Chương 99: Nắm Tay Giữa Tâm Bão
Sân bóng rổ trường Ánh Dương luôn là một trong những nơi ồn ào và náo nhiệt nhất vào mỗi giờ ra chơi buổi chiều. Mặt sân bê tông được sơn màu xanh ngọc và đỏ tươi, những đường kẻ vạch trắng tinh vẫn còn sắc nét, vẽ nên một bức tranh sống động dưới ánh nắng vàng ươm. Tiếng bóng nảy liên hồi, như một nhịp điệu không ngừng nghỉ của tuổi trẻ, hòa cùng tiếng giày thể thao kẹt trên mặt sân, tiếng hò reo cổ vũ ầm ĩ từ các nhóm bạn, và đôi khi là tiếng còi trọng tài thổi dứt khoát. Xung quanh sân, hàng rào lưới bảo vệ cao vút ngăn cách không gian chơi với những hàng ghế đá cũ kỹ, nơi tụ tập của những cô cậu học trò đang theo dõi các trận đấu nảy lửa. Mùi mồ hôi, mùi cao su từ những quả bóng mới, xen lẫn với mùi đất ẩm nhẹ sau trận mưa đêm qua, tạo nên một thứ hương vị rất riêng, rất đặc trưng của sân bóng. Bầu không khí tràn đầy năng lượng, sự cạnh tranh lành mạnh và nhiệt huyết sôi nổi, những tia nắng chiều đổ dài trên mặt sân, vẽ nên những bóng đổ xiêu vẹo của các cầu thủ đang ra sức giành giật từng điểm số.
Giữa không khí sôi động ấy, Trần Hoàng Long vẫn nổi bật hơn cả. Dù mới chỉ tập luyện nhẹ nhàng sau chấn thương, bờ vai rộng và dáng người cao ráo của cậu vẫn thu hút mọi ánh nhìn. Cậu di chuyển trên sân với sự cẩn trọng, nhưng mỗi động tác vẫn toát lên vẻ mạnh mẽ, dứt khoát của một người đội trưởng. Tuy vậy, Long không hoàn toàn tập trung vào trái bóng. Ánh mắt hổ phách sâu thẳm của cậu thường xuyên lướt qua khán đài, nơi Lê Ngọc Linh đang ngồi cùng Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan. Kể từ buổi tối hôm trước, khi cậu thừa nhận cảm xúc ghen tuông của mình với Hùng, một ngọn lửa quyết tâm mới đã bùng lên trong Long. Cậu không còn muốn lảng tránh hay che giấu nữa. Mỗi khi ánh mắt cậu chạm đến bóng dáng Linh, tim cậu lại đập mạnh hơn, và ý nghĩ bảo vệ cô bé càng trở nên rõ ràng.
Ngọc Linh hôm nay không còn vẻ hoạt bát, hồn nhiên cổ vũ như mọi khi. Nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi cô đã nhạt đi đôi chút, thay vào đó là vẻ trầm tư, đôi mắt to tròn long lanh thỉnh thoảng lại liếc nhìn xung quanh một cách bất an. Cô nghe thấy những tiếng xì xào, những ánh mắt dò xét từ các nhóm bạn nữ phía dưới, và cả những lời bàn tán thì thầm vụt qua tai. Dù cố gắng lờ đi, nhưng chúng vẫn như những mũi kim châm nhỏ, khiến lòng cô không yên. Thảo Mai, với đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, nhanh chóng nhận ra sự khác lạ của cô bạn thân.
“Cậu sao vậy Linh? Từ sáng đến giờ cứ thẫn thờ,” Mai lo lắng, nói nhỏ vào tai Linh, giọng dịu dàng. Cô bé vuốt nhẹ mái tóc đen óng của Linh, ánh mắt đầy quan tâm.
Linh khẽ lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. “Không có gì đâu Mai. Tớ hơi mệt thôi.”
Vũ Thanh Lan, cô bạn với mái tóc ngắn ngang vai và vẻ ngoài năng động, hiếu kỳ nhìn quanh. Cô nhíu mày khi bắt gặp vài ánh mắt tò mò đang liếc về phía Linh. “Chắc lại do mấy lời đồn vớ vẩn ấy mà. Mấy đứa kia cứ nhìn chằm chằm như thể cậu là người ngoài hành tinh vậy,” Lan lẩm bẩm, giọng hơi khó chịu, rồi cô trừng mắt nhìn lại nhóm Trần Thị Yến đang tụm năm tụm ba gần đó, rõ ràng đang cười khúc khích và chỉ trỏ.
Linh khẽ giật mình, cảm giác khó chịu dâng lên. Cô biết Lan nói đúng. Những lời bàn tán về việc cô thường xuyên đến nhà Long, về việc cô chăm sóc cậu sau chấn thương, và cả việc Lê Duy, một thành viên khác của đội bóng, công khai bày tỏ sự ngưỡng mộ với cô, tất cả đã trở thành một thứ áp lực vô hình đè nặng lên vai Linh. Cô cảm thấy như mình đang bị đặt dưới một cái kính hiển vi, mọi hành động, cử chỉ đều bị soi mói.
Bỗng, một giọng nói lanh lảnh vang lên bên cạnh Linh, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. “Linh này, hôm nay cậu có vẻ không được vui. Có chuyện gì à?” Lê Duy đứng ngay sát hàng ghế, khuôn mặt lanh lợi, nước da ngăm và mái tóc xoăn đặc trưng, nở một nụ cười tươi rói. Cậu ta mặc bộ đồ thể thao còn lấm tấm mồ hôi, tay cầm trái bóng rổ, ánh mắt đầy vẻ quan tâm.
Linh hơi giật mình, cô cố gắng mỉm cười đáp lại. “À, không có gì đâu Duy. Tớ chỉ hơi mệt một chút.”
Duy không bỏ cuộc. Cậu ta ngồi xuống mép ghế gần Linh, vẫn giữ nụ cười trên môi. “Cậu mệt thì nên nghỉ ngơi đi chứ. Cứ ngồi đây làm gì? Hay là cậu muốn xuống sân chơi cùng bọn tớ không? Tớ có thể dạy cậu vài chiêu bóng rổ đấy.” Giọng Duy vẫn tự nhiên, nhưng ẩn chứa một sự mời gọi không thể nhầm lẫn. Cậu ta liếc mắt nhìn về phía Long đang đứng trên sân, rồi lại quay sang Linh, như muốn khoe khoang sự gần gũi của mình với cô.
Từ trên sân, Long đã nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng. Ánh mắt cậu, vốn đã căng thẳng, giờ đây càng trở nên sắc lạnh hơn. Cái cảm giác bứt rứt, khó chịu mà cậu đã nhận ra tối qua, giờ đây lại cuồn cuộn trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Duy như một cái gai, một lời nhắc nhở liên tục về sự tồn tại của những kẻ muốn tiếp cận Linh, muốn chen chân vào thế giới của họ. Long siết chặt tay, những khớp xương trắng bệch. Cậu biết, mình không thể cứ đứng nhìn mãi được. Cái lời hẹn ước tuổi thanh xuân mà cậu đã thầm khắc sâu trong tim, lời hứa sẽ bảo vệ Linh, cần phải được thể hiện bằng hành động. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đâu thể để những áng mây mù của lời đồn thổi che khuất.
Phan Việt Hùng, vẫn với dáng người hơi tròn trịa và nụ cười tinh quái, đứng cạnh Long trên sân. Cậu ta đã tinh ý nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của bạn mình. Hùng khẽ huých tay Long, ra hiệu về phía Linh và Duy. “Này Long, cậu cứ đứng đấy nhìn mãi à? Kẻo lại có người nhanh chân hơn đấy.” Giọng Hùng pha chút trêu chọc, nhưng ánh mắt cậu lại đầy thấu hiểu và động viên. Cậu biết, Long đã sẵn sàng hành động.
Long không đáp lời Hùng. Cậu đột ngột dừng buổi tập, trái bóng rổ trên tay rơi xuống đất tạo ra một tiếng “bịch” khô khốc, vang vọng trong không gian ồn ào. Tất cả mọi người trên sân đều ngạc nhiên nhìn Long. Ánh mắt cậu, sắc lạnh và đầy kiên định, không hề nao núng khi nhìn thẳng về phía Linh và Duy. Không một lời nói, không một chút do dự, Long sải bước dài, đi thẳng về phía khán đài. Từng bước chân của cậu như có một sức nặng vô hình, thu hút mọi sự chú ý. Những tiếng hò reo trên sân dần nhỏ lại, nhường chỗ cho sự im lặng đầy tò mò.
Khi Long đến gần khán đài, Duy đang nói gì đó với Linh, khuôn mặt cậu ta vẫn tươi tắn. Nhưng khi cảm nhận được sự xuất hiện của Long, Duy quay lại, nụ cười trên môi dần tắt ngấm. Long không thèm liếc nhìn Duy một cái. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt Linh, ánh mắt hổ phách sâu thẳm ấy giờ đây đã dịu đi, nhưng vẫn toát lên một vẻ kiên định đến lạ lùng. Cậu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Linh đi theo. Giữa những ánh mắt ngạc nhiên, tò mò và cả những ánh mắt ghen tị của nhóm Yến đang nhìn chằm chằm, Linh, ban đầu hơi bất ngờ, nhưng rồi cô bé hiểu ra. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cô, xua đi những bất an nãy giờ. Cô khẽ gật đầu đáp lại, rồi đứng dậy, theo Long đi ra khỏi sân bóng, bỏ lại phía sau những ánh mắt đầy dấu hỏi của Duy, Mai, Lan và tất cả mọi người.
***
Long kéo Linh ra một góc hành lang vắng vẻ, khuất hẳn khỏi tầm mắt của sân bóng và các lớp học. Nơi đây thường ít người qua lại vào giờ tan tầm, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua những ô cửa sổ cũ, mang theo chút hương phấn bảng còn vương vấn từ các lớp học buổi chiều. Ánh nắng chiều muộn đã dịu đi rất nhiều, chỉ còn những tia nắng vàng nhạt len lỏi qua ô cửa kính, in hình những vệt sáng dài trên nền gạch hoa cũ kỹ. Không gian yên tĩnh lạ thường, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào sôi động của sân bóng rổ vừa rồi. Điều đó khiến Linh cảm thấy dễ chịu hơn, nhưng trong lòng cô vẫn còn chút lo lắng, không biết Long muốn nói gì.
Long đứng đối diện Linh, bờ vai rộng của cậu gần như che khuất toàn bộ ánh sáng chiếu vào cô. Khuôn mặt góc cạnh của cậu vẫn trầm tĩnh, nhưng đôi mắt hổ phách thì sáng rực, nhìn thẳng vào Linh với một sự quan tâm chân thành. Cậu không nói vòng vo, mà đi thẳng vào vấn đề, giọng nói trầm ấm và rõ ràng, mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển.
“Linh, có chuyện gì vậy? Cậu không ổn.”
Câu hỏi của Long, tuy đơn giản, nhưng lại chạm đúng vào nơi sâu thẳm nhất trong lòng Linh. Cô bé cúi mặt xuống, mái tóc dài đen óng ả che đi một nửa khuôn mặt xinh đẹp. Đôi tay cô vân vê vạt áo đồng phục, giọng nói nhỏ dần, như sợ bị ai đó nghe thấy.
“Không có gì… Chỉ là… mọi người cứ bàn tán…” Linh ngập ngừng, rồi ngước mắt lên nhìn Long, ánh mắt long lanh chứa đựng sự bối rối và mệt mỏi. “Về việc tớ đến nhà cậu… về Lê Duy… Tớ không thích bị nhìn như vậy.”
Cô bé kể, giọng vẫn còn run run, về những ánh mắt dò xét, những lời xì xào mà cô đã nghe được từ sáng, đặc biệt là từ nhóm Trần Thị Yến. Yến, với vẻ ngoài xinh đẹp và khá điệu đà, luôn là người đi đầu trong việc lan truyền những tin đồn. Những lời nói bóng gió, những cái liếc mắt đầy ẩn ý, tất cả đều hướng về phía Linh, khiến cô bé cảm thấy mình như đang bị mắc kẹt giữa một mớ bòng bong. Cô cũng nhắc đến Lê Duy, cách cậu ta cứ tìm mọi cách để nói chuyện, để tiếp cận cô, khiến cô cảm thấy khó xử và áp lực. Linh không muốn mình trở thành tâm điểm của những câu chuyện phiếm, cô chỉ muốn được bình yên.
Long lặng lẽ lắng nghe, không ngắt lời Linh một câu nào. Ánh mắt cậu ban đầu có chút sắc lạnh khi nghe về những lời đồn thổi và hành động của Duy, nhưng rồi nhanh chóng dịu lại khi nhìn thấy sự tổn thương và lo lắng trong mắt Linh. Cái cảm giác muốn bảo vệ cô, muốn che chở cô khỏi mọi phiền muộn, giờ đây lại cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu biết, đây không chỉ là những lời đồn vu vơ, mà chúng còn là những con dao nhỏ, cứa vào sự trong trẻo của tình cảm mà họ đang có. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đâu thể bị vẩn đục bởi những tạp âm vô nghĩa.
Khi Linh kết thúc câu chuyện, Long đưa tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô. Bàn tay cậu ấm áp và rắn chắc, bao trọn lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh, truyền cho cô một cảm giác an toàn đến lạ lùng. Long siết nhẹ tay Linh, ánh mắt kiên định không rời khỏi cô bé. Giọng cậu trầm ấm, đầy sức nặng, như một lời cam kết.
“Đừng để tâm đến họ, Linh.” Long nói, giọng cậu dứt khoát, không một chút do dự. “Tớ không quan tâm họ nói gì, và cậu cũng không cần. Tớ tin cậu, và cậu cũng phải tin tớ. Cậu không cần lo lắng bất cứ điều gì, tớ sẽ luôn ở đây.”
Những lời nói của Long, tuy ngắn gọn nhưng lại như một làn gió mát xua tan đi mọi gánh nặng trong lòng Linh. Cô ngước lên nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đã không còn vẻ lo lắng. Thay vào đó là một sự xúc động sâu sắc, một niềm tin tưởng vô bờ bến. Cô cảm thấy được che chở, được bảo vệ. Những lời bàn tán, những ánh mắt dò xét bỗng trở nên vô nghĩa khi có Long đứng cạnh cô, nắm chặt tay cô và nói những lời ấy.
“Long…” Linh khẽ gọi tên cậu, giọng nói nhỏ như tiếng thì thầm, nhưng chất chứa đầy cảm xúc. Cô không biết phải nói gì hơn. Tất cả những gì cô cảm thấy lúc này là sự bình yên và hạnh phúc. Cái nắm tay của Long, ánh mắt kiên định của cậu, và những lời nói trấn an ấy, đã xua tan đi mọi đám mây đen đang vần vũ trong tâm trí cô. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang, một hơi ấm không chỉ của thể xác mà còn của tâm hồn. Nó là lời khẳng định cho một tình yêu chân thành, một sự tin tưởng tuyệt đối.
Long khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại vô cùng ấm áp, khiến khuôn mặt góc cạnh của cậu trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết. Cậu dùng ngón cái vuốt nhẹ lên mu bàn tay Linh, như một lời động viên không lời. Trong khoảnh khắc ấy, giữa hành lang vắng vẻ, dưới ánh nắng chiều tà nhạt nhòa, trái tim Long và Linh như hòa chung một nhịp. Họ không cần thêm bất cứ lời nói hoa mỹ nào, chỉ cần sự hiện diện của đối phương, sự tin tưởng lẫn nhau, và lời hứa thầm lặng sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Tuổi thanh xuân rực rỡ của họ, nơi Hạ Long thơ mộng, đang được vun đắp từ những khoảnh khắc chân thành như thế.
***
Tiếng chuông tan học vang lên dồn dập, xé tan bầu không khí yên tĩnh của góc hành lang. Hàng trăm học sinh ào ra từ các lớp học, đổ dồn về phía cổng trường như một đàn ong vỡ tổ. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng bước chân vội vã, tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống của tuổi học trò. Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên bầu trời Hạ Long, hắt những tia nắng cuối cùng lên những mái nhà và những hàng cây xanh rì. Ánh nắng vàng óng bao phủ lấy cổng trường, tạo nên một khung cảnh tấp nập nhưng cũng đầy lãng mạn.
Long và Linh cùng nhau bước ra từ phía hành lang vắng. Khi họ xuất hiện, mọi ánh mắt từ đám đông học sinh đang tan trường đều đổ dồn về phía họ. Dù đã có sự chuẩn bị tâm lý, Linh vẫn cảm thấy một chút ngượng ngùng, cô khẽ cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào những ánh mắt dò xét. Nhưng rồi, một bàn tay ấm áp và rắn chắc khẽ nắm lấy bàn tay cô, hoặc nhẹ nhàng hơn, một cánh tay vững vàng khoác lên vai cô một cách rất tự nhiên, rất đỗi che chở. Đó là Long.
Cậu không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười trấn an Linh, rồi ánh mắt cậu trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Long không hề né tránh bất cứ ánh nhìn nào, mà ngược lại, cậu nhìn thẳng về phía trước, bước đi vững vàng như một lời tuyên bố không lời. Cái nắm tay ấy, hay cái khoác vai nhẹ nhàng ấy, không chỉ là một cử chỉ tình cảm, mà còn là một tấm khiên vô hình, che chở Linh khỏi những lời bàn tán, những ánh mắt tò mò. Nó là một lời khẳng định đanh thép: Linh là của Long, và cậu sẽ bảo vệ cô bằng mọi giá. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đâu thể để những giông bão nhỏ làm phai mờ đi tình yêu chân thành này.
Họ đi qua Lê Duy, người vẫn còn đứng cạnh sân bóng rổ, ánh mắt cậu ta đầy bất ngờ, pha chút thất vọng và cả ghen tị. Duy đã nhìn thấy Long nắm tay Linh (hoặc khoác vai Linh) một cách công khai, và khuôn mặt cậu ta thoáng qua một vẻ hụt hẫng rõ rệt. Cậu ta khẽ lẩm bẩm tên Long, nhưng không thành tiếng, chỉ có Long và Linh biết. Cái cảnh tượng ấy như một gáo nước lạnh tạt vào những hy vọng vừa chớm nở của Duy. Cậu ta biết, mình đã thua cuộc.
Xa hơn một chút, nhóm Trần Thị Yến cũng đang đứng đó, những cô gái xinh đẹp, điệu đà, với vẻ mặt đầy khó chịu. Yến trừng mắt nhìn Long và Linh, rồi khẽ nói nhỏ với cô bạn thân bên cạnh, giọng đầy mỉa mai: “Xem kìa, làm như cả trường không biết ấy!” Ánh mắt cô ta ẩn chứa sự ghen tị không thể che giấu, bởi cô ta vốn vẫn luôn ngưỡng mộ Long, và giờ đây, sự thân mật công khai của Long và Linh đã giáng một đòn mạnh vào lòng tự trọng của cô ta. Những lời đồn thổi mà cô ta đã cố gắng gieo rắc, giờ đây lại bị chính hành động của Long dập tắt một cách phũ phàng.
Nhưng Long và Linh không hề bận tâm. Ánh mắt họ chỉ hướng về phía trước, về phía cổng trường đang rộng mở. Long khẽ nói nhỏ với Linh, giọng cậu ấm áp và đầy tự tin, như muốn xua tan mọi lo lắng còn sót lại trong cô bé. “Đi thôi, không cần bận tâm.”
Linh ngước nhìn Long, nụ cười trên môi cô giờ đây đã rạng rỡ trở lại, không còn chút gượng gạo nào. Trong ánh mắt cô là sự tin tưởng tuyệt đối, sự bình yên và một niềm hạnh phúc dâng trào. Cô cảm thấy trái tim mình nhẹ bẫng, như vừa trút bỏ được một gánh nặng khổng lồ. Cái nắm tay của Long (hoặc vòng tay của cậu trên vai cô) truyền cho cô một nguồn sức mạnh lạ kỳ, giúp cô tự tin hơn bao giờ hết. Họ bước đi giữa dòng người tấp nập, giữa những ánh mắt tò mò và cả những lời bàn tán xì xào, nhưng giờ đây, tất cả đều không còn ảnh hưởng đến cô nữa. Bởi vì, cô có Long ở bên.
Cả hai cùng nhau đi qua cánh cổng trường, bước vào ánh hoàng hôn rực rỡ. Bầu trời Hạ Long buổi chiều tà đẹp đến nao lòng, với những dải mây màu hồng tím trôi lững lờ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã đủ mạnh mẽ để cùng nhau đối mặt với những thử thách đầu tiên. Hành động công khai của Long và Linh đã khiến mối quan hệ của họ trở thành tâm điểm chú ý hơn nữa, thu hút cả sự ủng hộ mạnh mẽ và sự ghen ghét, đối đầu rõ ràng hơn. Sự thất vọng và ánh mắt khó chịu của Lê Duy báo hiệu cậu ta sẽ không dễ dàng từ bỏ, có thể trở thành một đối thủ trực tiếp hơn trong tương lai. Ánh mắt của nhóm Yến cũng cho thấy sẽ có những đối thủ hoặc thử thách lớn hơn xuất hiện để chia rẽ Long và Linh, có thể liên quan đến Tùng hoặc các nhân vật khác. Nhưng giờ đây, Long và Linh đã sẵn sàng. Họ nắm tay nhau, bước đi trong ánh hoàng hôn rực rỡ, khởi đầu một chương mới trong câu chuyện tình yêu tuổi thanh xuân của mình, nơi Hạ Long vẫn luôn cất giữ những rung động đầu đời.