Thanh Long miết nhẹ bàn tay lên vết sẹo ngang vai, nơi thuốc sát trùng đã khô lại thành một lớp màng mỏng, lạnh buốt. Cơn đau vẫn âm ỉ, nhưng giờ đây nó không còn là sự khó chịu đơn thuần, mà đã trở thành một phần của anh, một lời nhắc nhở về đêm cuồng nộ vừa qua. Anh đứng giữa phòng tập luyện, hít thở sâu, cảm nhận mùi hoa lài thoang thoảng và trầm hương dịu nhẹ từ căn hộ. Ánh nắng ban mai tràn vào qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ. Anh bắt đầu những động tác khởi động, chậm rãi, có chủ đích, từng cơ bắp căng ra và thả lỏng, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đã ăn sâu vào từng thớ thịt. Thiên Long Ấn trên cổ anh ấm nóng, như một trái tim thứ hai đang đập theo nhịp đập của anh. Sức mạnh cuộn trào, vẫn còn đó, chờ đợi được giải phóng.
Tiếng chuông gió khẽ khàng ngân lên từ ban công, và một bóng dáng nhỏ nhắn bước vào phòng khách, kéo theo một mùi hương đặc trưng của thảo dược và sự nguy hiểm. Hồng Liên. Cô vẫn giữ vẻ cảnh giác thường thấy, đôi mắt đen láy quét một lượt khắp căn phòng trước khi dừng lại trên người Thanh Long. Làn da cô trắng xanh, mái tóc đen dài xõa xuống vai, che đi một phần gương mặt. Dù đã được thay quần áo, khoác lên mình chiếc áo choàng lụa mềm mại màu tối, cô vẫn toát lên một vẻ đẹp ma mị, bí ẩn, pha lẫn sự mệt mỏi tột độ. Vết thương trên bả vai cô, dù đã được băng bó cẩn thận, vẫn lồ lộ qua lớp vải mỏng, đỏ tấy.
Thanh Long dừng động tác, ánh mắt anh nhìn Hồng Liên, không một chút vội vã hay dục vọng, chỉ có sự quan tâm chân thành. Anh biết, cô vẫn còn ám ảnh bởi những gì đã xảy ra, bởi cuộc đời mà cô đã bị đẩy vào. Anh bước đến gần cô, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
"Cô an toàn rồi," giọng anh trầm ấm, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Anh đưa tay chạm nhẹ vào vết thương trên vai cô, cảm nhận làn da lạnh ngắt. "Không ai có thể chạm vào cô ở đây."
Hồng Liên khẽ rùng mình trước cái chạm của anh, đôi mắt cô thoáng dao động, một cảm xúc mong manh lướt qua nhanh đến mức khó nắm bắt. Cô cố gắng lùi lại, nhưng sự mệt mỏi đã khiến cô chỉ có thể đứng yên. Môi cô mấp máy, giọng nói yếu ớt, khản đặc: "Hắn... hắn không đơn giản là thủ lĩnh. Hắn là cánh tay phải của Hắc Ưng, có biệt danh là Huyết Ưng Tử."
Thanh Long nhíu mày, ánh mắt sắc bén lướt qua gương mặt xanh xao của cô. Hắc Ưng. Cái tên đó lại xuất hiện. Anh đã nghe nó không ít lần, luôn gắn liền với những âm mưu thâm độc nhất, những tội ác ghê rợm nhất trong thế giới ngầm. "Huyết Ưng Tử?" Anh lặp lại, như thể muốn nếm thử cái tên đó. "Kẻ này lợi hại đến mức nào? Và hắn có liên quan gì đến Hắc Ưng?"
Hồng Liên thở dài, một tiếng thở hắt ra đầy nặng nề. Cô dựa người vào thành ghế sofa bọc da, ánh mắt nhìn ra ban công, nơi thành phố đang bắt đầu nhộn nhịp. "Hắn... là một con quỷ đội lốt người. Hắn không có vẻ ngoài hung tợn như những tên thủ lĩnh băng đảng khác. Hắn là một trí thức, một doanh nhân thành đạt, có học thức cao. Hắn có thể ngồi trong phòng họp của một tập đoàn lớn vào ban ngày, và chỉ huy những cuộc thanh trừng đẫm máu vào ban đêm." Cô dừng lại, nhấp một ngụm trà nóng Thanh Long vừa pha, cảm nhận vị đắng chát tan dần trong cổ họng. "Hắn không chỉ tàn nhẫn, mà còn cực kỳ xảo quyệt. Hắn có khả năng thao túng tâm lý người khác, biến họ thành con rối của mình. Hắn đã biến Dạ Thị Linh thành cứ điểm mới, một nơi ẩn mình hoàn hảo để thực hiện những giao dịch đen tối nhất."
Thanh Long ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt không rời khỏi gương mặt xanh xao của Hồng Liên. Anh cảm nhận được sự sợ hãi sâu sắc trong lời nói của cô, một nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy. Anh đưa tay nhẹ nhàng xoa lấy mu bàn tay cô, cảm nhận hơi ấm từ da thịt. Một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để khiến cô khẽ giật mình, rồi dần thả lỏng.
"Cứ nói đi," anh khẽ nói, giọng nói như một lời thì thầm trấn an. "Tôi sẽ không để bất cứ ai làm hại cô nữa."
Hồng Liên hít một hơi sâu, đôi mắt cô dần trở nên kiên định hơn, như thể lời nói của Thanh Long đã tiếp thêm cho cô sức mạnh. "Huyết Ưng Tử là một thiên tài về chiến lược. Hắn không bao giờ ra mặt trực tiếp. Mọi thứ đều được hắn sắp đặt một cách hoàn hảo, từ những vụ thanh trừng nhỏ nhất đến những thương vụ buôn bán ma túy xuyên quốc gia. Hắn có một mạng lưới tình báo khổng lồ, kiểm soát mọi thông tin ra vào Thiên Hải. Hắn cũng là một bậc thầy về công nghệ, có thể dễ dàng xâm nhập vào bất kỳ hệ thống nào."
Thanh Long nhíu mày, thông tin này khiến anh bất ngờ. Một thủ lĩnh băng đảng kiêm doanh nhân, thiên tài chiến lược, bậc thầy công nghệ... Điều này vượt xa hình dung của anh về một kẻ đứng đầu Huyết Sát Hội. "Vậy Hắc Ưng đứng sau hắn là gì? Một tổ chức, hay một cá nhân?"
Hồng Liên lắc đầu, mái tóc đen dài khẽ lay động. "Đó là một bí ẩn. Không ai biết Hắc Ưng thực sự là ai, hay nó là gì. Chỉ biết rằng, Huyết Ưng Tử là một trong những kẻ quyền lực nhất dưới trướng Hắc Ưng, chịu trách nhiệm chính về mọi hoạt động tại Thiên Hải và các khu vực lân cận. Hắn còn có một dự án bí mật tại Hầm Ngầm Cổ Tích, dưới ga tàu điện ngầm. Đó là nơi hắn cất giấu những bí mật lớn nhất, những công nghệ tối tân nhất mà hắn dùng để điều hành Huyết Sát Hội."
Thanh Long gật đầu, trầm ngâm. Càng nghe, anh càng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Kẻ thù này, không chỉ là một băng đảng xã hội đen thông thường. Nó là một thực thể phức tạp, tinh vi, có lẽ còn đáng sợ hơn cả những gì anh từng đối mặt.
"Tôi cần Tùng 'Sẹo' chuẩn bị," Thanh Long đứng dậy, ánh mắt anh lóe lên vẻ kiên quyết. "Chúng ta cần phải đi sâu hơn vào Huyết Sát Hội, tìm hiểu về Huyết Ưng Tử và cả Hắc Ưng."
Hồng Liên nhìn anh, đôi mắt cô mở to, một chút lo lắng hiện rõ. "Anh định làm gì?"
"Tôi sẽ đối mặt với hắn," Thanh Long nói, giọng anh chắc nịch, không chút do dự. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và những kẻ dám đe dọa họ, dám gây rối trật tự ở Thiên Hải này, sẽ phải trả giá."
Anh quay sang nhìn cô, một nụ cười nửa miệng hiện lên trên môi. Nụ cười ấy vừa có vẻ quyến rũ chết người, vừa ẩn chứa sự tàn nhẫn lạnh lùng. "Cô đã cho tôi thông tin quý giá. Giờ đến lượt tôi làm phần việc của mình. Cô cứ nghỉ ngơi đi. Tùng 'Sẹo' sẽ chăm sóc cô thật tốt."
Anh bước ra khỏi phòng khách, tiếng bước chân mạnh mẽ, dứt khoát. Hồng Liên nhìn theo bóng lưng anh, cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cảm thấy mình được bảo vệ, được an toàn. Và một cảm giác khác, khó gọi tên, cũng bắt đầu nhen nhóm trong trái tim cô, một trái tim tưởng chừng đã chai sạn.
Vết thương trên vai cô vẫn nhói, nhưng nó không còn đau đớn như trước. Thay vào đó, là một cảm giác ấm nóng từ nơi Thanh Long đã chạm vào. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và cô đã đặt cược tất cả vào người đàn ông này.
***
Chiều tà, ánh nắng nhạt phủ lên những con đường tấp nập của Thiên Hải. Thanh Long ngồi trong một quán cà phê tên "Thức", một nơi được thiết kế hiện đại với nội thất gỗ và bê tông trần, điểm xuyết những chậu cây xanh nhỏ. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng hòa cùng tiếng nhạc instrumental dịu êm, tạo nên một không khí yên tĩnh, thư thái, hoàn toàn đối lập với những âm mưu đang cuộn trào bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi gỗ mới, mang đến một sự dễ chịu hiếm có.
Đối diện anh là Bà Ba, thân hình nhỏ nhắn, lưng hơi còng nhưng đôi mắt sắc sảo, tinh tường. Bà mặc chiếc áo bà ba truyền thống, trên cổ tay đeo vài chiếc vòng bạc cũ kỹ, lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ của quán. Một chiếc tablet được đặt trên bàn, màn hình hiển thị những biểu đồ và con số phức tạp. Lâm Phong, với khuôn mặt gầy gò đeo kính cận, đang kết nối từ xa qua một thiết bị bảo mật, giọng nói anh ta vang lên rõ ràng từ loa ngoài.
"Thông tin từ Hồng Liên là cực kỳ quan trọng," Thanh Long mở lời, giọng anh trầm ấm nhưng đầy sức nặng. Anh kể lại chi tiết những gì Hồng Liên đã tiết lộ về Huyết Ưng Tử, về Hắc Ưng và dự án bí mật dưới Hầm Ngầm Cổ Tích.
Bà Ba lắng nghe chăm chú, đôi mắt tinh tường của bà nheo lại. "Huyết Ưng Tử... tên đó đã biến mất khỏi giang hồ nhiều năm rồi. Nhiều người tưởng hắn đã chết, hoặc đã lui về ở ẩn. Không ngờ lại tái xuất. Hắn là một con rắn độc, không có lương tâm." Bà nhấp một ngụm trà sen, giọng bà khàn khàn nhưng chứa đầy sự khôn ngoan và trải đời. "Hắn không chỉ là một kẻ tàn ác, mà còn là một kẻ cực kỳ nguy hiểm. Hắn có thể biến một người bình thường thành một con quỷ chỉ bằng vài lời nói."
"Dữ liệu cho thấy Huyết Sát Hội đã tăng cường hoạt động tại Hầm Ngầm Cổ Tích trong vài tháng trở lại đây," Lâm Phong tiếp lời, giọng anh ta đều đều, đầy tính phân tích. "Có vẻ như nơi đó là căn cứ mới của hắn, không chỉ là nơi chứa hàng hóa. Chúng tôi phát hiện ra một lượng lớn năng lượng tiêu thụ bất thường, cùng với các tín hiệu mã hóa phức tạp được gửi đi từ khu vực đó. Các tín hiệu này có tần số tương tự với những tín hiệu mà chúng tôi từng ghi nhận được từ các hoạt động của Hắc Ưng ở những nơi khác. Rất có thể, Huyết Ưng Tử đang thực hiện một dự án nào đó cực kỳ quan trọng cho tổ chức."
Thanh Long nhíu mày. Năng lượng tiêu thụ bất thường, tín hiệu mã hóa phức tạp... Điều này cho thấy Huyết Ưng Tử không chỉ là một tên trùm xã hội đen thông thường. Hắn có thể đang làm một điều gì đó vượt xa tưởng tượng của anh. Anh nhớ lại những lời Hồng Liên đã nói: "hắn cất giấu những bí mật lớn nhất, những công nghệ tối tân nhất".
"Vậy thì, chúng ta sẽ đến đó," Thanh Long nói, ánh mắt anh lóe lên vẻ lạnh lẽo. "Tôi sẽ đối mặt với hắn."
Bà Ba nhìn Thanh Long, ánh mắt bà chất chứa sự lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. "Cậu Long, Huyết Ưng Tử không phải là kẻ dễ đối phó. Hắn có thể không giỏi võ công như cậu, nhưng trí tuệ của hắn, sự tàn độc của hắn thì ít ai bì kịp. Cậu phải cẩn thận."
"Tôi biết," Thanh Long đáp, giọng anh kiên định. "Nhưng nếu không đối mặt với hắn, chúng ta sẽ không bao giờ biết được toàn bộ âm mưu của Hắc Ưng. Và nếu cứ để hắn tiếp tục hoành hành, Thiên Hải này sẽ sớm trở thành sân sau của chúng."
Lâm Phong gõ nhẹ lên bàn phím, một tấm bản đồ chi tiết của Hầm Ngầm Cổ Tích hiện lên trên màn hình. "Chúng tôi đã tìm ra một vài lối vào bí mật, cũng như các điểm yếu trong hệ thống an ninh của hắn. Tuy nhiên, cấu trúc bên trong hầm ngầm rất phức tạp, giống như một mê cung. Và còn có rất nhiều cạm bẫy."
"Cứ để tôi lo," Thanh Long nói, một nụ cười nửa miệng hiện lên trên môi anh. "Cạm bẫy càng nhiều, càng chứng tỏ hắn đang che giấu điều gì đó quan trọng."
Bà Ba thở dài, bà biết không thể ngăn cản Thanh Long. "Cậu đã quyết định, thì bà chỉ có thể giúp cậu hết sức. Nhưng hãy nhớ, đừng bao giờ đánh giá thấp kẻ thù. Huyết Ưng Tử là một kẻ thù nguy hiểm hơn cậu tưởng tượng rất nhiều."
"Tôi sẽ nhớ," Thanh Long đáp, ánh mắt anh nhìn ra xa xăm, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Anh cảm nhận được hương vị của quyền lực, và cả hương vị của hiểm nguy đang đến gần. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và đã đến lúc, luật lệ đó phải được thiết lập lại."
Anh đứng dậy, không khí xung quanh anh dường như trở nên căng thẳng hơn. Tùng 'Sẹo' đã chờ sẵn bên ngoài, ánh mắt kiên định và sẵn sàng chiến đấu. Cuộc đối đầu sắp tới, anh biết, sẽ không hề dễ dàng. Nhưng anh đã sẵn sàng.
***
Đêm khuya, một màn mưa phùn lất phất phủ lên Thiên Hải, khiến không khí trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt. Dưới lòng đất, Hầm Ngầm Cổ Tích hiện ra với vẻ ma quái, u ám. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những khe đá, tiếng gió rít qua các lối đi chật hẹp, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn. Mùi đất ẩm, rêu mốc, và một chút lưu huỳnh nhẹ lẩn quất trong không khí, hòa lẫn với mùi kim loại đặc trưng từ những di vật cổ xưa.
Thanh Long, cùng Tùng 'Sẹo' ẩn mình trong bóng tối, tiến sâu vào hầm ngầm. Vóc dáng vạm vỡ của Tùng 'Sẹo' với vết sẹo dài trên mặt, hòa vào màn đêm, trở thành một bóng ma đáng sợ. Anh ta di chuyển nhanh nhẹn, khéo léo như một con báo săn mồi, đôi mắt kiên định quét khắp xung quanh. Thanh Long thì lại mang một khí chất khác, một sự tĩnh lặng chết người, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Thiên Long Ấn trên tay anh phát ra một ánh sáng mờ ảo, như một ngọn hải đăng dẫn lối trong màn đêm thăm thẳm.
Họ vượt qua các chướng ngại vật một cách dễ dàng, tránh né các camera giám sát và những bẫy cảm ứng được bố trí tinh vi. Kỹ năng của Tùng 'Sẹo' trong việc vô hiệu hóa hệ thống an ninh là không thể chê vào đâu được, kết hợp với sự nhạy bén và khả năng cảm nhận nguy hiểm của Thanh Long, họ gần như vô hình. Một vài tên lính gác tinh nhuệ của Huyết Sát Hội xuất hiện, nhưng chúng nhanh chóng bị vô hiệu hóa bởi Tùng 'Sẹo', không một tiếng động. Anh ta là một cái bóng, một lưỡi dao sắc bén trong màn đêm.
Cuối cùng, họ đặt chân đến một không gian rộng lớn, nằm sâu nhất trong hầm ngầm. Đây không còn là những lối đi cổ kính đơn thuần, mà là một sự kết hợp kỳ lạ giữa các bức tường đá tảng lớn, điêu khắc những hoa văn và ký tự cổ xưa, với những thiết bị công nghệ hiện đại, máy móc phức tạp được lắp đặt xen kẽ. Ánh sáng xanh lờ mờ từ các màn hình máy tính chiếu rọi lên những khối đá khổng lồ, tạo nên một khung cảnh siêu thực, lạnh lẽo.
Và ở trung tâm của không gian đó, một người đàn ông đang đứng quay lưng lại với họ. Hắn không hề vạm vỡ hay hung tợn như những gì Thanh Long hình dung về một thủ lĩnh băng đảng. Thay vào đó, hắn là một người đàn ông trung niên, ăn mặc lịch lãm trong bộ vest màu tối, mái tóc được chải chuốt gọn gàng. Dáng người hắn mảnh khảnh, nhưng lại toát ra một thứ quyền lực vô hình, một sự tự tin đến đáng sợ.
Huyết Ưng Tử.
"Ngươi đến rồi, Thanh Long," giọng hắn vang lên, trầm ấm và điềm tĩnh, không hề có chút ngạc nhiên nào. Hắn quay người lại, đối mặt với Thanh Long. Gương mặt hắn thanh tú, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu, nhưng lại ẩn chứa một vẻ trí tuệ sâu sắc. Không có dấu vết của sự hung tợn, chỉ có sự lạnh lùng và tính toán. "Ta đã chờ ngươi."
Thanh Long nhíu mày. Hắn đã biết anh sẽ đến. Mọi thứ, có lẽ, đều nằm trong dự tính của hắn.
"Ta biết về ngươi nhiều hơn ngươi nghĩ... về quá khứ của ngươi, về 'Đêm Huyết Long' đó," Huyết Ưng Tử tiếp tục, giọng nói hắn vang vọng trong không gian rộng lớn, như một lời thì thầm từ vực sâu. "Và cả 'Bão Đen' nữa. Ngươi nghĩ ngươi có thể che giấu được sao? Ở Thiên Hải này, không có gì có thể thoát khỏi mắt ta."
Thanh Long bất giác siết chặt Thiên Long Ấn trong tay. "Đêm Huyết Long"? "Bão Đen"? Những cái tên này, nó gợi lên một cảm giác quen thuộc đến rợn người, như thể chúng là một phần bị lãng quên trong ký ức của anh. Anh chưa từng nghe qua những cái tên này một cách rõ ràng, nhưng chúng lại vang vọng trong tâm trí anh một cách kỳ lạ. Huyết Ưng Tử biết gì về quá khứ của anh?
"Ngươi muốn gì?" Thanh Long hỏi, giọng anh lạnh lẽo, ánh mắt sắc như dao găm. "Và ngươi biết gì về ta?"
Huyết Ưng Tử mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo, đầy vẻ khinh thường. "Ngươi muốn bảo vệ lũ đàn bà yếu đuối đó ư? Ngây thơ. Thế giới này không có chỗ cho sự yếu đuối, cũng như Hắc Ưng không dung thứ cho kẻ cản đường." Hắn đưa tay lên, một thiết bị nhỏ được gắn trên cổ tay hắn phát ra ánh sáng đỏ rực. "Ngươi là một kẻ có tiềm năng, Thanh Long. Nhưng ngươi đang phí phạm nó vào những thứ vô bổ."
"Vậy thì ngươi sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo đó," Thanh Long đáp, ánh mắt anh lóe lên tia lạnh lẽo. Ngọn lửa báo thù trong anh bùng cháy dữ dội. Hắn đã chạm vào giới hạn của anh, chạm vào những người anh quan tâm.
"Ồ? Thật sao?" Huyết Ưng Tử nhún vai, đầy vẻ thách thức. "Hãy cho ta thấy đi, 'Long' của Thiên Hải."
Vừa dứt lời, Huyết Ưng Tử bất ngờ lao tới, tốc độ nhanh đến kinh ngạc. Hắn không phải là kẻ chỉ biết dùng mưu mẹo, mà còn có sức mạnh thể chất đáng gờm. Thanh Long phản ứng nhanh như chớp, tránh được cú đấm của hắn. Cả hai lao vào nhau, tạo thành những bóng đen lướt đi trong không gian mờ ảo của hầm ngầm.
Huyết Ưng Tử, mặc dù không có vẻ ngoài vạm vỡ, nhưng mỗi cú ra đòn của hắn đều chứa đựng một sức mạnh khủng khiếp, kết hợp với sự linh hoạt và kỹ năng chiến đấu tinh vi. Hắn di chuyển như một con rắn độc, lách qua những đòn tấn công của Thanh Long, rồi bất ngờ phản công vào những điểm yếu. Thanh Long nhận ra, Huyết Ưng Tử không chỉ là một trí thức, mà còn là một sát thủ được huấn luyện bài bản. Hắn không chỉ dùng sức, mà còn dùng cả trí tuệ để chiến đấu, liên tục tìm cách khai thác sơ hở, sử dụng môi trường xung quanh để làm lợi thế.
Tùng 'Sẹo' lao vào hỗ trợ, nhưng Huyết Ưng Tử chỉ cần một động tác xoay người, một làn sóng khí vô hình bùng nổ, đẩy Tùng 'Sẹo' văng ra xa, đập mạnh vào bức tường đá. Thanh Long hiểu rằng, đây là cuộc chiến của riêng anh.
Thanh Long bộc lộ toàn bộ năng lực của mình. Thiên Long Ấn trên tay anh phát ra một luồng sáng chói lọi, sức mạnh cuộn trào trong từng mạch máu. Anh vung tay, tạo ra những luồng khí chấn động, đánh bật Huyết Ưng Tử. Anh tung ra những cú đấm, đá uy lực, mỗi đòn đều mang theo sức mạnh đủ để xé nát đá. Huyết Ưng Tử dù bị dồn ép, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng sợ. Hắn liên tục tránh né, đôi khi sử dụng những thiết bị công nghệ nhỏ gắn trên cổ tay để tạo ra các trường lực bảo vệ hoặc phát ra những xung điện gây choáng váng.
Cuộc chiến diễn ra khốc liệt. Thanh Long cảm thấy năng lượng trong cơ thể mình đang cạn dần, nhưng anh không thể lùi bước. Huyết Ưng Tử là một đối thủ quá xảo quyệt, quá mạnh mẽ. Hắn không chỉ chiến đấu bằng cơ bắp, mà còn bằng cả trí tuệ và sự tàn nhẫn. Hắn dường như đã biết rõ giới hạn của Thanh Long, và liên tục tìm cách đẩy anh đến tận cùng.
"Ngươi đang yếu dần, Thanh Long," Huyết Ưng Tử cười khẩy, giọng hắn đầy vẻ chế giễu. "Ngươi không thể thắng được ta. Ngươi chỉ là một con tốt trong ván cờ lớn của Hắc Ưng."
Thanh Long gầm lên, ánh mắt anh rực lửa. Anh dồn toàn bộ sức lực vào một đòn cuối cùng, tung ra một cú đấm xoáy chứa đựng sức mạnh kinh hoàng. Huyết Ưng Tử không kịp né tránh hoàn toàn, hắn hứng trọn cú đấm vào vai, cơ thể hắn lảo đảo, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên trường lực bảo vệ của hắn. Nhưng hắn không hề gục ngã. Hắn chỉ khẽ nhếch mép, một tia điên loạn lóe lên trong đôi mắt sắc lạnh.
"Ngươi mạnh, nhưng vẫn chưa đủ," Huyết Ưng Tử nói, giọng hắn đầy vẻ bí hiểm. "Ngươi không thể giết ta ở đây. Và ngươi cũng không thể ngăn cản được những gì sắp xảy ra."
Hắn bật cười, một tiếng cười khan khàn, rồi bất ngờ kích hoạt một thiết bị nào đó. Toàn bộ hầm ngầm rung chuyển dữ dội, những bức tường đá bắt đầu nứt ra, nước từ trên trần nhà đổ xuống như thác. Cả một phần lớn của trần hầm ngầm sụp đổ, tạo ra một màn khói bụi mù mịt.
Thanh Long bị chấn động bởi vụ nổ, anh bị đẩy lùi về phía sau. Khi khói bụi tan đi, Huyết Ưng Tử đã biến mất, chỉ còn lại một khoảng trống hoác trên bức tường đá, nơi hắn đã tạo ra một lối thoát hiểm bí mật. Dưới chân anh, một mảnh kim loại nhỏ lấp lánh, một phần của thiết bị mà Huyết Ưng Tử đã sử dụng.
Thanh Long nhìn xung quanh, cảm nhận sự rung chuyển dữ dội của hầm ngầm. Nước đang dâng lên nhanh chóng, và những tảng đá lớn có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Anh biết, anh không thể truy đuổi Huyết Ưng Tử ngay lúc này. Ưu tiên hàng đầu là phải thoát ra khỏi đây.
Anh quay sang nhìn Tùng 'Sẹo' đang cố gắng đứng dậy, gương mặt anh ta nhăn nhó vì đau đớn. "Tùng 'Sẹo', chúng ta phải rút lui!" Thanh Long hét lên, giọng anh vang vọng trong tiếng đổ nát. "Nơi này sắp sụp rồi!"
Huyết Ưng Tử đã trốn thoát, nhưng hắn đã phải trả giá. Thanh Long đã gây ra một tổn thất đáng kể cho hắn, phá hủy căn cứ bí mật và làm lộ ra một phần kế hoạch của Hắc Ưng. Tuy nhiên, những lời nói của hắn về "Đêm Huyết Long" và "Bão Đen" vẫn còn vang vọng trong tâm trí Thanh Long, như một lời nguyền rủa, một bí ẩn cần được vén màn.
Anh không thể giết hắn. Nhưng anh đã khiến hắn phải trả giá. Và quan trọng hơn, anh đã đưa ra một quyết định nghiệt ngã: để bảo vệ những người anh yêu, anh sẽ phải trở nên tàn nhẫn hơn nữa, phải chấp nhận đối mặt với bóng tối sâu thẳm nhất của thế giới ngầm. Cuộc chiến này, không chỉ là một cuộc đối đầu giữa các băng đảng, mà còn là một cuộc chiến cá nhân, một hành trình khám phá quá khứ và định hình tương lai. Con đường phía trước, anh biết, sẽ còn nhiều máu và nước mắt hơn nữa.