Ba năm. Một khoảng thời gian đủ dài để dòng chảy thời gian cuốn trôi nhiều thứ, nhưng không thể xóa nhòa những dấu ấn sâu đậm trong tâm khảm. Thanh Long của hiện tại, ngồi trong văn phòng cá nhân tại Tập đoàn Thiên Khải, đã không còn là chàng trai non nớt, bị sự bất lực nhấn chìm trong bóng tối ba năm về trước. Giờ đây, anh là người đứng đầu một đế chế, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo vẫn ẩn chứa ngọn lửa căm phẫn và quyết tâm, nhưng được bao bọc bởi sự bình tĩnh đến đáng sợ của một vị lãnh đạo tài ba, hoàn toàn làm chủ năng lực bản thân.
Ánh sáng chiều muộn hắt qua khung cửa kính khổng lồ, vẽ lên tấm thảm trải sàn màu xám đậm những vệt màu cam đỏ của hoàng hôn đang dần buông. Toà nhà Thiên Khải sừng sững giữa lòng đô thị, biểu tượng cho quyền lực và sự thịnh vượng mà Thanh Long đã dày công xây dựng. Tiếng điều hòa không khí chạy êm ru, tiếng máy chủ vận hành không ngừng nghỉ từ phòng IT phía xa, cùng tiếng gõ phím lách cách đều đặn của Anh Hoàng – trợ lý và là cánh tay phải đắc lực của anh – tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự bận rộn và chuyên nghiệp. Mùi cà phê đen đậm đặc thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy mới và mực in, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, tập trung đến nghẹt thở.
Thanh Long, trong bộ vest may đo màu than chì lịch lãm, áo sơ mi lụa trắng không một nếp nhăn, tựa lưng vào chiếc ghế xoay bọc da cao cấp. Ánh mắt anh dán chặt vào màn hình máy tính hiển thị những biểu đồ kinh tế phức tạp, những con số nhảy múa như đang kể lại một câu chuyện đầy kịch tính. Từng đường nét trên khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi môi mỏng của anh đều toát lên vẻ tập trung cao độ. Anh đã lướt qua báo cáo của Lâm Phong một lần nữa, và lần này, anh đã nhìn thấy những mảnh ghép còn thiếu, những dấu vết quen thuộc mà ba năm trước anh chưa đủ khả năng để nhận diện.
"Hắc Ưng đã lộ diện… chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa," Thanh Long khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sức nặng vô hình, xuyên thấu không khí. Không phải là một câu hỏi, mà là một lời tuyên bố. Ánh mắt anh không rời khỏi màn hình, nơi một mũi tên đỏ đang chỉ thẳng vào một dự án trọng điểm mà Tập đoàn Thiên Khải đang dồn lực phát triển. "Vụ tấn công vào 'Dự án Phượng Hoàng X' không chỉ là một đòn kinh tế, Anh Hoàng. Đó là lời khiêu chiến."
Anh Hoàng, vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc thường thấy, đứng thẳng tắp bên cạnh bàn làm việc của Thanh Long. Mái tóc chải chuốt gọn gàng, bộ vest đen được là phẳng phiu, anh như một bức tượng sống động của sự chuyên nghiệp. Anh đã theo Thanh Long từ những ngày đầu gây dựng sự nghiệp, chứng kiến mọi thăng trầm và hiểu rõ tính cách của cấp trên hơn ai hết. Anh biết, Thanh Long đang nhớ lại những ký ức đau buồn của ba năm trước, khi anh còn non nớt và bất lực chứng kiến Hắc Ưng tung hoành. Giờ đây, ngọn lửa đó đã được tôi luyện thành ý chí thép.
"Thưa sếp, tất cả đã sẵn sàng theo lệnh của ngài," Anh Hoàng đáp, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. Anh đặt một tập tài liệu dày cộp lên bàn, bên cạnh chiếc ly cà phê bốc khói của Thanh Long. "Phòng họp VIP đã được chuẩn bị, các cố vấn đều đã có mặt. Mỹ Ngọc vừa hoàn thành phân tích mới nhất về thị trường tài chính, Hồng Liên cũng đã điều động lực lượng giám sát. Lâm Phong đang trong phòng máy chủ, chờ tín hiệu của ngài để trình bày báo cáo tổng hợp."
Thanh Long nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng đượm len lỏi vào từng tế bào, xua tan đi phần nào sự căng thẳng. Anh hình dung lại khuôn mặt của những cô gái đã biến mất ba năm về trước, những ánh mắt tuyệt vọng trong báo cáo mật. Hắc Ưng. Cái tên đó như một vết sẹo nhức nhối trong tâm trí anh. Nhưng giờ đây, nó không còn là nỗi ám ảnh, mà là mục tiêu, là động lực. Nụ cười nửa miệng đầy mị lực thoảng qua trên môi anh, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo.
"Tốt," Thanh Long mở mắt, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào Anh Hoàng. "Triệu tập họ ngay lập tức. Đây không chỉ là một cuộc họp chiến lược thông thường, Anh Hoàng. Đây là hội nghị khởi đầu cho một cuộc thanh trừng toàn diện."
Anh Hoàng gật đầu, không nói thêm lời nào, nhanh chóng bước ra khỏi phòng. Tiếng giày da của anh vang vọng trên sàn đá hoa cương, rồi dần tắt hẳn. Thanh Long đứng dậy, tiến đến cửa sổ, đưa tay vuốt nhẹ tấm kính mát lạnh. Thành phố Thiên Hải dưới chân anh đang lên đèn, lung linh, huyền ảo. Đó là đế chế của anh, là nơi anh đã thề sẽ bảo vệ. Và Hắc Ưng, đã chạm vào giới hạn cuối cùng của anh.
Anh cảm nhận một luồng năng lượng nóng bỏng len lỏi trong huyết quản, đó là Huyết Long đang cựa quậy, sẵn sàng bùng nổ. Ba năm trước, anh đã suýt mất kiểm soát. Nhưng giờ đây, anh đã học được cách điều khiển nó, biến nó thành một phần sức mạnh của mình, một vũ khí vô song. Anh nhớ lại lời thề của mình trong đêm tối ba năm về trước, khi anh nắm chặt chiếc USB chứa đựng bằng chứng tội ác của Hắc Ưng, khi anh nói: "Trần Đức Hùng, trò chơi bây giờ mới thật sự bắt đầu. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta, sẽ phán xét ngươi."
Lời thề ấy, giờ đây, không còn là lời nói suông. Nó sắp trở thành hiện thực. Thanh Long quay người lại, bước đi dứt khoát về phía cửa. Mỗi bước chân đều vững chãi, đầy uy lực. Anh đã sẵn sàng cho cơn bão tố.
***
Phòng họp VIP của Tập đoàn Thiên Khải, nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà, là một không gian được thiết kế để toát lên sự quyền lực và sang trọng tối đa. Tường kính bao quanh ba mặt, mở ra toàn cảnh thành phố Thiên Hải rực rỡ ánh đèn đêm. Bên trong, một chiếc bàn họp hình bầu dục khổng lồ làm từ gỗ óc chó nguyên khối được đặt giữa phòng, bao quanh bởi những chiếc ghế bọc da cao cấp. Trên trần, một chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh như hàng ngàn vì sao.
Bầu không khí trong phòng họp tối nay không chỉ là sự chuyên nghiệp thường thấy, mà còn nặng nề, căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng điều hòa phả nhẹ, tiếng máy chủ vận hành êm ái vẫn là âm thanh nền, nhưng không ai chú ý đến. Mùi cà phê đậm đặc đã được pha lại, cùng với mùi giấy mới và mực in từ những chồng tài liệu đặt ngay ngắn trên bàn.
Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, ngay chính giữa chiếc bàn bầu dục. Anh khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc đang ngồi đối diện. Mỹ Ngọc, với mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, chiếc váy công sở màu xanh coban ôm sát tôn lên đường cong sắc sảo của cô, trông thật kiêu sa và chuyên nghiệp. Đôi mắt phượng sắc bén của cô, thường ngày lạnh lùng, giờ đây ánh lên vẻ lo lắng tiềm ẩn, nhưng vẫn giữ được sự tập trung cao độ. Bên cạnh cô, Hồng Liên ngồi im lặng, như một cái bóng mờ ảo trong bộ đồ đen bó sát. Đôi mắt đen láy, sắc lạnh của cô quét qua từng người, từng chi tiết trong phòng, như một con báo săn mồi đang ẩn mình. Dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt của cô ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc, và sự bình thản đến đáng sợ của cô khiến bất cứ ai cũng phải dè chừng.
Ở phía đối diện, Lâm Phong gầy gò, đeo kính cận, vẫn trung thành với chiếc áo hoodie đơn giản. Tuy nhiên, ánh mắt anh ta lanh lợi và nhanh nhẹn, toát lên sự thông minh của một thiên tài công nghệ. Anh Hoàng đứng phía sau Thanh Long, như một vệ sĩ trung thành, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, sẵn sàng thực hiện mọi mệnh lệnh.
"Cảm ơn mọi người đã có mặt," Thanh Long bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Tôi không cần phải nói lại mức độ nghiêm trọng của tình hình. Ba năm trước, chúng ta đã phải lùi bước. Nhưng giờ đây, Hắc Ưng đã tự mình khai chiến. Và lần này, chúng ta sẽ không lùi nữa."
Anh ra hiệu cho Lâm Phong. Lâm Phong gật đầu, nhanh chóng điều khiển màn hình lớn chiếu lên một bản đồ kinh tế phức tạp, xen kẽ là sơ đồ mối quan hệ chằng chịt của các tập đoàn, công ty con và cả những tổ chức ngầm. "Thưa sếp, đây là phân tích chi tiết về động thái mới nhất của Hắc Ưng," Lâm Phong bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát. "Như sếp đã thấy trên báo cáo, chúng đã tiến hành một loạt các giao dịch thao túng thị trường chứng khoán, nhắm thẳng vào các đối tác chiến lược của 'Dự án Phượng Hoàng X' của chúng ta. Mục tiêu của chúng không chỉ là phá hoại dự án, mà còn là gây bất ổn tài chính cho Tập đoàn Thiên Khải."
Anh ta lướt qua một loạt dữ liệu, hiển thị những con số khổng lồ được chuyển qua các tài khoản ma, những vụ thâu tóm bất hợp pháp và cả những thông tin mật bị rò rỉ. "Đây là bằng chứng trực tiếp cho thấy Hắc Ưng không chỉ đơn thuần là một thế lực kinh tế. Chúng có mạng lưới thông tin tình báo và khả năng tấn công mạng cực kỳ tinh vi. Và đây," Lâm Phong nhấn mạnh, "là mối liên hệ với vụ án ba năm trước. 'Dự án Phượng Hoàng' mà sếp đã phát hiện trong biệt thự ngoại ô khi đó, chính là mật mã cho kế hoạch thao túng thị trường này. Nó đã được kích hoạt, thưa sếp. Những nạn nhân của vụ án 'Mỹ Nữ Mất Tích' đã từng là những nhân vật có liên quan đến các dự án công nghệ cao, những người có thể đã biết được bí mật này. Chúng đã bị thủ tiêu để che giấu."
Mỹ Ngọc khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc bén lướt qua từng con số trên màn hình. "Kế hoạch này táo bạo và có rủi ro lớn, Thanh Long," cô nói, giọng điệu rõ ràng, rành mạch. "Nếu chúng ta phản công trực diện trên mặt trận kinh tế, thị trường có thể sẽ chao đảo, gây thiệt hại không nhỏ cho cả hai bên. Và điều quan trọng hơn, nếu chúng ta không có bằng chứng đủ mạnh để kết tội Hắc Ưng một cách công khai, chúng có thể sẽ dùng chính điều này để phản công, cáo buộc Thiên Khải thao túng thị trường."
Thanh Long lắng nghe một cách chăm chú, không bỏ sót một từ nào. Anh hiểu những lo ngại của Mỹ Ngọc. Cô luôn là người đưa ra những phân tích sắc bén, đặt lợi ích của tập đoàn lên hàng đầu. Nhưng lần này, anh không thể chỉ nghĩ đến lợi ích.
"Rủi ro là điều không thể tránh khỏi," Thanh Long đáp, giọng nói trầm ấm nhưng kiên quyết. "Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài tấn công. Nếu chúng ta để Hắc Ưng tiếp tục tung hoành, không chỉ Thiên Khải bị đe dọa, mà cả thành phố này cũng sẽ chìm trong hỗn loạn." Anh quay sang Hồng Liên, ánh mắt giao nhau trong giây lát. "Hồng Liên, về phía thế giới ngầm, tình hình thế nào?"
Hồng Liên, người vẫn giữ im lặng từ đầu cuộc họp, lúc này mới khẽ ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen láy của cô sắc lạnh như dao, quét qua một lượt những người có mặt. "Lực lượng của Hắc Ưng đã gia tăng hoạt động mạnh mẽ trong hai tuần qua," cô nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy uy lực, khiến mọi người phải nín thở lắng nghe. "Chúng đang cố gắng thâu tóm thêm các băng nhóm nhỏ, củng cố vị thế của mình. Có vẻ như chúng đã nhận ra sự can thiệp của chúng ta từ ba năm trước, và đang chuẩn bị cho một cuộc đối đầu tổng lực. Chỉ cần anh ra lệnh, tôi sẽ thực hiện."
Cái "chỉ cần anh ra lệnh" của Hồng Liên vang vọng trong không gian, như một lời thề sắt đá. Cô không cần phân tích dài dòng, không cần lý giải. Niềm tin và sự trung thành của cô dành cho Thanh Long là tuyệt đối.
Thanh Long gật đầu, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực xuất hiện trên môi anh, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo. "Tốt. Vậy thì chúng ta sẽ cho chúng thấy, ai mới thực sự là kẻ nắm giữ luật chơi ở Thiên Hải này."
Anh đưa tay gõ nhẹ vào mặt bàn, tạo ra một âm thanh dứt khoát. "Mỹ Ngọc, cô hãy chuẩn bị một kế hoạch phản công kinh tế toàn diện. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà sẽ tấn công vào điểm yếu nhất trong cấu trúc tài chính của Hắc Ưng. Tôi muốn một đòn đánh đủ mạnh để gây chấn động toàn bộ đế chế của chúng. Đồng thời, cô hãy tìm kiếm những sơ hở trong các giao dịch của chúng liên quan đến 'Dự án Phượng Hoàng' ba năm trước, những bằng chứng có thể công khai hóa tội ác của chúng."
"Lâm Phong, tiếp tục truy cập vào hệ thống của chúng. Tôi muốn có tất cả thông tin về mạng lưới ngầm, những tay chân thân tín, và đặc biệt là những bí mật mà Hắc Ưng đã cố gắng che giấu. Hãy nhớ, cái USB ba năm trước chỉ là một phần nhỏ. Chuyện này, để tôi xử lý." Lâm Phong gật đầu, ánh mắt đã trở nên sắc bén hơn, sẵn sàng cho nhiệm vụ.
"Còn Hồng Liên," Thanh Long quay sang cô, ánh mắt anh dịu lại một chút, nhưng vẫn giữ sự kiên quyết. "Cô hãy chuẩn bị lực lượng. Chúng ta sẽ không tấn công trực diện vào lúc này, nhưng hãy sẵn sàng để dọn dẹp những chướng ngại vật trên đường, và bảo vệ những gì thuộc về chúng ta. Bất cứ ai cản đường, bất cứ ai dám động đến Thiên Khải, đều sẽ phải trả giá."
Hồng Liên khẽ gật đầu, ánh mắt đen láy của cô lóe lên một tia sáng sắc lạnh.
"Chúng ta sẽ không lùi bước," Thanh Long tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp phòng họp, đầy uy lực và sự tự tin. "Cuộc thanh trừng này sẽ định đoạt số phận của thành phố. Hùng, ngươi đã tự chọn con đường này. Lần này, ta sẽ không để bất cứ ai phải chịu đựng như ba năm trước."
Anh đứng dậy, bước đến gần màn hình lớn, đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ kinh tế. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Hắc Ưng, ngươi đã phạm vào điều cấm kỵ cuối cùng."
***
Đêm đã về khuya. Thành phố Thiên Hải lấp lánh như một dải ngân hà khổng lồ dưới chân tòa nhà Thiên Khải. Từng ánh đèn xe như những con đom đóm di chuyển không ngừng, tạo nên một bức tranh sống động về sự hối hả của cuộc sống đô thị. Trong phòng họp VIP, giờ đây chỉ còn lại một mình Thanh Long. Những chiếc ghế bọc da cao cấp trống rỗng, những chồng tài liệu đã được thu dọn gọn gàng. Chỉ còn lại mùi cà phê thoang thoảng và sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Thanh Long vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài cửa kính, nơi ánh đèn thành phố trải dài đến vô tận. Anh đã đưa ra những quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời mình. Cuộc chiến tổng lực với Hắc Ưng, một đối thủ đáng gờm với quyền lực ngầm và mạng lưới kinh tế khổng lồ, chắc chắn sẽ không dễ dàng. Anh biết, sẽ có những mất mát, những hy sinh. Gánh nặng của một vị thủ lĩnh, của người chịu trách nhiệm cho số phận của cả một tập đoàn và những con người tin tưởng anh, đè nặng lên vai.
Anh đưa tay phải lên, vuốt nhẹ chiếc Thiên Long Ấn trên ngón áp út. Cảm giác mát lạnh của chiếc nhẫn bạc chạm vào da thịt, như một lời nhắc nhở về quyền lực và trách nhiệm. Chiếc nhẫn, với biểu tượng rồng uốn lượn tinh xảo, không chỉ là một món trang sức, mà còn là một vật phẩm mang ý nghĩa sâu sắc, là biểu tượng cho đế chế mà anh đã gây dựng. Anh cảm nhận sức nặng của nó, sức nặng của những lời thề, của những kỳ vọng.
"Hùng, ngươi đã tự chọn con đường này," anh thầm thì, giọng nói trầm ấm hòa vào tiếng gió đêm nhẹ nhàng. "Lần này, ta sẽ không để bất cứ ai phải chịu đựng như ba năm trước." Những ký ức về 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích', về sự bất lực của chính mình khi đó, vẫn còn nguyên vẹn. Chúng không còn khiến anh chùn bước, mà trở thành ngọn lửa âm ỉ cháy trong huyết quản, tiếp thêm sức mạnh cho anh. Đó là sự căm phẫn cá nhân, nhưng cũng là khát khao công lý, là ý chí bảo vệ những người yếu thế.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận luồng năng lượng Huyết Long cuộn trào trong mình. Nó nóng bỏng, mạnh mẽ, và đôi khi có chút hoang dại, nhưng giờ đây anh đã có thể kiểm soát nó một cách tuyệt đối. Nó không còn là mối đe dọa, mà là một vũ khí sắc bén, sẵn sàng được rút ra khỏi vỏ. Anh đã trưởng thành, đã mạnh mẽ hơn gấp bội. Những bài học từ ba năm trước đã tôi luyện anh trở thành một chiến lược gia lạnh lùng, quyết đoán.
Anh mở mắt, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua bầu trời đêm. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm ấy. Hắc Ưng nghĩ rằng hắn có thể ẩn mình trong bóng tối, thao túng mọi thứ từ phía sau. Nhưng Thanh Long biết, không có bí mật nào có thể che giấu mãi mãi. Anh sẽ lật đổ hắn, không chỉ vì những tội ác đã gây ra, mà còn để khẳng định một điều: ở Thiên Hải này, ta nói là luật.
Một viễn cảnh mơ hồ chợt lóe lên trong tâm trí anh. Một cái bóng mờ nhạt, một mối đe dọa khác, lớn hơn, phức tạp hơn, có thể sẽ xuất hiện sau khi Hắc Ưng sụp đổ. Nhưng anh không sợ hãi. Anh biết, con đường của mình còn dài, và những thử thách mới sẽ luôn đến. Nhưng với sức mạnh hiện tại, với những cộng sự trung thành bên cạnh, anh tin rằng mình có thể đối mặt với mọi thứ.
Thanh Long quay lưng lại với cửa sổ, bước đi dứt khoát về phía thang máy. Mỗi bước chân đều vững chãi, đầy tự tin. Anh không còn là Thanh Long của ba năm trước, người đã phải rút lui trong bất lực. Anh là Thanh Long của hiện tại, người đã được tôi luyện, đã sẵn sàng đối đầu. Cuộc chiến đã bắt đầu. Và anh sẽ không bao giờ lùi bước.