Thiên địa mỹ nhân
Chương 150

Bóng Đêm Thức Tỉnh: Khởi Đầu Cuộc Thẩm Phán

4028 từ
Mục tiêu: Thanh Long (3 năm trước) chính thức phát động những bước đi đầu tiên, dù còn non nớt, trong kế hoạch lật đổ Hắc Ưng, thể hiện sự chuyển mình từ bất lực sang chủ động tấn công.,Làm rõ cách Thanh Long chấp nhận và bước đầu kiểm soát năng lực Huyết Long của mình trong quá khứ, biến nó thành công cụ cho công lý.,Hé lộ thêm về sự tàn nhẫn, phạm vi ảnh hưởng và khả năng che đậy của Hắc Ưng liên quan đến 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích', chứng minh tầm vóc của đối thủ.,Củng cố mối quan hệ đồng hành và sự tin tưởng giữa Thanh Long và Hồng Liên, cho thấy vai trò của cô trong việc hỗ trợ anh từ những ngày đầu.,Đánh dấu sự 'khép lại' giai đoạn khủng hoảng cá nhân của Thanh Long 3 năm trước, anh đã tìm thấy mục đích và con đường, dù còn đầy chông gai và chưa hoàn hảo.,Kết thúc Arc 4 bằng việc thiết lập nền móng cho cuộc đối đầu dài hơi với Hắc Ưng, đồng thời gợi mở về Thanh Long của hiện tại với sức mạnh và quyết tâm đã được tôi luyện.
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên, Lâm Phong, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng)
Mood: Tense, determined, powerful, a bit dark, hinting at future epic conflicts.
Kết chương: [object Object]

Ánh trăng bạc huyền ảo vẫn còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của khu biệt thự vùng ngoại ô, nhưng cái không khí yên tĩnh, sang trọng mà tách biệt ấy giờ đây lại mang một màu sắc khác, một vẻ tĩnh mịch đến rợn người. Mùi hoa cỏ thơm ngát vẫn còn đó, hòa lẫn với mùi đất sạch, nhưng Thanh Long không còn cảm nhận được sự thư thái. Thay vào đó, một luồng khí tức lạnh lẽo, mang theo mùi kim loại tanh tưởi của âm mưu và tội ác, như một làn sương mỏng, lẩn quất trong từng ngóc ngách. Anh và Hồng Liên đã ẩn mình trong bụi cây rậm rạp từ lâu, quan sát biệt thự đồ sộ nhất, nơi những ánh đèn lờ mờ hắt ra và tiếng nhạc du dương ban nãy giờ đã tắt lịm, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ.

Thanh Long nheo mắt, ánh mắt sắc như chim ưng lướt qua từng chi tiết, từ hàng rào cao vút đến những chiếc camera ẩn mình trong tán lá. Sự thối nát của giới thượng lưu, nơi những kẻ có tiền, có quyền lực tụ tập, che đậy những hành vi kinh tởm nhất dưới vẻ hào nhoáng của sự giàu sang, bỗng chốc hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh đã từng chứng kiến, đã từng bất lực, nhưng giờ đây, anh không còn là kẻ đứng ngoài cuộc.

"Giả dối... tất cả chỉ là một bức màn che đậy." Thanh Long thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự khinh bỉ. Anh cảm nhận được sự mục ruỗng từ bên trong của cái xã hội này, nơi những kẻ mặc vest bảnh bao, cười nói hoa mỹ lại là những kẻ thủ ác nhất. Anh đã từng mơ ước xây dựng một đế chế, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng đế chế đó không thể được xây dựng trên nền tảng của sự thối nát. Cái hố sâu mà Lão Gia Trần đã cảnh báo, nó đang ở ngay trước mắt anh, mở rộng nuốt chửng những linh hồn vô tội.

Hồng Liên gật đầu, ánh mắt lạnh lùng của cô quét qua những bóng tối xung quanh. "Đó là bản chất của quyền lực, anh à. Họ dùng nó để che giấu những điều kinh tởm nhất." Giọng cô nhỏ nhẹ, không chút cảm xúc, như thể cô đã quá quen với cảnh tượng này. Cô đã chứng kiến quá nhiều sự thật bị bóp méo, quá nhiều tội ác bị che đậy bởi những kẻ có quyền lực. Cô hiểu rằng để tồn tại trong thế giới này, đôi khi người ta phải trở nên tàn nhẫn hơn cả những kẻ thù của mình. Cô nhìn Thanh Long, trong ánh mắt đó là sự tin tưởng tuyệt đối, không chỉ vào khả năng của anh mà còn vào con đường anh đã chọn.

Trong ánh trăng bạc, một nhân vật quan trọng đã bước ra từ biệt thự ban nãy, hắn ta là một doanh nhân nổi tiếng, thường xuyên xuất hiện trên các trang báo với những hoạt động từ thiện và những bài diễn văn đạo đức giả. Hắn nở một nụ cười giả tạo trước ống kính phóng viên đang chờ sẵn, trả lời vài câu hỏi xã giao rồi nhanh chóng lên xe rời đi. Thanh Long khắc ghi hình ảnh đó vào tâm trí, như một lời thề sẽ lật đổ mọi thứ. Anh biết, đây không chỉ là một vụ án mất tích đơn thuần, mà là một phần của một âm mưu lớn hơn, liên quan đến những bí mật về nguồn gốc năng lực dị thường, và cả quá khứ của chính anh. Mối liên hệ giữa "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích" và "Đêm Huyết Long" dần hiện rõ trong tâm trí anh, như những mảnh ghép rời rạc đang tìm thấy vị trí của mình.

Thanh Long siết chặt Thiên Long Ấn trên cổ, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó truyền vào da thịt. Anh biết rằng sự bất lực của anh ba năm trước không phải là dấu chấm hết, mà là khởi đầu cho một ngọn lửa phẫn nộ được nung nấu. Đó chính là động lực mạnh mẽ nhất để anh quyết tâm trở nên tàn nhẫn hơn, mạnh mẽ hơn, để đối mặt với Hắc Ưng và những kẻ đứng sau hắn. Hồng Liên đứng cạnh anh, vai trò của cô trong việc giúp anh kiểm soát năng lực Huyết Long càng trở nên rõ ràng. Cô sẽ là người đồng hành không thể thiếu trong cuộc chiến này, người duy nhất có thể hiểu và trấn an con thú dữ đang ngủ yên trong anh.

Anh nhìn vào ánh sáng từ biệt thự xa hoa, ánh mắt anh lóe lên sự quyết đoán tột cùng. Anh không còn là Thanh Long non nớt của ba năm trước nữa. Anh đã chấp nhận quá khứ, chấp nhận năng lực Huyết Long, và anh sẽ không bao giờ để bất cứ điều gì ngăn cản anh trên con đường tìm kiếm công lý. Thiên Hải này, sẽ sớm biết ai mới là người chủ đích thực, ai mới là kẻ nắm giữ luật lệ.

***

Đêm đã về khuya, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu giăng mắc, phủ một lớp màn mỏng lên khung cảnh đô thị. Tại căn hộ bí ẩn trong khu chung cư Thiên Phúc, kiến trúc kiểu cũ của thập niên 90 với những bức tường vàng nhạt đã bạc màu càng tăng thêm vẻ trầm mặc. Bên trong căn hộ, một không gian tĩnh lặng đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ. Mùi hương hoa lài thoang thoảng, mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, hòa quyện với mùi sách cũ và mùi cà phê mới pha, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng, vừa linh thiêng, lại đầy vẻ bí ẩn. Tiếng nước chảy nhẹ từ một ấm trà đang sôi, tiếng chuông gió khẽ khàng va vào nhau khi một cơn gió nhẹ lướt qua ban công, đôi khi là âm thanh năng lượng đang lưu chuyển nhẹ nhàng khi Thanh Long trầm tư.

Thanh Long ngồi đối diện Lâm Phong và Hồng Liên, ánh mắt anh sắc lạnh và đầy lửa, nhưng sâu thẳm bên trong là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi môi mỏng của anh mím chặt, biểu lộ sự tập trung cao độ. Trên màn hình máy tính đặt giữa bàn, Lâm Phong với vẻ mặt căng thẳng, cặp kính cận phản chiếu ánh sáng xanh mờ, đang trình bày chi tiết các thông tin thu thập được về 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích'. Những bức ảnh nạn nhân, những dòng chữ báo cáo khô khan nhưng chất chứa sự tàn nhẫn, và đặc biệt là sự liên kết mờ ảo nhưng chắc chắn đến Hắc Ưng, được Lâm Phong phơi bày một cách cẩn trọng.

"Vậy là, hắn muốn xóa sạch mọi dấu vết, nhưng hắn không biết rằng mỗi vết sẹo đều sẽ để lại mùi máu." Thanh Long thì thầm, ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve Thiên Long Ấn trên cổ. Cảm giác lạnh lẽo từ mặt dây chuyền truyền vào da thịt, giúp anh giữ được sự bình tĩnh cần thiết. "Lâm Phong, cậu có thể tìm ra điểm yếu nào không? Bất cứ thứ gì, dù là nhỏ nhất." Giọng anh trầm ấm, mang theo uy lực và sự quyết đoán không thể lay chuyển. Anh biết, đối mặt với Hắc Ưng, một sơ hở nhỏ cũng có thể là chìa khóa.

Lâm Phong đẩy gọng kính, vẻ mặt anh chàng thư sinh lộ rõ sự lo lắng. "Khó lắm, sếp. Hắn quá cẩn trọng. Mọi thứ đều được che đậy rất kỹ. Tuy nhiên..." Anh dừng lại, kéo màn hình hiển thị một bản đồ số hóa. "Tôi nghi ngờ có một khu biệt thự ở ngoại ô, phía Bắc Thiên Hải, được hắn dùng để giải quyết 'những rắc rối'. Đó là một nơi kín đáo, ít người qua lại, nhưng lại được trang bị hệ thống an ninh cực kỳ hiện đại. Các giao dịch tài chính liên quan đến địa điểm này đều được mã hóa và xóa sổ nhanh chóng, chỉ còn lại những dấu vết mờ nhạt."

Thanh Long nhìn chằm chằm vào bản đồ, ánh mắt anh lóe lên tia sáng. "Kín đáo, hiện đại, xóa sổ dấu vết... Vậy thì càng có khả năng hắn giấu điều gì đó quan trọng ở đó." Anh quay sang Hồng Liên, người vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt đen láy sắc lạnh của cô không rời khỏi màn hình.

Hồng Liên khẽ gật đầu, mái tóc đen dài của cô xõa tự nhiên, che đi một phần khuôn mặt, khiến vẻ đẹp ma mị của cô càng thêm bí ẩn. "Tôi có thể đi cùng anh. Năng lực của anh, bây giờ, không thể tùy tiện sử dụng ở chốn đông người." Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng mang theo sự kiên định. Cô biết Thanh Long đang ở thời điểm nhạy cảm, năng lực Huyết Long trong anh đang dần thức tỉnh mạnh mẽ, đôi khi còn vượt quá sự kiểm soát của chính anh. Ba năm trước, cô đã từng chứng kiến cảnh anh suýt mất kiểm soát, và cô không muốn điều đó xảy ra nữa. Cô là người duy nhất có thể cảm nhận và trấn an luồng sức mạnh cuộn trào trong anh.

Thanh Long nhìn Hồng Liên, trong ánh mắt anh là sự tin tưởng tuyệt đối. "Được. Cô đi cùng tôi." Anh đứng dậy, thân hình săn chắc, cân đối như một vận động viên được tôi luyện, toát lên khí chất quý ông đạt được quyền lực. "Lâm Phong, cậu chuẩn bị bản sao tất cả những thông tin này. Bất cứ điều gì liên quan đến khu biệt thự đó, tôi cần tất cả."

Lâm Phong gật đầu lia lịa. "Vâng, sếp. Chuyện này, để tôi xử lý." Anh nhanh chóng thao tác trên máy tính, những ngón tay gầy gò lướt trên bàn phím.

Thanh Long siết chặt Thiên Long Ấn một lần nữa, cảm nhận hơi lạnh thấm sâu vào xương tủy, một lời nhắc nhở về quyết tâm của mình. Anh đã từng bất lực, đã từng phẫn nộ, nhưng giờ đây, anh đã có sức mạnh và ý chí để thay đổi mọi thứ. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và công lý cũng vậy." Anh tự nhủ, trong thâm tâm anh là hình ảnh những mỹ nhân vô tội đã bị Hắc Ưng làm hại, cùng với lời thề sẽ không để bất cứ ai anh yêu thương phải chịu cảnh tương tự.

Hồng Liên đã lặng lẽ đứng dậy, bắt đầu chuẩn bị trang bị của mình – những con dao Dạ Ảnh sắc bén, bộ đồ tối màu bó sát, sẵn sàng cho một đêm dài và đầy hiểm nguy. Mùi cà phê và trầm hương thoang thoảng trong không khí, nhưng giờ đây, nó không còn mang lại sự bình yên, mà là một sự tĩnh lặng trước cơn bão. Thanh Long biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, nó chỉ vừa mới bắt đầu. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẫn đang rơi, rửa trôi những bụi bẩn của thành phố, nhưng không thể rửa trôi được tội lỗi của Hắc Ưng.

***

Nửa đêm, sương mù giăng mắc dày đặc, phủ kín khu biệt thự vùng ngoại ô trong một màn trắng xóa, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Không khí lạnh buốt, thấm sâu vào da thịt, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước đặc trưng của sương. Khu biệt thự sang trọng, nơi ban nãy còn phát ra những âm thanh tiệc tùng giả tạo, giờ đây chìm trong sự im lặng tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng có tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá, hoặc tiếng chó sủa nhẹ từ xa vọng lại, càng làm tăng thêm vẻ tĩnh mịch đến rợn người.

Thanh Long và Hồng Liên, hai bóng đen lướt đi thoăn thoắt giữa màn sương, bí mật xâm nhập vào một biệt thự sang trọng nhất trong khu vực, nơi được Lâm Phong xác định là mục tiêu chính. Thanh Long dẫn đầu, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như lông chim, nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Anh cảm nhận được luồng khí tức bất thường, một sự pha trộn giữa quyền lực và sự tàn nhẫn, tỏa ra từ bên trong biệt thự, như một lời chào đón đầy đe dọa.

Anh né tránh tia hồng ngoại mảnh mai như sợi tóc, vô hiệu hóa camera an ninh bằng một thiết bị nhỏ gọn mà Lâm Phong đã chuẩn bị. "Hệ thống bảo mật của Hắc Ưng không phải là trò đùa," anh nghĩ, "nhưng hắn vẫn đánh giá thấp ta." Với tốc độ phi thường, anh lướt qua những bức tường cao, vượt qua cổng tự động mà không để lại bất cứ dấu vết nào. Mùi nước hoa đắt tiền, thoang thoảng trong không khí khi anh tiếp cận gần hơn, càng khiến anh cảm thấy ghê tởm. Đây là mùi của sự giàu sang, nhưng cũng là mùi của tội lỗi.

Ngay khi Thanh Long đặt chân vào khu vườn bên trong, ba bóng người đột ngột xuất hiện từ bóng tối, nhanh như cắt. Đó là những vệ sĩ được huấn luyện bài bản, mặc đồ đen, ánh mắt lạnh lùng như những cỗ máy giết người. Chúng không nói một lời, lập tức lao vào tấn công. Thanh Long không chút do dự. Năng lực Huyết Long trong anh bùng phát, một luồng sức mạnh cuộn trào từ sâu thẳm cơ thể, đôi mắt anh ánh lên sắc đỏ rực rỡ trong màn đêm. Anh di chuyển nhanh như một bóng ma, những cú đấm, đá của anh mang theo sức mạnh khủng khiếp, hạ gục từng đối thủ một cách gọn gàng. Tiếng xương gãy khô khốc vang lên trong màn sương, nhưng không hề lọt ra ngoài.

Tuy nhiên, dòng sức mạnh Huyết Long cuộn trào ấy, đôi lúc khiến Thanh Long cảm thấy khó kiểm soát. Nó không chỉ mang lại sức mạnh, mà còn cả một cơn khát máu, một sự thôi thúc bản năng muốn hủy diệt. Anh phải vật lộn với chính bản thân mình, giữ chặt lấy lý trí, không để nó nhấn chìm anh vào vực sâu của bản năng nguyên thủy. Anh siết chặt Thiên Long Ấn, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó như một neo giữ, kéo anh trở về thực tại.

"Cẩn thận, chủ nhân. Có một luồng khí tức mạnh đang đến gần." Hồng Liên thì thầm, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng sắc bén, như một lưỡi dao găm vào thính giác của anh. Cô đã xử lý nốt một vệ sĩ khác bằng con dao Dạ Ảnh của mình, lưỡi dao lướt qua cổ họng đối thủ không một tiếng động.

Thanh Long khẽ gầm, cơ bắp anh căng cứng. "Sức mạnh này... Ta phải kiểm soát nó!" Anh cảm thấy toàn thân mình nóng ran, một cơn giận dữ trỗi dậy mạnh mẽ. Anh nhớ lại sự bất lực của ba năm trước, sự tàn nhẫn của Hắc Ưng, và cơn giận đó càng khiến Huyết Long bùng lên dữ dội hơn. Anh sợ hãi nó sẽ biến anh thành một con quái vật, nhưng anh cũng biết, không có nó, anh sẽ không bao giờ có thể đối đầu với Hắc Ưng. Đây là cuộc chiến nội tâm giữa lý trí và bản năng, giữa đạo đức và sự tàn nhẫn cần thiết.

Hồng Liên nhanh chóng đặt tay lên vai Thanh Long, truyền một dòng năng lượng trấn an ấm áp. "Hãy tin tưởng vào bản thân, anh có thể làm được." Giọng cô thì thầm, đầy dịu dàng nhưng cũng ẩn chứa sự mạnh mẽ. Cô là chỗ dựa tinh thần và hành động cho anh trong thời khắc nguy hiểm này. Dòng năng lượng của cô như một sợi dây kéo anh thoát khỏi bờ vực của sự mất kiểm soát, giúp anh ổn định lại hơi thở và nhịp tim đang đập loạn xạ.

Cùng lúc đó, chuông báo động đột ngột vang lên, xé tan màn sương tĩnh mịch. "Hắn đã phát hiện ra chúng ta!" Thanh Long gầm lên, ánh mắt anh giờ đây đã chuyển sang màu đỏ rực hoàn toàn. "Không còn thời gian nữa. Chúng ta phải nhanh lên!" Anh lao về phía biệt thự chính, Hồng Liên bám sát phía sau, hai bóng người hòa vào màn đêm, để lại phía sau những vệ sĩ ngã gục và một khu vườn đầy sương mù, nơi mùi máu tanh bắt đầu hòa lẫn với mùi hoa cỏ. Hắc Ưng quả nhiên là một đối thủ đáng gờm, phản ứng nhanh hơn anh nghĩ. Cuộc chiến này, sẽ không dễ dàng chút nào.

***

Sương mù đã tan dần, nhường chỗ cho ánh sáng lờ mờ của bình minh sắp rạng. Trời vẫn se lạnh, nhưng không khí trở nên trong lành hơn, mang theo mùi của đất và cây cỏ sau một đêm ẩm ướt. Thanh Long và Hồng Liên đã vượt qua vòng bảo vệ cuối cùng, đột nhập vào căn biệt thự chính. Ngay lập tức, Thanh Long cảm nhận được một luồng khí tức đặc biệt phát ra từ phía tầng hầm. Anh lao xuống, Hồng Liên bám sát phía sau, Dạ Ảnh Dao của cô lướt nhẹ qua không khí, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.

Họ tìm thấy một phòng bí mật, ẩn sau một giá sách đồ sộ được ngụy trang khéo léo. Bên trong, không gian nhỏ gọn nhưng được trang bị hiện đại với nhiều máy tính, màn hình hiển thị những biểu đồ phức tạp và vô số tài liệu chất đống. Mùi kim loại và hóa chất nhè nhẹ lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy cũ.

Thanh Long nhanh chóng tiến đến một chiếc bàn làm việc lớn, nơi có một chiếc máy tính đang hoạt động. Anh lướt mắt qua màn hình, nơi hiển thị những dòng mã hóa phức tạp. "Đây rồi... Hắn đã che giấu kỹ đến mức nào." Thanh Long thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự căng thẳng. Ánh mắt anh dừng lại trên một biểu tượng Hắc Ưng được khắc trên một chiếc hộp sắt nhỏ, đặt ẩn mình dưới gầm bàn. Biểu tượng đó, một con chim ưng sải cánh, khắc sâu vào tâm trí anh. Đó là dấu ấn của một kẻ thù nguy hiểm, một kẻ đã gieo rắc bao nhiêu tội ác.

Anh cắm một chiếc USB được Lâm Phong chuẩn bị vào cổng máy tính, chờ đợi dữ liệu tải về. Từng giây trôi qua như cả thế kỷ. Anh lướt qua các tập tin, và một cái tên đặc biệt đập vào mắt anh: 'Dự án Phượng Hoàng'. Bên cạnh đó là một loạt các giao dịch tài chính đáng ngờ, những con số khổng lồ được chuyển qua các tài khoản ma, đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải kinh ngạc. Anh biết, đây chắc chắn là một phần của cái gọi là 'Hắc Ưng Mật Mã', một bí mật kinh hoàng mà hắn đã giấu kín bấy lâu nay. "Thiết bị lưu trữ dữ liệu này, dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng nó sẽ là khởi đầu cho sự sụp đổ của hắn," Thanh Long thầm nghĩ.

"Chúng ta không còn nhiều thời gian. Lực lượng của Hắc Ưng đang đến gần." Hồng Liên thúc giục, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ cấp bách. Cô đã lắng nghe được tiếng bước chân dồn dập từ phía trên, cùng với tiếng nói chuyện xì xào đang ngày càng gần. Hắc Ưng quả nhiên là cáo già, phản ứng nhanh đến không ngờ.

Thanh Long không nói gì, chỉ tập trung vào màn hình, chờ đợi dữ liệu được sao chép hoàn tất. Anh cảm nhận được sự thôi thúc của Huyết Long trong mình, một nguồn năng lượng nóng bỏng đang muốn bùng nổ, sẵn sàng đối đầu với bất kỳ kẻ thù nào. Tuy nhiên, anh biết, giờ không phải lúc. Anh cần thông tin, cần bằng chứng.

"Xong rồi!" Thanh Long rút USB ra ngay khi quá trình sao chép hoàn tất. Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên, như thể có gì đó bị phá vỡ. "Lực lượng của hắn đã vào trong biệt thự!"

"Lối thoát hiểm ở đây!" Hồng Liên chỉ vào một cánh cửa ẩn sau một bức tường, được ngụy trang bằng một tấm thảm cũ kỹ. Cô đã nhanh chóng phát hiện ra nó trong lúc Thanh Long đang sao chép dữ liệu.

Thanh Long nhanh chóng lao đến, cùng Hồng Liên thoát ra ngoài qua một lối thoát hiểm bí mật dẫn ra khu rừng phía sau biệt thự. Tiếng còi xe cảnh sát, tiếng la hét của vệ sĩ Hắc Ưng vang vọng khắp nơi, báo hiệu một cuộc truy đuổi gắt gao sắp bắt đầu. Thanh Long biết, anh đã chọc vào tổ ong vò vẽ. Phản ứng nhanh chóng và dữ dội của Hắc Ưng cho thấy hắn là một đối thủ đáng gờm, luôn có mạng lưới thông tin rộng khắp và sẵn sàng đáp trả bất kỳ sự đe dọa nào.

Anh và Hồng Liên lướt đi trong màn đêm, hòa mình vào bóng tối của khu rừng. Cơn giận dữ và sự bất lực của ba năm trước đã trở thành động lực mạnh mẽ nhất, tôi luyện anh trở nên tàn nhẫn hơn, mạnh mẽ hơn. Giờ đây, anh không còn là Thanh Long non nớt của ngày nào. Anh đã chấp nhận năng lực Huyết Long, dù nó vẫn còn nhiều bí ẩn và nguy hiểm tiềm tàng, cần được khai phá và kiểm soát triệt để hơn trong tương lai. Anh sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn gấp bội. Lời thề của Thanh Long ba năm trước về việc trở lại mạnh mẽ hơn, giờ đây, không chỉ là một lời thề, mà là một lời tiên tri cho sự phát triển vượt bậc của anh trong ba năm tiếp theo, dẫn đến Thanh Long của hiện tại.

Trong bóng đêm, Thanh Long siết chặt chiếc USB trong tay, cảm nhận sức nặng của nó. Đây không chỉ là một chiếc USB, đây là một phần của bản án dành cho Hắc Ưng. Anh quay lại nhìn về phía biệt thự đang chìm trong tiếng còi báo động và ánh đèn pha. Một nụ cười nửa miệng đầy mị lực xuất hiện trên môi anh, nhưng ánh mắt anh lại lạnh lẽo như băng. "Trần Đức Hùng, trò chơi bây giờ mới thật sự bắt đầu. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta, sẽ phán xét ngươi."

Anh và Hồng Liên tiếp tục lẩn khuất vào sâu trong rừng, để lại phía sau một đêm đầy biến động và một tương lai đầy hứa hẹn. Cuộc đối đầu dài hơi với Hắc Ưng, giờ đây, đã chính thức được khởi động. Thanh Long đã khép lại giai đoạn khủng hoảng cá nhân của mình, tìm thấy mục đích và con đường, dù còn đầy chông gai và chưa hoàn hảo. Từ giờ trở đi, anh sẽ không bao giờ lùi bước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ