Trần Đức Hùng đứng phắt dậy, vóc dáng cao lớn của hắn sừng sững như một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào. Hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố Thiên Hải đang dần chìm vào màn đêm. Ánh đèn lấp lánh của đô thị không còn vẻ lung linh huyền ảo mà trở nên lạnh lẽo, xa cách. Hắn cảm thấy mình như đang bị bao vây, bị tấn công từ mọi phía. Kẻ thù của hắn không chỉ là một con cáo già trên thương trường, mà còn là một bóng ma ẩn hiện, đang từng bước siết chặt gọng kìm, bóc trần từng lớp vỏ bọc mà hắn đã dày công xây dựng.
"Tao muốn biết thằng khốn nào đứng sau chuyện này!" Hắn gằn giọng, ánh mắt lóe lên vẻ căm hờn và hoang mang tột độ. "Hắn đã làm được những gì mà ngay cả mạng lưới của tao cũng không thể tìm ra? Hắn đã chuẩn bị những gì mà có thể đánh sập cả đế chế này chỉ trong vài ngày?" Hắn biết, kẻ đối thủ này không hề đơn giản. Đòn tấn công kinh tế đầu tiên đã khiến hắn thiệt hại nặng nề, nhưng đòn tấn công kép này – trên mặt trận pháp lý và truyền thông – lại còn nguy hiểm hơn gấp bội. Nó không chỉ đánh vào túi tiền, mà còn đánh vào uy tín, vào danh dự, vào tận gốc rễ quyền lực của hắn.
"Ta sẽ không để yên đâu." Hùng thì thầm, giọng nói trầm thấp, mang theo một lời thề độc địa. "Kẻ nào dám chọc giận Hắc Ưng, sẽ phải trả giá bằng máu! Ta sẽ tìm ra ngươi, và khi đó, ngươi sẽ cầu xin cái chết mà không được!" Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở những con số trên thị trường hay những bài báo trên mặt báo. Kẻ đã dám chọc vào ổ kiến lửa Hắc Ưng sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ tàn bạo nhất. Hắn là Hắc Ưng, và Thiên Hải này, vẫn là lãnh địa của hắn. Nhưng giờ đây, hắn đang cảm thấy một sự đe dọa thực sự, một đối thủ không chỉ thông minh mà còn tàn nhẫn, đang đẩy hắn vào thế bị động. Sự hoang mang và nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi vào tâm trí hắn, khiến hắn mất kiểm soát và lòng tin từ công chúng đang dần tan biến. Cuộc chiến giữa Rồng và Ưng, giờ đây đã bước vào một giai đoạn mới, tàn khốc hơn, đẫm máu hơn, và Thanh Long, kẻ đứng sau bức màn, đang mỉm cười lạnh lùng nhìn con mồi của mình quằn quại trong tuyệt vọng.
***
Đêm đã khuya, nhưng tại tầng cao nhất của Tập Đoàn Hắc Ưng, ánh sáng vẫn rực rỡ, hắt ra một vầng hào quang cô độc giữa màn mưa lất phất của Thiên Hải. Bên trong phòng làm việc sang trọng, mùi điều hòa lạnh lẽo quyện lẫn mùi cà phê đặc quánh và chút hơi kim loại từ các thiết bị công nghệ tối tân. Trần Đức Hùng, với đôi mắt đỏ ngầu tơ máu, quẳng mạnh chiếc điện thoại di động xuống bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng. Tiếng va chạm khô khốc vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch căng như dây đàn. Hắn vừa kết thúc một cuộc gọi đầy thất vọng với một trong những luật sư hàng đầu của mình, người đã bất lực trước những bằng chứng không thể chối cãi mà đối phương tung ra.
Sự tức giận cuồn cuộn như dung nham nóng chảy trong lồng ngực hắn. Hắn đứng dậy, bước đi loanh quanh trong phòng, mỗi bước chân đều nặng nề như muốn nghiền nát sàn nhà. Ánh mắt hắn sắc như dao, quét qua từng gương mặt đang cúi gằm trước mặt: Thợ Săn – kẻ sát thủ lạnh lùng với khuôn mặt vô cảm, Thủ Lĩnh Băng Sói – gã đàn ông vóc dáng to lớn, cánh tay xăm trổ chi chít, và vài cố vấn cấp cao khác, tất cả đều đang nín thở, không dám ho he một lời. Tiếng máy chủ vận hành đều đều trong phòng server gần đó, tiếng gõ phím lách cách từ xa, và tiếng giày cao gót lộc cộc của một nữ thư ký vội vã lướt qua hành lang chỉ càng làm tăng thêm sự căng thẳng đến nghẹt thở.
"Thanh Long dám chơi đùa với ta? Tốt! Vậy thì ta sẽ cho nó thấy thế nào là địa ngục," Trần Đức Hùng gằn giọng, tiếng nói của hắn khàn đặc vì uất ức và cơn thịnh nộ đã dồn nén suốt mấy ngày qua. Hắn dừng lại trước mặt Thợ Săn, ánh mắt như muốn xuyên thủng lớp băng giá trên gương mặt gã sát thủ. "Đừng mong đợi một cuộc chiến công bằng, ta sẽ nghiền nát từng kẻ dám đứng sau nó!" Hắn không muốn nghe thêm bất cứ lời biện hộ hay báo cáo thất bại nào nữa. Hắn muốn hành động. Hắn muốn trả đũa.
"Ngươi, tìm ra những kẻ đang làm ăn với nó," Hùng chỉ thẳng vào Thợ Săn, ngón tay run lên bần bật vì giận. Giọng hắn trầm xuống, mang theo một sự tàn độc khó tả. "Gây áp lực, gây 'tai nạn', bất cứ điều gì để chúng phải run sợ mà rời xa cái tên Thanh Long đó!" Hắn muốn phá nát mạng lưới hỗ trợ của đối thủ, cắt đứt từng cánh tay, từng sợi dây liên kết. Hắn biết, dù Thanh Long có giỏi giang đến mấy, cũng không thể một mình chống lại cả một đế chế.
Thợ Săn, với đôi mắt sắc như dao, lạnh lùng gật đầu. Không một lời nói, không một biểu cảm, chỉ là một cái gật đầu dứt khoát, chuyên nghiệp như một cỗ máy đã được lập trình. Hắn là công cụ, và công cụ không bao giờ đặt câu hỏi.
Trần Đức Hùng quay sang Thủ Lĩnh Băng Sói. "Còn ngươi, tập hợp đám người của ngươi lại. Ta muốn thấy những 'tai nạn' bất ngờ xảy ra ở mọi nơi mà thằng khốn đó đã vươn tay tới. Không cần phải giết người ngay lập tức, nhưng phải đủ để răn đe, đủ để chúng hiểu rằng dính dáng đến Thanh Long là tự chuốc lấy họa vào thân." Hắn muốn một cuộc chiến không cân sức, một cuộc chiến mà hắn là người nắm luật chơi, một cuộc chiến không có giới hạn và không có đạo đức. "Sử dụng mọi thủ đoạn mà các ngươi có, mọi con đường, từ bóng tối cho đến ánh sáng lờ mờ của thế giới ngầm. Phải thật tàn nhẫn, phải thật nhanh gọn!"
Thủ Lĩnh Băng Sói, với vẻ mặt dữ tợn, nhe hàm răng vàng ố thành một nụ cười ghê rợn. "Tuân lệnh chủ tịch!" Giọng hắn khàn khàn, đầy vẻ hăm hở. Hắn đã quá chán ngán với những cuộc chiến giấy tờ, những con số và những lời lẽ hoa mỹ trên thương trường. Hắn thèm khát những cuộc đối đầu trực diện, những cú đánh tàn bạo để khẳng định quyền lực. Được chủ tịch bật đèn xanh, hắn cảm thấy dòng máu hung hãn trong mình sôi sục.
Trần Đức Hùng nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn bao trùm Thiên Hải. Hắn thề sẽ biến thành phố này thành địa ngục cho kẻ đã dám chọc giận Hắc Ưng. "Kẻ đã dám đánh vào uy tín và túi tiền của ta, sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống của những kẻ mà nó quan tâm." Hắn biết, những đòn tấn công pháp lý và truyền thông chỉ là khởi đầu. Giờ đây, cuộc chiến đã chuyển sang một mặt trận khác, tàn bạo hơn, bẩn thỉu hơn – thế giới ngầm. Một cuộc chiến mà hắn tự tin mình là kẻ nắm giữ mọi lợi thế. Cảm giác lạnh lẽo của quyền lực tuyệt đối, nhưng cũng là sự cô độc của kẻ đang đứng trên đỉnh phong ba, bao trùm lấy hắn.
***
Gần sáng, màn mưa phùn nhẹ vẫn lất phất giăng mắc trên những con phố của Thiên Hải, tạo nên một không khí ẩm ướt và u ám. Tại Hẻm Cụt Số 13, nơi những bức tường gạch cũ kỹ rêu phong, lấm lem graffiti, một chiếc xe tải thùng của công ty vận tải "Tiến Phát" đã bị chặn lại. Chiếc xe nằm im lìm giữa vũng nước đọng và rác rưởi bốc mùi ẩm mốc, cống rãnh khó chịu. Chỉ có tiếng chuột chạy xè xẹt đâu đó trong bóng tối, tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ mái hiên cũ nát, và thỉnh thoảng là tiếng gió rít nhẹ lướt qua những ngóc ngách lạnh lẽo, cùng với tiếng mèo hoang kêu gào thảm thiết, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự mục nát và bạo lực.
Thủ Lĩnh Băng Sói, với vóc dáng to lớn như hộ pháp, đứng chắn ngang đầu xe, gương mặt dữ tợn được chiếu sáng lờ mờ bởi ánh đèn đường mờ nhạt từ xa. Hắn mặc một chiếc áo khoác da đen bóng, cổ áo dựng ngược, bàn tay xăm trổ chi chít nắm chặt một cây gậy sắt. Đằng sau hắn là vài tên đàn em hung hãn, mặt mũi bặm trợn, mỗi tên đều cầm trên tay một vật nặng hoặc con dao sáng loáng. Chúng vừa dứt lời đe dọa, giờ đang hả hê đập phá thùng xe, tiếng "rầm rầm", "loảng xoảng" vang lên chói tai, phá tan sự tĩnh mịch của con hẻm. Những thùng hàng, bao bì bị xé toạc, đổ vương vãi ra nền đất bẩn thỉu, trộn lẫn với nước mưa và bùn lầy.
Tài xế chiếc xe tải, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt khắc khổ, tái mét vì sợ hãi, quỳ gục bên bánh xe. Cả người hắn run rẩy bần bật, nước mắt và nước mũi giàn giụa. Hắn lắp bắp van xin, giọng nói nghẹn ngào, đứt quãng. "Các... các anh... xin các anh tha cho! Tôi... tôi chỉ là người làm công ăn lương... tôi không biết gì cả..." Hắn không hiểu tại sao mình lại bị tấn công, chỉ biết rằng những kẻ trước mặt hung tợn như những con thú đói.
Thủ Lĩnh Băng Sói giáng một cú đấm mạnh vào thành xe tải, khiến chiếc xe rung lên bần bật. "Câm mồm!" Hắn gằn giọng, tiếng nói khàn khàn như tiếng gầm của dã thú. "Mày nói với thằng chủ mày, đừng có dính dáng đến cái tên Thiên Long gì gì đó nữa! Nếu không," hắn cúi xuống, ghé sát vào tai người tài xế đang co rúm, hơi thở nóng hôi hổi phả vào mặt khiến hắn rùng mình. "Lần sau không chỉ có xe, mà cả nhà mày cũng sẽ 'tai nạn' đấy!" Giọng hắn đầy vẻ hăm dọa, không hề che giấu ý định tàn độc. "Muốn yên thân thì phải biết điều!"
Người tài xế nấc lên một tiếng, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Hắn biết lời đe dọa này không phải là trò đùa. Ánh mắt tuyệt vọng của hắn lướt qua những thùng hàng bị phá hoại, những sản phẩm mà công ty đã phải vất vả lắm mới sản xuất được, giờ đây nằm la liệt, hư hỏng trong vũng nước bẩn. Đó không chỉ là mất mát vật chất, mà còn là nỗi sợ hãi tột độ khi tính mạng của bản thân và gia đình bị đe dọa. Hắn không hề biết Thiên Long là ai, chỉ biết rằng cái tên đó đã khiến hắn và công ty phải hứng chịu tai ương này.
Từ một góc khuất trong con hẻm, khuất sau một đống thùng carton cũ nát và một cột điện đã bong tróc sơn, Thợ Săn lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Ánh mắt hắn sắc lạnh như vô hồn, không một chút biểu cảm trên khuôn mặt. Hắn cao ráo, nhanh nhẹn, mặc một chiếc áo khoác tối màu giúp hắn hòa mình vào bóng tối. Đôi mắt hắn như camera ghi lại mọi chi tiết, từ sự hung hãn của Thủ Lĩnh Bói Sói, sự sợ hãi tột độ của người tài xế, cho đến việc những tên đàn em đang hả hê đạp đổ những thùng hàng cuối cùng. Thợ Săn không tham gia vào hành động trực tiếp, nhưng sự hiện diện của hắn, lạnh lùng và uy nghi, khiến toàn bộ màn kịch bạo lực này trở nên đáng sợ hơn gấp bội. Hắn rút ra một chiếc điện thoại di động đời mới, giơ lên chụp vài tấm ảnh, rồi cất đi gọn gàng. Nhiệm vụ của hắn là ghi lại bằng chứng, đảm bảo thông điệp được truyền tải một cách rõ ràng và không thể chối cãi.
Hoàn tất việc phá hoại và đe dọa, Thủ Lĩnh Băng Sói ra hiệu cho đàn em. Chúng rút lui nhanh chóng, để lại người tài xế đang run rẩy, bất lực giữa đống đổ nát. Tiếng động cơ xe máy gầm rú rồi nhanh chóng tắt hẳn trong màn mưa. Con hẻm lại chìm vào sự tĩnh mịch đáng sợ, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt, tiếng chuột rúc rích, và tiếng nức nở của người tài xế. Mùi ẩm mốc, rác thải và cống rãnh giờ đây dường như đậm đặc hơn bao giờ hết, ám ảnh lấy tâm trí của người đàn ông tội nghiệp. Thợ Săn cũng biến mất vào trong bóng đêm như một bóng ma, không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài sự lạnh lẽo của không khí. Đây mới chỉ là khởi đầu, hắn biết, và những "tai nạn" như thế này sẽ còn tiếp diễn, tàn bạo hơn, cho đến khi mục tiêu của Trần Đức Hùng được hoàn thành.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng len lỏi qua ô cửa sổ của Căn Hộ Bí Ẩn tại chung cư Thiên Phúc, xua đi phần nào không khí ẩm ướt sau trận mưa đêm. Bên ngoài, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo nên bản hòa ca ồn ào quen thuộc của một đô thị đang thức giấc. Tuy nhiên, bên trong căn hộ, một sự tĩnh lặng khác biệt ngự trị. Mùi hương hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, quyện với mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, và mùi cà phê mới pha, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng, vừa thanh tịnh, nhưng cũng ẩn chứa sự bí ẩn.
Thanh Long, với vẻ ngoài vẫn điềm tĩnh và đầy cuốn hút như thường lệ, ngồi đối diện Lâm Phong. Ánh sáng tự nhiên từ ban công hắt vào, làm nổi bật đường nét góc cạnh trên gương mặt anh. Anh đang nhấp một ngụm trà hoa lài nóng, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo chăm chú vào màn hình máy tính đang hiển thị các báo cáo và biểu đồ phức tạp. Chiếc Thiên Long Ấn được đặt ngay ngắn trên bàn trà, ánh kim loại lấp lánh phản chiếu ánh nắng, như một biểu tượng cho quyền lực và sự chuẩn bị của anh.
Lâm Phong, vẫn trong chiếc áo hoodie quen thuộc, đôi kính cận hơi trễ xuống sống mũi, đang tập trung gõ phím lách cách, điều chỉnh các dữ liệu trên màn hình. Gương mặt gầy gò của cậu hiện rõ vẻ nghiêm túc và có chút lo lắng. "Sếp Long, đây là báo cáo về ba vụ việc trong 24 giờ qua," Lâm Phong bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự khẩn trương. "Công ty Tiến Phát, đối tác vận tải nhỏ của chúng ta, bị chặn xe và phá hoại hàng hóa trong một con hẻm tối. Kho hàng của Vạn Tín, nhà phân phối chính, bị đột nhập đêm qua, tuy không mất mát gì nhiều nhưng đồ đạc bị xáo trộn, có dấu hiệu cảnh cáo. Và quan trọng hơn, một số nhà cung cấp vật liệu cho chúng ta đã nhận được những lời đe dọa trực tiếp, yêu cầu họ ngừng hợp tác với Thiên Khải."
Lâm Phong quay màn hình về phía Thanh Long, chỉ vào các điểm đỏ trên bản đồ mạng lưới. "Tất cả đều có dấu hiệu của cùng một nhóm người, Sếp Long. Các camera an ninh ở gần hiện trường vụ Tiến Phát đã ghi lại được hình ảnh mờ của Thủ Lĩnh Băng Sói và vài tên đàn em của hắn. Và cách thức hành động của chúng – không giết người ngay lập tức mà tập trung vào phá hoại tài sản và đe dọa tinh thần – rất giống với phong cách của phe Hắc Ưng khi muốn răn đe. Chúng đang nhắm vào những đối tác yếu thế của chúng ta, những mắt xích dễ bị tổn thương nhất trong chuỗi cung ứng." Lâm Phong ngừng lại, đẩy gọng kính, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. "Đây không phải là ngẫu nhiên, Sếp Long. Đây là một chiến dịch có chủ đích."
Thanh Long đặt chén trà xuống, tiếng men sứ va chạm nhẹ nhàng với mặt bàn. Anh gõ nhẹ ngón tay lên Thiên Long Ấn, ánh mắt lướt qua từng dòng dữ liệu, từng hình ảnh mờ trên màn hình. Anh đã lường trước được điều này. Trần Đức Hùng, với bản chất tàn độc và mưu mô, sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại một cách dễ dàng. Sau những đòn tấn công kinh tế, pháp lý và truyền thông, việc hắn chuyển sang sử dụng bạo lực ngầm để gây áp lực là điều tất yếu.
"Hắc Ưng đã lộ diện nanh vuốt rồi," Thanh Long nói, giọng anh trầm ấm nhưng đầy uy lực. Nụ cười nửa miệng đầy mị lực thường trực trên môi anh giờ đây đã biến mất, thay vào đó là vẻ sắc lạnh và đầy tính toán. "Chúng không muốn trực diện, mà muốn bóp nghẹt chúng ta từ bên ngoài, từ những điểm yếu nhất. Một chiến thuật cổ điển, nhưng không kém phần hiệu quả nếu không có sự chuẩn bị." Anh nhớ lại những thông tin tình báo về "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích" ba năm về trước, những vụ mất tích bí ẩn và sự tha hóa trong giới thượng lưu mà Hùng đã nhúng tay vào. Những thủ đoạn ngầm, những lời đe dọa không chỉ là mới mẻ với hắn. Đây là bản chất của một con quỷ đã quen với việc thao túng và hủy hoại.
"Lâm Phong, liên hệ Hồng Liên," Thanh Long ra lệnh, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như đang hình dung ra những trận chiến khốc liệt sắp tới. "Bảo cô ấy chuẩn bị. Cuộc chơi đã chuyển sang bóng tối. Chúng ta không thể để những đối tác của mình phải chịu thiệt hại vô cớ. Hãy để Hắc Ưng biết rằng, mỗi hành động của chúng đều sẽ phải trả giá." Anh muốn gửi một thông điệp rõ ràng: Thanh Long không chỉ là một doanh nhân trên thương trường, mà còn là một chiến lược gia trong thế giới ngầm, và anh sẵn sàng bảo vệ những người của mình bằng mọi giá.
Lâm Phong gật đầu dứt khoát, bắt đầu gõ phím liên lạc. Tiếng gõ bàn phím giờ đây không còn vẻ lo lắng mà thay vào đó là sự quyết đoán. Thanh Long đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố Thiên Hải đang dần chìm trong ánh nắng ban mai. Cảm giác yên tĩnh ấm áp trong căn hộ dường như là một sự đối lập hoàn toàn với cuộc chiến tàn khốc đang chờ đợi phía trước. Anh biết, những "tai nạn" và đe dọa ban đầu chỉ là khởi đầu. Hắc Ưng sẽ không dừng lại ở đây. Cuộc chiến này sẽ đòi hỏi Hồng Liên phải sử dụng hết kỹ năng và sự tàn nhẫn của mình, và Thanh Long cũng phải bộc lộ thêm những sức mạnh tiềm ẩn mà anh đã giấu kín. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say, anh thầm nghĩ, nhưng giờ đây, hương vị của máu và sự trả thù cũng đang len lỏi, kích thích những giác quan nhạy bén nhất của anh.
Anh biết Trần Đức Hùng sẽ không từ thủ đoạn, và Thanh Long cũng sẽ không. Thiên Địa Mỹ Nhân, vốn là của ta, và không ai có thể làm tổn hại những gì thuộc về ta. Cuộc chiến này, sẽ là một cuộc tắm máu.
Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.