Gió lạnh thấu xương rít qua những khung cửa vỡ, mang theo mùi máu tanh nồng và mùi tử khí còn vương vấn từ đêm bão táp. Thanh Long vẫn đứng đó, một mình giữa tàn tích hoang tàn của biệt thự Trần Đức Hùng, bóng dáng cao lớn cô độc in trên nền trời rạng đông đang dần hé những tia sáng nhợt nhạt. Dưới chân anh, những mảnh vỡ của kính, của gỗ, của đá cẩm thạch vương vãi khắp nơi, phản chiếu ánh sáng yếu ớt như những mảnh ký ức vụn vỡ. Không còn tiếng gào thét, không còn tiếng súng nổ hay đao kiếm va chạm, chỉ còn sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự tĩnh lặng của cái chết bao trùm.
Anh ngước nhìn lên khoảng không nơi Trần Đức Hùng đã đổ gục, rồi rơi xuống, cảm giác như một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, nhưng thay vào đó là một sự trống rỗng, mênh mông hơn cả vũ trụ. Nỗi đau mất mát Hồng Liên, thay vì biến thành sự hả hê của kẻ báo thù, lại hóa thành một vết sẹo nhức nhối trong tâm hồn, ăn sâu vào từng thớ thịt. Anh đã báo thù, đã kết liễu kẻ thù không đội trời chung, nhưng hình bóng Hồng Liên vẫn hiện hữu, mờ ảo và xa xăm, như một lời nhắc nhở đau đớn về cái giá anh đã phải trả.
Thanh Long bước đi chậm rãi, tiếng giày da cao cấp cọ vào mảnh vỡ khô khốc tạo nên âm thanh chói tai trong không gian im ắng. Anh lướt qua những bức tường đổ nát, những bức tranh đắt tiền bị xé rách, những món đồ nội thất sang trọng bị biến dạng không còn nhận ra hình hài. Mỗi bước chân là một sự nặng nề, như thể anh đang mang trên vai gánh nặng của cả một thế giới. Làn da ngăm khỏe khoắn của anh giờ đây có vẻ xanh xao hơn, đôi mắt sâu thẳm sắc sảo vẫn ánh lên tia vàng kim rực rỡ, nhưng ẩn chứa một vẻ mệt mỏi cùng cực, một sự kiệt quệ đến tận cùng của tinh thần. Mái tóc đen dày được cắt tỉa gọn gàng giờ đây rối bời vì gió, và những giọt sương lạnh lẽo đậu trên đó, phản chiếu ánh bình minh như những viên pha lê vỡ.
Anh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ bị bật gốc, rễ cây trồi lên mặt đất như những con mãng xà khổng lồ. Trên nền đất ẩm ướt, một cánh hoa hồng đỏ thẫm vương vãi, dập nát. Anh cúi xuống, nhặt cánh hoa lên, cảm nhận sự mềm mại lạnh lẽo của nó giữa các ngón tay. "Hồng Liên..." Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. Tên của cô gái ấy, như một lời nguyền, một vết dao cứa vào trái tim anh. Hương hoa hồng, dù đã nhạt nhòa, vẫn gợi lại ký ức về nụ cười rạng rỡ của cô, về đôi mắt trong veo và sự dũng cảm phi thường. Cái chết của cô là động lực, là ngọn lửa thiêu đốt anh vượt qua mọi giới hạn, nhưng cũng là gánh nặng không thể gột rửa.
Thiên Long Ấn trên ngón tay anh bỗng nóng rực lên, như một lời nhắc nhở về sức mạnh khủng khiếp vừa được giải phóng. Anh khẽ siết chặt bàn tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn chảy trong huyết quản, một sức mạnh mà anh đã hoàn toàn làm chủ, nhưng cũng chính là con dao hai lưỡi. Sức mạnh này đã giúp anh đạt được mục đích, hủy diệt kẻ thù, nhưng nó cũng đã lấy đi một phần nhân tính, biến anh thành một thứ gì đó khác, lạnh lùng hơn, tàn khốc hơn. "Đây là cái giá... phải trả sao?" Anh tự hỏi, âm thanh của câu hỏi tan biến vào không khí lạnh lẽo.
Anh tiếp tục bước đi, qua những vũng nước đọng, qua những vết máu đã khô quánh trên mặt đất. Mỗi bước đi là một sự xác nhận về con đường anh đã chọn, một con đường không có lối thoát. Anh đã trở thành một đế vương, một vị vua của Thiên Hải này, nhưng vương miện của anh được đúc bằng máu và nước mắt. Anh đã nói "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật," và anh đã biến lời nói đó thành hiện thực. Nhưng cái luật đó, giờ đây, đang đè nặng lên chính anh. Nó không mang lại sự bình yên, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ, một sự cô đơn sâu thẳm.
Nỗi trống rỗng trong anh không ngừng lớn dần, như một hố đen nuốt chửng mọi cảm xúc. Anh không cảm thấy buồn bã, không vui sướng, không hối hận. Chỉ có một sự chai sạn, một lớp vỏ bọc cứng rắn bao phủ lấy trái tim anh. Anh đã vượt qua ranh giới của một con người bình thường, đã chạm đến ngưỡng của một thực thể khác, nơi quyền lực và sự tàn khốc hòa quyện làm một. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta." Lời nói đó vang vọng trong đầu anh, không còn là sự tự tin ngạo nghễ, mà là một lời tuyên bố đầy gánh nặng. Liệu những mỹ nhân tuyệt sắc kia có còn là của anh khi anh đã trở thành một kẻ như thế này? Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng giờ đây, cái say đó lại mang vị đắng.
Ánh mắt anh nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng đầu tiên đang xua tan bóng đêm. Nhưng trong tâm hồn anh, một màn đêm khác vừa mới bắt đầu. Một màn đêm của sự tự vấn, của nỗi cô độc và của những trách nhiệm nặng nề. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, một cuộc chiến mới, không phải với kẻ thù bên ngoài, mà là với chính bản thân anh, với cái bóng tối đang dần nuốt chửng lấy trái tim anh. Anh sẽ phải đối mặt với hậu quả của những hành động của mình, với cái giá của quyền lực tuyệt đối. Và anh, Thanh Long, sẽ phải gánh chịu tất cả.
***
Sáng muộn cùng ngày, bầu không khí tại Tập Đoàn Thiên Khải nặng nề hơn bao giờ hết, dù bên ngoài những tia nắng ban mai đã trải vàng khắp phố phường Thiên Hải. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép vẫn đứng sừng sững, biểu tượng của quyền lực và sự giàu có, nhưng bên trong, một sự căng thẳng vô hình đang lan tỏa. Tiếng máy chủ vận hành đều đều, tiếng gõ phím lách cách, tiếng điện thoại reo vang vọng trong hành lang, tất cả dường như đều mang một âm hưởng gấp gáp, lo lắng.
Thanh Long trở về trụ sở, bước vào phòng họp chính. Anh không khoác lên mình bộ vest lịch lãm thường ngày, mà chỉ là một chiếc áo sơ mi lụa đen đơn giản, nhưng vẫn toát lên khí chất quý ông thành đạt và quyền lực. Tuy nhiên, vẻ mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt góc cạnh không thể che giấu. Đôi mắt vàng kim của anh vẫn sắc sảo, nhưng ánh nhìn thiếu đi sự lấp lánh thường thấy, thay vào đó là một vẻ trầm mặc, u tối. Dù thân hình vẫn săn chắc, cân đối như một vận động viên, nhưng dáng đi của anh có chút chậm chạp hơn, như thể mỗi bước chân đều tiêu hao một lượng năng lượng khổng lồ.
Mỹ Ngọc, Lâm Phong và Anh Hoàng đã chờ sẵn. Vừa thấy anh, Mỹ Ngọc lập tức đứng dậy, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt sắc sảo, kiêu sa. Cô ấy vẫn giữ được sự bình tĩnh và lý trí cần có của một nữ doanh nhân thành đạt, khoác lên mình bộ váy công sở hàng hiệu, mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng. Nhưng ánh mắt phượng sắc bén của cô không giấu được sự quan ngại sâu sắc khi nhìn Thanh Long.
"Anh Long, anh có sao không?" Mỹ Ngọc khẽ hỏi, giọng nói rõ ràng, rành mạch nhưng pha chút dịu dàng, sự kiêu hãnh thường ngày đã nhường chỗ cho sự lo lắng. Cô tiến lại gần, đặt bàn tay thanh mảnh nhưng đầy lực lên vai anh, cảm nhận được sự căng cứng dưới lớp vải áo. "Mọi thứ... đã xong rồi."
Thanh Long khẽ nhắm mắt, một thoáng run rẩy không đáng kể chạy qua bàn tay anh khi cảm nhận cái chạm của Mỹ Ngọc. Anh mở mắt, ánh mắt vàng kim lướt qua ba người. "Tôi ổn," anh nói, giọng trầm ấm, nhưng nghe có vẻ khàn hơn bình thường, như thể anh vừa trải qua một trận chiến kéo dài hàng thế kỷ. "Tình hình thế nào?"
Anh ngồi xuống ghế, không khí trong phòng họp dường như đặc quánh lại. Anh Hoàng, người trợ lý trung thành, gương mặt điển trai nhưng hằn rõ sự mệt mỏi và lo lắng, lập tức đặt một tách cà phê nóng hổi trước mặt anh. "Thưa sếp, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn báo cáo về tình hình thị trường và các động thái pháp lý đầu tiên."
Lâm Phong, với vẻ ngoài thư sinh, gầy gò, đeo kính cận, vẫn mặc chiếc áo hoodie quen thuộc, lập tức tiến lên. Ánh mắt anh ta lanh lợi và nhanh nhẹn, nhưng cũng đầy vẻ lo lắng cho Thanh Long. "Sếp, sau buổi họp báo của Kim Anh và Đại úy Minh, dư luận đã bùng nổ. Cổ phiếu Hắc Ưng lao dốc không phanh, các đối tác đã quay lưng gần như hoàn toàn. Chúng ta đã thành công trong việc thâu tóm các dự án trọng điểm của chúng, và mạng lưới truyền thông của Thiên Long đã phát tán rộng rãi mọi bằng chứng..."
Lâm Phong dừng lại một nhịp, nuốt khan, rồi tiếp tục, giọng nhỏ hơn một chút. "Tuy nhiên, sếp, có vẻ họ đã bắt đầu để mắt đến chúng ta. Thông tin mật cho thấy một số cơ quan cấp cao đã tổ chức họp khẩn. Có vẻ như chiến thắng của chúng ta... đã quá vang dội." Anh ta đưa một chiếc tablet cho Thanh Long, trên màn hình là những dòng tin tức ẩn danh về việc "quyền lực đen" thao túng thị trường và vượt quá giới hạn pháp luật.
Mỹ Ngọc lập tức tiếp lời, giọng cô trở nên lạnh lùng và lý trí hơn, như một lá chắn bảo vệ Thanh Long. "Chúng ta đã dự đoán được điều này, anh Long. Sức ảnh hưởng của chúng ta hiện quá lớn. Việc Hắc Ưng sụp đổ đã tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ, và không ai muốn một thế lực mới trỗi dậy mà không thể kiểm soát. Tuy nhiên, về mặt tài chính, Thiên Khải đang ở vị thế thuận lợi nhất để củng cố thị trường. Những tổn thất nhỏ lẻ sẽ được bù đắp nhanh chóng."
Thanh Long lắng nghe một cách im lặng, đôi mắt anh vẫn nhắm nghiền. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê đậm đặc và mùi điều hòa lạnh lẽo. Cơ thể anh vẫn còn đau nhức, nhưng tinh thần đã dần lấy lại sự sắc bén. Anh biết, cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở việc tiêu diệt Hắc Ưng. Đó chỉ là khởi đầu.
Anh mở mắt, ánh nhìn quét qua từng người, kiên định và đầy uy lực. "Tập trung ổn định thị trường. Mất mát... sẽ được bù đắp." Giọng anh trở nên mạnh mẽ hơn, từng từ ngữ dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào. "Lâm Phong, tiếp tục theo dõi mọi động thái của chính phủ và các đối thủ. Mỹ Ngọc, lên kế hoạch sáp nhập các tài sản còn lại của Hắc Ưng một cách nhanh nhất, nhưng phải cẩn trọng, tránh gây thêm chú ý. Anh Hoàng, sắp xếp lịch trình của tôi, tôi cần gặp các đối tác lớn."
Mỹ Ngọc gật đầu, ánh mắt cô giao nhau với Thanh Long, một sự hiểu biết ngầm truyền qua. Cô biết, dù anh có vẻ kiệt quệ, nhưng ý chí của anh vẫn chưa bao giờ lung lay. Anh là một đế vương, và đế vương không bao giờ gục ngã. "Vâng, anh Long. Mọi thứ sẽ được xử lý. Anh hãy nghỉ ngơi đi."
Thanh Long khẽ lắc đầu. "Không có thời gian để nghỉ ngơi. Cuộc chiến này... mới chỉ bắt đầu." Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ kính lớn, nhìn xuống thành phố Thiên Hải đang bừng tỉnh. Từ trên cao, cả thành phố nằm gọn trong tầm mắt anh, một biểu tượng của quyền lực mà anh đã dày công xây dựng. Nhưng anh biết, đế chế này cũng sẽ là gánh nặng lớn nhất của anh.
***
Chiều cùng ngày, ánh nắng gắt bên ngoài vẫn không làm dịu đi không khí lạnh lẽo và căng thẳng trong phòng họp tại Tập Đoàn Thiên Khải. Cửa phòng mở ra, và Đại úy Minh bước vào, theo sau là Kim Anh.
Đại úy Minh, với dáng người vạm vỡ, khuôn mặt cương nghị và đôi mắt nghiêm túc, khoác lên mình bộ quân phục cảnh sát chỉnh tề. Anh ta không hề tỏ ra nao núng trước sự hiện diện của Thanh Long hay bầu không khí quyền lực toát ra từ nơi này. Mỗi bước chân của Đại úy Minh đều dứt khoát, tự tin, như một biểu tượng của luật pháp không khoan nhượng.
Kim Anh, đứng cạnh Đại úy Minh, vẫn giữ vẻ ngoài chuyên nghiệp và sắc sảo của một nữ luật sư hàng đầu. Cô mặc một bộ suit công sở hiện đại màu xám than, mái tóc ngắn cá tính được tạo kiểu gọn gàng, tôn lên vầng trán cao thông minh. Đôi mắt nâu sáng của cô ánh lên sự kiên định, đầy lửa nhiệt huyết, nhưng cũng ẩn chứa một chút quan ngại khi nhìn Thanh Long. Cô biết rõ sự nghiêm trọng của tình hình, và cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối đầu pháp lý này.
"Chào ông Thanh Long," Đại úy Minh mở lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, không một chút biểu cảm. "Chúng tôi được lệnh mở cuộc điều tra về những sự kiện diễn ra đêm qua tại biệt thự Trần Đức Hùng. Có nhiều cáo buộc về việc sử dụng vũ lực quá mức và vi phạm pháp luật nghiêm trọng trong chiến dịch thanh trừng Hắc Ưng."
Anh ta đặt một tập tài liệu dày cộp lên bàn họp, tiếng "thịch" khô khốc vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Tập tài liệu đó, với những con dấu đỏ chói và những dòng chữ in đậm, như một bản cáo trạng không lời, đè nặng lên mọi người trong phòng. "Chúng tôi sẽ xem xét mọi bằng chứng, từ các báo cáo ban đầu đến lời khai của những nhân chứng còn sống sót, và đặc biệt là mức độ thiệt hại tài sản, cũng như việc tiêu diệt các đối tượng mà không thông qua quá trình tố tụng."
Mỹ Ngọc, Lâm Phong và Anh Hoàng đều nín thở, ánh mắt hướng về Thanh Long. Họ biết, đây chính là lúc Thanh Long phải đối mặt với một cuộc chiến mới, một cuộc chiến không dùng đến vũ lực, mà bằng trí tuệ và sự kiên cường.
Thanh Long vẫn ngồi thẳng lưng, ánh mắt vàng kim sắc lạnh nhìn thẳng vào Đại úy Minh, không chút nao núng, không chút sợ hãi. Anh đã dự đoán được điều này, và anh đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt. "Đại úy Minh," anh nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Tôi đã làm điều cần làm để bảo vệ thành phố này khỏi một tổ chức tội phạm nguy hiểm. Tôi không hối hận về bất cứ hành động nào."
Kim Anh lập tức bước lên một bước, chắn ngang giữa Thanh Long và Đại úy Minh, ánh mắt cô kiên định. "Đại úy, chúng tôi sẽ hợp tác đầy đủ với cuộc điều tra. Tuy nhiên, tôi muốn nhấn mạnh rằng mọi hành động của ông Thanh Long và Tập đoàn Thiên Khải đều nằm trong khuôn khổ phòng vệ chính đáng và là phản ứng cần thiết trước một mối đe dọa cực kỳ nghiêm trọng đối với an ninh trật tự xã hội. Hắc Ưng không chỉ là một tập đoàn kinh doanh, mà còn là một tổ chức tội phạm có quy mô quốc tế, với hàng loạt tội ác đã được chúng tôi phanh phui trước công chúng."
Cô dừng lại một chút, lấy lại hơi, giọng nói dứt khoát và đầy sức thuyết phục. "Chúng tôi có đủ bằng chứng để chứng minh rằng Trần Đức Hùng và tay sai của hắn đã chống trả quyết liệt, buộc ông Thanh Long phải hành động để tự vệ. Hơn nữa, việc ông Thanh Long tiêu diệt Hắc Ưng đã cứu sống vô số người dân vô tội, những người đã và đang bị tổ chức này bóc lột, buôn bán và hủy hoại. Chúng tôi sẽ cung cấp mọi hồ sơ, tài liệu liên quan đến hoạt động phạm pháp của Hắc Ưng mà chúng tôi đã thu thập được."
Đại úy Minh nghe Kim Anh nói, khuôn mặt cương nghị vẫn không thay đổi. "Chúng tôi đánh giá cao sự hợp tác của luật sư Kim Anh. Tuy nhiên, luật pháp là trên hết. Không ai, dù là ai, có quyền đứng trên pháp luật để thực thi 'công lý' theo cách riêng của mình. Chúng tôi sẽ điều tra khách quan, minh bạch, và nếu có bất kỳ sai phạm nào, ông Thanh Long sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật."
Ánh mắt Đại úy Minh chuyển từ Kim Anh sang Thanh Long, một tia lạnh lùng lóe lên. "Ông Thanh Long, tôi biết ông là một người có quyền lực, nhưng điều đó không có nghĩa là ông có thể vượt qua ranh giới của pháp luật. Cuộc điều tra này sẽ không bị lay chuyển bởi bất kỳ thế lực nào. Luật pháp là trên hết."
Thanh Long khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng đầy thách thức. "Tôi đã làm điều cần làm để bảo vệ thành phố này. Hãy điều tra đi." Giọng anh đầy tự tin, không một chút run rẩy. Anh biết, đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng và khó khăn, không kém gì cuộc đối đầu với Hắc Ưng. Nhưng anh không sợ hãi. Anh đã trở thành một đế vương, và đế vương không bao giờ lùi bước.
Kim Anh quay sang nhìn Thanh Long, ánh mắt cô cảnh báo anh về sự nghiêm trọng của tình hình. Đây không phải là một cuộc chiến có thể giải quyết bằng vũ lực hay quyền lực đen tối. Đây là một cuộc chiến trên mặt trận pháp lý, nơi mà mỗi từ ngữ, mỗi bằng chứng đều có thể quyết định số phận của anh.
Thanh Long đáp lại ánh mắt của cô bằng một cái gật đầu nhẹ. Anh hiểu. Anh đã có được quyền lực tuyệt đối, nhưng cái giá phải trả cho quyền lực đó, và cho con đường mà anh đã chọn, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Gánh nặng của quyền lực và trách nhiệm sẽ đè nặng lên vai anh, định hình con đường anh sẽ đi trong tương lai. Cuộc điều tra này chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới, không phải trên chiến trường đẫm máu, mà trên mặt trận pháp lý và chính trị. Sự trống rỗng sau chiến thắng có thể là mảnh đất màu mỡ cho một mối đe dọa tiềm tàng mới xuất hiện, hoặc một xung đột nội tâm sâu sắc hơn về ý nghĩa cuộc đời Thanh Long.
Màn đêm đã kết thúc, một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, nhưng không phải là kỷ nguyên của bình yên. Nó là kỷ nguyên của những thử thách mới, của những cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ, nơi Thanh Long, một đế vương tàn khốc, sẽ phải đối mặt với chính bản thân mình và với cả thế giới.