Thiên địa mỹ nhân
Chương 177

Long Thăng Hắc Ưng Diệt: Khúc Ca Hủy Diệt Của Đế Vương

3006 từ
Mục tiêu: Thanh Long trực tiếp đối đầu và tiêu diệt Trần Đức Hùng, chính thức kết thúc đế chế Hắc Ưng.,Khắc họa sự bộc phát sức mạnh vượt trội và sự làm chủ hoàn toàn năng lực đặc biệt của Thanh Long, được tôi luyện từ nỗi đau và lòng căm thù, đặt nền móng cho quyền lực của anh 1 năm trước.,Đánh dấu đỉnh điểm của Arc 'Trận Chiến Cuối Cùng & Thanh Trừng Địa Giới', mang lại cảm giác catharsis cho độc giả sau chuỗi sự kiện căng thẳng diễn ra trong giai đoạn '1 năm trước'.,Thiết lập Thanh Long ở vị thế 'đế vương' quyền lực và tàn khốc của 1 năm trước, đồng thời gieo mầm cho những hệ quả và xung đột nội tâm sau chiến thắng.,Tiếp nối trực tiếp và giải quyết cliffhanger từ Chương 176, duy trì nhịp độ cao trào của mạch truyện.
Nhân vật: Thanh Long, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng), Tùng 'Sẹo', Lâm Phong
Mood: Kịch tính, gay cấn, tàn khốc, cathartic (thanh lọc cảm xúc), trầm lắng sau chiến thắng, pha lẫn cảm giác bất an tiềm ẩn.
Kết chương: [object Object]

***

Màn đêm đã bao phủ hoàn toàn khu biệt thự vùng ngoại ô, nơi từng là biểu tượng cho quyền lực ngầm và sự ngạo mạn của Trần Đức Hùng. Gió đêm mơn man những tán lá cây xanh mướt, mang theo mùi hoa cỏ dại và đất ẩm, tạo nên một khung cảnh yên bình đến nao lòng. Nhưng sự yên bình đó, Thanh Long biết, chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh, che giấu sự thối nát và tội ác. Trong ánh mắt anh, không có một chút bình yên nào, chỉ có sự lạnh lẽo của thép và ngọn lửa căm hờn cháy âm ỉ.

Thanh Long sải bước trên con đường lát đá dẫn vào biệt thự, bộ vest đen được may đo tinh tế ôm sát thân hình cường tráng, không một nếp nhăn. Dưới ánh trăng mờ ảo, làn da ngăm khỏe khoắn của anh ánh lên vẻ bí ẩn, và đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo thường ngày giờ đây lại nhuốm một màu đỏ rực, như hai viên hồng ngọc đang bùng cháy dữ dội. Anh không còn cười nửa miệng đầy mị lực, không còn sự điềm tĩnh thường thấy. Giờ đây, anh là hiện thân của một cơn bão tố, một con rồng thức giấc sau giấc ngủ dài, mang theo sức mạnh hủy diệt.

Hệ thống an ninh tối tân, những bức tường rào cao ngất, cổng tự động bằng sắt rèn tinh xảo – tất cả đều như trò trẻ con trước Thanh Long. Anh không cần phải phá hủy, không cần phải vượt rào. Anh chỉ đơn giản là lướt qua. Một cái chạm nhẹ vào bảng điều khiển, một luồng năng lượng vô hình lan tỏa, và cánh cổng nặng nề tự động hé mở, không một tiếng động. Những camera an ninh hiện đại nhất, được giấu kín trong các bụi cây rậm rạp, chợt tắt ngúm, màn hình giám sát trong phòng điều khiển chớp nháy rồi tối đen như mực.

Bên trong, những vệ sĩ tinh nhuệ, những kẻ đã được Trần Đức Hùng tin tưởng giao phó mạng sống, đang tuần tra. Chúng là những chiến binh dày dạn kinh nghiệm, nhưng trong mắt Thanh Long, chúng chỉ là những con rối yếu ớt, không đáng nhắc tới. Một tên vệ sĩ vạm vỡ, đeo kính nhìn đêm, đang lướt qua khu vườn Nhật Bản được cắt tỉa cầu kỳ. Hắn cảm thấy một luồng gió lạnh buốt lướt qua vai, một mùi hương thoảng qua... mùi của ozone, của một cơn giông sắp đến. Hắn quay phắt lại, nhưng đã quá muộn. Một bóng đen sượt qua, cánh tay rắn chắc của Thanh Long vung lên, một cú đánh nhanh như chớp vào gáy. Tên vệ sĩ chưa kịp phát ra một tiếng kêu nào đã đổ gục xuống, bất tỉnh nhân sự.

Thanh Long di chuyển như một bóng ma, nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp. Anh không để lại dấu vết, không tạo ra một tiếng động thừa thãi. Mỗi bước chân của anh đều vững chãi, mang theo sự quyết đoán tuyệt đối. Dù chỉ có một mình, anh không hề đơn độc. Trong tâm trí anh, hình ảnh Hồng Liên hiện lên rõ nét, nụ cười hiền hậu và ánh mắt trong veo. Cơn đau như xé ruột xé gan vẫn còn đó, nhưng nó không còn khiến anh gục ngã. Nó đã biến thành một nguồn năng lượng vô tận, một ngọn lửa địa ngục thiêu đốt mọi cảm xúc yếu mềm, chỉ còn lại ý chí báo thù mãnh liệt.

"Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," anh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm khàn, như tiếng gầm gừ của một con thú săn mồi. Nhưng giờ đây, "em" không còn là một cá nhân cụ thể, mà là bản thân quyền lực, là sự kiểm soát tuyệt đối, là khả năng hủy diệt mọi thứ cản đường. Và "hương vị" đó, anh biết, giờ đây còn đậm mùi máu, mùi của sự tuyệt vọng, mùi của sự sụp đổ.

Anh lách qua một hành lang lát đá cẩm thạch, nơi những bức tượng cổ điển và tranh vẽ đắt tiền được trưng bày. Mùi nước hoa đắt tiền còn vương vấn trong không khí, nhưng anh chỉ cảm thấy một mùi hôi thối ẩn sâu bên trong, mùi của sự mục nát, của những linh hồn bị chà đạp. Anh dừng lại trước một cánh cửa gỗ lim chạm khắc tinh xảo, nghe ngóng. Bên trong, tiếng nói gào thét của Trần Đức Hùng vọng ra, lẫn với tiếng ly thủy tinh vỡ loảng xoảng. Hắn đang ở đó, đang trải qua những giây phút điên loạn cuối cùng của một kẻ sắp sụp đổ.

Thanh Long không gõ cửa. Anh không cần. Một luồng 'Long Khí' bùng nổ quanh nắm đấm, anh tung một cú đấm thẳng vào cánh cửa. Gỗ lim cứng rắn nứt toác, khóa cửa bung ra, và cánh cửa bật tung vào trong, va mạnh vào bức tường đối diện. Âm thanh chát chúa vang vọng khắp căn biệt thự, phá tan sự yên tĩnh giả tạo.

Thanh Long bước vào, bóng dáng cao lớn của anh đổ dài trên sàn đá hoa cương, như một vị thần báo tử.

***

Cánh cửa bật tung, tạo ra một âm thanh chói tai xé toạc màn đêm. Trần Đức Hùng đang gào thét vào màn hình TV, quay phắt lại, ánh mắt hắn đỏ ngầu, sưng húp vì thiếu ngủ và căng thẳng. Khuôn mặt tiều tụy, tóc tai rối bù, hắn không còn vẻ uy quyền thường thấy, thay vào đó là sự điên loạn tột độ của một kẻ sắp mất tất cả. Các tên tay sai còn sót lại của hắn, khoảng chục tên, lập tức rút súng, chĩa thẳng vào Thanh Long.

"Thanh Long!" Trần Đức Hùng gằn giọng, khuôn mặt méo mó vì căm hờn. "Ngươi dám đến đây sao? Ngươi nghĩ ngươi có thể làm gì ta? Ngươi chỉ là một thằng nhóc gặp may! Ngươi sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo!" Hắn vung tay, ra hiệu cho các tên tay sai. "Bắn! Giết chết hắn cho ta!"

Không đợi hắn nói hết câu, những tiếng súng liên thanh nổ ra, xé toạc không khí ngột ngạt trong căn phòng khách xa hoa. Đạn bay xé gió, xuyên thủng những bức tranh đắt tiền, găm vào sofa da thật. Mùi thuốc súng nồng nặc lan tỏa. Nhưng Thanh Long không hề nao núng. Anh đứng đó, bất động, như một tượng đài bằng thép giữa làn mưa đạn.

"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"

Những viên đạn chỉ cách anh vài phân, nhưng không viên nào chạm tới. Một lớp 'Long Khí' vô hình, màu vàng kim nhạt, bùng nổ quanh Thanh Long, tạo thành một lá chắn năng lượng mạnh mẽ. Những viên đạn găm vào lá chắn đó, biến dạng rồi rơi xuống sàn nhà loảng xoảng, không gây ra dù chỉ một vết xước nhỏ. Đôi mắt Thanh Long giờ đây không chỉ đỏ rực mà còn ánh lên màu vàng kim chói lọi, rực rỡ như mắt rồng, báo hiệu sự bộc phát hoàn toàn của sức mạnh.

Trần Đức Hùng và các tay sai há hốc mồm kinh ngạc. Họ chưa từng thấy điều gì như vậy. Đây không phải là người, đây là một con quái vật, một vị thần hủy diệt.

"Khốn kiếp! Cái quái gì thế này?" Trần Đức Hùng lùi lại một bước, sự kiêu ngạo trong ánh mắt hắn bắt đầu nhường chỗ cho nỗi sợ hãi tột độ. Hắn đã nghe về năng lực đặc biệt của Thanh Long, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại kinh khủng đến mức này.

Thanh Long không nói một lời. Anh chỉ bước tới, mỗi bước chân đều nặng trịch, như tiếng trống báo hiệu ngày tận thế. Các tay sai điên cuồng bắn tiếp, nhưng vô ích. Lớp 'Long Khí' bảo vệ anh tỏa ra ánh sáng ngày càng mạnh, và những viên đạn dường như bị hấp thụ, tan biến vào hư không.

Anh vung tay. Một luồng 'Long Khí' hình lưỡi dao sắc bén bắn ra, quét ngang qua đám tay sai. Chúng chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đã bị thổi bay ra xa, va vào tường, xương cốt vỡ vụn. Một vài tên may mắn hơn chỉ bị hất văng, ngất lịm đi. Chỉ trong nháy mắt, căn phòng khách rộng lớn trở nên trống rỗng, chỉ còn lại Thanh Long và Trần Đức Hùng. Mùi ozone từ năng lượng bùng nổ hòa lẫn với mùi thuốc súng và mùi máu tanh, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở.

Trần Đức Hùng lùi về phía một bức tường ẩn, ánh mắt hắn đảo điên, tìm kiếm lối thoát. "Ngươi... ngươi là quỷ!" hắn gào lên, giọng lạc đi. "Không thể nào! Ta là Hắc Ưng! Ta không thể thua!" Hắn vươn tay, nhấn vào một nút bấm ẩn trên bức tường. Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên, và từ trần nhà, hai khẩu súng máy tự động hạng nặng bất ngờ hạ xuống, nòng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Thanh Long.

"Chết đi! Chết đi cho ta!" Trần Đức Hùng điên cuồng nhấn nút, và hai khẩu súng máy gầm lên, nhả ra hàng ngàn viên đạn trong giây lát. Tiếng súng rền vang như sấm sét, rung chuyển cả căn biệt thự.

Thanh Long nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo hiếm hoi xuất hiện trên đôi môi mỏng. Đây không phải là nụ cười của sự vui vẻ, mà là nụ cười của sự khinh miệt và quyết đoán. Anh không né tránh. Anh vươn tay ra, lòng bàn tay mở ra. 'Long Khí' trong cơ thể anh bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng màu vàng kim. Những viên đạn, thay vì xuyên qua, lại bị cuốn vào cơn lốc đó, xoay tròn với tốc độ chóng mặt, rồi đột ngột quay ngược lại, bắn thẳng vào hai khẩu súng máy.

"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"

Các khẩu súng máy nổ tung thành từng mảnh kim loại vụn, bắn tung tóe khắp căn phòng. Tia lửa điện tóe ra, và mùi khét lẹt của kim loại cháy lan tỏa. Trần Đức Hùng đứng chết trân, khuôn mặt tái mét, đôi mắt dại đi vì kinh hoàng. Hắn đã dồn hết niềm tin vào những cạm bẫy cuối cùng này, nhưng tất cả đều trở thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.

Thanh Long bước đến gần Trần Đức Hùng, mỗi bước chân như giẫm lên trái tim hắn. Anh không nói lời nào, nhưng ánh mắt anh nói lên tất cả: sự tàn nhẫn, sự lạnh lùng, và một lời thề báo thù đã khắc sâu vào xương tủy. Trần Đức Hùng lùi lại đến khi lưng chạm vào bức tường, hắn run rẩy, đôi chân muốn khuỵu xuống. Hắn đã từng là kẻ đứng trên vạn người, là Hắc Ưng quyền lực, nhưng giờ đây, hắn chỉ là một con mồi đang bị dồn vào đường cùng.

"Ngươi... ngươi muốn gì?" Trần Đức Hùng lắp bắp, giọng nói run rẩy. "Tiền? Ta cho ngươi tất cả! Quyền lực? Ta có thể chia sẻ với ngươi! Chỉ cần... chỉ cần ngươi tha cho ta!"

Thanh Long vẫn im lặng. Anh giơ tay phải lên, Thiên Long Ấn trên ngón trỏ của anh ánh lên một tia sáng vàng rực rỡ, như một con mắt của rồng đang nhìn thẳng vào linh hồn tội lỗi của Trần Đức Hùng. Anh chỉ dùng hành động để đáp trả. Mỗi cử chỉ của anh đều mang theo lời thề báo thù đã khắc sâu trong tâm trí, mỗi chuyển động đều mang theo ý chí hủy diệt. Anh không còn là Thanh Long của trước kia nữa. Anh là một đế vương của sự tàn khốc, không còn đường lùi.

***

Rạng sáng, những tia nắng đầu tiên bắt đầu le lói sau đường chân trời, xuyên qua khung cửa sổ vỡ nát của căn biệt thự. Chúng chiếu rọi vào một cảnh tượng hoang tàn: đồ đạc đổ vỡ, mảnh kính vương vãi, vết đạn găm chi chít trên tường, và mùi khói, mùi máu tanh nồng nặc. Không khí lạnh lẽo của bình minh tràn vào, mang theo sự tĩnh lặng đáng sợ sau cơn bão.

Trần Đức Hùng, với khuôn mặt thất thần, bị Thanh Long dồn đến sân thượng của biệt thự. Hắn đứng trên mép lan can, gió lạnh thổi tung mái tóc rối bời, nhìn xuống khu vườn tan hoang bên dưới. Sự ngạo mạn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nỗi sợ hãi nguyên thủy, nỗi sợ của kẻ sắp đối mặt với cái chết.

"Không thể nào! Ta là Hắc Ưng! Ta không thể thua!" Trần Đức Hùng gào lên một cách tuyệt vọng, quay phắt lại nhìn Thanh Long. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, sưng húp, chứa đựng sự điên cuồng cuối cùng của một con thú bị thương. "Ngươi... ngươi sẽ phải hối hận! Ngươi nghĩ ngươi có thể kết liễu ta dễ dàng vậy sao? Ngươi không biết gì về thế giới này cả!"

Hắn đột ngột rút ra một con dao găm sáng loáng từ trong áo, lưỡi dao được tẩm độc, và lao vào Thanh Long như một kẻ điên. Đó là đòn phản công cuối cùng, điên cuồng và vô vọng, nhưng lại đầy sự quyết tâm của kẻ không còn gì để mất.

Thanh Long vẫn đứng đó, bất động, ánh mắt vàng kim không chút dao động. Anh không cần phải né tránh. Khi Trần Đức Hùng chỉ còn cách anh một sải tay, anh giơ tay phải lên. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh bùng lên một quầng sáng chói lọi. Anh nắm chặt bàn tay, và một luồng 'Long Khí' cực đại, mạnh mẽ hơn bất kỳ năng lượng nào anh từng giải phóng, tuôn trào từ cơ thể anh. Nó không phải là một luồng sáng chói lòa, mà là một lực lượng vô hình, nhưng có thể cảm nhận được bằng tất cả các giác quan. Không khí xung quanh Thanh Long như bị nén lại, rồi giãn nở đột ngột, tạo ra một tiếng "Vùuuu..." trầm thấp, như tiếng rồng gầm.

Với một cú đấm dứt khoát, Thanh Long tung ra đòn kết liễu. Anh không chạm vào Trần Đức Hùng. Luồng 'Long Khí' mãnh liệt tựa như một cú đấm xuyên không gian, xuyên phá mọi phòng ngự cuối cùng của Hùng. Hắn cảm thấy như một bức tường vô hình khổng lồ đập vào ngực mình, xương cốt vỡ vụn, nội tạng tan nát. Con dao độc rơi loảng xoảng xuống sàn.

Trần Đức Hùng há hốc mồm, một dòng máu đen trào ra từ khóe miệng. Đôi mắt hắn dại đi, nhìn chằm chằm vào Thanh Long, như muốn nói điều gì đó, nhưng không thể. Hắn nhìn thấy trong ánh mắt vàng kim của Thanh Long không phải là sự chiến thắng, mà là một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy, một sự trống rỗng đầy đáng sợ. Hắn chợt hiểu ra, mình đã đánh thức một thứ quái vật, một vị thần không thể kiểm soát.

"Đây là cho Hồng Liên... và cho tất cả những gì ngươi đã hủy hoại," Thanh Long thì thầm, giọng nói khàn đặc, chỉ mình anh nghe thấy. Giọng nói đó không còn là của con người, mà là của một thực thể khác, lạnh lùng và vô cảm. Cái chết của Trần Đức Hùng không chỉ là một cái chết vật lý, mà còn là sự sụp đổ của một biểu tượng tội ác, của cả một đế chế đen tối. Hắn đổ gục xuống, một tiếng "thịch" khô khốc vang lên, rồi lăn qua mép lan can, rơi tự do xuống khu vườn bên dưới.

Thanh Long đứng đó, cô độc giữa đống đổ nát, gió lạnh thổi qua mái tóc anh, mang theo mùi máu và mùi tử khí. Anh không cảm thấy vui sướng tột độ, không có sự hả hê của kẻ báo thù. Chỉ có một nỗi trống rỗng mênh mông, và một sự mệt mỏi cùng cực. Nỗi đau mất mát vẫn còn âm ỉ, nhưng giờ đây nó đã hòa quyện với sức mạnh mới, biến anh thành một con người khác.

Anh quay lưng, bỏ lại cảnh tượng tan hoang phía sau. Bóng dáng cao lớn của anh in trên nền trời rạng đông, cô độc và uy nghi, như một vị đế vương vừa hoàn thành một cuộc thanh trừng tàn khốc. Anh đã hoàn toàn biến thành một đế vương của sự tàn khốc, không còn đường lùi. Con đường phía trước của anh, anh biết, sẽ đầy rẫy những thử thách mới, những xung đột nội tâm sâu sắc hơn. Anh đã có được quyền lực tuyệt đối, nhưng cái giá phải trả là gì, anh vẫn chưa biết. Ánh mắt anh nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng đầu tiên đang xua tan bóng đêm, nhưng trong tâm hồn anh, một màn đêm khác vừa mới bắt đầu.

Ở Thiên Hải này, ta nói là luật, Thanh Long thầm nghĩ. Và luật đó, giờ đây, đã được viết bằng máu và sự hủy diệt. Đế chế Hắc Ưng đã sụp đổ, nhưng một đế chế mới, đáng sợ hơn, vừa mới được dựng xây. Và không ai biết, vị đế vương mới này sẽ dẫn dắt Thiên Hải đi về đâu. Màn đêm đã kết thúc, nhưng một kỷ nguyên mới, đen tối và hùng mạnh hơn, vừa mới bắt đầu.

***

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ