Thiên địa mỹ nhân
Chương 175

Cơn Thịnh Nộ Của Rồng: Sức Mạnh Từ Nỗi Đau

3982 từ
Mục tiêu: Khắc họa sâu sắc nỗi đau tột cùng và sự phẫn nộ bùng nổ của Thanh Long sau sự hy sinh của Hồng Liên.,Mô tả quá trình Thanh Long chuyển hóa nỗi đau và sự mất mát thành động lực phi thường, bộc phát sức mạnh tiềm ẩn, vượt qua giới hạn bản thân.,Khởi đầu một chiến dịch phản công tổng lực, tàn khốc và không khoan nhượng của Thanh Long nhằm vào Trần Đức Hùng và đế chế Hắc Ưng trên mọi mặt trận (thương trường, thế giới ngầm, pháp lý).,Đẩy Hắc Ưng vào thế bị động, gây ra thiệt hại nghiêm trọng và chuẩn bị tâm lý cho cuộc đối đầu cuối cùng giữa Thanh Long và Trần Đức Hùng.,Tiếp tục định hình Thanh Long ở giai đoạn '1 năm trước', khi anh bắt đầu bộc lộ sự tàn nhẫn và quyền lực tối thượng của mình.
Nhân vật: Thanh Long, Kim Anh, Lâm Phong, Mỹ Ngọc, Anh Hoàng, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng), Thợ Săn (Kẻ Sát Thủ)
Mood: Tense, emotional, enraged, determined, action-packed, powerful, chilling.
Kết chương: [object Object]

Tiếng còi xe cấp cứu và xe của Thiên Long đã vang vọng khắp con hẻm ẩm ướt, xé tan màn đêm bi thương. Anh Hoàng cùng đội ngũ y tế, gương mặt tái nhợt vì bàng hoàng, đã lao vào hiện trường, vội vã lo liệu cho Hồng Liên, đưa cô gái tội nghiệp lên cáng, cơ thể đã lạnh ngắt. Kim Anh, trong cơn sốc nặng, nước mắt hòa lẫn mưa, không ngừng thốt lên những lời xin lỗi vô vọng, cũng được dìu đi, như một linh hồn lạc lối. Nhưng Thanh Long, bóng hình anh đã tan biến vào màn đêm, như một ảo ảnh, chỉ để lại một khoảng trống lạnh lẽo và một lời thề báo thù kinh hoàng, cùng một năng lượng đang bùng nổ, sẵn sàng thiêu rụi bất cứ thứ gì dám cản đường anh.

Ở Thiên Hải này, giờ đây, anh chính là luật. Và luật của anh, sẽ là sự hủy diệt dành cho những kẻ dám chạm vào người của anh. Hồng Liên đã hy sinh, và cái giá cho sự hy sinh đó sẽ là một cơn ác mộng kinh hoàng cho Trần Đức Hùng.

***

Bãi đỗ xe ngầm Bệnh Viện Bạch Mai chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng máy điều hòa trung tâm rù rì và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một đường ống vỡ nào đó, tạo nên một bản giao hưởng cô độc. Ánh đèn huỳnh quang mờ ảo trên trần hắt xuống những cột bê tông xám xịt, vẽ nên những vệt sáng tối loang lổ, giống như những vết thương hằn sâu trên da thịt thành phố. Mùi khói xe, dầu mỡ cũ kỹ và bụi bặm đặc quánh trong không khí lạnh lẽo, xen lẫn với một mùi tanh nồng nhàn nhạt, mùi máu còn vương vấn trong tâm trí Thanh Long, dù thể xác anh đã rời xa hiện trường đau thương. Anh Long đã biến mất khỏi con hẻm đó, nhưng không phải để trốn chạy, mà để tìm một nơi chốn mà nỗi đau và sự phẫn nộ có thể bùng nổ mà không gây hại cho những người xung quanh.

Anh đứng giữa mê cung bê tông, thân hình cao lớn như tạc tượng, bất động như một bức tượng đá cẩm thạch trong bóng tối. Chiếc áo sơ mi trắng đã nhuộm một mảng máu đỏ thẫm nơi lồng ngực, nơi anh đã ôm Hồng Liên trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời cô. Máu cô đã thấm vào da thịt anh, lạnh lẽo và đau đớn, như một vết sẹo vĩnh viễn khắc sâu trong trái tim. Đôi mắt anh, vốn sâu thẳm và sắc sảo, giờ đây đỏ rực như máu, phát ra thứ ánh sáng ma mị trong bóng tối, như hai đốm lửa địa ngục đang cháy. Gương mặt góc cạnh của anh hóa đá, không còn chút biểu cảm nào ngoài sự thống khổ tột cùng và một cơn thịnh nộ lạnh lẽo đến tận xương tủy. Mái tóc đen dày rũ xuống trán, ướt đẫm mồ hôi và nước mưa còn vương lại.

Nỗi đau mất mát, sự bất lực khi chứng kiến người mình trân trọng ra đi, tất cả hòa quyện thành một cơn sóng thần cảm xúc, cuồn cuộn dâng trào trong lồng ngực Thanh Long. Anh đã từng trải qua mất mát, từng đối mặt với cái chết, nhưng cái chết của Hồng Liên, một người con gái mạnh mẽ, kiên cường, đã hy sinh để bảo vệ đồng đội, đã đánh thức một con quỷ dữ tàng ẩn sâu trong anh. Anh gầm lên, một tiếng gầm rú không thành tiếng, chỉ là một âm thanh xé nát cổ họng, một sự bùng nổ của nỗi đau không thể chịu đựng.

"Hồng Liên... không!" Giọng anh khàn đặc, vỡ vụn, như tiếng thủy tinh vỡ. Anh không thể tin được. Cô gái ấy, với nụ cười kiên định và ánh mắt rực lửa, đã ra đi, chỉ vì anh. "Ta sẽ... xé xác chúng!" Lời thề được thốt ra từ tận cùng địa ngục của trái tim anh, không phải bằng âm thanh, mà bằng một luồng năng lượng đen tối, dữ dội bắt đầu cuộn trào quanh cơ thể anh.

Luồng khí đen cuộn xoáy, mạnh mẽ đến mức không khí xung quanh dường như bị bóp méo. Những bóng đèn huỳnh quang trên trần nhấp nháy liên tục, rồi vụt tắt từng cái một, khiến không gian chìm vào bóng tối sâu hơn. Sàn nhà bê tông bắt đầu rung chuyển nhè nhẹ, như thể có một trận động đất nhỏ đang diễn ra. Mùi ozone nồng nặc lan tỏa, báo hiệu một sự thay đổi mạnh mẽ trong năng lượng. Đó là một sức mạnh nguyên thủy, hoang dã, không thể kiểm soát, đang được giải phóng từ sâu thẳm con người Thanh Long, được tôi luyện bởi nỗi đau và sự phẫn nộ.

Kim Anh, bằng một cách nào đó, đã tìm thấy anh. Cô đã được đưa đi, nhưng nỗi ám ảnh về nụ cười cuối cùng của Hồng Liên, và hình ảnh Thanh Long biến mất vào màn đêm, đã khiến cô không thể yên lòng. Bằng một ý chí kiên cường ẩn sau vẻ ngoài yếu đuối, cô đã thoát khỏi sự chăm sóc của Anh Hoàng và tìm đến đây, như bị một sợi dây vô hình dẫn lối. Cô bước vào bãi đỗ xe, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó.

Thanh Long, không còn là Thanh Long mà cô từng biết. Anh là một cơn bão tố, một ngọn núi lửa đang phun trào. Cô cảm nhận được luồng năng lượng đáng sợ đó, nó ép chặt lồng ngực cô, khiến cô khó thở. Dù cách anh một khoảng, cô vẫn cảm thấy sự lạnh lẽo và sức mạnh hủy diệt tỏa ra từ anh. Nó không phải là một sức mạnh siêu nhiên thường thấy, mà là sự bùng nổ của bản năng sinh tồn, của ý chí báo thù, được khuếch đại lên gấp ngàn lần.

"Thanh Long, bình tĩnh lại... anh phải sống..." Giọng Kim Anh run rẩy, lạc đi trong không khí căng thẳng. Nước mắt cô vẫn lăn dài trên má, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi và kiệt sức. Cô quỳ gục xuống sàn bê tông lạnh ngắt, cố gắng bò về phía anh, một tay run rẩy đưa ra như muốn chạm vào, muốn níu kéo anh về thực tại.

Nhưng khi bàn tay cô chạm đến vùng không khí xung quanh Thanh Long, một lực vô hình mạnh mẽ đã đẩy cô văng ra. Cô ngã dúi dụi, cảm thấy lồng ngực mình như bị một cú đấm vô hình giáng xuống. Thanh Long không hề quay đầu lại, không hề nhìn cô. Đôi mắt đỏ rực của anh vẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang nhìn xuyên qua màn đêm, xuyên qua cả không gian và thời gian, tìm kiếm một kẻ thù vô hình. Anh gầm gừ một lần nữa, lời nói gần như là một tiếng rít, "Không... ai... có thể... cản... ta!"

Sâu trong bóng tối, cách đó hàng cây số, Thợ Săn đang ẩn mình trong một căn cứ tạm bợ, hắn bất giác rùng mình. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, một luồng khí tức hung bạo, đáng sợ mà hắn chưa từng cảm nhận được, đang bùng nổ từ một nơi nào đó trong thành phố. Hắn liếc nhìn Trần Đức Hùng, kẻ đang ngồi trên ghế bành với vẻ mặt tự mãn. Hắc Ưng vẫn chưa biết hắn đã đánh thức thứ gì.

"Thằng khốn... mày đã đánh thức một con quỷ," Thợ Săn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ lo lắng hiếm thấy. Hắn biết, kể cả hắn, cũng không muốn đối đầu với cái sức mạnh đó. Nó không phải là võ thuật, cũng không phải là công nghệ. Nó là một cái gì đó nguyên thủy hơn, tàn bạo hơn, một cơn thịnh nộ đã vượt qua mọi giới hạn của con người.

Thanh Long không hề hay biết về sự lo lắng của Thợ Săn. Anh chìm đắm trong cơn bão của chính mình. Nỗi đau đã được nén lại, chuyển hóa thành một ngọn lửa đen, thiêu đốt mọi thứ. Anh cảm nhận được từng mạch máu trong cơ thể đang giãn nở, từng tế bào đang được tái tạo, mạnh mẽ hơn, nhanh nhẹn hơn. Cơn thịnh nộ không làm anh mất đi lý trí, ngược lại, nó khiến trí tuệ anh trở nên sắc bén một cách đáng sợ, mọi tính toán đều nhanh hơn, chính xác hơn. Mỗi nhịp đập của trái tim anh giờ đây không còn là sự đau đớn, mà là sự thúc giục của ý chí báo thù. "Trần Đức Hùng... mày sẽ phải trả giá... gấp vạn lần!" Lời thề đó không còn là tiếng gầm gừ, mà là một mệnh lệnh khắc sâu vào linh hồn anh, vào từng thớ thịt, từng dòng máu.

Anh đứng thẳng dậy, đôi mắt đỏ rực quét qua Kim Anh đang run rẩy dưới đất. Ánh mắt đó không còn sự giận dữ, chỉ còn sự lạnh lẽo đến đáng sợ, một quyết tâm sắt đá đến mức không gì lay chuyển được. Kim Anh, trong ánh mắt anh, chỉ là một phần của thế giới, một vật cản tiềm tàng cho con đường báo thù của anh. Thanh Long quay lưng, bước đi chậm rãi nhưng dứt khoát, bóng anh dần chìm vào bóng tối sâu thẳm của bãi đỗ xe, để lại Kim Anh một mình, chìm trong nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Hơi ấm duy nhất trong cuộc đời cô vừa biến mất, thay thế bằng sự lạnh lẽo của một kẻ báo thù.

***

Sáng sớm hôm sau, căn hộ bí ẩn ở Chung Cư Thiên Phúc chìm trong một không khí u ám, nặng nề. Mưa phùn vẫn lất phất bên ngoài cửa sổ, tiếng còi xe và tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, như những âm thanh từ một thế giới khác. Bên trong, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn trà, hòa quyện với mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với bầu không khí căng như dây đàn.

Thanh Long ngồi bất động trên chiếc ghế bành da, lưng thẳng tắp, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Anh không ăn, không ngủ, không chớp mắt. Cả đêm qua, anh đã chìm đắm trong một trạng thái thiền định kỳ lạ, nơi nỗi đau và sự phẫn nộ không ngừng tuôn chảy, được chuyển hóa thành năng lượng. Anh cảm nhận được dòng năng lượng đặc biệt trong cơ thể đang lưu chuyển mạnh mẽ hơn bao giờ hết, từng thớ cơ bắp, từng tế bào thần kinh đều được kích hoạt, tăng cường. Đó không phải là sự tu luyện thông thường, mà là một quá trình biến đổi đau đớn, khi tâm hồn anh trở nên chai sạn, cứng rắn hơn, và cơ thể anh trở thành một cỗ máy hoàn hảo cho mục tiêu duy nhất: báo thù.

Gương mặt anh vẫn góc cạnh, sống mũi cao, đôi môi mỏng mím chặt đến trắng bệch. Làn da ngăm khỏe khoắn giờ đây có vẻ tái đi một chút, nhưng ánh sáng trong đôi mắt anh thì rực cháy hơn bao giờ hết. Chúng không còn là màu đỏ rực của cơn thịnh nộ ban đầu, mà là một màu vàng kim lạnh lẽo, sắc bén, như ánh mắt của một mãnh thú đang rình mồi. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ quyền lực đáng sợ.

Kim Anh, sau khi được Anh Hoàng đưa về và chăm sóc y tế, đã kiên quyết tìm đến căn hộ này. Cô không thể để anh một mình. Nỗi ân hận và tội lỗi vẫn gặm nhấm trái tim cô, khiến cô không thể ngừng lo lắng cho anh. Cô bước vào căn phòng, cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo và áp lực vô hình tỏa ra từ Thanh Long. Nó không còn là sự bùng nổ hoang dã như đêm qua, mà là một sự kiểm soát hoàn hảo, một năng lượng tĩnh lặng nhưng chết chóc.

Cô tiến đến gần anh, từng bước chân nặng trĩu. Mái tóc ngắn cá tính của cô giờ đây rũ rượi, đôi mắt nâu sáng sưng húp vì khóc. Cô mặc một bộ đồ ngủ đơn giản, cơ thể vẫn còn run rẩy. “Thanh Long… em xin lỗi… đừng tự hành hạ mình nữa,” cô thì thào, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức. Cô quỳ xuống bên cạnh anh, tựa đầu vào đầu gối anh, như một đứa trẻ lạc lối tìm kiếm sự an ủi.

Thanh Long khẽ cựa mình, đôi mắt vàng kim lạnh lẽo từ từ liếc xuống nhìn cô. Ánh nhìn đó không mang chút tình cảm nào, chỉ có sự trống rỗng và một tia sáng tính toán. "Không cần... lời xin lỗi." Giọng anh trầm ấm, nhưng giờ đây lại mang một âm sắc lạnh lẽo, khô khốc, như tiếng đá cọ xát vào nhau. "Chỉ cần... máu."

Kim Anh rùng mình. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt anh, cố gắng tìm kiếm chút Thanh Long ấm áp, đa tình mà cô từng biết. Nhưng không có gì ngoài sự lạnh lẽo. Cô đưa tay lên, muốn chạm vào gương mặt anh, muốn vuốt ve để anh cảm nhận được sự hiện diện của cô, sự lo lắng của cô. Nhưng khi ngón tay cô chỉ còn cách má anh vài phân, một luồng điện nhẹ nhàng, vô hình đã truyền đến, khiến cô giật mình rụt tay lại. Nó không gây đau đớn, nhưng lại là một lời cảnh báo rõ ràng: đừng chạm vào anh lúc này.

"Anh không sao chứ?" Kim Anh cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù trái tim cô đang đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm nhận được sự gia tăng năng lượng trong anh, một điều gì đó vượt ngoài khả năng lý giải của cô.

Thanh Long không trả lời. Anh nhắm mắt lại, rồi mở ra. Ánh vàng kim trong mắt anh dường như càng thêm rực rỡ. "Kế hoạch đã sẵn sàng." Giọng anh vẫn lạnh lùng, nhưng giờ đây lại mang theo một sự quyết đoán đến đáng sợ. "Hắn sẽ không ngờ."

Kim Anh biết anh đang nói về ai. Trần Đức Hùng. Cô cũng biết, Thanh Long của bây giờ không còn là người đàn ông có thể bị thuyết phục bằng lời nói. Anh đã vượt qua một giới hạn nào đó, trở thành một cỗ máy báo thù không ngừng nghỉ. "Em... em sẽ giúp anh," cô thì thầm, dù biết rằng những gì anh sắp làm sẽ vô cùng tàn khốc. Nỗi sợ hãi trong cô bị lấn át bởi tình yêu và sự trung thành, cũng như khát khao chuộc lỗi.

Thanh Long không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một động tác gần như không thể nhận ra. Anh đứng dậy, thân hình cao lớn của anh che khuất ánh sáng từ cửa sổ, tạo nên một cái bóng khổng lồ bao trùm lấy Kim Anh. Anh không quay lại nhìn cô, chỉ lặng lẽ bước ra khỏi căn hộ, để lại mùi hương trầm hương và hoa lài hòa quyện với mùi ozone nhẹ nhàng, một dấu vết của năng lượng bùng nổ vừa được kiểm soát. Cánh cửa gỗ đóng lại sau lưng anh, tách biệt cô với một con người đã hoàn toàn thay đổi. Kim Anh biết, một trận chiến tổng lực, tàn khốc và không khoan nhượng, đã chính thức bắt đầu.

***

Tập Đoàn Thiên Khải, tòa nhà chọc trời bằng kính và thép sừng sững giữa trung tâm Thiên Hải, giờ đây lại mang một vẻ u ám, lạnh lẽo đến kỳ lạ. Bầu trời bên ngoài âm u, gió mạnh rít qua các khe cửa kính, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của linh hồn. Bên trong phòng họp trên tầng cao nhất, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng máy chủ vận hành rù rì, tiếng gõ phím lạch cạch từ các phòng ban khác vọng lại, cùng tiếng điện thoại reo thỉnh thoảng, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự im lặng đáng sợ đang bao trùm căn phòng. Mùi điều hòa không khí lạnh lẽo, mùi cà phê nồng nặc và mùi mực in mới hòa quyện, tạo nên một hỗn hợp khô khan, ngột ngạt.

Thanh Long bước vào phòng họp, không một tiếng động. Anh mặc một bộ vest đen may đo tinh tế, ôm sát lấy thân hình săn chắc, cân đối của anh. Chiếc áo sơ mi lụa bên trong cũng màu đen, không một nếp nhăn. Ngoại hình anh vẫn hoàn hảo, lịch lãm, nhưng khí chất tỏa ra từ anh lại hoàn toàn khác biệt. Đôi mắt vàng kim lạnh lẽo của anh quét qua từng gương mặt đang ngồi xung quanh bàn họp lớn. Không còn sự đau khổ, không còn sự đa tình thường thấy, chỉ còn lại sự lạnh lùng, quyết đoán và một ý chí sắt đá đến đáng sợ. Gương mặt anh như được tạc từ băng đá, không chút cảm xúc. Thiên Long Ấn trên tay anh, bình thường chỉ là một món trang sức quyền lực, giờ đây dường như cũng phát ra một ánh sáng mờ nhạt, lạnh lẽo, phản chiếu sự tàn khốc trong đôi mắt anh.

Mỹ Ngọc ngồi thẳng tắp, ánh mắt phượng sắc bén của cô nhìn thẳng vào Thanh Long, vẻ mặt nghiêm trọng. Cô mặc một bộ suit công sở hiện đại, tôn lên vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa. Cô đã nghe tin về Hồng Liên, và cô hiểu, Thanh Long bây giờ đã hoàn toàn khác. Bên cạnh cô là Lâm Phong, gầy gò, đeo kính cận, vẫn chiếc áo hoodie quen thuộc, nhưng ánh mắt lanh lợi của anh giờ đây lại vô cùng nghiêm túc và tập trung. Anh Hoàng, người trợ lý trung thành, đứng phía sau Thanh Long, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ chuyên nghiệp, giờ đây còn pha thêm chút lo lắng. Tất cả đều cảm nhận được luồng khí tức thay đổi đáng sợ từ người đàn ông này.

Thanh Long không nói nhiều. Anh đứng giữa phòng, ánh mắt quét qua từng người, như thể đang đánh giá, đang đo lường. "Từ giờ phút này," giọng anh vang lên, trầm thấp, rõ ràng, nhưng lại mang một sức nặng kinh hoàng, "Hắc Ưng không còn chỗ đứng trong thành phố này."

Anh dừng lại, để lời nói của mình thấm sâu vào không khí. "Kẻ nào đứng về phía chúng, đều sẽ phải trả giá."

Mỹ Ngọc là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. "Dạ rõ, thưa sếp. Chiến lược thâu tóm đã sẵn sàng." Giọng cô dứt khoát, không chút do dự. Cô hiểu rõ sự tàn khốc trong mệnh lệnh của Thanh Long, và cô sẵn sàng thực hiện nó. Ngay lập tức, cô quay sang chiếc máy tính bảng trước mặt, những ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình, bắt đầu gửi đi những lệnh giao dịch, những cuộc gọi chiến lược. Thị trường chứng khoán Thiên Hải sắp phải trải qua một cơn bão kinh hoàng.

Lâm Phong đẩy gọng kính, ánh mắt lóe lên vẻ hứng thú lạnh lẽo. "Hệ thống của chúng đã bị xâm nhập, thưa sếp. Chỉ chờ lệnh." Anh nói, giọng vẫn tự nhiên, nhưng ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối vào khả năng của mình. Thanh Long gật đầu. Đó là tín hiệu. Ngay lập tức, những ngón tay Lâm Phong bay lượn trên bàn phím, hàng loạt cửa sổ mã lệnh xanh lè hiện lên trên màn hình lớn phía trước, những dòng code chạy như thác đổ. Anh đang phát động một cuộc tấn công mạng quy mô lớn, nhằm vào hệ thống tài chính, truyền thông và thông tin của Hắc Ưng, làm tê liệt mọi hoạt động của chúng.

Anh Hoàng tiến lên một bước. "Các đội hành động đã vào vị trí, thưa sếp. Chỉ cần ngài ra hiệu lệnh." Giọng anh nghiêm túc, hiệu quả. Anh hiểu rõ tính chất khẩn cấp và mức độ tàn khốc của những mệnh lệnh sắp tới. Thanh Long không nói gì thêm, chỉ khẽ nhếch môi, tạo thành một nụ cười lạnh lẽo, vô cùng đáng sợ. Đó là tín hiệu.

Anh Hoàng lập tức rút điện thoại, những cuộc gọi được thực hiện nhanh chóng, dứt khoát. Các đội hành động trong thế giới ngầm, những kẻ đã từng là đối thủ hoặc đồng minh, giờ đây đều phải cúi đầu trước sức mạnh tuyệt đối của Thanh Long. Những cuộc thanh trừng bắt đầu, những địa điểm kinh doanh phi pháp của Hắc Ưng bị tấn công dồn dập, những kẻ tay sai bị bắt giữ hoặc loại bỏ không thương tiếc.

Trên màn hình lớn trong phòng họp, các biểu đồ chứng khoán của các công ty liên quan đến Hắc Ưng bắt đầu lao dốc không phanh. Các trang tin tức giả mạo, những thông tin bất lợi về tập đoàn Hắc Ưng và Trần Đức Hùng liên tục được tung ra, gây hoang mang dư luận. Hệ thống liên lạc nội bộ của Hắc Ưng bị tê liệt, các máy chủ bị đánh sập, dữ liệu bị đánh cắp. Cuộc tấn công diễn ra đồng bộ, mạnh mẽ và không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào.

Thanh Long đứng đó, đôi mắt vàng kim lạnh lẽo quan sát tất cả. Anh không còn cảm thấy nỗi đau, không còn cảm thấy hối hận. Chỉ còn lại một mục tiêu duy nhất, và anh sẽ đạt được nó bằng mọi giá. Anh cảm nhận được hương vị của quyền lực, thứ quyền lực tuyệt đối đang được khai thác từ nỗi đau tột cùng, và nó khiến anh say. Say trong cơn cuồng nộ báo thù.

Trong một biệt thự xa hoa ở ngoại ô, Trần Đức Hùng đang nhâm nhi ly rượu vang đỏ, vẻ mặt tự mãn sau khi nhận được báo cáo về cái chết của Hồng Liên. Hắn nghĩ rằng mình đã nắm chắc phần thắng, đã khiến Thanh Long phải quỳ gối. Nhưng đột nhiên, điện thoại của hắn reo vang liên tục, những cuộc gọi khẩn cấp từ các bộ phận, các chi nhánh. Màn hình máy tính bảng của hắn nhấp nháy, hiển thị những con số đỏ lòm trên thị trường chứng khoán. "Chuyện gì đang xảy ra?!" Hắn gầm lên, gương mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây biến dạng vì kinh ngạc và tức giận. "Thằng khốn Thanh Long... mày dám!"

Thợ Săn, đứng lặng lẽ phía sau, khẽ nhếch môi. Hắn đã biết trước điều này. Con quỷ đã thức tỉnh. Và Thiên Hải, chuẩn bị chìm trong biển máu. Thanh Long, với đôi mắt vàng kim lạnh lẽo và trái tim hóa đá, đã chính thức phát động tổng phản công. Đây sẽ là cuộc chiến cuối cùng, và không ai có thể đoán trước được cái giá phải trả.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ