Thiên địa mỹ nhân
Chương 19

Bão Đêm Thần Lực: Huyết Long Giữa Chợ Đêm Loạn Lạc

3938 từ
Mục tiêu: Tiếp nối sự kiện 'Đêm Huyết Long' từ Chương 18, đưa Thanh Long - với năng lực vừa thức tỉnh - vào một tình huống sinh tử mới.,Thanh Long 'thâu tóm' một 'dự án quan trọng' (được hiểu là bảo vệ một khu vực hoặc nhóm người/tài sản có giá trị) khỏi sự uy hiếp của một băng nhóm địa phương trong bối cảnh loạn lạc 20 năm trước.,Buộc Thanh Long phải phô diễn sức mạnh tiềm ẩn một cách bản năng, mạnh mẽ nhưng chưa hoàn toàn kiểm soát, để bảo vệ lợi ích của mình và những người yếu thế.,Giới thiệu Phóng viên Thảo (khi đó còn là một nữ phóng viên trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết) như một nhân chứng quan trọng cho sự kiện này, ghi lại những khoảnh khắc đầu tiên về 'Huyết Long' huyền thoại.,Giới thiệu địa điểm Khu Vui Chơi Giải Trí 'Thiên Đường' trong bối cảnh 20 năm trước, như một chiến trường bất đắc dĩ.,Làm sâu sắc thêm về quá khứ và nguồn gốc sức mạnh của Thanh Long, giải thích những vết sẹo tinh thần và thể chất của anh.
Nhân vật: Thanh Long, Thủ Lĩnh Băng Sói, Phóng viên Thảo, Lão Gia Trần
Mood: Gay cấn, kịch tính, bạo lực, kinh ngạc, có chút u ám và nội tâm phức tạp.
Kết chương: [object Object]

Luồng năng lượng xanh lam dịu dần, tan biến vào hư vô như chưa từng tồn tại, để lại Thanh Long bơ vơ giữa cơn cuồng phong của chính mình. Anh khụy gối, cơ thể rã rời, nặng trĩu như bị ngàn cân đè nén. Mồ hôi lạnh túa ra, ướt đẫm tấm áo sơ mi mỏng, thấm vào từng thớ vải, dính chặt vào làn da. Cả người anh run rẩy, không phải vì cái lạnh se sắt của màn đêm sau cơn mưa, mà vì nỗi kinh hoàng dâng trào từ tận sâu thẳm tâm can. Nó là gì? Cái sức mạnh bùng nổ rồi lại cạn kiệt, cái cảm giác như xé toạc cơ thể và linh hồn ấy, rốt cuộc là gì? Anh nhìn xuống bàn tay mình, những ngón tay vẫn còn run lẩy bẩy, rồi lại hướng mắt về phía con dao găm của Thợ Săn nằm chỏng chơ trên nền đất ẩm ướt, và vết nứt sâu hoắm trên tường gạch – bằng chứng sống động, rợn người về điều vừa xảy ra. Tất cả không phải là một giấc mơ. Nó là thật.

Thanh Long cố gượng dậy, từng thớ thịt trên cơ thể như bị xé toạc, đau đớn đến tận xương tủy. Mỗi bước chân là một cực hình, nặng nề và run rẩy. Anh phải đi. Phải tìm một nơi an toàn. Phải quay lại với cô bé. Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và mùi kim loại nồng nồng, như mùi máu tanh vương vấn trong không khí. Tiếng còi xe cảnh sát văng vẳng từ xa, lạc lõng giữa sự tĩnh mịch đáng sợ của thành phố sau cơn biến động.

Anh lảo đảo bước đi, bước chân vô định dẫn anh đến một nơi mà chỉ vài giờ trước còn là biểu tượng của niềm vui và sự náo nhiệt: Khu Vui Chơi Giải Trí 'Thiên Đường'. Giờ đây, 'Thiên Đường' không còn là thiên đường. Ánh đèn neon rực rỡ, vốn dĩ để thắp sáng những nụ cười, giờ đây chớp nháy loạn xạ, yếu ớt trong màn sương đêm mờ ảo, như những con mắt kinh hoàng đang hấp hối. Tiếng nhạc xập xình đã tắt ngúm, thay vào đó là tiếng đổ vỡ loảng xoảng, tiếng la hét thất thanh và tiếng bước chân dồn dập của những kẻ đang cướp phá.

Mùi kẹo bông gòn ngọt lịm, mùi bắp rang bơ thơm lừng, mùi nhựa mới của những món đồ chơi, tất cả hòa quyện với mùi khói, mùi sợ hãi và mùi mồ hôi chua loét. Bầu không khí vốn sôi động, ồn ào, vui vẻ, giờ đây đặc quánh một nỗi kinh hoàng. Thanh Long nấp mình sau một quầy hàng bán đồ lưu niệm đổ nát, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy vọt ra ngoài. Anh nhìn thấy những khuôn mặt sợ hãi, những ánh mắt tuyệt vọng của những người dân đang cố gắng ẩn nấp. Họ là những người yếu thế, những mảnh đời bé nhỏ bị cuốn vào cơn bão loạn lạc này. Anh nhìn thấy một vài đứa trẻ co rúm lại, khóc thút thít trong vòng tay mẹ.

Một cảm giác quen thuộc dâng lên trong anh, không phải là nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là một sự phẫn nộ âm ỉ. Cái cảm giác cần phải bảo vệ. Cái cảm giác bất lực khi không thể làm gì. Anh đã từng trải qua nó, rất nhiều lần. Nhưng giờ đây, khác rồi. Một thứ gì đó đã thức tỉnh. Một thứ gì đó vừa đáng sợ, vừa khao khát được giải phóng, đang cuộn trào trong huyết quản anh, giống như một con thú dữ bị nhốt trong lồng, chỉ chờ cơ hội để vùng vẫy.

"Không thể để bọn chúng... cướp đi tất cả," Thanh Long thì thầm, giọng nói khản đặc, vừa là tự trấn an, vừa là lời thề độc. Anh lướt mắt qua khu vực, cố gắng nắm bắt tình hình. Từng chi tiết nhỏ lọt vào tầm mắt sắc bén của anh: con đường duy nhất để thoát ra, những vật cản có thể tận dụng, những điểm yếu trong phòng tuyến tạm bợ mà những người dân hoảng loạn đã cố gắng dựng lên.

"Cậu Long ơi, làm sao đây?" Một người phụ nữ trung niên với mái tóc rối bời, khuôn mặt lấm lem nước mắt, thì thầm hỏi, ánh mắt đầy van nài. Bà ôm chặt một đứa bé vào lòng, cơ thể run lên bần bật.

Thanh Long nhìn bà, rồi nhìn những người khác. Họ đang đặt hết hy vọng vào anh, một thiếu niên vừa thoát chết trong gang tấc. Anh biết mình không thể gục ngã. Không phải bây giờ.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén cơn đau buốt từ những vết thương vô hình lẫn hữu hình. "Mọi người bình tĩnh. Tìm chỗ nấp kỹ vào. Đừng phát ra tiếng động." Giọng anh yếu ớt, nhưng ánh mắt anh lại kiên định đến lạ. Anh bắt đầu di chuyển, nhanh nhẹn hơn vẻ bề ngoài kiệt sức. Anh dùng những tấm ván gỗ vỡ, những chiếc ghế nhựa đổ nát để chặn những lối đi hẹp, tạo thành những chướng ngại vật tạm thời. Anh ra hiệu cho những người khỏe mạnh hơn cùng hỗ trợ, chỉ dẫn họ cách ẩn nấp an toàn hơn. Từng cử chỉ của anh đều toát lên sự quyết đoán, một bản năng lãnh đạo tự nhiên mà chính anh cũng chưa từng nhận ra.

Mỗi khi anh chạm vào một tấm ván nặng, một luồng sức mạnh khó hiểu lại thoáng qua, giúp anh nâng đỡ vật nặng dễ dàng hơn bình thường. Cảm giác đó vừa quen thuộc, vừa xa lạ, khiến anh rùng mình. Anh ghê sợ nó, nhưng đồng thời, một khao khát mãnh liệt muốn được giải phóng nó cũng trỗi dậy. Giống như một dòng sông ngầm, nó cuộn chảy trong huyết quản anh, nóng bỏng và mạnh mẽ, chờ đợi một cái đập để vỡ bờ. Anh cắn chặt môi, vị máu tanh xộc vào khoang miệng, cố gắng kiểm soát cái thứ sức mạnh đáng sợ đó. Anh không muốn nó bùng phát không kiểm soát một lần nữa, tạo ra sự tàn phá như đã từng làm với Thợ Săn. Anh chỉ muốn bảo vệ. Chỉ muốn sống sót.

Tiếng la hét xen lẫn tiếng cười cợt của những kẻ cướp phá càng lúc càng gần. Mùi rượu và thuốc lá nồng nặc xộc vào mũi, trộn lẫn với mùi khét của nhựa cháy. Thanh Long nấp mình sau một chiếc xe điện đụng bị lật úp, trái tim anh như muốn nổ tung. Anh biết, những phòng tuyến tạm bợ này sẽ không thể giữ chân chúng được lâu. Anh cần một kế hoạch. Một kế hoạch nào đó để cầm chân chúng, để câu giờ cho những người yếu thế có thể thoát thân. Anh cảm thấy một sự giằng xé nội tâm mãnh liệt: giữa nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với một lần bùng nổ sức mạnh nữa, và sự thôi thúc phải sử dụng nó để bảo vệ những sinh mạng vô tội. Anh chỉ là một thiếu niên, nhưng trên vai anh, giờ đây là trách nhiệm sinh tử của nhiều người.

Đèn neon của khu trò chơi cảm giác mạnh phía xa vẫn chớp nháy liên hồi, những ánh sáng đỏ, xanh, vàng như những tia chớp vô định trong màn đêm, chiếu rọi lên những gương mặt hoảng loạn và những bóng hình hung hãn đang tiến đến. Thanh Long siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Anh biết, khoảnh khắc quyết định đã đến.

***

Tiếng gầm gừ, tiếng cười cợt hung tợn xé toạc màn đêm. Từ phía khu trò chơi cảm giác mạnh, một bóng hình to lớn, xăm trổ chi chít, bước ra, theo sau là một đám đông côn đồ, mỗi tên đều mang theo gậy gộc, dao kiếm loang loáng dưới ánh đèn mờ ảo. Hắn ta chính là Thủ Lĩnh Băng Sói, một kẻ khét tiếng với sự tàn bạo và tham lam không đáy. Khuôn mặt hắn dữ tợn, đôi mắt ti hí chứa đầy sự độc ác và khinh miệt. Hắn ta mặc một chiếc áo khoác da đen bụi bặm, từng bước chân giẫm nát những mảnh vỡ trên nền đất, tạo ra những âm thanh chói tai.

"Thằng nhóc ranh này, mày nghĩ mày là ai mà dám chặn đường tao?" Thủ Lĩnh Băng Sói cất giọng ồm ồm, đầy vẻ ngạo mạn, nụ cười méo mó hiện rõ trên khuôn mặt xăm trổ. Hắn ta nhìn Thanh Long, người đang đứng chắn trước một nhóm người dân co rúm, với ánh mắt khinh thường, như thể nhìn một con kiến đang cố gắng chặn đường xe. "Nơi này giờ là của Băng Sói! Mày không thấy biển hiệu của bọn tao treo khắp nơi sao?"

Hắn ta chỉ tay về phía một vài tấm biểu ngữ rách nát, được vẽ vội bằng sơn đỏ, với hình đầu sói nhe nanh. Những kẻ thuộc hạ của hắn phá ra cười vang, tiếng cười ghê rợn vang vọng khắp khu vui chơi đổ nát, như tiếng quỷ dữ đang nhảy múa trên đống hoang tàn.

Thanh Long đứng đó, cơ thể đau nhức rã rời, nhưng ánh mắt anh lại rực lên một ngọn lửa kiên cường. Anh nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh Băng Sói, không hề nao núng. Giọng anh trầm khàn, lạnh lẽo như băng giá, từng chữ thốt ra đầy sức nặng: "Lùi lại. Nơi này không phải của các người."

Câu nói của Thanh Long như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Thủ Lĩnh Băng Sói. Nụ cười trên môi hắn ta tắt ngúm, thay vào đó là vẻ mặt giận dữ. Hắn không ngờ một thằng nhóc gầy gò lại dám chống đối hắn. "Ha! Gan lớn đấy. Mày nghĩ mày có thể chống lại Băng Sói sao? Đánh gãy chân nó cho tao! Cho nó biết ai mới là chủ ở cái đất này!"

Ngay lập tức, một vài tên côn đồ xông lên, gậy gộc và dao kiếm loang loáng trong tay. Chúng không coi Thanh Long ra gì, chỉ nghĩ rằng đây là một thằng nhóc con ngây thơ muốn tìm chết. Thanh Long hít một hơi sâu, toàn thân căng cứng. Anh biết mình không còn nhiều sức lực. Vết thương từ cuộc đối đầu với Thợ Săn vẫn còn nhức nhối, và năng lượng trong anh vẫn đang trong trạng thái hỗn loạn, khó kiểm soát.

Anh né tránh một cú vung gậy từ phía trước, rồi xoay người, dùng cùi chỏ húc vào bụng một tên khác. Tên đó rên rỉ, lùi lại vài bước. Thanh Long di chuyển nhanh nhẹn, tận dụng lợi thế về tốc độ và sự linh hoạt của một thiếu niên. Anh dùng những kỹ năng cơ bản mà anh học được từ những trận đánh lộn đường phố, nhưng chúng chỉ như muối bỏ bể trước số đông và sự hung hãn của Băng Sói.

Một tên côn đồ khác vung dao chém xuống. Thanh Long nghiêng người tránh thoát, lưỡi dao lướt qua thái dương anh, lạnh lẽo đến rợn người. Anh đá mạnh vào đầu gối tên đó, khiến hắn loạng choạng. Nhưng ngay lập tức, một cú đấm mạnh như trời giáng từ phía sau giáng vào gáy anh, khiến anh tối sầm mặt mũi. Thanh Long loạng choạng, ngã vật xuống nền đất lạnh lẽo, những mảnh vụn kính vỡ đâm vào da thịt. Máu tứa ra, nóng hổi và tanh nồng.

"Cậu Long!" Tiếng kêu hoảng hốt của người phụ nữ trung niên vang lên. Đứa bé trong tay bà khóc ré lên.

Thủ Lĩnh Băng Sói cười khẩy, bước đến gần Thanh Long, giẫm mạnh gót giày lên bàn tay đang cố gắng chống đỡ của anh. "Mày thấy chưa? Mày chỉ là một thằng nhóc con! Đừng có ra vẻ anh hùng ở đây!" Hắn ta cúi xuống, túm lấy tóc Thanh Long, giật mạnh đầu anh ngửa ra sau. Ánh mắt hắn ta đầy vẻ tàn độc. "Tao sẽ cho mày xem, ai là kẻ sẽ thống trị cái khu này!"

Một tên thuộc hạ của Băng Sói tiến đến, hắn ta nhìn thấy đứa bé đang khóc trong tay người phụ nữ. Một nụ cười ghê tởm hiện lên trên khuôn mặt hắn. "Thủ lĩnh, có một món đồ chơi nhỏ này!" Hắn ta định giật lấy đứa bé.

Khoảnh khắc đó, một tia lửa đỏ lóe lên trong mắt Thanh Long. Tất cả nỗi sợ hãi, sự yếu đuối, sự bất lực đều tan biến, thay vào đó là một cơn thịnh nộ bùng cháy dữ dội. Anh cảm thấy một luồng năng lượng nóng bỏng, quen thuộc nhưng cũng đầy xa lạ, cuộn trào từ sâu thẳm trong cơ thể, lan tỏa khắp từng tế bào. Nó không còn là một dòng sông ngầm chảy xiết nữa, mà là một ngọn núi lửa đang phun trào, không thể kìm hãm. Anh nhớ lại cảm giác của "Đêm Huyết Long", cảm giác của sự bùng nổ không kiểm soát, cảm giác của một sức mạnh vượt xa mọi giới hạn mà anh từng biết.

Không! Anh sẽ không để bất cứ ai làm hại những người yếu thế này nữa! Không bao giờ!

"Dừng lại!" Thanh Long gầm lên, giọng nói không còn là của một thiếu niên yếu ớt, mà là tiếng gầm của một con thú bị dồn vào đường cùng. Một luồng sóng xung kích vô hình bùng phát từ cơ thể anh, đẩy tên côn đồ đang định giật lấy đứa bé văng ra xa, đập mạnh vào bức tường gạch đổ nát. Hắn ta rên rỉ, bất tỉnh nhân sự.

Thủ Lĩnh Băng Sói sững sờ, bàn chân hắn ta không tự chủ được mà lùi lại. Hắn ta nhìn Thanh Long, người đang từ từ đứng dậy, đôi mắt đỏ rực như máu, cơ thể toát ra một thứ khí chất áp bức đáng sợ. Nỗi sợ hãi tột độ bắt đầu len lỏi vào tâm trí hắn. Đây không phải là một thằng nhóc bình thường.

***

Một tiếng "clack" nhẹ vang lên trong đêm, hòa lẫn vào tiếng đổ vỡ và tiếng la hét, gần như không thể nghe thấy. Phóng viên Thảo, một cô gái trẻ với khuôn mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo, ẩn mình sau một chiếc đu quay cũ kỹ, tay siết chặt chiếc máy ảnh cổ điển của mình. Cô đã theo dõi toàn bộ sự việc, từ khi Thanh Long lảo đảo bước vào "Thiên Đường", cố gắng bảo vệ những người yếu thế, cho đến khoảnh khắc anh bị đánh ngã. Nhưng điều cô vừa chứng kiến... đã vượt xa mọi giới hạn của sự tưởng tượng.

Cô đã nhìn thấy tia lửa đỏ rực trong mắt Thanh Long, nhìn thấy luồng sức mạnh vô hình bùng phát, hất tung một tên côn đồ như một con búp bê vải. Cô đã kịp bấm máy, ghi lại khoảnh khắc "Huyết Long" thức tỉnh, dù trong lòng vẫn còn đầy sợ hãi và kinh ngạc.

Thanh Long đứng sừng sững giữa khu vui chơi đổ nát, như một vị thần giáng thế trong cơn thịnh nộ. Luồng năng lượng cuộn trào trong anh không còn là một dòng chảy hỗn loạn, mà là một cơn bão dữ dội, tuôn trào không ngừng. Toàn thân anh như được bao bọc bởi một lớp aura vô hình, khiến những tên côn đồ còn lại của Băng Sói không dám tiến lên. Ánh đèn neon chớp nháy loạn xạ, càng làm nổi bật hình ảnh anh, tạo nên một khung cảnh siêu thực và đáng sợ.

Thủ Lĩnh Băng Sói, kẻ vừa hùng hổ tuyên bố thống trị, giờ đây mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn ta nhìn Thanh Long, đôi mắt trợn ngược, run rẩy không ngừng. "Quỷ... Quỷ! Mày là quỷ!" Hắn ta lắp bắp, giọng nói run rẩy, không còn chút nào của sự kiêu ngạo.

Thanh Long không nói gì. Anh chỉ tiến lên một bước. Một bước chân đơn giản, nhưng lại mang theo một áp lực khủng khiếp, khiến Thủ Lĩnh Băng Sói và những kẻ thuộc hạ của hắn phải lùi lại theo bản năng. Mùi ozone nồng nặc lan tỏa trong không khí, trộn lẫn với mùi khói, mùi máu tanh và mùi mồ hôi chua loét.

Thanh Long lao vào giữa đám côn đồ như một cơn lốc. Từng cú đấm, từng cú đá của anh đều mang theo một sức mạnh kinh hoàng, vượt xa khả năng của một thiếu niên bình thường. Anh không còn quan tâm đến việc kiểm soát sức mạnh. Anh chỉ muốn tiêu diệt mối đe dọa, bảo vệ những người đang run rẩy phía sau. Phản xạ của anh nhanh đến mức khó tin, né tránh mọi đòn tấn công một cách dễ dàng. Tên côn đồ nào xông đến đều bị anh đánh bật ra, gãy xương, bất tỉnh nhân sự. Tiếng gào thét, tiếng rên rỉ, tiếng đổ vỡ vang lên liên tục, biến Khu Vui Chơi Giải Trí 'Thiên Đường' thành một chiến trường đẫm máu và hoang tàn.

Anh dùng tốc độ siêu phàm của mình để xuất hiện bất ngờ trước mặt Thủ Lĩnh Băng Sói. Một cú đấm sấm sét từ Thanh Long, mang theo toàn bộ sức mạnh đang cuộn trào trong anh, giáng thẳng vào mặt Thủ Lĩnh Băng Sói. "Cút... Cút đi!" Thanh Long gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ phẫn nộ và mệt mỏi.

Thủ Lĩnh Băng Sói cảm thấy một cơn đau thấu trời, xương hàm hắn như vỡ vụn. Hắn ta bay ngược ra sau, đập mạnh vào một chiếc vòng quay ngựa gỗ, khiến nó gãy đổ. Hắn ta nằm đó, toàn thân co giật, máu tuôn xối xả từ miệng và mũi, đôi mắt mở to nhìn Thanh Long với sự kinh hoàng tột độ. Hắn ta muốn đứng dậy, muốn chạy trốn, nhưng cơ thể hắn không còn nghe lời.

Toàn bộ băng nhóm Băng Sói đã bị đánh bại. Những kẻ còn tỉnh táo thì co rúm lại, bò lết ra xa, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn Thanh Long như nhìn một con quỷ. Khu vực trung tâm của "Thiên Đường" giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những mảnh vỡ từ các trò chơi, những tấm bảng hiệu bị phá hủy, những vũng máu đỏ tươi loang lổ trên nền đất. Mùi khói và máu tanh nồng nặc đến nghẹt thở.

Thanh Long đứng đó, thở dốc từng hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội. Ánh mắt anh vẫn còn đỏ rực, nhưng dần dần, ngọn lửa cuồng nộ trong đó dịu đi, thay vào đó là sự mệt mỏi cùng cực và một nỗi kinh hoàng âm ỉ. Anh nhìn xuống những kẻ vừa bị mình đánh bại, những kẻ đang rên rỉ đau đớn, nằm la liệt dưới chân anh. Một cảm giác ghê tởm dâng lên trong anh, ghê tởm những gì mình vừa làm, ghê tởm cái sức mạnh mà anh không thể kiểm soát. Anh là quái vật sao?

Từ góc khuất, Phóng viên Thảo lặng lẽ hạ máy ảnh xuống. Cô đã ghi lại tất cả. Hình ảnh Thanh Long đứng giữa đống đổ nát, đôi mắt rực lửa, khí chất ngút trời, đã in sâu vào tâm trí cô. Đó là một khoảnh khắc lịch sử. Cô biết, mình đã chứng kiến sự ra đời của một huyền thoại. Cô lùi lại từng bước, cẩn thận không gây ra bất kỳ tiếng động nào, rồi nhanh chóng biến mất vào bóng tối, mang theo trong mình một câu chuyện, một bức ảnh, và một nỗi ám ảnh khôn nguôi về "Huyết Long".

Trên một tòa nhà cao tầng gần đó, Lão Gia Trần khẽ nhấp một ngụm trà sen, đôi mắt tinh anh của ông vẫn dõi theo cảnh tượng dưới ánh đèn neon chớp nháy. Một nụ cười bí hiểm nở trên môi ông. Ông khẽ gật đầu. "Hạt giống đã nảy mầm... và bắt đầu trổ bông."

Ông biết, cái sức mạnh vừa bùng nổ trong Thanh Long vẫn còn hoang dã, chưa được kiểm soát. Nó là một con dao hai lưỡi, có thể bảo vệ, nhưng cũng có thể hủy diệt. Nhưng chính trong sự hỗn loạn đó, ông đã nhìn thấy tiềm năng vô hạn. Ông đã nhìn thấy một bản lĩnh kiên cường, một ý chí sắt đá, một khát khao bảo vệ những người yếu thế. Đó chính là điều ông đang tìm kiếm.

Thanh Long vẫn đứng đó, một mình, giữa sự hoang tàn. Cơ thể anh run rẩy, không chỉ vì kiệt sức, mà còn vì nỗi sợ hãi và sự bối rối tột độ. Anh nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn những kẻ nằm la liệt. Sức mạnh này... nó là một món quà hay một lời nguyền? Những vết sẹo từ "Đêm Huyết Long", từ cơn bùng nổ vừa rồi, sẽ mãi mãi hằn sâu vào tâm trí anh, định hình con người anh. Anh không biết rằng, những gì anh vừa làm sẽ trở thành một phần của huyền thoại, sẽ được Phóng viên Thảo ghi lại, và sẽ thu hút sự chú ý của vô số thế lực khác. Anh không biết rằng, mối thù hằn với những băng nhóm như Băng Sói, từ cái đêm định mệnh này, sẽ là nền tảng cho những cuộc đối đầu khốc liệt trong tương lai.

Anh chỉ là một thiếu niên, vừa trải qua một đêm kinh hoàng, vừa thức tỉnh một sức mạnh đáng sợ. Anh gục xuống, toàn thân đau nhức, kiệt quệ. Mùi máu tanh và khói thuốc vẫn vương vấn trong không khí. Phía xa, ánh trăng mờ nhạt bắt đầu ló dạng sau những đám mây đen, soi chiếu xuống thành phố đang chìm trong một sự hỗn loạn chưa từng có. Thanh Long biết, từ giây phút này, cuộc đời anh đã hoàn toàn thay đổi. Anh sẽ phải học cách kiểm soát con quỷ trong mình, hoặc để nó nuốt chửng anh. Con đường phía trước đầy hiểm nguy, nhưng cũng hứa hẹn những đỉnh cao chói lọi.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh thấu xương của đêm, và nỗi đau âm ỉ trong từng thớ thịt. Nhưng sâu thẳm bên trong, một hạt giống quyết tâm đã được gieo. Anh sẽ không bao giờ để bất cứ ai đe dọa những gì anh bảo vệ nữa. Anh sẽ đứng lên. Anh sẽ trở nên mạnh mẽ. Và một ngày nào đó, anh sẽ đứng vững vàng mà tuyên bố: "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Nhưng đó là câu chuyện của tương lai, của một Huyết Long đã trưởng thành. Còn hiện tại, anh chỉ là một thiếu niên cô độc, với một sức mạnh vừa thức tỉnh, đang phải vật lộn với chính bản thân mình, giữa một đêm bão tố.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ