Hầm ngầm Cổ Tích đã trở thành một đống đổ nát, tiếng nước réo ầm ầm như tiếng gầm của một con thủy quái khổng lồ đang nuốt chửng mọi thứ. Thanh Long, với Tùng 'Sẹo' đang cắn răng chịu đựng vết thương, đã cố gắng thoát khỏi lưỡi hái tử thần trong gang tấc. Ánh nắng ban mai rọi vào căn hộ bí ẩn ở chung cư Thiên Phúc, nhưng không xua tan được cái không khí nặng nề còn vương vấn từ trận chiến đêm qua.
Thanh Long ngồi trên chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra khung cửa sổ nơi những tia nắng vàng óng đang nhảy múa trên tán cây cổ thụ. Chiều cao hơn 1m85 của anh khiến chiếc ghế có vẻ nhỏ đi, nhưng thân hình săn chắc, cân đối của anh lại toát lên một vẻ uy quyền khó cưỡng. Làn da ngăm khỏe khoắn, đôi mắt sắc sảo ẩn chứa sự tự tin và trí tuệ, nhưng lúc này, chúng phảng phất một sự mệt mỏi khó tả. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi môi mỏng thường nở nụ cười nửa miệng đầy mị lực giờ đây lại mím chặt, biểu lộ sự suy tư sâu sắc. Mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng vẫn giữ nếp, nhưng vài sợi tóc lòa xòa trước trán lại tố cáo sự căng thẳng anh vừa trải qua. Anh đã thay một bộ đồ ở nhà đơn giản, chiếc áo thun đen bó sát tôn lên những múi cơ săn chắc, mạnh mẽ.
Tiếng còi xe từ đường phố vọng lên mơ hồ, tiếng người nói chuyện lao xao từ xa xen lẫn tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong bếp, và tiếng chuông gió khẽ khàng lay động ở ban công. Mùi hương hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, hòa quyện với mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo ở góc phòng, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng, vừa đầy vẻ bí ẩn. Thỉnh thoảng, một âm thanh năng lượng lưu chuyển rất khẽ lướt qua, khi Thanh Long điều hòa hơi thở, khôi phục lại chút nội lực đã tiêu hao sau trận chiến với Huyết Ưng Tử. Anh cầm trên tay mảnh kim loại nhỏ lấp lánh mà Huyết Ưng Tử đã đánh rơi, nó mang một ký hiệu lạ lẫm, phức tạp, không giống bất kỳ công nghệ nào anh từng biết.
Lâm Phong, với cặp kính cận dày cộp và dáng vẻ gầy gò, đang cắm cúi trước màn hình máy tính, các ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Anh ta vẫn mặc chiếc áo hoodie đơn giản, trông có vẻ thư sinh nhưng ánh mắt thì lanh lợi và nhanh nhẹn, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Mùi cà phê mới pha thoang thoảng từ chiếc cốc đặt cạnh laptop của anh. "Hệ thống liên lạc của Huyết Sát Hội gần như tê liệt, Thanh Long," Lâm Phong nói, giọng anh ta tràn đầy sự tập trung, nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng. "Các kênh đã bị đánh sập, nhưng có tín hiệu của một mệnh lệnh cấp bách từ một nguồn mã hóa cao hơn, một nguồn mà chúng ta chưa thể giải mã hoàn toàn. Nó yêu cầu tàn dư của chúng phải 'phản công cuối cùng' vào một mục tiêu chiến lược."
Thanh Long khẽ nhíu mày. "Huyết Ưng Tử đã thoát, nhưng hắn để lại nhiều hơn là dấu vết. Đây không chỉ là một cuộc chiến tranh giành địa bàn nữa." Giọng anh trầm ấm, đầy uy lực, nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo đáng sợ. Anh biết, những kẻ như Huyết Ưng Tử sẽ không bao giờ buông xuôi dễ dàng, và lời đe dọa về "Hắc Ưng" hay "Đêm Huyết Long" không phải là lời nói suông.
Hồng Liên, vẫn còn yếu ớt nhưng ánh mắt đã kiên cường hơn nhiều, ngồi trên chiếc ghế sofa đối diện. Cô mặc một bộ đồ ngủ lụa mềm mại, tôn lên vẻ đẹp ma mị, bí ẩn. Làn da trắng xanh của cô dường như phát sáng dưới ánh nắng sớm. Mái tóc đen dài xõa tự nhiên trên vai, che đi một phần khuôn mặt thanh tú. Đôi mắt đen láy, sắc lạnh của một sát thủ giờ đây đã dịu đi, nhưng vẫn còn đó sự cảnh giác thường trực. Cô chậm rãi đặt cốc trà thảo mộc xuống bàn, nhìn Thanh Long bằng ánh mắt tin tưởng tuyệt đối.
"Chúng tôi... những kẻ bị tẩy não... chỉ là con tốt thí," Hồng Liên nói, giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng mỗi lời đều mang sức nặng. "Kẻ đứng sau... chúng tôi gọi là 'Ông Chủ'. Hắn không bao giờ lộ diện, nhưng mệnh lệnh của hắn... là tuyệt đối. Chúng sẽ không dừng lại cho đến khi... mọi thứ bị hủy diệt, hoặc chúng bị hủy diệt. Hắn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, muốn cho Thiên Hải này biết, ai mới là kẻ nắm quyền lực thực sự."
Thanh Long lắng nghe, những mảnh ghép bắt đầu khớp lại trong tâm trí anh. Huyết Ưng Tử không chỉ là một kẻ thủ lĩnh băng đảng, hắn là một con cờ, một tay sai của một thế lực lớn hơn nhiều. "Vậy thì ta sẽ cho chúng thấy thế nào là bị hủy diệt thực sự," Thanh Long gằn giọng, ánh mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lẽo. "Mục tiêu của chúng... chắc chắn là 'Tháp Rồng'." Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn về phía xa, nơi những khung thép của công trường Tháp Rồng đang vươn mình lên trời. Nó không chỉ là một dự án kinh doanh, nó là biểu tượng cho sự khởi đầu đế chế của anh, là nơi anh đặt niềm tin và hy vọng. Và những kẻ muốn hủy diệt nó, chính là muốn hủy diệt anh.
"Chuẩn bị mọi thứ," Thanh Long quay lại, nhìn Lâm Phong và Hồng Liên, giọng anh dứt khoát như một mệnh lệnh. "Hồng Liên, em cứ ở đây dưỡng sức. Lâm Phong, tập hợp tất cả thông tin về những tuyến đường khả dĩ chúng sẽ dùng để tiếp cận Tháp Rồng. Cảnh báo Tùng 'Sẹo' và anh em. Chúng ta sẽ đón đầu."
Anh biết, trận chiến này sẽ không đơn thuần là một cuộc giao tranh. Đây sẽ là lời tuyên chiến cuối cùng của Huyết Sát Hội, và cũng là lời khẳng định vị thế của Thiên Long. Anh sẽ không lùi bước, và cũng sẽ không cho phép bất kỳ ai đụng đến những gì anh đã xây dựng, những người anh yêu thương. Cái mùi cà phê, mùi trầm hương dịu nhẹ trong căn phòng giờ đây hòa lẫn với một mùi vị khác, mùi của sự quyết tâm sắt đá, mùi của một cuộc chiến không khoan nhượng sắp sửa bùng nổ. Thanh Long đưa tay chạm nhẹ vào Thiên Long Ấn trên cổ tay, cảm nhận sức mạnh cuộn trào trong huyết quản. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Anh thầm nhủ, và luật của anh, chính là bảo vệ.
***
Đêm buông xuống, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của thành phố. Một màn đêm u ám, nặng nề bao trùm lấy Công Trường Xây Dựng Dự Án 'Tháp Rồng'. Gió mạnh rít qua những thanh giàn giáo thép cao chót vót, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng gào thét của quỷ dữ. Trăng khuất sau những đám mây đen kịt, khiến cho không gian trở nên tối tăm đến đáng sợ, hoàn hảo cho một cuộc chiến sinh tử. Mùi xi măng, sắt thép, dầu máy và bụi bặm đặc quánh trong không khí, hòa lẫn với một mùi hương khác, mùi tanh nồng của máu và thuốc súng, báo hiệu một thảm kịch sắp sửa diễn ra.
Thanh Long đứng trên tầng cao nhất của cấu trúc thô sơ, nơi sau này sẽ là đỉnh của Tháp Rồng. Chiều cao trên 1m85 của anh hiện rõ dưới ánh đèn pha lờ mờ của công trường, thân hình săn chắc, cân đối như một vận động viên được tôi luyện. Anh diện một bộ đồ chiến đấu màu đen bó sát, từng đường nét cơ bắp hiện rõ mồn một. Làn da ngăm khỏe khoắn, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo giờ đây ánh lên tia lạnh lùng và quyết đoán. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi môi mỏng mím chặt, không còn vẻ mị lực thường ngày mà thay vào đó là sự tập trung cao độ. Mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng khẽ bay trong gió, nhưng không làm giảm đi vẻ nam tính, lạnh lùng của anh. Anh có thể cảm nhận từng đợt gió lạnh buốt táp vào mặt, cảm giác se lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng trái tim anh lại bốc cháy dữ dội.
Phía dưới, tiếng máy móc hoạt động đã im bặt, thay vào đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng, tiếng xô xát của kim loại và những tiếng thì thầm đầy nguy hiểm. Tàn dư của Huyết Sát Hội, dưới sự dẫn dắt của Thợ Săn, đã phát động cuộc tấn công hủy diệt. Thợ Săn, kẻ đã sống sót một cách thần kỳ sau trận chiến ở Khu Phố Cổ, hoặc đã được cứu chữa vội vã, giờ đây xuất hiện với một vẻ ngoài còn điên cuồng và tàn nhẫn hơn. Hắn cao ráo, nhanh nhẹn, khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm, ánh mắt sắc như dao găm, ẩn chứa sự thù hận tột độ. Vết sẹo trên mặt hắn dường như càng hằn sâu hơn trong bóng tối. Hắn vẫn mặc bộ đồ tối màu, bó sát, nhưng trên tay lại cầm một thanh đoản kiếm sắc lạnh, ánh lên vẻ chết chóc. Hắn và đồng bọn muốn gieo rắc nỗi sợ hãi, phá hủy thành quả và lấy mạng Thanh Long. Nhưng chúng không biết, Thanh Long đã chờ sẵn.
Tiếng còi xe tải từ xa bỗng chốc im bặt, thay vào đó là tiếng búa đập khô khốc vang lên từ phía cổng chính. Đó là tín hiệu.
"Ngươi tưởng thắng được Huyết Sát Hội dễ vậy sao?" Giọng Thợ Săn vang vọng, đầy vẻ chế giễu, hắn xuất hiện đột ngột từ một góc khuất trên giàn giáo, ánh mắt hắn như muốn xuyên thủng Thanh Long. Hắn không thể chờ đợi hơn nữa, sự thù hận đã khiến hắn mất đi sự kiên nhẫn. "Hắc Ưng sẽ không tha cho ngươi! Mày sẽ chết cùng với cái công trình này!"
Thanh Long nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng, dứt khoát. "Huyết Sát Hội đã chết. Hắc Ưng... rồi sẽ đến lượt. Còn ngươi... sẽ chôn cùng chúng." Giọng anh vang lên trầm thấp, mạnh mẽ, mỗi lời nói như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim đối phương. Anh không còn vẻ mệt mỏi như buổi sáng, mà thay vào đó là sự bùng nổ của một con mãnh long bị chọc giận.
Cuộc chiến diễn ra khốc liệt trên nền những giàn giáo cao vút, giữa đống vật liệu xây dựng và bóng tối. Thanh Long không đơn độc. Tùng 'Sẹo', dù vết thương chưa lành hẳn, đã lao vào như một con hổ đói, vóc dáng vạm vỡ, vết sẹo dài trên mặt càng khiến anh ta trông dữ tợn hơn. Anh ta cùng với một nhóm anh em trung thành của Thanh Long đã được bố trí sẵn, tạo thành một hàng rào thép gai kiên cố. Tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng la hét, tiếng rên rỉ vang vọng khắp công trường. Mùi thuốc súng, mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí.
Thanh Long dốc toàn lực, vận dụng 'năng lực đặc biệt' của mình đến giới hạn. Thiên Long Ấn trên cổ tay anh phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, chiếu sáng một vùng không gian trong bóng tối. Sức mạnh cuộn trào trong từng mạch máu, khiến cơ thể anh trở nên nhanh nhẹn, mạnh mẽ đến phi thường. Anh biến mỗi đòn đánh thành một lời tuyên chiến đanh thép. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều mang theo sức mạnh đủ để xuyên phá thép, đủ để nghiền nát xương cốt. Những kẻ tấn công lao vào anh như thiêu thân, nhưng đều bị hất văng ra, hoặc gục ngã dưới sức mạnh kinh hoàng của anh.
Thanh Long trực tiếp đối đầu với Thợ Săn. Thợ Săn không phải là một đối thủ yếu, hắn cũng là một sát thủ được huấn luyện bài bản, với tốc độ và sự tàn nhẫn đáng kinh ngạc. Thanh đoản kiếm của hắn vung lên tạo thành những đường vòng cung chết chóc, nhắm vào những điểm yếu chí mạng của Thanh Long. Nhưng Thanh Long còn nhanh hơn, mạnh hơn. Anh né tránh những đòn tấn công hiểm độc, cảm nhận từng luồng gió lạnh từ lưỡi kiếm sượt qua da thịt. Anh tung ra những cú đấm liên hoàn, những cú đá móc hiểm hóc, khiến Thợ Săn phải liên tục lùi bước.
"Ngươi sẽ không bao giờ hiểu được sức mạnh của Hắc Ưng!" Thợ Săn gầm lên, hắn bắt đầu mất bình tĩnh, sự điên cuồng lộ rõ trong ánh mắt. Hắn lao vào Thanh Long như một con thú bị dồn vào đường cùng, tung ra tất cả những gì hắn có.
"Ta không cần hiểu," Thanh Long đáp, giọng anh lạnh như băng, "Ta chỉ cần nghiền nát." Anh tung ra một cú đấm thẳng vào ngực Thợ Săn, cú đấm mang theo toàn bộ sức mạnh của Thiên Long Ấn. Thợ Săn bị đánh bay về phía sau, thân thể hắn đập mạnh vào một cột thép, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, có lẽ là xương sườn của hắn đã gãy. Hắn gục xuống, ho ra một ngụm máu tươi. Ánh mắt hắn vẫn còn sự thù hận, nhưng đã bắt đầu nhuốm màu tuyệt vọng.
Thanh Long tiến đến, ánh mắt anh sắc như dao. Anh không cho hắn cơ hội. Một cú đá quét mạnh mẽ, dứt khoát vào cổ Thợ Săn. Tiếng xương gãy giòn tan vang lên, và cơ thể Thợ Săn đổ sụp xuống, bất động. Hắn đã chết. Mối ân oán cũ giữa Thanh Long và Thợ Săn, kẻ đã từng là một mối hiểm họa dai dẳng, cuối cùng đã được chấm dứt một cách triệt để.
Cái chết của Thợ Săn đã nghiền nát ý chí phản kháng cuối cùng của tàn dư Huyết Sát Hội. Những kẻ còn lại, chứng kiến thủ lĩnh của mình gục ngã dưới tay Thanh Long, đã bỏ chạy tán loạn hoặc quỳ xuống đầu hàng. Tiếng vũ khí va chạm dần im bặt, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khung thép và tiếng thở dốc của những người vừa trải qua một trận chiến kinh hoàng. Mùi máu tanh và thuốc súng vẫn còn vương vấn, nhưng đã có một mùi vị khác bắt đầu len lỏi, mùi của chiến thắng.
Thanh Long đứng giữa đống đổ nát, trên người không một vết xước đáng kể, nhưng cảm giác mệt mỏi và đau nhức đã bắt đầu xâm chiếm cơ thể anh. Anh nhìn xung quanh, ánh đèn pha công trường vẫn chiếu sáng lờ mờ, để lộ những vết tích của trận chiến. Anh đã bảo vệ thành công 'Tháp Rồng', đã khẳng định vị thế bá chủ của mình trong thế giới ngầm địa phương. Anh đã cho Huyết Sát Hội thấy, ai mới là kẻ nắm quyền lực thực sự ở Thiên Hải này. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Anh đã giữ lời.
***
Bình minh ngày hôm sau, những tia nắng sớm rực rỡ chiếu sáng căn hộ bí ẩn ở chung cư Thiên Phúc, mang lại một cảm giác hy vọng và tươi mới, nhưng cũng làm nổi bật những vết tích mệt mỏi trên gương mặt Thanh Long. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Phía xa, công trường 'Tháp Rồng' vẫn đứng vững, kiêu hãnh vươn mình lên trời, dù có vài vết tích của trận chiến kinh hoàng đêm qua, những vết đen của thuốc súng và vài thanh giàn giáo cong vênh. Tuy nhiên, nó vẫn hiên ngang, như một lời khẳng định cho sức mạnh và ý chí của anh.
Anh cầm trên tay một cuốn sổ nhỏ, bìa đen sờn cũ, được tìm thấy trên người của Thợ Săn. Đó là 'Sổ Đen Huyết Sát'. Những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc và những biểu tượng lạ lẫm bên trong cuốn sổ đã xác nhận mối liên hệ trực tiếp giữa Huyết Sát Hội với Hắc Ưng. Không chỉ vậy, nó còn gợi mở thêm về 'Đêm Huyết Long' và 'Bão Đen', những cái tên đã ám ảnh anh từ lâu, những bí ẩn về quá khứ của anh và những âm mưu to lớn hơn nhiều so với những gì anh từng tưởng tượng. Mùi sách cũ, mùi giấy mốc đã bạc màu hòa lẫn với mùi trầm hương và hoa lài trong phòng.
"Huyết Sát Hội đã xong. Nhưng 'Ông Chủ' của chúng... Hắc Ưng... mới là kẻ thù thực sự. Và những gì ta tìm thấy trong cuốn sổ này... còn đáng sợ hơn nhiều." Giọng Thanh Long trầm tĩnh, nhưng sâu bên trong là một ngọn lửa quyết tâm rực cháy. Anh cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của một mạng lưới khổng lồ, một thế lực đen tối đang thao túng mọi thứ, và anh, chỉ mới chạm được vào một góc nhỏ của nó.
Tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước, tiếng chuông gió khẽ khàng, và tiếng còi xe từ đường phố dường như xa xăm hơn, không thể chạm tới sự tĩnh lặng trong tâm hồn anh lúc này. Anh đã chiến thắng một trận chiến, nhưng biết rằng cuộc chiến lớn hơn còn đang chờ đợi. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc dâng lên từ tận cùng cơ thể, nhưng ý chí của anh lại chưa bao giờ kiên định đến thế.
Hồng Liên đến gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh. Bàn tay cô nhỏ nhắn, nhưng sự ấm áp của nó truyền sang anh, như một dòng điện xoa dịu. Cô không nói gì, nhưng sự hiện diện của cô, ánh mắt vừa xót xa vừa ngưỡng mộ của cô, là một lời an ủi mạnh mẽ hơn bất kỳ ngôn từ nào. Cô vẫn giữ vẻ đẹp ma mị, bí ẩn, nhưng giờ đây, trong ánh mắt cô còn có sự bình yên, sự tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông đang đứng cạnh mình. Mùi hương thảo mộc dịu nhẹ từ cô lan tỏa, hòa lẫn vào không khí.
Thanh Long quay lại, nhìn sâu vào mắt cô. Trong đó không chỉ có sự mệt mỏi mà còn là một ngọn lửa quyết tâm rực cháy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve má cô, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của làn da.
"Em... sẽ ở bên anh. Bất kể là gì." Hồng Liên khẽ siết nhẹ tay anh, giọng cô nhỏ nhẹ, đầy sự chân thành. Cô đã từng là một sát thủ lạnh lùng, nhưng giờ đây, cô đã hoàn toàn tin tưởng, hoàn toàn thuộc về anh.
Thanh Long khẽ cười, nụ cười nửa miệng đầy mị lực, nhưng ẩn chứa sự kiên định sắt đá. Anh nhìn lại về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. "Đây mới chỉ là khởi đầu, Hồng Liên. Một cuộc chiến còn lớn hơn nhiều. Một cuộc chiến mà anh sẽ phải đối mặt với những bóng tối sâu thẳm nhất, với những bí mật đã bị chôn vùi từ lâu." Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương hoa lài, mùi cà phê, và cả mùi của bụi bặm chiến trường vẫn còn vương vấn trong không khí. "Nhưng ta... sẽ không bao giờ để bất cứ ai làm hại những gì ta xây dựng, những người ta yêu. Sẽ không bao giờ nữa."
Anh siết chặt tay Hồng Liên, ánh mắt kiên định, hơi nheo lại khi nhìn về phía chân trời. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy máu và nước mắt. Nhưng anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ xây dựng đế chế Thiên Long mạnh mẽ hơn nữa, không chỉ để đối phó với Hắc Ưng, mà còn để bảo vệ Hồng Liên và tất cả những người anh yêu thương. Anh sẽ khám phá ra sự thật về 'Đêm Huyết Long' và 'Bão Đen', và sẽ khiến những kẻ đã gây ra tội ác phải trả giá. Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu.