Thiên địa mỹ nhân
Chương 23

Bão Đêm Thanh Trừng: Huyết Long Khẳng Định

4793 từ
Mục tiêu: Thanh Long đối mặt trực tiếp với kẻ đứng đầu Huyết Sát Hội non trẻ (Lâm 'Độc') và lật đổ âm mưu của hắn trong giai đoạn 'Đêm Huyết Long'.,Thanh Long sử dụng toàn bộ trí tuệ và năng lực đặc biệt để thao túng tình thế, biến nguy thành cơ, vượt qua một phần quan trọng trong bài kiểm tra của Lão Gia Trần.,Khẳng định vị thế của Thanh Long trong thế giới ngầm hỗn loạn, cho thấy anh là một thế lực không thể xem thường.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ giữa Thanh Long và Hồng Liên, củng cố sự tin tưởng và phụ thuộc lẫn nhau.,Đặt nền móng cho sự phát triển của Thanh Long thành một thủ lĩnh quyền lực, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn ở các chương sau.
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên, Lão Gia Trần, Ông Cửu, Tùng 'Sẹo', Lâm 'Độc'
Mood: Tense, strategic, triumphant, determined, mysterious
Kết chương: [object Object]

Đêm muộn, gió nhẹ thổi hiu hiu qua khung cửa sổ căn hộ bí ẩn ở Chung Cư Thiên Phúc. Thanh Long trở về, cơ thể anh mệt mỏi rã rời sau một ngày dài căng thẳng, nhưng ánh mắt anh vẫn đầy kiên định, không chút nao núng. Anh bước vào căn phòng quen thuộc, nơi mùi hương hoa lài và trầm hương vẫn thoang thoảng, mang lại cảm giác bình yên đến lạ. Tiếng còi xe và tiếng người nói chuyện từ đường phố đã chìm hẳn vào giấc ngủ, chỉ còn lại tiếng nước chảy nhẹ và tiếng chuông gió khẽ khàng lay động, tạo nên một không gian tĩnh lặng đến mức gần như linh thiêng.

Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa da mềm mại, nhắm mắt lại. Anh cảm nhận rõ rệt luồng năng lượng đang cuộn trào trong cơ thể mình. Nó mạnh hơn, dâng trào hơn bao giờ hết, nhưng cũng đòi hỏi sự kiểm soát lớn hơn. Anh biết, nếu không kiểm soát được nó, nó có thể vượt khỏi tầm tay, thay đổi bản chất của anh, biến anh thành một thứ gì đó mà anh không mong muốn. Sự vật lộn với năng lực đặc biệt này là một cuộc chiến nội tâm không ngừng nghỉ, một xung đột giữa sức mạnh đang trỗi dậy và những giá trị đạo đức cá nhân còn non nớt của một thiếu niên. Anh thở dài, cảm thấy sự cô đơn của một người đang gánh vác một sứ mệnh lớn, phải đưa ra những quyết định khó khăn một mình.

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi anh rung lên bần bật. Thanh Long mở mắt, rút điện thoại ra. Màn hình hiển thị một tin nhắn mã hóa từ một số lạ. Anh biết, đó chỉ có thể là Lão Gia Trần. Tin nhắn ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến mọi mệt mỏi trong anh tan biến, thay vào đó là sự căng thẳng và dự cảm về những điều sắp tới.

"Bản lĩnh đã có, trí tuệ đã chứng tỏ. Nhưng con đường còn dài, và thử thách của ta mới chỉ bắt đầu. Hãy chuẩn bị, Long."

Thanh Long siết chặt chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm nhận sự liên kết sâu sắc với nó, như thể nó là một phần của chính anh, một phần của định mệnh mà anh đang dần hé lộ. Chiếc nhẫn khẽ phát ra một vầng sáng mờ ảo, ấm áp, như một lời động viên thầm lặng.

"Thử thách của ông... hay là vận mệnh của ta?" Thanh Long lẩm bẩm trong nội tâm, giọng điệu đầy vẻ thách thức và chấp nhận. Anh biết, những gì anh đã làm chỉ là một "bài kiểm tra", một màn dạo đầu cho một cuộc chơi lớn hơn rất nhiều. Lão Gia Trần, người cố vấn bí ẩn, đang chờ đợi anh ở một cấp độ thử thách khác, có lẽ liên quan đến bản chất "huyết long" mà anh vẫn chưa hiểu rõ. Anh nhắm mắt lại lần nữa, tập trung vào hơi thở, cố gắng điều hòa năng lượng đang chảy trong cơ thể. Những gì đang chờ đợi anh phía trước không chỉ là những trận chiến thương trường khốc liệt hay những cuộc đối đầu sinh tử trong thế giới ngầm, mà còn là hành trình khám phá chính bản thân mình, khám phá ý nghĩa của Thiên Long Ấn, và định vị mình trong một thế giới đầy biến động. Hương vị của quyền lực, và cả của những bí ẩn chưa được giải đáp, đều khiến anh say. Anh đã sẵn sàng.

***

Sẵn sàng là một chuyện, nhưng chuẩn bị để đối mặt với những gì sắp đến lại là một chuyện khác. Thanh Long mở đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo, chúng lấp lánh dưới ánh sáng mờ từ màn hình máy tính. Anh đã trở lại bàn làm việc, nơi chiếc Hắc Ưng Mật Mã – chiếc USB bí ẩn – đang cắm vào cổng, từng dòng dữ liệu được hiển thị chi chít trên màn hình. Anh đã giải mã nó, và những gì anh tìm thấy còn kinh hoàng hơn anh tưởng. Nó không chỉ là danh sách làm ăn phi pháp của Huyết Sát Hội non trẻ, mà còn là sơ đồ tổ chức chi tiết, những mối quan hệ chằng chịt với các thế lực ngầm khác, và quan trọng hơn cả, là những thông tin cá nhân của kẻ cầm đầu hiện tại: Lâm ‘Độc’.

Căn hộ tuy nằm trong chung cư cũ kỹ, sơn tường màu vàng nhạt đã bạc màu của thập niên 90, nhưng bên trong lại được cải tạo hiện đại đến không ngờ, với những đường nét tối giản nhưng sang trọng. Tuy nhiên, vẫn có những điểm nhấn cổ xưa, như chiếc bàn thờ tổ tiên được chạm khắc tinh xảo ở một góc phòng, tỏa ra mùi trầm hương nhẹ dịu, hòa cùng mùi hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn và mùi cà phê mới pha còn vương vấn. Thanh Long đã thức trắng đêm. Ngoài cửa sổ, tiếng còi xe và tiếng người nói chuyện từ đường phố vẫn vọng lên mơ hồ, nhưng bên trong căn phòng, chỉ có tiếng quạt tản nhiệt của máy tính và tiếng chuông gió khẽ khàng lay động khi một làn gió nhẹ lướt qua khe cửa.

Thanh Long lướt qua từng trang tài liệu, đôi môi mỏng của anh khẽ mím lại. Lâm ‘Độc’, một kẻ mưu mô, xảo quyệt với ánh mắt tham vọng, tưởng chừng như đã che giấu mọi thứ hoàn hảo, nhưng lại quá tự mãn mà để lộ những sơ hở chết người trong chiếc USB này. Những thông tin về các giao dịch ma túy, buôn người, bảo kê, và thậm chí cả những phi vụ rửa tiền phức tạp đều nằm gọn trong tay Thanh Long. Anh biết, Lâm ‘Độc’ nghĩ hắn đã kiểm soát được ván cờ, nhưng hắn quên rằng bàn cờ này có quá nhiều người chơi. Và ta, chỉ là một trong số đó, nhưng lại là người nắm giữ quân cờ quyết định.

“Huyết Sát Hội sẽ không dễ dàng buông tha. Hắn chỉ là một con tốt, nhưng phía sau hắn là một tổ chức tàn bạo hơn nhiều,” một giọng nói nhỏ nhẹ, nhưng đầy uy lực vang lên từ phía cửa sổ.

Thanh Long ngẩng đầu. Hồng Liên, với dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt, đang tựa vào khung cửa, mái tóc đen dài xõa xuống che đi một phần khuôn mặt. Làn da trắng xanh của cô nổi bật trong ánh sáng lờ mờ của phòng, đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, đang quét qua màn đêm bên ngoài, cảnh giác như một con mèo hoang. Cô thường mặc đồ tối màu, bó sát, tôn lên đường cong cơ thể và sự nhanh nhẹn, nhưng hôm nay cô chọn một bộ đồ kín đáo hơn, như thể muốn hòa mình vào bóng đêm. Ánh mắt của Hồng Liên không ngừng tìm kiếm những mối đe dọa tiềm tàng, nhưng đồng thời cũng ánh lên một sự tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông đang ngồi trước màn hình. Cô biết, Thanh Long sẽ không làm cô thất vọng. Mùi hoa lài thoảng qua mỗi khi cô khẽ cử động, gợi lên vẻ đẹp bí ẩn, ma mị của cô.

Thanh Long khẽ gật đầu, không cần nhìn cũng biết đó là Hồng Liên. Giữa họ có một sự hiểu biết ngầm, một sự kết nối không cần lời nói. Anh biết cô luôn ở đó, một cái bóng trung thành, sẵn sàng hành động khi cần.

“Ta biết. Nhưng muốn đánh đổ cả một cái cây, phải bắt đầu từ việc chặt đi những cành cây rỗng ruột trước,” Thanh Long đáp, giọng trầm ấm, đầy uy lực. Anh quay lại màn hình, các ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. “Lâm ‘Độc’ là điểm yếu, là sơ hở mà chúng ta cần khai thác. Hắn quá yếu để làm chủ một đế chế, và quá tự mãn để nhận ra điều đó.”

Một bóng người vạm vỡ khác bước ra từ góc tối của căn phòng, lặng lẽ đứng sau lưng Thanh Long. Đó là Tùng 'Sẹo', với vết sẹo dài từ trán xuống má, ánh mắt kiên định như một bức tường thành. Anh ta mặc một chiếc áo thun đen đơn giản, nhưng cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp vải cho thấy sức mạnh tiềm ẩn. Mùi da thuộc thoang thoảng từ chiếc áo khoác anh ta vừa cởi ra. Anh không nói gì, chỉ đứng đó, như một bức tượng bảo vệ, ánh mắt đầy kiên nhẫn đợi lệnh.

“Đại ca muốn xử lý thế nào, cứ dặn dò. Em sẽ lo liệu,” Tùng ‘Sẹo’ nói, giọng trầm đục, câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng sự trung thành tuyệt đối và sẵn sàng hành động.

Thanh Long khẽ nhếch mép cười nửa miệng, ánh mắt lóe lên một tia sáng sắc bén. “Không cần dùng đến bạo lực, Tùng. Ít nhất là chưa phải bây giờ. Chúng ta sẽ dùng chính lòng tham và sự ngu dốt của Lâm ‘Độc’ để tự đào mồ chôn mình.” Anh quay màn hình về phía Tùng ‘Sẹo’ và Hồng Liên, chỉ vào một sơ đồ phức tạp. “Đây là dự án ‘Tháp Rồng’, một công trường xây dựng đang đình trệ của Lâm ‘Độc’. Hắn đã bỏ ra rất nhiều tiền vào đó, và nó đang trở thành gánh nặng. Đêm nay, chúng ta sẽ biến nó thành ‘sân khấu’ của hắn.”

Thanh Long đã có một kế hoạch táo bạo, sử dụng thông tin đã có để tạo ra một “sân khấu” công khai, buộc Lâm ‘Độc’ phải bước lên và tự phơi bày mọi thứ. Anh sẽ không dùng đến nắm đấm, mà dùng chính trí tuệ, sự tính toán tỉ mỉ, và cả năng lực đặc biệt của mình để thao túng tâm lý, biến kẻ thù thành con rối trong tay. Anh cảm nhận luồng năng lượng trong Thiên Long Ấn đang cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một dòng dung nham nóng chảy sẵn sàng bùng nổ. Sức mạnh này, vốn là gánh nặng, giờ đây lại trở thành vũ khí sắc bén nhất của anh.

Anh ngẩng đầu nhìn Hồng Liên, ánh mắt cô giao nhau với anh trong một khoảnh khắc, đầy thấu hiểu và tin tưởng. Cô gật đầu nhẹ, như một lời cam kết thầm lặng. Tùng ‘Sẹo’ cũng gật đầu, nắm chặt tay, sẵn sàng làm mọi thứ theo lệnh của "đại ca". Trong căn hộ yên tĩnh, giữa mùi hương hoa lài và trầm hương, một kế hoạch đầy kịch tính, định mệnh đã được hình thành.

***

Công trường xây dựng dự án “Tháp Rồng” vào nửa đêm chìm trong một màn sương mù dày đặc, như thể cả khu vực bị nuốt chửng bởi một thực thể vô hình. Ánh đèn pha từ các cần cẩu cao chót vót yếu ớt xuyên qua lớp sương, tạo thành những quầng sáng ma mị, huyền ảo. Tiếng máy móc hạng nặng im lìm trong bóng tối, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những giàn giáo thép cao chót vót, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng thở dài của một con quái vật kim loại. Mùi xi măng, sắt thép và dầu máy hòa quyện với hơi ẩm trong không khí, tạo nên một thứ mùi khó chịu, ngai ngái. Đây là một không gian ồn ào, bụi bặm và nguy hiểm vào ban ngày, nhưng giờ đây lại trở thành một sàn diễn đầy ám ảnh cho một vở kịch đêm định mệnh.

Giữa công trường hoang vắng, một bóng người đơn độc đứng sừng sững, thân hình cao lớn, săn chắc của Thanh Long hiện rõ trong màn sương. Anh khoác một chiếc áo khoác da màu đen, mái tóc đen dày được vuốt ngược gọn gàng, tôn lên vẻ nam tính, lạnh lùng. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh như hai ngọn lửa nhỏ, xuyên thấu màn sương, quét qua từng góc khuất. Anh không mang theo vũ khí rõ ràng, nhưng khí chất toát ra từ anh lại mạnh mẽ đến kinh ngạc, như một thanh kiếm sắc bén đang nằm im trong vỏ.

Đúng lúc đó, từ phía cổng chính của công trường, tiếng động cơ xe hơi rít lên rồi tắt hẳn. Một chiếc xe sang trọng màu đen lướt qua màn sương, dừng lại cách Thanh Long không xa. Cửa xe bật mở, và Lâm ‘Độc’ bước ra, vẻ mặt đầy kiêu ngạo và tự mãn. Hắn ta mặc một bộ vest đắt tiền, mái tóc chải chuốt gọn gàng, nhưng đôi mắt tham vọng và mưu mô lại lộ rõ sự xảo quyệt. Vài tên tay chân vạm vỡ, mặt mày bặm trợn, theo sát phía sau, mỗi tên đều thủ sẵn vũ khí dưới lớp áo. Mùi thuốc lá và nước hoa rẻ tiền từ bọn chúng xộc vào không khí, làm ô nhiễm mùi xi măng và sương đêm.

“Thanh Long, mày nghĩ mày có thể lật đổ tao chỉ bằng vài chiêu trò rẻ tiền sao? Mày không biết ai mới là kẻ đứng sau Huyết Sát Hội này đâu,” Lâm ‘Độc’ cười khẩy, giọng nói tràn đầy sự tự tin đến mức ngông cuồng. Hắn ta tiến lại gần, ánh mắt khinh miệt nhìn Thanh Long từ trên xuống. “Mày chỉ là một thằng nhóc con, non choẹt, dám đụng vào chuyện của người lớn. Mày tưởng cái đống giấy tờ rác rưởi của mày có thể làm gì được tao ư? Ở Thiên Hải này, ta nói là luật!”

Thanh Long vẫn đứng im, không hề nhúc nhích. Anh để Lâm ‘Độc’ nói, để hắn ta tận hưởng khoảnh khắc tự mãn cuối cùng của mình. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Nhưng với Lâm ‘Độc’, đó chỉ là một thứ rượu độc, sẽ giết chết hắn.

“Ta không cần lật đổ ngươi, Lâm ‘Độc’,” Thanh Long đáp lại, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng trong màn sương, khiến Lâm ‘Độc’ giật mình. “Ta chỉ cần ngươi tự phơi bày bộ mặt thật của mình. Và những bí mật của ngươi, ta đã có đủ.”

Ánh mắt của Thanh Long sắc bén hơn bao giờ hết, như thể anh có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách tâm hồn của Lâm ‘Độc’. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều như một nhát dao găm thẳng vào tim đối phương.

Bất chợt, một tiếng rít nhẹ, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện trên giàn giáo thép cao chót vót phía trên. Hồng Liên, với vẻ đẹp ma mị, bí ẩn, đang ẩn mình giữa những thanh sắt, đôi mắt sắc lạnh của cô quét qua từng tên tay chân của Lâm ‘Độc’. Cô là cái bóng trung thành, sẵn sàng can thiệp bất cứ lúc nào. Từ xa hơn một chút, ẩn mình sau một đống vật liệu xây dựng khổng lồ, Ông Cửu ló đầu ra, ánh mắt tinh ranh và thực dụng của ông ta đầy tò mò. Ông Cửu, với thân hình gầy gò, khuôn mặt khắc khổ, vẫn mặc chiếc áo sơ mi bạc màu quen thuộc, không biết từ lúc nào đã có mặt ở đây để chứng kiến màn kịch này. Ông ta đã nghe về Thanh Long, đã thấy sự khác biệt của chàng trai trẻ này, và giờ đây, ông ta muốn xem Thanh Long sẽ làm gì.

Và còn một người nữa, đứng lặng lẽ trên nóc một tòa nhà đổ nát cách đó không xa, Lão Gia Trần. Tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh anh của ông ta đang quan sát từng cử chỉ, từng biểu cảm của Thanh Long và Lâm ‘Độc’. Ông mặc một chiếc áo dài truyền thống, hòa mình vào màn đêm, như một vị thần giám sát. Ông đã nói: "Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa." Và giờ đây, ông đang chứng kiến sự kiên nhẫn và lời hứa của Thanh Long.

Thanh Long không để Lâm ‘Độc’ có cơ hội phản bác. Anh vươn tay, một thiết bị nhỏ gọn được kích hoạt. Lập tức, từ chiếc xe của Lâm ‘Độc’ và từ một vài chiếc loa được giấu kín trong công trường, một đoạn ghi âm vang lên rõ mồn một. Đó là giọng của Lâm ‘Độc’, đang nói chuyện với một đối tác bí ẩn về kế hoạch lừa đảo, chiếm đoạt đất đai của dự án “Tháp Rồng”, và thậm chí cả việc thủ tiêu những kẻ chống đối. Tiếp theo là những hình ảnh, video được chiếu lên một màn hình khổng lồ, sử dụng công nghệ trình chiếu hologram tiên tiến, hiển thị rõ ràng các giao dịch bất hợp pháp, những đoạn hội thoại mã hóa, và cả những khuôn mặt của các quan chức bị hắn ta mua chuộc. Những bằng chứng này được tổng hợp từ chiếc Hắc Ưng Mật Mã, được Thanh Long sắp xếp một cách tỉ mỉ, đầy tính toán.

Khuôn mặt Lâm ‘Độc’ từ kiêu ngạo chuyển sang tái nhợt, rồi biến thành hoảng loạn tột độ. Hắn ta không ngờ Thanh Long lại có thể moi ra những thông tin mật đến vậy, và lại dám phơi bày chúng công khai như thế này. Tiếng ghi âm của chính hắn, những hình ảnh về những bí mật đen tối nhất của hắn, đang vang vọng và hiện hữu trong không khí, như những lời buộc tội không thể chối cãi.

Thanh Long không dừng lại ở đó. Anh nhìn thẳng vào mắt Lâm ‘Độc’, và một luồng năng lượng vô hình, mạnh mẽ, tỏa ra từ cơ thể anh, xuyên thẳng vào tâm trí kẻ đối diện. Đó là năng lực đặc biệt của Thanh Long, khả năng thao túng tâm lý, gieo rắc nỗi sợ hãi và hoảng loạn. Lâm ‘Độc’ lùi lại một bước, hai mắt trợn trừng, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Hắn ta cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng đang nhấn chìm mình, như thể hàng ngàn con quỷ đang thì thầm vào tai hắn, lôi kéo hắn xuống địa ngục.

“Mày… mày là ai?” Lâm ‘Độc’ lắp bắp, giọng run rẩy, sự kiêu ngạo ban đầu đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự kinh hoàng. Hắn ta cảm thấy mọi thứ đang sụp đổ, mọi kế hoạch, mọi âm mưu đều bị phơi bày một cách trần trụi.

Thanh Long vẫn giữ ánh mắt lạnh lùng, không chút cảm xúc. Anh chỉ nhẹ nhàng nói: “Ngươi đã tự phơi bày mình, Lâm ‘Độc’. Ta chỉ là người kéo màn sân khấu mà thôi.”

Các tên tay chân của Lâm ‘Độc’ cũng bắt đầu hoảng loạn. Những gì chúng vừa nghe, vừa thấy, là bằng chứng không thể chối cãi, đủ để tống Lâm ‘Độc’ vào tù mọt gông, và kéo theo cả bọn chúng. Một vài tên bắt đầu lén lút nhìn nhau, ý đồ bỏ chạy đã hiện rõ trong ánh mắt.

Lâm ‘Độc’, dưới sự tác động của năng lực đặc biệt từ Thanh Long, đã hoàn toàn mất kiểm soát. Hắn ta gào lên, điên cuồng vung tay chân, miệng không ngừng lảm nhảm những lời thú tội, những bí mật mà hắn ta đã giấu kín bấy lâu. Hắn ta tự nhận hết mọi tội lỗi, tự phơi bày mọi âm mưu, mọi mối liên kết với Huyết Sát Hội, với những kẻ đứng sau, như một con rối đang bị giật dây.

Ông Cửu từ nơi ẩn nấp, ánh mắt tinh ranh của ông ta mở to. Ông ta đã thấy nhiều người, nhiều chuyện trong thế giới ngầm này, nhưng chưa bao giờ thấy một màn trình diễn quyền lực nào kinh hoàng và hiệu quả đến thế. Thanh Long đã không đổ một giọt máu, nhưng lại khiến kẻ thù tự sụp đổ hoàn toàn. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta,” Ông Cửu lẩm bẩm, câu nói không còn là lời than vãn mà là sự ngưỡng mộ. Chàng trai này, thật sự không thể xem thường.

Lão Gia Trần, từ trên cao, khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện thoáng qua trên đôi môi mỏng của ông. "Bản lĩnh đã có, trí tuệ đã chứng tỏ," ông thì thầm. Vở kịch đã kết thúc, và Thanh Long đã là người thắng cuộc.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải dài qua khung cửa sổ lớn của Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán', làm bừng sáng không gian mang đậm phong cách Á Đông cổ điển. Tiếng đàn tranh du dương và tiếng sáo trúc nhẹ nhàng vang lên từ một góc phòng, hòa quyện với tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ thác nước mini và tiếng rót trà lách tách. Mùi trà thơm dịu, trầm hương thoang thoảng và mùi gỗ tự nhiên tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, trang nhã và ấm cúng đến lạ. Sự yên bình này đối lập hoàn toàn với đêm hỗn loạn vừa qua tại công trường “Tháp Rồng”, nơi Thanh Long đã hoàn toàn hạ gục Lâm ‘Độc’ mà không cần đổ máu.

Thanh Long ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu tatami mềm mại, đối diện với Lão Gia Trần. Anh khoác một chiếc áo sơ mi lụa màu trắng, mái tóc đen vẫn còn hơi ẩm sau khi tắm, toát lên vẻ lịch lãm, phong độ. Vẻ mệt mỏi của đêm qua đã tan biến, thay vào đó là sự bình thản và kiên định. Ánh mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh giờ đây mang một vẻ suy tư, nhưng vẫn không mất đi sự tự tin vốn có.

Lão Gia Trần, với mái tóc bạc phơ được búi gọn, khuôn mặt phúc hậu và đôi mắt tinh anh, đang chậm rãi thưởng trà. Ông cầm chén trà bằng gốm sứ tinh xảo, đưa lên mũi hít hà hương thơm rồi nhấp một ngụm nhỏ, động tác chậm rãi, ung dung. “Cậu đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên, Thanh Long,” Lão Gia Trần nói, giọng trầm ấm, nhưng đầy quyền uy. “Cậu đã chứng minh được trí tuệ và bản lĩnh của mình. Lâm ‘Độc’ là một kẻ ngu ngốc, quá tự mãn. Hắn nghĩ mình là bá chủ một cõi, nhưng lại không nhận ra mình chỉ là một con cờ trong tay kẻ khác.”

Thanh Long im lặng lắng nghe, đôi mắt anh tập trung vào làn khói trà đang bay lượn. Anh biết những lời của Lão Gia Trần không chỉ là lời khen ngợi, mà còn là sự đánh giá, một lời nhắc nhở về con đường anh đang đi.

“Nhưng đây chỉ là khởi đầu, Long,” Lão Gia Trần tiếp tục, đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào Thanh Long. “Thế giới ngầm còn sâu rộng hơn nhiều, và Huyết Sát Hội… chúng sẽ không biến mất dễ dàng như Lâm ‘Độc’. Hắn chỉ là một nhánh cây mục ruỗng, chặt đi một nhánh này, sẽ có những nhánh khác mọc lên, hoặc thậm chí là một cây đại thụ mới, hùng mạnh hơn.”

Thanh Long gật đầu, vẻ mặt đầy kiên quyết. Anh hiểu rõ điều đó. Chiến thắng trước Lâm ‘Độc’ chỉ là một bước đệm, một cột mốc nhỏ trên con đường dài. Anh đã chứng kiến sức mạnh và sự tàn bạo của Huyết Sát Hội, dù mới chỉ là tiền thân non trẻ của nó. Anh biết, đối đầu với chúng sẽ là một cuộc chiến trường kỳ, đòi hỏi không chỉ trí tuệ mà còn cả sức mạnh và sự tàn nhẫn cần thiết.

“Con hiểu,” Thanh Long đáp, giọng nói trầm ấm nhưng đầy quyết tâm. “Và con sẽ không dừng lại cho đến khi ta chặt tận gốc rễ.” Anh cảm nhận chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay khẽ ấm lên, như một lời đáp lại cho quyết tâm của anh.

Lão Gia Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt ông nhìn Thanh Long đầy vẻ hài lòng, xen lẫn một chút lo lắng. “Sức mạnh trong con… nó đang thức tỉnh,” ông nói, giọng điệu trở nên nghiêm trọng hơn. “Nó cuộn trào, dâng trào như một con sông lớn phá vỡ mọi đê điều. Năng lực ‘huyết long’ trong con không chỉ là một món quà, mà còn là một gánh nặng khổng lồ. Nó sẽ là vũ khí mạnh nhất của con, nhưng cũng là gánh nặng lớn nhất, đòi hỏi con phải kiểm soát nó tuyệt đối, nếu không muốn bị nó nuốt chửng, biến con thành một thứ mà con không mong muốn.”

Ông Cửu, với thân hình gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt tinh ranh, đang ngồi ở một góc phòng khác, lặng lẽ lắng nghe từng lời. Ông ta đã chứng kiến sự thay đổi trong Thanh Long, từ một thiếu niên tài năng đến một thủ lĩnh đầy bản lĩnh. Sự khâm phục hiện rõ trong ánh mắt ông ta. "Tiền trao cháo múc," ông từng nói. Nhưng với Thanh Long, không chỉ là tiền bạc, mà còn là một thứ quyền lực, một sức hút vô hình khiến người khác phải tin tưởng và đi theo.

Hồng Liên đứng lặng lẽ bên ngoài cửa phòng trà, đôi mắt đen láy của cô vẫn không ngừng cảnh giác, quét qua từng người ra vào. Cô biết Lão Gia Trần đang nói gì, và cô cũng cảm nhận được sự thay đổi trong Thanh Long. Năng lượng từ anh mạnh hơn, uy lực hơn, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều nguy hiểm hơn. Mối quan hệ bí ẩn giữa cô và Thanh Long, mối liên kết sâu sắc mà không ai hiểu, ngày càng trở nên bền chặt.

Lão Gia Trần nhìn Thanh Long, ánh mắt ông chất chứa nhiều điều. “Liệu con có sẵn sàng chấp nhận số phận của một ‘huyết long’? Sẵn sàng gánh vác trách nhiệm đó, đối mặt với những cám dỗ, những thử thách mà sức mạnh này mang lại?” Ông đưa tay ra, đặt một chiếc mặt dây chuyền bằng ngọc bích nhỏ, chạm khắc hình rồng đang vờn mây, lên bàn trà. Chiếc ngọc khẽ phát ra một ánh sáng xanh nhạt, dịu mát. “Đây là Long Hồn Ngọc, biểu tượng của sự chấp nhận. Nó sẽ dẫn lối cho con, nhưng cũng là lời nhắc nhở về con đường chông gai phía trước.”

Thanh Long nhìn chiếc Long Hồn Ngọc, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lão Gia Trần. Gánh nặng của sứ mệnh, sự giằng xé nội tâm giữa việc sử dụng những chiến thuật 'đen' và giữ vững đạo đức cá nhân, tất cả đều hiện rõ trong tâm trí anh. Nhưng anh biết, không có con đường nào khác. Để bảo vệ những người anh yêu thương, để tạo dựng một đế chế vững chắc, anh phải chấp nhận số phận của mình. Anh đưa tay ra, ngón tay khẽ chạm vào chiếc ngọc bích mát lạnh, cảm nhận một luồng năng lượng quen thuộc chảy qua.

“Con sẵn sàng,” Thanh Long nói, giọng điệu dứt khoát, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng quyết tâm không thể lay chuyển. Anh đeo chiếc Long Hồn Ngọc vào cổ, cảm nhận nó trở thành một phần của mình, hòa quyện với Thiên Long Ấn trên ngón tay.

Bầu không khí trong phòng trà trở nên trang nghiêm hơn bao giờ hết. Lão Gia Trần gật đầu, vẻ mặt mãn nguyện. Ông biết, một truyền thuyết mới đã bắt đầu. Cuộc hành trình của Thanh Long, Thiên Long của tương lai, chỉ mới thực sự bắt đầu. Thế giới ngầm, và cả thế giới thượng lưu, sẽ phải chứng kiến sự trỗi dậy của một thế lực mới, một con rồng sẽ bay cao, vươn mình giữa trời đất. Hương vị của quyền lực, và của những bí ẩn chưa được giải đáp, đều khiến anh say. Anh đã chấp nhận, đã sẵn sàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ