Cơn mưa đêm qua đã rửa trôi những vết bẩn của một ngày hỗn loạn, để lại một Thiên Hải trong lành và sáng sủa hơn vào buổi sớm. Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm kính trong suốt của tòa nhà Thiên Khải, rọi vào căn phòng họp riêng tư của Thanh Long, nơi không khí vẫn còn đặc quánh sự căng thẳng và những toan tính chiến lược. Từ độ cao này, toàn cảnh thành phố hiện ra như một bức tranh hùng vĩ, nhưng trong mắt Thanh Long, đó là một bàn cờ rộng lớn, nơi mỗi nước đi đều ẩn chứa vô vàn hệ lụy.
Phòng họp được thiết kế tối giản nhưng cực kỳ hiện đại, với một bàn họp dài bằng đá cẩm thạch đen bóng, xung quanh là những chiếc ghế da cao cấp. Tiếng máy chủ vận hành êm ái đâu đó trong bức tường cách âm, tiếng gõ phím lách cách của Anh Hoàng ở phòng bên cạnh, hay tiếng thang máy di chuyển nhẹ nhàng từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và chuyên nghiệp. Mùi điều hòa không khí lạnh lẽo hòa với hương cà phê thoang thoảng và mùi mực in mới, tạo nên một không gian làm việc khô khan nhưng đầy quyền lực.
Kim Anh, với mái tóc ngắn cá tính và ánh mắt nâu sáng kiên định, đang đứng trước một màn hình lớn, chỉ vào những dòng chữ pháp lý phức tạp. Cô mặc một bộ suit màu xám than lịch lãm, tôn lên vẻ sắc sảo và chuyên nghiệp. "Chúng ta đã tạo ra một cơn địa chấn, Thanh Long. Dư chấn vẫn còn rất lớn. Các thế lực bị ảnh hưởng sẽ không ngồi yên. Áp lực pháp lý vẫn còn đè nặng, đặc biệt là những cáo buộc về việc chúng ta 'vượt quyền'." Giọng cô dứt khoát, từng câu chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mang đậm tính chất tranh luận, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng khó giấu. Cô biết Thanh Long không phải người dễ bị khuất phục, nhưng cuộc chiến này không chỉ là những trận đấu tay đôi hay những thương vụ kinh doanh đơn thuần. Đây là một cuộc chiến với cả một hệ thống.
Mỹ Ngọc, kiêu sa và thanh mảnh trong bộ váy công sở màu xanh ngọc bích, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn đá cẩm thạch, ánh mắt phượng sắc bén lướt qua những biểu đồ phức tạp trên tablet. "Dư luận đang chia rẽ, Thanh Long. Một phần ủng hộ chúng ta, xem anh như một người hùng bất đắc dĩ. Nhưng một phần không nhỏ vẫn hoài nghi và lo sợ sự độc quyền mới. Họ lo ngại một 'Hắc Ưng' khác sẽ trỗi dậy, chỉ là dưới một cái tên khác. Các đối thủ cạnh tranh đang tìm cách lợi dụng tình hình để tấn công Thiên Long, đặc biệt là trên thị trường chứng khoán và các dự án lớn." Giọng cô rõ ràng, rành mạch, mang theo sự lạnh lùng thường thấy nhưng Thanh Long có thể nhận ra sự lo lắng ẩn chứa bên trong.
Thanh Long im lặng lắng nghe, ánh mắt sâu thẳm quét qua màn hình hiển thị những tin tức nóng hổi, những phân tích tài chính và cả những bình luận trái chiều trên các diễn đàn. Anh cao trên 1m85, thân hình săn chắc được che giấu khéo léo dưới bộ vest may đo tinh tế. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi môi mỏng thường trực nụ cười nửa miệng đầy mị lực, nhưng lúc này, sự mị lực đó nhường chỗ cho vẻ trầm tư. Anh biết, cuộc chiến vừa qua chỉ là màn dạo đầu. Hắc Ưng đã sụp đổ, nhưng cái bóng của nó, những tàn dư của một hệ thống mục ruỗng, vẫn còn len lỏi khắp nơi, chờ thời cơ phản công.
"Vậy thì chúng ta cần một nước cờ khác." Thanh Long cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, khiến cả Kim Anh và Mỹ Ngọc đều quay sang nhìn anh chăm chú. "Một nước cờ không nằm trên bàn cờ kinh tế hay pháp lý thông thường. Chúng ta cần 'nhân hòa' và 'thiên thời' để xoay chuyển cục diện này." Anh lướt qua màn hình hiển thị biểu đồ, báo cáo, rồi dừng lại ở một bản đồ Thiên Hải, nơi những chấm đỏ, chấm xanh đánh dấu các dự án, các thế lực. "Chúng ta đã dùng lửa để đốt cháy cái xấu, nhưng bây giờ, chúng ta cần dùng nước để tưới mát, để xây dựng lại. Và để làm điều đó, chúng ta không thể đơn độc."
Ánh mắt anh dừng lại ở một góc khuất trên bản đồ, nơi có những biểu tượng nhỏ bé nhưng kiên cố. Anh không chỉ là một kẻ chinh phục, anh là một người kiến tạo. Anh đã từng nói, "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật," và bây giờ, anh phải chứng minh rằng luật lệ đó không phải để áp đặt sự độc đoán, mà là để kiến tạo một trật tự mới, công bằng hơn, minh bạch hơn. Để làm được điều đó, anh cần phải bước vào một sân chơi khác, nơi những quy tắc không được viết ra trên giấy, mà được định hình bởi lòng người và uy tín.
"Ý anh là sao?" Kim Anh hỏi, cô hiểu Thanh Long không phải người thích nói vòng vo, nhưng đôi khi những suy nghĩ của anh lại vượt quá tầm nhìn của người thường.
Thanh Long nhấp một ngụm cà phê đen đặc, vị đắng lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn. "Chúng ta đã dùng bằng chứng, dùng sự thật để đánh đổ Hắc Ưng. Đó là 'địa lợi'. Nhưng để củng cố vị thế của chúng ta, để Thiên Long thực sự trở thành trụ cột của Thiên Hải, chúng ta cần sự đồng thuận, sự thấu hiểu từ những người có khả năng định đoạt vận mệnh của thành phố này, những người mà Lão Gia Trần gọi là 'bóng ma quyền lực'." Anh đặt cốc cà phê xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát. "Cuộc chiến pháp lý này, nếu chúng ta cứ tiếp tục đối đầu trực diện, sẽ chỉ làm tổn hại đến niềm tin của công chúng, và khiến chúng ta mất đi 'nhân hòa'. Chúng ta cần một lối thoát, một sự công nhận từ bên trên, để Thiên Long có thể toàn tâm toàn ý vào việc tái thiết. Kim Anh, Mỹ Ngọc, hãy tiếp tục chuẩn bị hồ sơ, nhưng song song đó, hãy chuẩn bị cho một cuộc 'ngoại giao' ngầm."
Kim Anh và Mỹ Ngọc nhìn nhau, rồi lại nhìn Thanh Long. Họ hiểu, đây không còn là việc tranh giành một dự án, hay lật đổ một tập đoàn đối thủ. Đây là một ván cờ lớn hơn, nơi mà mỗi bước đi đều có thể định đoạt cả tương lai của một thành phố, và cả vận mệnh của chính Thanh Long. Mùi kim loại thoảng nhẹ từ các thiết bị công nghệ cao cấp trong phòng dường như nhắc nhở họ rằng, dù cho các cuộc chiến có thể thay đổi, nhưng bản chất của quyền lực và sự khốc liệt thì vẫn luôn tồn tại. Thanh Long, dưới vẻ ngoài điềm tĩnh, ẩn chứa một ý chí thép, một ngọn lửa tham vọng không bao giờ tắt. Anh đã sẵn sàng cho nước cờ mới, một nước cờ mà anh tin rằng sẽ thay đổi cục diện, đưa Thiên Hải bước sang một kỷ nguyên mới.
***
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái ngói cổ kính của khu phố cũ, Thanh Long bước vào Nguyệt Quán. Không gian nơi đây hoàn toàn đối lập với sự lạnh lẽo, hiện đại của Thiên Khải. Cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo khẽ khàng đóng lại sau lưng anh, cắt đứt mọi âm thanh ồn ào của phố thị, chỉ còn lại tiếng đàn tranh du dương và tiếng sáo trúc thanh thoát, như đưa anh trở về một thời đại khác. Mùi trà thơm dịu nhẹ hòa quyện với hương trầm hương thoang thoảng và mùi gỗ cũ, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, trang nhã và ấm cúng đến lạ thường.
Lão Gia Trần đang ngồi trên chiếc chiếu tatami, bên chiếc bàn trà thấp, dáng vẻ ung dung tự tại. Mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh anh vẫn ánh lên vẻ minh triết. Ông mặc một bộ áo dài truyền thống màu nâu trầm, toát lên khí chất của một bậc trưởng lão. "Cậu Long đã đến," Lão Gia Trần mỉm cười hiền hậu, vẫy tay mời Thanh Long ngồi đối diện. "Mời cậu thưởng thức trà Đại Hồng Bào, một loại trà có thể giúp tâm trí tĩnh lặng, nhìn rõ vạn vật."
Thanh Long nhẹ nhàng quỳ xuống ngồi đối diện, tư thế tôn kính. Anh mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh đậm, kết hợp quần âu đen, vẫn toát lên vẻ lịch lãm quen thuộc nhưng trong không gian này, khí chất của anh dường như cũng được mài giũa trở nên trầm lắng hơn. "Cảm ơn Lão Gia." Anh chậm rãi nhấp một ngụm trà. Vị trà đậm đà, lan tỏa trong khoang miệng, mang theo chút chát nhẹ rồi hậu vị ngọt thanh, quả nhiên khiến tâm hồn trở nên thư thái.
Lão Gia Trần không vội vàng đi vào vấn đề chính, chỉ chậm rãi rót trà, động tác ung dung tự tại, như thể thời gian ở đây trôi chậm hơn rất nhiều. Ông bắt đầu kể một câu chuyện ngụ ngôn về một vị tướng quân tài ba, người đã thắng vô số trận chiến nhờ sức mạnh, nhưng cuối cùng lại mất đi cả giang sơn vì không có được lòng dân. "Cậu Long, nước cờ không chỉ là thắng thua trên bàn cờ. Đôi khi, nó là sự sắp đặt của 'vận mệnh', là khả năng nhìn thấu tương lai và thuyết phục 'thiên hạ' đồng lòng."
Thanh Long lắng nghe chăm chú, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư. Anh hiểu ý Lão Gia Trần. Dù anh có mạnh mẽ đến đâu, có tài giỏi đến mức nào, nhưng nếu không có được sự ủng hộ, sự tin tưởng của những người có ảnh hưởng, của cả quần chúng, thì những chiến thắng của anh cũng chỉ là nhất thời. "Con hiểu. Nhưng làm sao để thuyết phục những người không thấy được tầm nhìn của con, những người chỉ nhìn vào lợi ích trước mắt hay những quy tắc đã cũ, lỗi thời, không còn phù hợp với thời cuộc nữa?" Anh hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa chút trăn trở.
Lão Gia Trần mỉm cười, đôi mắt tinh anh nheo lại. "Có những người, họ không cần thấy lợi ích. Họ cần thấy 'tương lai'. Họ cần một lời hứa, một niềm tin vào sự đổi thay thực sự. Và có những người, họ sẽ nghe lời của một 'người cũ'." Lão Gia Trần đặt chén trà xuống, khẽ khàng vuốt ve bộ râu bạc. "Một người bạn cũ của tôi, ông ấy là một cây cổ thụ trong giới chính trị và xã hội Thiên Hải. Ông ấy đã lui về ở ẩn đã lâu, nhưng tầm ảnh hưởng và uy tín của ông ấy vẫn còn rất lớn. Ông ấy có thể nhìn nhận vấn đề từ một góc độ khác, một góc độ mà chúng ta, những người đang trực tiếp tham gia vào cuộc chơi, có thể đã bỏ qua."
Thanh Long hiểu rằng Lão Gia Trần đang nhắc đến một nhân vật cực kỳ quan trọng, một người có thể thay đổi cả cục diện. "Ông ấy là ai ạ?"
"Ông Tôn." Lão Gia Trần nói, giọng điệu điềm nhiên như đang kể một chuyện thường tình. "Một cựu cố vấn cấp cao của chính phủ, một người đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của Thiên Hải. Ông ấy không quan tâm đến tiền bạc, danh vọng, thứ ông ấy quan tâm là vận mệnh của thành phố này, là sự công bằng và những giá trị cốt lõi. Cậu có muốn gặp 'người cũ' của tôi không?"
Thanh Long không chút do dự. "Con rất muốn được diện kiến." Anh biết, đây chính là "nhân hòa" mà anh đang tìm kiếm, một người có thể giúp anh kết nối với những mạch ngầm của quyền lực, những người thực sự muốn Thiên Hải tốt đẹp hơn.
Lão Gia Trần gật đầu, hài lòng với sự quyết đoán của Thanh Long. Ông chậm rãi đưa tay vào trong áo, rút ra một tấm danh thiếp nhỏ, cũ kỹ, có vẻ đã được giữ gìn rất cẩn thận. Tấm danh thiếp không có chức danh hay logo của bất kỳ tổ chức nào, chỉ có duy nhất một cái tên: "Tôn" và một số điện thoại viết tay bằng nét chữ thư pháp. "Ông ấy là người của nguyên tắc. Cậu phải tự mình thuyết phục ông ấy. Hãy cho ông ấy thấy, tầm nhìn của cậu không chỉ là lời nói suông, mà là một cam kết thực sự."
Thanh Long đón lấy tấm danh thiếp, cảm nhận sự mỏng manh của nó, nhưng lại chứa đựng một trọng lượng vô cùng lớn. Anh nhìn vào cái tên "Tôn", rồi nhìn Lão Gia Trần, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Con hiểu rồi, Lão Gia. Cảm ơn Lão Gia đã chỉ lối." Tiếng đàn tranh vẫn du dương, tiếng sáo trúc vẫn thanh thoát, nhưng trong lòng Thanh Long, những giai điệu đó đã mang một ý nghĩa mới, ý nghĩa của một cuộc hành trình mới, một ván cờ ngoại giao đầy thử thách nhưng cũng đầy hứa hẹn. Mùi trà thơm, trầm hương và gỗ cũ vương vấn, như một lời nhắc nhở về sự tĩnh lặng cần có trước những sóng gió.
***
Đêm buông xuống, trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, chiếu rọi xuống con đường yên tĩnh dẫn vào khu biệt thự ngoại ô. Gió đêm mát mẻ, mang theo hương hoa cỏ dại từ những khu vườn xung quanh, tạo nên một không khí trong lành, khác hẳn với sự ngột ngạt của trung tâm thành phố. Cánh cổng sắt tự động mở ra một cách êm ái, để lộ một con đường lát đá dẫn vào sâu bên trong. Biệt thự của Ông Tôn sừng sững hiện ra dưới ánh trăng, không quá đồ sộ nhưng toát lên vẻ uy nghi và sang trọng một cách tinh tế. Kiến trúc pha trộn giữa nét cổ điển phương Tây và sự hiện đại, với những vòm cửa sổ lớn và ban công rộng rãi.
Thanh Long bước vào, cảm nhận sự yên tĩnh đến lạ thường của nơi đây. Tiếng chim hót líu lo ban ngày đã nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây rậm rạp, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng chó sủa nhẹ từ một căn nhà xa xa. Mùi hoa nhài thoang thoảng trong gió đêm, trộn lẫn với hương đất ẩm sau cơn mưa, tạo nên một sự dễ chịu đến bất ngờ.
Ông Tôn đang ngồi trong phòng khách, một căn phòng được bài trí trang nhã, với những món đồ cổ quý giá nhưng không hề phô trương. Ông là một người đàn ông lớn tuổi, mái tóc đã bạc trắng nhưng vẫn còn dày, được chải gọn gàng. Gương mặt ông khắc khổ nhưng đôi mắt lại tinh anh đến lạ thường, ẩn chứa sự từng trải và trí tuệ sâu sắc. Ông mặc một bộ đồ lụa màu xanh đậm, dáng vẻ điềm tĩnh, uy nghiêm. Bên cạnh ông là một ấm trà sứ trắng và hai chén trà nhỏ. "Cậu Long đã đến," Ông Tôn nói, giọng ông trầm ấm nhưng không kém phần sắc bén, như thể đã nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm trí Thanh Long.
Thanh Long cúi đầu chào, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện theo lời mời của Ông Tôn. Anh biết, đây không phải là một cuộc gặp xã giao đơn thuần. Đây là một ván cờ ngoại giao, nơi anh phải đặt cược cả tương lai của mình và của cả Thiên Hải. "Cháu xin lỗi vì đã làm phiền Ông vào giờ này."
"Không sao. Ta đã chờ cậu từ lâu rồi." Ông Tôn nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn không rời khỏi Thanh Long. "Lão Trần đã nói với ta về cậu. Một người trẻ tuổi đầy tài năng và dám nghĩ dám làm. Nhưng ta cũng nghe những lời đồn thổi khác, về một kẻ ngang tàng, dám vượt qua cả luật pháp để đạt được mục đích."
Thanh Long không né tránh, ánh mắt anh đối diện trực diện với Ông Tôn, không chút né tránh. "Cháu biết hành động của cháu có thể đã gây ra nhiều tranh cãi, thậm chí là bị lên án. Nhưng cháu tin rằng, để loại bỏ một khối u ác tính đã ăn sâu vào cơ thể, đôi khi cần đến một ca phẫu thuật mạnh tay, dứt khoát. Hắc Ưng không chỉ là một tổ chức tội phạm, nó là một căn bệnh ung thư đang gặm nhấm Thiên Hải từ bên trong, với những tế bào di căn len lỏi vào cả hệ thống. Nếu không mạnh tay, cả thành phố này sẽ chết dần."
Anh nói, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục, anh không chỉ trình bày một lời bào chữa, mà là một tầm nhìn. Anh rút ra một chiếc tablet, lướt qua những hình ảnh, biểu đồ, và bản kế hoạch chi tiết mà anh đã cùng Mỹ Ngọc và Kim Anh chuẩn bị. "Và giờ đây, khi khối u đã được cắt bỏ, cháu không muốn dừng lại ở đó. Cháu muốn xây dựng lại cơ thể này, mạnh mẽ hơn, khỏe mạnh hơn bao giờ hết. Cháu có một kế hoạch, không chỉ cho Thiên Long, mà cho cả thành phố này. Một kế hoạch tái thiết toàn diện, từ kinh tế, xã hội, đến an ninh và giáo dục. Cháu cam kết một tương lai công bằng, minh bạch hơn, nơi luật pháp được tôn trọng và mọi người dân đều có thể sống trong bình yên, thịnh vượng."
Thanh Long không nói suông. Anh trình bày chi tiết về các dự án xã hội mà Thiên Long sẽ đầu tư, các chương trình hỗ trợ khởi nghiệp, các quỹ giáo dục, và cả những đề xuất cải cách hành chính để chống tham nhũng. Anh nói về việc làm thế nào để kéo Thiên Hải thoát khỏi cái bóng của Hắc Ưng, để nó không còn là một thành phố của những góc khuất và tội ác, mà là một biểu tượng của sự đổi mới và phát triển.
Ông Tôn lắng nghe từng lời, thỉnh thoảng nhấp trà một cách chậm rãi, ánh mắt sắc bén thăm dò Thanh Long. Ông nhìn vào đôi mắt đầy nhiệt huyết nhưng cũng ẩn chứa sự từng trải của chàng trai trẻ, nhìn vào bản kế hoạch đầy tham vọng nhưng cũng rất thực tế. Ông đã nhìn thấy rất nhiều kẻ tham vọng trong đời, nhưng ít ai có được sự kết hợp giữa tài năng, bản lĩnh và tầm nhìn như Thanh Long.
Sau một hồi lâu im lặng, Ông Tôn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông trầm hơn, mang theo chút suy tư. "Kế hoạch của cậu rất táo bạo, và đầy tham vọng. Ta không nghi ngờ tài năng của cậu. Nhưng quyền lực đi kèm với trách nhiệm, cậu Long. Để đạt được những điều cậu muốn, cậu sẽ phải đối mặt với nhiều thế lực hơn nữa, những kẻ không muốn sự thay đổi. Và nếu ta giúp cậu 'dọn dẹp' những rắc rối hiện tại, giúp cậu vượt qua vòng vây pháp lý này, cậu có dám hứa sẽ không trở thành một 'Hắc Ưng' khác? Cậu có dám gánh vác tương lai của cả thành phố này lên vai, không chỉ vì lợi ích của riêng mình, mà vì tất cả người dân Thiên Hải?"
Lời nói của Ông Tôn như một tảng đá đè nặng lên vai Thanh Long. Anh biết, đây không chỉ là một câu hỏi, mà là một lời cảnh báo, một điều kiện tiên quyết. Ông Tôn đang đặt một gánh nặng khổng lồ lên anh, một gánh nặng của sự kỳ vọng và trách nhiệm. Từ một kẻ chinh phục, anh sẽ phải trở thành một người bảo hộ, một người lãnh đạo thực sự.
Thanh Long hít sâu một hơi, ánh mắt anh kiên định hơn bao giờ hết. Anh nhìn thẳng vào Ông Tôn, giọng nói dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. "Tôi dám. Tôi không chỉ là một kẻ chinh phục, tôi sẽ là một 'đế vương có trách nhiệm'. Tôi sẽ dùng quyền lực của mình để phục vụ Thiên Hải, để bảo vệ những giá trị mà ông đã cống hiến cả đời để gìn giữ. Cháu xin hứa."
Ông Tôn nhìn Thanh Long một lúc lâu, rồi khóe môi ông khẽ cong lên thành một nụ cười mãn nguyện. Ông đặt chén trà xuống, vươn tay ra. "Được. Ta tin cậu. Dù ta không còn ở vị trí quyền lực, nhưng ta vẫn còn những mối quan hệ, những tiếng nói mà ta có thể sử dụng. Ta sẽ giúp cậu 'lái' cuộc điều tra theo hướng có lợi cho Thiên Hải, và cho cậu. Nhưng hãy nhớ, mỗi hành động của cậu từ nay về sau, không chỉ đại diện cho cá nhân cậu, mà còn đại diện cho cả một tương lai mà chúng ta đang cùng nhau xây dựng."
Thanh Long bắt lấy bàn tay của Ông Tôn, một cái bắt tay chắc chắn, mạnh mẽ. Hơi ấm từ bàn tay Ông Tôn truyền sang, như một sự chuyển giao của niềm tin và trách nhiệm. Anh cảm nhận được sức nặng của lời hứa, của sự kỳ vọng mà Ông Tôn đặt vào anh. Từ giờ phút này, anh không chỉ chiến đấu cho bản thân, cho Thiên Long, mà còn cho cả Thiên Hải. Sự hỗ trợ từ Ông Tôn không chỉ là một lối thoát, mà còn là một cánh cửa mở ra một sân chơi mới, một cấp độ quyền lực và chính trị cao hơn, nơi những cuộc chiến diễn ra thầm lặng và tinh vi hơn rất nhiều.
Dưới ánh trăng, biệt thự của Ông Tôn vẫn đứng đó, yên tĩnh và uy nghiêm. Nhưng bên trong, một liên minh mới đã được hình thành, một liên minh sẽ định hình lại vận mệnh của cả thành phố. Thanh Long rời đi, bước chân vững vàng hơn bao giờ hết. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy chông gai và thử thách. Nhưng anh đã có thêm 'nhân hòa', có thêm sự tin tưởng từ một 'cây cổ thụ' của Thiên Hải. Anh đã sẵn sàng để không chỉ tái thiết một thành phố, mà còn định hình lại cả "luật" chơi ở nơi này. Hương vị của quyền lực, và của sự trách nhiệm, giờ đây mới thực sự khiến anh say.