Thiên địa mỹ nhân
Chương 140

Vết Sẹo Định Mệnh: Giá Phải Trả Cho Quyền Lực Huyết Long

4104 từ
Mục tiêu: Thanh Long cứu nguy Hồng Liên bị thương nặng, nhấn mạnh sự khẩn cấp và mức độ nghiêm trọng của vết thương.,Khắc họa nỗi day dứt, tội lỗi sâu sắc của Thanh Long về sự hy sinh của Hồng Liên, coi đó là cái giá của quyền lực và trách nhiệm.,Bắt đầu quá trình Thanh Long suy ngẫm về con đường anh đang đi, bản chất sức mạnh Huyết Long và những hệ lụy của nó.,Củng cố nội tâm Thanh Long, đưa anh vào giai đoạn 'Falling Action' của arc, nơi anh phải xử lý hậu quả và củng cố năng lực.,Xác nhận Trần Đức Hùng tạm thời rút lui nhưng vẫn là mối đe dọa thường trực, buộc Thanh Long phải suy ngẫm về chiến lược tiếp theo.,Định hình lại tầm nhìn của Thanh Long về 'hạnh phúc' và 'quyền lực', hướng đến sự trưởng thành sâu sắc hơn.
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên, Bác sĩ Lan, Tùng 'Sẹo', Anh Hoàng
Mood: Tense, emotional, reflective, somber, determined
Kết chương: [object Object]

Thanh Long chết sững. Anh ôm chặt lấy Hồng Liên, cảm nhận sự lạnh lẽo đang dần bao trùm lấy cô. Mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi, khiến anh muốn nôn mửa. Sự giận dữ, nỗi đau, cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm mọi giác quan của anh. Huyết Long trong anh lại bắt đầu gầm gừ, nhưng lần này không phải là sức mạnh được kiểm soát, mà là một sự cuồng nộ vô định, một tiếng gầm phẫn uất muốn xé tan mọi thứ. Anh đã thề sẽ bảo vệ những người anh yêu thương, nhưng giờ đây, một trong số họ đang nằm trong vòng tay anh, thoi thóp, vì anh. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh, hòa vào máu của Hồng Liên. Tiếng còi xe cứu thương từ xa bắt đầu vọng lại, nhưng đối với Thanh Long, tất cả chỉ là một tiếng vọng xa xăm, vô nghĩa. Thế giới của anh, lúc này, chỉ còn là nỗi đau và sự mất mát. Trần Đức Hùng đã thoát. Và cái giá phải trả... quá đắt.

Trong chớp mắt, mọi thứ đều biến thành một màn sương mờ mịt của nỗi tuyệt vọng. Thanh Long siết chặt Hồng Liên vào lòng, đôi mắt anh rực lên ngọn lửa của sự căm hờn và đau đớn. Cô quá nhẹ, quá mong manh trong vòng tay anh, như một cánh hoa vừa lìa cành. Mùi máu tươi nồng nặc đến nghẹt thở, hòa quyện với mùi hóa chất hắc nồng từ cái bẫy chết người của Trần Đức Hùng, tạo thành một hỗn hợp kinh tởm xộc thẳng vào khứu giác anh. Anh có thể cảm nhận nhịp đập yếu ớt của trái tim cô, một sự sống đang treo trên sợi tóc. Từng hơi thở của Hồng Liên trở nên nông và khó nhọc, như thể cô đang cố níu kéo lấy những mảnh vụn cuối cùng của sự sống.

“Hồng Liên… em không sao đâu… anh ở đây rồi…” Giọng Thanh Long khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như cứa vào chính tim anh. Anh cố gắng truyền hơi ấm của mình sang cô, vô ích. Lớp máu đỏ tươi trên tấm áo đen của cô đã bắt đầu đông lại, khô cứng, nhưng vẫn không ngừng chảy ra từ vết thương sâu hoắm ở lưng. Đây không phải là một vết thương bình thường. Tia năng lượng xanh biếc đó, nó mang theo một thứ độc tố chết người, anh có thể cảm nhận được qua xúc giác. Sức mạnh Huyết Long trong anh gầm gừ, muốn bùng nổ, muốn hủy diệt kẻ đã gây ra chuyện này, nhưng đồng thời nó cũng cảm thấy một sự bất lực lạ lùng. Anh có sức mạnh, nhưng không thể chữa lành. Anh có thể phá hủy, nhưng không thể cứu rỗi.

Tùng 'Sẹo' xuất hiện, khuôn mặt vạm vỡ của hắn giờ đây trắng bệch vì kinh hãi. Hắn nhìn Hồng Liên, rồi nhìn Thanh Long, ánh mắt đầy lo lắng và xót xa. "Sếp... xe... xe cứu thương đang đến..." Giọng hắn run run, không còn vẻ kiên định thường ngày. Hắn đã chứng kiến quá nhiều cảnh sinh tử, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy Thanh Long suy sụp đến thế.

Thanh Long gật đầu, nhưng mắt vẫn không rời khỏi Hồng Liên. Anh bế cô lên, nhẹ nhàng như bế một vật báu dễ vỡ. Từng bước chân của anh nặng nề, như thể đang mang trên vai cả một ngọn núi. Máu Hồng Liên vẫn không ngừng thấm qua lớp áo anh, lạnh lẽo và dính nhớp. Căn phòng ngầm hoang tàn, u ám bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Anh cảm thấy như mình đang chết đuối trong một biển máu và nỗi tuyệt vọng.

"Tùng, chuẩn bị xe. Đến Bệnh viện Bạch Mai. Gọi trước cho Bác sĩ Lan, nói là trường hợp đặc biệt, nguy kịch nhất." Giọng Thanh Long trầm hẳn xuống, chỉ còn lại sự tập trung cao độ, đẩy lùi mọi cảm xúc khác. Anh biết, bây giờ không phải lúc để chìm đắm trong đau khổ. Hồng Liên cần anh.

Tùng 'Sẹo' nhanh chóng gật đầu, ánh mắt ánh lên sự kiên định trở lại. Hắn lập tức rút điện thoại, chạy vội ra ngoài. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Thanh Long ngước nhìn cái lỗ hổng trên tường nơi Trần Đức Hùng đã biến mất. Một ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương. "Trần Đức Hùng... ngươi sẽ phải trả giá... gấp vạn lần..." Lời thề thì thầm của anh như hòa vào không khí đầy mùi máu, mang theo một lời nguyền rủa chết chóc.

Anh lại cúi xuống nhìn Hồng Liên. Gương mặt cô tái nhợt, đôi môi mỏng đã chuyển sang màu tím nhạt. Anh dùng ngón tay run rẩy lau đi vệt máu vương trên khóe môi cô. Hình ảnh cô gái mạnh mẽ, lạnh lùng, luôn sát cánh bên anh giờ đây chỉ còn là một thân thể yếu ớt, không phản ứng. Cái cảm giác bất lực, nó còn đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào anh từng chịu đựng. Anh khao khát có thể dùng tất cả sức mạnh của mình để cứu cô, để đảo ngược thời gian, nhưng anh không thể.

Khi Tùng 'Sẹo' quay lại, chiếc xe đã được chuẩn bị. Thanh Long nhanh chóng bước ra khỏi căn hầm, ánh mắt sắc bén quét một lượt qua hiện trường, ghi nhớ từng chi tiết. Bên ngoài, không khí đêm khuya lạnh lẽo tạt vào mặt, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa đang cháy trong lòng anh. Anh bế Hồng Liên vào ghế sau, đặt cô thật cẩn thận, để đầu cô tựa vào lòng mình. Anh cố gắng giữ cô ổn định nhất có thể, tay anh vẫn ôm chặt lấy cô, cảm nhận nhịp thở mong manh.

Chiếc xe lao đi trong đêm, xuyên qua những con phố vắng tanh của Thiên Hải. Từng ánh đèn đường lướt qua như những vệt sáng ma mị, không thể xua tan đi bóng tối bao trùm lấy tâm trí Thanh Long. Anh nhìn chằm chằm vào gương mặt Hồng Liên, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu hồi phục nào. Những suy nghĩ hỗn loạn xoáy vào đầu anh. Lời nói của Trần Đức Hùng vẫn văng vẳng bên tai: "Cái giá của sự kiêu ngạo! Ngươi tưởng ngươi thắng sao?". Hắn đã đúng. Anh đã quá tự tin, quá chủ quan. Anh đã không lường trước được sự tàn độc đến mức đó của hắn. Và Hồng Liên... cô đã trả giá cho sự sai lầm của anh.

Chiếc xe dừng lại đột ngột trước bãi đỗ xe ngầm của Bệnh viện Bạch Mai. Không khí ở đây đặc quánh mùi khói xe, dầu mỡ và bụi bặm, khác hẳn với mùi máu tanh trong căn hầm nhưng vẫn mang một sự u ám, lạnh lẽo. Ánh đèn huỳnh quang mờ ảo hắt xuống những cột bê tông xám xịt, tạo nên những bóng đổ dài quỷ dị. Tiếng động cơ xe vẫn còn rền vang, hòa lẫn với tiếng bước chân vội vã của Tùng 'Sẹo' và tiếng đóng cửa xe dứt khoát.

Ngay khi Thanh Long vừa bước xuống, Anh Hoàng đã chờ sẵn, dáng người chỉnh tề, khuôn mặt điển trai nhưng giờ đây căng thẳng đến lạ thường. Hắn nhanh chóng lao tới, ánh mắt đầy vẻ lo lắng khi nhìn thấy Hồng Liên trong vòng tay Thanh Long.

“Cứu cô ấy! Bằng mọi giá!” Thanh Long thều thào, giọng anh khàn đặc, đôi mắt rực lửa tuyệt vọng. Anh trao Hồng Liên cho đội ngũ y tế đã chờ sẵn, những y tá và bác sĩ đang đẩy cáng cấp cứu tới. Khoảnh khắc buông tay, anh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Anh đứng sững, nắm chặt tay đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt, tạo thành những vệt đỏ hằn trên lòng bàn tay. Anh có thể cảm nhận dòng máu Huyết Long đang sôi sục trong huyết quản, một cảm giác nóng bỏng và đau đớn, như muốn xé toạc lồng ngực.

Anh Hoàng vội vàng tiến đến, giọng nói chuyên nghiệp nhưng không giấu nổi sự nghiêm trọng: “Phòng cấp cứu đã sẵn sàng, thưa sếp. Bác sĩ Lan đang đợi. Mọi thứ đã được sắp xếp chu đáo nhất có thể.”

Thanh Long chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào bóng dáng Hồng Liên đang được đưa đi nhanh chóng. Mỗi bước chân của đội ngũ y tế, mỗi tiếng bánh xe lăn trên sàn bê tông, đều như đâm thẳng vào tim anh. Cảm giác bất lực dâng trào, nhấn chìm anh trong một cơn lũ cảm xúc hỗn loạn. Anh là Thanh Long, người đàn ông quyền lực nhất Thiên Hải, người có thể hô mưa gọi gió trên thương trường và trong thế giới ngầm, nhưng giờ đây, anh đứng đó, vô dụng, chỉ có thể cầu nguyện cho mạng sống của người con gái mình yêu. Cái giá của quyền lực... anh bắt đầu hiểu rõ hơn bao giờ hết.

***

Hành lang của Bệnh viện Bạch Mai lạnh lẽo và dài hun hút, được thắp sáng bởi ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt, càng làm tăng thêm sự căng thẳng và u ám. Thanh Long đứng tựa vào tường, đối diện với cánh cửa phòng cấp cứu đóng kín. Tấm lưng rộng của anh dán chặt vào bức tường lạnh lẽo, như muốn tìm kiếm một điểm tựa vững chắc trong cơn bão lòng. Đôi mắt anh không chớp, dán chặt vào ô cửa kính nhỏ trên cánh cửa, nơi anh có thể lờ mờ nhìn thấy những bóng người tất bật bên trong. Anh đã thay bộ đồ dính máu, nhưng mùi máu tanh dường như vẫn ám ảnh anh, bám víu lấy từng tế bào, từng hơi thở.

Từng giây trôi qua như cả thế kỷ, kéo dài đến vô tận. Bên trong phòng cấp cứu, tiếng máy móc y tế kêu tít tít đều đặn, nhịp nhàng nhưng đầy ám ảnh, như một bản nhạc tử thần đang đếm ngược thời gian. Thỉnh thoảng, tiếng bước chân vội vã của y tá chạy qua, tiếng Bác sĩ Lan chỉ đạo dứt khoát vang lên, rồi lại chìm vào sự im lặng đáng sợ. Không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng nồng nặc, xen lẫn với mùi máu tanh thoang thoảng và mùi mồ hôi của sự căng thẳng. Nó tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, khiến lồng ngực Thanh Long như bị bóp nghẹt.

Thanh Long nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh Hồng Liên lao mình che chắn cho anh vẫn hiện rõ mồn một trong tâm trí. Cái khoảnh khắc cô gục ngã, đôi mắt cô nhắm nghiền, và dòng máu đỏ tươi tuôn xối xả... nó cứ lặp đi lặp lại như một cuốn phim quay chậm, giày vò anh không ngừng. Nỗi đau và sự hối hận ăn mòn anh từ bên trong, từng chút một. Anh đã thề sẽ bảo vệ cô, nhưng chính anh lại là nguyên nhân khiến cô gặp nguy hiểm. Cái cảm giác tội lỗi nặng trĩu đè nén lên vai anh, khiến anh gần như không thể thở được. Huyết Long trong cơ thể anh râm ran, không phải là sức mạnh bùng nổ như trước, mà là một cảm giác nóng rực, khó chịu, như một con thú bị nhốt đang cố gắng thoát ra, muốn gầm thét, muốn hủy diệt mọi thứ để giải tỏa cơn phẫn nộ. Anh cố gắng trấn áp nó, không muốn nó chi phối mình lúc này. Lúc này, anh cần sự tỉnh táo, sự kiên nhẫn.

Tùng 'Sẹo' vẫn im lặng đứng cạnh anh, ánh mắt đầy lo lắng. Hắn không nói gì, chỉ đơn giản là ở đó, như một bức tường vững chắc, một sự hiện diện an ủi trong sự tuyệt vọng của Thanh Long. Anh Hoàng xuất hiện, dáng vẻ chuyên nghiệp như thường lệ, nhưng đôi mắt hắn cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu. Anh Hoàng mang theo một ly cà phê nóng hổi và một vài thông tin.

“Sếp, Trần Đức Hùng đã trốn thoát…” Anh Hoàng bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh, nhưng có một sự cẩn trọng nhất định. “Chúng tôi đã truy lùng, nhưng hắn dường như đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Hắn để lại một tin nhắn, sếp ạ…”

Thanh Long từ từ mở mắt, ánh mắt anh trống rỗng, không tập trung. Anh nhìn Anh Hoàng, như thể đang nhìn xuyên qua hắn. "Để sau đi..." Thanh Long nói, giọng anh còn khàn đặc hơn cả lúc nãy, gần như là một tiếng thì thầm. "Ưu tiên Hồng Liên."

Anh Hoàng không dám nói thêm, chỉ gật đầu. Hắn biết, lúc này, bất kỳ thông tin nào về Trần Đức Hùng đều không thể lọt vào tai Thanh Long. Sự sống còn của Hồng Liên là tất cả những gì anh quan tâm. Tuy nhiên, lời nói của Anh Hoàng vẫn lướt qua tâm trí Thanh Long, một cách vô thức. "Hắn để lại tin nhắn... Cái giá của Huyết Long, chỉ mới bắt đầu." Câu nói đó như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào vết thương lòng của anh. Cái giá... đúng vậy, cái giá. Anh đã luôn theo đuổi quyền lực, sự kiểm soát, nhưng anh chưa bao giờ thực sự hiểu được cái giá phải trả cho nó. Và giờ đây, Hồng Liên đang phải gánh chịu một phần của cái giá đó.

Mặt trời bắt đầu ló dạng phía chân trời, ánh sáng yếu ớt của bình minh len lỏi qua cửa sổ hành lang, nhưng không thể xua đi bóng tối trong lòng Thanh Long. Anh vẫn đứng đó, bất động, như một pho tượng. Bác sĩ Lan bước ra khỏi phòng cấp cứu, khuôn mặt cô trắng bệch, mái tóc rối bời, nhưng ánh mắt cô vẫn giữ được sự chuyên nghiệp và kiên định. Cô nhìn Thanh Long, thở dài một hơi.

"Cậu Long..." Bác sĩ Lan nói, giọng cô mệt mỏi nhưng rõ ràng. "Cô ấy... đã qua cơn nguy kịch. Tạm thời ổn định."

Một tia hy vọng nhỏ bé lóe lên trong ánh mắt Thanh Long, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi vẻ mặt nghiêm trọng của Bác sĩ Lan.

"Nhưng vết thương của cô ấy rất nặng. Tia năng lượng đó không phải là một loại hóa chất hay khí độc thông thường. Nó đã ăn sâu vào cơ thể, gây tổn thương nghiêm trọng đến nội tạng và hệ thần kinh. Chúng tôi đã cố gắng hết sức để loại bỏ độc tố, nhưng quá trình hồi phục sẽ rất lâu dài... và có thể sẽ cần đến những phương pháp chữa trị đặc biệt hơn nữa." Bác sĩ Lan nói tiếp, nhìn thẳng vào Thanh Long. "Cô ấy cần được theo dõi 24/7 và có thể sẽ phải trải qua nhiều đợt điều trị phức tạp. Tôi không thể đảm bảo điều gì, cậu Long ạ."

Thanh Long gật đầu, khuôn mặt anh không biểu cảm, nhưng trong lòng anh là một cơn bão tố. Qua cơn nguy kịch. Đó là điều duy nhất anh cần nghe. Nhưng "phương pháp chữa trị đặc biệt hơn nữa"... điều đó có nghĩa là gì? Có phải là những phương pháp nằm ngoài y học hiện đại? Anh nghĩ đến Dược Tâm Đường, đến những bí ẩn về năng lực của chính mình. Phải chăng, đây chính là lúc anh phải dùng đến mọi thứ anh có, không chỉ tiền bạc, quyền lực, mà còn cả những bí mật sâu kín nhất, để cứu lấy Hồng Liên?

Bác sĩ Lan, như hiểu được suy nghĩ của anh, khẽ nói: "Cậu Long cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn. Cô ấy sẽ được chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sát sao." Cô nhìn sang Tùng 'Sẹo' và Anh Hoàng, rồi quay lại nhìn Thanh Long với ánh mắt đầy cảm thông.

Thanh Long vẫn đứng đó, nhìn cánh cửa phòng cấp cứu, nơi Hồng Liên vừa được đưa ra, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần rực rỡ hơn. Hồng Liên đã sống. Nhưng cái giá phải trả vẫn còn đó, lơ lửng như một bóng ma, nhắc nhở anh về lời đe dọa của Trần Đức Hùng. "Cái giá của Huyết Long, chỉ mới bắt đầu."

***

Ánh nắng ban mai của Thiên Hải tràn vào căn hộ bí ẩn của Thanh Long trong Chung Cư Thiên Phúc, nhuộm vàng cả không gian tĩnh lặng. Bên ngoài, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của một đô thị đang thức giấc. Nhưng bên trong căn hộ, mọi thứ lại tĩnh lặng đến lạ thường, như một ốc đảo tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới hỗn độn. Kiến trúc chung cư kiểu cũ của thập niên 90, với những mảng tường sơn màu vàng nhạt đã bạc màu bên ngoài, đối lập hoàn toàn với sự hiện đại và tinh tế của nội thất bên trong. Tuy nhiên, vẫn có những chi tiết cổ xưa được giữ lại, như bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, tỏa ra mùi trầm hương nhẹ dịu, hòa quyện với mùi hoa lài thoang thoảng từ ban công và mùi sách cũ, tạo nên một bầu không khí vừa linh thiêng, ấm cúng lại vừa đầy vẻ bí ẩn.

Thanh Long ngồi một mình bên bàn trà bằng gỗ mun đen bóng, ánh nắng chiếu xiên qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng và bóng đổ trên sàn nhà. Anh cầm Thiên Long Ấn trên tay, ngón cái vuốt nhẹ lên những đường chạm khắc hình rồng tinh xảo. Kim loại lạnh lẽo của ấn tín truyền qua da thịt anh, mang theo một cảm giác quen thuộc, nhưng cũng chất chứa một sự nặng nề chưa từng có. Vẻ mặt anh không còn sự tuyệt vọng đến tột cùng như đêm qua, mà thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi ưu tư không thể diễn tả. Anh nhìn vào khoảng không, như đang nhìn lại toàn bộ con đường đã qua, từ những ngày đầu dấn thân vào thương trường, đến những cuộc chiến sinh tử trong thế giới ngầm, và giờ đây là cái giá phải trả cho tất cả những điều đó.

“Quyền lực… cái giá phải trả… liệu có đáng?” Thanh Long thì thầm, giọng anh trầm khàn, như đang tự hỏi chính mình, như một linh hồn lạc lối đang tìm kiếm câu trả lời. Anh siết chặt Thiên Long Ấn, cảm nhận dòng năng lượng Huyết Long chảy trong huyết quản, râm ran, mạnh mẽ, nhưng giờ đây nó không còn mang lại cảm giác hưng phấn hay tự tin như trước. Thay vào đó, nó là một lời nhắc nhở không ngừng về đêm qua, về hình ảnh Hồng Liên gục ngã trong vòng tay anh.

Anh nhớ lại lời của Trần Đức Hùng: "Cái giá của Huyết Long, chỉ mới bắt đầu." Hắn đã đúng. Đây không chỉ là cuộc chiến giữa anh và Trần Đức Hùng. Đây là cuộc chiến với chính bản thân anh, với cái bản năng tàn bạo của Huyết Long, với những cám dỗ của quyền lực và dục vọng. Anh đã từng nghĩ rằng có được sức mạnh này, anh có thể bảo vệ tất cả những người anh yêu thương, có thể làm chủ vận mệnh của mình và của cả Thiên Hải. Nhưng Hồng Liên... sự hy sinh của cô đã vạch trần một sự thật phũ phàng: sức mạnh không phải là tất cả. Quyền lực đi kèm với trách nhiệm, và cái giá của nó có thể là những mất mát không thể bù đắp.

Thanh Long nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa trong không khí. Anh nghĩ về Lão Gia Trần, về những lời khuyên uyên bác của ông về "định mệnh", "sự lựa chọn", và trách nhiệm của một người nắm giữ sức mạnh phi thường. Lão Gia Trần đã không trực tiếp giải đáp mọi thắc mắc, nhưng ông đã gieo vào lòng anh một hạt giống suy tư, một sự thức tỉnh về con đường anh đang đi. Anh đã từng sợ hãi Huyết Long, sợ hãi mình sẽ trở thành một "quái vật", bị nó chi phối. Nhưng giờ đây, nỗi sợ đó đã biến mất, thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá.

"Ta sẽ không để bất kỳ ai phải hy sinh vô ích nữa..." Thanh Long nói, giọng anh giờ đây không còn sự yếu ớt, mà thay vào đó là một sự kiên định, dứt khoát. "Sức mạnh này... phải được kiểm soát. Không phải để thỏa mãn bản thân, không phải để hủy diệt... mà là để bảo vệ." Anh mở mắt ra, ánh mắt anh giờ đây rực sáng, không còn sự trống rỗng, mà thay vào đó là một ngọn lửa của ý chí.

Anh đứng dậy, chậm rãi bước đến ban công. Ánh nắng ấm áp bao trùm lấy anh. Anh nhìn ra xa, về phía chân trời, nơi những tòa nhà cao tầng của Thiên Hải vươn mình sừng sững. Đây là đế chế của anh, nơi anh đã xây dựng bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu. Nhưng nó không còn chỉ là một đế chế của quyền lực và tiền bạc. Nó phải là một nơi mà những người anh yêu thương có thể sống an toàn, hạnh phúc.

Thanh Long siết chặt Thiên Long Ấn một lần nữa, cảm nhận dòng năng lượng Huyết Long không ngừng chảy trong huyết quản. Nó vẫn đó, mạnh mẽ và cuồng nhiệt, nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình có thể điều khiển nó, không còn bị nó lôi kéo. Anh không còn sợ hãi hay chối bỏ nó, mà bắt đầu chấp nhận và tìm cách làm chủ nó hoàn toàn. Anh hiểu rằng, để cứu Hồng Liên, anh có thể sẽ phải khám phá sâu hơn về nguồn gốc và tiềm năng thực sự của Huyết Long, thậm chí là tìm đến những phương pháp chữa trị bí ẩn mà Bác sĩ Lan đã nhắc đến, có thể là từ Dược Tâm Đường hoặc hơn thế nữa.

Trần Đức Hùng đã trốn thoát, và lời đe dọa của hắn vẫn lơ lửng trong không khí, báo hiệu một cuộc đối đầu phức tạp hơn, tàn khốc hơn sắp tới. Nhưng Thanh Long không còn sợ hãi. Anh không còn là người đàn ông chỉ biết lao đầu vào những trận chiến bằng sức mạnh và sự phẫn nộ. Anh đã trưởng thành hơn, sâu sắc hơn.

"Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta." Câu nói đặc trưng của anh vang vọng trong tâm trí, nhưng giờ đây nó mang một ý nghĩa hoàn toàn mới. Không phải là sở hữu, mà là bảo vệ. Không phải là chiếm đoạt, mà là trân trọng. Anh sẽ không bao giờ để bất kỳ mỹ nhân nào của mình phải chịu đau khổ vì anh nữa. Anh sẽ làm chủ Huyết Long, làm chủ vận mệnh của mình, và làm chủ Thiên Hải này, không phải để thống trị, mà để dựng xây một thế giới nơi hạnh phúc không phải là cái giá phải trả bằng máu và nước mắt.

Thanh Long hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh kiên định nhìn về phía chân trời. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu một chương mới. Một chương đầy thử thách, nhưng cũng đầy hy vọng và sự quyết tâm sắt đá. Anh sẽ không gục ngã. Anh sẽ không để mất mát này trở thành vô nghĩa. Đây là lúc Thanh Long thực sự tái sinh, trở nên mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, và cô độc hơn trên con đường mà anh đã chọn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ