Ánh trăng cuối cùng của đêm buông mình qua ô cửa sổ cao vút của căn hộ bí ẩn, đổ dài những vệt sáng bạc lên sàn đá cẩm thạch đã mờ hơi sương. Không gian tĩnh mịch của chung cư Thiên Phúc, thường ngày ồn ã tiếng còi xe và nhịp sống đô thị, giờ đây chỉ còn lại tiếng chuông gió khẽ khàng đung đưa trên ban công, điểm xuyết vào sự tĩnh lặng bằng những âm thanh trong trẻo, gần như vô thực. Mùi hoa lài thoang thoảng từ những chậu cây xanh mướt hòa quyện cùng mùi trầm hương dịu nhẹ từ bàn thờ tổ tiên, tạo nên một bầu không khí vừa linh thiêng, vừa ấm cúng, nhưng ẩn chứa đâu đó một sự bí ẩn khó tả.
Thanh Long ngồi giữa trung tâm căn phòng, ánh sáng lập lòe từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt góc cạnh của anh, vẽ nên những mảng sáng tối sắc nét. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua những dòng dữ liệu mã hóa, những bản đồ thành phố chi chít điểm an ninh và thông tin về Hắc Ưng. Sự điềm tĩnh của anh, dù đang đối mặt với một mối đe dọa khổng lồ, vẫn toát ra một thứ quyền uy khó cưỡng. Ngồi đối diện anh là Lâm Phong, thân hình gầy gò của cậu co rúc trước bàn phím, những ngón tay thoăn thoắt nhảy múa trên các phím bấm, tạo ra những âm thanh gõ dồn dập như tiếng mưa rơi. Ánh mắt lanh lợi sau cặp kính cận không ngừng tập trung vào màn hình, từng dòng mã, từng thuật toán phức tạp được cậu sắp xếp, kiểm tra. Cậu là bộ não công nghệ của Thiên Long, một thiên tài ẩn mình đằng sau vẻ ngoài thư sinh.
Hồng Liên, trong bộ đồ bó sát màu đen, đứng tựa lưng vào khung cửa sổ, ánh mắt sắc lạnh như dao găm quét qua màn đêm. Cô im lặng, nhưng sự hiện diện của cô đủ để lấp đầy không gian bằng một thứ năng lượng căng thẳng, cảnh giác. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và những đường nét cương nghị trên gương mặt. Cô không nói nhiều, nhưng mỗi khi Thanh Long ngừng lại, ánh mắt anh tìm đến cô, và cô hiểu. Cô là đôi mắt, đôi tai của anh trong thế giới ngầm, là người duy nhất có thể bổ sung những mảnh ghép còn thiếu vào bức tranh mà công nghệ của Lâm Phong không thể chạm tới.
"Hắc Ưng sẽ không ngồi yên," Thanh Long phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán lạnh lùng. "Chúng ta đã động vào tổ kiến lửa, và chúng sẽ phản ứng. Không phải bằng một cuộc đối đầu trực diện, mà bằng những đòn đánh lén lút, hiểm độc nhất. Chúng ta phải đi trước một bước, phải dự đoán từng nước cờ của chúng." Anh đưa tay lên màn hình, chỉ vào một vài điểm được đánh dấu đỏ chói trên bản đồ. "Lâm Phong, mã hóa tối đa tất cả các kênh liên lạc của mọi người, đặc biệt là những người thân cận. Tăng cường hệ thống giám sát ở tất cả các khu vực quan trọng. Mọi tín hiệu bất thường, dù là nhỏ nhất, cũng phải được báo cáo ngay lập tức."
Lâm Phong gật đầu lia lịa, ngón tay vẫn không ngừng gõ. "Đã triển khai hệ thống AI giám sát thế hệ mới nhất, tích hợp công nghệ nhận diện hành vi và cảnh báo sớm. Các cảm biến sinh trắc học đã được lắp đặt ẩn ở các vị trí chiến lược. Tuy nhiên, Thanh Long, Hắc Ưng có thể có những phương pháp vượt ngoài công nghệ thông thường. Chúng là một tổ chức cổ xưa, có thể có những 'kỹ thuật' mà chúng ta chưa thể hình dung."
Thanh Long nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự nguy hiểm. "Ta biết. Đó là lý do vì sao ta cần cả hai người." Anh quay sang Hồng Liên, ánh mắt cô vẫn lạnh lùng nhưng ánh lên một sự trung thành tuyệt đối. "Hồng Liên, cô sẽ phụ trách an ninh trực tiếp cho Tiểu Linh và Mỹ Ngọc. Đặc biệt là Tiểu Linh. Cô ấy là mục tiêu dễ tổn thương nhất, là điểm yếu mà Hắc Ưng sẽ nhắm vào để đánh đòn tâm lý."
Hồng Liên gật đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên quyết. "Bọn chúng sẽ nhắm vào điểm yếu nhất. Tiểu Linh là mục tiêu dễ tổn thương nhất, đúng như anh nói. Em sẽ không để bất cứ ai chạm vào cô ấy." Cô đưa tay lên thắt lưng, ngón tay khẽ chạm vào chuôi Dạ Ảnh Dao ẩn dưới lớp áo. "Em đã chuẩn bị sẵn sàng."
Thanh Long đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, dõi mắt nhìn ra thành phố đang chìm trong bóng đêm. Hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, nhưng anh biết, ẩn sâu trong những ánh sáng đó là vô số bóng tối đang rình rập. "Không ai được phép chạm vào họ. Dù là một sợi tóc. Kẻ nào dám, ta sẽ khiến kẻ đó phải trả giá gấp vạn lần. Đây không chỉ là lời hứa, mà là luật. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Giọng anh trầm xuống, mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng ngàn cân, một sự uy hiếp vô hình nhưng cực kỳ mãnh liệt.
Hồng Liên tiến lại gần anh, ánh mắt cô nhìn vào hình ảnh phản chiếu của anh trên ô cửa kính. Cô hiểu sự giận dữ tiềm ẩn dưới vẻ ngoài điềm tĩnh của anh. Nỗi sợ hãi khi mất đi những người thân yêu đã tôi luyện Thanh Long thành một người đàn ông quyết đoán và tàn nhẫn hơn. Cô biết, anh sẽ không ngần ngại sử dụng mọi năng lực, mọi phương pháp để bảo vệ họ.
"Hệ thống an ninh vật lý đã được Tùng 'Sẹo' và đội của anh ấy triển khai ở mức cao nhất tại mọi nơi cô ấy thường lui tới, nhưng Hắc Ưng không phải là những kẻ phàm phu," Thanh Long tiếp tục, quay lưng lại nhìn Hồng Liên. "Chúng ta cần một 'lá chắn' đặc biệt." Anh nhắm mắt lại, một luồng năng lượng vô hình bắt đầu lan tỏa quanh anh, khiến không khí trong phòng trở nên đặc quánh. Đây là năng lực đặc biệt mà anh đang dần làm chủ, một loại giác quan thứ sáu, một khả năng cảm nhận nguy hiểm và điều khiển năng lượng mà anh tin rằng có liên quan đến "Đêm Huyết Long" và "Bão Đen".
"Hồng Liên, cô và đội của Tùng 'Sẹo' hãy chuẩn bị. Ta có linh cảm... đêm nay sẽ không yên tĩnh." Thanh Long mở mắt, đôi mắt anh lóe lên những tia sáng xanh kỳ lạ. "Lâm Phong, hãy giữ liên lạc liên tục. Bất kỳ tín hiệu bất thường nào, lập tức báo cho ta."
Lâm Phong và Hồng Liên đều hiểu sự nghiêm trọng trong lời nói của anh. Họ là những người đã chứng kiến sức mạnh và sự quyết đoán của Thanh Long, và họ tin tưởng tuyệt đối vào phán đoán của anh. Hồng Liên gật đầu dứt khoát, rút ra một chiếc điện thoại vệ tinh nhỏ từ túi áo, kiểm tra lần cuối. "Rõ, Thanh Long. Bất cứ đâu, bất cứ lúc nào."
Thanh Long nhìn cô, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. "Ta biết." Anh quay trở lại bàn làm việc, ánh mắt lại tập trung vào màn hình, nhưng trong tâm trí anh, một kế hoạch bảo vệ toàn diện đã được vạch ra, từ những biện pháp an ninh công nghệ cao của Lâm Phong, đến khả năng chiến đấu trực diện của Hồng Liên và đội của Tùng 'Sẹo', và trên hết, là năng lực đặc biệt của chính anh. Đêm đó, trong căn hộ bí ẩn, Thiên Long đã chuẩn bị cho cuộc chiến không khoan nhượng.
***
Tiệm hoa Hương Chi, về đêm, mang một vẻ đẹp huyền ảo, như một ốc đảo yên bình giữa lòng thành phố náo nhiệt. Những chậu hoa cúc trắng muốt, hồng nhung đỏ thắm và lan hồ điệp kiêu sa được ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu rọi, tạo nên những mảng sáng tối mơ màng. Mùi hương của hoa tươi, của đất ẩm và một chút tinh dầu oải hương thoang thoảng trong không khí se lạnh của một đêm cuối thu, như xoa dịu mọi lo âu. Tiểu Linh, trong bộ đồng phục tiệm hoa màu xanh nhạt, mái tóc dài xoăn nhẹ tự nhiên buộc nửa đầu, vẫn miệt mài sắp xếp những bó hoa cuối cùng. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy sự tận tâm. Cô khẽ rùng mình, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì gió lùa qua khe cửa, mà là một cảm giác bất an mơ hồ, như có ai đó đang dõi theo mình. Cô thở dài, tự nhủ chắc chỉ là do làm việc quá sức. "Chắc mình làm việc quá sức rồi," cô khẽ thì thầm, cố xua đi cảm giác khó chịu.
Bên ngoài tiệm hoa, ẩn mình trong bóng tối sâu thẳm của con hẻm nhỏ, một bóng người cao ráo, nhanh nhẹn đứng lặng im, hòa mình vào màn đêm như một hồn ma. Đó là Thợ Săn, một sát thủ chuyên nghiệp của Hắc Ưng. Khuôn mặt hắn lạnh lùng không biểu cảm, đôi mắt sắc như dao găm quét qua mọi ngóc ngách của con phố, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn ta không nói một lời, chỉ hành động. Nhiệm vụ là tất cả, và mục tiêu duy nhất của hắn đêm nay là Tiểu Linh. Một phi tiêu tẩm độc được kẹp giữa các ngón tay, ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu chút ánh sáng yếu ớt từ đèn đường. Hắn chờ đợi thời khắc hoàn hảo nhất, khi cô gái ngây thơ ấy hoàn toàn mất cảnh giác.
Nhưng Thợ Săn không biết rằng, một đôi mắt khác, vượt xa mọi giới hạn vật lý, đã cảm nhận được sự hiện diện của hắn. Thanh Long, từ căn hộ bí ẩn, đã cảm nhận được luồng sát khí vô hình đang bao trùm lấy tiệm hoa Hương Chi. Một cảm giác lạnh buốt, sắc lẹm như lưỡi dao, xuyên thẳng vào tâm trí anh. "Hồng Liên, Tùng 'Sẹo', Tiểu Linh đang gặp nguy hiểm! Đến ngay lập tức!" Giọng anh vang lên đầy khẩn trương trong thiết bị liên lạc.
Không một giây chần chừ, Thanh Long lao ra khỏi căn hộ như một mũi tên. Gió đêm rít qua tai anh khi anh di chuyển với tốc độ kinh hoàng, bóng dáng anh lướt qua những con phố vắng tanh như một bóng ma. Cùng lúc đó, Hồng Liên và đội của Tùng 'Sẹo' cũng đã nhận được mệnh lệnh. Họ như những cái bóng, âm thầm di chuyển qua các con hẻm, hướng thẳng đến tiệm hoa Hương Chi.
Thợ Săn, với sự tự tin của một kẻ săn mồi lão luyện, đã đột nhập vào tiệm hoa. Hắn ta nhẹ nhàng như một làn khói, không gây ra một tiếng động nào. Tiểu Linh đang quay lưng lại, tập trung vào việc cắm những bông hoa ly trắng tinh khôi vào bình. Khoảnh khắc hắn giương tay, phi tiêu tẩm độc chuẩn bị rời đi, không khí trong tiệm hoa bỗng trở nên đặc quánh. Một luồng năng lượng vô hình mạnh mẽ bùng phát, khiến phi tiêu chệch hướng, găm vào bức tường phía sau Tiểu Linh với một tiếng "phập" khẽ. Tiểu Linh giật mình quay lại, đôi mắt mở to ngạc nhiên. Cô không thấy gì, nhưng cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng đã trở thành một nỗi sợ hãi thực sự.
"Ngươi nghĩ có thể đụng vào người của ta sao?" Giọng Thanh Long vang lên từ cửa tiệm, trầm thấp, đầy sát khí, như tiếng gầm của một con mãnh thú bị chọc giận. Anh đứng đó, thân hình cao lớn, săn chắc, ánh mắt sắc lạnh như băng, nhưng ẩn chứa một ngọn lửa cuồng nộ. Đôi môi mỏng mím chặt, toát lên vẻ nguy hiểm chết người.
Thợ Săn, lần đầu tiên trong sự nghiệp của mình, cảm thấy bất ngờ. Hắn không ngờ lại có người có thể chặn đứng đòn tấn công của hắn mà không hề có dấu hiệu vật lý nào. Nhưng hắn là một cỗ máy giết người, và sự bất ngờ chỉ kéo dài trong tích tắc. Hắn rút ra thêm hai phi tiêu nữa, lao thẳng về phía Thanh Long với tốc độ kinh hoàng.
Thanh Long không né tránh. Anh lao vào Thợ Săn, nhanh như một tia chớp. Cuộc cận chiến diễn ra trong chớp mắt, giữa những bó hoa rực rỡ và những bình gốm tinh xảo. Thanh Long không chỉ dựa vào thể chất phi thường, mà còn sử dụng năng lực đặc biệt của mình. Anh di chuyển như một làn gió, mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều mang theo một lực đạo kinh hoàng, được gia tăng bởi luồng năng lượng vô hình. Tiếng gió rít, tiếng xương khớp va chạm, tiếng hoa rơi lả tả xuống sàn nhà.
Thợ Săn là một đối thủ đáng gờm. Hắn ta nhanh nhẹn, dẻo dai, và có kỹ năng chiến đấu thượng thừa. Hắn tung ra những cú đá hiểm độc, những nhát dao găm sắc lẹm, nhắm thẳng vào các điểm yếu của Thanh Long. Mùi kim loại lạnh từ vũ khí của hắn hòa quyện với mùi hoa, tạo nên một sự tương phản quái dị. Nhưng Thanh Long còn nhanh hơn, mạnh hơn. Anh như một con rồng thức giấc, nanh vuốt sắc bén, không ngừng áp đảo đối thủ.
Tiểu Linh đứng đó, toàn thân run rẩy, đôi mắt mở to nhìn cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Cô chưa bao giờ chứng kiến một cuộc chiến đấu tàn khốc đến vậy. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô, khiến cô không thể thốt nên lời.
"Lùi lại!" Giọng Hồng Liên vang lên dứt khoát. Cô xuất hiện như một cái bóng, chĩa Dạ Ảnh Dao sắc lẹm vào Thợ Săn, sẵn sàng tấn công. Cô nhanh chóng đưa Tiểu Linh vào nơi an toàn, ôm lấy cô gái đang run rẩy. "Đừng sợ, có anh ấy ở đây rồi." Hồng Liên thì thầm trấn an Tiểu Linh, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi cuộc chiến.
Với sự xuất hiện của Hồng Liên, áp lực lên Thợ Săn càng tăng gấp bội. Hắn nhận ra mình đã thất bại. Một cái nhìn lạnh lùng cuối cùng về phía Thanh Long, rồi hắn tung một quả bom khói, cố gắng tẩu thoát. Nhưng Thanh Long đã dự đoán được. Anh vung tay, một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn bao giờ hết bùng phát, như một cơn lốc vô hình, cuốn lấy Thợ Săn, khiến hắn ta ngã vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Mùi ozon nhẹ tỏa ra sau khi Thanh Long sử dụng năng lực, báo hiệu sự hiện diện của một sức mạnh phi thường.
Thanh Long bước đến gần Thợ Săn, cúi xuống nhìn khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm của hắn. "Hắc Ưng, đây chỉ là khởi đầu," anh lẩm bẩm, giọng nói không còn giận dữ, mà thay vào đó là một sự điềm tĩnh chết người. Anh biết, kẻ này chỉ là một con tốt thí, nhưng thông qua hắn, anh sẽ gửi một thông điệp rõ ràng đến kẻ đứng sau.
Hồng Liên đến gần, kiểm tra Thợ Săn. "Hắn ta vẫn còn sống. Chúng ta có thể moi được nhiều thông tin từ hắn." Cô nhìn Thanh Long, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tin tưởng. Anh đã bảo vệ được Tiểu Linh, một lần nữa.
Thanh Long gật đầu. "Đưa hắn về căn cứ. Lâm Phong sẽ biết cách 'khai thác' hắn. Còn em, Tiểu Linh, em có sao không?" Anh quay sang Tiểu Linh, ánh mắt anh dịu lại, sự căng thẳng trên gương mặt anh tan biến, thay vào đó là sự lo lắng và trìu mến. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, cảm nhận sự run rẩy dưới lớp áo. Sự ấm áp từ bàn tay anh như một liều thuốc an thần, dần dần xoa dịu nỗi sợ hãi của cô.
Tiểu Linh nhìn anh, đôi mắt long lanh ngấn nước. "Em... em không sao... May mà có anh..." Cô lao vào lòng anh, ôm chặt lấy anh, hít hà mùi hương nam tính quen thuộc. Trong vòng tay anh, mọi nỗi sợ hãi tan biến, chỉ còn lại sự an toàn và bình yên. Thanh Long ôm chặt cô, vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, trong lòng thề sẽ không bao giờ để ai có thể chạm vào những người anh yêu thương.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mờ, vẽ nên những vệt sáng vàng cam lên nền trời. Trong căn hộ bí ẩn, không khí đã dịu đi nhiều sau sự kiện kinh hoàng đêm qua. Tiểu Linh đã được Hồng Liên trấn an, và sau khi uống một tách trà hoa cúc ấm nóng, cô đã ngủ thiếp đi trên chiếc sofa êm ái, được đắp cẩn thận bằng chiếc chăn len mềm mại. Tiếng ly tách va chạm nhẹ khi Hồng Liên pha trà cho Tiểu Linh đã không còn, thay vào đó là sự tĩnh lặng của một buổi sáng sớm.
Thanh Long ngồi trước màn hình máy tính, ánh sáng lập lòe phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm. Lâm Phong đã gửi báo cáo chi tiết về Thợ Săn, cùng với những thông tin sơ bộ được "khai thác" từ hắn. Những cái tên, những địa điểm, những kế hoạch mờ ám của Hắc Ưng dần dần lộ diện, từng chút một. Thợ Săn chỉ là một con tốt, nhưng hắn đã cung cấp những manh mối quý giá, đủ để Thanh Long vạch ra bước đi tiếp theo.
Anh gõ nhẹ ngón tay lên bàn, rồi bắt đầu soạn một tin nhắn mã hóa. Từng từ, từng chữ được anh lựa chọn cẩn thận, sắc sảo và đầy uy lực. Đây không chỉ là một tin nhắn, mà là một lời tuyên chiến, một lời cảnh cáo đanh thép gửi thẳng đến Trần Đức Hùng và toàn bộ Tập đoàn Hắc Ưng. Anh không ngại đối đầu trực diện. Ngược lại, anh còn muốn chúng biết, kẻ mà chúng vừa chọc giận là ai.
"Kẻ nào động đến người của ta, ta sẽ khiến kẻ đó phải trả giá gấp vạn lần," Thanh Long gõ từng chữ, ánh mắt anh sắc lạnh như băng. "Đây là lời cảnh báo đầu tiên và duy nhất. Hắc Ưng, chuẩn bị cho một cuộc chiến mà các ngươi sẽ không bao giờ thắng được. Bởi vì, Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và để bảo vệ họ, ta sẵn sàng thiêu rụi cả thế giới này." Anh nhấn nút gửi, một nụ cười nửa miệng đầy tự tin nở trên môi. Mùi ozon nhẹ vẫn còn vương vấn trong không khí, như một dấu vết của sức mạnh vừa được sử dụng.
Hồng Liên đứng phía sau anh, lặng lẽ quan sát. Cô đã thay bộ đồ chiến đấu bằng một bộ trang phục đơn giản hơn, nhưng vẻ đẹp ma mị và bí ẩn của cô vẫn không hề suy giảm. Cô cảm nhận được sự uy lực toát ra từ Thanh Long, một thứ quyền năng đang ngày càng lớn mạnh trong anh. Cô biết, anh không chỉ nói suông. Anh sẽ làm thật, và sẽ làm một cách tàn nhẫn nhất.
"Anh đã gửi thông điệp rõ ràng rồi," Hồng Liên khẽ nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy sự khẳng định.
Thanh Long quay lại nhìn cô, ánh mắt anh lấp lánh một tia sáng kỳ lạ. "Chưa đủ. Chúng ta cần phải cho chúng biết, ai mới là chủ nhân thực sự của cuộc chơi này. Chúng nghĩ có thể thao túng, có thể ám sát, có thể lẩn trốn trong bóng tối mãi mãi sao? Không. Ta sẽ kéo chúng ra ánh sáng, và thiêu rụi chúng." Anh vươn tay, nhẹ nhàng kéo Hồng Liên lại gần, để cô nép vào lòng anh. Cô không phản kháng, ngược lại, cô còn chủ động áp sát vào cơ thể săn chắc của anh.
"Cuộc chiến này sẽ khốc liệt hơn bất cứ điều gì chúng ta từng đối mặt, Hồng Liên," Thanh Long thì thầm, hôn nhẹ lên mái tóc đen mượt của cô. "Nhưng ta sẽ không bao giờ để một ai bị tổn hại. Em tin ta chứ?"
Hồng Liên ngẩng đầu, đôi mắt đen láy nhìn sâu vào mắt anh, đầy ngưỡng mộ và tình yêu. "Em tin anh, Thanh Long. Bất cứ điều gì anh cần, em sẽ làm. Em sẽ luôn ở bên anh, chiến đấu cùng anh." Cô đặt tay lên ngực anh, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh.
Thanh Long siết chặt vòng tay ôm cô, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của cô gái trong lòng. Anh hít sâu, tận hưởng mùi hương quyến rũ của cô. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Đêm qua, Hắc Ưng đã phạm một sai lầm lớn. Chúng đã chạm vào giới hạn của Thanh Long, đã chọc giận một con rồng đang thức giấc. Anh biết, lời cảnh báo này sẽ chọc giận Hắc Ưng, dẫn đến những phản ứng dữ dội và những âm mưu quy mô lớn hơn trong các chương tới. Nhưng anh đã sẵn sàng. Thanh Long đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng, để bảo vệ những mỹ nhân của mình, và để khẳng định rằng, ở Thiên Hải này, anh mới là luật.