Ánh hoàng hôn cuối ngày đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng thành phố Thiên Hải thì không bao giờ ngủ. Những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh đèn, tạo nên một bức tranh lung linh, huyền ảo. Thanh Long bước đi vững vàng trên con đường lát đá dẫn ra khỏi Công Viên Thiên Thanh, cảm giác như những luồng năng lượng thuần khiết từ đất trời vẫn còn quanh quẩn bên anh, làm tâm trí anh thêm phần minh mẫn và cơ thể tràn đầy sức sống. Anh biết, đêm nay, một chương mới trong cuộc đời anh đã chính thức bắt đầu.
Sáng hôm sau, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ, đánh thức Thanh Long. Anh tỉnh giấc không cần đồng hồ, cơ thể đã quen với nhịp điệu sinh học hoàn hảo. Căn hộ của anh tại Chung Cư Thiên Phúc, dù nằm trong một khối kiến trúc kiểu cũ của thập niên 90 với những bức tường sơn màu vàng nhạt đã bạc màu theo năm tháng, nhưng bên trong lại là một không gian hoàn toàn khác biệt. Thanh Long đã tự tay cải tạo, biến nó thành một tổ ấm hiện đại nhưng vẫn giữ được nét trầm mặc, cổ kính. Sàn gỗ sẫm màu, nội thất tối giản nhưng tinh tế, và đặc biệt là một bàn thờ tổ tiên chạm khắc rồng phượng tinh xảo, tỏa ra một mùi trầm hương dịu nhẹ, thanh khiết. Tiếng còi xe và tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của đô thị, nhưng bên trong căn hộ, mọi thứ lại tĩnh lặng đến lạ. Tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong phòng tắm, tiếng chuông gió khẽ khàng khi một làn gió nhẹ lướt qua ban công, tất cả hòa quyện với mùi hương hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, mùi sách cũ và mùi cà phê mới pha, mang đến một bầu không khí ấm cúng, linh thiêng và đầy vẻ bí ẩn. Ánh sáng tự nhiên tràn vào qua ban công lớn, nhưng những góc khuất của căn phòng vẫn chìm trong bóng tối, như thể ẩn chứa những bí mật chỉ mình anh biết.
Thanh Long bước ra ban công, hít thở sâu luồng không khí trong lành của buổi sớm. Anh thực hiện bài tập dưỡng sinh quen thuộc, từng động tác chậm rãi, uyển chuyển như rồng bay phượng múa, giúp các luồng năng lượng trong cơ thể lưu chuyển hài hòa. Anh cảm nhận rõ ràng "linh khí" dồi dào từ đất trời đang được thu nạp vào cơ thể, làm cho tâm trí anh càng thêm sắc bén. Cảm giác ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay, nơi Thiên Long Ấn luôn ẩn mình dưới lớp da, như một phản ứng cộng hưởng với năng lượng xung quanh. Anh mở đôi mắt sâu thẳm, ánh lên vẻ điềm tĩnh và tự tin. Anh đã sẵn sàng cho một ngày mới, một ngày để đặt những viên gạch đầu tiên cho đế chế của mình.
Vừa bước ra khỏi phòng, Thanh Long đã thấy Bà Tám đang bày biện bữa sáng trên bàn ăn. Dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hiền lành và mái tóc búi cao gọn gàng của bà luôn toát lên vẻ tận tâm, chu đáo. Bà Tám mặc chiếc áo bà ba giản dị, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi.
"Cậu Long hôm nay có vẻ phấn chấn hơn mọi ngày. Cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé, đừng làm việc quá sức," Bà Tám nói, giọng đầy quan tâm, đặt một đĩa bánh mì ốp la vàng ruộm và một ly sữa nóng hổi trước mặt anh.
Thanh Long khẽ mỉm cười, nụ cười nửa miệng đầy mị lực khiến Bà Tám cũng phải xao xuyến. "Cháu cảm ơn Bà Tám. Hôm nay cháu có nhiều việc quan trọng." Anh vừa nói vừa lướt nhìn bản kế hoạch trên chiếc laptop mỏng dính đặt cạnh đĩa ăn. Những dòng chữ, những con số nhảy múa trong tâm trí anh, biến thành một bức tranh tổng thể rõ ràng về thị trường và những bước đi chiến lược. Trong đầu anh, một giọng nói thì thầm, "Hôm nay sẽ là một ngày đặt nền móng vững chắc cho Thiên Khải." Anh biết, những nét phác thảo của đêm qua sẽ bắt đầu được hiện thực hóa. Sau bữa sáng, Thanh Long thay bộ vest may đo tinh tế, màu xám than lịch lãm, chiếc áo sơ mi lụa trắng tôn lên vóc dáng săn chắc. Anh kiểm tra Thiên Long Ấn một lần nữa, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng, như một lời khẳng định cho quyền năng và vận mệnh của mình, rồi dứt khoát rời khỏi căn hộ.
Chiếc xe hơi màu đen sang trọng lướt nhẹ trên đường phố tấp nập, đưa Thanh Long đến văn phòng. "Tập Đoàn Thiên Khải" – cái tên mà anh đã chọn cho đế chế tương lai của mình – hiện tại chỉ là một văn phòng nhỏ gọn nằm ở tầng ba của một tòa nhà thương mại cũ kỹ. Tuy nhiên, Thanh Long tin rằng, đây sẽ là điểm khởi đầu cho một hành trình vĩ đại. Khi anh bước vào, Anh Hoàng đã có mặt. Chàng trai trẻ với mái tóc chải gọn gàng, bộ vest công sở chỉnh tề, đang chăm chú làm việc trên máy tính. Khuôn mặt điển trai của Anh Hoàng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp. Anh ta là trợ lý đầu tiên mà Thanh Long tin tưởng lựa chọn, và sự tận tâm, hiệu quả của Anh Hoàng đã chứng minh cho sự lựa chọn đúng đắn đó.
"Chào sếp, mọi việc đã được sắp xếp xong theo yêu cầu. Lịch trình hôm nay đã được gửi vào mail sếp. Các cuộc hẹn với đối tác tiềm năng cũng đã được xác nhận," Anh Hoàng nói, giọng điệu dứt khoát và rõ ràng, đôi mắt không rời khỏi màn hình máy tính nhưng vẫn thể hiện sự tập trung cao độ.
Thanh Long đặt cặp tài liệu xuống bàn, khẽ gật đầu, nở một nụ cười hài lòng. "Tốt lắm, Anh Hoàng. Cậu xử lý rất hiệu quả. Tôi tin tưởng vào năng lực của cậu." Lời khen của Thanh Long không chỉ là sự động viên mà còn là sự công nhận chân thành, khiến Anh Hoàng cảm thấy có thêm động lực. "Về dự án phân tích thị trường cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ, cậu hãy tập trung thu thập dữ liệu về ngành F&B và bán lẻ. Đây là hai lĩnh vực đang có sự tăng trưởng mạnh mẽ nhưng thiếu thông tin chi tiết."
Anh Hoàng nhanh chóng ghi chép lại. "Vâng, sếp. Tôi sẽ ưu tiên thực hiện ngay."
Vừa lúc đó, tiếng động cơ ô tô dừng lại dưới sảnh. Chú Bình, tài xế riêng của Thanh Long, đã đến đón. Chú Bình là một người đàn ông trung niên với khuôn mặt sạm nắng, ánh mắt tinh tường và vóc dáng khỏe mạnh. Luôn mặc bộ đồng phục tài xế màu xanh đen gọn gàng, chú Bình toát lên vẻ lão luyện, đáng tin cậy.
"Mọi thứ đã sẵn sàng, thưa cậu Long," Chú Bình nói qua điện thoại, giọng điệu điềm tĩnh và kiệm lời.
"Được rồi, tôi xuống ngay." Thanh Long nói rồi quay sang Anh Hoàng. "Cậu cứ tiếp tục công việc. Nếu có vấn đề gì, cứ gọi cho tôi."
Anh Hoàng đứng dậy, cúi đầu. "Vâng, sếp. Chúc sếp một ngày làm việc hiệu quả."
Thanh Long rời văn phòng, để lại sau lưng một không gian nhỏ nhưng đầy tiềm năng, nơi những viên gạch đầu tiên của đế chế "Thiên Khải" đang được đặt xuống.
Chiếc xe sang trọng của Thanh Long lướt qua những con phố đông đúc của Thiên Hải. Chú Bình, với kinh nghiệm lái xe lão luyện, chọn những con đường ít tắc nghẽn nhất. Thế nhưng, trong một phút bất cẩn, hay có lẽ là một sự sắp đặt của định mệnh, chú Bình đã rẽ vào một con hẻm nhỏ để tránh một đoạn đường đang kẹt xe. Con hẻm này dẫn qua Khu Tập Thể Cũ, một mảng đối lập hoàn toàn với sự hào nhoáng của trung tâm thành phố. Đây là những dãy nhà bê tông cũ kỹ của những năm 70, 80, tường đã bong tróc, lộ ra lớp gạch đỏ sần sùi. Dây điện chằng chịt như mạng nhện giăng mắc trên không trung, những hành lang tối tăm ẩm thấp, và mùi ẩm mốc xen lẫn mùi thức ăn, đôi khi là mùi rác thải, tạo nên một không khí chật chội, lam lũ. Tiếng trẻ con chơi đùa inh ỏi, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng nấu nướng lách cách và tiếng tivi vọng ra từ những căn hộ nhỏ bé, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống mưu sinh vất vả. Trời nắng gắt, không khí oi ả, làm tăng thêm cảm giác ngột ngạt.
Khi chiếc xe của Thanh Long đi qua một khúc cua nhỏ, anh chợt nhìn thấy một cảnh tượng khiến anh không thể làm ngơ. Một cô gái trẻ đang loay hoay giữa đống tranh vẽ bị đổ vương vãi trên nền đất ẩm ướt. Có vẻ như cô vừa bị ai đó vô ý va phải. Cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn, mảnh mai, với làn da trắng hồng mịn màng. Mái tóc dài xoăn nhẹ tự nhiên, màu hạt dẻ, giờ đây hơi rối bời. Đôi mắt to tròn, long lanh, ánh nhìn ngây thơ, thánh thiện đang cố kìm nén những giọt nước mắt chực trào. Cô mặc một chiếc váy cotton màu xanh nhạt giản dị, nhưng vẫn toát lên vẻ đáng yêu và gần gũi. Đó chính là Tiểu Linh.
"Dừng xe lại, Chú Bình," Thanh Long nói, giọng điệu dứt khoát nhưng không kém phần trầm ấm.
Chú Bình nhanh chóng tấp xe vào lề. Thanh Long mở cửa bước xuống, khí chất quý ông thành đạt của anh ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn, nhưng anh không bận tâm. Anh bước đến gần Tiểu Linh, nụ cười nửa miệng thường trực giờ đây đã dịu đi, thay vào đó là vẻ quan tâm chân thành.
"Cô bé không sao chứ? Để tôi giúp một tay," Thanh Long nói, giọng trầm ấm, đầy sức hút, khiến Tiểu Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn anh đầy ngạc nhiên và một chút e thẹn.
"Dạ... cháu không sao ạ. Cháu cảm ơn chú," Tiểu Linh ngập ngừng, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng chuông gió. Cô nhanh chóng cúi xuống, những ngón tay nhỏ bé run rẩy cố gắng nhặt những bức tranh đã dính bẩn.
Thanh Long cúi xuống, giúp cô nhặt từng bức tranh. Anh cảm nhận được sự mềm mại, ấm áp từ làn da của cô khi vô tình chạm vào. Mùi hương dịu nhẹ của hoa sữa từ mái tóc cô gái thoảng qua, hòa cùng mùi ẩm mốc của khu tập thể, tạo nên một sự tương phản lạ lùng. Anh nhìn những bức tranh, đó là những bức vẽ phong cảnh thành phố với nét cọ trong trẻo, hồn nhiên, nhưng cũng đầy nội lực. "Những bức tranh này rất đẹp. Cô bé có năng khiếu đấy."
Tiểu Linh đỏ mặt, ngượng ngùng. "Dạ... cháu chỉ vẽ cho vui thôi ạ. Cháu là sinh viên mỹ thuật, đang đi phát tranh quảng cáo cho cửa hàng."
Thanh Long nhìn thấy một vài bức tranh đã bị rách, và một chiếc hộp đựng bút màu đã bị vỡ. "Chiếc hộp này hỏng rồi, và vài bức tranh cũng không dùng được nữa. Cô bé có cần một ít tiền để mua lại không?" Anh rút ví, không ngần ngại lấy ra vài tờ tiền mệnh giá lớn, đưa cho cô.
Tiểu Linh giật mình, vội vàng xua tay. "Dạ không ạ! Cháu không thể nhận tiền của chú được. Chú đã giúp cháu nhặt tranh là cháu mừng lắm rồi." Ánh mắt cô vẫn long lanh sự biết ơn nhưng xen lẫn chút tự trọng.
Thanh Long khẽ cười. "Cứ coi như đây là tiền mua tranh ủng hộ cho một họa sĩ trẻ tài năng đi. Chú rất thích tranh của cô bé." Anh nhẹ nhàng đặt tiền vào tay cô. "Đừng ngại. Đây chỉ là một chút giúp đỡ nhỏ thôi."
Tiểu Linh nhìn anh, đôi mắt cô gái trẻ như bị hút vào đôi mắt sâu thẳm của Thanh Long. Vẻ đẹp trong sáng, ngọt ngào của cô, như một đóa sen trắng tinh khôi giữa bùn lầy đô thị, khiến Thanh Long không khỏi xao lòng. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết tỏa ra từ cô, không mạnh mẽ như những linh khí từ thiên nhiên, nhưng lại dịu dàng, ấm áp, như một tia nắng xua tan mọi u ám. Trong đầu anh thầm nghĩ, "Vẻ đẹp trong sáng này... như một đóa sen giữa bùn lầy đô thị. Thú vị." Anh biết, cô gái này không chỉ là một sự tình cờ, mà có lẽ là một điểm sáng, một sự khởi đầu mới trong hành trình của anh.
"Dạ... cháu cảm ơn chú rất nhiều ạ," Tiểu Linh lí nhí nói, gương mặt đỏ bừng. "Chú là người tốt nhất mà cháu từng gặp."
Thanh Long khẽ xoa đầu cô, cảm nhận sự mềm mại của mái tóc. "Cứ gọi chú là Thanh Long. Chú tin là chúng ta sẽ còn gặp lại." Anh mỉm cười trấn an, rồi quay người trở lại xe, để lại Tiểu Linh đứng đó, với ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn e thẹn dõi theo bóng anh cho đến khi chiếc xe khuất dạng.
Sau cuộc gặp gỡ bất ngờ nhưng đầy thú vị với Tiểu Linh, Thanh Long tiếp tục hành trình gặp gỡ đối tác. Công việc diễn ra suôn sẻ, các hợp đồng đầu tiên cho "Thiên Khải Thông Tin" đã được ký kết, đánh dấu một bước tiến quan trọng trong việc xây dựng đế chế. Buổi chiều tà, khi những vệt nắng cuối cùng còn vương trên nền trời, nhuộm đỏ cả dòng sông, chiếc xe của Thanh Long được Chú Bình lái qua Cầu Vượt Sông Hàn. Đây là một cây cầu dây văng hiện đại, sừng sững bắc qua dòng sông rộng lớn, với hệ thống đèn chiếu sáng nghệ thuật đang dần được thắp sáng. Tiếng xe cộ ồn ào, tiếng còi xe inh ỏi và tiếng gió rít qua những sợi dây cáp, tất cả tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của một thành phố đang phát triển. Mùi khói xe pha lẫn hơi nước từ sông mang đến một cảm giác lộng gió, thoáng đãng.
Thanh Long hạ cửa kính xe, để làn gió mát rượi thổi vào mặt, mang theo hương vị của sông nước và sự hối hả của đô thị. Anh nhìn ngắm toàn cảnh thành phố đang lên đèn, những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, trải dài vô tận. Trong đầu anh, những suy tư về những cơ hội và thách thức đang chờ đợi đan xen vào nhau. Anh cảm nhận rõ ràng nhịp đập của Thiên Hải, một thành phố đầy sức sống, đầy tiềm năng, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn âm mưu và tranh giành.
Đúng lúc đó, điện thoại của anh rung lên. Là Lâm Phong.
"Server đã ổn định, dữ liệu đang được tích hợp. Sếp cứ yên tâm, Thiên Khải Thông Tin sẽ sớm hoạt động trơn tru. Chúng ta có thể ra mắt bản beta vào tuần tới," Lâm Phong báo cáo qua điện thoại, giọng điệu hối hả nhưng đầy tự tin, thể hiện sự nhiệt huyết của một thiên tài công nghệ.
Thanh Long mỉm cười. "Tốt lắm, Lâm Phong. Cứ tiếp tục theo dõi sát sao. Tôi tin tưởng vào năng lực của cậu." Anh biết, Lâm Phong là một tài sản quý giá, một cánh tay đắc lực không thể thiếu trong việc xây dựng đế chế công nghệ của mình. "Nhớ rằng, chúng ta cần phải nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường. Sẽ có rất nhiều đối thủ cạnh tranh."
"Vâng, sếp. Chuyện này, để tôi xử lý," Lâm Phong đáp, giọng đầy quyết tâm.
Kết thúc cuộc gọi, Thanh Long ngước nhìn lên bầu trời đang chuyển màu, từ đỏ rực sang tím thẫm. Anh ra lệnh cho Chú Bình: "Chúng ta đến Khu Phố Cổ Huyền Bí, Chú Bình."
Chú Bình khẽ gật đầu, không hỏi thêm. Chú đã quá quen với những quyết định bất ngờ của cậu chủ. Thanh Long nhìn thành phố, một cảm giác hứng thú dâng trào trong lòng. Thiên Hải này, còn nhiều điều để anh khám phá, nhiều bí ẩn để anh vén màn.
Khi chiếc xe của Thanh Long tiến vào Khu Phố Cổ Huyền Bí, không khí bỗng chốc thay đổi hoàn toàn. Ánh đèn đường hiện đại lùi lại, nhường chỗ cho ánh sáng lung linh, mờ ảo từ hàng ngàn chiếc lồng đèn đỏ treo cao, tạo nên một khung cảnh như bước ra từ một câu chuyện cổ tích. Con đường lát đá cuội chật hẹp và quanh co, hai bên là những dãy nhà gỗ cổ kính, mái ngói âm dương đã nhuốm màu thời gian. Đây chính là "Dạ Thị Linh," một khu chợ đêm đặc biệt, nơi giao thoa giữa quá khứ và hiện tại, giữa trần tục và siêu phàm. Sương mù nhẹ bao phủ, không khí se lạnh, mang theo mùi hương trầm, mùi thảo mộc, mùi đồ ăn vặt đặc trưng, và cả mùi hương hoa nhài thoang thoảng. Đôi khi, một luồng khí lạnh lẽo kỳ lạ lướt qua, khiến Thanh Long cảm nhận được sự hiện diện của những thứ không thể giải thích bằng khoa học thông thường.
Tiếng rao hàng du dương, tiếng cười nói xì xào, tiếng nhạc cụ dân gian vang vọng từ xa, tiếng leng keng của trang sức va chạm vào nhau, tiếng gió thổi qua mái ngói tạo nên một bản giao hưởng đầy mê hoặc. Thanh Long bước xuống xe, hòa mình vào dòng người. Anh không vội vã, mà chậm rãi quan sát, cảm nhận. Những món đồ kỳ lạ được bày bán ở đây, từ những món đồ cổ giá trị, những bức tranh mang đậm hơi thở tâm linh, đến những loại thảo dược quý hiếm, những loại bùa hộ mệnh được chạm khắc tinh xảo. Anh nhìn thấy những con người bí ẩn, với ánh mắt sâu thẳm, ăn mặc khác thường, dường như đến từ những thế giới khác nhau, cùng tụ hội về đây.
Thanh Long dùng năng lực tiềm ẩn của mình để cảm nhận những luồng năng lượng xung quanh. Anh thấy những luồng năng lượng hỗn độn, mạnh mẽ, và cả những luồng năng lượng yếu ớt, u ám. Anh có thể "nghe" được những lời thì thầm của quá khứ, "nhìn" được những bóng hình lướt qua trong cõi vô hình. Thành phố này... ẩn chứa nhiều điều thú vị hơn mình tưởng. Năng lượng này... không thể nhầm lẫn.
Anh dừng lại trước một quầy hàng nhỏ, nơi một người đàn ông với khuôn mặt khắc khổ, mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh tường đang bày bán những món đồ trang sức bằng ngọc bích. Một chiếc vòng tay bằng ngọc bích xanh biếc, được chạm khắc hình rồng, tỏa ra một luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết, thu hút sự chú ý của Thanh Long.
"Khách quý có muốn thử món đồ này không? Nó có linh tính lắm đấy," người bán hàng nói, giọng khàn đặc, ánh mắt như nhìn thấu tâm can.
Thanh Long cầm chiếc vòng lên, cảm nhận sự mát lạnh và luồng năng lượng quen thuộc. Đây không chỉ là một món đồ trang sức, mà còn là một vật phẩm phong thủy được "tích năng lượng" theo một cách nào đó. Anh biết, những vật phẩm như thế này sẽ có ích cho anh trong tương lai, đặc biệt là khi đối mặt với những thế lực bí ẩn mà anh đang cảm nhận được. Anh mua chiếc vòng, cảm giác như đang chuẩn bị cho một cuộc chiến vô hình.
Khi anh tiếp tục dạo bước, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột lướt qua, không phải từ sương đêm, mà từ một nguồn năng lượng tăm tối, đầy nguy hiểm. Luồng khí đó lướt qua anh, rồi biến mất vào một con hẻm tối tăm. Thanh Long khẽ nhíu mày. Anh cảm nhận một mối đe dọa tiềm tàng, một lời cảnh báo về những hiểm nguy đang ẩn mình trong bóng tối của Thiên Hải. Anh biết, thế giới ngầm không chỉ có những băng nhóm xã hội đen, mà còn có những thế lực siêu nhiên, những bí ẩn còn lớn hơn nhiều.
"Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Nhưng trước khi sở hữu tất cả, ta phải làm chủ được cả những bóng tối đang ẩn mình." Anh thầm nhủ, ánh mắt sắc bén quét qua những con người lạ lẫm, những món đồ kỳ bí. Chiếc Thiên Long Ấn trong túi áo anh khẽ rung lên một cách vô hình, như một sự hưởng ứng, một lời khẳng định cho quyền năng và vận mệnh của anh.
Thanh Long rời khỏi Dạ Thị Linh, trở về với thế giới ánh đèn rực rỡ của đô thị. Anh biết, hành trình phía trước sẽ không chỉ là những trận chiến thương trường khốc liệt, mà còn là những cuộc đối đầu sinh tử với những thế lực ngầm, những bí ẩn siêu nhiên. Nhưng anh đã sẵn sàng. Với trí tuệ sắc bén, sức mạnh thể chất vượt trội, và năng lực tiềm ẩn đang dần được kiểm soát, anh tin rằng không gì có thể ngăn cản anh. Hương vị của quyền lực, và của những bí ẩn đang chờ được vén màn, đều khiến anh say. Đêm nay, Thanh Long sẽ suy nghĩ về những bước đi tiếp theo, không chỉ cho đế chế Thiên Khải, mà còn cho những khám phá về một Thiên Hải đầy cờ bạc và những mỹ nhân, những người sẽ góp phần định hình số phận anh.