Đêm đen đã lùi xa, nhưng dư âm của nó vẫn còn lẩn quất trong từng thớ thịt, từng nhịp đập của trái tim Thanh Long. Anh gục xuống, cảm nhận sức nặng của sự kiệt quệ và nỗi ghê tởm dâng trào từ sâu thẳm. Mùi máu tanh và khói thuốc vẫn vương vấn trong không khí, bám riết lấy khứu giác, nhắc nhở anh về những gì vừa xảy ra. Ánh trăng mờ nhạt, yếu ớt len lỏi qua đám mây đen, soi chiếu xuống thành phố vẫn còn chìm trong một sự hỗn loạn chưa từng có. Thanh Long nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh thấu xương của đêm, và nỗi đau âm ỉ trong từng thớ thịt. Anh biết, từ giây phút này, cuộc đời anh đã hoàn toàn thay đổi. Anh sẽ phải học cách kiểm soát con quỷ trong mình, hoặc để nó nuốt chửng anh. Con đường phía trước đầy hiểm nguy, nhưng cũng hứa hẹn những đỉnh cao chói lọi.
Sâu thẳm bên trong, một hạt giống quyết tâm đã được gieo. Anh sẽ không bao giờ để bất cứ ai đe dọa những gì anh bảo vệ nữa. Anh sẽ đứng lên. Anh sẽ trở nên mạnh mẽ. Và một ngày nào đó, anh sẽ đứng vững vàng mà tuyên bố: "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Nhưng đó là câu chuyện của tương lai, của một Huyết Long đã trưởng thành. Còn hiện tại, anh chỉ là một thiếu niên cô độc, với một sức mạnh vừa thức tỉnh, đang phải vật lộn với chính bản thân mình, giữa một đêm bão tố.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của buổi chiều tà rải vàng óng ả trên mặt Hồ Bán Nguyệt, Thanh Long đã có mặt ở đó. Không khí tại đây hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn của đêm qua. Hồ nước tĩnh lặng, chỉ gợn sóng lăn tăn khi những cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương thanh khiết của nước hồ, đất ẩm và cỏ cây. Tiếng chim hót líu lo từ những tán lá rậm rạp, tiếng côn trùng kêu rả rích hòa cùng tiếng gió thổi xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Dưới một gốc cây cổ thụ sừng sững bên bờ hồ, tán lá xòe rộng như một chiếc ô khổng lồ, Thanh Long đứng đó, dáng vẻ bình tĩnh đến lạ thường. Chiều cao trên 1m85 của anh ở tuổi này đã khiến anh nổi bật giữa đám đông, dù thân hình còn mang nét gầy gò của một thiếu niên, nhưng ẩn chứa một sức sống mãnh liệt. Đôi mắt sâu thẳm của anh, giờ không còn đỏ rực bởi cơn thịnh nộ, mà thay vào đó là sự sắc bén và một ánh nhìn đầy tính toán, lướt qua mặt hồ phản chiếu bầu trời đang chuyển màu.
Ông Hưng xuất hiện, dáng vẻ bệ vệ trong bộ vest may đo dù thời tiết khá oi bức. Khuôn mặt ông ta đầy quyền uy, ánh mắt sắc sảo quen thuộc quét một lượt qua Thanh Long, pha chút hoài nghi và dè dặt. Ông ta đến gần, không nói gì, chỉ đứng cách Thanh Long vài bước, nheo mắt nhìn về phía hồ nước. Không khí trở nên căng thẳng, như sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn.
"Cậu gọi tôi đến đây làm gì, Thanh Long?" Ông Hưng phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm đục, mang theo vẻ khó chịu. "Trong cái mớ bòng bong này, tôi không có thời gian cho những trò trẻ con."
Thanh Long khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lùng. "Ông Hưng, trong cái hỗn loạn này, nguồn nước còn quý hơn cả vàng. Kẻ nào kiểm soát được nó, kẻ đó có quyền lực. Và tôi biết cách để chúng ta có được quyền lực đó."
Ông Hưng cau mày, ánh mắt sắc lẹm như dao dò xét Thanh Long. "Nước? Cậu đang nói về nước ư? Cả thành phố đang khát khô cổ họng, các nguồn cung cấp đều bị bọn thổ phỉ và các băng nhóm kiểm soát. Cậu, một thằng nhóc, định làm gì?" Giọng ông ta đầy vẻ khinh thường, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt lại thoáng qua một tia tò mò. Ông ta đã nghe về "Huyết Long", về kẻ đã một mình lật đổ băng Băng Sói, nhưng ông ta không thể tin rằng đó lại là thiếu niên trước mặt.
Thanh Long không nao núng. Anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thậm chí còn có chút ngạo nghễ. "Chính vì các nguồn cung cấp lớn bị kiểm soát, nên chúng ta sẽ tập trung vào những nguồn nhỏ hơn, những mạch ngầm bị bỏ quên, những giếng nước bị lãng quên trong các khu dân cư cũ. Băng Sói và các băng nhóm khác chỉ chăm chăm vào những thứ to tát, dễ thấy. Chúng bỏ qua những thứ nhỏ nhặt, nhưng lại là nguồn sống của hàng vạn người dân nghèo."
Ông Hưng bật cười khẩy. "Một kế hoạch trẻ con! Cậu nghĩ bọn chúng sẽ để yên cho cậu khai thác những cái 'nguồn nhỏ' đó sao? Ngay cả khi cậu làm được, thì sao? Lợi nhuận ở đâu?"
"Lợi nhuận không chỉ đến từ việc bán nước, Ông Hưng." Thanh Long bước một bước gần hơn, ánh mắt anh lóe lên vẻ tinh ranh. "Lợi nhuận đến từ lòng tin. Trong thời điểm này, lòng tin của người dân còn quý hơn cả tiền bạc. Ai cho họ nước, người đó sẽ có được sự trung thành. Và sự trung thành đó, sẽ biến thành quyền lực, thành sức ảnh hưởng. Khi chúng ta kiểm soát được nguồn nước sạch cho các khu dân cư, chúng ta sẽ có tiếng nói, có quyền mặc cả. Chúng ta sẽ là người thiết lập luật chơi mới."
Ông Hưng im lặng, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi Thanh Long. Ông ta nhìn thấy sự tự tin cháy bỏng trong đôi mắt thiếu niên, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, tàn nhẫn tiềm ẩn. Cái khí chất đó không giống một đứa trẻ. "Thanh Long, cậu có gì để chứng minh cho tôi thấy rằng kế hoạch của cậu khả thi, và không phải là một trò đùa của một thằng nhóc?"
Thanh Long không trả lời trực tiếp. Anh ngước nhìn lên tán cây cổ thụ, rồi lại nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn lấp lánh của thành phố bắt đầu le lói. "Tôi có trí tuệ, và một bản năng sinh tồn đã được tôi luyện trong 'Đêm Huyết Long'." Giọng anh trầm ấm, nhưng vang vọng một sự chắc chắn khiến người nghe phải rùng mình. "Tôi hiểu cách bọn chúng vận hành. Thủ Lĩnh Băng Sói, hắn ta chỉ là một tên côn đồ có chút đầu óc, nhưng tầm nhìn hạn hẹp. Hắn chỉ nhìn thấy trước mắt, thấy những lợi ích dễ dàng. Hắn không nhìn thấy sức mạnh của cộng đồng, sức mạnh của sự đoàn kết khi bị dồn vào đường cùng."
Anh phân tích chi tiết, dùng ngôn ngữ sắc bén. "Kế hoạch của tôi không phải là đối đầu trực diện. Đó là một cuộc chiến tranh du kích. Chúng ta sẽ tìm những nguồn nước nhỏ, kín đáo, thiết lập các điểm phân phối bí mật trong các khu tập thể cũ, những nơi mà bọn Băng Sói ít để ý nhất. Chúng ta sẽ dùng chính người dân ở đó, những người đang khát, để bảo vệ những nguồn nước đó. Khi bọn chúng phát hiện ra, chúng ta đã có một mạng lưới vững chắc. Hơn nữa," Thanh Long hạ giọng, ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo, "chúng ta có thể tận dụng sự hỗn loạn của đêm qua. Băng Sói đã bị đánh bại, nhưng tàn dư của chúng vẫn còn. Chúng đang rải rác khắp nơi, cố gắng giành lại quyền kiểm soát. Chúng ta sẽ lợi dụng điều đó, khiến bọn chúng phải phân tán lực lượng, và làm suy yếu chúng từ bên trong."
Ông Hưng lắng nghe, ánh mắt từ hoài nghi dần chuyển sang kinh ngạc. Ông ta chưa bao giờ nghĩ một thằng nhóc lại có thể nhìn thấu cục diện phức tạp đến vậy. Mỗi câu nói của Thanh Long đều đâm thẳng vào những điểm yếu của đối thủ, vạch ra một con đường rõ ràng và khả thi. Ông ta bắt đầu hình dung ra viễn cảnh mà Thanh Long vẽ ra: không chỉ là lợi nhuận, mà còn là quyền lực thực sự, thứ quyền lực đến từ lòng dân. "Cậu... cậu muốn tôi làm gì?" Ông Hưng hỏi, giọng nói đã bớt vẻ nghi ngờ, thay vào đó là sự thận trọng và một chút hứng thú.
"Ông sẽ cung cấp nguồn lực ban đầu: phương tiện vận chuyển, một vài thiết bị đơn giản để lọc nước, và quan trọng nhất, là sự bảo trợ của ông." Thanh Long đáp, ánh mắt anh cố định vào Ông Hưng, như thể đọc thấu tâm can đối phương. "Đổi lại, tôi sẽ mang về cho ông không chỉ lợi nhuận, mà còn là một vị thế mà ông chưa từng có trong giới thương nhân Thiên Hải này."
Ông Hưng im lặng một lúc lâu, cân nhắc lời nói của Thanh Long. Gió hồ thổi nhẹ, làm lay động vạt áo vest của ông ta. Ông ta nhìn thiếu niên trước mặt, một đứa trẻ vừa mới trải qua một đêm kinh hoàng, nhưng lại nói về chiến lược, quyền lực và lợi nhuận với một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Thậm chí, còn có phần nào đó của sự ngông cuồng, bất cần. Ông ta không hiểu nổi Thanh Long từ đâu đến, nhưng trực giác của một thương nhân lão luyện mách bảo ông rằng, đây không phải là một cơ hội có thể bỏ qua.
"Được rồi. Tôi sẽ tin cậu một lần." Ông Hưng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói dứt khoát. "Nhưng nếu cậu thất bại, hoặc nếu tôi phát hiện ra cậu đang đùa giỡn với tôi..." Ông ta bỏ lửng câu nói, ánh mắt đầy đe dọa.
Thanh Long chỉ cười. "Ông sẽ không hối hận đâu, Ông Hưng. Thiên Hải này, sớm muộn gì cũng phải nghe lời tôi." Anh quay người, bước đi dọc theo con đường mòn đất ven Hồ Bán Nguyệt, bóng dáng anh đổ dài dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, mang theo một vẻ bí ẩn và tự tin đến lạ lùng. Ông Hưng đứng đó, nhìn theo bóng lưng thiếu niên, trong lòng dấy lên một nỗi nghi ngờ sâu sắc về thân thế của Thanh Long, nhưng đồng thời cũng là một niềm hy vọng mong manh.
***
Trong khi đó, bóng tối đã bao trùm Khu Tập Thể Cũ, nơi những dãy nhà bê tông cũ kỹ, tường bong tróc và dây điện chằng chịt tạo nên một mê cung tối tăm, ẩm thấp. Âm thanh của cuộc sống vẫn len lỏi qua từng ngóc ngách: tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó, tiếng người nói chuyện vọng ra từ những ô cửa sổ sáng đèn, tiếng xoong nồi lách cách của bữa tối muộn, và cả tiếng tivi rè rè. Mùi thức ăn, mùi ẩm mốc, và đôi khi là mùi rác thải trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của nơi chật chội, lam lũ này.
Hồng Liên, trong bộ đồ tối màu ôm sát cơ thể nhỏ nhắn, di chuyển như một bóng ma. Cô ẩn mình trong bóng tối của những hành lang chật hẹp, đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, quét qua từng chi tiết nhỏ nhất. Làn da trắng xanh của cô gần như hòa vào màn đêm, chỉ có ánh mắt là phát ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, đầy cảnh giác. Cô bám theo Thanh Long, người đang chỉ đạo một nhóm nhỏ người dân địa phương thiết lập các điểm phân phối nước tạm thời. Những người dân này, được Ông Hưng hỗ trợ thông qua những người thân tín, đang hì hụi đào giếng, lắp đặt đường ống tạm và canh gác.
Thanh Long không trực tiếp động thủ. Anh đứng đó, dáng người thẳng tắp, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát, chỉ đạo từng người một cách tỉ mỉ. Anh vạch ra vị trí đặt giếng, hướng dẫn cách lọc nước đơn giản, và phân công nhiệm vụ canh gác. Anh nói chuyện với những người dân bằng một sự thấu hiểu lạ thường, như thể anh đã sống ở những khu tập thể này cả đời. Anh không ra lệnh, mà là thuyết phục, là truyền cảm hứng. Anh nói về sự cần thiết của nước sạch, về quyền được sống, về việc tự bảo vệ cộng đồng của mình. Những lời lẽ đó, cùng với khí chất bất cần và tự tin của anh, đã khiến những người dân vốn đã tuyệt vọng tìm thấy một tia hy vọng mới.
Hồng Liên lặng lẽ quan sát. Cô đã được giao nhiệm vụ theo dõi "kẻ đã lật đổ Băng Sói", và cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho một màn thể hiện sức mạnh bạo lực khác. Nhưng những gì cô thấy lại hoàn toàn khác. Thanh Long đang dùng trí tuệ, dùng sự khéo léo để lật ngược thế cờ. Anh đang xây dựng một mạng lưới, không phải bằng vũ lực, mà bằng niềm tin và sự tổ chức. "Thằng nhóc này... không đơn thuần là một đứa trẻ," Hồng Liên thầm nghĩ. Cô thấy anh bàn bạc với một bà lão về vị trí giếng, sau đó lại hướng dẫn một thanh niên cách lắp đặt vòi nước. Mọi thứ diễn ra có trật tự, hiệu quả đến kinh ngạc trong bối cảnh hỗn loạn của thành phố.
Đột nhiên, một bóng người lướt qua ở cuối hành lang, là một tên tay sai của Băng Sói đang tuần tra. Hắn ta mặc một chiếc áo khoác da cũ kỹ, tay cầm con dao găm sáng loáng. Hắn đang tiến về phía điểm phân phối nước mà Thanh Long vừa thiết lập. Nhiệm vụ của Hồng Liên không chỉ là quan sát. Cô là một sát thủ, và sự tồn tại của những kẻ cản đường Thanh Long không được phép.
Không một tiếng động, Hồng Liên lướt đi. Cô di chuyển như một bóng ma, đôi chân nhẹ như lông vũ, không làm rung động bất kỳ hạt bụi nào trên nền đất. Lưỡi Dạ Ảnh Dao, mảnh mai và sắc bén như ánh trăng, đã nằm gọn trong tay cô. Cô áp sát tên tay sai từ phía sau, nhanh như chớp. Hắn ta còn chưa kịp nhận ra sự hiện diện của cô, một cơn lạnh buốt đã xẹt qua cổ họng. Hắn ta ú ớ vài tiếng, đôi mắt trợn tròn vì kinh hoàng, nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Hắn ta gục xuống, không gây ra bất kỳ tiếng động nào ngoài tiếng va chạm nhẹ của con dao găm rơi xuống nền gạch. Máu từ từ loang ra, thấm vào lớp gạch cũ kỹ. Hồng Liên rút Dạ Ảnh Dao về, lau sạch lưỡi dao vào một mảnh vải đen, rồi biến mất vào bóng tối như chưa hề xuất hiện.
Cô tiếp tục di chuyển, vô hiệu hóa thêm một vài tên tay sai khác của Băng Sói đang cố gắng kiểm soát các "chốt chặn" hoặc quấy phá các điểm phân phối nước tạm thời. Mỗi lần ra tay, cô đều nhanh gọn, không để lại dấu vết. Cô làm việc một cách chuyên nghiệp, lạnh lùng, nhưng trong thâm tâm, cô không khỏi tò mò về Thanh Long. Anh không hề biết cô đang âm thầm dọn dẹp đường cho anh, nhưng mọi việc anh làm đều khiến cô phải bất ngờ. Anh không chiến đấu bằng bạo lực, mà bằng trí tuệ, bằng sự sắp đặt và bằng cách huy động sức mạnh của người dân. Sự khôn ngoan đó, ở một thiếu niên trẻ tuổi, là một điều chưa từng có mà cô từng chứng kiến. Điều này gieo mầm cho một cảm xúc "lạ" trong lòng cô, một sự ấn tượng sâu sắc vượt ra ngoài giới hạn của một nhiệm vụ.
***
Rạng sáng, khi những giọt sương đêm còn đọng trên những bức tường gạch cũ kỹ, rêu phong, lấm lem graffiti của Hẻm Cụt Số 13, Thanh Long đứng đó một mình. Đây là nơi một trong những điểm phân phối nước chính mà Băng Sói từng kiểm soát đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn nhờ kế hoạch của anh và sự trợ giúp thầm lặng của Hồng Liên. Không khí trong hẻm u ám, ẩm thấp, mùi rác thải và cống rãnh hòa quyện với mùi ẩm mốc, tạo nên một cảm giác ghê rợn. Tiếng chuột chạy ríu rít trong bóng tối, tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ một đường ống vỡ, và tiếng mèo hoang kêu rít lên từ phía xa.
Thanh Long hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái mùi hôi thối. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc đang cuộn trào trong lồng ngực, từ Thiên Long Ấn. Nó không còn là sự bùng nổ dữ dội như đêm qua, mà là một dòng chảy mạnh mẽ, ấm áp, như một dòng sông ngầm đang chảy xiết. Anh đang dần học cách cảm nhận nó, nhưng vẫn chưa thể kiểm soát hoàn toàn. Sức mạnh đó vừa là nỗi ám ảnh, vừa là niềm hy vọng của anh. Anh biết, nó sẽ là thứ định hình tương lai của anh.
Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi một vài vì sao vẫn còn lấp lánh trước khi nhường chỗ cho ánh bình minh. Đột nhiên, một bóng đen xuất hiện, không một tiếng động, như từ hư không mà hiện hữu. Thanh Long không cần quay đầu lại, anh đã cảm nhận được sự hiện diện đó. Anh vẫn giữ nguyên tư thế, chỉ khẽ nhếch mép.
"Cậu là ai? Không phải chỉ là một đứa trẻ." Giọng nói của Hồng Liên vang lên, nhỏ nhẹ nhưng đầy uy lực và sự đe dọa tiềm tàng. Nó lạnh lùng như lưỡi dao, nhưng ẩn chứa một chút tò mò không thể che giấu. Cô bước ra khỏi bóng tối, ánh mắt sắc lạnh như dao găm, nhưng có điều gì đó khác lạ. Không còn sự lạnh lùng tuyệt đối của một sát thủ, mà thay vào đó là một tia thắc mắc, một sự đánh giá kỹ lưỡng. Lưỡi Dạ Ảnh Dao của cô, vừa hoàn thành nhiệm vụ, đã được thu hồi một cách tinh tế, lấp lánh nhẹ dưới ánh sáng lờ mờ.
Thanh Long từ từ quay lại, đối mặt với Hồng Liên. Vẻ ngoài của anh, với mái tóc đen dày hơi rối và khuôn mặt góc cạnh lấm lem chút bụi bẩn, vẫn không làm mất đi khí chất quyến rũ vốn có. Đôi mắt sâu thẳm của anh giao nhau với ánh mắt sắc lạnh của cô. Không có sự sợ hãi, chỉ có sự điềm tĩnh và một chút bất cần.
"Kẻ khiến các ngươi phải suy tính lại." Thanh Long đáp, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng sự tự tin đến ngông cuồng. Anh không biết cô là ai, cũng không quan tâm. Anh chỉ biết rằng, sự hiện diện của cô không phải là ngẫu nhiên, và cô đã chứng kiến quá nhiều.
Hồng Liên không nói gì thêm. Cô chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào mắt Thanh Long, như thể đang cố gắng đọc vị anh, tìm kiếm một câu trả lời cho những nghi vấn trong lòng. Cái sức mạnh mà anh bộc phát đêm qua, và trí tuệ sắc bén anh thể hiện hôm nay, đã tạo nên một sự mâu thuẫn đầy mê hoặc trong cô. Cô đã từng thấy nhiều kẻ mạnh, nhiều kẻ mưu mô, nhưng chưa từng thấy ai kết hợp cả hai yếu tố đó một cách hài hòa và đầy tiềm năng như thiếu niên trước mặt. Cô là một sát thủ, được huấn luyện để giết chóc, để loại bỏ những mối đe dọa. Nhưng Thanh Long, lại không phải là một mối đe dọa thông thường. Anh là một câu đố, một điều bí ẩn mà cô khao khát được giải mã.
Cuộc đối đầu bằng ánh mắt kéo dài, không một tiếng động, chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua khe hẻm, và mùi ẩm mốc vẫn vương vấn. Thanh Long cảm nhận được sự đánh giá từ cô gái trẻ, nhưng anh không lùi bước. Anh đã trải qua 'Đêm Huyết Long', đã đối mặt với cái chết, đã thức tỉnh một sức mạnh đáng sợ. Một cô gái bí ẩn, dù có lạnh lùng đến mấy, cũng không thể khiến anh e sợ. Trong thâm tâm, anh còn cảm thấy một sự hứng thú kỳ lạ.
Cuối cùng, Hồng Liên khẽ cụp mắt xuống, một hành động nhỏ nhưng lại mang ý nghĩa lớn. Cô đã chấp nhận câu trả lời của anh, ít nhất là cho thời điểm hiện tại. Cô không tấn công, cũng không lùi bước. Cô chỉ quay người lại, bóng dáng nhanh chóng hòa vào bóng tối của hẻm cụt, biến mất như một ảo ảnh.
Thanh Long vẫn đứng đó, một mình. Anh biết, cô gái đó sẽ còn trở lại. Anh cũng biết, từ cái đêm định mệnh đó, từ cuộc gặp gỡ với Ông Hưng và sự xuất hiện của Hồng Liên, cuộc đời anh đã bước sang một trang mới. Anh đã bắt đầu đặt những viên gạch đầu tiên cho đế chế của mình, không chỉ bằng sức mạnh tàn bạo, mà bằng trí tuệ sắc bén và khả năng thấu hiểu lòng người. Mối quan hệ phức tạp giữa anh và cô gái bí ẩn này, cũng như sự tò mò của các thế lực khác về nguồn gốc và năng lực của anh, chỉ mới là sự khởi đầu. Lão Gia Trần, từ một nơi nào đó trong thành phố, có lẽ đang mỉm cười bí hiểm. Hạt giống đã nảy mầm, và nó đang lớn lên với một tốc độ chóng mặt.