Rực rỡ thanh xuân
Chương 100

Sân Cỏ Rực Lửa: Thử Thách Của Đội Trưởng

3617 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét tài năng lãnh đạo và khả năng vực dậy tinh thần đội bóng của Long khi đối mặt với khó khăn trong trận đấu.,Làm nổi bật sự nhiệt tình, năng lượng tích cực và sự ủng hộ không ngừng của Ngọc Linh, thể hiện cô là hậu phương vững chắc cho Long.,Tiếp tục phát triển tình cảm Long - Linh thông qua sự gắn kết trên sân cỏ và khán đài, khi họ cùng nhau đối mặt với áp lực.,Tăng cường sự chú ý của toàn trường vào mối quan hệ của Long và Linh, đặc biệt là sau hành động công khai ở chương trước, đặt nền móng cho những xung đột và thử thách sắp tới.,Dẫn dắt mạch truyện hướng đến việc Long phải cân bằng học tập và thể thao (Ch.105) bằng cách cho thấy áp lực của trận đấu.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Minh Khôi, Nguyễn Thành, Lê Duy, Vũ Thanh Lan, Hoàng Thảo Mai, Trần Thị Yến, Ông Hùng (Lê Văn Hùng), Khán giả, Đội bóng đối thủ
Mood: Kịch tính, căng thẳng, lãng mạn (trong sự ủng hộ), phấn khích, chiến thắng.
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn rực rỡ của Hạ Long trải dài trên con đường lát đá, nhuộm vàng cả những hàng cây xanh rì và bóng dáng hai người trẻ đang sánh bước. Cái nắm tay, hay vòng tay ấm áp của Long trên vai Linh, vẫn còn vương vấn trong tâm trí nhiều người, như một tuyên bố không lời nhưng hùng hồn về mối quan hệ của họ. Những ánh mắt tò mò, ghen tị hay ngưỡng mộ đã lùi lại phía sau cánh cổng trường, nhưng sức nóng của nó thì vẫn còn âm ỉ, chờ đợi một cơ hội để bùng lên. Và cơ hội đó đến nhanh hơn họ tưởng, trong một không gian rộng lớn, cuồng nhiệt và đầy áp lực: Sân vận động Thiên Thanh.

**Cảnh 1: Sân cỏ rực lửa và áp lực vô hình**

Chiếc xe buýt đưa đội tuyển bóng đá trường Ánh Dương đến sân vận động Thiên Thanh vào một buổi chiều nắng nhẹ, gió biển thổi lồng lộng, mang theo hơi mặn của đại dương và mùi cỏ tươi mới cắt. Từ xa, sân vận động đã hiện ra sừng sững, một kiến trúc hiện đại với những khán đài uốn lượn, có sức chứa hàng chục ngàn người. Dù chưa phải là một trận đấu chuyên nghiệp tầm cỡ quốc gia, nhưng không khí nơi đây vẫn đủ sức khiến bất cứ ai cũng phải choáng ngợp. Càng đến gần, tiếng hò reo, tiếng trống dồn dập và tiếng kèn vuvuzela đã bắt đầu vọng đến, tạo thành một bản giao hưởng cuồng nhiệt. Mùi mồ hôi của các vận động viên hòa quyện với mùi thức ăn vặt từ các quầy hàng xung quanh, tạo nên một thứ "hương vị" đặc trưng của những ngày hội thể thao.

Long bước xuống xe, cảm nhận ngay luồng khí nóng bỏng của sự kỳ vọng và áp lực đang đổ dồn về phía mình. Cậu mặc bộ đồng phục thi đấu màu xanh dương quen thuộc của trường Ánh Dương, số 10 in đậm trên lưng áo, tượng trưng cho vị trí đội trưởng và niềm hy vọng của cả đội. Dáng người cao ráo, bờ vai rộng và khuôn mặt góc cạnh của cậu toát lên vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách, có một tia căng thẳng không thể giấu. Đây là trận đấu thứ hai của vòng loại, đối thủ là một trường có truyền thống về bóng đá, hứa hẹn một cuộc đối đầu nảy lửa. “Áp lực này… còn lớn hơn cả lần đầu tiên,” Long thầm nghĩ, nhớ lại cảm giác của trận ra quân, nhưng lần này, nó còn nặng nề hơn bội phần. Không chỉ là chiến thắng cho đội, cho trường, mà còn là một lời khẳng định cho chính cậu, cho vị trí đội trưởng, và cả cho mối quan hệ vừa công khai với Linh.

Đội Ánh Dương tiến vào đường hầm, tiếng giày đinh lộc cộc trên nền xi măng. Khi họ bước ra sân, ánh sáng tự nhiên của buổi chiều tà bao phủ lấy mặt cỏ xanh mướt, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ. Khán đài đã chật kín người, hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía họ. Phía xa, trên một khu vực khán đài nổi bật với màu sắc rực rỡ của những quả bóng bay, băng rôn và cờ phướn, là nhóm cổ động viên của trường Ánh Dương. Và ở đó, Long ngay lập tức tìm thấy bóng dáng quen thuộc của Linh. Cô nàng xinh đẹp nổi bật với mái tóc dài óng ả được buộc cao gọn gàng, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ nhiệt huyết. Linh đang cầm một chiếc trống nhỏ, miệng tươi rói, tay vẫy vẫy. Ánh mắt họ chạm nhau xuyên qua khoảng cách và đám đông, một sự an ủi vô hình lan tỏa trong lòng Long. Cậu khẽ gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười gần như không thấy, nhưng đủ để Linh nhận ra và nụ cười của cô càng thêm rạng rỡ.

"Cố lên Long! Cố lên Ánh Dương!" Tiếng hô trong trẻo của Linh vang lên, dù bị át đi bởi những âm thanh khác, nhưng Long vẫn cảm nhận được nó như một nguồn năng lượng trực tiếp. Bên cạnh Linh là Thanh Lan và Thảo Mai, cả ba cô gái đang hòa mình vào điệu nhảy cổ vũ, gõ trống dồn dập, tạo nên một điểm nhấn tươi sáng giữa biển người.

Nhưng Long cũng không quên những ánh mắt khác. Xa hơn một chút, gần khu vực ghế dự bị của đối thủ, Lê Duy đứng đó, ánh mắt cậu ta vẫn ghim chặt vào Long và Linh. Khuôn mặt nước da ngăm của Duy thoáng qua một vẻ khó chịu, có lẽ là sự thất vọng còn đọng lại từ cảnh tượng hôm qua. Cậu ta vốn đã có tình cảm với Linh, và việc Long công khai mối quan hệ đã giáng một đòn mạnh vào Duy. Giờ đây, khi Long lại đứng trên sân cỏ như một người hùng, sự ghen tị trong lòng Duy càng khó kìm nén. Cậu ta không nói gì, chỉ siết chặt nắm tay, tự nhủ phải cố gắng hơn nữa để chứng tỏ bản thân.

Và không thể thiếu nhóm của Trần Thị Yến. Cô nàng xinh đẹp, điệu đà này cùng mấy cô bạn thân đang ngồi ở một khu vực khán đài khác, ánh mắt không rời Long và Linh. Yến cười khẩy, giọng nói hơi chua chát nhưng đủ để cô bạn bên cạnh nghe thấy: "Xem kìa, làm như cả trường không biết ấy! Cặp đôi này đang làm trò con bò trên sân khấu lớn đấy nhỉ?" Ánh mắt cô ta ẩn chứa sự ghen tị không thể che giấu. Yến vốn ngưỡng mộ Long từ lâu, và sự thân mật công khai của Long và Linh đã khiến cô ta cảm thấy bị đe dọa, bị xúc phạm. Những lời đồn thổi mà cô ta và nhóm bạn đã cố gắng gieo rắc giờ đây dường như chẳng còn tác dụng gì. Long và Linh vẫn hiên ngang bước đi, bất chấp tất cả.

Tiếng còi khai cuộc vang lên, xé tan không khí căng thẳng. Trận đấu bắt đầu. Ngay từ những phút đầu tiên, đội Ánh Dương đã phải đối mặt với áp lực lớn từ đối thủ. Đội bạn chơi rất quyết liệt, pressing tầm cao và thường xuyên có những pha phối hợp nhanh, ăn ý. Long và đồng đội cố gắng chống trả, nhưng dường như chưa tìm được nhịp điệu của trận đấu. Những đường chuyền còn thiếu chính xác, những pha bứt tốc còn chưa đủ mạnh mẽ. Các cầu thủ Ánh Dương, có lẽ vẫn còn chịu ảnh hưởng bởi áp lực tâm lý, hoặc đơn giản là chưa bắt nhịp được với cường độ trận đấu, bắt đầu có những dấu hiệu chệch choạc.

Chỉ mười lăm phút sau tiếng còi khai cuộc, điều không mong muốn đã xảy ra. Từ một pha phản công sắc bén của đối thủ, một tiền đạo nhanh nhẹn đã thoát xuống, vượt qua hàng phòng ngự của Ánh Dương và tung cú sút chéo góc hiểm hóc. Bóng bay thẳng vào lưới, trong sự bất lực của thủ môn. "VÀO! VÀO RỒI!" Tiếng hò reo của khán giả đối thủ vang dội khắp sân, át đi cả những tiếng cổ vũ yếu ớt của phe Ánh Dương. Tỷ số 1-0 nghiêng về đối thủ. Long cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu nhìn đồng đội, thấy rõ sự chùng xuống trong ánh mắt của Hùng, Khôi và Thành. Áp lực, giờ đây, không chỉ là vô hình nữa, mà đã hiện hữu rõ ràng trên bảng tỷ số và trong ánh mắt của từng thành viên. Cậu biết, đây sẽ là một trận đấu khó khăn thực sự. Mùi cỏ tươi ban nãy giờ như hòa lẫn với mùi mồ hôi chua xót, và cảm giác căng thẳng trong không khí càng lúc càng rõ rệt, như một sợi dây vô hình đang siết chặt trái tim cậu.

**Cảnh 2: Áp lực và tinh thần thép của đội trưởng**

Tỷ số 1-0 không phải là tất cả. Những phút tiếp theo của hiệp 1, đội Ánh Dương tiếp tục gặp khó khăn. Đối thủ, với lợi thế dẫn bàn và tinh thần lên cao, liên tục dồn ép. Các cầu thủ của họ di chuyển nhanh hơn, tranh chấp quyết liệt hơn, và những pha phối hợp của họ trở nên ăn ý đến đáng sợ. Mười phút sau, từ một quả phạt góc, một trung vệ cao lớn của đội bạn đã bật cao đánh đầu, bóng lại một lần nữa đi vào lưới Ánh Dương. "Hai không! Tỷ số là hai không!" Tiếng bình luận viên vang lên, và một lần nữa, khán đài của đội đối thủ lại bùng nổ trong tiếng reo hò. Cờ phướn, trống kèn của họ vang vọng khắp sân, như muốn nhấn chìm mọi tiếng cổ vũ của đội Ánh Dương.

Tỷ số 2-0 nghiêng về đối thủ khi hiệp 1 vẫn chưa kết thúc. Tinh thần của các cầu thủ Ánh Dương có dấu hiệu chùng xuống rõ rệt. Phan Việt Hùng, người thường ngày luôn vui vẻ pha trò, giờ đây cũng cúi gằm mặt, những pha xử lý bóng của cậu có vẻ nặng nề và thiếu quyết đoán. Hoàng Minh Khôi, vốn năng động và quyết liệt, cũng trở nên chậm chạp hơn. Những pha phối hợp giữa các cầu thủ không còn ăn ý, họ chuyền bóng sai địa chỉ, thậm chí còn va vào nhau. Nỗi lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt từng người, và Long cảm thấy gánh nặng trên vai mình càng lúc càng lớn. Cậu nghe thấy tiếng còi của trọng tài, báo hiệu kết thúc hiệp 1. Cả đội lầm lũi bước về phía đường hầm, không khí nặng trĩu.

Trên khán đài, Ngọc Linh cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cô nhìn Long, nhìn những người bạn của mình đang thất vọng. "Hai không... liệu có lật ngược được không?" Một nỗi lo lắng len lỏi trong tâm trí cô, nhưng cô nhanh chóng xua tan nó đi. Long chưa bao giờ bỏ cuộc, và cô cũng sẽ không làm thế. Cô biết, trong những khoảnh khắc như thế này, Long cần nguồn động viên hơn bao giờ hết. Cô siết chặt dùi trống, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên sự kiên định. "Không sao! Chúng ta vẫn còn hiệp 2 mà!" Linh tự nhủ. Rồi cô quay sang Thanh Lan và Thảo Mai, nở một nụ cười rạng rỡ nhất có thể.

"Lan, Mai! Lên tinh thần nào! Chúng ta phải cổ vũ mạnh mẽ hơn nữa! Cố lên Ánh Dương! Đừng bỏ cuộc!" Linh thét lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nhiệt huyết, cố gắng át đi những tiếng reo hò của đối thủ. Cô bắt đầu nhảy múa cuồng nhiệt hơn, gõ trống dồn dập hơn, theo một nhịp điệu mạnh mẽ và sôi động. Thân hình nhỏ nhắn của cô chuyển động uyển chuyển, mái tóc dài tung bay theo từng nhịp điệu. Cô cố gắng truyền năng lượng tích cực của mình cho Long và các đồng đội, như một ngọn hải đăng rực sáng giữa biển đêm. Dù chỉ là một nữ sinh yếu ớt giữa hàng ngàn người, nhưng trong khoảnh khắc đó, Linh là một chiến binh, một nguồn sức mạnh không thể lay chuyển cho Long.

Trong phòng thay đồ, không khí còn nặng nề hơn cả trên sân. Ông Hùng, huấn luyện viên của đội, khuôn mặt nghiêm nghị, nhưng ông không trách mắng. Ông biết, các học trò của mình đang chịu áp lực rất lớn. Ông nhìn Long, thấy ánh mắt cậu vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. "Long," ông Hùng nói, giọng dứt khoát, "chúng ta sẽ thay đổi chiến thuật. Cậu là đội trưởng, hãy vực dậy tinh thần đồng đội. Tôi tin ở cậu."

Long gật đầu. Cậu cảm thấy mệt mỏi, cơ bắp đau nhức và hơi thở còn dồn dập, nhưng cái đầu cậu vẫn lạnh. Cậu nhớ lại ánh mắt của Linh trên khán đài, nhớ tiếng cổ vũ của cô, nhớ cái nắm tay ấm áp hôm qua. Tất cả những điều đó như tiếp thêm cho cậu sức mạnh. Cậu đứng dậy, nhìn thẳng vào từng gương mặt của đồng đội. "Nghe đây!" Long khàn giọng, giọng nói trầm và rõ ràng, thu hút sự chú ý của mọi người. "Chúng ta đang bị dẫn 2-0, nhưng chưa phải là hết. Chúng ta vẫn còn 45 phút nữa. Chúng ta sẽ làm được!"

Cậu bắt đầu chỉ đạo, phân tích rõ ràng những điểm yếu của đội trong hiệp 1 và những điểm cần thay đổi. "Hùng, Khôi, hai cậu di chuyển linh hoạt hơn! Đừng cố gắng tranh chấp tay đôi quá nhiều ở giữa sân. Chuyền nhanh, phối hợp nhỏ. Thành, cậu lùi về hỗ trợ phòng ngự nhiều hơn, đừng để đối thủ có khoảng trống phía sau lưng." Long đưa ra những chỉ đạo nhanh chóng, chính xác và đầy quyết đoán. Cậu cũng không quên động viên từng người. "Nâng cao tinh thần lên! Chúng ta vẫn còn cơ hội! Đây là Ánh Dương, chúng ta không bỏ cuộc!"

Phan Việt Hùng và Hoàng Minh Khôi nhìn nhau, rồi nhìn Long. Ánh mắt họ từ từ lấy lại sự quyết tâm. Họ nhận ra ý đồ của Long, nhận ra sự lãnh đạo kiên định của cậu. "Được! Chúng ta sẽ làm được!" Hùng gật đầu mạnh mẽ, giọng nói đã lấy lại sự tự tin. Lê Duy cũng lắng nghe, cậu ta cố gắng ghi nhớ những chỉ đạo của Long, dù trong lòng vẫn có chút khó chịu khi phải thừa nhận tài năng của đội trưởng. Cậu ta muốn chứng tỏ bản thân, muốn tỏa sáng, nhưng Long lại luôn là người đi trước một bước.

Khi hiệp 2 bắt đầu, đội Ánh Dương bước ra sân với một tinh thần hoàn toàn khác. Dù tỷ số vẫn là 2-0 nghiêng về đối thủ, nhưng trên khuôn mặt của Long và các đồng đội đã không còn vẻ chán nản. Thay vào đó là sự tập trung cao độ và quyết tâm cháy bỏng. Trên khán đài, Linh và đội cổ vũ tăng cường tần suất và âm lượng. Tiếng trống của Linh như một tiếng gọi, một lời cổ vũ không ngừng, truyền đến sân cỏ, tiếp thêm sức mạnh cho Long và đồng đội. Mỗi cú chạm bóng, mỗi pha tranh chấp của Ánh Dương giờ đây đều mang một năng lượng khác, mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn. Ánh nắng đã dịu hơn một chút, nhưng sự nóng bỏng của trận đấu thì vẫn còn nguyên, thậm chí còn tăng lên gấp bội. Mùi cỏ và mồ hôi giờ đây như hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương của sự nỗ lực và hy vọng.

**Cảnh 3: Hoàng hôn chiến thắng và lời hẹn ước không lời**

Những phút cuối của hiệp 2, bầu trời Hạ Long đã dần chuyển sang sắc hoàng hôn rực rỡ, những dải mây màu hồng tím trôi lững lờ, nhưng trên sân vận động Thiên Thanh, sức nóng của trận đấu vẫn không hề giảm bớt. Ánh sáng của các đèn pha bắt đầu thắp lên, hòa cùng ánh sáng cuối ngày, tạo nên một khung cảnh kỳ ảo, đầy kịch tính. Đội Ánh Dương, dưới sự chỉ đạo tài tình của Long, đã dần lấy lại thế trận. Những pha phối hợp trở nên ăn ý hơn, những đường chuyền sắc bén hơn. Họ liên tục gây sức ép lên khung thành đối thủ, tạo ra nhiều cơ hội nguy hiểm.

Trong một pha phản công nhanh ở phút thứ 80, Long nhận bóng từ Hùng ở giữa sân. Cậu như một cơn lốc, bứt tốc qua một cầu thủ đối phương, rồi dùng kỹ thuật cá nhân điêu luyện để vượt qua thêm một hậu vệ khác. Đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên sự quyết tâm cao độ, cơ bắp căng cứng. Cậu chỉ còn đối mặt với thủ môn. Không chần chừ, Long tung cú sút bằng chân trái đầy uy lực. Bóng bay sệt, găm thẳng vào góc xa khung thành, không cho thủ môn đối phương một cơ hội nào để cản phá. "VÀO! VÀO RỒI! Bàn thắng tuyệt đẹp của đội trưởng Trần Hoàng Long!" Tiếng bình luận viên vỡ òa, và cả sân vận động như nổ tung.

"LONG! LONG! LONG!" Hàng ngàn tiếng hò reo vang dội, không còn chỉ là của khán giả Ánh Dương mà còn là của rất nhiều người trung lập. Long chạy đến góc sân, giơ cao hai tay, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi nhưng rạng rỡ nụ cười. Các đồng đội lao đến ôm chầm lấy cậu, tạo thành một vòng tròn ăn mừng. Phan Việt Hùng vỗ mạnh vào lưng Long, thở dốc: "Chúng ta đã làm được, Long!" Hoàng Minh Khôi cũng reo hò không ngớt. Lê Duy đứng đó, cậu ta cũng chạy đến ăn mừng cùng đội, nhưng ánh mắt vẫn không thể rời khỏi Long. Cậu ta thừa nhận, Long thực sự là một thủ lĩnh bẩm sinh.

Trên khán đài, Ngọc Linh đứng bật dậy, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Cô không kìm được xúc động, ôm chầm lấy Thanh Lan và Thảo Mai. "Long... cậu ấy thật tuyệt vời!" Linh thầm thì, giọng nói nghẹn ngào nhưng tràn đầy niềm tự hào. Cô đã tin, và Long đã không làm cô thất vọng. Nhóm của Yến ngồi xa hơn, chứng kiến cảnh tượng đó với vẻ mặt càng thêm khó chịu. Yến siết chặt đôi môi, không thể thốt nên lời. Long vừa ghi bàn gỡ hòa, chứng minh tài năng và sự lãnh đạo của cậu. Những lời xì xầm, những ánh mắt ghen tị của Yến giờ đây dường như trở nên vô nghĩa trước chiến công này.

Với tinh thần lên cao sau bàn gỡ hòa, đội Ánh Dương như được tiếp thêm một luồng sinh khí mới. Họ chơi bùng nổ trong những phút cuối cùng. Phút thứ 88, từ một pha phối hợp đẹp mắt, Long kiến tạo một đường chuyền tinh tế, xé toang hàng phòng ngự đối thủ, đặt Nguyễn Thành vào vị trí thuận lợi. Thành không bỏ lỡ cơ hội, tung cú sút quyết đoán, ấn định chiến thắng đầy kịch tính cho trường Ánh Dương. "VÀO! Lại một bàn thắng nữa! Ánh Dương đã lật ngược tình thế một cách ngoạn mục!" Tiếng bình luận viên gần như hét lên.

"Ánh Dương vô địch! Long! Long!" Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, xé tan mọi sự căng thẳng, nhường chỗ cho một cảm xúc vỡ òa. Các cầu thủ Ánh Dương ôm chầm lấy nhau, nhảy múa ăn mừng chiến thắng không tưởng. Long, dù mệt nhoài, cảm thấy một luồng năng lượng dâng trào khắp cơ thể. Cậu nhìn về phía khán đài, tìm kiếm Linh.

Linh cũng đang nhìn cậu. Ánh mắt họ chạm nhau giữa biển người, giữa ánh sáng hoàng hôn và đèn pha sân vận động, giữa tiếng hò reo vang dội. Trong ánh mắt của Linh là sự tin tưởng tuyệt đối, sự bình yên và một niềm hạnh phúc dâng trào, lấp lánh như những vì sao đầu tiên của đêm. Còn trong ánh mắt của Long, là sự biết ơn, sự nhẹ nhõm và một niềm vui chiến thắng được chia sẻ. Đó là một khoảnh khắc của sự hiểu biết không lời, của một lời hẹn ước vô hình. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã đủ mạnh mẽ để cùng nhau vượt qua những giông bão đầu đời.

Chiến thắng này đã khắc sâu tên tuổi Long như một người hùng thực sự, không chỉ trong lòng đồng đội mà còn trong mắt toàn trường, và cả những người hâm mộ khác. Cậu đã chứng minh bản lĩnh của một đội trưởng, một ngôi sao sáng. Nhưng Long biết, sự nổi tiếng này cũng sẽ đi kèm với nhiều áp lực hơn. Nó sẽ thu hút nhiều sự chú ý hơn từ bên ngoài, có thể là những cơ hội mới, nhưng cũng là những kỳ vọng lớn lao, đòi hỏi cậu phải cân bằng giữa việc học và đam mê bóng đá. Sự gắn kết mạnh mẽ giữa Long và Linh trên sân cỏ và khán đài đã củng cố "hình tượng cặp đôi" của họ trong mắt mọi người, khiến họ trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, cả ngưỡng mộ lẫn ghen tị. Sẽ có những đối thủ mới xuất hiện, những thử thách lớn hơn để kiểm chứng tình yêu và tình bạn của tuổi thanh xuân này. Nhưng giờ đây, Long và Linh đã sẵn sàng. Họ nắm tay nhau, dù chỉ là qua ánh mắt, và cùng bước vào một chương mới rực rỡ hơn trong câu chuyện tình yêu tuổi thanh xuân của mình, nơi Hạ Long vẫn luôn cất giữ những rung động đầu đời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ