Thanh Long rời khỏi Dạ Thị Linh, bước ra khỏi con hẻm tối tăm, nơi luồng khí lạnh lẽo đầy nguy hiểm vừa lướt qua, tan biến vào hư vô. Mùi hương trầm, thảo mộc và hoa nhài vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng giờ đây, nó như bị bao phủ bởi một thứ cảm giác gai người, một điềm báo chẳng lành. Anh trở về với thế giới ánh đèn rực rỡ của đô thị, nơi những tòa nhà chọc trời vươn mình kiêu hãnh dưới màn đêm. Nhưng trong mắt Thanh Long, sự hào nhoáng đó chỉ là một tấm màn che, giấu đi vô vàn bí mật và những thế lực đang ngủ yên.
"Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Nhưng trước khi sở hữu tất cả, ta phải làm chủ được cả những bóng tối đang ẩn mình." Anh thầm nhủ, ánh mắt sắc bén quét qua những con người lạ lẫm, những món đồ kỳ bí mà anh vừa chứng kiến. Chiếc Thiên Long Ấn trong túi áo anh khẽ rung lên một cách vô hình, không phải là một rung động vật lý, mà là một sự cộng hưởng tinh thần, một lời khẳng định cho quyền năng và vận mệnh của anh. Nó như một con thú đang tỉnh giấc, cảm nhận được những luồng năng lượng xung quanh, cả thiện lẫn ác, và sẵn sàng ứng chiến.
Anh biết, hành trình phía trước sẽ không chỉ là những trận chiến thương trường khốc liệt, nơi tiền bạc và quyền lực là những vũ khí tối thượng, mà còn là những cuộc đối đầu sinh tử với những thế lực ngầm, những bí ẩn siêu nhiên mà anh chỉ vừa chạm vào ngưỡng cửa. Dạ Thị Linh, nơi giao thoa của những điều không tưởng, đã mở ra một cánh cửa mới trong nhận thức của anh về Thiên Hải – một thành phố không chỉ có những cám dỗ trần tục mà còn cả những bí ẩn tâm linh sâu sắc. Nhưng anh đã sẵn sàng. Với trí tuệ sắc bén, sức mạnh thể chất vượt trội, và năng lực tiềm ẩn đang dần được kiểm soát, anh tin rằng không gì có thể ngăn cản anh. Hương vị của quyền lực, và của những bí ẩn đang chờ được vén màn, đều khiến anh say. Đêm nay, Thanh Long sẽ suy nghĩ về những bước đi tiếp theo, không chỉ cho đế chế Thiên Khải mà còn cho những khám phá về một Thiên Hải đầy cờ bạc và những mỹ nhân, những người sẽ góp phần định hình số phận anh. Anh về đến căn hộ của mình tại Chung cư Thiên Phúc, ánh trăng mờ nhạt rọi qua khung cửa sổ, in bóng chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay anh lên tường. Nó lấp lánh như một ngôi sao cô độc, nhưng ẩn chứa sức mạnh vô biên. Anh mỉm cười nhếch mép, một nụ cười đầy tự tin và thách thức.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng dịu dàng của một ngày mới rọi qua ban công căn hộ tại Chung cư Thiên Phúc, xuyên qua những tán lá xanh mướt, nhảy múa trên sàn gỗ. Từ bên ngoài, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản nhạc đô thị quen thuộc. Nhưng bên trong căn hộ, một sự tĩnh lặng đến lạ thường bao trùm, chỉ có tiếng nước chảy nhẹ từ ấm trà đang sôi, tiếng chuông gió khẽ khàng lay động nơi bệ cửa sổ, và đôi khi, là âm thanh năng lượng lưu chuyển rất nhỏ mà chỉ Thanh Long mới có thể cảm nhận được khi anh tập trung. Mùi hương hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo ở góc phòng, hòa quyện với mùi sách cũ quen thuộc và mùi cà phê mới pha thơm nồng, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa linh thiêng, lại vừa phảng phất vẻ bí ẩn. Căn hộ này, với kiến trúc kiểu cũ của thập niên 90 nhưng đã được cải tạo hiện đại, là nơi trú ẩn hoàn hảo của Thanh Long, nơi anh có thể tách mình khỏi thế giới ồn ào bên ngoài để tập trung vào những chiến lược đầy táo bạo của mình.
Thanh Long ngồi giữa bàn làm việc lớn bằng gỗ mun, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt thì sắc như dao cạo, lướt qua những dòng dữ liệu và biểu đồ phức tạp đang hiển thị trên ba màn hình máy tính lớn. Anh mặc một chiếc áo sơ mi lụa cao cấp, màu xanh than, tôn lên vẻ nam tính và lịch lãm. Bên cạnh anh, Lâm Phong, với chiếc áo hoodie quen thuộc và cặp kính cận, gõ lách cách trên bàn phím, những ngón tay thoăn thoắt như múa. Anh Hoàng, trong bộ vest đen phẳng phiu, tóc chải gọn gàng, đứng cạnh đó, tay cầm sổ ghi chép, ánh mắt chuyên nghiệp không rời khỏi sếp mình. Cả ba tạo thành một bức tranh của sự tập trung cao độ, một bộ máy đang vận hành trơn tru.
"Dữ liệu cho thấy," Thanh Long trầm giọng, ngón tay thon dài lướt trên màn hình, chỉ vào một biểu đồ tăng trưởng của một công ty đối thủ, "điểm yếu của đối thủ A nằm ở đây. Họ đang tập trung quá nhiều vào phân khúc khách hàng doanh nghiệp lớn, bỏ qua tiềm năng khổng lồ từ các doanh nghiệp vừa và nhỏ, vốn chiếm phần lớn thị trường nhưng lại bị bỏ ngỏ." Anh dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua Lâm Phong và Anh Hoàng, như đọc được suy nghĩ của họ. "Và chúng ta có thể khai thác nó bằng cách này."
Anh Long bắt đầu trình bày chiến lược, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, từng từ từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng. Anh không chỉ phân tích những con số khô khan, mà còn nhìn thấy những xu hướng ngầm, những dòng chảy năng lượng của thị trường mà người khác không thể. Đó không chỉ là trí tuệ, mà là một sự kết hợp của kinh nghiệm, trực giác nhạy bén, và cả một năng lực tiềm ẩn nào đó đang dần bộc lộ. Anh phác thảo một kế hoạch chi tiết, từ việc định vị sản phẩm, chiến lược giá, cho đến cách tiếp cận khách hàng tiềm năng. Mỗi bước đi đều được tính toán tỉ mỉ, nhưng lại mang một sự táo bạo khó tin.
Lâm Phong, vốn là một thiên tài công nghệ, luôn tự tin vào khả năng phân tích dữ liệu của mình, nhưng mỗi lần nghe Thanh Long trình bày, anh lại không khỏi kinh ngạc. "Phân tích của anh Long thật sự vượt xa các mô hình AI tiên tiến nhất mà em từng biết," Lâm Phong thốt lên, giọng nói pha chút ngưỡng mộ, "Hoàn toàn không tìm thấy điểm bất hợp lý nào. Mọi giả định đều được chứng minh bằng dữ liệu, nhưng cách anh xâu chuỗi chúng lại thì... gần như là một nghệ thuật." Anh lắc đầu, như thể vẫn chưa thể tin vào những gì mình vừa nghe. "Chỉ cần chúng ta có đủ tài nguyên, em tin rằng kế hoạch này sẽ tạo ra một cú hích lớn."
Anh Hoàng, với phong thái chuyên nghiệp không chút xao động, ghi chép tỉ mỉ từng lời của Thanh Long. "Mọi thứ đã được chuẩn bị, thưa sếp," anh nói, giọng dứt khoát. "Các tài liệu marketing, đội ngũ telesale, và hệ thống CRM đều đã sẵn sàng. Chỉ chờ lệnh của anh là chúng ta có thể triển khai ngay lập tức." Anh Hoàng không chỉ là một trợ lý, anh còn là một bộ não phụ, có khả năng biến những ý tưởng táo bạo nhất của Thanh Long thành hiện thực một cách nhanh chóng và hiệu quả. Anh hiểu rõ rằng, với Thanh Long, tốc độ là yếu tố then chốt.
Thanh Long khẽ mỉm cười, nụ cười nửa miệng đầy mị lực. Anh đưa tay lên, ngón trỏ khẽ vuốt ve chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay. Chiếc nhẫn ngọc bích xanh biếc, được chạm khắc hình rồng, tỏa ra một luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết mà anh đã mua ở Dạ Thị Linh, giờ đây như một phần không thể thiếu của anh. Nó là vật phẩm phong thủy, là bùa hộ mệnh, và cũng là một lời nhắc nhở về những thế lực siêu nhiên đang chờ đợi anh. Anh cảm nhận được sự cộng hưởng giữa chiếc nhẫn và năng lượng trong cơ thể mình, một sự hòa hợp kỳ lạ giữa trí tuệ siêu việt và một sức mạnh vượt ra ngoài quy luật tự nhiên.
"Tốt," Thanh Long nói, giọng điệu dứt khoát, ánh mắt cương nghị. "Vậy thì, hãy khởi động chiến dịch. Nhớ rằng, chúng ta không chỉ bán thông tin, chúng ta bán một lợi thế cạnh tranh. Chúng ta không chỉ tạo ra doanh thu, chúng ta đang xây dựng một đế chế. Thiên Khải Thông Tin sẽ là ngọn cờ đầu, là bước đệm cho những gì vĩ đại hơn." Anh đứng dậy, ánh nắng ban mai chiếu thẳng vào gương mặt góc cạnh, làm nổi bật sống mũi cao và đôi mắt sâu thẳm. "Trong Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta, là phải thắng." Câu nói vang vọng trong căn phòng, không chỉ là một mệnh lệnh, mà còn là một lời tuyên bố đầy quyền lực.
***
Buổi trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống thành phố Thiên Hải. Tại văn phòng 'Thiên Khải Thông Tin', một không gian nhỏ gọn nhưng hiện đại nằm trong một tòa nhà văn phòng tầm trung, không khí lại nóng lên bởi một vấn đề khác. Văn phòng được thiết kế theo phong cách tối giản, với những bức tường kính trong suốt nhìn ra khung cảnh đô thị, tạo cảm giác rộng rãi và tràn đầy năng lượng. Những chiếc bàn làm việc màu trắng, máy tính đời mới và một vài chậu cây xanh nhỏ điểm xuyết, tạo nên một môi trường làm việc năng động và chuyên nghiệp. Mùi cà phê và mùi giấy mới in hòa quyện vào nhau, đặc trưng của một startup đang lên.
Thanh Long ngồi trên chiếc ghế xoay bọc da, dáng vẻ thư thái nhưng ánh mắt không hề lơ là. Anh đang xem xét một bản báo cáo tài chính trên máy tính bảng. Anh Hoàng bước vào, khuôn mặt điển trai thường ngày giờ lộ rõ vẻ căng thẳng. Anh Hoàng mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, cà vạt đen, tóc chải gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp không tì vết.
"Sếp," Anh Hoàng bắt đầu, giọng nói trầm ổn nhưng vẫn có chút lo lắng, "có vẻ như bên đối thủ đang cố gắng thâm nhập vào hệ thống dữ liệu khách hàng của chúng ta. Họ đã thực hiện một số cuộc tấn công DdoS nhỏ và có dấu hiệu của việc dò quét lỗ hổng bảo mật." Anh Hoàng đặt một chiếc USB lên bàn Thanh Long, "Lâm Phong đã kịp thời chặn đứng và thu thập được một số bằng chứng về địa chỉ IP gốc. Có vẻ là một công ty mới nổi, 'Tân Phong Dữ Liệu', đang cố gắng sao chép mô hình của chúng ta."
Thanh Long lắng nghe, vẻ mặt bình thản như mặt hồ thu, không một gợn sóng. Ánh mắt sắc bén của anh lướt qua báo cáo, rồi dừng lại trên chiếc USB. Anh biết, trong thế giới kinh doanh khắc nghiệt này, cạnh tranh là tất yếu, nhưng cạnh tranh không lành mạnh thì cần phải được xử lý một cách dứt khoát. Đây không chỉ là một thách thức, mà còn là cơ hội để khẳng định vị thế của 'Thiên Khải Thông Tin' ngay từ những ngày đầu.
Anh Long khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Anh cầm điện thoại lên, ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình. "Tùng," anh nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực, mang theo một làn hơi lạnh khó tả, "có việc cần cậu xử lý. Địa chỉ IP và một số thông tin khác tôi sẽ gửi qua cho cậu." Anh dừng lại một chút, như đang suy nghĩ, rồi nói tiếp, "Nhẹ nhàng thôi, không cần đổ máu. Nhưng dứt khoát. Hãy cho họ hiểu rằng, Thiên Khải Thông Tin không phải là nơi họ có thể tùy tiện đụng vào."
Đầu dây bên kia, một giọng nói trầm khàn, ít nói vang lên. "Cứ để tôi lo, anh Long." Đó là Tùng 'Sẹo'.
Chỉ vài phút sau, cánh cửa văn phòng mở ra, và một bóng người vạm vỡ bước vào. Đó là Tùng 'Sẹo'. Anh ta mặc một chiếc áo phông đen bó sát, để lộ cơ bắp cuồn cuộn, cùng với chiếc quần cargo rộng thùng thình. Khuôn mặt anh ta góc cạnh, với vết sẹo dài từ trán xuống má, như một minh chứng cho những trận chiến đã trải qua. Đôi mắt anh ta kiên định, lạnh lùng, không một chút biểu cảm thừa thãi, nhưng ẩn chứa một sự trung thành tuyệt đối. Tùng 'Sẹo' không nói một lời, chỉ lặng lẽ tiến đến gần Thanh Long, cúi đầu một cách cung kính. Anh ta không cần phải nói nhiều, sự hiện diện của anh ta đã đủ để nói lên tất cả.
Thanh Long không cần phải giải thích thêm. Chỉ cần một cái gật đầu nhẹ nhàng từ Tùng 'Sẹo' là đủ. Tùng 'Sẹo' là cánh tay nối dài của Thanh Long trong thế giới ngầm, là người xử lý những vấn đề mà luật pháp không thể hoặc không nên chạm tới. Anh ta là một chiến binh trung thành, ít nói, nhưng hành động thì dứt khoát và hiệu quả.
Khi Tùng 'Sẹo' lặng lẽ rời đi, không khí trong văn phòng như trở lại trạng thái bình thường. Anh Hoàng nhìn theo bóng lưng vạm vỡ của Tùng 'Sẹo', trong lòng không khỏi cảm thấy nể phục sự quyết đoán và tầm nhìn của sếp mình. Thanh Long không chỉ xây dựng đế chế trên thương trường, mà còn âm thầm thiết lập một mạng lưới bảo vệ vững chắc, sẵn sàng đối phó với mọi hiểm nguy. Anh Long khẽ vuốt Thiên Long Ấn, cảm giác mát lạnh từ ngọc bích như xoa dịu cái nắng gắt bên ngoài. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Những thách thức lớn hơn, những đối thủ mạnh hơn sẽ sớm xuất hiện. Nhưng điều đó càng khiến anh Long hứng thú. Hương vị của quyền lực, và của những cuộc chiến sắp tới, đang khiến anh say.
***
Buổi chiều tà, gió nhẹ thổi qua những tán cây cổ thụ, mang theo chút se lạnh của hoàng hôn. Thanh Long lái chiếc xe sang trọng của mình, một chiếc sedan đen bóng loáng, rời khỏi trung tâm thành phố ồn ào và tìm đến một nơi thanh tịnh hơn: Chùa Linh Ứng Cổ Tự. Ngôi chùa nằm ẩn mình trên một ngọn đồi thoai thoải, xa lánh sự náo nhiệt của đô thị, tựa như một ốc đảo bình yên giữa dòng đời cuồn cuộn.
Kiến trúc chùa chiền truyền thống Việt Nam hiện ra uy nghiêm trước mắt anh: những mái cong được điêu khắc tinh xảo vươn lên trời xanh, những cột gỗ lim to lớn được chạm khắc hình rồng phượng, chim muông một cách tỉ mỉ, trải qua hàng trăm năm lịch sử vẫn giữ nguyên vẻ đẹp cổ kính. Sân chùa rộng lát gạch cổ, rêu phong phủ kín những kẽ hở, dẫn lối đến hồ sen xanh biếc, nơi những đóa sen trắng muốt đang hé nở, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng, vọng khắp không gian, như gột rửa mọi ưu phiền. Xen lẫn là tiếng kinh kệ tụng niệm đều đều từ chánh điện, tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản giao hưởng của sự thanh tịnh và an lạc. Mùi hương trầm dịu nhẹ từ lư hương khổng lồ, mùi hoa sen thanh khiết, mùi gỗ cũ kỹ của những bức tượng Phật, và mùi đất sạch sau cơn mưa chiều hòa quyện vào nhau, mang lại một cảm giác bình yên đến lạ.
Thanh Long bước xuống xe, bộ vest chỉnh tề đã được thay bằng một chiếc áo sơ mi lụa màu trắng và quần tây đen, vẫn toát lên vẻ lịch lãm nhưng có phần giản dị hơn. Anh hít thở thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành, mát mẻ tràn vào phổi, gột rửa những căng thẳng của một ngày làm việc. Anh chậm rãi đi dạo trong sân chùa, ánh mắt sâu thẳm lướt qua những pho tượng Phật uy nghiêm, những tháp chuông cổ kính. Anh cảm nhận được một luồng linh khí dồi dào, tinh khiết đang lưu chuyển khắp nơi, khác hẳn với những luồng năng lượng hỗn độn mà anh từng cảm nhận ở Dạ Thị Linh. Nơi đây, mọi thứ đều tĩnh lặng, thanh cao, giúp tâm hồn anh tìm được sự cân bằng.
Anh dừng lại dưới một gốc cây bồ đề cổ thụ, tán lá sum suê che phủ cả một góc sân. Gốc cây sần sùi, to lớn, chứng kiến bao thăng trầm của thời gian, tỏa ra một vầng năng lượng ấm áp, tĩnh tại. Thanh Long ngồi xuống bệ đá dưới gốc cây, nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân. Anh lắng nghe tiếng chuông chùa, tiếng gió, tiếng chim, và cả tiếng đập nhẹ của trái tim mình.
Độc thoại nội tâm của Thanh Long bắt đầu vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng hơn bao giờ hết. *Nơi này... thật sự có thể giúp ta tĩnh tâm hơn.* Anh cảm nhận được sự trong lành đang thấm sâu vào từng tế bào, xoa dịu những gai góc, những tham vọng đang cháy bỏng trong lòng. *Năng lực ấy... nó đang lớn mạnh.* Anh biết, năng lực đặc biệt của mình không chỉ dừng lại ở khả năng phân tích siêu việt hay trực giác nhạy bén. Nó là một dòng chảy năng lượng tiềm ẩn, kết nối anh với những điều huyền bí, với những bí mật của thế giới. Tại đây, dưới gốc bồ đề, anh cảm thấy dòng năng lượng đó đang được "tẩy tịnh", trở nên thuần khiết và rõ ràng hơn, như thể mọi tạp niệm đều bị cuốn trôi.
Anh khẽ chạm vào chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay. Chiếc nhẫn ngọc bích như đáp lại, tỏa ra một hơi ấm nhẹ, cộng hưởng với năng lượng trong cơ thể anh. Nó không chỉ là một vật phẩm, nó là một phần của anh, một cầu nối với những sức mạnh siêu nhiên mà anh đang dần học cách kiểm soát. Anh suy ngẫm về những gì đã xảy ra – thành công ban đầu của Thiên Khải Thông Tin, cuộc đối đầu nhỏ với "Tân Phong Dữ Liệu", và cả những bí ẩn anh đã chạm trán ở Dạ Thị Linh. Tất cả như những mảnh ghép đang dần hợp lại, tạo nên một bức tranh lớn hơn về số phận và sứ mệnh của anh. Anh biết, để làm chủ Thiên Hải, để sở hữu "thiên địa mỹ nhân," anh không chỉ cần quyền lực và tiền bạc, mà còn cần sự hiểu biết sâu sắc về những dòng chảy năng lượng vô hình, về những quy luật mà khoa học chưa thể giải thích. Anh mở mắt, ánh mắt giờ đây càng thêm phần kiên định, như thể đã tìm thấy một con đường mới để đi, một mục tiêu mới để hướng tới.
***
Sau khi rời Chùa Linh Ứng Cổ Tự, tâm trí Thanh Long trở nên minh mẫn và sáng suốt hơn bao giờ hết. Màn đêm đã buông xuống, mang theo hơi mát mẻ dễ chịu. Anh tiếp tục hành trình của mình, hướng đến một địa điểm khác cũng quan trọng không kém: Thư Viện Quốc Gia. Nơi đây, với kiến trúc tân cổ điển hùng vĩ, những hàng cột Doric vươn cao và mái vòm tráng lệ, giống như một đền thờ của tri thức, đứng sừng sững giữa lòng thành phố hiện đại.
Khi bước qua cánh cửa lớn bằng gỗ sồi nặng trịch, một bầu không khí khác hẳn bao trùm lấy Thanh Long. Không còn sự thanh tịnh tuyệt đối như ở chùa, nhưng lại là một sự tĩnh lặng đầy trang nghiêm và học thuật. Trần nhà cao vút, được trang trí bằng những họa tiết cổ điển, những chùm đèn pha lê rủ xuống, soi rọi không gian rộng lớn. Hàng ngàn, hàng vạn cuốn sách được sắp xếp ngay ngắn trên những giá sách gỗ cao vút, chạm tới tận trần nhà, tạo thành những mê cung tri thức. Những cửa sổ lớn bằng kính màu phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp, khiến thư viện như một thế giới riêng, tách biệt khỏi sự ồn ào bên ngoài.
Thanh Long hít nhẹ một hơi, cảm nhận mùi giấy cũ, mực in và gỗ sồi đặc trưng của thư viện. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính, tiếng thì thầm khe khẽ từ những người đọc và tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn đá cẩm thạch là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng. Anh cảm thấy như mình đang bước vào một dòng chảy thời gian, nơi quá khứ và hiện tại giao thoa.
Anh không tìm kiếm một cuốn sách cụ thể, mà là một loại thông tin. Anh muốn hiểu rõ hơn về nền tảng của thành phố Thiên Hải này, không chỉ trên bề mặt mà cả những thế lực ngầm và bí mật đã định hình nó qua nhiều thập kỷ, thậm chí hàng thế kỷ. Anh lướt qua các kệ sách, ánh mắt sắc bén lướt qua hàng trăm tựa đề. Từ những cuốn sách lịch sử chính thống về sự hình thành và phát triển của Thiên Hải, những tài liệu kinh tế đô thị phân tích các xu hướng thị trường, cho đến những cuốn sách cũ về phong thủy, địa lý học, và thậm chí là những tuyển tập truyền thuyết, giai thoại địa phương.
Thanh Long có khả năng đọc cực nhanh và ghi nhớ siêu phàm. Anh không cần đọc từng chữ, chỉ cần lướt mắt qua là có thể nắm bắt được ý chính và lưu trữ vào bộ não của mình. Anh chọn lọc và đọc nhanh nhiều tài liệu khác nhau, tìm kiếm những manh mối, những chi tiết nhỏ có thể dẫn anh đến những bí mật sâu xa hơn. Anh tìm kiếm những thông tin về các gia tộc lớn từng nắm giữ quyền lực ở Thiên Hải, những sự kiện lịch sử bị che giấu, những truyền thuyết về các linh vật, các dòng năng lượng huyền bí.
*Thông tin là sức mạnh...* anh thầm nhủ, ngón tay khẽ vuốt ve bìa một cuốn sách cổ, cảm nhận sự sờn cũ của giấy dưới đầu ngón tay. *...nhưng những gì không được viết ra, những gì bị chôn vùi trong bóng tối của lịch sử, mới là thứ đáng sợ nhất.* Anh biết, những cuốn sách ở đây chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Những bí mật thực sự nằm ở đâu đó, trong những câu chuyện truyền miệng, trong những di tích cổ xưa, hoặc có thể, trong chính những dòng năng lượng mà anh đang dần cảm nhận được.
Ánh mắt anh dừng lại ở một cuốn sách cổ, có vẻ đã bị lãng quên từ lâu. Nó nằm khuất sau một chồng sách khác, bìa bằng da đã bong tróc, giấy ngả vàng, với những ký tự cổ lạ lẫm. Tựa đề của nó, viết bằng một loại chữ Hán cổ, dường như có liên quan đến "Long Mạch" và "Thiên Hải". Một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng yếu ớt, phát ra từ cuốn sách, thu hút sự chú ý của Thanh Long. Nó không mạnh như Thiên Long Ấn, nhưng có một sự cộng hưởng kỳ lạ. Anh tò mò cầm cuốn sách lên. Nó nặng trịch, và khi anh mở ra, một mùi hương ẩm mốc, cũ kỹ đặc trưng xộc vào mũi. Những trang giấy đã ố vàng, với những hình vẽ và ký tự thủ công, dường như đã tồn tại qua hàng trăm năm.
Khi những ngón tay Thanh Long chạm vào những trang giấy cổ, một dòng năng lượng nhẹ nhàng truyền qua, khiến anh cảm thấy như đang kết nối với một quá khứ xa xăm. Cuốn sách này... nó không chỉ là một tài liệu lịch sử. Nó chứa đựng một điều gì đó sâu sắc hơn, một bí mật mà anh đang tìm kiếm. Có lẽ, đây chính là chìa khóa để vén màn những bức màn bí ẩn của Thiên Hải, để hiểu rõ hơn về nguồn gốc năng lực của chính anh, và về những thế lực đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ trỗi dậy. Thanh Long biết, cuộc hành trình của anh, từ một thanh niên khởi nghiệp cho đến một đế vương của Thiên Hải, sẽ không chỉ là một cuộc chiến thương trường, mà còn là một cuộc phiêu lưu vào chiều sâu của lịch sử, tâm linh, và cả chính bản thân anh. Cuốn sách cổ trên tay anh như một lời mời gọi, một lời hứa hẹn về những khám phá vĩ đại sắp tới.