Rực rỡ thanh xuân
Chương 87

Sắc Màu Cổ Vũ: Linh Và Niềm Hồi Hộp Chờ Trận Đầu

2412 từ
Mục tiêu: Khắc họa Lê Ngọc Linh trong vai trò thủ lĩnh tinh thần của đội cổ động viên, thể hiện sự năng động và nhiệt huyết của cô.,Mô tả chi tiết quá trình chuẩn bị trang phục, dụng cụ cổ vũ của hội cổ động viên, tạo không khí háo hức trước trận đấu chính thức đầu tiên (Ch.90).,Làm sâu sắc mối quan hệ bạn bè giữa Linh, Mai và Lan thông qua hoạt động chung.,Gia tăng sự hồi hộp và kỳ vọng của độc giả vào trận đấu bóng đá sắp tới, duy trì nhịp độ 'rising_action' của Arc.,Tiếp tục phát triển tình cảm Long - Linh một cách gián tiếp qua sự quan tâm và mong đợi của Linh dành cho Long trên sân cỏ.,Thực hiện định hướng: 'Linh cùng hội cổ động viên chuẩn bị trang phục và dụng cụ cổ vũ, lòng đầy hồi hộp chờ đợi trận đấu chính thức đầu tiên.'
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Các thành viên khác của đội cổ vũ
Mood: Hào hứng, nhiệt huyết, lãng mạn nhẹ nhàng, mong chờ
Kết chương: [object Object]

***

Buổi họp đội đã kết thúc từ lâu, và Long, với một nụ cười nhẹ đầy mãn nguyện, đã rời khỏi trường trong bóng đêm tĩnh mịch của Hạ Long. Cậu không hay biết rằng, chỉ vài dãy hành lang xa xôi, một ngọn lửa nhiệt huyết khác cũng đang bùng cháy, chuẩn bị cho một trận chiến không kém phần quan trọng: trận chiến trên khán đài.

Chiều muộn hôm ấy, khi ánh nắng vàng cam của Hạ Long bắt đầu nghiêng mình xuống vịnh, nhuộm hồng cả không gian, phòng nhạc của trường THPT Ánh Dương bỗng trở nên sống động một cách lạ thường. Không phải tiếng guitar điện réo rắt hay tiếng trống dồn dập, mà là âm thanh của kéo cắt giấy sột soạt, tiếng cười nói rộn ràng, và sự thoang thoảng của mùi keo dán cùng giấy mới. Căn phòng vốn được thiết kế để cách âm, với những bức tường dày và cánh cửa nặng nề, nhưng ngay cả chúng cũng không thể hoàn toàn ngăn được bầu không khí hăng hái, sôi nổi đang lan tỏa ra ngoài. Bên trong, những chiếc bàn dài được kê san sát, phủ đầy vải vóc đủ màu sắc: xanh lam, trắng tinh, vàng rực – những màu chủ đạo của trường Ánh Dương. Kim tuyến lấp lánh, băng rôn cuộn tròn, giấy màu xếp chồng, tất cả như một kho báu của sự sáng tạo đang chờ được khai thác.

Ngọc Linh, với mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, đứng giữa trung tâm căn phòng. Làn da trắng hồng của cô bé càng thêm nổi bật dưới ánh đèn điện sáng trưng, và đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên vẻ quyết tâm xen lẫn sự háo hức khó tả. Trên tay Linh là một bản phác thảo chi tiết, vẽ nguệch ngoạc những hình ảnh banner, pom-poms và khẩu hiệu cổ vũ. Dáng người nhỏ nhắn, cân đối của Linh toát lên một năng lượng không ngừng, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về cô, chờ đợi hiệu lệnh. Cô bé mỉm cười rạng rỡ, nụ cười ấy như ánh nắng Hạ Long buổi sớm, xua tan mọi mệt mỏi sau một ngày học dài.

“Mọi người ơi, hôm nay chúng ta phải hoàn thành hết phần banner và pom-poms nhé!” Giọng Linh trong trẻo, cao và rõ ràng, vang vọng khắp căn phòng, đầy nhiệt huyết. Cô vung tay ra hiệu, “Trận đấu đầu tiên quan trọng lắm, chúng ta phải làm rực rỡ nhất để tiếp lửa cho đội bóng!” Ánh mắt cô quét qua từng gương mặt bạn bè, cố gắng truyền đi ngọn lửa trong lòng mình. Linh biết, đây không chỉ là một trận đấu bóng đá, mà còn là cơ hội để cả trường chứng tỏ tinh thần đoàn kết, và để Long cùng các đồng đội cảm nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ phía sau. Một cảm giác hồi hộp len lỏi trong lòng cô, không phải vì lo sợ, mà là vì niềm mong chờ cá nhân, niềm mong chờ được thấy Long tỏa sáng trên sân cỏ. Cô tự hỏi, liệu cậu ấy có đang cảm thấy áp lực không? Liệu những lời động viên của cô có giúp cậu ấy vững vàng hơn?

Ngay lập tức, Vũ Thanh Lan, với dáng người khỏe khoắn và mái tóc ngắn năng động, lên tiếng hưởng ứng. Lan lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, đôi mắt tinh nhanh của cậu ấy sáng rực lên. “Đúng đó Linh! Tớ vừa nghĩ ra một bài cổ vũ mới, đảm bảo Long và cả đội sẽ có thêm sức mạnh gấp bội!” Lan vừa nói vừa giơ tay làm động tác minh họa, khiến cả nhóm bật cười khúc khích. Cô bé nhanh chóng quay sang tấm vải màu xanh dương rộng lớn đang trải trên bàn, bắt đầu cắt những dải vải dài, chuẩn bị cho những chiếc pom-poms khổng lồ sẽ được dùng trong trận đấu.

Hoàng Thảo Mai, bạn thân của Linh, vẫn giữ vẻ trầm tính thường thấy. Cô bé ngồi cạnh Linh, đeo cặp kính cận, tỉ mỉ vẽ từng chữ cái lên một tấm banner màu trắng. Dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai của Mai đối lập với sự sôi nổi của Lan, nhưng đôi mắt sáng thông minh của cô bé lại chứa đựng một sự quan sát tinh tế. Nhẹ nhàng, Mai ngẩng đầu lên, nhìn Linh với một nụ cười ẩn ý. “Linh hào hứng ghê, chắc là muốn thấy Long ghi bàn lắm đây.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng đủ để Linh nghe thấy.

Một thoáng đỏ ửng lướt qua đôi má của Linh. Cô bé hơi cúi mặt xuống, giả vờ xem lại bản phác thảo, nhưng khóe môi vẫn cong lên một cách đáng yêu. “Đương nhiên rồi! Ai mà chẳng muốn đội nhà thắng chứ!” Linh đáp, cố gắng che giấu một chút ngượng ngùng. Nhưng trong thâm tâm, cô biết Mai đã nói đúng. Hào hứng không chỉ vì đội bóng, mà còn vì Long. Cậu ấy đã dành rất nhiều thời gian và tâm huyết cho trận đấu này, và Linh muốn tất cả những nỗ lực ấy được đền đáp xứng đáng. Cô muốn trở thành ngọn gió sau lưng cậu, đẩy cậu tiến lên. Cảm giác này, tình cảm này, như những con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ cát trong trái tim cô, âm thầm nhưng ngày càng mãnh liệt.

Linh nhanh chóng phân công nhiệm vụ cho các bạn khác. “Này An, cậu giúp Lan cắt vải nhé! Trang, Nhi, hai cậu dán kim tuyến vào banner này. Nhớ là phải đều và lấp lánh đấy!” Cô đi quanh các bàn, kiểm tra tiến độ, đôi khi lại cúi xuống hướng dẫn tận tình. Mùi gỗ thoang thoảng từ những nhạc cụ được cất gọn gàng ở góc phòng, cùng với mùi bụi nhẹ và cả mùi mồ hôi thoang thoảng từ sự hăng say làm việc, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của phòng nhạc. Tiếng kéo cắt giấy lại sột soạt, tiếng kim tuyến dính vào tay lách tách, tiếng các bạn nữ cười nói, bàn tán rôm rả về trận đấu, về những pha bóng đẹp mắt mà họ mong chờ.

Linh chợt nghĩ về những ngày đầu tiên, khi cô bé còn rụt rè hơn, chỉ dám lặng lẽ dõi theo Long. Giờ đây, cô bé đã trở thành một phần không thể thiếu trong hành trình của cậu, là người thắp lửa cho cậu và cả đội bóng. Cô cảm thấy một niềm tự hào nho nhỏ, và cả một chút trách nhiệm lớn lao. Liệu những gì cô chuẩn bị có đủ để truyền đi thông điệp mạnh mẽ nhất, để Long cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh? Niềm băn khoăn ấy thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị xua đi bởi ngọn lửa quyết tâm trong cô. Cô sẽ làm mọi thứ thật hoàn hảo. Cô sẽ khiến cho khán đài ngày mai rực rỡ hơn cả nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô và cậu.

Các cô gái làm việc không ngừng nghỉ. Những tấm banner dần hình thành, với những dòng chữ lớn, dứt khoát: "TIẾN LÊN ÁNH DƯƠNG!", "ĐỘI TRƯỞNG LONG, CỐ LÊN!". Kim tuyến được dán tỉ mỉ, lấp lánh như những vì sao nhỏ. Hàng chục chiếc pom-poms, từ những dải vải được cắt thành sợi rồi buộc chặt, dần hiện ra với đủ màu sắc xanh, trắng, vàng. Mỗi chiếc đều được làm bằng cả tấm lòng, chứa đựng sự kỳ vọng và niềm tin. Những cái chạm tay vào vải mềm mại, vào lớp kim tuyến lấp lánh, đều mang một cảm giác rất riêng, rất tuổi trẻ.

***

Hoàng hôn đã buông xuống từ lúc nào không hay. Bên ngoài ô cửa sổ phòng nhạc, bầu trời Hạ Long đã chuyển từ màu vàng cam rực rỡ sang một tông màu tím than huyền ảo, rồi dần chìm hẳn vào bóng tối. Ánh đèn điện trong phòng giờ đây trở nên rõ ràng và ấm áp hơn, chiếu rọi lên những thành quả lao động của cả nhóm.

Các banner đã gần hoàn thiện. Dòng chữ "Tiến lên Ánh Dương!" nổi bật trên nền xanh, lấp lánh những hạt kim tuyến vàng rực. Bên cạnh đó là tấm banner nhỏ hơn, với dòng chữ "Long ơi, cố lên!" được viết bằng chữ thư pháp đầy mạnh mẽ, ẩn chứa biết bao tình cảm của một người con gái dành cho chàng đội trưởng. Hàng chục chiếc pom-poms màu xanh, trắng, vàng được xếp gọn gàng trên một chiếc bàn trống, trông như những bông hoa khổng lồ đang khoe sắc. Chúng đã sẵn sàng cho trận đấu đầu tiên, sẵn sàng để được tung bay trong tiếng reo hò cổ vũ.

Ngọc Linh đi một vòng quanh các bàn, kiểm tra từng chi tiết cuối cùng. Đôi mắt cô vẫn sáng ngời, nhưng giờ đây có thêm một chút suy tư, một chút mơ màng. Cô vuốt nhẹ lên một góc của tấm banner, cảm nhận sự mềm mại của vải và sự lấp lánh của kim tuyến. Mọi thứ đều hoàn hảo. Khi dừng lại ở bàn pom-poms, ánh mắt cô chợt dừng lại trên một chiếc pom-poms màu xanh lá cây – màu áo mà Long thường mặc khi ra sân, cũng là màu mà cô yêu thích. Linh nhẹ nhàng nhấc chiếc pom-poms đó lên, vuốt ve những sợi vải mềm mại. Trong đầu cô, hình ảnh Long trên sân cỏ lại hiện lên rõ nét: cậu ấy chạy, cậu ấy chuyền bóng, cậu ấy ghi bàn... Mọi thứ đều sống động như một cuốn phim quay chậm. Cô tưởng tượng ra cảm giác khi mình sẽ cầm chiếc pom-poms này, vẫy thật mạnh, hò reo thật to, và Long sẽ nghe thấy, sẽ cảm nhận được ngọn lửa mà cô đang cố gắng truyền đi.

Mai lại gần, đặt tay lên vai Linh, giọng nói nhỏ nhẹ mang theo chút mệt mỏi sau buổi làm việc dài nhưng cũng đầy sự mãn nguyện. “Xong rồi! Trông tuyệt vời lắm Linh ạ. Chắc chắn sẽ nổi bật nhất khán đài.” Mai mỉm cười, đôi mắt sau lớp kính cận ánh lên sự tự hào.

Lan cũng đi tới, tay chống nạnh, nhìn thành quả của cả nhóm với vẻ mặt hớn hở. “Thật chứ, nhìn thành quả này tớ đã thấy muốn ra sân cổ vũ ngay rồi!” Giọng Lan vẫn dứt khoát, nhưng giờ đây lại pha chút nôn nao, háo hức. “Đảm bảo Long và cả đội sẽ có một phen bất ngờ lớn đấy!”

Linh khẽ mỉm cười, ánh mắt cô hơi xa xăm, như đang nhìn xuyên qua bức tường phòng nhạc để dõi theo một điều gì đó ở rất xa. “Tớ cũng vậy. Hy vọng đội bóng sẽ cảm nhận được hết nhiệt huyết của chúng ta.” Cô nói, giọng nói nhỏ dần, không còn mạnh mẽ như lúc đầu, mà pha chút nhẹ nhàng, ngọt ngào. Trong khoảnh khắc ấy, cô không chỉ nghĩ về đội bóng, mà còn nghĩ về Long. Cô mong cậu ấy sẽ cảm nhận được sự ủng hộ vô điều kiện này, rằng cô luôn ở đây, dõi theo cậu ấy từng bước. Một niềm hồi hộp rộn ràng trong lồng ngực, xen lẫn chút lo lắng vu vơ. Liệu trận đấu ngày mai có diễn ra suôn sẻ không? Liệu Long có thể vượt qua áp lực và thể hiện tốt nhất khả năng của mình?

Cả nhóm bắt đầu thu dọn đồ đạc. Tiếng kéo, keo dán, vải vóc được xếp gọn gàng vào các thùng carton. Mùi keo dán nhẹ giờ đây đã hòa vào mùi không khí mát mẻ của buổi tối, tạo nên một hỗn hợp hương thơm đặc trưng của sự sáng tạo và lao động. Các cô gái trao đổi những câu chuyện phiếm, về những tình huống hài hước trong buổi làm việc, về dự đoán tỷ số trận đấu, và cả về những chàng trai trong đội bóng. Tiếng cười đùa rúc rích, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn nhà.

Linh vẫn giữ chặt chiếc pom-poms màu xanh lá trong tay. Cô bé biết, trận đấu ngày mai không chỉ là một cuộc đối đầu thể thao, mà còn là một dấu mốc quan trọng trong tuổi thanh xuân của cô và Long. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ âm thầm nhưng mãnh liệt, hòa cùng sự rực rỡ của tuổi thanh xuân, sẵn sàng thắp sáng sân bóng cho Long và đội Ánh Dương. Niềm hồi hộp của cô không chỉ là của một thành viên đội cổ vũ, mà còn là của một người con gái đang đặt trọn niềm tin và tình cảm vào người mình yêu.

Kết thúc một ngày làm việc hăng say, Linh và nhóm bạn rời khỏi phòng nhạc. Chiếc pom-poms màu xanh lá được cô bé cẩn thận đặt vào trong một chiếc túi vải, như một báu vật. Bên ngoài, bầu trời Hạ Long về đêm đã lên đèn, những ánh sao lấp lánh như đang cùng họ chờ đợi khoảnh khắc bùng nổ của ngày mai. Sự chuẩn bị công phu và đầy nhiệt huyết của đội cổ động viên, đặc biệt là Linh, sẽ khiến họ trở thành tâm điểm chú ý trên khán đài, gián tiếp làm nổi bật mối quan hệ giữa Linh và Long. Niềm hồi hộp và mong chờ của Linh báo hiệu cô sẽ có những khoảnh khắc bùng nổ cảm xúc trong trận đấu sắp tới, đặc biệt khi Long thể hiện trên sân. Sự gắn kết của nhóm bạn Linh, Mai, Lan trong đội cổ vũ sẽ tạo nên một 'thế lực' ủng hộ vững chắc cho Long, nhưng cũng có thể là mục tiêu của những 'ánh mắt ghen tị' đang chờ đợi để thách thức mối quan hệ này. Trận đấu ngày mai, không chỉ đội bóng, mà cả đội cổ vũ cũng đã sẵn sàng để viết nên một chương mới, đầy màu sắc và cảm xúc, trong "Rực rỡ thanh xuân".

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ