Thiên địa mỹ nhân
Chương 174

Bông Hồng Đẫm Máu: Lời Thề Báo Thù

3151 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự hy sinh anh dũng của Hồng Liên, một đồng minh thân cận của Thanh Long, trong cuộc chiến chống lại Hắc Ưng.,Làm nổi bật nỗi đau, sự mất mát tột cùng của Thanh Long, đẩy anh vào trạng thái giận dữ và quyết tâm báo thù không gì lay chuyển.,Tăng cường cao trào của arc, cho thấy sự tàn nhẫn của Trần Đức Hùng và cái giá phải trả cho cuộc chiến quyền lực.,Khẳng định Thanh Long đang phải đối mặt với những thử thách sinh tử ngay cả trong giai đoạn xây dựng đế chế (1 năm trước), định hình con người anh sau này.,Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 173 và đặt nền móng cho cuộc đối đầu cuối cùng với Trần Đức Hùng.
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên, Kim Anh, Thợ Săn (Kẻ Sát Thủ), Trần Đức Hùng (Hắc Ưng), Anh Hoàng, Lâm Phong
Mood: Gay cấn, kịch tính, bi thương, đau đớn, phẫn nộ, quyết tâm.
Kết chương: [object Object]

Màn đêm bao phủ Thiên Hải như một tấm màn nhung đen kịt, nặng trĩu hơi nước và nỗi bất an. Hơi lạnh từ cơn mưa dai dẳng thấm vào từng thớ thịt, len lỏi qua từng con hẻm, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của những góc phố cũ kỹ. Kim Anh bước đi, đôi giày cao gót khẽ khàng gõ nhịp trên nền đất ướt át của Hẻm Cụt Số 13, một nơi mà ánh sáng của đô thị phồn hoa dường như đã lãng quên. Từng bước chân của cô như đang dấn sâu vào một mê cung tối tăm, nơi những bức tường gạch cũ kỹ lấm lem rêu phong và những hình vẽ graffiti nguệch ngoạc trở thành nhân chứng câm lặng cho một định mệnh đang chờ đợi. Mùi rác thải, cống rãnh và đất ẩm quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự mục ruỗng, gợi lên cảm giác ngột ngạt, khó chịu. Cô biết mình đang làm mồi nhử, một con mồi thơm ngon giữa bầy sói đói khát, nhưng sự kiên định trong ánh mắt cô không hề nao núng.

“Hắc Ưng... mày sẽ phải trả giá.” Kim Anh thì thầm trong lòng, giọng nói nội tâm của cô vang vọng giữa tiếng gió rít nhẹ và tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những ống cống rò rỉ. Hơi thở cô khẽ run, không phải vì lạnh, mà vì một sự hồi hộp xen lẫn sợ hãi đang dâng trào. Cô cảm nhận được sự im lặng đáng sợ của con hẻm, sự tĩnh lặng trước cơn bão. Từng giác quan của cô căng ra, chờ đợi. Cô ngước nhìn lên bầu trời đen kịt, những đám mây nặng nề che lấp cả ánh trăng, chỉ còn lại những tia sáng mờ nhạt từ những ngọn đèn đường xa xăm hắt vào, tạo nên những cái bóng ma quái nhảy múa trên tường.

Ẩn mình trong bóng tối, cách Kim Anh không xa, Hồng Liên lướt đi như một cái bóng không trọng lượng. Chiếc mũ lưỡi trai và chiếc áo khoác tối màu giúp cô hòa mình hoàn toàn vào màn đêm, chỉ có đôi mắt sắc lạnh là không ngừng quét qua từng ngóc ngách, từng khe hở. Cô như một con báo săn mồi, sẵn sàng vồ lấy bất cứ mối hiểm nguy nào dám bén mảng. Từ khi Kim Anh rời khỏi quán cà phê, Hồng Liên đã theo sát cô từng bước, không bỏ sót một chi tiết nào. Cô biết Kim Anh đang làm gì, và cô cũng biết cái giá phải trả cho hành động liều lĩnh này có thể là gì.

“Cẩn thận, có động tĩnh.” Giọng Hồng Liên khẽ khàng vang lên trong tai nghe của Thanh Long, mang theo một sự căng thẳng tột độ. Cô cảm nhận được sự thay đổi tinh vi trong không khí, một sự rung động nhẹ mà chỉ những kẻ đã sống và chết nhiều lần mới có thể nhận ra. Tiếng chuột chạy loạn xạ dưới chân, tiếng mèo hoang gầm gừ đâu đó trong bóng tối, tất cả đều tạo nên một bức tranh âm thanh hỗn loạn, nhưng cũng đầy điềm báo. Tay cô siết chặt Dạ Ảnh Dao giấu trong ống tay áo, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền sự tự tin vào từng mạch máu. "Kim Anh, cô ấy quá liều lĩnh," Hồng Liên thầm nghĩ, nhưng không một lời trách cứ nào thoát ra khỏi suy nghĩ ấy. Cô hiểu cho quyết định của Kim Anh, hiểu cho sự tuyệt vọng khi bị dồn vào đường cùng. Và hơn hết, cô hiểu rõ nhiệm vụ của mình.

Trong một căn phòng bí mật tại trụ sở Thiên Khải, Thanh Long đang dán mắt vào màn hình máy tính, những đường kẻ xanh mờ ảo vẽ lên bản đồ số của Hẻm Cụt Số 13. Linh cảm bất an đang bủa vây anh từ lúc Kim Anh quyết định thực hiện kế hoạch điên rồ của mình. Giọng Hồng Liên qua tai nghe như một nhát dao cứa vào sự lo lắng của anh. Anh có thể nghe thấy cả tiếng thở dốc nhẹ của cô, tiếng gió rít qua micro, và những âm thanh lập bập không rõ ràng từ con hẻm.

“Lâm Phong, vị trí Thợ Săn!” Giọng Thanh Long trầm thấp, mang theo một sự căng thẳng tột độ, nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc. Anh đang cố gắng điều khiển mọi thứ từ xa, nhưng cảm giác bất lực gặm nhấm từng tế bào. Đôi mắt anh sắc sảo như chim ưng, quét qua từng pixel trên màn hình, như muốn xuyên thủng không gian để có thể đích thân bảo vệ Kim Anh và Hồng Liên. Anh biết Hắc Ưng sẽ không bỏ qua cơ hội này, và cái bẫy đã được giăng ra một cách tinh vi. “Hắn đang ở đâu? Tao muốn một vị trí chính xác!” anh gằn giọng.

Lâm Phong, với khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, đang thao tác điên cuồng trên bàn phím. Tiếng gõ phím lạch cạch vang lên liên tục trong căn phòng tĩnh lặng. “Sếp, tín hiệu của Thợ Săn đang di chuyển… Hắn đang tiến vào Hẻm Cụt Số 13 từ hướng Đông! Có vẻ như hắn đã đợi sẵn ở đó.” Giọng Lâm Phong run rẩy, cho thấy sự căng thẳng tột độ.

Thanh Long nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Hắn ta đã chờ đợi. Hắn ta đã dự đoán được bước đi này. Sự ranh mãnh của Trần Đức Hùng quả nhiên không thể xem thường. Anh mở mắt ra, ánh mắt anh giờ đây đã ngập tràn sự lạnh lẽo. “Anh Hoàng, chuẩn bị xe. Vận tốc tối đa. Chúng ta sẽ đến đó ngay lập tức.” Anh ra lệnh, giọng nói dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự kháng cự nào.

Anh Hoàng, người luôn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, giờ đây cũng không giấu được sự lo lắng. “Vâng, sếp. Xe đã sẵn sàng.” Anh lập tức chạy đi, để lại Thanh Long một mình trong căn phòng, với màn hình máy tính hiển thị những chấm đỏ đang từ từ siết chặt vòng vây quanh một chấm xanh nhỏ bé – Kim Anh. Thanh Long cảm thấy một cơn giận dữ âm ỉ bắt đầu nhen nhóm trong lồng ngực, một ngọn lửa báo hiệu cơn bão sắp sửa bùng lên.

Kim Anh tiếp tục bước đi, nhưng bước chân cô đã chậm lại, như thể đang kéo dài những khoảnh khắc cuối cùng của sự yên bình. Cô cảm nhận được những ánh mắt đang dán chặt vào mình, những cái nhìn lạnh lẽo từ trong bóng tối. Mùi máu tươi phảng phất đâu đó trong không khí ẩm ướt, hay chỉ là do nỗi sợ hãi đang vẽ nên trong tâm trí cô? Cô không biết, nhưng cô đã sẵn sàng. Cô nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi ẩm mốc và kim loại, nuốt xuống nỗi sợ hãi đang trỗi dậy. Khi cô mở mắt ra, ánh mắt cô đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Cô không phải là một chiến binh, nhưng cô là một luật sư, và cô biết cách chiến đấu theo cách riêng của mình.

Bỗng nhiên, một âm thanh xẹt qua không khí, như một lưỡi dao vô hình cắt ngang sự tĩnh lặng. Hồng Liên lập tức phản ứng, cô lao ra khỏi bóng tối, chặn đứng một bóng người đang lao tới Kim Anh từ một con hẻm nhỏ. “Ngươi ngăn được ta sao?” Giọng Thợ Săn lạnh lùng vang lên, không chút cảm xúc, như một cỗ máy giết người hoàn hảo. Hắn đứng đó, cao ráo, nhanh nhẹn, trong bộ đồ đen bó sát, ánh mắt sắc như dao găm dưới vành mũ lưỡi trai thấp. Hắn ta không hề che giấu sự hiện diện của mình nữa, và phía sau hắn, ít nhất năm, sáu bóng đen khác đang từ từ hiện ra, tay lăm lăm vũ khí lạnh lẽo. Vòng vây đã siết chặt.

Hồng Liên đứng chắn trước Kim Anh, Dạ Ảnh Dao trong tay cô phản chiếu ánh sáng mờ ảo của đêm mưa. Gương mặt cô vẫn lạnh lùng, nhưng trong đôi mắt đen láy ấy, một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy. “Không một ai được chạm vào cô ấy!” Giọng cô gằn lên, từng chữ như những viên đạn xuyên phá không khí. Cô không phải là kẻ nói nhiều, và lời nói của cô thường đi kèm với hành động.

Và cô đã hành động. Hồng Liên lao vào nhóm sát thủ như một cơn lốc xoáy. Dạ Ảnh Dao trong tay cô biến thành những đường kiếm tử thần, sắc bén và không thể đoán trước. Cô di chuyển linh hoạt, né tránh những đòn tấn công từ mọi phía, đồng thời tung ra những cú đá, cú đấm hiểm hóc. Từng động tác của cô đều là sự kết hợp hoàn hảo giữa sức mạnh và sự tinh tế, mỗi cú ra đòn đều nhắm vào những điểm yếu chí mạng. Máu bắn tung tóe trong không khí ẩm ướt, hòa lẫn với những tiếng rên rỉ đau đớn của các sát thủ. Cô hạ gục từng tên một, như một vũ công của tử thần, nhưng đôi mắt cô vẫn không rời khỏi Thợ Săn, kẻ chủ chốt đang đứng khoanh tay quan sát.

Kim Anh, bị đẩy lùi về phía tường gạch ẩm ướt, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Cô chưa từng thấy Hồng Liên chiến đấu điên cuồng đến vậy. Tiếng dao găm xé gió, tiếng va chạm của vũ khí, tiếng thở dốc nặng nề của Hồng Liên và những tiếng thét đau đớn của kẻ địch tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. “Hồng Liên, cẩn thận!” Cô thét lên, giọng nói nghẹn ngào vì sợ hãi và bất lực. Cô muốn giúp, nhưng cô biết mình chỉ là gánh nặng. Cô chỉ có thể lùi lại, cầu nguyện và nhìn đồng đội của mình chiến đấu. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cô, không chỉ vì sợ hãi, mà còn vì cảm giác tội lỗi đang dâng lên. Cô là nguyên nhân của tất cả.

Thợ Săn vẫn đứng đó, đôi mắt lạnh lùng theo dõi từng cử động của Hồng Liên. Hắn ta không vội vã, như một con nhện đang chờ con mồi kiệt sức. Hắn đã thấy đủ. Hắn nhận ra Hồng Liên không phải là một đối thủ tầm thường, kỹ năng của cô vượt xa những sát thủ thông thường mà hắn thường sử dụng. Nhưng hắn cũng nhận ra, cô đang kiệt sức. Hắn ta là một chuyên gia trong việc khai thác điểm yếu. Hắn chờ đợi một khoảnh khắc, một sai lầm nhỏ nhất.

Xa xa, tiếng còi xe cảnh sát vang lên yếu ớt, lẫn vào tiếng mưa và tiếng gió. Không phải cảnh sát thật, Thanh Long đã cử Anh Hoàng tạo ra sự nhiễu loạn để thu hút sự chú ý. Nhưng nó cũng là dấu hiệu cho biết thời gian đang cạn dần.

Thanh Long, như một con dã thú bị thương, đang phóng xe với tốc độ điên cuồng trên những con đường ẩm ướt của Thiên Hải. Ánh đèn đường lướt qua như những vệt sáng ma mị. Từ tai nghe, anh nghe thấy tiếng chiến đấu ngày càng dữ dội. Trái tim anh thắt lại, linh cảm bất an biến thành một nỗi sợ hãi tột độ. Anh Hoàng, ngồi ghế phụ, mặt trắng bệch. “Sếp… Hồng Liên đang gặp nguy hiểm thực sự. Cô ấy đang bị dồn ép!”

“Đ* mẹ!” Thanh Long gầm lên, siết chặt vô lăng, đôi mắt anh đỏ ngầu. “Nhanh hơn nữa! Nhanh hơn nữa!” Anh đạp ga hết cỡ, chiếc xe lao đi như một mũi tên xé gió, bất chấp những quy tắc giao thông, bất chấp mọi nguy hiểm. Anh cảm thấy một luồng năng lượng nóng rực đang cuộn trào trong cơ thể, một cơn giận dữ nguyên thủy đang bị kìm nén. Anh phải đến đó. Anh phải bảo vệ họ.

Trong Hẻm Cụt Số 13, Hồng Liên đã thấm mệt. Cô đã hạ gục ba tên sát thủ, nhưng những tên còn lại vẫn dai dẳng. Thợ Săn cuối cùng cũng hành động. Hắn ta lao vào, tốc độ kinh hoàng, mục tiêu không phải là Hồng Liên, mà là Kim Anh. Hắn muốn buộc Hồng Liên phải phân tâm. Hồng Liên, trong một khoảnh khắc chần chừ, đã mắc bẫy. Cô quay người lại, cố gắng chắn cho Kim Anh. Đó chính là khoảnh khắc Thợ Săn chờ đợi.

Ánh chớp lóe lên trong màn đêm ẩm ướt, không phải từ sấm sét, mà từ lưỡi dao sắc lạnh của Thợ Săn. Hắn ra đòn nhanh như cắt, một cú đâm hiểm ác nhắm thẳng vào trái tim Kim Anh. Hồng Liên, với chút sức lực cuối cùng, đã dùng thân mình che chắn cho cô gái kia. Cô không né tránh, không kịp né tránh, hay đúng hơn, cô đã chọn không né tránh. Cô biết, chỉ có một cách để bảo vệ Kim Anh.

Lưỡi dao lạnh lẽo xuyên qua da thịt, qua lớp áo khoác của Hồng Liên, rồi xuyên sâu vào lồng ngực cô. Một tiếng “phập” khô khốc vang lên, chìm vào tiếng mưa phùn lất phất. Máu tươi trào ra, đỏ thẫm trên nền áo tối màu, nóng hổi và tanh nồng. Hồng Liên khụy xuống, nhưng đôi tay cô vẫn ôm chặt lấy Kim Anh, như muốn bảo vệ cô đến hơi thở cuối cùng.

Thanh Long lao đến. Anh thấy cảnh tượng đó. Anh thấy đôi mắt Hồng Liên mờ dần, ánh sáng trong đó đang lịm đi. Anh thấy nụ cười nhẹ cuối cùng trên môi cô, một nụ cười mãn nguyện nhưng cũng đầy bi thương, như thể cô muốn nói lời vĩnh biệt. “Bảo… vệ… cô ấy…” Giọng cô thều thào, yếu ớt, đôi mắt cô hướng về Thanh Long, rồi hoàn toàn vụt tắt. Cô ngã xuống, cơ thể mềm nhũn trong vòng tay Thanh Long.

“HỒNG LIÊN!!!” Thanh Long gầm lên, một tiếng gầm rú đau đớn, xé nát màn đêm, xé nát cả lồng ngực anh. Anh ôm chặt lấy cô, cảm nhận hơi ấm dần rời bỏ cơ thể cô, cảm nhận sự lạnh lẽo của cái chết đang thấm vào từng thớ thịt. Máu Hồng Liên nhuộm đỏ tay anh, nóng bỏng như lửa đốt nhưng lại lạnh lẽo như băng giá. Anh nhìn gương mặt tái nhợt của cô, đôi mắt nhắm nghiền, và một nỗi đau thấu tận xương tủy dâng lên.

Thợ Săn, dù đã hoàn thành nhiệm vụ, cũng cảm nhận được một luồng năng lượng đáng sợ đang bùng nổ từ Thanh Long. Một luồng khí đen cuộn trào quanh anh, đôi mắt anh đỏ rực như máu, phát ra thứ ánh sáng ma mị trong bóng tối. Đó là một sức mạnh nguyên thủy, hoang dã, không thể kiểm soát. Thợ Săn biết, nếu hắn ở lại thêm một giây, hắn sẽ phải trả giá. Hắn không nói một lời, chỉ liếc nhìn Thanh Long bằng ánh mắt vô cảm lần cuối, rồi ra hiệu cho những tên sát thủ còn lại rút lui. Chúng nhanh chóng tan vào bóng đêm, biến mất không dấu vết.

Kim Anh run rẩy, quỵ xuống bên cạnh Thanh Long, nước mắt hòa lẫn mưa, không ngừng tuôn rơi. Cô ôm lấy Hồng Liên, gọi tên cô trong tuyệt vọng. “Hồng Liên… không… không thể nào…” Cảm giác tội lỗi như một mũi khoan xoáy sâu vào trái tim cô, nghiền nát từng mảnh. Cô là nguyên nhân. Chính cô đã đẩy Hồng Liên vào chỗ chết.

Thanh Long vẫn ôm chặt Hồng Liên, đôi mắt đỏ rực của anh nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang nhìn xuyên qua màn đêm, xuyên qua cả không gian và thời gian. Nỗi đau xé nát tâm can anh, nhưng nó nhanh chóng biến thành một cơn thịnh nộ cuồng nộ, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Anh từ từ đặt Hồng Liên xuống nền đất ẩm ướt, nhẹ nhàng như thể cô chỉ đang ngủ. Anh vuốt nhẹ mái tóc ướt đẫm của cô, đôi môi anh mím chặt đến trắng bệch.

Anh đứng dậy. Khuôn mặt anh đã hóa đá, không còn chút cảm xúc nào, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và một quyết tâm sắt đá. Đôi mắt đỏ rực của anh quét qua bóng đêm, như muốn xuyên thủng mọi thứ để tìm kiếm kẻ đã gây ra bi kịch này. “Trần Đức Hùng…” Giọng Thanh Long vang lên, trầm thấp, khàn đặc, nhưng lại mang một sức nặng kinh hoàng, như một lời nguyền rủa từ địa ngục. “Mày sẽ phải trả giá… gấp vạn lần!” Từng chữ như được khắc vào không khí, đọng lại trong màn mưa phùn lất phất.

Kim Anh nức nở, bò đến bên chân anh, cố gắng bám víu lấy anh. “Thanh Long… em xin lỗi… tất cả là lỗi của em…”

Thanh Long cúi xuống nhìn cô, ánh mắt anh vẫn đỏ rực, nhưng không còn sự giận dữ, chỉ còn sự kiên định đến đáng sợ. “Không phải lỗi của em, Kim Anh,” anh nói, giọng anh khàn đặc nhưng rõ ràng. “Là của hắn. Hắn sẽ phải trả giá.” Anh nhẹ nhàng gỡ tay Kim Anh ra, rồi quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại. Bóng anh chìm vào màn mưa, hòa vào bóng đêm Thiên Hải.

Ngay sau đó, tiếng còi xe cấp cứu và xe của Thiên Long vang vọng khắp con hẻm. Anh Hoàng cùng đội ngũ y tế lao vào, gương mặt bàng hoàng. Họ nhanh chóng lo liệu cho Hồng Liên, đưa Kim Anh đi, cô gái vẫn còn đang trong cơn sốc nặng. Nhưng Thanh Long đã biến mất. Bóng lưng anh mang theo sự phẫn nộ tột cùng, một lời thề báo thù kinh hoàng, và một năng lượng đang bùng nổ, sẵn sàng thiêu rụi bất cứ thứ gì dám cản đường anh. Ở Thiên Hải này, giờ đây, anh chính là luật, và luật của anh sẽ là sự hủy diệt dành cho những kẻ dám chạm vào người của anh. Hồng Liên đã hy sinh, và cái giá cho sự hy sinh đó sẽ là một cơn ác mộng kinh hoàng cho Trần Đức Hùng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ