Gió biển Hạ Long vẫn còn vương vấn trên tóc, mang theo dư vị mặn mà của một buổi chiều hoàng hôn đầy ắp những lời hẹn ước và sự sẻ chia. Bàn tay Long vẫn còn lưu lại hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của Linh, một cảm giác bình yên đến lạ thường sau những bộn bề lo toan. Cậu đã tìm thấy một điểm tựa vững chắc giữa dòng đời xô bồ, một ngọn hải đăng soi sáng con đường mình đi. Nhưng bình yên ấy chỉ tồn tại trong khoảnh khắc. Khi bình minh lên, những áp lực vô hình lại ập đến, mạnh mẽ và rõ rệt hơn bao giờ hết, như những con sóng dữ dội của biển cả không ngừng vỗ vào bờ.
Ngày hôm sau, dưới cái nắng chiều gay gắt của một buổi tập luyện tại Sân vận động Thiên Thanh, mọi thứ dường như trở nên nặng nề hơn. Ánh mặt trời chói chang đổ xuống thảm cỏ xanh mướt, tạo thành những bóng đổ dài xiên vẹo, như chính những gánh nặng đang đè lên vai các cầu thủ. Không khí oi ả, đặc quánh mùi mồ hôi và nhựa đường, lẫn với mùi cỏ mới cắt thoang thoảng, tạo nên một sự ngột ngạt đến khó chịu. Tiếng còi của HLV Ông Hùng vang lên dứt khoát, cắt ngang sự tĩnh lặng, như một lưỡi dao sắc bén xé toạc bầu không khí vốn đã căng như dây đàn.
“Nhanh lên! Nhanh nữa lên! Không có thời gian cho sự uể oải! Long, em điều chỉnh đội hình đi! Chúng ta cần sự linh hoạt tối đa!” Giọng ông Hùng trầm, khàn và đầy uy lực, vọng khắp sân. Cậu ấy đứng giữa sân, nhìn Long bằng ánh mắt nghiêm nghị, không cho phép bất kỳ sự chểnh mảng nào.
Long hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự mệt mỏi đang gặm nhấm từng thớ thịt. Mồ hôi đã thấm đẫm chiếc áo tập, chảy dài xuống thái dương, làm cay xè khóe mắt. Đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ kiên quyết, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là một sự nặng trĩu. Cậu là đội trưởng, cậu phải là người tiên phong, phải làm gương. Từng bước chạy của cậu trên sân cỏ nhanh nhẹn, dứt khoát, nhưng trong đầu cậu lại là hàng trăm phép tính chiến thuật, hàng nghìn khả năng có thể xảy ra trong trận đấu sắp tới. Ông Hùng không ngừng thúc ép đội bóng vào những bài tập thể lực và chiến thuật cực đoan. Mỗi cú sút, mỗi đường chuyền, mỗi pha bứt tốc đều phải đạt đến độ hoàn hảo tuyệt đối. Long vừa phải tự mình làm gương, vừa phải liên tục thúc đẩy, động viên đồng đội, những người cũng đang oằn mình dưới áp lực như cậu.
Trong một bài tập chiến thuật giả định, khi đội bóng đang cố gắng xuyên phá hàng phòng ngự đối phương, Long nhận thấy một lỗ hổng lớn ở cánh trái. Cậu nhanh chóng phân tích tình huống, nhớ lại những lời chỉ đạo của HLV về việc cần phải có tốc độ và khả năng đột phá ở khu vực đó. Hùng và Khôi, hai tiền vệ cánh hiện tại, dù có kỹ thuật tốt, nhưng lại thiếu đi sự bùng nổ cần thiết trong những pha phản công chớp nhoáng. Long đưa mắt nhìn sang Thành và Duy, hai cầu thủ tiền đạo có tốc độ và khả năng đi bóng cá nhân ấn tượng, nhưng lại thường xuyên chơi ở vị trí trung phong hoặc tiền đạo lệch phải. Quyết định phải được đưa ra ngay lập tức.
Long dừng lại, tiếng thở dốc nặng nề. Cậu nhìn thẳng vào Duy và Thành, giọng dứt khoát, không chút do dự: “Duy, Thành, hai cậu đổi vị trí với Khôi và Hùng. Chúng ta cần tốc độ hơn ở cánh trái trong pha phản công này.” Lời nói của Long vang lên giữa tiếng hò hét của HLV và tiếng bóng nảy, mang theo trọng lượng của một mệnh lệnh. Cậu biết rằng quyết định này có thể sẽ gây ra sự khó chịu, thậm chí là bất mãn. Duy và Thành là những cầu thủ kỳ cựu, có thâm niên trong đội, và việc bị điều chuyển vị trí một cách đột ngột, đặc biệt là sang một vị trí không phải sở trường, chưa bao giờ là điều dễ chấp nhận.
Nguyễn Thành, người có nước da rám nắng và dáng người mạnh mẽ, ngừng chạy, nhíu chặt mày. Cậu ấy nhìn Long, rồi liếc sang Duy. “Lại đổi à? Vừa mới ổn định đội hình cho bài tập này mà?” Thành lẩm bẩm, giọng nói không giấu được vẻ bất mãn, đủ để những người xung quanh nghe thấy. Cậu ấy đưa tay quệt ngang trán, hất những giọt mồ hôi mặn chát. Từ ánh mắt của Thành, Long có thể thấy sự thất vọng và một chút khó chịu. Thành là một cầu thủ có cái tôi khá lớn, luôn muốn thể hiện bản thân ở vị trí quen thuộc.
Lê Duy, với mái tóc xoăn và vẻ ngoài lanh lợi, cũng thở dài thườn thượt. “Nhưng vị trí này không phải sở trường của tớ, Long ơi. Tớ làm sao mà phát huy được?” Duy nói, giọng đầy vẻ miễn cưỡng, thậm chí là có chút ấm ức. Cậu ấy cảm thấy mình đang bị đối xử bất công, bị đẩy vào một vai trò mà cậu không hề mong muốn. Đôi mắt cậu ánh lên sự bực bội, nhìn Long với một vẻ dò xét.
Long không nói thêm gì, chỉ nhìn thẳng vào mắt từng người. Cậu hiểu cảm giác của họ, hiểu sự khó chịu khi phải từ bỏ vùng an toàn của mình. Nhưng trên sân cỏ, chiến thuật là ưu tiên hàng đầu. Lợi ích của tập thể phải đặt lên trên lợi ích cá nhân. “Chiến thuật của HLV là ưu tiên hàng đầu, các cậu cứ thử đi. Chúng ta cần sự bất ngờ. Tin tớ đi.” Cậu nói, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết không thể lay chuyển. Cậu quay người, ra hiệu cho Khôi và Hùng di chuyển vào vị trí mới.
Hoàng Minh Khôi, cầu thủ cao ráo, khỏe khoắn, có làn da ngăm, nhìn Long với vẻ hơi thắc mắc, nhưng vẫn nhanh chóng chấp hành. Cậu ấy chỉ khẽ nhún vai, rồi chạy đến vị trí của Thành. Phan Việt Hùng, người bạn thân thiết của Long, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp, cố gắng mỉm cười trấn an. “Thôi mà mấy ông, chiến thuật mà, phải thử chứ! Biết đâu lại hay!” Hùng nói, giọng vui vẻ như thường lệ, nhưng ánh mắt cậu ấy cũng thoáng chút lo lắng khi nhìn thấy vẻ mặt của Duy và Thành.
Duy và Thành miễn cưỡng thực hiện theo lệnh của đội trưởng. Mỗi bước chân của họ đều nặng trĩu, ánh mắt vẫn lộ rõ sự không hài lòng. Họ di chuyển chậm rãi, vừa đi vừa lầm bầm những câu nói khó nghe, đủ để Long có thể nghe thấy. Cậu ấy siết chặt nắm đấm, cố gắng giữ cho gương mặt mình không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Long biết rằng đây là một quyết định khó khăn, nhưng cậu tin rằng đó là điều tốt nhất cho đội bóng. Trách nhiệm của một đội trưởng không chỉ là dẫn dắt đội giành chiến thắng, mà còn là đưa ra những quyết định đúng đắn, dù cho chúng có thể không được lòng tất cả mọi người. Một dòng cảm xúc cô độc chợt dâng lên trong lòng Long. Cậu là người phải chịu trách nhiệm cho tất cả, là người phải đối mặt với những lời ra tiếng vào, những ánh mắt bất mãn.
***
Buổi tập cuối cùng cũng kết thúc khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ cả một góc trời, biến những đám mây trắng thành những dải lụa cam, hồng rực rỡ. Sân vận động Thiên Thanh không còn cái nắng gay gắt như buổi chiều, mà thay vào đó là một vẻ dịu dàng, lãng mạn lạ thường. Tuy nhiên, sự lãng mạn của thiên nhiên không thể xoa dịu được bầu không khí căng thẳng đang bao trùm đội bóng. Mùi mồ hôi và cỏ dại vẫn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với sự mệt mỏi và một chút bất mãn ngấm ngầm.
Long đang đứng trao đổi với HLV Ông Hùng về tình hình đội hình và chiến thuật mới. Giọng HLV vẫn trầm và dứt khoát, ông liên tục nhấn mạnh về sự cần thiết của những thay đổi để đạt được hiệu quả cao nhất. Long gật đầu lắng nghe, ánh mắt vẫn đăm chiêu. Cậu biết rằng những quyết định của mình là đúng đắn, nhưng cảm giác khó chịu từ thái độ của Duy và Thành vẫn cứ luẩn quẩn trong tâm trí cậu, như một đám mây đen nhỏ che khuất ánh mặt trời trong lòng.
Phía bên kia sân, Nguyễn Thành và Lê Duy không nán lại dù chỉ một phút. Họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc, vẻ mặt vẫn còn vương vấn sự khó chịu và bực bội. Khi đi ngang qua Long, Thành không thèm nhìn cậu ấy lấy một cái. Cậu ấy nói với Duy, đủ để Long có thể nghe thấy rõ mồn một từng từ: “Đội trưởng mới có khác, thích là đổi. Chả cần biết ai hợp hay không.” Giọng Thành có chút mỉa mai, ẩn chứa sự bất phục.
Lê Duy thở dài thườn thượt, liếc nhìn Long bằng một ánh mắt khó chịu rồi quay đi. “Thôi kệ, ai làm đội trưởng thì người đó quyết định.” Duy nói, giọng điệu đầy vẻ bất lực và cam chịu, nhưng lại càng làm nổi bật sự bất mãn sâu sắc trong lòng cậu ấy. Cả hai nhanh chóng rời khỏi sân, như thể muốn thoát khỏi không khí nặng nề này càng sớm càng tốt.
Long siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu cố gắng hít thở đều, ép mình phải giữ bình tĩnh. Cậu ấy nhìn theo bóng lưng của hai người đồng đội đang rời đi, cảm thấy một nỗi cô đơn gặm nhấm. Dù biết rằng mình đã làm điều đúng đắn, nhưng việc bị chính đồng đội của mình quay lưng vẫn khiến cậu ấy đau lòng. Trách nhiệm của người lãnh đạo đôi khi là phải chịu đựng sự cô độc, phải đứng vững trước những ánh mắt đánh giá và những lời chỉ trích.
Hoàng Minh Khôi, người bạn cùng đội, đứng gần đó, cũng có vẻ khó xử. Cậu ấy nhìn Long một cái, rồi lại nhìn theo Thành và Duy, môi mím chặt. “Haizz, đá bóng mà cứ như đánh trận vậy.” Khôi lẩm bẩm, giọng nói mang theo chút bất lực và chán nản. Dù không bày tỏ sự bất mãn trực tiếp, nhưng thái độ của Khôi cũng cho thấy cậu ấy không hoàn toàn đồng tình với tình hình hiện tại.
Phan Việt Hùng, người bạn thân thiết nhất của Long, cố gắng xoa dịu tình hình. Cậu ấy tiến đến gần Long, vỗ nhẹ vào vai cậu ấy. “Thôi mà mấy ông, chiến thuật mà, phải thử chứ! Đội mình mạnh mà, kiểu gì cũng thắng thôi!” Hùng nói, giọng vẫn cố tỏ ra lạc quan, nhưng nụ cười trên môi cậu ấy cũng không còn tự nhiên như mọi khi. Hùng hiểu rằng Long đang phải chịu áp lực rất lớn, và cậu ấy muốn làm mọi cách để giúp Long cảm thấy tốt hơn.
Ở phía khán đài, nơi đội cổ động viên đang thu dọn banner và trống, Lê Ngọc Linh đã chứng kiến tất cả. Cô bé đứng tựa vào lan can, đôi mắt to tròn, long lanh của cô bé dõi theo từng hành động, từng biểu cảm của Long. Linh nhận thấy sự căng thẳng trên gương mặt cậu, sự mệt mỏi trong từng bước chân, và cả nỗi cô độc trong ánh mắt hổ phách khi cậu nhìn theo Thành và Duy. Cô bé nắm chặt tay áo, cảm thấy một nỗi lo lắng cồn cào trong lòng. Long đã rất cố gắng, cậu ấy đã đặt hết tâm huyết vào đội bóng này. Vậy mà những gì cậu ấy nhận lại lại là sự bất mãn từ chính đồng đội.
“Trông Long căng thẳng quá…” Linh thì thầm với Mai, người bạn thân đứng cạnh. Giọng cô bé nhỏ xíu, chứa đầy sự xót xa. Mai gật đầu, cũng nhìn Long với ánh mắt thông cảm. Linh biết rằng, hơn lúc nào hết, Long cần một chỗ dựa, một người để sẻ chia những gánh nặng ấy. Cô bé muốn chạy đến bên cậu ngay lập tức, muốn ôm cậu thật chặt và nói rằng cậu đã làm rất tốt. Nhưng cô bé cũng hiểu, đây là lúc Long cần không gian của riêng mình, cần tự mình đối mặt với những cảm xúc phức tạp ấy. Cô bé chỉ có thể lặng lẽ dõi theo, chuẩn bị cho khoảnh khắc cô có thể ở bên cạnh cậu.
***
Khi những ánh đèn vàng ấm áp của thành phố Hạ Long bắt đầu thắp sáng, Long bước đi trên con đường quen thuộc trở về nhà. Bước chân cậu nặng nề hơn bao giờ hết, như thể mỗi bước đi đều phải mang theo một tảng đá vô hình. Những lời nói đầy bất mãn của Thành và Duy cứ văng vẳng trong đầu cậu, như một bản nhạc buồn không ngừng lặp lại. Cậu cảm thấy mệt mỏi, không chỉ về thể xác mà còn cả tinh thần. Trở thành đội trưởng, cậu nghĩ rằng mình sẽ được toàn đội ủng hộ, sẽ cùng nhau hướng tới mục tiêu chung. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều. Gánh nặng của sự quyết đoán, của trách nhiệm đang đè lên vai cậu, khiến cậu cảm thấy cô độc đến lạ.
Khi đến Cầu vượt bộ hành, nơi ánh đèn đường đã lên, tạo nên một vệt sáng dài trên nền trời đêm xanh thẫm, Long bỗng khựng lại. Một dáng người nhỏ bé, quen thuộc đang đứng tựa vào lan can, mái tóc dài bay nhẹ trong gió đêm se lạnh. Là Linh. Cô bé vẫn ở đây, vẫn đợi cậu, giống như một ngọn hải đăng kiên định giữa dòng chảy hối hả của cuộc đời. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng gió rít qua những khe hở của cầu vượt, tất cả đều tan biến khi Long nhìn thấy cô bé. Mùi khói bụi xe cộ xen lẫn với mùi biển mặn mòi, một mùi hương đặc trưng của Hạ Long, chợt trở nên dễ chịu hơn khi có sự hiện diện của Linh.
Linh quay lại, đôi mắt to tròn long lanh của cô bé ánh lên sự quan tâm sâu sắc. Cô bé không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng bước đến bên Long, không vồ vập, không hỏi han dồn dập. Cô bé hiểu rằng Long đang mệt mỏi, rằng cậu ấy cần một sự hiện diện yên lặng hơn là những lời nói. Khi đến gần, cô bé nhẹ nhàng đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên cánh tay Long, một cái chạm dịu dàng nhưng lại truyền đi một nguồn năng lượng ấm áp lạ thường. Hơi ấm từ bàn tay cô bé như xoa dịu đi sự căng thẳng đang luẩn quẩn trong Long.
Long dừng lại, dựa vào thành cầu, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả phía dưới. Ánh đèn pha của những chiếc xe tạo thành những vệt sáng lấp lánh, giống như những dòng chảy không ngừng nghỉ của cuộc sống. Cậu thở dài, một hơi thở dài hơn cả lúc nãy, mang theo tất cả những gánh nặng và mệt mỏi trong lòng. “Linh… cậu không sao chứ?” Linh khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đầy sự lo lắng.
Long quay sang nhìn Linh, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên vẻ yếu lòng hiếm thấy. Cậu lắc đầu nhẹ, rồi lại nhìn xuống dòng xe cộ. “Đội trưởng không dễ như tớ nghĩ, Linh ạ. Phải đưa ra những quyết định mà không ai muốn nghe. Tớ biết đó là điều cần thiết, nhưng… thấy đồng đội bất mãn, tớ cũng không vui vẻ gì.” Giọng cậu trầm, đầy vẻ mệt mỏi và cô đơn. Cậu ấy cảm thấy một sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Liệu cậu có đang làm đúng? Liệu những quyết định của cậu có thực sự mang lại lợi ích cho đội, hay chỉ đang gây ra sự chia rẽ? Cậu muốn giữ vững kỷ luật và chiến thuật để đạt thành tích, nhưng cũng không muốn đánh mất đi tinh thần đoàn kết của đội.
Linh vẫn giữ bàn tay trên cánh tay Long, khẽ siết nhẹ. Cô bé nhìn thẳng vào mắt cậu, đôi mắt long lanh ấy chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể cô bé có thể đọc được tất cả những suy nghĩ đang diễn ra trong tâm trí Long. “Nhưng đó là điều cần thiết để đội mạnh hơn, đúng không, Long? Tớ tin cậu. Cả đội cổ động viên cũng tin cậu.” Giọng Linh dịu dàng nhưng đầy kiên định, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. “Cậu luôn làm những điều tốt nhất cho đội. Những quyết định đó, dù khó khăn đến mấy, cũng là vì lợi ích chung. Cậu không hề cô độc đâu. Tớ sẽ luôn ở đây, ở bên cạnh cậu.”
Long ngước nhìn Linh, ánh mắt dịu đi thấy rõ. Trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy một sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Những lời nói của Linh, chân thành và ấm áp, như một liều thuốc xoa dịu mọi vết thương trong lòng cậu. Cậu cảm thấy được thấu hiểu, được ủng hộ, và không còn cô độc nữa. Cậu khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi, xua tan đi phần nào vẻ mệt mỏi trên gương mặt. “Cảm ơn cậu, Linh.” Giọng cậu thì thầm, chứa đựng sự biết ơn sâu sắc.
Gió đêm Hạ Long vẫn thổi mạnh, làm bay tóc của cả hai, nhưng họ đứng cạnh nhau, như hai hình bóng hòa vào làm một dưới ánh đèn vàng của cầu vượt. Bàn tay Linh vẫn đặt trên cánh tay Long, truyền đi hơi ấm và sự tin tưởng. Long biết rằng những thử thách sẽ không dừng lại ở đây. Sự bất mãn trong đội bóng có thể sẽ dẫn đến những mâu thuẫn nội bộ lớn hơn, có thể ảnh hưởng đến kết quả các trận đấu quan trọng. Tài lãnh đạo của cậu sẽ tiếp tục bị thử thách nghiêm trọng, buộc cậu phải tìm cách cân bằng giữa sự cứng rắn và sự thấu hiểu. Thậm chí, những mâu thuẫn này có thể là cơ hội để một nhân vật phản diện nào đó, như Tùng, lợi dụng để gây chia rẽ.
Nhưng khoảnh khắc này, với Linh ở bên cạnh, cậu cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Vai trò của Linh như một chỗ dựa tinh thần và người thấu hiểu Long sẽ ngày càng trở nên quan trọng hơn, đặc biệt khi Long phải đối mặt với sự cô độc từ những quyết định của mình. Long biết rằng, dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy, có Linh ở bên, cậu sẽ có đủ sức mạnh để vượt qua tất cả. Tình yêu và sự tin tưởng của họ đã trở thành nền tảng vững chắc, giúp họ đối mặt với mọi sóng gió, để tuổi thanh xuân của họ thực sự rực rỡ như nắng Hạ Long, một Hạ Long nơi cất giữ những rung động đầu đời và những lời hẹn ước kiên cường, cùng nhau vượt qua những thử thách đầu tiên của sự trưởng thành.