Thiên địa mỹ nhân
Chương 24

Huyết Long Kiến Thế: Khai Phá Thiên Cơ

4558 từ
Mục tiêu: Thanh Long hoàn toàn vượt qua thử thách cuối cùng của Lão Gia Trần, chứng minh bản lĩnh và trí tuệ phi phàm.,Phơi bày và đánh bại triệt để thế lực ngầm/đối thủ chính đang cố gắng lợi dụng hỗn loạn của 'Đêm Huyết Long' để thâu tóm quyền lực.,Chính thức khẳng định vị thế và quyền lực không thể lay chuyển của Thanh Long trong thế giới ngầm non trẻ của đô thị tại thời điểm đó (20 năm trước).,Thanh Long bắt đầu kiểm soát sâu hơn năng lực đặc biệt của mình và chấp nhận 'gánh nặng' của định mệnh.,Thiết lập nền móng cho sự trỗi dậy của một thế lực mới, chuẩn bị cho sự hình thành của 'Thiên Long' sau này.
Nhân vật: Thanh Long, Lão Gia Trần, Hồng Liên, Ông Cửu, Tùng 'Sẹo', Thủ Lĩnh Băng Sói
Mood: Kích thích, quyết đoán, kịch tính, quyền lực, gợi cảm (trong cách Thanh Long thao túng đối thủ), đôi lúc thâm trầm.
Kết chương: [object Object]

Bầu không khí trong phòng trà đã trở nên trang nghiêm hơn bao giờ hết. Lão Gia Trần gật đầu, ánh mắt ông lão chất chứa vẻ mãn nguyện, nhưng sâu thẳm trong đó, Thanh Long vẫn nhận ra một nỗi lo lắng mơ hồ, như thể ông đang nhìn thấy một con đường mà không ai có thể lường trước được. Anh đeo chiếc Long Hồn Ngọc vào cổ, cảm nhận sự mát lạnh của nó trên làn da, một luồng năng lượng quen thuộc khẽ chảy qua, hòa quyện với Thiên Long Ấn trên ngón tay. Nó không chỉ là một món trang sức, mà là một lời thề, một gánh nặng, và một lời nhắc nhở không ngừng về định mệnh đang chờ đợi.

“Con sẵn sàng,” Thanh Long nói, giọng điệu dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Ánh mắt anh lóe lên một tia sáng quyết tâm không thể lay chuyển, như ngọn lửa bùng cháy dữ dội trong bóng đêm. Anh đã chấp nhận, đã sẵn sàng.

Đêm đã về khuya, nhưng thành phố Thiên Hải vẫn chưa ngủ. Từ căn hộ bí ẩn trên tầng cao nhất của chung cư Thiên Phúc, Thanh Long đứng lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra biển ánh sáng lấp lánh của đô thị. Những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh, những con đường tấp nập xe cộ như những dòng chảy vô tận của sự sống. Đó là đế chế mà anh sắp chinh phục, một bức tranh khổng lồ đang đợi bàn tay anh vẽ nên những nét chấm phá cuối cùng.

Chiếc Long Hồn Ngọc trên cổ khẽ rung lên, truyền cho anh một cảm giác ấm áp, như một dòng điện nhẹ nhàng chạy dọc sống lưng. Nó nhắc nhở anh về lời cảnh báo của Lão Gia Trần, về “gánh nặng” và “số phận” của một huyết long. Thanh Long nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương hoa lài thoang thoảng từ ban công len lỏi vào phòng, hòa quyện với mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo ở góc phòng, và cả mùi cà phê mới pha còn vương lại trên bàn làm việc. Bên ngoài, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, nhưng bên trong căn hộ, một sự tĩnh lặng đến khó tin bao trùm, chỉ có tiếng nước chảy nhẹ từ đài phun nước nhỏ trong góc và tiếng chuông gió khẽ khàng lay động theo hơi thở của anh.

Anh biết, Đêm Huyết Long đã kết thúc, nhưng đó chỉ là khúc dạo đầu cho một bản giao hưởng quyền lực mà anh sẽ là nhạc trưởng. Những gì anh đã làm với Lâm ‘Độc’ chỉ là một cuộc tổng duyệt nhỏ, một bài kiểm tra mà Lão Gia Trần đã đặt ra để thử thách ý chí và năng lực của anh. Giờ đây, thử thách thực sự mới bắt đầu.

“Gánh nặng của huyết long,” Thanh Long thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy nội lực, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. “Không chỉ là sức mạnh, mà còn là trách nhiệm. Trách nhiệm phải kiểm soát nó, phải dẫn dắt nó, để nó không nuốt chửng ta.” Anh mở mắt ra, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo như muốn xuyên thấu màn đêm. Dáng người anh cao lớn, thân hình săn chắc được tôi luyện qua những tháng ngày gian khổ, ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi lụa màu đen. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi môi mỏng thường nở nụ cười nửa miệng đầy mị lực, giờ đây lại mang vẻ trầm tư đến lạ. Anh biết, những kẻ như Lâm ‘Độc’ chỉ là những quân cờ nhỏ trên bàn cờ lớn của Thiên Hải. Còn những quân cờ lớn hơn, những thế lực ngầm thực sự, vẫn đang ẩn mình, chờ đợi thời cơ để bành trướng.

Thanh Long bước đến bàn làm việc, nơi một bản đồ chi tiết của thành phố Thiên Hải được trải rộng. Ánh đèn bàn hắt xuống, làm nổi bật những khu vực được đánh dấu bằng các ký hiệu khác nhau. Anh cầm chiếc bút máy lên, bắt đầu phác thảo những đường nét mới, những mũi tên chỉ hướng, những vòng tròn đánh dấu. Mỗi nét bút đều dứt khoát, thể hiện sự tính toán tỉ mỉ và tầm nhìn xa trông rộng. Anh không chỉ đơn thuần là phá hủy trật tự cũ, mà anh đang kiến tạo một trật tự mới, một đế chế Thiên Long của riêng mình.

Anh nhớ lại những lời Lão Gia Trần đã nói: “Sức mạnh trong con… nó đang thức tỉnh. Nó cuộn trào, dâng trào như một con sông lớn phá vỡ mọi đê điều.” Quả thực, Thanh Long cảm nhận được điều đó rõ rệt. Năng lực đặc biệt của anh không còn là những tia sáng chập chờn, khó nắm bắt như trước, mà giờ đây, nó đã trở nên mạnh mẽ và ổn định hơn rất nhiều. Anh có thể cảm nhận được dòng chảy năng lượng trong cơ thể mình, nó luân chuyển mạnh mẽ, dồi dào, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Anh dùng nó để đọc vị đối thủ, để thao túng tâm lý, để cảm nhận những dao động dù là nhỏ nhất trong không khí. Nó đã giúp anh lật đổ Lâm ‘Độc’ mà không cần đổ quá nhiều máu, chỉ bằng trí tuệ và sự khôn khéo.

Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, với những thế lực ngầm lớn hơn, những âm mưu phức tạp hơn, và những cám dỗ quyền lực, tiền bạc, dục vọng luôn rình rập. Nhưng Thanh Long không sợ hãi. Anh đã chấp nhận số phận của mình, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Vì anh biết, để bảo vệ những người anh yêu thương, để tạo dựng một cuộc sống viên mãn không chỉ cho riêng mình mà còn cho những bóng hồng tuyệt sắc sẽ vây quanh anh, anh phải trở thành kẻ mạnh nhất.

Anh lướt ngón tay dọc theo con sông lớn chảy qua thành phố trên bản đồ, rồi dừng lại ở một khu vực công nghiệp cũ, nơi những công trường xây dựng vẫn còn dang dở. Đây là nơi mà Thủ Lĩnh Băng Sói, một kẻ mà Ông Cửu đã nhắc đến, đang cố gắng thiết lập quyền lực của mình, lợi dụng sự hỗn loạn sau ‘Đêm Huyết Long’. Ánh mắt Thanh Long lóe lên một tia sắc lạnh, nụ cười nửa miệng quen thuộc lại xuất hiện.

“Đêm Huyết Long đã kết thúc, nhưng đây mới là khởi đầu của ta,” anh tự nhủ, giọng nói đầy uy lực. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và cả Thiên Hải này, ta sẽ là luật.”

***

Chiều tối hôm sau, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, rọi qua khung cửa sổ của Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán'. Không khí bên trong phòng trà vẫn giữ được nét thanh tịnh, trang nhã đặc trưng của kiến trúc Á Đông cổ điển. Tiếng đàn tranh thánh thót, tiếng sáo trúc du dương như dẫn lối tâm hồn vào một thế giới khác, tách biệt khỏi sự ồn ào, xô bồ của đô thị bên ngoài. Mùi trà thơm dịu nhẹ, mùi trầm hương thoang thoảng từ lư hương bằng đồng cổ, hòa quyện với mùi gỗ lim ấm áp, tạo nên một bầu không khí hoài niệm, nhưng cũng không kém phần trang trọng.

Thanh Long bước vào, dáng người anh cao lớn, lịch lãm trong bộ vest may đo tinh tế, thu hút mọi ánh nhìn. Đôi mắt anh vẫn giữ vẻ sắc sảo, tự tin, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc. Anh tiến về phía bàn trà thấp kê trên chiếu tatami, nơi Lão Gia Trần đã đợi sẵn. Lão Gia Trần, với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh anh, đang chậm rãi rót trà. Ông vận một bộ áo dài truyền thống màu xanh thẫm, toát lên vẻ uyên bác, thâm trầm.

“Con đến rồi,” Lão Gia Trần nói, giọng điệu bình thản, như thể ông đã biết trước anh sẽ đến đúng giờ. Ông đặt một chén trà xuống bàn, hơi nóng bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm ngào ngạt của trà Thiết Quan Âm thượng hạng. Ánh mắt ông sắc như dao, nhìn thẳng vào Thanh Long, như muốn đọc thấu tâm can của chàng trai trẻ.

Thanh Long ngồi xuống đối diện, động tác nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động nào. Anh đưa tay ra, nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa trong khoang miệng. Nụ cười nửa miệng đầy tự tin lại xuất hiện trên môi anh. “Con luôn đúng hẹn, thưa Lão Gia.”

Ở một góc khuất của căn phòng, Ông Cửu với thân hình gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt tinh ranh, đang ngồi lặng lẽ. Ông ta mặc một chiếc áo sơ mi bạc màu, tay cầm điếu thuốc lá, khói thuốc cuộn tròn lượn lờ trong không khí. Bên cạnh Ông Cửu là Tùng 'Sẹo', vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt có một vết sẹo dài từ trán xuống má, ánh mắt kiên định, luôn cảnh giác quan sát xung quanh. Cả hai đều lắng nghe từng lời, sẵn sàng hành động theo tín hiệu của Thanh Long.

Lão Gia Trần đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. “Con đã dẹp yên những con sói đầu đàn, Lâm ‘Độc’ đã biến mất khỏi bản đồ Thiên Hải. Nhưng con có biết, những con sói đó chỉ là những kẻ hung hãn lộ liễu. Những con rắn độc còn ẩn mình trong hang, chúng mới là những mối nguy hiểm thực sự. Chúng đang đợi thời cơ để nuốt chửng cả miếng bánh này, miếng bánh mà con đã tạo ra sự hỗn loạn để dọn đường.”

Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh không hề dao động. “Con hiểu. Nhưng rắn độc hay rồng con, cũng phải xem ai mới là kẻ ngự trị. Thiên Hải này, không thể có hai vua.”

Ông Cửu chen vào, giọng nói của ông ta khàn khàn nhưng đầy kinh nghiệm. “Lão Gia nói đúng. Hiện tại, kẻ đang ngóc đầu dậy mạnh mẽ nhất chính là Thủ Lĩnh Băng Sói. Hắn ta là một kẻ hung hãn, liều lĩnh, không có đầu óc nhưng lại có một sự tàn nhẫn trời phú. Hắn đang lợi dụng sự vắng mặt của Lâm ‘Độc’ để thâu tóm các khu vực làm ăn phi pháp, đặc biệt là các công trường xây dựng dang dở. Hắn đã liên kết với vài băng nhóm nhỏ khác, tạo thành một liên minh chắp vá nhưng khá đông đảo. Hắn đang ôm mộng trở thành bá chủ mới của Thiên Hải.”

“Thủ Lĩnh Băng Sói,” Thanh Long lặp lại cái tên, như đang nếm thử hương vị của nó. Anh nhớ lại hình ảnh công trường xây dựng trên bản đồ. “Hắn có gì đặc biệt?”

“Hắn có một kho hàng lậu lớn, được giấu trong một công trường xây dựng gần khu dân cư cũ. Đó là nơi hắn thường xuyên tập kết hàng và họp bàn với đám đàn em,” Ông Cửu nói, rồi lén lút đưa cho Thanh Long một mảnh giấy nhỏ dưới gầm bàn. Mảnh giấy chỉ vỏn vẹn vài dòng địa chỉ và một thời điểm cụ thể. “Hắn ta cực kỳ tin tưởng vào pháo đài của mình, nhưng đó cũng chính là điểm yếu của hắn. Hắn ta kiêu ngạo, và sự kiêu ngạo sẽ là mồ chôn của hắn.”

Thanh Long nhấp thêm một ngụm trà, nụ cười trên môi anh càng thêm phần thâm thúy. "Cám ơn, Ông Cửu. Tiền trao cháo múc, thông tin này đáng giá." Anh đưa tay ra, đặt một phong bì dày lên bàn, trước mặt Ông Cửu.

Ông Cửu nở một nụ cười khắc khổ, nhưng ánh mắt lấp lánh sự hài lòng. "Thanh Long, cậu là một người khác biệt. Tôi đã chứng kiến nhiều kẻ lên, nhiều kẻ xuống. Nhưng cậu... cậu có cái khí chất mà tôi chưa từng thấy ở bất kỳ ai."

Lão Gia Trần nhìn Thanh Long, đôi mắt ông lão lóe lên một tia nhìn sâu xa. “Sức mạnh của con đang lớn mạnh từng ngày. Nhưng hãy nhớ, kiểm soát nó là điều tối quan trọng. Đừng để dục vọng nuốt chửng lý trí. Con muốn quyền lực, con muốn kiểm soát Thiên Hải. Nhưng con sẽ dùng quyền lực đó để làm gì? Để xây dựng hay để phá hủy? Đó mới là câu hỏi mà con phải tự trả lời.”

Thanh Long ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Lão Gia Trần. “Con sẽ dùng nó để kiến tạo trật tự mới. Một trật tự mà ở đó, kẻ yếu được bảo vệ, kẻ mạnh phải tuân thủ luật lệ. Một trật tự do con đặt ra.” Anh đặt chén trà xuống, một âm thanh thanh nhẹ vang lên. “Hương vị của quyền lực, và của những bí ẩn chưa được giải đáp, đều khiến con say. Con sẽ không để bất kỳ ai cản đường mình.”

Ông Cửu và Tùng 'Sẹo' đều cảm nhận được luồng khí thế mạnh mẽ tỏa ra từ Thanh Long. Nó không chỉ là sự tự tin, mà là một sự quyết đoán sắt đá, một ý chí không thể lay chuyển. Họ biết, đêm nay, Thiên Hải sẽ lại có biến động.

***

Đêm đã về khuya, những đám mây đen vần vũ kéo đến, che khuất ánh trăng và những vì sao, khiến công trường xây dựng Dự Án 'Tháp Rồng' chìm vào một màn đêm đặc quánh. Gió thổi mạnh, rít qua những khung sắt thép ngổn ngang, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng rên rỉ của một con quái vật khổng lồ đang bị xiềng xích. Mùi xi măng, bụi bặm và dầu máy nồng nặc trong không khí, hòa lẫn với một mùi ẩm mốc khó chịu. Đây là vương quốc của Thủ Lĩnh Băng Sói, một pháo đài tạm bợ được dựng lên từ đống đổ nát và sự hỗn loạn.

Thanh Long đứng trên một giàn giáo cao, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng bóng người bên dưới. Anh vận một bộ trang phục màu đen ôm sát, thân hình săn chắc ẩn hiện trong bóng tối, như một bóng ma. Từ vị trí này, anh có thể bao quát toàn bộ khu vực, nơi Thủ Lĩnh Băng Sói đang họp mặt với các thủ lĩnh băng nhóm nhỏ khác, bàn bạc về việc phân chia lãnh địa và hàng hóa lậu. Tiếng gào thét, chửi bới của Thủ Lĩnh Băng Sói vang vọng, thô lỗ và hung hãn, chứng tỏ sự kiêu ngạo và thiếu cảnh giác của hắn.

Thanh Long nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, cảm nhận dòng năng lượng cuộn trào trong cơ thể. Anh bắt đầu phóng thích một luồng năng lượng vô hình, một làn sóng áp lực tâm lý mà chỉ những kẻ có ý chí yếu kém hoặc đang trong trạng thái căng thẳng mới có thể cảm nhận được. Nó không gây ra tiếng động, không có hình thù, nhưng nó len lỏi vào từng ngóc ngách của công trường, thẩm thấu vào tâm trí của những kẻ đang tụ tập bên dưới.

Bên dưới, cuộc họp đang diễn ra sôi nổi bỗng chốc chững lại. Thủ Lĩnh Băng Sói, một gã đàn ông vóc dáng to lớn, cánh tay xăm trổ chi chít hình rồng phượng, khuôn mặt dữ tợn với đôi mắt đỏ ngầu, đột nhiên cảm thấy một sự bất an kỳ lạ. Hắn nhìn quanh, ánh mắt đầy nghi ngờ quét qua từng thủ lĩnh băng nhóm khác. Những kẻ đang ngồi quanh hắn cũng bắt đầu cảm thấy khó chịu, những lời nói chợt nhỏ dần, thay vào đó là những ánh mắt dò xét, hoài nghi lẫn nhau.

"Kẻ nào dám phá hoại kế hoạch của ta?!" Thủ Lĩnh Băng Sói gào thét, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ tức giận và hoang mang. Hắn ta cảm thấy một sự lạnh lẽo khó hiểu đang bao trùm lấy mình, như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo, đánh giá. Hắn ta bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, dù nhiệt độ đêm khuya khá thấp.

Thanh Long mỉm cười khẩy, nụ cười ẩn chứa đầy vẻ khinh miệt. Anh đã gieo những hạt giống của sự nghi ngờ và sợ hãi vào tâm trí chúng. Giờ đây, chỉ cần một cú hích nhỏ, chúng sẽ tự tan rã.

"Hồng Liên, Tùng 'Sẹo', đã đến lúc." Thanh Long thì thầm qua bộ đàm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực.

Từ một góc tối khác, Hồng Liên như một bóng ma, lặng lẽ vô hiệu hóa một tay súng bắn tỉa đang ẩn mình trên nóc một tòa nhà gần đó. Cô di chuyển uyển chuyển, nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nào. Làn da trắng xanh của cô nổi bật trong bóng đêm, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, đôi mắt đen láy sắc lạnh như dao, luôn cảnh giác. Chiếc Dạ Ảnh Dao trong tay cô ánh lên một tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn pha mờ ảo của công trường. "Đã dọn dẹp xong khu vực C. Sẵn sàng cho bước tiếp theo." Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự quyết đoán.

Cùng lúc đó, Tùng 'Sẹo' đã hoàn thành nhiệm vụ của mình. Hắn ta đặt một quả bom khói nhỏ ở khu vực kho hàng lậu, nơi chứa những món hàng quan trọng nhất của Thủ Lĩnh Băng Sói. "Cứ để tôi lo," hắn ta thì thầm, rồi ấn nút.

*BÙM!*

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, không quá lớn để gây báo động cho toàn bộ khu vực, nhưng đủ để khiến những kẻ đang họp mặt giật mình. Cột khói đen bốc lên từ phía kho hàng, kèm theo mùi khét lẹt của vải vóc và hóa chất.

"Cái gì?!" Thủ Lĩnh Băng Sói rống lên, vẻ mặt hắn ta giờ đây không còn sự hung hãn mà thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. "Kho hàng của ta! Kẻ nào?!"

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Thanh Long cảm nhận được sự dao động tâm lý cực độ từ phía Thủ Lĩnh Băng Sói và những kẻ khác. Sự sợ hãi, nghi ngờ, và tức giận bùng lên dữ dội. Anh biết, đây là thời điểm hoàn hảo.

Anh nhảy xuống từ giàn giáo, động tác nhẹ nhàng như một con báo săn mồi. Tùng 'Sẹo' đã nhanh chóng xuất hiện, chặn đứng mọi lối thoát hiểm của khu vực họp mặt. Hồng Liên cũng đã vào vị trí, đôi mắt cô quét một vòng, sẵn sàng bảo vệ Thanh Long khỏi bất kỳ mối đe dọa nào.

Thanh Long bước chậm rãi về phía trung tâm, nơi Thủ Lĩnh Băng Sói và đám đàn em đang hoảng loạn. Ánh đèn pha của công trường hắt vào khuôn mặt anh, làm nổi bật vẻ đẹp góc cạnh và ánh mắt sắc lạnh. Anh không nói một lời nào, chỉ đứng đó, khí chất vương giả và uy áp của một con rồng thực sự khiến mọi kẻ phải run sợ.

"Kẻ kiến tạo trật tự mới đã đến," Thanh Long thì thầm, không phải bằng lời nói, mà bằng một luồng năng lượng vô hình, trực tiếp truyền vào tâm trí của từng kẻ đang quỳ rạp. Đó là một sự tuyên bố, một lời khẳng định quyền lực tuyệt đối.

***

Rạng sáng, khi những đám mây đen cuối cùng cũng tan dần, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ ló dạng ở phía chân trời, sân thượng của tòa nhà Sky Tower hiện ra trong một vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng đầy cô đơn. Gió vẫn thổi mạnh, rít qua những lan can kính bảo vệ và những thiết bị thông gió khổng lồ, mang theo mùi không khí lạnh đặc trưng của độ cao. Từ đây, toàn bộ thành phố Thiên Hải trải dài dưới chân, như một bức tranh bao la, huyền ảo.

Trên sàn bê tông rộng lớn của sân thượng, một khung cảnh đầy kịch tính đang diễn ra. Thanh Long đứng hiên ngang trước gió, mái tóc đen dày khẽ bay trong gió, nhưng ánh mắt anh vẫn sắc lạnh, kiên định. Anh vận bộ vest màu đen sang trọng, tôn lên vóc dáng hoàn hảo và khí chất vương giả. Dưới chân anh, Thủ Lĩnh Băng Sói cùng với những kẻ còn sót lại của băng nhóm hắn đang quỳ rạp, run rẩy. Bộ dạng của chúng thảm hại, quần áo xộc xệch, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn và mồ hôi lạnh, ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

Hồng Liên đứng phía sau Thanh Long, như một cái bóng trung thành, tay cô đặt hờ trên chuôi Dạ Ảnh Dao, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Đôi mắt đen láy của cô quét một vòng, đảm bảo không có bất kỳ mối đe dọa tiềm ẩn nào. Tùng 'Sẹo' đứng bên cạnh, vóc dáng vạm vỡ, ánh mắt kiên định, như một bức tường thành vững chắc.

"Các ngươi đã có cơ hội," Thanh Long cất giọng trầm ấm, nhưng đầy uy lực. Từng lời anh nói như những lưỡi dao sắc bén, găm thẳng vào tâm trí của những kẻ đang quỳ dưới chân anh. "Các ngươi đã có cơ hội để sống yên phận, để tuân thủ luật lệ. Nhưng các ngươi đã chọn con đường của sự tham lam và bạo lực."

Anh ném xuống một tập tài liệu dày cộp, những tờ giấy bay lả tả trong gió, rồi rơi xuống trước mặt Thủ Lĩnh Băng Sói. Đó là những bằng chứng không thể chối cãi về những phi vụ làm ăn bất chính của hắn, những âm mưu thâu tóm lãnh địa, và cả những giao dịch mờ ám với các băng nhóm khác. Những bức ảnh, những đoạn ghi âm được mã hóa tinh vi, tất cả đều vạch trần bộ mặt thật của hắn.

"Ta đã cho các ngươi thấy, sự yếu kém của các ngươi. Ta đã cho các ngươi thấy, sự ngu ngốc khi cố gắng chống lại ta," Thanh Long tiếp tục, giọng nói anh vang vọng trong gió, "Bây giờ, các ngươi có hai lựa chọn: Một là chấp nhận sự thật và sống dưới luật lệ mới của ta, hai là biến mất mãi mãi khỏi Thiên Hải này. Vĩnh viễn."

Thủ Lĩnh Băng Sói ngẩng đầu lên, khuôn mặt hắn ta trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập sự hoảng sợ tột độ. "Ngươi... ngươi là ai? Ngươi muốn gì?" Hắn run rẩy, cố gắng đứng dậy nhưng bị Tùng 'Sẹo' dùng chân chặn lại, buộc hắn phải quỳ gối.

Thanh Long nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, đầy quyền uy. "Ta là kẻ kiến tạo trật tự mới. Ta là kẻ sẽ thống trị Thiên Hải này. Và ta là... Huyết Long đã trỗi dậy."

Những lời nói của anh không chỉ là một tuyên bố, mà còn là một lời nguyền, găm sâu vào tâm trí của từng kẻ đang có mặt. Chúng cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình đang bao trùm lấy mình, một sức mạnh áp đảo khiến chúng không thể chống cự.

Từ một tòa nhà đối diện, Lão Gia Trần lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng qua ống nhòm. Ông mặc một chiếc áo dài truyền thống, đứng khuất sau lan can. Khóe môi ông khẽ nhếch lên thành một nụ cười mãn nguyện, nhưng trong đôi mắt tinh anh của ông vẫn ẩn chứa một sự trầm tư. “Con rồng này… mạnh mẽ hơn ta tưởng,” ông nói khẽ với chính mình, giọng điệu đầy tự hào nhưng cũng pha chút lo lắng. Ông biết, Thanh Long đã hoàn toàn vượt qua thử thách cuối cùng của mình, khẳng định vị thế của một kẻ thống trị mới. Nhưng ông cũng biết, con đường phía trước còn dài, và những thế lực ngầm lớn hơn, những bí mật chưa được tiết lộ, sẽ sớm lộ diện.

Thanh Long đưa tay ra, ra hiệu cho Tùng 'Sẹo' và Hồng Liên. "Những kẻ chấp nhận, hãy cho chúng một cơ hội để phục tùng. Những kẻ chống đối, hãy để chúng biến mất như chưa từng tồn tại." Giọng nói anh lạnh lùng, dứt khoát, không một chút do dự.

Thủ Lĩnh Băng Sói hoảng loạn, cố gắng bò lùi, tìm cách chạy trốn. Hắn ta không muốn chết, không muốn biến mất. Hắn ta muốn quyền lực, muốn sự thống trị. Nhưng trước Thanh Long, hắn ta chỉ là một con kiến bé nhỏ, yếu ớt.

"Ta... ta chấp nhận! Ta sẽ phục tùng!" hắn ta gào lên, giọng nói nghẹn ngào, tràn đầy sự sợ hãi.

Thanh Long nhìn xuống hắn, ánh mắt anh như băng giá. "Ngươi đã có cơ hội để thể hiện bản lĩnh. Nhưng ngươi đã chọn con đường của sự yếu kém. Kẻ đã từng nói 'Muốn yên thân thì phải biết điều!', giờ đây lại là kẻ không biết điều nhất." Anh không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu.

Tùng 'Sẹo' bước đến, dùng một sợi dây thừng chắc chắn trói chặt Thủ Lĩnh Băng Sói và những kẻ còn lại. Hồng Liên thì thầm vào bộ đàm, ra lệnh cho những tay chân của mình dọn dẹp tàn dư.

Bình minh đã lên cao, những tia nắng đầu tiên của ngày mới rọi sáng cả sân thượng, chiếu rọi lên khuôn mặt kiên nghị của Thanh Long. Anh đã kiến tạo một trật tự mới, đã khẳng định quyền lực không thể lay chuyển của mình trong thế giới ngầm non trẻ của Thiên Hải. Đây là bước đệm đầu tiên, là viên gạch nền vững chắc cho đế chế Thiên Long mà anh sẽ xây dựng.

Thanh Long hít một hơi sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành của buổi sớm mai. Anh nhìn xuống thành phố đang bừng tỉnh, ánh mắt anh chứa đựng sự tự tin và tham vọng vô hạn. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con rồng đã thức tỉnh, và Thiên Hải sẽ phải rung chuyển dưới gót chân anh. Vòng ngọc trên cổ khẽ ấm lên, như một lời nhắc nhở về định mệnh đã được chấp nhận. Anh đã sẵn sàng cho tất cả.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ