Thiên địa mỹ nhân
Chương 184

Dư Chấn Pháp Lý: Phơi Bày Mạng Lưới Tham Nhũng

4145 từ
Mục tiêu: Khắc họa dư chấn ngay lập tức từ việc phơi bày bằng chứng chấn động về Hắc Ưng trong phiên điều trần.,Làm nổi bật sự leo thang của cuộc đối đầu pháp lý, không chỉ dừng lại ở Hắc Ưng mà còn mở rộng ra mạng lưới tham nhũng liên quan.,Cho thấy sự chuyển dịch trong dư luận, từ hoài nghi sang đặt câu hỏi và phẫn nộ trước sự thật được hé lộ.,Thanh Long và đội ngũ của anh tiếp tục chiến lược phơi bày sâu hơn, từng bước lật tẩy bộ mặt thật của những kẻ đứng sau Hắc Ưng.,Thiết lập nền tảng cho một cuộc thanh trừng quy mô lớn hơn, vượt ra khỏi giới hạn của một tổ chức tội phạm.
Nhân vật: Thanh Long, Kim Anh, Mỹ Ngọc, Đại úy Minh, Phóng viên Thảo, Anh Hoàng
Mood: Tense, dramatic, revealing, investigative
Kết chương: [object Object]

Mùi điều hòa vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với mùi của sự bàng hoàng, của sự thật trần trụi không thể chối cãi. Phiên điều trần kết thúc đột ngột, để lại một khoảng trống nặng nề trong không khí, nhưng dư chấn của nó thì vừa mới bắt đầu. Thanh Long, cùng Kim Anh và Mỹ Ngọc, bước ra từ căn phòng kín mít ấy, cảm giác như vừa trút được một gánh nặng khổng lồ, nhưng đồng thời cũng ý thức được một gánh nặng khác đang chờ đợi. Anh siết chặt Thiên Long Ấn trong túi áo vest, cảm nhận sức mạnh và trách nhiệm trên vai, biết rằng đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới.

***

Trong văn phòng rộng lớn của Thanh Long tại Tập Đoàn Thiên Khải, ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn pha lê hắt xuống mặt bàn gỗ mun, tạo thành một vầng sáng dịu nhẹ trên núi tài liệu chất chồng. Bên ngoài khung cửa kính lớn, thành phố Thiên Hải đang chìm dần vào ánh chiều tà, những ánh đèn cao tầng bắt đầu lấp lánh như triệu vì sao xa xăm, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng đầy cô độc. Mùi cà phê rang xay nồng nàn lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi mực in và mùi điều hòa lạnh lẽo, một sự kết hợp đặc trưng của một đế chế công nghệ và tài chính. Tiếng máy chủ vận hành êm ái từ phòng máy kế bên, tiếng gõ phím dồn dập của Anh Hoàng ở bàn làm việc phía ngoài, và thỉnh thoảng tiếng điện thoại reo khẽ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và quyền lực.

Thanh Long ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da đen sang trọng, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo nhưng cũng đầy vẻ đa tình của anh đang nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, dường như đang thăm dò những bí mật ẩn giấu trong màn đêm đang buông xuống Thiên Hải. Anh đặt tay lên chiếc Thiên Long Ấn, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại truyền qua lớp vải, như một lời nhắc nhở về uy quyền và gánh nặng của nó. Ánh mắt anh tràn đầy sự kiên định, không hề có chút do dự, dù trong lòng anh biết rõ những gì mình vừa khơi mào sẽ gây ra một cơn địa chấn.

Kim Anh, với mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt nâu sáng kiên định, đang cúi mình trên chiếc bàn kính lớn, hàng loạt tài liệu pháp lý và báo cáo truyền thông được trải ra trước mắt cô. Ánh đèn phản chiếu trên gọng kính mảnh mai của cô, làm nổi bật vẻ trí tuệ và sự tập trung cao độ. Cô mặc một bộ suit công sở màu xám than lịch sự nhưng vẫn toát lên vẻ năng động, chiếc áo sơ mi trắng bên trong được là phẳng phiu. Cô gõ nhẹ đầu ngón tay thon dài lên một tập hồ sơ, giọng nói dứt khoát nhưng lộ rõ sự căng thẳng: "Hội đồng đã bị sốc, đó là điều chắc chắn. Nhưng họ vẫn đang tìm cách trì hoãn. Áp lực chính trị từ các thế lực ngầm và cả những kẻ bị liên lụy chắc chắn đang rất lớn, Thanh Long." Cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng chất chứa sự tin tưởng tuyệt đối.

Mỹ Ngọc, với vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa như một đóa hoa trà quyền quý, ngồi đối diện Kim Anh. Cô khoác lên mình chiếc váy lụa màu xanh ngọc bích, tôn lên đường cong mềm mại và làn da trắng ngần. Mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán cao thông minh. Đôi mắt phượng sắc bén của cô quét qua màn hình máy tính bảng, nơi đang hiển thị hàng loạt tin tức và bình luận trên mạng xã hội. Cô nhếch mép khẽ, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực xuất hiện nhưng ánh mắt lại lạnh lùng. "Dư luận bắt đầu dậy sóng. Các kênh truyền thông lớn nhỏ đang bùng nổ với thông tin từ phiên điều trần, những bằng chứng về Hắc Ưng đang được bàn tán xôn xao. Nhưng vẫn có những kẻ cố gắng lái hướng câu chuyện, cố gắng bôi nhọ anh, Thanh Long, hoặc làm giảm nhẹ mức độ nghiêm trọng của vấn đề." Mỹ Ngọc nhẹ nhàng đặt máy tính bảng xuống, ánh mắt cô hướng về Thanh Long, sự lo lắng ẩn chứa sâu trong vẻ kiêu sa. "Họ muốn biến anh thành một 'kẻ phá luật' thực sự, thay vì 'người hùng bất đắc dĩ' mà chúng ta muốn định hình."

Thanh Long đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố. Hơi thở của anh chậm rãi và đều đặn, như một con mãnh thú đang chuẩn bị săn mồi. "Vậy thì chúng ta phải cho họ thấy rõ hơn nữa." Giọng anh trầm ấm, đầy uy lực vang vọng trong căn phòng, dẹp tan mọi tạp âm khác. "Không chỉ Hắc Ưng, mà cả những con sâu bọ bám víu vào hắn. Mạng lưới này phải bị lột trần, triệt để. Đã đến lúc những kẻ đó phải trả giá cho tội ác của mình. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật, và luật đó sẽ được thực thi một cách công bằng nhất, dù cho đó có là luật do ai đặt ra." Anh quay lại, ánh mắt sắc như dao găm, quét qua hai người phụ nữ đang nhìn anh đầy ngưỡng mộ và tin tưởng. "Chúng ta không thể để những kẻ đó bóp méo sự thật, càng không thể để chúng tiếp tục ẩn mình trong bóng tối."

Kim Anh gật đầu, một tia sáng lóe lên trong mắt cô. "Tôi đã chuẩn bị danh sách những giao dịch đáng ngờ và các cuộc gọi được ghi âm từ Hắc Ưng Mật Mã, cùng với các bản sao chép của Sổ Đen Huyết Sát. Tất cả đều là những bằng chứng không thể chối cãi, liên quan đến các quan chức cấp cao trong chính quyền và cả những nhân vật có tiếng tăm trong giới kinh doanh. Nhưng công bố chúng sẽ gây ra một 'động đất' thực sự. Sẽ có những cái tên lớn bị kéo xuống, và không ít trong số họ có thể sẽ phản kháng một cách cực đoan." Cô nhìn Thanh Long, đôi mắt chứa đựng một câu hỏi không lời: "Anh có chắc muốn đi xa đến vậy không?"

Thanh Long tiến đến, đặt tay lên vai Kim Anh, cảm nhận sự cứng rắn nhưng cũng đầy mềm mại của cô dưới lớp vải. "Không có sự thay đổi lớn nào mà không đi kèm với chấn động, Kim Anh. Chúng ta đã đi quá xa để dừng lại. Những kẻ đó đã làm bại hoại cả một hệ thống, chúng ta phải nhổ tận gốc rễ. Hãy tiếp tục tung bằng chứng, từng bước một, nhưng phải đủ sức nặng để không ai có thể làm ngơ được nữa." Anh nhìn Mỹ Ngọc. "Về phần truyền thông, Ngọc, em hãy chuẩn bị kỹ lưỡng. Chúng ta cần định hướng dư luận một cách khéo léo, biến họ thành đồng minh của chúng ta. Hãy phơi bày sự thật một cách trần trụi nhất, nhưng cũng phải thể hiện được sự cần thiết của những hành động mạnh mẽ để bảo vệ thành phố này."

Mỹ Ngọc mỉm cười, nụ cười kiêu sa giờ đây ánh lên vẻ quyết đoán. "Đã rõ, Thanh Long. Tôi sẽ đảm bảo không một ai ở Thiên Hải này có thể làm ngơ trước sự thật. Chúng ta sẽ không chỉ công bố bằng chứng, mà còn tạo ra một câu chuyện, một lời kêu gọi công lý đủ mạnh mẽ để lay động cả những trái tim chai sạn nhất." Cô đứng dậy, dáng vẻ thanh mảnh nhưng đầy quyền lực. "Tôi sẽ phác thảo chiến lược truyền thông ngay lập tức, tập trung vào việc nhấn mạnh sự cần thiết của cuộc thanh trừng này, và vai trò của anh như là người tiên phong."

Kim Anh cũng đứng dậy, ôm lấy chồng tài liệu. "Tôi sẽ bắt đầu sắp xếp lại các tài liệu mật này, chọn lọc những cái tên có sức ảnh hưởng lớn nhất để công bố trước. Chúng ta sẽ bắt đầu với những kẻ mà dư luận sẽ dễ dàng tin tưởng là có thể bị mua chuộc, sau đó dần dần leo thang đến những con cá mập lớn hơn." Cô nói, giọng đầy nhiệt huyết. "Đây sẽ là một ván cờ lớn, Thanh Long. Nhưng chúng ta sẽ thắng."

Thanh Long nhìn hai người phụ nữ tài giỏi, xinh đẹp và đầy bản lĩnh trước mặt. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng anh, một sự biết ơn sâu sắc. Anh biết rằng, không có họ, anh sẽ không thể làm được điều này. Họ là những mỹ nhân của anh, không chỉ trên tình trường mà còn trên chiến trường. "Tốt. Hãy nhớ, đây không chỉ là một cuộc chiến pháp lý hay truyền thông, đây là cuộc chiến giành lại công lý và niềm tin cho thành phố. Và nó sẽ rất nguy hiểm. Hãy cẩn thận." Anh nói, ánh mắt dừng lại ở Mỹ Ngọc, rồi Kim Anh, như muốn ghi nhớ từng đường nét trên khuôn mặt họ. Anh biết, việc phơi bày các tên tuổi lớn trong giới chính trị và kinh doanh sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng niềm tin và có thể dẫn đến các cuộc bắt giữ quy mô lớn. Và điều đó sẽ châm ngòi cho một làn sóng phản kháng dữ dội. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say, nhưng hương vị của công lý còn ngọt ngào hơn tất cả.

***

Sáng hôm sau, quán cà phê 'Thức' yên bình lạ thường. Ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên sàn gỗ. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng vang lên từ quầy bar, hòa cùng tiếng nhạc instrumental du dương, tạo nên một bầu không khí thư thái, êm dịu. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi trà thảo mộc dịu nhẹ, và mùi gỗ mới từ những chiếc bàn ghế được bày trí tinh tế, tất cả mang lại cảm giác bình yên đến lạ.

Nhưng trong một góc khuất, Phóng viên Thảo, với mái tóc búi cao gọn gàng và đôi mắt sắc sảo đầy nhiệt huyết, đang chăm chú gõ máy tính xách tay. Dáng người mảnh mai của cô gần như hòa mình vào chiếc ghế bành bọc da màu nâu đất. Trên màn hình laptop, những dòng tít báo giật gân về vụ Hắc Ưng đang nhấp nháy, kèm theo những đoạn trích dẫn từ phiên điều trần ngày hôm qua. Cô mặc một chiếc áo sơ mi denim đơn giản nhưng cá tính, tay trái cô cầm một ly cà phê đen đá, thỉnh thoảng nhấp một ngụm, vị đắng của cà phê giúp cô tỉnh táo và tập trung.

Cô liên tục nhận được tin nhắn và cuộc gọi đến điện thoại, chiếc điện thoại đặt ngay bên cạnh laptop không ngừng rung. Ánh mắt cô đầy phấn khích xen lẫn lo lắng, như một con chim săn mồi vừa phát hiện ra một con mồi lớn, nhưng cũng ý thức được sự nguy hiểm của cuộc săn. Cô lẩm bẩm một mình, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy mạnh mẽ: "Không thể tin được mức độ tàn bạo này. Và những cái tên này... thực sự gây sốc. Đây không chỉ là một băng đảng, đây là cả một hệ thống!"

Một tin nhắn mới hiện lên trên màn hình điện thoại. Là từ đồng nghiệp thân thiết của cô, một tay phóng viên điều tra lão làng. Thảo mở tin nhắn, đọc lướt qua. "Thảo, cẩn thận đấy. Có vẻ như chúng ta đang chạm vào một ổ kiến lửa thực sự. Sức ép từ trên xuống đang rất lớn, có vẻ như một vài tòa soạn đã bị yêu cầu gỡ bài hoặc giảm nhẹ thông tin. Có tin đồn những kẻ có quyền lực đang cố gắng bưng bít mọi thứ."

Thảo nhíu mày. "Bưng bít?" Cô hít sâu một hơi, mùi cà phê nồng nàn tràn vào phổi. "Không thể để điều đó xảy ra." Cô bắt đầu gõ nhanh hơn, những ngón tay thoăn thoắt trên bàn phím. Cô đã làm việc suốt đêm, tổng hợp tất cả những gì cô thu thập được từ phiên điều trần, từ những nguồn tin mật mà cô đã dày công xây dựng trong nhiều năm. Cô đã nghe được những câu chuyện kinh hoàng, đã thấy những bằng chứng ghê rợn mà Kim Anh đã công bố, và trái tim cô, trái tim của một người làm báo chân chính, đã bị lay động sâu sắc.

"Sự thật phải được phơi bày! Dù có thế nào đi nữa!" Cô tự nhủ, giọng nói giờ đây không còn là lầm bầm mà là một lời tuyên bố đầy kiên quyết. Cô nhớ lại ánh mắt của Thanh Long khi anh chất vấn hội đồng, sự kiên định và bản lĩnh phi thường của anh đã truyền cho cô một nguồn cảm hứng mạnh mẽ. Anh không phải là một người hùng hoàn hảo, nhưng anh là người dám đứng lên đối mặt với bóng tối, dám châm ngòi cho một cuộc chiến mà không ai dám chạm tới.

Cô nhìn lại bài báo của mình, từng câu chữ đều được trau chuốt, từng lập luận đều được sắp xếp một cách logic và đầy sức thuyết phục. Cô đã không ngần ngại vạch trần những góc khuất tăm tối nhất, những mối liên hệ kinh hoàng giữa Hắc Ưng và những kẻ có quyền lực. Đây là một bài báo không chỉ cung cấp thông tin, mà còn là một tiếng nói, một lời kêu gọi công lý. Cô biết, việc phơi bày các tên tuổi lớn trong giới chính trị và kinh doanh sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng niềm tin và có thể dẫn đến các cuộc bắt giữ quy mô lớn. Nhưng đó là cái giá phải trả cho sự thật.

Với một nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực, cô nhấn nút 'gửi đi'. Một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn hồi hộp tràn ngập cơ thể cô. Bài báo của cô đã được gửi đến tòa soạn, và sẽ sớm được đăng tải trên trang chủ. Cô cảm nhận được một luồng năng lượng bí ẩn đang thôi thúc mình, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại được, như thể số phận đã chọn cô để trở thành một phần của cuộc chiến này.

Bên ngoài, một chiếc xe cảnh sát vụt qua, tiếng còi hú vang vọng rồi tắt dần trong xa xăm, như một điềm báo cho những gì sắp xảy ra. Phóng viên Thảo không hề sợ hãi. Cô chỉ cảm thấy một sự hứng thú tột độ. Cô biết rằng, kể từ giây phút này, cuộc sống của cô sẽ không còn yên bình nữa. Nhưng cô đã sẵn sàng. Cô đã sẵn sàng chiến đấu cho sự thật, cho công lý, cho thành phố Thiên Hải. "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say," cô nghĩ thầm, chợt nhớ lại một câu nói cô từng nghe về Thanh Long, và cô tự hỏi, liệu hương vị của sự thật có đủ mạnh để lay động cả một đế chế đang mục ruỗng này không. Câu trả lời sắp được hé lộ.

***

Tối cùng ngày, màn mưa phùn nhẹ giăng mắc ngoài cửa sổ căn phòng họp ít người biết đến tại Trụ Sở Công An Thành Phố. Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo trên trần nhà chiếu xuống chiếc bàn gỗ sẫm màu, làm nổi bật những giọt nước mưa lấp lánh trên tấm kính. Tiếng điện thoại reo vang liên tục từ hành lang, tiếng máy in rào rào từ một phòng làm việc gần đó, và thỉnh thoảng tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự căng thẳng và bận rộn. Mùi giấy tờ cũ, mực in, cà phê đặc quánh và thoang thoảng mùi thuốc lá ám vào không khí, một mùi hương quen thuộc của những đêm dài làm việc tại trụ sở.

Thanh Long ngồi đối diện Đại úy Minh. Dáng người cao lớn, săn chắc của anh vẫn toát lên vẻ uy lực, dù anh đã trải qua một ngày dài với đầy rẫy áp lực. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen đơn giản, nhưng vẫn không che giấu được khí chất nam tính, lịch lãm của một quý ông thành đạt và quyền lực. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh nhìn thẳng vào Đại úy Minh, ánh mắt ấy chứa đựng một sự thấu hiểu và cả một lời thách thức ngầm.

Đại úy Minh, với dáng người vạm vỡ và khuôn mặt cương nghị, giờ đây lại mang vẻ nặng trĩu, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Bộ quân phục cảnh sát của ông có vẻ hơi nhăn nhúm, thể hiện sự mệt mỏi và áp lực mà ông đang gánh chịu. Ông đặt một tập tài liệu dày cộp xuống bàn, tiếng "thịch" khô khan vang lên trong không gian tĩnh mịch. "Thanh Long, những gì cậu đã công bố trong phiên điều trần... nó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà chúng tôi đã biết. Chúng tôi đã nghi ngờ từ lâu, về việc Hắc Ưng không chỉ là một băng nhóm tội phạm thông thường, mà là một mạng lưới khổng lồ. Nhưng không có đủ bằng chứng, và những kẻ có quyền lực đã bưng bít mọi thứ, khiến chúng tôi không thể làm gì được." Giọng ông trầm đục, chứa đựng sự thất vọng và bất lực kéo dài. Ông nhìn Thanh Long, ánh mắt ông lộ rõ sự bàng hoàng trước mức độ tội ác và cả sự ngưỡng mộ đối với bản lĩnh của Thanh Long khi dám phơi bày nó.

Thanh Long nhấp một ngụm cà phê đen nóng, vị đắng lan tỏa trong miệng anh. "Tôi biết. Đó là lý do tôi cần sự hợp tác của anh, Đại úy. Chúng ta cần phải cùng nhau kéo những kẻ đó ra ánh sáng." Anh đặt ly cà phê xuống, ánh mắt kiên định không hề dao động. "Luật pháp là trên hết, nhưng liệu luật pháp có thực sự đủ mạnh để đối phó với một mạng lưới mà chính nó cũng bị ăn mòn từ bên trong? Chúng ta không thể ngồi yên nhìn thành phố này chìm sâu vào vũng lầy tham nhũng và tội ác."

Đại úy Minh thở dài, dùng tay xoa nhẹ thái dương. "Cậu thực sự sẵn sàng đối mặt với điều này sao, Thanh Long? Nó sẽ không chỉ là một cuộc chiến pháp lý đơn thuần. Sẽ có những phản ứng cực đoan. Những kẻ có lợi ích bị đe dọa sẽ không ngồi yên. Cậu và những người xung quanh sẽ gặp nguy hiểm, không chỉ từ những kẻ còn sót lại của Hắc Ưng, mà còn từ những bóng ma quyền lực mà cậu sắp phơi bày. Một cuộc khủng hoảng niềm tin lớn sẽ xảy ra, và rất nhiều người sẽ tìm cách bám víu vào hệ thống cũ."

Thanh Long mỉm cười khẽ, nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lùng. "Tôi đã sẵn sàng, Đại úy. Tôi đã chuẩn bị cho điều này từ rất lâu rồi. Tôi không làm điều này vì danh vọng hay tiền bạc, mà vì công lý, vì Thiên Hải. Câu hỏi là, anh có sẵn sàng đứng về phía công lý không, Đại úy Minh? Hay anh sẽ để nỗi sợ hãi kiểm soát mình?" Anh nói, giọng nói trầm ấm nhưng đầy thách thức, như một lời mời gọi bước vào một cuộc chiến không khoan nhượng.

Ánh mắt Đại úy Minh giao động. Ông nhìn tập tài liệu dày cộp trên bàn, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẫn đang rơi nhẹ, làm mờ đi ánh đèn đường. Ông đã làm cảnh sát bao nhiêu năm, đã chứng kiến bao nhiêu tội ác, nhưng chưa bao giờ ông thấy một điều gì kinh hoàng và quy mô như mạng lưới Hắc Ưng. Ông biết, nếu ông không làm gì bây giờ, thì có lẽ sẽ không bao giờ có cơ hội khác. Thanh Long không phải là một người bình thường, anh là một đế vương, một kẻ dám làm những điều mà người khác không dám nghĩ tới. Và anh đang trao cho ông một cơ hội để làm điều đúng đắn.

Thanh Long đưa tay ra, đặt một chiếc USB nhỏ gọn lên bàn. "Đây là dữ liệu mã hóa sâu hơn. Nó chứa chi tiết về các tài khoản ngân hàng ở nước ngoài, các giao dịch rửa tiền quy mô lớn, và danh sách chi tiết của những kẻ tiếp tay cho Hắc Ưng trong giới chính trị và kinh doanh. Những kẻ này không chỉ đơn thuần là bị mua chuộc, họ là một phần của hệ thống, hưởng lợi từ nó. Hắc Ưng Mật Mã và Sổ Đen Huyết Sát chỉ là phần nổi, đây mới là phần chìm khủng khiếp nhất."

Đại úy Minh nhìn chiếc USB, rồi nhìn Thanh Long. Ông lưỡng lự, bàn tay ông chạm nhẹ vào nó, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại. Ông biết, nếu ông nhận chiếc USB này, cuộc đời ông sẽ hoàn toàn thay đổi. Sẽ không còn là một cuộc điều tra bình thường nữa, mà là một cuộc chiến sinh tử với những thế lực ngầm và quyền lực. Lời cảnh báo của ông về "phản ứng cực đoan" và "nguy hiểm" cho Thanh Long cũng chính là lời cảnh báo cho chính ông.

Nhưng rồi, ánh mắt ông dần trở nên kiên định. Những năm tháng làm việc trong ngành, những vụ án oan khuất, những kẻ tội phạm nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, tất cả như dội về trong tâm trí ông. Ông đã từng thề sẽ bảo vệ công lý, bảo vệ người dân. Ông không thể để mình bị khuất phục bởi nỗi sợ hãi. Ông hít sâu một hơi, mùi thuốc lá và cà phê đặc quánh trong phòng dường như tiếp thêm sức mạnh cho ông.

Đại úy Minh chậm rãi đón nhận chiếc USB từ tay Thanh Long. Ngón tay ông lướt qua, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, như chạm vào một quả bom hẹn giờ. "Được. Tôi sẽ làm. Đây không chỉ là vì tôi, mà là vì cái thành phố này." Ông nói, giọng nói giờ đây đã kiên quyết hơn bao giờ hết. "Nhưng tôi cũng có một yêu cầu. Mọi thông tin phải được bảo mật tuyệt đối, và chúng ta phải có một kế hoạch chi tiết để đối phó với những phản ứng sắp tới."

Thanh Long gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi anh. "Đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sẽ cùng nhau lập kế hoạch. Đây là khởi đầu của một liên minh, Đại úy Minh. Một liên minh bất ngờ, nhưng cần thiết để đối phó với mạng lưới tham nhũng sâu rộng này." Ánh mắt anh quét qua căn phòng lạnh lẽo, rồi dừng lại ở Đại úy Minh, như muốn nói rằng, họ đã cùng nhau bước vào một cuộc chiến không lối thoát, nhưng cũng đầy vinh quang. Dư luận bắt đầu lung lay và đặt câu hỏi, giờ đây công chúng sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc định hình kết quả của cuộc thanh trừng này. Và anh, Thanh Long, cùng với Đại úy Minh, sẽ là những người dẫn dắt nó. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật, và luật đó sẽ được tái thiết theo cách của những người dám đứng lên vì lẽ phải.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ