Thiên địa mỹ nhân
Chương 141

Bóng Đêm Thôi Miên: Những Dấu Vết Ngầm Của Hắc Ưng

4093 từ
Mục tiêu: Khắc họa quá trình hồi phục ban đầu của Hồng Liên, nhấn mạnh sự nghiêm trọng của vết thương và sự chăm sóc đặc biệt.,Phơi bày nội tâm giằng xé của Thanh Long khi đối mặt với hậu quả của cuộc chiến và cái giá phải trả của quyền lực.,Thanh Long bắt đầu củng cố lại đế chế Thiên Long sau biến cố, thể hiện khả năng lãnh đạo và tầm nhìn chiến lược của anh.,Lâm Phong và Anh Hoàng phát hiện những dấu vết mới của Trần Đức Hùng, cho thấy hắn đang âm thầm gieo rắc những mối đe dọa khó lường.,Củng cố bối cảnh '3 năm trước', nơi Thanh Long vẫn đang trên đà xây dựng quyền lực và Hắc Ưng là một thế lực đáng gờm, khó bị đánh bại hoàn toàn.,Thiết lập giai đoạn 'Falling Action' của Arc, nơi Thanh Long không chỉ chiến đấu bên ngoài mà còn củng cố nội tại và chiến lược.
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên, Bác sĩ Lan, Tùng 'Sẹo', Anh Hoàng, Mỹ Ngọc, Lâm Phong
Mood: Emotional, determined, tense, analytical, mysterious
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm mỏng, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn gỗ. Mùi trầm hương dịu nhẹ, thứ mà anh đã thấm đẫm trong tâm trí suốt đêm qua, giờ đây hòa quyện cùng mùi thảo dược đặc trưng, thanh khiết và sâu lắng của Dược Tâm Đường. Đó là một mùi hương của hy vọng, của sự chữa lành, nhưng cũng không thể xua đi hoàn toàn cái mùi máu tanh thoảng nhẹ vẫn còn vương vấn trong ký ức anh, hay nỗi day dứt đang gặm nhấm từng tế bào.

Thanh Long khẽ cựa mình, cảm nhận sự lạnh lẽo của sàn nhà dưới lòng bàn chân trần. Anh đã ngồi đây, bên giường Hồng Liên, suốt cả đêm. Gương mặt cô vẫn nhợt nhạt, những đường nét sắc sảo thường ngày giờ đây mềm mại đến đáng thương. Đôi môi mỏng vẫn còn khô khốc, và đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, đang nhắm nghiền, chìm sâu vào giấc ngủ đầy mệt mỏi. Mái tóc đen dài của cô xõa tung trên chiếc gối trắng tinh, tạo nên một sự tương phản đến nao lòng. Bàn tay anh vẫn nắm chặt lấy bàn tay cô, cảm nhận hơi lạnh thấm qua từng ngón tay, một sự lạnh lẽo đáng sợ mà anh ước mình có thể truyền hơi ấm của mình để xua đi.

Mỗi nhịp thở yếu ớt của Hồng Liên như một nhát dao cứa vào trái tim Thanh Long. "Ta sẽ không để bất kỳ ai phải hy sinh vô ích nữa..." Lời thề anh tự nhủ đã vang vọng không ngớt trong tâm trí, nhưng cái hình ảnh cô gục ngã vì anh vẫn cứ ám ảnh, nhắc nhở anh về cái giá khủng khiếp của sức mạnh Huyết Long mà anh đang nắm giữ. Quyền lực, dục vọng, tham vọng... tất cả đều có thể trả bằng máu và nước mắt của những người anh yêu thương. Thanh Long nhắm mắt lại, siết chặt bàn tay Hồng Liên hơn một chút, như muốn níu giữ lấy sợi dây mỏng manh của sự sống. Anh đã từng trải qua vô số trận chiến, từng đối mặt với cái chết không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy bất lực và đau đớn như lúc này. Cái cảm giác Huyết Long cuộn trào trong huyết quản, râm ran, mạnh mẽ, giờ đây chỉ mang đến một sự ám ảnh, một lời nhắc nhở về gánh nặng của trách nhiệm. Anh không còn sợ hãi hay chối bỏ nó, nhưng nỗi sợ lớn nhất bây giờ là liệu anh có thể thực sự làm chủ nó, hay nó sẽ tiếp tục đòi hỏi những hy sinh khủng khiếp từ những người xung quanh anh.

Bên ngoài căn phòng gỗ yên tĩnh, Tùng 'Sẹo' đứng gác như một bức tượng đồng. Vóc dáng vạm vỡ của anh ta lấp đầy khung cửa, ánh mắt kiên định quét qua mọi ngóc ngách, cảnh giác với bất kỳ chuyển động hay âm thanh lạ. Vết sẹo dài trên khuôn mặt anh ta như một minh chứng cho những trận chiến đã qua, và giờ đây, nó càng thêm dữ dằn dưới ánh sáng ban mai. Tùng 'Sẹo' là một người trung thành tuyệt đối, và sự trung thành ấy giờ đây được dồn hết vào việc bảo vệ Hồng Liên, người mà anh ta coi như em gái. Anh ta không nói nhiều, nhưng ánh mắt lo lắng thi thoảng liếc vào trong phòng đã nói lên tất cả.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Bác sĩ Lan vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Cô bước vào, áo blouse trắng tinh tươm, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt đầy vẻ chuyên nghiệp và sâu sắc. Trên tay cô là một khay nhỏ với vài lọ thuốc được dán nhãn cẩn thận. Mùi trà nóng thoảng qua khi cô đặt khay lên bàn gỗ cạnh giường, rồi nhẹ nhàng cúi xuống kiểm tra mạch đập và sắc mặt của Hồng Liên. Thanh Long ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đầy vẻ van nài và hy vọng.

"Cô ấy thế nào rồi, bác sĩ?" Giọng Thanh Long trầm khàn, như thể anh đã không nói chuyện suốt nhiều giờ liền.

Bác sĩ Lan ngẩng lên, khuôn mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt thông thái của cô pha chút nghiêm trọng. "Cô ấy đã qua cơn nguy kịch, cậu Long. Năng lực tự hồi phục của cô ấy thật đáng kinh ngạc, có lẽ còn tốt hơn tôi nghĩ. Nhưng..." cô dừng lại, nhìn Thanh Long với một cái nhìn phức tạp, "vết thương này sâu hơn tôi nghĩ, không chỉ là vật lý... cần thời gian và phương pháp đặc biệt."

Thanh Long siết chặt tay Hồng Liên, cảm giác lạnh lẽo vẫn không buông tha. "Có hy vọng không, bác sĩ? Tôi cần cô ấy." Lời nói của anh không phải là một câu hỏi, mà là một mệnh lệnh, một lời khẳng định đầy quyết tâm. Anh cần Hồng Liên, không chỉ vì cô là một chiến hữu đáng tin cậy, một người bạn tri kỷ, mà còn vì cô đã hy sinh vì anh, vì cái đế chế mà anh đang cố gắng gây dựng.

Bác sĩ Lan thở dài, ánh mắt cô quét qua gương mặt đầy vẻ kiên định của Thanh Long. "Với năng lực tự hồi phục của cô ấy và sự chăm sóc của Dược Tâm Đường, chúng ta có thể... nhưng đừng vội mừng. Vết thương này có dấu hiệu của năng lượng dị biệt."

"Năng lượng dị biệt?" Thanh Long nhíu mày. Anh đã từng nghe Lão Gia Trần nhắc đến những khái niệm tương tự, những thế lực siêu nhiên, những điều nằm ngoài sự hiểu biết của y học hiện đại. Nhưng nghe chính Bác sĩ Lan, một người khoa học, nói ra, anh không khỏi cảm thấy rợn người. "Ý cô là gì?"

"Nó không phải là vết thương do vũ khí thông thường, hay chỉ là chấn thương nội tạng đơn thuần," Bác sĩ Lan giải thích, giọng nói cô trầm lắng, "có một luồng năng lượng lạ xâm nhập vào cơ thể cô ấy, gây ra sự rối loạn nghiêm trọng ở cấp độ tế bào. Nó giống như một loại độc tố, nhưng lại mang tính chất... sinh học và tinh thần nhiều hơn." Cô lắc đầu. "Dược Tâm Đường có thể ổn định tình trạng của cô ấy, nhưng để loại bỏ hoàn toàn luồng năng lượng này và giúp cô ấy hồi phục hoàn toàn, chúng ta cần phải tìm hiểu sâu hơn về bản chất của nó. Có thể sẽ cần đến những phương pháp mà y học hiện đại chưa thể lý giải, thậm chí là những kiến thức cổ xưa của 'họ'."

"Họ?" Thanh Long lặp lại, từ ngữ đó lại xuất hiện, gieo vào lòng anh một nỗi bất an khó tả.

Bác sĩ Lan nhìn thẳng vào mắt anh. "Cậu Long, thế giới này rộng lớn hơn cậu nghĩ rất nhiều. Có những bí mật đã bị chôn vùi qua hàng ngàn năm, những kiến thức mà chỉ một số ít người được lựa chọn mới có thể tiếp cận. Dược Tâm Đường chỉ là một phần nhỏ của bức tranh đó. Vết thương của Hồng Liên... nó là một lời nhắc nhở rằng chúng ta đang đối mặt với một thứ gì đó vượt xa những gì chúng ta từng biết."

Thanh Long im lặng, đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào Hồng Liên. Năng lượng dị biệt... Huyết Long... Trần Đức Hùng... Tất cả dường như đang dần kết nối với nhau, tạo thành một bức màn bí ẩn mà anh phải xé toạc. Cái giá phải trả cho quyền lực Huyết Long, lời đe dọa của Trần Đức Hùng, và giờ là vết thương của Hồng Liên, tất cả đều chỉ ra rằng cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở những trận đánh trên thương trường hay trong thế giới ngầm. Nó còn là một cuộc chiến của những thế lực ẩn mình, những bí mật cổ xưa mà anh, bằng một cách nào đó, đã bị cuốn vào.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi thảo dược nồng đậm hơn, như một lời nhắc nhở về sự sống và cái chết. "Vậy thì, hãy làm tất cả những gì có thể, bác sĩ. Bất cứ giá nào. Tôi cần cô ấy trở lại. Và tôi sẽ tìm hiểu về 'họ', về cái năng lượng dị biệt đó." Giọng anh không còn sự van nài, mà thay vào đó là một sự kiên định, dứt khoát, mang theo một chút lạnh lẽo và uy lực ngầm. Anh sẽ làm mọi thứ. Anh sẽ không để bất kỳ ai phải hy sinh vô ích nữa. Đây là lời thề của anh, không chỉ với Hồng Liên, mà còn với chính bản thân anh. Anh sẽ làm chủ Huyết Long, không để nó điều khiển anh, mà sẽ dùng nó để bảo vệ những người anh yêu thương, và để vạch trần những bí mật đang ẩn giấu trong bóng tối của Thiên Hải.

***

Chiều muộn, ánh nắng gắt của đô thị vẫn hắt vào những tấm kính cường lực của Tập đoàn Thiên Khải, khiến không gian bên trong vừa sáng chói vừa có chút ngột ngạt. Tuy nhiên, trong văn phòng tổng giám đốc rộng lớn trên tầng cao nhất, không khí lại mát lạnh và căng thẳng đến nghẹt thở. Thanh Long ngồi ở đầu chiếc bàn họp dài, thân hình săn chắc như một bức tượng tạc, khoác lên mình bộ vest may đo tinh tế, tôn lên vẻ nam tính và quyền lực. Gương mặt góc cạnh của anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên sự sắc bén và một chút mệt mỏi chưa thể xóa nhòa hoàn toàn. Huyết Long vẫn râm ran trong huyết quản, nhưng nó đã được anh kiểm soát chặt chẽ, không còn bùng nổ theo cảm xúc mà chỉ tuân theo ý chí sắt đá của anh.

Đối diện anh là Mỹ Ngọc và Anh Hoàng. Mỹ Ngọc, như một đóa hoa trà kiêu sa, vẫn giữ vẻ thanh lịch và chuyên nghiệp trong bộ váy công sở màu xám than sang trọng, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng. Đôi mắt phượng sắc bén của cô quét qua từng con số, từng biểu đồ trên màn hình máy tính bảng, ánh lên sự thông minh và kiên định. Anh Hoàng, với vẻ ngoài điển trai và chỉnh tề trong bộ suit lịch lãm, ngồi thẳng lưng, trên tay là một tập tài liệu dày cộp, gương mặt anh ta căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp thường thấy. Tiếng máy chủ vận hành êm ái đâu đó trong tòa nhà, tiếng gõ phím lách cách từ xa vọng lại, cùng với mùi cà phê và mực in thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và áp lực.

"Tình hình thị trường thế nào?" Thanh Long cất tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng đầy uy lực, không cho phép bất kỳ sự lơ là nào.

Anh Hoàng lật nhanh các trang tài liệu, giọng hơi run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. "Thưa sếp, sau sự kiện tuần trước, một số đối thủ cạnh tranh đã cố gắng lợi dụng khoảng trống chúng ta để lại. Đặc biệt là những tay chân cũ của Trần Đức Hùng, chúng đang tìm cách thâu tóm các dự án nhỏ và gây nhiễu loạn thị trường chứng khoán. Chúng tôi đã ghi nhận một vài giao dịch đáng ngờ từ các quỹ đầu tư mới nổi, có vẻ như được chống lưng bởi một thế lực nào đó."

Thanh Long nhíu mày. "Trần Đức Hùng có thể đã rút lui, nhưng hắn không bao giờ chịu bỏ cuộc. Hắn ta luôn là một con cáo già, không dễ dàng bị đánh bại hoàn toàn. Những gì hắn để lại chắc chắn không chỉ là tàn dư thông thường. Chúng ta phải hành động nhanh hơn, quyết đoán hơn. Anh Hoàng, chúng ta có kế hoạch phản công gì không?"

Anh Hoàng gật đầu, sự tự tin dần trở lại trong giọng nói. "Vâng, thưa sếp. Chúng tôi đã dự đoán được động thái này. Đội ngũ pháp lý và marketing đã chuẩn bị sẵn sàng. Chúng ta sẽ tung ra một chiến dịch truyền thông mạnh mẽ để trấn an thị trường, đồng thời khởi động lại dự án Thiên Khải Xanh, một dự án bất động sản trọng điểm đã bị đình trệ. Điều này sẽ giúp củng cố niềm tin và tạo ra một làn sóng mới, đẩy lùi các đối thủ."

Mỹ Ngọc, sau khi lắng nghe cẩn thận, bổ sung: "Tình hình tài chính vẫn ổn định, nhưng cần siết chặt hơn nữa các khoản đầu tư ngắn hạn. Chúng ta cần một chiến lược mới để không chỉ khôi phục niềm tin mà còn phải phát triển những dự án cốt lõi, những mũi nhọn công nghệ mà chúng ta đã ấp ủ. Hơn nữa, những quỹ đầu tư mới nổi mà Anh Hoàng vừa nhắc đến, chúng có một mô hình hoạt động khá giống với cách Trần Đức Hùng đã dùng để rửa tiền trước đây, nhưng tinh vi hơn rất nhiều. Tôi đã yêu cầu Lâm Phong truy vết sâu hơn."

Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh lóe lên tia sáng của sự quyết đoán. "Đó là những gì tôi muốn nghe. Thiên Khải không bao giờ bị đánh bại. Chúng ta không chỉ phản công, chúng ta sẽ mở rộng. Trong lúc kẻ thù nghĩ chúng ta suy yếu, đó là lúc chúng ta phải mạnh mẽ nhất." Anh nhìn Mỹ Ngọc. "Mỹ Ngọc, cô hãy chuẩn bị kế hoạch chi tiết cho các dự án cốt lõi, tôi muốn thấy sự đột phá. Anh Hoàng, hãy đảm bảo rằng mọi động thái của đối thủ đều nằm trong tầm kiểm soát, và hãy chuẩn bị cho một cuộc thâu tóm ngược, nếu cần thiết."

Anh Hoàng và Mỹ Ngọc đồng loạt gật đầu. Họ đã quá quen thuộc với phong cách làm việc của Thanh Long: quyết đoán, sắc bén và luôn đi trước một bước. Sau biến cố Hồng Liên, Thanh Long dường như đã trở nên lạnh lùng và tập trung hơn, không còn chút mơ hồ hay do dự nào. Anh không chỉ là một nhà lãnh đạo, anh là một chiến lược gia tài ba, luôn nhìn thấy cơ hội trong nguy hiểm.

Thanh Long đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính lớn, nhìn xuống thành phố Thiên Hải đang chìm dần trong ánh hoàng hôn. Những tòa nhà chọc trời vươn mình sừng sững, ánh đèn bắt đầu thắp sáng, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy rẫy những bí mật và âm mưu. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật," anh khẽ thì thầm, nhưng lời nói ấy mang theo một sự uy lực không thể chối cãi. "Trần Đức Hùng có thể nghĩ hắn đã thắng một trận, nhưng cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc. Và hắn sẽ phải trả giá cho những gì hắn đã làm với Hồng Liên, với Thiên Khải."

Cảm giác nặng nề của Thiên Long Ấn trong túi áo vest như một lời nhắc nhở không ngừng về sức mạnh anh đang nắm giữ. Đó là một sức mạnh phi thường, nhưng cũng là một gánh nặng. Anh đã từng nghĩ nó sẽ giúp anh làm chủ mọi thứ, nhưng giờ đây, anh hiểu rằng nó chỉ là một công cụ. Điều quan trọng là ý chí của người sử dụng. Anh sẽ không để Huyết Long biến mình thành một kẻ hủy diệt, mà sẽ dùng nó để bảo vệ, để xây dựng, để tạo ra một Thiên Hải mà những người anh yêu thương có thể sống an toàn, hạnh phúc.

"Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," câu nói đó lại vang vọng, nhưng không còn là sự chiếm hữu, mà là sự trân trọng và bảo vệ. Anh đã học được bài học đắt giá nhất. Và giờ, anh sẽ không bao giờ quên.

***

Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm Thiên Hải bằng một tấm chăn đen huyền ảo, những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian. Trong lòng đất của Tập đoàn Thiên Khải, sâu bên dưới những tầng hầm kiên cố và bí mật, một không gian khác hoàn toàn đang hoạt động hết công suất. Đây là phòng server bí mật, nơi những bộ não thiên tài của Thiên Khải làm việc không ngừng nghỉ để bảo vệ và mở rộng đế chế công nghệ của Thanh Long.

Không khí ở đây đặc quánh mùi ozon từ các máy chủ và mùi kim loại lạnh lẽo của thiết bị điện tử. Hàng loạt màn hình máy tính lớn nhỏ xếp chồng lên nhau, phát ra ánh sáng chói chang, hắt lên gương mặt tập trung cao độ của Lâm Phong. Anh ta, với vẻ ngoài gầy gò, đeo kính cận, thường ngày trông có vẻ thư sinh, nhưng lúc này, ánh mắt lanh lợi và nhanh nhẹn của anh ta dán chặt vào những dòng mã code, những biểu đồ dữ liệu phức tạp đang cuộn trôi không ngừng. Ngón tay anh ta lướt trên bàn phím với tốc độ kinh hoàng, tạo ra một âm thanh gõ phím liên tục, dồn dập, như một bản nhạc điện tử không lời. Anh ta đang ở trong trạng thái hoàn toàn nhập tâm, một thiên tài công nghệ thực thụ.

Thanh Long đứng phía sau Lâm Phong, đôi mắt sắc bén của anh cũng dõi theo từng chuyển động trên màn hình. Bên cạnh anh là Mỹ Ngọc và Anh Hoàng, gương mặt họ cũng đầy vẻ nghiêm túc và căng thẳng. Thanh Long đã không nghỉ ngơi chút nào kể từ khi rời Dược Tâm Đường. Nỗi lo lắng cho Hồng Liên, cùng với ý chí kiên định muốn vạch trần kẻ thù, đã tiếp thêm cho anh một nguồn năng lượng vô tận.

"Tìm thấy gì rồi, Lâm Phong?" Thanh Long hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sự cấp bách.

Lâm Phong không rời mắt khỏi màn hình, ngón tay vẫn không ngừng nhảy múa trên bàn phím. "Tôi đã truy ngược lại một số giao dịch đáng ngờ, thưa sếp. Những quỹ đầu tư mới nổi mà Mỹ Ngọc đã nhắc đến... chúng không hề đơn giản. Không phải là những gì chúng ta đã biết về Hắc Ưng trước đây. Có vẻ như hắn đang thiết lập một mạng lưới hoàn toàn mới, tinh vi hơn, ẩn mình sâu hơn trong thế giới ngầm kỹ thuật số."

Anh ta dừng lại một chút, xoay ghế lại đối mặt với Thanh Long, đẩy gọng kính lên. "Hắn đã học được từ lần trước. Lần này, hắn không để lại bất kỳ bằng chứng trực tiếp nào có thể truy tố hắn ra tòa. Mọi thứ đều được mã hóa, phân tán qua nhiều lớp proxy và sử dụng các giao thức ẩn danh cực kỳ phức tạp. Nhưng..." Lâm Phong nhấp chuột, một biểu đồ mạng lưới phức tạp hiện ra trên màn hình chính, với vô số các điểm kết nối và đường dây chằng chịt, "có một mô hình. Những giao dịch này, tuy tách biệt, nhưng đều liên quan đến các công ty 'ma' mới thành lập ở nước ngoài, và đáng chú ý hơn, chúng đều có liên kết với một mạng lưới cũ hơn, một cấu trúc mà tôi đã từng thấy trong các tài liệu mật về 'Họ'."

"Dấu vết có rõ ràng không? Liệu có đủ để kiện hắn ra tòa?" Mỹ Ngọc hỏi, giọng cô lạnh lùng và thực tế.

Lâm Phong lắc đầu. "Chưa đủ, Mỹ Ngọc. Như tôi đã nói, hắn không để lại bất kỳ bằng chứng trực tiếp nào. Nhưng mô hình này... nó cho thấy một sự phối hợp chặt chẽ, một kế hoạch dài hạn. Các công ty 'ma' mới này được thành lập với tốc độ chóng mặt, và dòng tiền được luân chuyển qua chúng với mục đích rửa tiền và tài trợ cho các hoạt động bất hợp pháp. Và cái 'mạng lưới cũ hơn' này... nó có dấu hiệu của một tổ chức lớn hơn, lâu đời hơn, không chỉ dừng lại ở một cá nhân như Trần Đức Hùng."

Thanh Long nhíu chặt mày, ánh mắt anh ngày càng trở nên nghiêm trọng. "Họ... là ai?" Câu hỏi này vang lên trong không gian phòng server, nặng trĩu. Đó không chỉ là một câu hỏi đơn thuần, mà là một sự bóc tách dần dần bức màn bí ẩn mà anh đã cảm nhận từ lâu. "Cái mạng lưới cũ hơn đó là gì? Liên quan đến 'năng lượng dị biệt' mà Bác sĩ Lan đã nhắc đến sao?"

Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt anh ta cũng trở nên căng thẳng hơn. "Tôi không có đủ thông tin để khẳng định về 'năng lượng dị biệt', thưa sếp. Nhưng 'mạng lưới cũ hơn' này... nó là một phần của hệ thống mà các tài liệu mật nội bộ trong giới hacker gọi là 'Con Mắt Đen'. Nó là một tổ chức ngầm, bí ẩn, được cho là có khả năng thao túng thị trường tài chính toàn cầu và cả những sự kiện chính trị quan trọng. Trần Đức Hùng có vẻ như chỉ là một quân cờ nhỏ trong tay chúng." Anh ta chỉ vào một điểm sáng nhấp nháy trên biểu đồ mạng lưới. "Điểm này, nó là một cổng kết nối mà tôi đã phát hiện ra. Nó dẫn đến một máy chủ ở một địa điểm xa xôi, một nơi mà tôi nghi ngờ có liên quan đến nguồn gốc của 'Huyết Long' mà chúng ta đã từng nghe đồn đại."

Thanh Long im lặng, đôi mắt anh lóe lên những tia sáng của sự tức giận và quyết tâm. Trần Đức Hùng chỉ là một con cờ? Một thế lực lớn hơn cả Hắc Ưng? Và cả mối liên hệ với Huyết Long của anh? Mọi thứ đang dần trở nên rõ ràng hơn, nhưng cũng phức tạp và nguy hiểm hơn gấp bội. Sự hy sinh của Hồng Liên, cái giá của Huyết Long, lời đe dọa của Trần Đức Hùng... tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một âm mưu quy mô mà anh, Thanh Long, đang đứng ở trung tâm.

Anh siết chặt nắm đấm, cảm nhận dòng năng lượng Huyết Long cuộn trào trong huyết quản, giờ đây không còn là sự bất định mà là một nguồn sức mạnh được kiểm soát, chờ lệnh. Anh sẽ không để bất kỳ ai phải hy sinh vô ích nữa. Anh sẽ tìm ra "Họ" là ai, vạch trần âm mưu của chúng, và bảo vệ Thiên Hải này, bảo vệ những người anh yêu thương. Anh sẽ làm chủ Huyết Long, làm chủ vận mệnh của mình, và làm chủ Thiên Hải, không phải để thống trị, mà để dựng xây một thế giới nơi hạnh phúc không phải là cái giá phải trả bằng máu và nước mắt.

"Họ... là ai?" Thanh Long lặp lại câu hỏi, nhưng lần này, giọng anh không còn là sự thắc mắc mà là một lời tuyên chiến. "Lâm Phong, tiếp tục truy vết. Mỹ Ngọc, Anh Hoàng, hãy chuẩn bị mọi thứ. Chúng ta sẽ lật đổ cái 'Con Mắt Đen' đó. Bất kể chúng là ai, Thiên Hải này sẽ là của ta. Và luật chơi sẽ do ta định đoạt."

Ánh mắt anh rực sáng trong bóng đêm của phòng server, kiên định và đầy uy lực. Cuộc chiến thực sự, một cuộc chiến với những thế lực ẩn mình sâu trong bóng tối, chỉ vừa mới bắt đầu. Thanh Long đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ