Rực rỡ thanh xuân
Chương 95

Ấm Áp Dưới Ánh Đèn Vỉa Hè: Linh Đan Kết Tình Thân

4326 từ
Mục tiêu: Ngọc Linh chủ động tổ chức một buổi gặp gỡ thân mật để gắn kết tinh thần đội cổ động viên và đội bóng.,Giúp Trần Hoàng Long xoa dịu căng thẳng và cải thiện không khí trầm lắng trong đội bóng sau những mâu thuẫn.,Khắc họa sự chủ động, tinh tế và khả năng kết nối mọi người của Ngọc Linh.,Tiếp tục phát triển tình cảm Long - Linh thông qua sự quan tâm và ủng hộ của Linh dành cho Long, và sự trân trọng của Long với Linh.,Gieo mầm cho những ánh mắt chú ý và ghen tị khi mối quan hệ của Long và Linh trở nên rõ ràng hơn.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Thành, Lê Duy, Hoàng Minh Khôi, Các thành viên khác của đội bóng và đội cổ động viên
Mood: Hy vọng, ấm áp, lãng mạn, có chút căng thẳng ban đầu nhưng dần được xoa dịu.
Kết chương: [object Object]

Gió đêm Hạ Long vẫn thổi mạnh, làm bay tóc của cả hai, nhưng họ đứng cạnh nhau, như hai hình bóng hòa vào làm một dưới ánh đèn vàng của cầu vượt. Bàn tay Linh vẫn đặt trên cánh tay Long, truyền đi hơi ấm và sự tin tưởng. Long biết rằng những thử thách sẽ không dừng lại ở đây. Sự bất mãn trong đội bóng có thể sẽ dẫn đến những mâu thuẫn nội bộ lớn hơn, có thể ảnh hưởng đến kết quả các trận đấu quan trọng. Tài lãnh đạo của cậu sẽ tiếp tục bị thử thách nghiêm trọng, buộc cậu phải tìm cách cân bằng giữa sự cứng rắn và sự thấu hiểu. Thậm chí, những mâu thuẫn này có thể là cơ hội để một nhân vật phản diện nào đó, như Tùng, lợi dụng để gây chia rẽ.

Nhưng khoảnh khắc này, với Linh ở bên cạnh, cậu cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Vai trò của Linh như một chỗ dựa tinh thần và người thấu hiểu Long sẽ ngày càng trở nên quan trọng hơn, đặc biệt khi Long phải đối mặt với sự cô độc từ những quyết định của mình. Long biết rằng, dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy, có Linh ở bên, cậu sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả. Tình yêu và sự tin tưởng của họ đã trở thành nền tảng vững chắc, giúp họ đối mặt với mọi sóng gió, để tuổi thanh xuân của họ thực sự rực rỡ như nắng Hạ Long, một Hạ Long nơi cất giữ những rung động đầu đời và những lời hẹn ước kiên cường, cùng nhau vượt qua những thử thách đầu tiên của sự trưởng thành.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ, đánh thức Linh dậy. Sau đêm qua trò chuyện với Long, tâm trạng cô bé nhẹ nhõm hơn rất nhiều, nhưng nỗi lo về sự căng thẳng của Long và không khí trong đội bóng vẫn còn đó. Long mạnh mẽ là vậy, nhưng những áp lực vô hình từ vị trí đội trưởng, từ sự kỳ vọng của thầy cô, bạn bè, và cả từ những đồng đội chưa hiểu được quyết định của cậu ấy, đang dần bào mòn sự lạc quan vốn có. Linh không muốn thấy Long cứ mãi gồng mình một mình. Cô bé muốn làm điều gì đó. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, khiến đôi mắt to tròn của cô bé sáng bừng.

Chiều muộn hôm đó, tại quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc, một góc nhỏ với những chiếc bàn ghế nhỏ gọn màu pastel, điểm xuyết cây xanh và tranh tường vui mắt, rộn ràng tiếng trò chuyện của bốn cô cậu học trò. Quán trà sữa này có mặt tiền tươi sáng, nội thất được trang trí theo phong cách trẻ trung, ấm cúng. Tiếng nhạc Kpop/Vpop du dương hòa cùng tiếng máy pha chế đồ uống xèo xèo, tiếng trò chuyện rôm rả của các bạn trẻ tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp. Mùi trà sữa ngọt ngào, thoang thoảng hương trân châu và đường đen quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Bên ngoài, nắng dịu dần, những tia nắng vàng óng cuối ngày vẫn còn vương vấn trên những tán cây xanh mướt, mang theo cái mát mẻ đặc trưng của Hạ Long.

Ngọc Linh ngồi đối diện với Thảo Mai và Thanh Lan, cạnh Hùng. Trán cô bé hơi nhíu lại, vẻ mặt đầy suy tư, hoàn toàn khác với hình ảnh Ngọc Linh hoạt bát thường ngày. “Tớ thấy Long dạo này căng thẳng lắm,” Linh mở lời, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự lo lắng. Cô bé khẽ thở dài, “Với lại, tớ để ý các bạn trong đội bóng cũng có vẻ… không vui vẻ như trước. Nhất là sau buổi tập hôm qua.” Cô nhớ lại ánh mắt mệt mỏi và sự cô độc của Long đêm qua, lòng không khỏi xót xa.

Phan Việt Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, gật đầu lia lịa. “Đúng rồi đó Linh! Thành với Duy vẫn còn 'mặt nặng mày nhẹ' với Long sau vụ tập luyện hôm trước. Cậu không thấy chứ, lúc Long đưa ra quyết định, mặt hai đứa nó xị ra thấy rõ. Cần phải có gì đó để 'xả' bớt không khí này, chứ không thì cứ âm ỉ khó chịu lắm.” Hùng, với tính cách hoạt bát và luôn là người hòa giải, hiểu rõ tâm lý của đám con trai trong đội. Cậu ấy cũng lo lắng cho Long, cho tình hình chung của đội bóng.

Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân trầm tính của Linh, đẩy gọng kính, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy suy nghĩ. “Vậy chúng ta nên làm gì? Một buổi học nhóm thì không ổn rồi, chắc chắn các cậu ấy sẽ thấy gò bó. Với lại, những chuyện này cần sự giải tỏa về tinh thần nhiều hơn là kiến thức.” Mai luôn là người đưa ra những lời khuyên thiết thực và có chiều sâu.

Vũ Thanh Lan, cô bạn năng động của Linh, thành viên đội cổ động viên, lập tức đưa ra ý kiến. “Hay là một buổi ăn uống, hát hò gì đó cho thoải mái? Vừa được ăn ngon, vừa được giải trí, chắc chắn sẽ giúp mọi người xích lại gần nhau hơn.” Lan luôn nghĩ đến những hoạt động sôi nổi, phù hợp với lứa tuổi.

Ngọc Linh nghe vậy, đôi mắt to tròn bỗng sáng lên. “Đúng đó! Một buổi ăn vặt vỉa hè thì sao? Vừa thân mật, vừa rẻ, mọi người cũng dễ chấp nhận hơn. Không khí cũng thoải mái, không cần phải quá khách sáo hay trang trọng. Tớ nghĩ như vậy sẽ dễ dàng để mọi người chia sẻ và vui vẻ hơn.” Ý tưởng này nghe có vẻ đơn giản nhưng lại rất hiệu quả. Linh biết rằng đôi khi những buổi gặp gỡ giản dị, không câu nệ mới là nơi gắn kết lòng người tốt nhất. Cô bé hình dung ra cảnh mọi người cùng quây quần bên những món ăn vặt nóng hổi, tiếng cười nói rôm rả xua tan đi mọi căng thẳng.

Hùng vỗ đùi cái đét, vẻ mặt hớn hở. “Ý hay đó Linh! Tuyệt vời luôn! Cậu đúng là 'bầu không khí' của cả đội mà! Tớ sẽ giúp cậu đi mời đội bóng. Cậu lo bên cổ động viên nhé! Tớ đảm bảo sẽ thuyết phục được tất cả, kể cả Thành với Duy!” Hùng nhiệt tình xung phong, cậu ấy tin tưởng vào khả năng của mình và cũng muốn góp sức giúp Long.

Linh mỉm cười, cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. “Cảm ơn Hùng nhiều nha! Mai, Lan, hai cậu giúp tớ lên danh sách những món ăn vặt 'hot' nhất Hạ Long và một vài trò chơi nhỏ để khuấy động không khí nhé. Tớ sẽ lo phần kinh phí.” Linh bắt đầu phác thảo chi tiết ý tưởng lên một tờ giấy nhỏ, đôi mắt long lanh thể hiện sự quyết tâm. Cô bé không chỉ muốn tổ chức một buổi ăn uống, mà còn muốn tạo ra một không gian ấm cúng, nơi mọi người có thể quên đi những khúc mắc, cùng nhau tận hưởng tuổi thanh xuân rực rỡ. Thảo Mai và Thanh Lan cũng nhiệt tình hưởng ứng, bắt đầu bàn bạc sôi nổi về các món ăn và trò chơi. Cả bốn người bạn cùng chung một mục đích: giúp đỡ Long và hàn gắn đội bóng. Trong khoảnh khắc ấy, tình bạn và sự quan tâm chân thành tỏa ra một thứ năng lượng ấm áp, xua đi cái lạnh se của buổi chiều tà.

***

Tối đó, khu phố ẩm thực vỉa hè vốn đã nhộn nhịp của Hạ Long nay càng tấp nập hơn. Ánh đèn vàng ấm áp từ các gian hàng, từ những chiếc xe máy, xe đạp điện lướt qua, tạo nên một bức tranh lung linh, đầy sức sống. Tiếng chảo dầu xèo xèo, mùi đồ ăn chiên nướng thơm lừng, quyện lẫn mùi gia vị đặc trưng của những món ăn đường phố như nem chua rán, bánh gối, ốc xào cay, bún đậu mắm tôm… tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của hương vị và âm thanh. Tiếng người trò chuyện rôm rả, tiếng gọi món í ới, tiếng xe cộ qua lại không ngừng nghỉ, tất cả tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, bình dân nhưng vô cùng thân thiện. Gió đêm Hạ Long thổi nhẹ, mang theo chút hơi biển mằn mặn, làm dịu đi cái nóng hầm hập từ những bếp lửa.

Giữa không khí sôi động ấy, một góc quán ăn vặt nhỏ bé, với vài bộ bàn ghế nhựa đơn giản được xếp ngay ngắn, là nơi tụ họp của cả đội bóng và đội cổ động viên trường Ánh Dương. Ngọc Linh, với chiếc áo phông trắng và quần jean năng động, mái tóc buộc cao gọn gàng, chạy đôn chạy đáo, gương mặt rạng rỡ nhưng không giấu nổi vẻ lo lắng. Cô bé liên tục kiểm tra xem mọi người đã có đủ chỗ ngồi chưa, đồ ăn đã được gọi đầy đủ chưa. Thảo Mai và Thanh Lan cũng giúp Linh sắp xếp chỗ ngồi, đưa thực đơn cho mọi người. Hùng, với vai trò cây hài, liên tục pha trò, cố gắng khuấy động không khí.

Tuy nhiên, ban đầu, không khí vẫn khá gượng gạo. Các thành viên đội bóng, đặc biệt là Nguyễn Thành và Lê Duy, vẫn giữ vẻ mặt khá lạnh nhạt. Họ ngồi tách biệt một chút, thỉnh thoảng liếc nhìn Long, rồi lại quay đi. Sự bất mãn vẫn còn lảng vảng, tạo ra một bức tường vô hình giữa Long và một số đồng đội.

Long đến muộn một chút. Cậu ấy xuất hiện với chiếc áo sơ mi kẻ sọc đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút. Gương mặt cậu vẫn còn chút mệt mỏi, đôi mắt hổ phách vẫn ánh lên vẻ trầm tư. Cậu gật đầu nhẹ chào mọi người, giọng nói trầm ấm nhưng không giấu được sự uể oải. “Chào mọi người.”

Thấy Long đến, Hùng liền vẫy tay nhiệt tình. “Ê Long, ngồi đây nè! Tớ giữ chỗ cho cậu! Hôm nay Linh 'chơi lớn' đó, cứ thả ga đi, đừng lo gì hết!” Hùng cố gắng kéo Long vào cuộc, tạo sự gần gũi. Long khẽ mỉm cười đáp lại Hùng, rồi chậm rãi bước đến chỗ ngồi Hùng đã dành sẵn. Cậu ngồi xuống, ánh mắt lướt qua một lượt các thành viên trong đội, rồi dừng lại ở Thành và Duy. Cả hai vẫn chỉ khẽ gật đầu đáp lại, rồi lại quay sang trò chuyện lảng tránh. Long thở dài trong lòng, cậu biết rằng việc hàn gắn không phải chuyện một sớm một chiều.

Linh, thấy Long đã đến, liền chạy lại. “Long, cậu muốn ăn gì không? Tớ đã gọi mấy món ‘best seller’ của quán rồi đó!” Cô bé cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật vui vẻ, để xua đi bầu không khí nặng nề. Long nhìn Linh, đôi mắt cậu thoáng hiện lên vẻ biết ơn. “Gì cũng được, Linh. Tớ không kén ăn.” Cậu nói khẽ, rồi lại lặng lẽ quan sát mọi người. Cậu ấy cảm thấy một chút khó xử khi Linh phải chạy đôn chạy đáo như vậy vì mình và vì đội. Cậu không nghĩ một buổi gặp gỡ như thế này có thể giải quyết được tất cả.

Trong lúc đó, Thành thì thầm với Duy, đủ để Long và những người ngồi gần nghe thấy. “Lại mấy cái trò này, có giải quyết được gì đâu. Chuyện trên sân thì cứ để trên sân mà giải quyết, bày đặt tụ tập làm gì cho mất thời gian.” Duy chỉ nhún vai, gương mặt vẫn còn vẻ bất mãn. Cậu ấy không nói gì, nhưng thái độ của cậu ấy đã nói lên tất cả. Long nghe thấy, lòng cậu trùng xuống. Cậu biết rằng sự tức giận và sự hiểu lầm vẫn còn đó, và nó không dễ dàng tan biến chỉ sau một buổi tiệc. Tuy nhiên, cậu cũng không thể trách Thành hay Duy. Cậu hiểu cảm giác của họ, cảm giác bị gạt ra ngoài, cảm giác không được tin tưởng. Là đội trưởng, cậu phải chịu trách nhiệm cho những quyết định của mình, và cũng phải chịu trách nhiệm cho những hệ quả mà nó mang lại.

Linh, với đôi tai thính nhạy của mình, cũng nghe thấy lời Thành nói. Cô bé không tỏ vẻ khó chịu, mà chỉ khẽ cắn môi. Cô bé biết đây là một thử thách, và cô bé sẽ không bỏ cuộc. Cô bé tin rằng, với sự chân thành và nhiệt huyết, cô bé có thể làm tan chảy những tảng băng trong lòng mọi người. Cô bé quay sang Hùng, ra hiệu. Hùng hiểu ý, liền đứng dậy, cầm lấy chiếc micro bé xíu của quán, giọng oang oang. “Alo alo! Kiểm tra mic! Này mọi người ơi! Hôm nay Linh đã rất cố gắng để tổ chức buổi này, chúng ta hãy cùng nhau vui vẻ hết mình nhé! Ai có câu chuyện gì hay, hay muốn 'bóc phốt' ai thì cứ mạnh dạn lên!” Hùng cố gắng tạo ra một không khí thoải mái, vui vẻ hơn.

Long ngồi đó, lặng lẽ quan sát Linh. Cậu ấy thấy cô bé chạy đi chạy lại, nụ cười luôn nở trên môi, nhưng đôi mắt thì vẫn ánh lên vẻ lo lắng. Cậu ấy cảm thấy biết ơn vô cùng. Cô bé không cần phải làm những điều này, nhưng cô bé vẫn làm, chỉ vì muốn cậu ấy và đội bóng được vui vẻ. Sự ấm áp từ trái tim của Linh đang dần xoa dịu đi những căng thẳng trong lòng cậu.

***

Nhờ sự hoạt bát của Linh và sự hài hước không ngừng nghỉ của Hùng, không khí của buổi tiệc vỉa hè dần dần được hâm nóng. Linh không chỉ chạy đôn chạy đáo order đồ ăn, mà còn chủ động đi quanh từng bàn, trò chuyện với từng nhóm nhỏ, hỏi han mọi người. Cô bé đặc biệt quan tâm đến Thành và Duy, nhẹ nhàng bắt chuyện với họ về những câu chuyện ngoài lề, không liên quan đến bóng đá, để họ cảm thấy thoải mái hơn. Thanh Lan và Thảo Mai cũng tích cực tham gia, giúp Linh duy trì sự tương tác giữa mọi người.

Một lát sau, khi bụng mọi người đã lưng lửng với những món ăn vặt nóng hổi, thơm lừng, Linh quyết định đẩy không khí lên cao trào. Cô bé cầm chiếc micro của Hùng, đôi mắt to tròn lấp lánh tinh nghịch. “Giờ chúng ta chơi trò ‘kể xấu đội trưởng’ nha! Ai có chuyện gì ‘bóc phốt’ Long thì kể đi! Hôm nay Linh ‘bảo kê’ hết, Long không dám làm gì đâu!” Linh cố tình chọc ghẹo Long để phá băng, vì cô bé biết Long dù lạnh lùng nhưng cũng không ngại những lời trêu chọc vui vẻ. Cô bé muốn mọi người thấy Long cũng là một người bạn, một thành viên của tập thể, chứ không phải một “lãnh đạo” xa cách.

Cả đám cười ồ lên. Hùng là người xung phong đầu tiên, không cần Linh phải mời. “Để tớ kể trước! Hồi xưa Long còn ‘ngố’ lắm! Nhớ hồi cấp hai không, có lần Long đi học mà quên mất cặp sách, tưởng bị mất nên khóc bù lu bù loa. May mà tớ phát hiện ra cậu ấy để quên ở nhà rồi chạy về lấy hộ. Từ đó về sau, tớ đặt biệt danh cho cậu ấy là ‘Long Ngố’ luôn!” Hùng kể một cách dí dỏm, kèm theo những cử chỉ minh họa hài hước, khiến cả bàn cười phá lên.

Long, ban đầu còn hơi bất ngờ, nhưng rồi cậu cũng khẽ cười. Nụ cười của cậu ấy không còn gượng gạo hay mệt mỏi như lúc mới đến, mà là một nụ cười thật sự thoải mái, mang theo chút ngượng ngùng của tuổi học trò. Cậu ấy đưa tay lên gãi đầu, ánh mắt liếc nhìn Linh đầy vẻ trách móc nhưng cũng đầy ấm áp.

Hoàng Minh Khôi, một thành viên khác của đội bóng, người luôn hòa đồng và tích cực, tiếp lời. “Đúng là có những lúc đội trưởng khó tính thật, nhất là mấy lúc tập luyện. Cậu ấy yêu cầu cao lắm, khiến tụi tớ cũng áp lực. Nhưng mà, cũng phải công nhận là Long làm vậy là vì muốn tốt cho đội mà. Không có Long thì chắc gì tụi mình đã vào được đến vòng này.” Minh Khôi nói với giọng điệu chân thành, vừa pha chút đùa cợt, vừa khẳng định sự ủng hộ của mình dành cho Long. Lời nói của Minh Khôi như một gáo nước mát, xoa dịu đi những căng thẳng còn sót lại.

Long gật đầu, cậu ấy cảm thấy biết ơn Minh Khôi. Cậu ấy biết rằng không phải ai cũng hiểu được những quyết định của mình.

Bất ngờ nhất là khi Nguyễn Thành, người ban nãy còn tỏ ra bất mãn, bỗng lên tiếng, giọng điệu có chút trêu chọc. “Có lần Long đá phạt đền mà suýt nữa thì đá bay cả chim trên cây… May mà có tớ phá bóng kịp, không thì chắc trái bóng đã lạc vào nhà ai đó rồi!” Thành cười nhẹ, không còn vẻ mặt khó chịu ban nãy. Cậu ấy còn làm động tác minh họa cảnh Long đá hụt, khiến cả đám lại được một trận cười nghiêng ngả. Lê Duy bên cạnh cũng hùa theo, cười tủm tỉm.

Long ngước nhìn Thành, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ ngạc nhiên, rồi cậu ấy cũng bật cười thành tiếng. “Thành nói quá rồi đó! Có mà cậu còn gác cần hơn tớ ấy!” Lời đối đáp vui vẻ của Long cho thấy cậu ấy đã thực sự thả lỏng. Không khí giữa Long và hai thành viên này đã được phá vỡ một cách tự nhiên. Tiếng cười nói rôm rả, tiếng va chạm của ly chén, mùi thơm của đồ ăn vặt quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu ấm áp dưới ánh đèn vỉa hè lung linh. Những câu chuyện hài hước, những lời trêu ghẹo vui vẻ cứ thế nối tiếp nhau, kéo mọi người lại gần hơn. Long cảm thấy gánh nặng trong lòng đã vơi đi rất nhiều. Cậu ấy không còn cảm thấy cô độc nữa. Cậu ấy nhìn Linh, ánh mắt đầy biết ơn và sự ấm áp. Cô bé đã làm được điều mà cậu ấy không ngờ tới.

***

Đồng hồ điểm mười giờ đêm, buổi tiệc vỉa hè ấm cúng dần khép lại. Mọi người ai nấy đều đã no nê, tiếng cười nói cũng bớt ồn ào hơn nhưng sự thân mật thì vẫn còn đọng lại. Hùng nhiệt tình cùng Lan và Mai giúp Linh dọn dẹp qua loa, rồi lần lượt tiễn các thành viên đội bóng và đội cổ động viên về. Long cũng đứng dậy, chào tạm biệt mọi người với vẻ mặt tươi tắn hơn hẳn. Nụ cười của cậu ấy lúc này không còn là nụ cười xã giao gượng gạo, mà là nụ cười thật sự thoải mái, nhẹ nhõm.

Sau khi tiễn mọi người về hết, chỉ còn lại Long và Linh. Con đường vắng hơn, tiếng xe cộ cũng thưa thớt dần. Gió đêm Hạ Long vẫn thổi, nhưng giờ đây nó mang theo một chút se lạnh của cuối thu, vờn nhẹ qua mái tóc của Linh và Long. Hai người cùng nhau chậm rãi bước đi trên con đường quen thuộc dẫn về nhà. Ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng họ dài trên vỉa hè.

Họ không nói gì nhiều, chỉ đơn giản là bước đi cạnh nhau. Sự im lặng không hề gượng gạo, mà ngược lại, nó chứa đựng một sự bình yên và thấu hiểu sâu sắc. Linh cảm nhận được sự nhẹ nhõm từ Long, và cô bé cũng cảm thấy hạnh phúc vì điều đó.

Khi đi ngang qua Cầu vượt bộ hành, nơi đêm qua họ đã đứng và chia sẻ những gánh nặng, Long bỗng dừng lại. Linh cũng dừng theo, ngước nhìn cậu ấy, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh đèn thành phố. Cây cầu vẫn sừng sững đó, với kết cấu thép và bê tông vững chãi, lan can cao vút. Dưới chân cầu, tiếng xe cộ vẫn gầm rú, nhưng giờ đây đã xa xăm hơn, như một phần của bản nhạc đêm Hạ Long. Gió thổi mạnh hơn một chút trên cầu, làm tóc Linh bay bay.

Long quay sang nhìn Linh, ánh mắt hổ phách của cậu ấy chứa đựng một sự biết ơn sâu sắc, một sự ấm áp chưa từng thấy. Giọng cậu trầm và chân thành, thoát ra từ tận đáy lòng. “Cảm ơn cậu, Linh.”

Linh hơi ngạc nhiên. Cô bé không ngờ Long lại nói lời cảm ơn trang trọng như vậy. Cô bé khẽ mỉm cười, đôi má ửng hồng. “Cảm ơn tớ làm gì chứ? Tớ chỉ muốn mọi người vui vẻ thôi mà, Long.” Cô bé cảm thấy có chút ngượng ngùng, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.

Long lắc đầu nhẹ. Cậu ấy đưa mắt nhìn xuống dòng xe cộ hối hả phía dưới, rồi lại quay sang nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng, trìu mến. “Cậu biết không, hôm nay là lần đầu tiên tớ thấy thoải mái như vậy kể từ khi nhận chức đội trưởng. Những ngày qua, tớ cứ nghĩ mãi về những quyết định của mình, về sự bất mãn của Thành và Duy. Tớ cứ gồng mình lên, sợ rằng mình đang làm sai, sợ rằng mình sẽ làm hỏng tất cả. Nhưng buổi hôm nay… cậu đã giúp tớ rất nhiều. Cậu đã làm được điều mà tớ không nghĩ là có thể.” Cậu ấy nói với một sự chân thành mà Linh hiếm khi thấy được ở một Long thường ngày lạnh lùng, ít biểu cảm. Gánh nặng trong lòng cậu đã vơi đi rất nhiều, như những đám mây đen bị gió cuốn đi, trả lại bầu trời trong xanh.

Linh nghe Long nói, lòng cô bé mềm đi. Cô bé hiểu những áp lực mà Long phải gánh chịu, và cô bé vui vì đã có thể giúp cậu ấy một phần nào đó. “Tớ chỉ muốn Long và cả đội đều vui thôi mà. Mọi người là một đội mà, đúng không? Phải đoàn kết thì mới mạnh được.” Giọng cô bé nhẹ nhàng, nhưng đầy kiên định. Cô bé nhìn Long, đôi mắt long lanh chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối.

Long không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mắt Linh. Ánh mắt cậu ấy dịu dàng như chưa bao giờ từng dịu dàng đến thế. Cậu ấy thấy trong đôi mắt Linh sự thấu hiểu, sự ủng hộ vô điều kiện. Trong khoảnh khắc ấy, cậu ấy nhận ra rằng Linh không chỉ là một người bạn, không chỉ là người cậu ấy thích, mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất của cậu ấy. “Đúng. Cậu đã làm rất tốt,” Long khẽ thì thầm. Và rồi, một cách rất tự nhiên, rất nhẹ nhàng, Long đưa bàn tay mình ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Linh, khẽ siết chặt. Hơi ấm từ bàn tay Long truyền sang Linh, xua đi cái lạnh se của gió đêm, mang lại cho cô bé một cảm giác bình yên và hạnh phúc lạ thường.

Linh ngạc nhiên, nhưng không hề rụt tay lại. Cô bé để mặc bàn tay mình nằm gọn trong bàn tay ấm áp của Long. Trái tim cô bé đập rộn ràng, như những con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long. Cô bé ngước nhìn Long, đôi môi khẽ mỉm cười.

Đứng trên Cầu vượt bộ hành, dưới ánh đèn vàng lấp lánh của thành phố, giữa tiếng gió lộng và tiếng xe cộ xa xăm, Long và Linh đứng cạnh nhau, bàn tay trong bàn tay. Khoảnh khắc ấy, mọi lo toan, mọi căng thẳng dường như tan biến. Tình yêu và sự tin tưởng của họ, một lần nữa, lại được củng cố. Cả hai đều biết rằng con đường phía trước còn nhiều thử thách, những mâu thuẫn trong đội bóng có thể chỉ được xoa dịu tạm thời, và sự gắn kết ngày càng rõ ràng của họ sẽ không tránh khỏi những ánh mắt tò mò, thậm chí là ghen tị. Nhưng trong khoảnh khắc này, với Long và Linh, mọi thứ đều rực rỡ và tràn đầy hy vọng. Tuổi thanh xuân của họ, tựa như nắng Hạ Long, vẫn đang tiếp tục tỏa sáng, nơi cất giữ những rung động đầu đời và những lời hẹn ước kiên cường, cùng nhau vượt qua những thử thách đầu tiên của sự trưởng thành. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với tất cả, vì họ biết, họ không hề cô độc.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ