé nhớ lại những buổi chiều miệt mài trong phòng tập, tiếng nhạc dồn dập và những bước nhảy lặp đi lặp lại hàng trăm lần. Bài nhảy lần này không chỉ là những động tác thông thường, mà là sự kết hợp của nhiều ý tưởng sáng tạo, những đoạn biến hóa bất ngờ mà cả đội đã cùng nhau dàn dựng. Nó chứa đựng tâm huyết và sức trẻ của cả tập thể.
Vũ Thanh Lan, với vóc dáng khỏe khoắn và mái tóc ngắn năng động, bước đến, vỗ nhẹ vào vai Linh. “Đúng đó, Linh! Cứ bung lụa hết mình thôi!” Thanh Lan nói, giọng dứt khoát và đầy nhiệt huyết, xua tan đi phần nào sự lo lắng của Linh. “Cứ nghĩ đến những buổi tập vất vả của chúng ta, những lúc cậu thức khuya sửa động tác, những lần cả đội cùng nhau vượt qua giới hạn. Tất cả sẽ được đền đáp xứng đáng mà!” Lan đưa tay ra, cả ba cô gái nắm chặt tay nhau, tạo thành một vòng tròn nhỏ. Họ trao nhau ánh mắt động viên, khích lệ, như một lời hứa sẽ cùng nhau chiến đấu hết mình trên sân khấu. Cảm giác ấm áp từ những bàn tay siết chặt lan tỏa, xoa dịu đi những lo lắng còn vương vấn trong lòng Linh. Cô bé hít thở một hơi thật sâu nữa, cảm nhận sự vững chãi từ những người bạn thân thiết.
Bỗng, một giọng nói vang lên từ phía cánh gà, dứt khoát và rõ ràng: “Hội cổ động viên trường Ánh Dương chuẩn bị!” Cả ba cô gái giật mình, rồi cùng nhau nhìn về phía nguồn âm thanh. Đó là hiệu lệnh. Đã đến lúc rồi. Linh dẫn đầu, bước ra khỏi khu vực hậu trường, tiến về phía sân khấu. Từng bước chân cô bé đều dứt khoát, tự tin. Tiếng reo hò của khán giả bỗng chốc trở nên gần hơn, rõ ràng hơn. Ánh đèn sân khấu rực rỡ hắt thẳng vào mắt, khiến cô bé hơi nheo lại. Khung cảnh hiện ra trước mắt là một biển người mênh mông trên khán đài, những gương mặt đang háo hức chờ đợi. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng dường như tan biến, chỉ còn lại sự tập trung và một niềm đam mê mãnh liệt. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và cô bé muốn tỏa sáng trong khoảnh khắc này, dành tặng cho tất cả mọi người, và đặc biệt là cho Long. Cô bé biết cậu ấy đang ở đâu đó ngoài kia, dõi theo cô bé.
***
Trên khán đài rộng lớn của Sân vận động Thiên Thanh, không khí đã nóng hơn bao giờ hết, như được hun đúc từ hàng ngàn trái tim đang cháy bỏng. Tiếng hò reo của đám đông hòa cùng tiếng nhạc dồn dập, tạo nên một bản giao hưởng cuồng nhiệt, vang vọng khắp không gian rộng lớn. Mùi cỏ mới cắt từ sân bóng, mùi mồ hôi vương vấn trong không khí, và thoang thoảng cả mùi đồ ăn vặt từ các quầy hàng dưới khán đài, tất cả tạo nên một thứ hương vị rất riêng của một buổi tối sự kiện. Ánh đèn sân khấu rực rỡ chiếu thẳng vào khu vực trung tâm, nơi chuẩn bị diễn ra màn trình diễn của hội cổ động viên.
Trần Hoàng Long, cùng với Phan Việt Hùng, Hoàng Minh Khôi và các thành viên khác của đội bóng, đã ngồi vào vị trí trên khán đài. Cậu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm lại ánh lên một sự tập trung đặc biệt. Cậu nhìn về phía sân khấu, nơi các thành viên cổ động viên đang xếp đội hình. Ánh mắt cậu lướt qua từng gương mặt quen thuộc, nhưng rồi nhanh chóng dừng lại ở Lê Ngọc Linh. Cô bé đứng ở vị trí trung tâm, trong bộ đồng phục xanh trắng tinh tươm, chiếc nơ buộc tóc cùng màu trên mái tóc đen nhánh, trông rạng rỡ và tràn đầy tự tin. Vẻ đẹp thanh thoát, tươi tắn của cô bé như một thỏi nam châm hút chặt lấy ánh nhìn của Long.
Tiếng nhạc nền dứt hẳn, để lại một khoảng lặng ngắn ngủi, căng như dây đàn. Rồi một nhịp trống vang lên, mạnh mẽ và dứt khoát, như một tiếng gọi khai màn. Bài nhảy bắt đầu. Linh dẫn đầu với những bước nhảy mạnh mẽ, dứt khoát nhưng cũng đầy uyển chuyển. Cô bé di chuyển linh hoạt, từng động tác đều chuẩn xác và tràn đầy năng lượng. Bài nhảy mới này thực sự khác biệt, không chỉ là những động tác cổ vũ thông thường mà đã được nâng tầm thành một màn trình diễn nghệ thuật thực sự. Nó kết hợp nhiều yếu tố hiện đại, những động tác khó, và đặc biệt là những đoạn biến hóa bất ngờ, đầy sáng tạo. Cả đội phối hợp ăn ý đến kinh ngạc, tạo nên những hình ảnh sống động, mạnh mẽ nhưng cũng không kém phần duyên dáng.
Khán giả từ chỗ bất ngờ đã nhanh chóng vỡ òa trong tiếng vỗ tay và hò reo không ngớt. Tiếng trống dồn dập, tiếng nhạc sôi động hòa cùng tiếng cổ vũ vang dội, tạo nên một không khí phấn khích tột độ. Long theo dõi từng động tác của Linh, không rời mắt dù chỉ một giây. Trong đầu cậu, những suy nghĩ về sự mệt mỏi của Linh trong buổi tập hôm qua chợt vụt qua, rồi tan biến. Thay vào đó là sự ngưỡng mộ. Cô bé này, dù nhỏ nhắn, nhưng lại sở hữu một nguồn năng lượng mạnh mẽ đến vậy. Mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ của Linh trên sân khấu đều tỏa ra một sức hút đặc biệt.
Phan Việt Hùng, ngồi bên cạnh Long, không thể kìm được sự phấn khích. Cậu vỗ đùi đen đét, đôi mắt híp lại vì cười. “Woa, bài này đỉnh thật! Linh với nhóm cổ động viên làm tốt quá!” Giọng Hùng lanh lảnh, pha chút choáng ngợp. Cậu chưa từng thấy một màn trình diễn cổ động viên nào ấn tượng đến thế.
Hoàng Minh Khôi, cũng không kém phần hào hứng, tiếp lời. “Đúng là có khác, bài mới này có hồn hơn hẳn. Linh nhảy đẹp ghê!” Khôi quay sang nhìn Long, thấy cậu vẫn chăm chú dõi theo sân khấu. “Này Long, cậu thấy sao? Đỉnh của chóp chứ?”
Long không trả lời ngay. Cậu vẫn giữ ánh mắt dán chặt vào Linh, người đang xoay người uyển chuyển trong một động tác khó, tóc bay theo từng nhịp điệu. Trong lòng cậu, một cảm giác ấm áp và tự hào dâng lên mãnh liệt. Cậu thấy Linh thực sự tỏa sáng. Cậu đã biết cô bé giỏi giang, nhưng hôm nay, Linh đã vượt xa mọi kỳ vọng của cậu. Vẻ đẹp của cô bé không chỉ nằm ở khuôn mặt hay vóc dáng, mà còn ở sự nhiệt huyết, niềm đam mê và khả năng dẫn dắt cả một tập thể. Long vẫn nhớ rõ ánh mắt mệt mỏi của cô bé chiều hôm qua, nhưng hôm nay, mọi dấu hiệu của sự kiệt sức đã tan biến, thay vào đó là một năng lượng bùng nổ, rực rỡ như nắng Hạ Long.
Cậu thầm nghĩ: ‘Linh… cô ấy thực sự tỏa sáng.’ Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng qua trên môi Long, một nụ cười mà chỉ những ai thực sự hiểu cậu mới có thể nhận ra. Long không nói thêm gì, chỉ tiếp tục dõi theo màn trình diễn, như một người bảo vệ thầm lặng, dõi theo ngôi sao sáng nhất của mình. Tiếng vỗ tay của khán giả ngày càng lớn, như một làn sóng khổng lồ không ngừng vỗ vào bờ cát. Tiếng còi trọng tài, tiếng trống, tiếng kèn cổ vũ từ các đội khác, tất cả dường như chìm vào khoảng không, nhường chỗ cho sự bùng nổ của hội cổ động viên trường Ánh Dương. Long biết, màn trình diễn này không chỉ là một màn cổ vũ, mà nó còn là tuyên ngôn của tuổi trẻ, của niềm tin, và của những rung động đầu đời đang lớn dần trong trái tim cậu.
***
Bài nhảy kết thúc trong tràng pháo tay như sấm dậy, kéo dài không dứt. Tiếng hò reo, tiếng huýt sáo vang vọng khắp sân vận động Thiên Thanh, tạo nên một bầu không khí phấn khích tột độ. Ánh đèn sân khấu vẫn rực rỡ, chiếu sáng những gương mặt rạng rỡ, đẫm mồ hôi của các cô gái trong đội cổ động viên. Linh và các bạn cúi chào khán giả, nụ cười hạnh phúc nở trên môi. Cô bé cảm thấy toàn thân rã rời, từng thớ cơ đều đau mỏi sau một màn trình diễn dồn hết sức lực. Mồ hôi lạnh vẫn còn đọng trên trán, nhưng trái tim cô bé thì ngập tràn hạnh phúc và sự mãn nguyện. Cảm giác chinh phục được sân khấu, chinh phục được trái tim khán giả thật sự là một điều diệu kỳ.
Trong khoảnh khắc đó, Linh đưa mắt tìm kiếm Long giữa hàng ghế khán giả đang dần thưa thớt. Cô bé biết cậu ấy sẽ ở đó, như một điểm tựa vững chắc. Giữa biển người đang dần giải tán, ánh mắt cô bé bất chợt chạm phải ánh mắt của cậu. Long đang nhìn cô, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm ấy lấp lánh một vẻ tự hào không thể che giấu. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng qua trên môi cậu, và một cái gật đầu nhỏ, đầy ý nghĩa. Cái gật đầu ấy không cần lời nói, nhưng đã truyền đi một thông điệp mạnh mẽ hơn bất kỳ ngôn ngữ nào. Đó là sự công nhận, sự ngưỡng mộ, và cả sự quan tâm sâu sắc.
Khoảnh khắc đó, mọi mệt mỏi, mọi lo lắng của Linh đều tan biến như bong bóng xà phòng. Cô bé cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu đi những cơn đau nhức. Cô bé biết rằng, ánh mắt đó, nụ cười đó là tất cả những gì cô cần. Cậu ấy không cần phải nói những lời hoa mỹ, chỉ cần một ánh mắt như thế cũng đủ để cô bé cảm thấy được trân trọng, được yêu thương. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm nhưng lại đủ sức cuốn đi mọi muộn phiền.
Phan Việt Hùng, với vẻ mặt hớn hở, không bỏ lỡ khoảnh khắc Long và Linh trao nhau ánh mắt. Cậu vỗ vai Long một cái thật mạnh, cười khà khà. “Thấy chưa! Linh nhà mình đỉnh của chóp! Có động lực để đá hay hơn chưa, đội trưởng?” Giọng Hùng lanh lảnh, trêu chọc. Cậu biết rõ Long có ý gì với Linh, và cậu rất ủng hộ mối quan hệ này.
Hoàng Minh Khôi cũng phụ họa theo, đôi mắt tinh nhanh nhìn Long đầy ẩn ý. “Đúng là cặp đôi vàng của trường mình có khác. Cổ động viên cũng phải ‘chất’ như vậy thì mới hợp với đội bóng chứ!” Khôi nói, rồi nháy mắt với Long. Cậu và Hùng đã nhận ra sự thay đổi trong Long mỗi khi cậu ấy ở bên Linh, hoặc thậm chí chỉ là nhắc đến tên cô bé. Vẻ lạnh lùng thường ngày của Long luôn được thay thế bằng một sự dịu dàng khó tả.
Long chỉ khẽ nhíu mày, không nói gì, nhưng khóe môi cậu khẽ cong lên một chút. Cậu không phản đối, cũng không phủ nhận những lời trêu chọc của bạn bè. Cậu biết, từ giờ trở đi, những lời bàn tán, những ánh mắt dò xét sẽ ngày càng nhiều hơn. Mối quan hệ của cậu và Linh, dù chưa được chính thức gọi tên, đã trở thành tâm điểm của toàn trường.
Linh, từ xa, vẫn nhìn Long. Dù không nghe rõ những gì Hùng và Khôi nói, nhưng cô bé có thể đoán được. Cảm giác ấm áp trong lòng càng lúc càng mãnh liệt. Cô bé tin tưởng vào Long, tin tưởng vào sự quan tâm tinh tế mà cậu ấy dành cho cô. Ánh mắt ấy... ấm áp đến lạ. Cậu ấy luôn ở đó, dõi theo mình. Điều đó khiến cô bé cảm thấy mình có thể đối mặt với mọi thứ, mọi ánh mắt soi mói hay những lời đồn thổi. Sự nổi bật của Long trong vai trò đội trưởng đội bóng và của Linh trong vai trò trưởng nhóm cổ động viên chắc chắn sẽ thu hút cả sự ngưỡng mộ lẫn ánh mắt ghen tị.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa chứng kiến một khoảnh khắc ngọt ngào của tuổi thanh xuân rực rỡ. Dù tương lai có thể ẩn chứa những thử thách, những cơn bão nhỏ của tuổi trẻ, nhưng với ánh mắt tự hào của Long làm động lực, Linh cảm thấy mình có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả. Mối quan hệ của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tuy còn non nớt nhưng đang dần định hình, vững chắc và đầy hứa hẹn.