Bình minh vừa ló dạng, trải một tấm voan vàng nhạt lên khung cửa sổ lớn của biệt thự vùng ngoại ô. Ánh nắng dịu dàng lọt qua tán lá xanh mướt, nhảy nhót trên sàn gỗ bóng loáng, mang theo hương hoa cỏ còn đọng sương đêm và mùi đất ẩm sau cơn mưa phùn. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn rộng lớn, vọng vào không gian yên tĩnh, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng, xoa dịu đôi chút sự căng thẳng đang luẩn quẩn trong không khí.
Trong phòng khách sang trọng, Thanh Long ngồi tĩnh lặng trên chiếc sofa da màu kem, tay cầm một ly cà phê đen sánh, hơi nóng bốc lên nhè nhẹ. Vẻ mặt anh trầm tư, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra khu vườn, nhưng tâm trí lại đang lướt qua những sự kiện của đêm trước, những lời phân tích sắc sảo của Kim Anh, những lời khuyên chiến lược của Mỹ Ngọc. Cái giá của một đế vương, anh đã biết, không chỉ là những cuộc chiến khốc liệt trên thương trường hay trong thế giới ngầm, mà còn là sự đối mặt với những phán xét từ chính cái hệ thống mà anh đang cố gắng bảo vệ. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chiến pháp lý cam go, một cuộc chiến không có gươm đao, nhưng lại ẩn chứa những mũi dao sắc nhọn hơn cả thép lạnh.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh Hoàng, trợ lý riêng của Thanh Long, xuất hiện với vẻ mặt có phần căng thẳng. Mái tóc chải gọn gàng, bộ vest phẳng phiu như thường lệ, nhưng ánh mắt anh ta lộ rõ sự lo lắng.
“Cậu Long,” Anh Hoàng thận trọng cất tiếng, “Đại úy Minh từ Cục Điều Tra Đặc Biệt đang đợi ở cổng. Anh ta nói có thư chính thức muốn trao tận tay.”
Thanh Long khẽ nhíu mày, nhưng không hề tỏ ra bất ngờ. Anh đặt ly cà phê xuống bàn kính, một tiếng động nhỏ vang lên trong không gian yên ắng. “Cho anh ta vào,” anh nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực, không chút dao động. Anh đã đoán trước được khoảnh khắc này sẽ đến.
Anh Hoàng gật đầu, vội vã quay đi. Thanh Long đứng dậy, bước ra cửa chính. Từng bước chân anh vững chãi, toát lên khí chất của một người đàn ông đã quen với việc đối mặt với mọi thử thách. Trong lòng anh, một làn sóng cảm xúc đan xen: sự kiên định của một người tin vào chính nghĩa của mình, một chút mệt mỏi sau những đêm dài thức trắng, và cả một khao khát cháy bỏng muốn chứng minh rằng những gì anh làm là vì một mục đích lớn lao hơn bản thân. Mùi hoa nhài từ giàn hoa leo ở hiên nhà quyện vào không khí, ngọt ngào và thanh khiết, như muốn xoa dịu bầu không khí đang dần trở nên nặng nề.
Vừa bước ra ngoài, anh đã thấy Đại úy Minh đứng chờ ở bậc tam cấp. Vị đại úy vẫn giữ phong thái cương nghị, dáng người vạm vỡ trong bộ quân phục cảnh sát chỉnh tề. Khuôn mặt anh ta nghiêm túc, đôi mắt không chút cảm xúc, phản ánh sự công bằng và vô tư của pháp luật. Đứng cạnh Đại úy Minh là một sĩ quan cấp dưới, tay cầm một chiếc cặp da màu đen.
Mỹ Ngọc và Kim Anh cũng đã xuất hiện. Mỹ Ngọc vẫn trong chiếc váy lụa ngủ từ đêm trước, nhưng cô đã khoác thêm một chiếc áo choàng mỏng, mái tóc đen dài xõa tự nhiên, vẻ đẹp kiêu sa và sắc sảo của cô vẫn không hề suy giảm. Cô đứng cách Thanh Long một bước chân, ánh mắt phượng sắc bén nhìn thẳng vào Đại úy Minh, đầy sự cảnh giác nhưng cũng ẩn chứa sự ủng hộ tuyệt đối dành cho người đàn ông bên cạnh. Kim Anh, ngược lại, đã thay một bộ vest công sở màu xám than lịch lãm, mái tóc ngắn cá tính được chải gọn gàng, đôi mắt nâu sáng của cô lướt nhanh qua Đại úy Minh và dừng lại ở phong bì trong tay ông ta, đầy vẻ chuyên nghiệp và tập trung.
“Chào Thanh Tổng,” Đại úy Minh cất tiếng, giọng nói dứt khoát, không mang theo bất kỳ cảm xúc cá nhân nào. “Tôi đến đây theo lệnh của Cục Điều Tra Đặc Biệt, để chuyển giao trát triệu tập chính thức.”
Ông ta đưa chiếc phong bì lớn, màu nâu vàng, được niêm phong cẩn thận bằng dấu đỏ của Cục Điều Tra, về phía Thanh Long. Thanh Long không vội vàng nhận lấy. Anh nhìn thẳng vào mắt Đại úy Minh, ánh mắt anh sâu thẳm và đầy uy lực, như muốn thăm dò, như muốn thấu hiểu. Anh hiểu rằng Đại úy Minh chỉ là người thi hành công vụ, nhưng phía sau ông ta là cả một bộ máy quyền lực đang chĩa mũi nhọn vào mình.
“Cảm ơn Đại úy,” Thanh Long đáp, giọng anh vẫn trầm ấm và điềm tĩnh, không để lộ bất kỳ sự lo lắng nào. Anh đưa tay nhận lấy phong bì. Cảm giác thô ráp của giấy, sự lạnh lẽo của con dấu niêm phong, tất cả đều nhắc nhở anh về tính chất nghiêm trọng của sự việc. Nó không còn là những cuộc họp nội bộ, những lời khuyên hay những cuộc thẩm vấn không chính thức. Đây là khởi đầu của một cuộc chiến công khai.
“Phiên điều trần sẽ diễn ra vào sáng mai, lúc chín giờ, tại trụ sở Cục Điều Tra Đặc Biệt,” Đại úy Minh nói thêm, cung cấp thông tin một cách chuyên nghiệp. “Chúng tôi mong Thanh Tổng sẽ có mặt đúng giờ.”
Thanh Long gật đầu. “Tôi sẽ có mặt.”
Đại úy Minh khẽ cúi đầu, một cái cúi chào mang tính xã giao hơn là sự tôn kính, rồi quay người rời đi cùng cấp dưới. Tiếng giày quân đội dứt khoát vang lên trên bậc đá rồi nhỏ dần trên con đường lát sỏi. Mùi của nhựa đường và khói xe từ chiếc xe công vụ khuất dần sau cánh cổng tự động.
Mỹ Ngọc ngay lập tức tiến sát lại Thanh Long, đặt tay lên cánh tay anh, ánh mắt cô đầy lo lắng. “Anh có sao không, anh Long?”
Thanh Long siết chặt phong bì trong tay, cảm nhận được sức nặng của nó. “Không sao,” anh nói, ánh mắt anh vẫn kiên định. Anh biết đây chỉ là khởi đầu. “Chuyện này là tất yếu. Chỉ là, họ đã chính thức khai chiến.”
Kim Anh vươn tay nhận lấy chiếc phong bì từ tay Thanh Long, cô nhanh chóng xé niêm phong và rút ra tờ giấy bên trong. Đôi mắt cô lướt nhanh qua từng dòng chữ, biểu cảm trên khuôn mặt cô dần trở nên nghiêm túc hơn. “Đây là một trát triệu tập rất chi tiết, anh Long,” cô nói, giọng điệu chuyên nghiệp của một luật sư đã trở lại hoàn toàn. “Họ đã chuẩn bị rất kỹ. Các cáo buộc không chỉ dừng lại ở việc ‘vượt quá giới hạn pháp luật’ mà còn đi sâu vào các hành vi ‘lạm dụng quyền lực, gây thiệt hại nghiêm trọng đến tài sản và tính mạng’ trong chiến dịch thanh trừng Hắc Ưng. Đây không phải là một phiên điều trần đơn thuần, nó gần như là một phiên tòa sơ thẩm.”
Mỹ Ngọc đặt tay lên vai Thanh Long, ánh mắt cô tràn đầy sự tin tưởng. “Chúng ta đã lường trước điều này rồi, anh Long. Và chúng ta đã chuẩn bị. Anh không đơn độc đâu.”
Thanh Long nhìn hai người phụ nữ bên cạnh mình. Một người là trí tuệ sắc bén, sự chuẩn bị pháp lý vững chắc. Một người là sự ủng hộ tinh thần, là chiến lược truyền thông thông minh. Anh cảm nhận được sức mạnh từ sự hiện diện của họ, từ niềm tin của họ vào anh. “Đúng vậy,” anh nói, giọng anh mạnh mẽ hơn, “Chúng ta đã chuẩn bị. Giờ thì, hãy bắt đầu cuộc chiến thật sự.”
Anh quay lại vào biệt thự, theo sau là Kim Anh và Mỹ Ngọc. Căn phòng khách sang trọng bỗng chốc trở thành một chiến trường vô hình, nơi những mảnh ghép của pháp luật, quyền lực và dư luận sẽ được sắp xếp lại. Mùi cà phê đã nguội dần trong ly, nhưng hương hoa cỏ vẫn vương vấn, như một lời nhắc nhở rằng dù cho cuộc chiến có khốc liệt đến đâu, vẻ đẹp và sự bình yên vẫn luôn tồn tại, chờ đợi được bảo vệ.
***
Trong phòng họp chiến lược cao cấp của Tập đoàn Thiên Khải, bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, khác hẳn với sự yên bình giả tạo ở biệt thự sáng sớm. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép này, với thiết kế tối giản, hiện đại và sang trọng, thường là nơi những quyết định hàng triệu đô la được đưa ra. Nhưng hôm nay, những con số và biểu đồ lợi nhuận đã bị thay thế bằng những hồ sơ pháp lý dày cộp và những kịch bản đối phó đầy rủi ro. Tiếng máy chủ vận hành êm ái vẫn đều đặn như nhịp thở của cả tập đoàn, nhưng tiếng gõ phím lách cách của các trợ lý, tiếng điện thoại reo khẽ và tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn đá hoa cương bỗng trở nên sắc nét hơn, tạo thành một bản giao hưởng lo âu. Mùi điều hòa không khí lạnh lẽo hòa lẫn với mùi cà phê đậm đặc, mùi mực in và đôi khi là mùi kim loại nhè nhẹ từ các thiết bị công nghệ tối tân, tất cả tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự chuyên nghiệp và áp lực.
Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, với chiếc ghế bọc da đen quyền lực. Anh mặc một bộ vest xám than may đo tinh tế, tôn lên vóc dáng săn chắc, lịch lãm nhưng cũng đầy uy quyền. Đôi mắt sắc sảo của anh lướt qua từng gương mặt trong phòng, dừng lại lâu hơn ở Kim Anh và Mỹ Ngọc. Anh giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm đó, một ngọn lửa kiên định đang bùng cháy. Anh biết, ở Thiên Hải này, anh đã nói là luật, nhưng giờ đây, anh phải chứng minh điều đó trước hệ thống pháp luật của quốc gia.
Kim Anh, với mái tóc ngắn cá tính và bộ vest công sở sắc sảo, đang đứng trước màn hình lớn, nơi hiển thị những dòng chữ pháp lý phức tạp và các điều khoản của trát triệu tập. Trên bàn, những tập tài liệu pháp lý chất chồng, được đánh dấu và phân loại cẩn thận, như những lớp giáp bảo vệ mà cô đã dày công xây dựng.
“Trát triệu tập này không chỉ là một lời mời, anh Long,” Kim Anh bắt đầu, giọng cô dứt khoát và rõ ràng, mang đầy đủ sự tự tin của một luật sư hàng đầu. “Nó là một bản cáo trạng ngầm, được biên soạn một cách tỉ mỉ bởi một đội ngũ luật sư và điều tra viên có kinh nghiệm. Họ đang cố gắng buộc tội anh về việc lạm dụng quyền lực, vượt quá giới hạn pháp luật để đạt được mục đích cá nhân, gây ra những thiệt hại nghiêm trọng đến tài sản và thậm chí là tính mạng trong chiến dịch thanh trừng Hắc Ưng.”
Cô lướt ngón tay lên màn hình, chỉ vào một đoạn văn bản. “Cụ thể, họ liệt kê các cáo buộc như ‘sử dụng vũ lực quá mức cần thiết’, ‘phá hoại tài sản công và tư’, ‘gây rối trật tự an ninh xã hội’, và ‘thậm chí là hành vi cố ý gây thương tích hoặc tước đoạt sinh mạng ngoài vòng pháp luật’. Mục tiêu của họ rất rõ ràng: làm suy yếu vị thế của anh, bôi nhọ danh tiếng của Thiên Khải, và quan trọng nhất là tạo ra một tiền lệ pháp lý để kiểm soát những thế lực mới nổi như chúng ta. Họ không chỉ muốn anh chịu trách nhiệm, họ muốn anh trở thành một bài học.”
Thanh Long lắng nghe, đôi mắt anh không ngừng toát ra sự kiên định. Anh đã lường trước được sự gay gắt của cuộc đối đầu này, nhưng việc nghe Kim Anh phân tích từng điều khoản vẫn khiến anh cảm nhận rõ hơn sức nặng của tình hình. Anh khẽ siết chặt Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm giác mát lạnh của kim loại truyền qua da, nhắc nhở anh về quyền lực và trách nhiệm mà nó đại diện.
Mỹ Ngọc ngồi bên cạnh Thanh Long, vẻ đẹp sắc sảo của cô được tôn lên bởi bộ váy công sở màu xanh ngọc bích sang trọng. Cô không ngừng ghi chép vào máy tính bảng của mình, đôi mắt phượng sắc bén của cô sáng lên mỗi khi Kim Anh đưa ra một phân tích mới.
“Về mặt truyền thông, đây là một con dao hai lưỡi,” Mỹ Ngọc tiếp lời, giọng nói rõ ràng, rành mạch, từng lời nói đều có trọng lượng. “Dư luận đang bị chia rẽ. Một mặt, họ ca ngợi anh Long như một người hùng đã giải cứu thành phố khỏi bóng tối Hắc Ưng. Mặt khác, những người chỉ trích lại dùng chính những hành động quyết liệt của anh để cáo buộc anh là một bạo chúa, một kẻ phá luật. Chúng ta cần phải kiểm soát dư luận một cách triệt để. Biến anh Long từ ‘kẻ phá luật’ thành ‘người hùng bất đắc dĩ’ cứu vớt thành phố khỏi Hắc Ưng. Chúng ta phải nhấn mạnh rằng những hành động đó, dù có vẻ ‘ngoài vòng pháp luật’, là hoàn toàn cần thiết để ngăn chặn một thảm họa lớn hơn, một mối đe dọa có thể hủy hoại cả thành phố này.”
Cô ngước nhìn Thanh Long, ánh mắt cô đầy tin tưởng và động viên. “Chúng ta sẽ sử dụng tất cả những bằng chứng từ ‘Hắc Ưng Mật Mã’ và ‘Sổ Đen Huyết Sát’. Chúng không chỉ là bằng chứng chống lại Hắc Ưng, mà còn là minh chứng cho sự cấp bách của hành động của anh. Chúng ta sẽ công khai một phần tội ác của Hắc Ưng, cho thấy sự thối nát và nguy hiểm của chúng, để dư luận hiểu rằng không còn cách nào khác. Sự chân thành của anh, sự kiên định vào mục đích của mình, và khả năng thể hiện sự hối lỗi cần thiết cho những tổn thất không mong muốn, sẽ là chìa khóa để thuyết phục hội đồng và dư luận.”
Thanh Long gật đầu. Mỹ Ngọc đã nắm bắt rất rõ điểm yếu và điểm mạnh trong tình thế hiện tại. Anh đã làm những gì cần phải làm để bảo vệ Thiên Hải, để bảo vệ những người anh yêu thương, và anh không hề hối hận. Nhưng anh cũng không ngây thơ đến mức nghĩ rằng mọi thứ sẽ dễ dàng.
“Vậy, chúng ta phải làm gì để biến phiên điều trần này thành một chiến thắng, Kim Anh?” Thanh Long hỏi, giọng anh đầy uy lực, nhưng cũng ẩn chứa sự nghiêm túc tuyệt đối. Anh không muốn nghe những lời bào chữa, anh muốn một chiến lược, một con đường dẫn đến chiến thắng.
Kim Anh quay lại màn hình, lướt qua các điểm chính của chiến lược. “Thứ nhất, chúng ta sẽ không phủ nhận hoàn toàn các hành động. Thay vào đó, chúng ta sẽ đặt chúng vào bối cảnh của một cuộc chiến sinh tồn. Chúng ta sẽ chứng minh rằng những bằng chứng từ Hắc Ưng Mật Mã và Sổ Đen Huyết Sát là không thể chối cãi, phơi bày toàn bộ mạng lưới tội ác của chúng, và khẳng định rằng hành động của anh Long là biện pháp duy nhất để bảo vệ công lý và an ninh quốc gia. Chúng ta sẽ mời các nhân chứng quan trọng, những người đã từng là nạn nhân của Hắc Ưng, hoặc những người đã chứng kiến sự tàn bạo của chúng.”
Cô dừng lại, nhìn thẳng vào Thanh Long. “Thứ hai, chúng ta sẽ tập trung vào động cơ. Anh Long không hành động vì lợi ích cá nhân, mà vì sự an nguy của cộng đồng. Chúng ta sẽ chứng minh rằng anh đã cố gắng tìm kiếm sự hỗ trợ từ các cơ quan chức năng nhưng không hiệu quả, buộc anh phải tự mình hành động. Đây sẽ là một cuộc chiến không chỉ về pháp lý, mà còn về đạo đức và lương tâm. Chúng ta sẽ nhấn mạnh sự phức tạp của hệ thống pháp luật và chính trị, và việc đôi khi, để đạt được công lý thực sự, cần phải có những hành động vượt ra ngoài khuôn khổ thông thường. Nhưng quan trọng nhất, anh phải thể hiện sự kiên định, sự tự tin vào những gì mình đã làm, nhưng cũng phải có sự hối lỗi cần thiết cho những hành động ngoài vòng pháp luật, đặc biệt là những tổn thất không mong muốn. Sự chân thành của anh sẽ là chìa khóa.”
Thanh Long gật đầu chậm rãi. Anh hiểu. Cuộc chiến này không chỉ là để bảo vệ bản thân anh, mà còn là để bảo vệ cả một đế chế, một tầm nhìn về một Thiên Hải tốt đẹp hơn. Anh đã có được quyền lực tối thượng, nhưng giờ đây, anh phải chứng minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng anh không chỉ là kẻ chinh phục mà còn là người bảo vệ, người kiến tạo. Anh sẽ không để họ biến anh thành tội đồ, hay phủ nhận sự thật về hiểm họa Hắc Ưng. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta,” anh thầm nghĩ, ánh mắt anh lướt qua Mỹ Ngọc và Kim Anh, rồi hướng ra cửa sổ, nơi thành phố Thiên Hải đang vươn mình dưới nắng sớm. “Và Thiên Hải này, ta nói là luật. Tôi sẽ bảo vệ những điều đó.”
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố đang chìm trong ánh nắng ban mai. Từng tòa nhà chọc trời, từng con đường tấp nập, tất cả đều là một phần của đế chế mà anh đã dày công xây dựng. Anh cảm nhận được gánh nặng của quyền lực, của trách nhiệm đang đè nặng lên vai mình. Cuộc chiến pháp lý này sẽ là một thử thách lớn, có thể còn khó khăn hơn cả những trận chiến vũ lực mà anh đã trải qua. Nhưng anh không đơn độc. Anh có Mỹ Ngọc, có Kim Anh, có cả một đội ngũ tài năng và trung thành phía sau. Anh sẽ đối mặt với nó bằng tất cả bản lĩnh, trí tuệ và ý chí thép của mình. Anh sẽ chứng minh rằng, anh không chỉ là một đế vương trên thương trường và thế giới ngầm, mà còn là một người biết đối mặt với trách nhiệm, một người đủ dũng cảm để đứng vững trước mọi phán xét. Phiên điều trần ngày mai sẽ là lời mở đầu cho một trận chiến mới, một trận chiến mà anh nhất định phải thắng.