Thiên địa mỹ nhân
Chương 109

Vết Sẹo Hồng Liên và Lời Thề Rồng: Củng Cố Đế Chế

3418 từ
Mục tiêu: Thanh Long dành thời gian củng cố lại đế chế kinh doanh của mình sau các biến cố với Huyết Sát Hội và Hắc Ưng.,Củng cố tinh thần cho những người anh yêu, đặc biệt là Hồng Liên, giúp cô đối diện và hàn gắn những vết sẹo quá khứ đau buồn.,Thanh Long tái khẳng định lời thề bảo vệ những người phụ nữ của mình bằng mọi giá, không để bất kỳ ai phải tổn thương thêm nữa.,Thiết lập nền tảng vững chắc (tinh thần, kinh doanh, an ninh) cho Thanh Long và các mỹ nhân trước cuộc đối đầu lớn hơn với Hắc Ưng.
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên, Lâm Phong, Mỹ Ngọc, Kim Anh, Tiểu Linh, Lão Gia Trần
Mood: Emotional, determined, protective, slightly tense, romantic, sensual
Kết chương: [object Object]

Bình minh dần buông những dải lụa vàng cam lên thành phố, xua đi cái lạnh lẽo của đêm đen sau biến cố kinh hoàng. Thanh Long siết chặt vòng tay ôm Hồng Liên, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của cô gái trong lòng, hít sâu mùi hương quyến rũ vương vấn trên mái tóc. Lời thề anh vừa thốt ra, không chỉ là những âm thanh thốt lên từ đôi môi, mà là bản khắc sâu vào xương tủy, là lời tuyên ngôn đanh thép gửi đến cả thế giới, rằng những người phụ nữ của anh, mãi mãi là bất khả xâm phạm. Hắc Ưng đã phạm một sai lầm chết người, chạm vào giới hạn cuối cùng của một con rồng đang thức giấc. Anh biết, lời cảnh báo này sẽ chọc giận chúng, dẫn đến những phản ứng dữ dội và những âm mưu quy mô lớn hơn. Nhưng anh đã sẵn sàng. Thanh Long đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng, để bảo vệ những mỹ nhân của mình, và để khẳng định rằng, ở Thiên Hải này, anh mới là luật.

***

Sáng sớm, ánh nắng đã tràn vào căn hộ bí ẩn tọa lạc tại chung cư Thiên Phúc, nhuộm vàng những góc phòng. Bên ngoài khung cửa sổ lớn, tiếng còi xe từ đường phố bắt đầu vọng lên mơ hồ, hòa cùng tiếng người nói chuyện xa xăm, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của đô thị đang thức giấc. Tuy nhiên, trong căn hộ, một bầu không khí khác biệt ngự trị – tĩnh lặng, tập trung, và đôi chút căng thẳng. Mùi hương hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, quyện với mùi cà phê mới pha đặc quánh, đánh thức mọi giác quan.

Thanh Long ngồi trước màn hình máy tính lớn trong phòng làm việc riêng của mình, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo không ngừng lướt qua những dòng dữ liệu, những biểu đồ phức tạp và sơ đồ mạng lưới đang nhấp nháy. Gương mặt góc cạnh của anh phản chiếu ánh sáng xanh từ màn hình, càng làm nổi bật vẻ kiên định, quyết đoán. Lâm Phong ngồi đối diện, dáng người gầy gò, đôi kính cận hơi trễ xuống sống mũi, ánh mắt lanh lợi và nhanh nhẹn dõi theo từng phân tích của Thanh Long. Phía sau họ, một hệ thống máy chủ nhỏ đang hoạt động hết công suất, tiếng quạt tản nhiệt rì rầm như tiếng ong vỡ tổ, nhưng lại là âm thanh quen thuộc, đầy tin cậy trong thế giới công nghệ của Lâm Phong.

"Hắc Ưng không chỉ tấn công bằng bạo lực, chúng còn muốn bóp nghẹt chúng ta trên thương trường," Thanh Long trầm giọng nói, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ sẫm màu. Giọng anh trầm ấm, đầy uy lực nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. "Các kế hoạch phòng thủ và phản công phải được triển khai đồng bộ. Chúng ta đã làm cho chúng bị tổn thất lớn trong đêm qua, nhưng đây chỉ là khởi đầu. Chúng sẽ không ngồi yên."

Lâm Phong đẩy kính lên cao, gõ nhanh vài dòng lệnh trên bàn phím. "Đã tăng cường mã hóa cho toàn bộ hệ thống, sếp. Các giao dịch lớn đều được giám sát chặt chẽ, mọi biến động bất thường đều sẽ được cảnh báo ngay lập tức. Chúng ta cũng đã tìm ra một vài điểm yếu trong mạng lưới của chúng, đặc biệt là các công ty vỏ bọc mà chúng dùng để rửa tiền và thao túng thị trường chứng khoán." Anh ta chỉ vào một biểu đồ phức tạp trên màn hình, nơi những chấm đỏ nhấp nháy, đánh dấu các mối liên kết tài chính đáng ngờ. "Dựa trên thông tin từ Thợ Săn, tôi đã truy ngược lại và phát hiện ra một số tài khoản quỹ 'Hắc Ảnh' có liên quan đến các tập đoàn lớn trong lĩnh vực bất động sản và logistics. Đây là những con rết chính của Trần Đức Hùng trên thương trường."

Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh lóe lên tia sắc lạnh. "Tuyệt vời. Đừng quên, mục tiêu của chúng ta không chỉ là phòng thủ. Chúng ta phải phản công. Hãy chuẩn bị một danh sách các dự án trọng điểm mà Hắc Ưng đang đầu tư, đặc biệt là những dự án có liên quan đến lợi ích cốt lõi của chúng. Chúng ta sẽ dùng chính phương thức của chúng để đánh bại chúng." Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng tinh thần anh lại vô cùng tỉnh táo. "Thiên Long cần phải mở rộng nhanh chóng. Chúng ta cần củng cố quyền lực, biến đế chế này thành một pháo đài vững chắc, không chỉ về tài chính mà còn về thông tin và an ninh."

Lâm Phong khẽ rùng mình trước sự lạnh lùng và quyết đoán trong lời nói của Thanh Long. Dù thân thiết, anh vẫn luôn cảm thấy một sự kính nể và đôi chút sợ hãi trước khí chất của người đàn ông này. "Chuyện này, để tôi xử lý. Tôi sẽ phối hợp với đội ngũ pháp lý của Kim Anh để tìm ra những lỗ hổng, và với Mỹ Ngọc để lên kế hoạch cạnh tranh trực tiếp. Chúng ta sẽ khiến chúng phải đau đầu trên mọi mặt trận."

"Tốt," Thanh Long khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự nguy hiểm. "Hắc Ưng nghĩ chúng có thể dùng tiền và bạo lực để kiểm soát mọi thứ? Chúng đã lầm. Chúng ta sẽ cho chúng thấy, sức mạnh thực sự không chỉ đến từ quyền lực đen tối, mà còn từ trí tuệ, sự đoàn kết và ý chí sắt đá." Anh vươn tay, nhẹ nhàng đặt lên Thiên Long Ấn đang phát sáng nhè nhẹ trên bàn làm việc. Đó không chỉ là một con dấu, mà là biểu tượng của một đế chế đang trỗi dậy, một lời thề về một tương lai mà anh sẽ tự tay định đoạt. Mùi ozon nhẹ vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sức mạnh tiềm tàng đang dần được Thanh Long làm chủ hoàn toàn. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng anh không đơn độc. Anh có Lâm Phong, có Kim Anh, có Mỹ Ngọc, và quan trọng hơn cả, anh có những người phụ nữ mình yêu thương. Đó là động lực lớn nhất, là lý do để anh phải chiến thắng. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, và ta sẽ giữ gìn họ bằng mọi giá.

***

Đêm dần buông, mang theo một làn gió mát lành thổi qua khung cửa sổ, làm dịu đi cái không khí căng thẳng của ban ngày. Bên ngoài, thành phố đã lên đèn, những ánh sáng lung linh như muôn vàn vì sao rơi xuống mặt đất. Trong phòng ngủ của căn hộ bí ẩn, ánh đèn ngủ mờ ảo được bật lên, tạo nên một không gian riêng tư, ấm cúng và đầy quyến rũ. Mùi sữa tắm dịu nhẹ, hòa quyện với hương hoa lài thoang thoảng, quấn quýt lấy khứu giác, khiến không gian thêm phần nồng nàn.

Thanh Long nằm nghiêng, một tay ôm lấy Hồng Liên vào lòng, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng trần mềm mại của cô. Ánh đèn mờ ảo khẽ chiếu lên những vết sẹo cũ trên da thịt cô, những dấu tích của một quá khứ đầy bão tố, của những trận chiến sinh tử mà cô đã phải trải qua. Mỗi vết sẹo, dù đã mờ, vẫn ẩn chứa một câu chuyện, một nỗi đau. Thanh Long hôn nhẹ lên từng vết sẹo, như muốn xoa dịu, muốn chữa lành những tổn thương đã in hằn sâu trong tâm hồn cô.

Hồng Liên khẽ rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì xúc cảm dâng trào. Cô nép chặt vào lòng anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể săn chắc, cường tráng của anh truyền sang mình, một hơi ấm mà cô chưa từng nghĩ mình có thể sở hữu. Giọng cô nhỏ nhẹ, nghẹn ngào, như những lời thì thầm thoát ra từ sâu thẳm tâm hồn. "Em... em không xứng đáng có được bình yên này, Thanh Long. Em đã làm quá nhiều chuyện sai trái, đã sống trong bóng tối quá lâu. Những vết sẹo này... chúng nhắc nhở em mỗi ngày về con người cũ của mình."

Thanh Long siết chặt vòng tay hơn, lật người cô lại, để cô đối mặt với anh. Đôi mắt anh sâu thẳm, dịu dàng nhưng đầy kiên định, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy, sắc lạnh của Hồng Liên, nay đã phủ một lớp sương mờ của nỗi buồn. "Em xứng đáng với mọi thứ, Hồng Liên. Quá khứ không định nghĩa em. Con người em hôm nay, sự dũng cảm của em, sự hy sinh của em, mới là điều quan trọng nhất." Anh nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, hôn nhẹ lên đôi môi mỏng của cô, rồi lướt xuống cổ, đến xương quai xanh tinh xảo. "Anh sẽ là bình yên của em. Sẽ không ai có thể làm em tổn thương nữa. Anh thề."

Lời thề của anh không phải là những lời nói suông. Nó là lời hứa được khắc sâu bằng cả sinh mệnh, bằng ý chí sắt đá của một con rồng. Hồng Liên cảm nhận được sự chân thành và mãnh liệt trong từng lời nói, từng cái chạm của anh. Cô vươn tay ôm lấy cổ anh, đôi môi khẽ hé mở, đón nhận nụ hôn sâu lắng, nồng nàn của Thanh Long. Mùi hương nam tính của anh, hòa quyện với mùi sữa tắm, tạo nên một thứ men say khó cưỡng. Cô thả lỏng cơ thể, hoàn toàn phó thác bản thân trong vòng tay anh, để anh dẫn dắt cô đi qua những cung bậc cảm xúc, từ nỗi sợ hãi đến sự an toàn, từ quá khứ đau thương đến hiện tại ngọt ngào.

Thanh Long vuốt ve tấm lưng cô, ngón tay lướt nhẹ qua từng đường cong mềm mại, cảm nhận sự run rẩy nhẹ nhàng dưới làn da mịn màng. Anh biết, để Hồng Liên hoàn toàn vượt qua được quá khứ, cần nhiều hơn là những lời an ủi. Cần sự thấu hiểu, sự kiên nhẫn, và quan trọng nhất, là sự hòa quyện thể xác và tâm hồn, để cô cảm nhận được rằng mình được yêu thương, được trân trọng một cách trọn vẹn nhất. Anh di chuyển xuống, môi anh lướt trên làn da nhạy cảm của cô, khiến cô khẽ thở dốc, hai tay siết chặt lấy mái tóc đen dày của anh. Hơi thở cô trở nên gấp gáp, nóng bỏng, hòa cùng hơi thở trầm ấm của anh, tạo nên một bản hòa tấu của dục vọng và tình yêu.

"Anh... em..." Hồng Liên khẽ gọi tên anh, giọng nói đứt quãng, đầy khêu gợi. Đôi mắt cô nhắm nghiền, cảm nhận sự xâm chiếm ngọt ngào của anh. Tất cả những nỗi sợ hãi, những ám ảnh về quá khứ, dường như đều tan biến dưới bàn tay và hơi thở của Thanh Long. Cô không còn là Hồng Liên của Huyết Sát Hội, không còn là nữ sát thủ lạnh lùng, mà là một người phụ nữ được yêu thương, được che chở, được khao khát.

Thanh Long thì thầm vào tai cô, giọng anh khàn đặc, đầy gợi cảm. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say, Hồng Liên. Em là bình yên của anh, là sức mạnh của anh. Hãy để anh xoa dịu mọi vết sẹo trong em, cả thể xác lẫn tâm hồn." Anh tiếp tục khám phá từng tấc da thịt cô, mang đến những khoái cảm tột đỉnh, khiến cô như tan chảy trong vòng tay anh. Tiếng rên khe khẽ của Hồng Liên hòa cùng tiếng thở dốc mạnh mẽ của Thanh Long, tạo nên một nhịp điệu hoang dại, bản năng, nhưng cũng vô cùng lãng mạn. Tấm ga trải giường nhàu nhĩ, căn phòng mờ ảo, mọi thứ dường như đều hòa quyện vào làm một, chỉ còn lại hai con người đang hòa tan vào nhau, tìm kiếm sự thăng hoa, sự giải thoát khỏi mọi gánh nặng của thế giới bên ngoài. Cô cảm thấy mình được tái sinh, được chữa lành, được hoàn thiện.

Thời gian như ngừng lại, chỉ còn lại sự giao thoa mãnh liệt của hai linh hồn, hai thể xác. Thanh Long cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối của cô, sự dâng hiến không điều kiện. Anh biết, mối liên kết giữa anh và Hồng Liên không chỉ là tình yêu, mà còn là sự đồng điệu của những con người đã từng trải qua bão tố, giờ đây tìm thấy nhau để cùng nhau dựng xây một bến bờ bình yên. Vết sẹo trên lưng cô, giờ đây không còn là nỗi đau, mà là một phần của câu chuyện, một minh chứng cho sự kiên cường, và là một phần của con người mà anh yêu thương trọn vẹn. Anh đã thề, và anh sẽ giữ lời thề đó đến cùng.

***

Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu đỏ rực lên bầu trời Thiên Hải, hắt những tia sáng ấm áp qua khung cửa sổ của Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán'. Tiếng đàn tranh du dương, tiếng sáo trúc trầm bổng khẽ khàng len lỏi trong không gian, hòa cùng mùi trà thơm thoang thoảng và hương trầm nhẹ dịu, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, trang nhã và có chút hoài niệm.

Trong một gian phòng riêng được trang trí theo phong cách Á Đông cổ điển, Thanh Long ngồi đối diện với Lão Gia Trần, người vẫn giữ vẻ mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh anh, đang nhâm nhi chén trà nóng. Bên cạnh Thanh Long là Mỹ Ngọc, vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa của cô được tôn lên trong bộ váy công sở tinh tế. Kim Anh, với mái tóc ngắn cá tính và ánh mắt kiên định, ngồi cạnh Mỹ Ngọc. Và Tiểu Linh, vẫn còn chút xanh xao nhưng đã lấy lại được vẻ trong sáng, ngọt ngào, nép mình bên Thanh Long, tay khẽ mân mê chén trà hoa cúc ấm.

Thanh Long đặt chén trà xuống, ánh mắt anh lần lượt nhìn từng người, rồi dừng lại ở Tiểu Linh, khẽ nắm lấy tay cô để trấn an. "Anh biết chuyện vừa rồi khiến các em lo lắng, đặc biệt là Tiểu Linh," anh trầm giọng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự bảo vệ và kiên định. "Nhưng anh ở đây để nói rằng, không một ai có thể chạm vào các em. Anh đã thề sẽ bảo vệ những người anh yêu thương, và lời thề đó sẽ không bao giờ bị phá vỡ. Hắc Ưng có thể mạnh, có thể tàn nhẫn, nhưng chúng sẽ phải hiểu rằng, khi chúng động đến người của anh, chúng đã chọc vào một tổ ong vò vẽ, và chúng sẽ phải trả giá đắt."

Tiểu Linh khẽ run lên, nhưng khi cảm nhận được hơi ấm và sự vững chãi từ bàn tay Thanh Long, nỗi sợ hãi trong cô dần tan biến. Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt to tròn, long lanh nay đã tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối. "Em tin anh, Thanh Long. Cảm ơn anh đã bảo vệ em." Giọng cô trong trẻo, nhẹ nhàng, mang theo chút ngập ngừng nhưng chứa đựng cả tấm lòng.

Mỹ Ngọc, kiêu hãnh và sắc sảo, gật đầu khẳng định. "Chúng em tin anh, Thanh Long. Anh không chỉ là người bảo vệ, mà còn là thủ lĩnh của chúng em. Cần gì, chúng em sẽ luôn ở bên cạnh anh. Trên thương trường, chúng em sẽ là lá chắn, là mũi nhọn của anh." Giọng cô rõ ràng, rành mạch, đầy tự tin. Cô đã bắt đầu phối hợp cùng Lâm Phong để phân tích các yếu tố kinh tế, chuẩn bị cho cuộc đối đầu sắp tới với Hắc Ưng.

Kim Anh tiếp lời, giọng cô dứt khoát, đầy sức thuyết phục. "Về mặt pháp lý, tôi sẽ đảm bảo mọi hành động của chúng ta đều nằm trong khuôn khổ, nhưng cũng đủ mạnh mẽ để chống lại bất kỳ thủ đoạn nào của chúng. Chúng ta sẽ không cho chúng bất kỳ kẽ hở nào để lợi dụng." Ánh mắt cô sáng lên vẻ kiên định, nhiệt huyết.

Lão Gia Trần, vẫn điềm tĩnh nhấp một ngụm trà, khẽ mỉm cười. "Thế cuộc đang thay đổi, tiểu tử. Sức mạnh không chỉ nằm ở nắm đấm, mà còn ở trái tim và trí tuệ. Ngươi đã có cả ba. Giữ vững tâm thế đó." Ông đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh lặng. "Kẻ địch của ngươi không đơn giản, chúng có chân rết ở khắp mọi nơi, từ bóng tối đến ánh sáng, từ con phố nhỏ đến những hành lang quyền lực cao nhất. Cuộc chiến này sẽ là một cuộc đấu trí trường kỳ, không chỉ là bạo lực. Ngươi cần phải nhìn xa hơn, suy nghĩ sâu hơn, và quan trọng nhất, đừng bao giờ để ngọn lửa chính nghĩa trong lòng ngươi tắt lụi. Bởi vì, đó chính là Thiên Long Ấn mạnh nhất của ngươi."

Thanh Long nhìn Lão Gia Trần, thấu hiểu sâu sắc ý nghĩa trong từng lời nói của ông. Anh biết, những bí ẩn về "Đêm Huyết Long" và "Bão Đen" mà Sổ Đen Huyết Sát đã hé lộ, cùng với mối liên hệ của Hắc Ưng với những sự kiện lịch sử đen tối đó, cho thấy cuộc chiến này không chỉ là cá nhân, mà còn là một cuộc đối đầu với cả một mạng lưới quyền lực đã tồn tại rất lâu đời trong thành phố này. Anh gật đầu, ánh mắt anh lóe lên sự quyết tâm.

"Cháu hiểu, Lão Gia," Thanh Long đáp, giọng anh chứa đầy sự tôn kính nhưng cũng không kém phần mạnh mẽ. "Cháu sẽ không phụ lòng tin của mọi người. Cháu sẽ củng cố đế chế này, biến nó thành một pháo đài vững chắc để bảo vệ tất cả những người cháu yêu thương. Và cháu sẽ kéo Hắc Ưng ra ánh sáng, thiêu rụi chúng, dù chúng có lẩn trốn sâu đến đâu." Anh nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên từng gương mặt mỹ nhân, từ vẻ kiêu hãnh của Mỹ Ngọc, sự chính trực của Kim Anh, đến nét trong sáng của Tiểu Linh. Anh cảm nhận được sự đoàn kết, sự tin tưởng tuyệt đối mà họ dành cho anh. Đó chính là sức mạnh của anh, là lý do để anh không bao giờ gục ngã.

Lão Gia Trần mỉm cười gật đầu, ánh mắt ông nhìn Thanh Long đầy vẻ hài lòng và tin tưởng. "Tốt lắm. Hãy nhớ, một con rồng không chỉ biết gầm thét, mà còn biết bay lượn trên bầu trời, nhìn thấu mọi âm mưu từ trên cao."

Thanh Long khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy tự tin. Anh biết, lời thề bảo vệ của anh sẽ sớm được thử thách một cách nghiệt ngã nhất. Hắc Ưng sẽ không buông tha. Những tay sai cao cấp của chúng, những âm mưu thâm độc hơn, chắc chắn sẽ xuất hiện. Nhưng điều đó không khiến anh nao núng. Ngược lại, nó càng thổi bùng ngọn lửa chiến đấu trong anh. Mối quan hệ sâu sắc giữa anh và các mỹ nhân, cùng với sự hỗ trợ không ngừng từ những người thân cận như Lâm Phong, sẽ là chìa khóa cho những trận chiến sắp tới. Thanh Long đã sẵn sàng. Anh sẽ không chỉ bảo vệ, mà còn sẽ chinh phục. Bởi vì, Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ