Ánh nắng ban mai của Thiên Hải không thể xua đi cái cảm giác căng thẳng đang dâng trào trong lồng ngực Thanh Long. Tựa như một chiến binh chuẩn bị bước vào trận chiến cuối cùng, anh đứng trước cửa phòng điều trần, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim mình, vừa mạnh mẽ, vừa trầm ổn. Chiếc vest đen may đo tinh tế ôm sát thân hình săn chắc của anh, tôn lên khí chất trầm hùng và bất khuất. Anh không phải là kẻ xa lạ với những cuộc đối đầu, nhưng đây là một trận chiến khác, một trận chiến trên bàn giấy, nơi những lời nói và luật pháp là vũ khí. Nó có thể còn khắc nghiệt hơn cả những cuộc thanh trừng đẫm máu anh từng trải qua.
Bên cạnh anh, Kim Anh, trong bộ suit màu xám than lịch sự nhưng không kém phần quyến rũ, mái tóc ngắn cá tính được chải gọn gàng, toát lên vẻ sắc sảo và tự tin. Đôi mắt nâu sáng của cô lướt qua cánh cửa gỗ sồi nặng nề, ẩn chứa một sự tập trung cao độ. Cô là ngọn giáo sắc bén của anh trong cuộc chiến pháp lý này. Phía sau một bước, Mỹ Ngọc như một bóng hình thanh lịch, kiêu sa. Cô diện chiếc váy công sở màu xanh ngọc bích sang trọng, mái tóc đen dài búi cao gọn gàng, phô bày chiếc cổ trắng ngần. Vẻ ngoài bình tĩnh, lạnh lùng của cô che giấu đi sự lo lắng nội tâm, đôi mắt phượng sắc bén của cô quét một lượt qua hành lang vắng lặng, như đang đánh giá từng góc khuất, từng ánh mắt có thể đang theo dõi. Cô là tấm khiên vững chắc, bảo vệ hình ảnh và danh tiếng của Thanh Long.
Thanh Long hít một hơi thật sâu, mùi giấy tờ cũ, mùi cà phê và một chút mùi thuốc lá thoang thoảng trong không khí của trụ sở công an, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng của sự nghiêm túc và mệt mỏi. Anh đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa. Tiếng bản lề kêu khẽ, như một lời chào đón vào một thế giới khác, nơi sự thật và giả dối đan xen, nơi công lý được định đoạt bởi những lý lẽ sắc bén.
Phòng Điều Trần Đặc Biệt hiện ra trước mắt anh. Căn phòng rộng lớn, trang nghiêm, được chiếu sáng bằng ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh lẽo từ trần nhà, khiến mọi thứ trở nên trần trụi và không có chỗ cho sự che giấu. Một chiếc bàn dài bằng gỗ sẫm màu chiếm trọn trung tâm, nơi các thành viên hội đồng điều trần đã yên vị. Ánh mắt họ như hàng chục mũi tên sắc lẻm, đồng loạt phóng về phía Thanh Long, dò xét, đánh giá.
Anh bước vào, mỗi bước chân đều vững chãi, tự tin, không hề nao núng. Chiếc ghế dành cho bị đơn nằm đơn độc ở đầu bàn, đối diện trực tiếp với Chủ tịch Hội đồng. Thanh Long từ tốn tiến đến, không nhanh không chậm, như một vị đế vương đang ngự trị trên ngai vàng của chính mình, chứ không phải một người đang phải đối mặt với phán xét. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng gương mặt, từ Chủ tịch Hội đồng uy nghiêm, Đại úy Minh với vẻ mặt cương nghị, cho đến các thành viên khác, mỗi người mang một vẻ nghi ngờ và dò xét riêng. Không khí trong phòng đặc quánh, căng như dây đàn, mọi âm thanh dường như bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy áp lực.
Anh ngồi xuống, lưng thẳng tắp, không hề dựa vào thành ghế, đôi mắt sắc sảo ánh lên vẻ kiên định đến đáng sợ. Một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự thách thức khẽ nở trên môi anh, như một lời tuyên bố ngầm rằng anh sẽ không dễ dàng bị đánh bại. Kim Anh nhanh chóng mở cặp tài liệu đặt trên bàn, những tập hồ sơ dày cộp được sắp xếp gọn gàng, sẵn sàng cho cuộc chiến. Mỹ Ngọc đứng ở một góc phòng, vị trí quan sát chiến lược, vẻ mặt cô chuyên nghiệp đến lạnh lùng, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Thanh Long, một sự lo lắng tinh tế thoáng qua trong đáy mắt phượng.
Chủ tịch Hội đồng Điều trần, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc phơ và vẻ mặt uy nghiêm, gõ nhẹ chiếc búa gỗ xuống bàn, âm thanh khô khốc vang vọng khắp căn phòng, đánh dấu sự bắt đầu của phiên điều trần.
“Mời ông Thanh Long và luật sư biện hộ của ông ngồi. Chúng ta sẽ bắt đầu phiên điều trần. Trước hết, tôi muốn hỏi, ông Thanh Long,” Giọng Chủ tịch trầm ấm nhưng đầy quyền uy, "ông có nhận thức được mức độ nghiêm trọng của những cáo buộc nhằm vào mình không?"
Thanh Long nhếch mép nhẹ, ánh mắt anh đối diện thẳng với Chủ tịch, không hề né tránh. "Tôi nhận thức rõ, thưa Chủ tịch. Và tôi cũng nhận thức rõ mức độ nguy hiểm của thế lực mà tôi đã ra tay dẹp bỏ. Hơn nữa, tôi còn nhận thức rõ hơn ai hết, mức độ nghiêm trọng của những hiểm họa mà Hắc Ưng đã gây ra cho thành phố Thiên Hải, và sự bất lực của bộ máy nhà nước trong việc giải quyết triệt để vấn đề đó." Giọng anh trầm ấm, mạnh mẽ, vang vọng khắp căn phòng, mang theo một sự tự tin đến đáng kinh ngạc, như một lời cảnh báo tinh tế.
Một thành viên hội đồng, một người phụ nữ trung niên với vẻ mặt khó đăm đăm, lập tức chen vào, giọng nói đầy sự chỉ trích: "Thưa Chủ tịch, chúng ta đang nói về việc ông Thanh Long đã tự ý hành động, vượt quá giới hạn pháp luật, gây ra hỗn loạn và thiệt hại nghiêm trọng. Hành động của ông đã thách thức quyền uy của nhà nước!"
Đại úy Minh, ngồi ở vị trí giữa, ánh mắt cương nghị nhìn thẳng vào Thanh Long. "Ông cho rằng hành động của mình là hợp pháp, khi ông đã sử dụng bạo lực, thậm chí gây thương vong, vượt quá thẩm quyền của một công dân? Luật pháp là trên hết, ông Thanh Long. Không ai được phép đứng trên luật pháp, cho dù động cơ có cao cả đến đâu." Giọng Đại úy Minh dứt khoát, không khoan nhượng, từng từ như những viên đạn nhắm thẳng vào Thanh Long.
Thanh Long khẽ cười nhạt, một nụ cười vừa ẩn ý, vừa đầy thách thức. "Đại úy Minh, tôi tin ông hiểu rõ hơn ai hết về những gì Hắc Ưng đã làm. Ông đã chứng kiến sự tàn phá của chúng, sự thối nát mà chúng gieo rắc. Câu hỏi của tôi là, khi luật pháp ngủ quên, khi những kẻ cầm quyền bị mua chuộc, khi những kẻ xấu lợi dụng kẽ hở của hệ thống để hoành hành, ai sẽ bảo vệ người dân? Ai sẽ đứng ra làm điều phải lẽ? Tôi không tự cho mình đứng trên luật pháp, tôi chỉ hành động khi luật pháp đã trở nên vô dụng, khi công lý bị bóp méo." Anh dừng lại, ánh mắt sắc lạnh lướt qua từng thành viên hội đồng, "Hắc Ưng hoành hành bao năm, các vị đã làm được gì? Tôi không coi thường luật pháp, tôi chỉ hành động khi luật pháp đã trở nên vô dụng. Tôi chỉ làm điều mà lẽ ra các vị phải làm để bảo vệ Thiên Hải này."
Kim Anh khẽ ho nhẹ, một hành động nhỏ nhưng đủ để thu hút sự chú ý. Cô đứng dậy, dáng vẻ chuyên nghiệp và tự tin. "Thưa Chủ tịch, thưa các thành viên hội đồng. Thân chủ của tôi, ông Thanh Long, không phủ nhận những hành động đã thực hiện. Tuy nhiên, chúng tôi xin nhấn mạnh rằng những hành động đó cần được đặt trong bối cảnh cụ thể và cấp bách. Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng, thông qua Hắc Ưng Mật Mã và Sổ Đen Huyết Sát, để chứng minh rằng Hắc Ưng không chỉ là một tổ chức tội phạm thông thường, mà là một mạng lưới khủng bố, buôn người, rửa tiền khổng lồ, đã len lỏi vào mọi ngóc ngách của xã hội, thậm chí có sự cấu kết với những cá nhân có địa vị cao trong chính quyền."
Lời nói của Kim Anh như một quả bom nổ chậm, khiến cả phòng điều trần xôn xao. Một vài thành viên bắt đầu trao đổi to nhỏ, ánh mắt họ không còn chỉ dò xét Thanh Long mà còn pha lẫn sự hoài nghi và lo lắng.
Chủ tịch gõ búa thêm một lần nữa, lấy lại trật tự. "Luật sư Kim Anh, xin hãy trình bày các bằng chứng một cách có hệ thống. Chúng tôi không thể chấp nhận những tuyên bố chung chung."
Kim Anh gật đầu, nở một nụ cười tự tin. "Tất nhiên rồi, thưa Chủ tịch." Cô ra hiệu cho một trợ lý, người này nhanh chóng bật máy chiếu, màn hình lớn phía sau Thanh Long hiện lên những hình ảnh, biểu đồ phức tạp. "Đây là trích đoạn từ Hắc Ưng Mật Mã," Kim Anh bắt đầu, "chúng tôi đã giải mã được một phần. Nó cho thấy cấu trúc tổ chức của Hắc Ưng, các tuyến đường buôn lậu ma túy, vũ khí, và cả những danh sách nạn nhân của các vụ buôn người. Và đây, 'Sổ Đen Huyết Sát', một cuốn sổ ghi chép tỉ mỉ các giao dịch hối lộ, những cái tên... những cái tên mà tôi tin rằng sẽ khiến nhiều người trong chúng ta phải giật mình. Những bằng chứng này không chỉ tố cáo tội ác của Hắc Ưng mà còn phơi bày sự bất lực, thậm chí là sự đồng lõa của một phần hệ thống."
Thanh Long ngồi đó, gương mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt anh lại rực lên một ngọn lửa. Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, cảm nhận được từng ánh mắt đang đổ dồn vào anh, vào Kim Anh, và vào những bằng chứng đang được phơi bày. Đây không chỉ là cuộc chiến của anh, mà còn là cuộc chiến của công lý, của sự thật. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nghĩ, "Và Thiên Hải này, ta nói là luật. Tôi sẽ bảo vệ những điều đó." Anh đã nói với Mỹ Ngọc và Kim Anh rằng anh sẽ làm điều đó, và anh sẽ giữ lời.
Phiên điều trần đi vào giai đoạn căng thẳng nhất. Các thành viên hội đồng, đặc biệt là Đại úy Minh, thay phiên nhau 'đánh phủ đầu' Thanh Long bằng những câu hỏi hóc búa, xoáy sâu vào từng chi tiết trong chiến dịch thanh trừng Hắc Ưng. Âm thanh dứt khoát của tiếng búa gỗ của Chủ tịch thỉnh thoảng lại vang lên để duy trì trật tự, nhưng dường như nó không thể xoa dịu được bầu không khí ngày càng trở nên ngột ngạt.
Một thành viên trong hội đồng, một người đàn ông có vẻ ngoài học thức nhưng ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ, cau mày chất vấn: "Ông Thanh Long đã sử dụng lực lượng vũ trang cá nhân để thực hiện việc thanh trừng, gây ra hàng loạt vụ ẩu đả, thương tích. Có thông tin rằng ông còn sử dụng cả thuốc mê dạng khí, gây ảnh hưởng đến sức khỏe cộng đồng. Đây rõ ràng là hành vi phạm pháp, coi thường luật pháp và nguyên tắc an toàn xã hội!"
Thanh Long, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ, chậm rãi đáp lời, giọng anh trầm ấm nhưng đầy uy lực, từng từ như được cân nhắc kỹ lưỡng. "Thưa ông, khi một con rắn độc khổng lồ đang quấn quanh và siết chặt lấy thành phố, đầu độc từng mạch máu kinh tế, phá hoại từng tế bào đạo đức xã hội, liệu chúng ta có thể chờ đợi cho đến khi nó tự buông tha? Hắc Ưng không phải là một nhóm tội phạm nhỏ. Nó là một đế chế tội ác, được trang bị vũ khí hạng nặng, được bảo vệ bởi những kẻ mua chuộc và sự sợ hãi. Nếu chúng tôi không hành động quyết liệt, nhanh chóng, thì Thiên Hải đã chìm trong biển lửa và máu. Về việc sử dụng thuốc mê, đó là biện pháp cuối cùng để hạn chế thương vong không đáng có cho cả dân thường và những kẻ bị lợi dụng bởi Hắc Ưng, sau khi các biện pháp khác đã chứng tỏ sự kém hiệu quả hoặc không thể áp dụng trong tình thế cấp bách."
Anh dừng lại, ánh mắt sắc lạnh lướt qua thành viên vừa chất vấn. "Tôi không coi thường luật pháp, tôi chỉ hành động khi luật pháp đã trở nên vô dụng, khi công lý bị bóp méo. Các vị đã làm gì khi Hắc Ưng hoành hành bao năm qua? Các vị có biết bao nhiêu gia đình đã tan nát, bao nhiêu người dân vô tội đã bị chúng chà đạp? Tôi đã làm điều mà lẽ ra các vị phải làm: bảo vệ Thiên Hải này. Tôi đã mạo hiểm tính mạng mình, danh tiếng của mình, để làm sạch một khối u ung nhọt mà hệ thống đã dung dưỡng hoặc bất lực không thể loại bỏ."
Đại úy Minh, nét mặt cương nghị, tiếp tục: "Nhưng ông Thanh Long, việc ông tự mình thực thi công lý đã tạo ra một tiền lệ nguy hiểm. Nếu ai cũng tự cho mình cái quyền được 'vượt quá giới hạn pháp luật' khi cho rằng 'pháp luật ngủ quên', thì xã hội sẽ trở nên hỗn loạn. Chúng ta có quy trình, có cơ quan chức năng để xử lý. Dù Hắc Ưng có tội ác tày trời đến đâu, việc thực thi pháp luật vẫn phải tuân thủ đúng quy định."
"Quy trình?" Thanh Long bật cười khẩy, một tiếng cười nhỏ, khinh bạc, "Đại úy Minh, ông nghĩ tôi chưa từng cố gắng làm theo 'quy trình' ư? Tôi đã gửi báo cáo, tôi đã cung cấp thông tin, tôi đã làm mọi thứ trong khả năng của mình để các cơ quan chức năng vào cuộc một cách chính thức. Nhưng điều gì đã xảy ra? Thông tin bị rò rỉ, bằng chứng bị ém nhẹm, và Hắc Ưng vẫn tiếp tục hoành hành, thậm chí còn hung hãn hơn. Họ có gián điệp trong chính bộ máy của các vị, họ có những kẻ bảo kê quyền lực. Ông nghĩ rằng tôi có thể ngồi yên chờ đợi trong khi những kẻ tội phạm ấy tàn phá thành phố này, tàn phá cuộc sống của những người dân vô tội?"
Kim Anh, cảm thấy đây là thời điểm thích hợp, đứng dậy, dứt khoát đưa ra một tập tài liệu. "Thưa Chủ tịch, thân chủ tôi đã cung cấp bằng chứng cho thấy Hắc Ưng Mật Mã và Sổ Đen Huyết Sát chứa đựng thông tin về hoạt động rửa tiền, buôn người, và cả những mối quan hệ cấu kết với quan chức cấp cao. Chúng tôi đã tìm thấy những tên tuổi, những mật mã giao dịch, những tài khoản ngân hàng ở nước ngoài, tất cả đều được ghi chép tỉ mỉ trong cuốn sổ này. Chúng tôi cũng có lời khai của những nhân chứng, những nạn nhân đã từng bị Hắc Ưng đe dọa, bị ép buộc làm những việc phi pháp. Nếu những bằng chứng này được công bố rộng rãi, liệu hành động của ông Thanh Long có còn được coi là 'vượt quá giới hạn' hay là một hành động cần thiết, một biện pháp cuối cùng để 'thanh lọc' xã hội, để cứu lấy thành phố Thiên Hải khỏi sự mục ruỗng từ bên trong?"
Cô dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua từng thành viên hội đồng. "Chúng tôi xin phép trình bày chi tiết về từng bằng chứng này, bao gồm cả những lời khai rùng rợn của các nạn nhân, những đoạn ghi âm cho thấy sự đe dọa và ép buộc, và cả những hồ sơ giao dịch tài chính bất hợp pháp với số tiền lên đến hàng ngàn tỷ đồng. Chúng tôi tin rằng, sau khi xem xét kỹ lưỡng, các vị sẽ hiểu được mức độ cấp bách và sự cần thiết của hành động mà ông Thanh Long đã thực hiện. Đây không phải là hành động bộc phát, mà là kết quả của một quá trình dài đấu tranh trong tuyệt vọng, một nỗ lực để bù đắp cho sự thiếu vắng của công lý."
Thanh Long giữ ánh mắt sắc lạnh, đôi lúc liếc nhìn Kim Anh, gật đầu nhẹ để ra hiệu sự đồng tình với lập luận của cô. Anh cảm thấy một sự tự hào dâng lên trong lòng khi thấy Kim Anh bản lĩnh và sắc sảo như vậy. Cô không chỉ là một luật sư, cô là một chiến binh. Mỹ Ngọc, đứng ở vị trí quan sát, ghi chép tỉ mỉ từng lời đối thoại, từng chi tiết của bằng chứng được trình bày. Thỉnh thoảng, cô khẽ nhíu mày, suy tư về cách sử dụng thông tin này một cách hiệu quả nhất cho truyền thông, làm sao để biến Thanh Long từ 'kẻ phá luật' thành 'người hùng bất đắc dĩ', như cô đã từng nói. Cô biết, cuộc chiến này không chỉ diễn ra trong phòng điều trần, mà còn diễn ra trong dư luận.
Thanh Long nhìn xuống bàn, bàn tay anh vô thức siết chặt chiếc Thiên Long Ấn được giấu kín trong túi áo vest. Vật phẩm này, biểu tượng của quyền lực và trách nhiệm, giờ đây trở nên nặng trĩu hơn bao giờ hết. Anh đang đứng giữa ranh giới mong manh của pháp luật và công lý, giữa sự chấp nhận của xã hội và những lựa chọn khó khăn. Anh đã làm những gì anh cho là đúng, anh đã dẹp bỏ Hắc Ưng, đã bảo vệ Thiên Hải, đã mang lại hòa bình cho những người anh yêu thương. Nhưng giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả, phải chứng minh rằng sự đúng đắn của anh không chỉ là lý lẽ cá nhân, mà là một sự cần thiết khách quan.
Phiên điều trần tiếp tục, từng chi tiết của chiến dịch được mổ xẻ, từng lời buộc tội được đưa ra, nhưng Thanh Long vẫn đứng vững, kiên định. Anh không hối hận. Anh biết, dù kết quả có thế nào, anh đã làm điều phải làm.
Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn huỳnh quang vẫn chiếu thẳng vào anh, phơi bày mọi đường nét trên gương mặt góc cạnh. Cảm giác căng thẳng không hề giảm bớt, mà trái lại, mỗi hơi thở, mỗi ánh mắt dò xét, mỗi lời chất vấn lại càng khiến không khí thêm ngột ngạt. Anh cảm thấy sự cứng nhắc của chiếc ghế dưới thân, như một lời nhắc nhở về sự ràng buộc của hệ thống. Nhưng trong sâu thẳm, Thanh Long biết mình sẽ không cúi đầu. Anh sẽ chiến đấu đến cùng, không chỉ cho bản thân, mà còn cho cả những gì anh đã dày công xây dựng, cho cái lý tưởng về một Thiên Hải tốt đẹp hơn. Anh sẽ chứng minh rằng, anh không chỉ là một đế vương trên thương trường và thế giới ngầm, mà còn là một người biết đối mặt với trách nhiệm, một người đủ dũng cảm để đứng vững trước mọi phán xét. Phiên điều trần này, chỉ là lời mở đầu cho một trận chiến mới, một trận chiến mà anh nhất định phải thắng, để khẳng định vị thế của mình, vị thế của người duy nhất có thể nói: "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật."