Tiếng gõ phím dứt khoát của Lâm Phong vang lên trong căn hộ bí ẩn, xé tan màn tĩnh lặng vốn có. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ lớn, đổ dài trên sàn gỗ bóng loáng, soi rõ những hạt bụi lấp lánh trong không khí, nhưng chẳng thể xua đi cái không khí căng như dây đàn đang bao trùm. Thanh Long đứng bên cửa sổ, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve Thiên Long Ấn đặt trên bệ đá cẩm thạch. Lớp ngọc bích lạnh lẽo dưới đầu ngón tay anh dường như truyền một dòng năng lượng tĩnh lặng, sắc bén, giúp anh giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc giữa cơn bão đang chực chờ.
Lâm Phong quay màn hình về phía Thanh Long, đôi kính cận phản chiếu ánh sáng, che đi phần nào vẻ mệt mỏi nhưng không giấu nổi sự tập trung cao độ trong ánh mắt. "Sếp Long, đây là báo cáo về ba vụ việc trong 24 giờ qua," Lâm Phong bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự khẩn trương, gợi lại những gì đã kết thúc ở chương trước. "Công ty Tiến Phát, đối tác vận tải nhỏ của chúng ta, bị chặn xe và phá hoại hàng hóa trong một con hẻm tối. Kho hàng của Vạn Tín, nhà phân phối chính, bị đột nhập đêm qua, tuy không mất mát gì nhiều nhưng đồ đạc bị xáo trộn, có dấu hiệu cảnh cáo. Và quan trọng hơn, một số nhà cung cấp vật liệu cho chúng ta đã nhận được những lời đe dọa trực tiếp, yêu cầu họ ngừng hợp tác với Thiên Khải."
Thanh Long khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng dữ liệu, từng hình ảnh mờ trên màn hình. Anh đã lường trước được điều này. Trần Đức Hùng, với bản chất tàn độc và mưu mô, sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại một cách dễ dàng. Sau những đòn tấn công kinh tế, pháp lý và truyền thông, việc hắn chuyển sang sử dụng bạo lực ngầm để gây áp lực là điều tất yếu. Mùi cà phê mới pha từ góc bếp thoang thoảng quyện vào mùi trầm hương dịu nhẹ từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, một sự kết hợp lạ lùng nhưng lại mang đến cảm giác vừa hiện đại, vừa cổ kính cho căn hộ. Tiếng chuông gió khẽ khàng trên ban công, một âm thanh thanh thoát lướt qua không gian, nhưng trong tai Thanh Long, nó như tiếng kèn báo hiệu một trận chiến mới.
"Tất cả đều có dấu hiệu của cùng một nhóm người, Sếp Long. Các camera an ninh ở gần hiện trường vụ Tiến Phát đã ghi lại được hình ảnh mờ của Thủ Lĩnh Băng Sói và vài tên đàn em của hắn. Và cách thức hành động của chúng – không giết người ngay lập tức mà tập trung vào phá hoại tài sản và đe dọa tinh thần – rất giống với phong cách của phe Hắc Ưng khi muốn răn đe. Chúng đang nhắm vào những đối tác yếu thế của chúng ta, những mắt xích dễ bị tổn thương nhất trong chuỗi cung ứng." Lâm Phong ngừng lại, đẩy gọng kính, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. "Đây không phải là ngẫu nhiên, Sếp Long. Đây là một chiến dịch có chủ đích."
Thanh Long đặt chén trà xuống, tiếng men sứ va chạm nhẹ nhàng với mặt bàn. Anh gõ nhẹ ngón tay lên Thiên Long Ấn, ánh mắt anh giờ đây không còn vẻ trầm ngâm mà thay vào đó là sự sắc lạnh, cương nghị. Anh nhìn thẳng vào Lâm Phong, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực vang vọng trong căn phòng. "Hắc Ưng đã lộ diện nanh vuốt rồi. Hắn không chỉ muốn gây tổn thất, hắn muốn gieo rắc sự hoang mang, cô lập chúng ta. Đòn đánh vào tâm lý là đáng sợ nhất." Anh biết rõ điều đó. Một đế chế vững mạnh không chỉ nhờ vào tiền bạc và quyền lực, mà còn ở niềm tin và sự đoàn kết. Hùng đang cố gắng phá vỡ niềm tin ấy, làm lung lay những mắt xích nhỏ nhất để gây hiệu ứng domino.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt đồng tình. "Đúng vậy, sếp. Các cuộc tấn công đều nhắm vào những mắt xích yếu, những đối tác nhỏ lẻ, nhưng lại có tính lan truyền cao. Chúng đang khiến các nhà cung cấp khác dao động. Nếu chúng ta không có phản ứng kịp thời, những tin đồn và nỗi sợ hãi sẽ lan rộng, ảnh hưởng đến toàn bộ chuỗi cung ứng của Thiên Khải." Anh ta thở dài, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt thư sinh.
Thanh Long quay lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố Thiên Hải đang bừng tỉnh. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, nhưng cũng là một chiến trường khốc liệt mà anh đang phải đối mặt. "Một chiến thuật cổ điển, nhưng không kém phần hiệu quả nếu không có sự chuẩn bị." Anh nhớ lại những thông tin tình báo về "Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích" ba năm về trước, những vụ mất tích bí ẩn và sự tha hóa trong giới thượng lưu mà Hùng đã nhúng tay vào. Những thủ đoạn ngầm, những lời đe dọa không chỉ là mới mẻ với hắn. Đây là bản chất của một con quỷ đã quen với việc thao túng và hủy hoại. Hắn tàn độc, khát máu, và không từ bất kỳ thủ đoạn nào để đạt được mục đích.
Thanh Long nhắm hờ mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương hoa lài thoang thoảng từ ban công. "Vậy thì, chúng ta cần một phản ứng mạnh mẽ, không chỉ để bảo vệ mà còn để cảnh cáo. Chúng ta không thể để những đối tác của mình phải chịu thiệt hại vô cớ. Lâm Phong, liên hệ Hồng Liên. Đã đến lúc cô ấy ra tay rồi." Giọng anh trầm xuống, mỗi từ thốt ra đều mang theo một ý chí sắt đá. "Cuộc chơi đã chuyển sang bóng tối. Hãy để Hắc Ưng biết rằng, mỗi hành động của chúng đều sẽ phải trả giá." Anh muốn gửi một thông điệp rõ ràng: Thanh Long không chỉ là một doanh nhân trên thương trường, mà còn là một chiến lược gia trong thế giới ngầm, và anh sẵn sàng bảo vệ những người của mình bằng mọi giá.
Lâm Phong gật đầu dứt khoát, bắt đầu gõ phím liên lạc. Tiếng gõ bàn phím giờ đây không còn vẻ lo lắng mà thay vào đó là sự quyết đoán. Thanh Long đứng dậy, bước đến trước một màn hình cảm ứng ẩn dưới một bức tranh phong cảnh, ngón tay anh lướt nhẹ, phác thảo sơ bộ chiến lược phản công ngầm. Những đường nét, mũi tên, và các điểm mục tiêu hiện lên rõ ràng, chi tiết, cho thấy anh đã chuẩn bị cho kịch bản này từ lâu. Anh không chỉ phòng thủ, anh còn muốn phản công, muốn cho Hắc Ưng nếm mùi đau khổ. Anh nhìn xa xăm, như đang hình dung ra những trận chiến khốc liệt sắp tới. Cảm giác yên tĩnh ấm áp trong căn hộ dường như là một sự đối lập hoàn toàn với cuộc chiến tàn khốc đang chờ đợi phía trước. Anh biết, những "tai nạn" và đe dọa ban đầu chỉ là khởi đầu. Hắc Ưng sẽ không dừng lại ở đây. Cuộc chiến này sẽ đòi hỏi Hồng Liên phải sử dụng hết kỹ năng và sự tàn nhẫn của mình, và Thanh Long cũng phải bộc lộ thêm những sức mạnh tiềm ẩn mà anh đã giấu kín. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say, anh thầm nghĩ, nhưng giờ đây, hương vị của máu và sự trả thù cũng đang len lỏi, kích thích những giác quan nhạy bén nhất của anh. Anh biết Trần Đức Hùng sẽ không từ thủ đoạn, và Thanh Long cũng sẽ không. Thiên Địa Mỹ Nhân, vốn là của ta, và không ai có thể làm tổn hại những gì thuộc về ta. Cuộc chiến này, sẽ là một cuộc tắm máu. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.
***
Buổi trưa, quán Bún Chả Hương Giang tấp nập khách. Tiếng gọi món, tiếng đũa bát va chạm lạch cạch, tiếng xe cộ qua lại trên con đường đông đúc hòa vào nhau tạo nên một bản hợp xướng ồn ào, quen thuộc của một quán ăn bình dân nhưng nổi tiếng lâu đời. Mùi bún chả nướng thơm lừng, quyện với mùi nước chấm chua ngọt đặc trưng, lan tỏa khắp không gian, kích thích khứu giác của bất cứ ai bước chân vào. Quán nằm trong một căn nhà cấp bốn cũ kỹ, tường vôi đã ngả màu, nhưng bên trong luôn sạch sẽ, gọn gàng với những bộ bàn ghế nhựa đơn giản. Bếp than đỏ lửa nghi ngút khói ngay trước cửa, nơi những miếng chả nướng vàng ươm, thơm phức liên tục được đưa ra.
Hồng Liên, trong bộ quần áo jeans và áo phông đen đơn giản, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, ngồi ở một góc khuất, khuất sau một chậu cây cảnh, lặng lẽ dùng bữa. Vẻ đẹp ma mị, bí ẩn của cô vẫn không hề mất đi dù cô đang cố gắng hòa mình vào đám đông. Đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, thường ngày đầy vẻ cảnh giác, giờ đây lại có chút trầm tư khi cô chậm rãi thưởng thức bát bún chả nghi ngút khói. Cô ít khi ăn ở những nơi đông người thế này, nhưng hôm nay, có một cuộc hẹn quan trọng.
Vừa lúc đó, một bóng dáng nhỏ nhắn, lưng hơi còng nhưng đôi mắt tinh tường, sắc sảo xuất hiện. Đó là Bà Ba. Bà Ba mặc chiếc áo bà ba truyền thống màu nâu sẫm, cổ đeo một chuỗi ngọc bội bạc lấp lánh, mái tóc bạc được búi gọn gàng. Bà cầm trên tay một bát phở nóng hổi, khẽ lách qua đám đông, nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện Hồng Liên. Mùi phở thơm lừng từ bát của Bà Ba hòa lẫn vào mùi bún chả, tạo nên một sự pha trộn hương vị đặc trưng của ẩm thực đường phố Thiên Hải.
"Lâu lắm rồi mới thấy con bé ghé quán bà," Bà Ba mở lời, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ thâm trầm, như thể bà đã nhìn thấu mọi chuyện. "Bún chả hôm nay ngon đấy, nhưng không bằng phở bò của bà đâu." Bà cười móm mém, ánh mắt tinh anh lướt qua khuôn mặt của Hồng Liên.
Hồng Liên khẽ nhếch môi, nụ cười hiếm hoi thoáng qua trên khuôn mặt cô. "Con thích bún chả hơn. Nhưng con biết, bà Ba không chỉ gọi con ra đây để khoe tài nấu phở."
Bà Ba nhấp một ngụm trà nóng, khẽ thở dài. "Con bé đúng là không giấu được điều gì. Tin tức từ chợ đêm. Băng Sói đang nhận mối lớn. Nghe nói là có người muốn 'dọn dẹp' một vài cái gai trong mắt. Danh sách thì chưa rõ, nhưng động thái của Hắc Ưng thì rõ mười mươi rồi." Giọng bà chùng xuống, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng, mặc dù bà đã quen với những chuyện đen tối của thế giới ngầm. "Chúng nó đang ráo riết hơn bao giờ hết. Lần này, không phải chỉ là dằn mặt hay cảnh cáo nữa đâu."
Hồng Liên đặt đôi đũa xuống, đôi mắt sắc lạnh trở lại vẻ cương nghị. Cô đã nhận được chỉ thị từ Thanh Long, và những gì Bà Ba nói chỉ xác nhận thêm sự tàn độc của Trần Đức Hùng. "Thanh Long đã lường trước," cô nói, giọng nhỏ nhưng đầy uy lực, hòa lẫn vào tiếng ồn ào của quán ăn, khiến người xung quanh không thể nghe rõ. "Tùng 'Sẹo' đang chuẩn bị. Bà Ba cứ tiếp tục theo dõi, bất cứ động tĩnh nào khác của Hắc Ưng, báo cho tôi ngay lập tức." Loyalty của cô dành cho Thanh Long là tuyệt đối, và cô sẵn sàng trở lại thế giới mà cô đã từng cố gắng thoát ra để bảo vệ những gì anh đang xây dựng.
Bà Ba nhìn Hồng Liên, ánh mắt bà đầy vẻ phức tạp. "Con bé cẩn thận. Lần này Hắc Ưng ra tay tàn nhẫn lắm. Có dính dáng tới vụ 'Mỹ Nữ Mất Tích' năm xưa, chỉ là quy mô lớn hơn thôi." Bà Ba nhấn mạnh hai từ "Mỹ Nữ Mất Tích", như một lời nhắc nhở về quá khứ đen tối và sự tàn bạo không giới hạn của Trần Đức Hùng. Bà đã chứng kiến quá nhiều, hiểu quá rõ bản chất của thế giới ngầm này. "Chuyện này không đơn giản đâu, con bé. Hùng đã phát điên rồi. Hắn sẽ không từ một ai."
Hồng Liên gật đầu, ánh mắt sắc lạnh lóe lên quyết tâm. Một tia lửa báo hiệu sự nguy hiểm bùng cháy trong đôi mắt cô. Cô biết, mình sẽ phải đối mặt với những thứ kinh hoàng hơn cả những gì đã tưởng tượng. Bản năng sát thủ trong cô, thứ mà cô đã cố gắng chôn vùi bấy lâu nay, đang dần trỗi dậy. Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được hành động, được bảo vệ. Tùng 'Sẹo' là một đồng minh đáng tin cậy, nhưng gánh nặng chính vẫn sẽ đặt lên vai cô.
Bà Ba khẽ thở dài, nhấp thêm một ngụm nước trà, ánh mắt bà nhìn xa xăm, như thể bà đang nhìn thấy những bi kịch đang chực chờ ập đến. "Muốn biết chuyện gì, cứ hỏi bà Ba. Nhưng chuyện này, bà chỉ có thể giúp con đến thế thôi. Phần còn lại, con phải tự mình giải quyết."
Hồng Liên không nói gì, chỉ khẽ cúi đầu tỏ vẻ biết ơn. Cô biết ơn Bà Ba, người phụ nữ thâm trầm này đã luôn cung cấp cho Thanh Long những thông tin quý giá từ mạng lưới tình báo ngầm của bà. Giờ đây, đã đến lúc cô phải hành động, phải cho Hắc Ưng biết rằng, Thiên Long không phải là kẻ dễ bị bắt nạt. Cô sẽ là bóng ma trong bóng tối, là mũi dao sắc bén bảo vệ đế chế của Thanh Long.
***
Đêm khuya, thành phố Thiên Hải chìm trong màn đêm không trăng, chỉ còn những ánh đèn đường yếu ớt hắt hiu. Trong một con hẻm cụt số 13, mùi ẩm mốc, rác thải và cống rãnh bốc lên nồng nặc, hòa quyện với mùi tanh tưởi của chuột cống. Những bức tường gạch cũ kỹ, rêu phong, lấm lem graffiti, càng làm tăng thêm vẻ u ám, đáng sợ của nơi đây. Tiếng chuột chạy rào rào, tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên ẩm ướt, tiếng gió rít nhẹ qua những khe hở, và tiếng mèo hoang kêu gào thảm thiết, tất cả tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn, lạnh sống lưng. Không khí đặc quánh sự ẩm thấp, lạnh lẽo, khiến cho bất cứ ai cũng phải rùng mình.
Trong bóng tối dày đặc ấy, hai bóng người đứng khuất sau thùng rác lớn, quan sát một nhóm đàn ông đang lén lút chuẩn bị thực hiện một vụ phá hoại. Đó là những tên đàn em của băng nhóm 'Băng Sói', tay chân của Hắc Ưng, đang chuẩn bị tấn công một cửa hàng tiện lợi thuộc chuỗi cung ứng của Thiên Khải.
Hồng Liên, thân hình nhỏ nhắn, linh hoạt, ẩn mình hoàn hảo trong màn đêm. Chiếc áo khoác đen bó sát tôn lên đường cong cơ thể nhưng cũng giúp cô dễ dàng di chuyển. Đôi mắt đen láy của cô sắc như dao, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đèn đường xa xăm, chúng lóe lên vẻ lạnh lùng, quyết đoán. Bên cạnh cô là Tùng 'Sẹo', vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt có một vết sẹo dài từ trán xuống má, ánh mắt kiên định. Anh ta mặc bộ đồ tối màu, tay lăm lăm một cây mã tấu được bọc vải.
"Bọn chúng đang chuẩn bị đốt kho hàng nhỏ của cửa hàng tiện lợi," Tùng 'Sẹo' thì thầm, giọng khàn khàn nhưng đầy vẻ sẵn sàng chiến đấu. "Đúng như Bà Ba đã báo."
Hồng Liên không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô đã lường trước điều này. Đây là một phần trong chiến lược của Thanh Long – không chỉ phòng thủ, mà còn phải phản công, phải cho bọn chúng biết ai mới là kẻ làm chủ cuộc chơi. Một tên Băng Sói to con, tay cầm chai xăng, đang loay hoay mở khóa cửa phụ. Ba tên khác đứng canh gác, mắt láo liên nhìn xung quanh.
"Đến lúc rồi," Hồng Liên khẽ nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng lại mang theo một uy lực đáng sợ, như tiếng gió rít trong con hẻm.
Cô lao ra như một bóng ma, nhanh đến mức những tên Băng Sói không kịp nhận ra sự hiện diện của cô cho đến khi cô đã ở ngay trước mặt chúng. Tùng 'Sẹo' cũng hành động ngay sau đó, như một cái bóng khổng lồ lao vào đám đông.
"Mày là ai?!" một tên Băng Sói run rẩy hét lên khi Hồng Liên xuất hiện đột ngột, đôi mắt sắc lạnh của cô khiến hắn sởn gai ốc.
Hồng Liên không đáp. Bàn tay cô khẽ vung lên, Dạ Ảnh Dao, lưỡi dao mỏng như lá lúa, lạnh lẽo và sắc bén, lướt qua không khí. Ánh sáng yếu ớt từ đèn đường phản chiếu trên lưỡi dao một khoảnh khắc rồi vụt tắt. Một vết cắt nông, nhưng đủ sâu để rướm máu, xuất hiện trên cánh tay của tên cầm đầu băng nhóm, ngay chỗ động mạch chủ. Hắn đau điếng, buông rơi chai xăng loảng xoảng xuống đất, ôm lấy vết thương.
"Kẻ mà các ngươi không nên đụng vào," Hồng Liên nói, giọng cô trầm, uy lực, vang vọng trong không gian ẩm thấp. "Hãy nói với chủ của các ngươi, rằng đây là cảnh cáo đầu tiên. Đừng gây thêm phiền phức cho Thiên Long, nếu không... cái giá phải trả sẽ không phải chỉ là vài vết sẹo." Ánh mắt cô quét qua từng tên một, khiến chúng sợ hãi lùi lại. Cô không có ý định giết chết chúng, ít nhất là chưa. Mục đích của cô là dằn mặt, gửi một thông điệp rõ ràng tới Hắc Ưng.
Trong khi đó, Tùng 'Sẹo' đã xử lý ba tên còn lại một cách gọn ghẽ. Vóc dáng vạm vỡ và sức mạnh phi thường của anh ta khiến chúng không kịp phản ứng. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên khi anh ta khóa tay một tên, bẻ gãy cổ tay hắn. Tên khác bị anh ta đấm một cú trời giáng vào bụng, ngã lăn ra đất, ôm bụng quằn quại. Tên thứ ba cố gắng rút dao, nhưng Tùng 'Sẹo' nhanh hơn, đạp mạnh vào tay hắn, khiến con dao văng ra xa, rồi đá một cú vào đầu gối, khiến hắn khuỵu xuống. Những tên Băng Sói nằm la liệt, rên rỉ trong đau đớn và sợ hãi. Mùi tanh tưởi của máu tươi bắt đầu hòa quyện với mùi rác thải, cống rãnh, tạo nên một không khí ghê rợn.
Tên cầm đầu, dù bị thương, vẫn cố gắng đứng dậy, ôm lấy cánh tay đang chảy máu. Hắn nhìn Hồng Liên bằng ánh mắt vừa căm phẫn vừa sợ hãi tột độ. Hắn biết, đây không phải là một kẻ bình thường. Đây là một con quỷ đến từ địa ngục.
"Biến đi," Hồng Liên lạnh lùng ra lệnh, giọng nói như băng. "Và mang theo lời nhắn của ta. Lần sau, sẽ không chỉ là vài vết sẹo đâu."
Những tên Băng Sói, sau khi được Tùng 'Sẹo' "nhắc nhở" thêm vài câu thô bạo, vội vàng dìu nhau đứng dậy, sợ hãi bỏ chạy khỏi con hẻm cụt, để lại một không khí tanh tưởi và hoảng loạn. Chúng không dám quay đầu lại, chỉ muốn thoát khỏi nơi địa ngục này càng nhanh càng tốt. Tiếng bước chân thình thịch của chúng dần tắt hẳn trong màn đêm.
Hồng Liên lùi lại, Dạ Ảnh Dao biến mất trong tay cô nhanh như khi nó xuất hiện. Cô nhìn Tùng 'Sẹo', ánh mắt cô vẫn sắc lạnh nhưng có chút gì đó nhẹ nhõm. "Tốt lắm," cô nói khẽ.
Tùng 'Sẹo' gật đầu, ánh mắt kiên định. "Cứ để tôi lo. Bọn này chỉ là lũ tép riu, không đáng để Hồng Liên phải ra tay."
Hồng Liên quay lại, nhìn vào bóng tối của con hẻm. Một lần nữa, cô đã trở lại với thế giới ngầm, với bản năng chiến đấu đã ăn sâu vào máu thịt. Cảm giác lạnh lẽo của lưỡi dao khi lướt qua không khí, tiếng rên rỉ của kẻ thù, mùi máu tanh… tất cả đều quá quen thuộc. Lời cảnh báo của Bà Ba về sự tàn nhẫn của Hắc Ưng và mối liên hệ với 'Vụ án Mỹ Nữ Mất Tích' ám ảnh trong tâm trí cô. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu. Hắc Ưng sẽ không dừng lại ở những vụ phá hoại nhỏ lẻ này. Hắn sẽ còn tàn độc hơn, và cô sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, những kẻ thù đáng gờm hơn.
Thanh Long đã sẵn sàng cho một cuộc chiến toàn diện, và cô cũng vậy. Thiên Địa Mỹ Nhân, vốn là của ta, và không ai có thể làm tổn hại những gì thuộc về anh. Hồng Liên khẽ siết chặt bàn tay, cảm nhận sức mạnh tiềm ẩn trong từng thớ thịt. Cô là một phần của đế chế đó, và cô sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá. Cuộc thanh trừng đã bắt đầu.