Thiên địa mỹ nhân
Chương 30

Thiên Long Cất Cánh: Đế Chế Bất Diệt

4564 từ
Mục tiêu: Hoàn tất việc củng cố nền móng ban đầu cho Tập đoàn Thiên Long, khẳng định sự ổn định và tiềm năng phát triển.,Củng cố và phát triển các mối quan hệ cá nhân của Thanh Long với Mỹ Ngọc, Tiểu Linh và Hồng Liên, thể hiện sự gắn kết đa chiều.,Hé lộ những thách thức lớn hơn từ thế giới ngầm và thương trường, chuẩn bị tâm thế cho Arc tiếp theo.,Thanh Long tự nhìn nhận về bản thân, năng lực và tương lai của đế chế, khẳng định vị thế người đứng đầu.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Tiểu Linh, Hồng Liên, Lâm Phong, Lão Gia Trần
Mood: Mãn nguyện, confident, thâm trầm, hơi căng thẳng (về tương lai), lãng mạn (trong các mối quan hệ), kịch tính (với lời cảnh báo).
Kết chương: [object Object]

Gió đêm vẫn miên man thổi trên đỉnh cao vút của tòa nhà Thiên Khải, nhưng cái lạnh se sắt của buổi hoàng hôn đã nhường chỗ cho sự ấm áp đến từ hơi thở và nhịp đập mãnh liệt của hai trái tim đang cộng hưởng. Mỹ Ngọc vẫn đứng đó, làn da trắng ngần dưới ánh đèn pha lê hắt ra từ bên trong, mái tóc đen dài mượt mà, giờ đây không còn búi gọn gàng mà buông lơi tự do, khẽ phấp phới theo từng đợt gió nhẹ. Đôi mắt phượng sắc bén của cô, giờ đây đã lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm, không còn chút băng giá hay sự phòng thủ nào. Cô đã tìm thấy người đàn ông của đời mình, người có thể cùng cô chinh phục cả thế giới.

Thanh Long khẽ siết nhẹ bàn tay cô, một cái chạm không lời nhưng ẩn chứa cả một lời hứa hẹn. Hơi ấm từ anh, sự vững chãi của bàn tay anh, truyền qua từng đầu ngón tay Mỹ Ngọc, lan tỏa khắp cơ thể cô, khiến cô cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, nhưng đồng thời cũng là một ngọn lửa cuồng nhiệt bùng cháy. Cô biết, mình đã chính thức đặt tay vào cuộc chơi này, một cuộc chơi mà phần thưởng có thể là cả Thiên Hải, và cái giá phải trả cũng không hề nhỏ. Nhưng bên cạnh Thanh Long, cô tin mình có thể vượt qua tất cả.

"Mỹ Ngọc," giọng anh trầm ấm, mang theo sự quyền uy và một chút dịu dàng chỉ dành riêng cho cô. "Đêm nay, hãy để Thiên Long được nghỉ ngơi một chút. Ta có chuyện muốn nói riêng với em."

Mỹ Ngọc khẽ gật đầu, trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hiểu ý anh. Đó không chỉ là một cuộc nói chuyện công việc, mà là một lời mời gọi, một sự khẳng định cho mối quan hệ đã vượt qua ranh giới đối tác. Anh đưa cô đi trên hành lang lát đá cẩm thạch sang trọng, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Mùi hương nước hoa nam tính của anh thoang thoảng trong không khí, quyến rũ đến lạ.

Họ đến một căn phòng riêng biệt, nơi ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu rọi lên bộ sofa da mềm mại và bàn trà thấp. Căn phòng được thiết kế tinh tế, với một mặt tường hoàn toàn bằng kính cường lực, cho phép ngắm nhìn toàn cảnh thành phố Thiên Hải lung linh dưới ánh đèn. Thanh Long rót cho cô một ly rượu vang đỏ sóng sánh, hương thơm nồng nàn lan tỏa trong không gian.

"Ngồi đi, Mỹ Ngọc," anh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút men say của quyền lực và sự chiếm hữu. Anh ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt anh như những tia laze xuyên thấu mọi phòng vệ. "Chúng ta đã cùng nhau đặt những viên gạch đầu tiên cho Thiên Long. Em, là viên ngọc quý giá nhất trong đế chế này."

Mỹ Ngọc khẽ nhấp một ngụm rượu, cảm nhận vị chát nhẹ và ngọt ngào lan nơi đầu lưỡi. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, sự kiêu hãnh của một nữ cường nhân vẫn còn đó, nhưng đã pha lẫn một chút e ấp, một chút run rẩy khó tả. "Tôi... tôi chỉ làm những gì cần làm, Thanh Long. Anh mới là người định hướng, là linh hồn của Thiên Long."

Thanh Long khẽ cười, nụ cười nửa miệng đầy mị lực khiến trái tim cô lạc nhịp. Anh đứng dậy, chậm rãi bước đến bên cô, bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên vai cô, rồi trượt xuống cánh tay trần mịn màng. "Không, em không chỉ làm 'những gì cần làm'. Em đã đặt cả trí tuệ, cả trái tim mình vào đó. Em đã nhìn thấy những gì tôi nhìn thấy, tin vào những gì tôi tin. Đó là điều không phải ai cũng làm được." Ngón tay anh khẽ lướt trên làn da cô, một cảm giác tê dại lan tỏa, khiến Mỹ Ngọc không khỏi rùng mình.

Anh cúi xuống, hơi thở ấm nóng của anh phả vào vành tai cô, thì thầm: "Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say." Câu nói ấy như một lời bùa chú, đánh tan mọi sự kiềm chế còn sót lại trong Mỹ Ngọc. Toàn thân cô mềm nhũn, chỉ muốn tựa vào lòng anh. Cô biết, đêm nay, sẽ không còn là một đêm làm việc nữa. Đó sẽ là một đêm mà ranh giới giữa lý trí và cảm xúc tan chảy, giữa đối tác và người tình không còn tồn tại.

Thanh Long nhẹ nhàng nâng cằm cô, đôi mắt anh rực cháy dục vọng, nhưng cũng ẩn chứa sự trân trọng. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và em, Mỹ Ngọc, em là mỹ nhân của Thiên Long, của Thanh Long này." Anh không đợi câu trả lời, cúi xuống, đôi môi anh chạm vào môi cô, nhẹ nhàng ban đầu, rồi nồng nhiệt và mãnh liệt. Hơi thở của họ hòa quyện, vị rượu vang ngọt ngào lan tỏa, cùng với hương thơm quyến rũ từ cơ thể cô. Mỹ Ngọc vòng tay qua cổ anh, đáp lại nụ hôn đầy khao khát, để mặc bản thân chìm đắm trong vòng tay và hơi ấm của người đàn ông mà cô đã nguyện theo đuổi đến cùng trời cuối đất. Khoảnh khắc ấy, không còn công việc, không còn đối thủ, chỉ còn lại sự hòa quyện của hai tâm hồn, hai thể xác đang tìm thấy nhau giữa biển đời rộng lớn. Một lời thề không nói ra, nhưng sâu sắc hơn vạn lời thề. Đế chế Thiên Long có thể mới chỉ là khởi đầu, nhưng mối quan hệ giữa họ, đã vững như bàn thạch.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua tấm rèm cửa dày, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Thanh Long thức dậy, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp của Mỹ Ngọc đang nép mình trong vòng tay anh. Mái tóc đen dài của cô xõa tung trên gối, khuôn mặt thanh tú vẫn còn vương vẻ mệt mỏi sau một đêm nồng nhiệt, nhưng khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Anh khẽ vuốt ve mái tóc cô, cảm nhận sự bình yên hiếm có. Đây là một trong những khoảnh khắc mà anh trân trọng nhất – sự tĩnh lặng trước cơn bão, sự ấm áp trước những trận chiến khốc liệt đang chờ đợi.

Thanh Long nhẹ nhàng gỡ tay ra, tránh làm cô thức giấc. Anh bước xuống giường, vươn vai, cảm nhận sự dẻo dai và mạnh mẽ của cơ thể mình. Ánh mắt anh lướt qua cửa sổ, nhìn về phía thành phố đang dần tỉnh giấc. Hôm nay là một ngày mới, và vô vàn kế hoạch đang chờ anh thực hiện. Anh mặc chiếc áo choàng tắm lụa, bước vào phòng tắm. Hơi nước ấm nóng từ vòi sen xua đi chút mệt mỏi, và khi anh bước ra, đã là một Thanh Long tràn đầy năng lượng, sẵn sàng đối mặt với mọi thách thức.

Mỹ Ngọc cũng đã tỉnh giấc. Cô ngồi dậy, tấm chăn lụa trượt nhẹ xuống để lộ bờ vai trần quyến rũ. Cô nhìn anh, ánh mắt đầy trìu mến. "Anh Long, hôm nay có cuộc họp với các đối tác về dự án Cảng Biển mới." Giọng cô vẫn còn ngái ngủ, nhưng sự chuyên nghiệp đã lập tức trở lại.

Thanh Long tiến lại, cúi xuống trao cho cô một nụ hôn nhẹ lên trán. "Anh biết. Nhưng trước tiên, em cần nghỉ ngơi. Thiên Long không thể thiếu đi bộ óc sắc bén nhất của mình." Anh mỉm cười, ánh mắt anh lướt từ đôi môi cô lên đôi mắt phượng, rồi dừng lại ở mái tóc buông xõa. "Nhưng trước khi là Mỹ Ngọc của Thiên Long, em là Mỹ Ngọc của riêng anh." Lời nói ấy như một lời cam kết, khiến trái tim cô rung động.

Hai người cùng nhau dùng bữa sáng nhẹ nhàng, không khí tràn ngập sự ngọt ngào và những ánh mắt giao nhau đầy ẩn ý. Sau đó, Mỹ Ngọc nhanh chóng trở lại với vai trò nữ cường nhân của mình, mái tóc búi cao gọn gàng, bộ vest công sở ôm sát tôn lên vóc dáng hoàn hảo. Cô cùng Thanh Long đến trụ sở mới của Tập đoàn Thiên Long – một tòa nhà chọc trời bằng kính và thép sừng sững giữa trung tâm Thiên Hải.

Nội thất bên trong được thiết kế theo phong cách tối giản, hiện đại và sang trọng, với những mảng tường bằng đá cẩm thạch và hệ thống đèn LED âm trần tạo cảm giác rộng rãi, tinh tế. Mùi điều hòa không khí mát lạnh, mùi cà phê mới pha và mùi giấy in thoang thoảng trong không gian. Tiếng máy chủ vận hành êm ái, tiếng gõ phím lách cách và tiếng điện thoại reo không ngừng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và quyền lực.

Trong phòng họp riêng tư của Thanh Long, một không gian rộng lớn với bàn họp bằng kính đen bóng loáng và màn hình chiếu khổng lồ, anh cùng Mỹ Ngọc đang xem xét các báo cáo tài chính và kế hoạch mở rộng. Thanh Long, trong bộ vest may đo tinh tế, dáng vẻ ung dung nhưng ánh mắt sắc sảo, tự tin nhìn vào màn hình. Mỹ Ngọc ngồi cạnh, thần thái nghiêm túc, tập trung, với cây bút máy vàng trên tay.

"Dự án thâu tóm X đã thành công ngoài mong đợi, Thanh Long," Mỹ Ngọc nói, giọng cô rõ ràng, rành mạch. Cô lướt qua các biểu đồ tăng trưởng, chỉ số lợi nhuận. "Lợi nhuận quý này của các công ty con mới đã vượt chỉ tiêu 20%. Đây là một tín hiệu rất tốt, cho thấy chiến lược của chúng ta đang đi đúng hướng."

Thanh Long nhấp một ngụm trà xanh, vị chát nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. Anh khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi màn hình chiếu đang hiển thị bản đồ các khu vực kinh tế trọng điểm của Thiên Hải. "Chỉ là khởi đầu, Mỹ Ngọc. Thị trường này còn nhiều miếng mồi ngon hơn, và nhiều con sói đói đang chờ đợi. Chúng ta phải nhanh hơn, khôn ngoan hơn." Anh đứng dậy, bước đến gần màn hình, dùng bút laze chỉ vào một vài điểm nóng trên bản đồ. "Khu vực cảng biển, công nghệ sinh học, và đặc biệt là năng lượng tái tạo. Đây sẽ là những mũi nhọn tiếp theo."

Mỹ Ngọc chăm chú lắng nghe, ánh mắt cô đầy ngưỡng mộ. "Anh luôn nhìn xa đến vậy... Tôi tin vào tầm nhìn của anh." Giọng cô dịu dàng hơn hẳn khi nói chuyện với anh, khác hẳn với sự lạnh lùng thường thấy khi giao tiếp với người khác. Cô đặt bút xuống, đôi mắt cô không thể rời khỏi hình bóng cao lớn, đầy uy quyền của anh. "Anh muốn chúng ta chuẩn bị hồ sơ cho những mục tiêu này ngay lập tức sao?"

"Chính xác," Thanh Long quay lại, đôi mắt anh giao với mắt cô, một tia lửa điện chạy qua. "Thời gian là vàng bạc. Kẻ đi trước sẽ là kẻ chiến thắng." Anh đưa tay ra, khẽ chạm vào mu bàn tay cô đang đặt trên bàn. Một cái chạm nhẹ, nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối và một sức mạnh vô hình. "Sự sắc sảo của em là vũ khí mạnh nhất của Thiên Long. Anh cần em chuẩn bị một bản kế hoạch chi tiết nhất, không chỉ về tài chính, mà còn về nhân sự, đối tác tiềm năng... và cả những đối thủ cạnh tranh ẩn mình."

Mỹ Ngọc cảm nhận hơi ấm từ tay anh, một cảm giác quen thuộc từ đêm qua. Trái tim cô khẽ loạn nhịp, nhưng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. "Được. Tôi sẽ không làm anh thất vọng. Thiên Long sẽ không chỉ là một tập đoàn, nó sẽ là một đế chế." Cô đứng dậy, lấy lại vẻ kiêu hãnh của một nữ vương. Ánh mắt cô quét qua bản đồ, rồi dừng lại ở Thanh Long. "Và anh sẽ là vị vua của đế chế đó."

Thanh Long mỉm cười đầy mãn nguyện. "Và em, sẽ là nữ hoàng. Thiên Hải này, rồi sẽ là của chúng ta." Anh đặt tay lên Thiên Long Ấn đang đặt trang trọng trên bàn, cảm nhận năng lượng dao động từ nó. Một sự khởi đầu hoàn hảo.

***

Buổi chiều tà, khi ánh nắng vàng cam bao phủ khắp các mái nhà, Thanh Long trở về Căn Hộ Bí Ẩn của mình tại chung cư Thiên Phúc. Bên ngoài, tiếng còi xe và tiếng người nói chuyện từ đường phố vẫn vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã của đô thị. Nhưng khi cánh cửa căn hộ khép lại, mọi ồn ào dường như tan biến. Một không gian tĩnh lặng, ấm cúng và đầy vẻ bí ẩn bao trùm. Mùi hương hoa lài thoang thoảng, mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ được chạm khắc tinh xảo, hòa quyện với mùi sách cũ và mùi cà phê mới pha, tạo nên một sự dễ chịu, quen thuộc.

Tiểu Linh đang ngồi trên chiếc ghế bành mềm mại ở phòng khách, tập trung vẽ tranh. Mái tóc dài xoăn nhẹ màu hạt dẻ của cô xõa xuống vai, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chăm chú vào bức tranh trên giá. Cô mặc một chiếc váy cotton màu trắng đơn giản, toát lên vẻ trong sáng, ngây thơ như một thiên thần.

Thanh Long nhẹ nhàng bước vào, không muốn phá vỡ sự tập trung của cô. Anh đứng lặng lẽ một lúc, ngắm nhìn vẻ đẹp thuần khiết, không vướng bụi trần của Tiểu Linh. Nụ cười rạng rỡ của cô, sự hồn nhiên trong từng cử chỉ, luôn là nguồn năng lượng tích cực, là bến đỗ bình yên cho anh giữa thế giới đầy cạm bẫy và toan tính. Anh cảm thấy một sự bình yên đến lạ khi ở bên cô, một cảm giác mà không tiền bạc hay quyền lực nào có thể mua được.

Tiểu Linh ngẩng đầu lên, phát hiện ra anh. Đôi mắt cô sáng bừng lên niềm vui sướng. "Anh Long! Anh về rồi!" Cô reo lên, bỏ cọ vẽ xuống, vội vàng chạy đến ôm chầm lấy anh. Hơi ấm nhỏ bé của cô, mùi hương hoa sữa dịu nhẹ từ cơ thể cô, khiến Thanh Long cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến.

Anh khẽ vuốt ve mái tóc cô, hôn nhẹ lên đỉnh đầu. "Em đang vẽ gì vậy?"

"Anh xem này," Tiểu Linh kéo anh đến bên giá vẽ, đôi má ửng hồng vì hạnh phúc. "Em vẽ anh đang đứng trên đỉnh một tòa nhà, nhìn xuống thành phố. Xung quanh anh là những ánh đèn rực rỡ, nhưng anh vẫn đứng vững, kiên cường như một vị thần." Bức tranh của cô, tuy nét vẽ còn ngây thơ, nhưng đã lột tả được khí chất phi phàm của anh, cùng với sự ngưỡng mộ và tình yêu thương vô bờ bến mà cô dành cho anh.

Thanh Long nhìn bức tranh, rồi nhìn Tiểu Linh, ánh mắt anh đầy yêu chiều. Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, cảm nhận sự mềm mại, mượt mà của nó. "Đẹp lắm, Tiểu Linh của anh. Em có một tâm hồn rất đẹp. Nhưng đỉnh cao này cũng nhiều gió bão, nhiều cạm bẫy. Anh sẽ luôn ở đây bảo vệ em, sẽ không để bất kỳ cơn gió nào làm em tổn thương." Lời nói của anh chứa đựng sự kiên định, một lời hứa chắc chắn hơn cả những lời thề non hẹn biển.

Đúng lúc đó, một bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện từ góc khuất căn phòng. Hồng Liên, như một cái bóng không tiếng động, xuất hiện. Cô mặc bộ đồ bó sát màu đen, đôi mắt đen láy sắc lạnh quét một vòng quanh phòng khách, dừng lại ở cửa sổ. Dù cô ít khi nói, nhưng sự hiện diện của cô luôn mang đến một cảm giác an toàn tuyệt đối. Mái tóc đen dài của cô được buộc cao gọn gàng, tôn lên những đường nét kiên nghị trên gương mặt.

"Đã có vài ánh mắt lạ theo dõi cô ấy... Tôi đã xử lý." Giọng Hồng Liên nhỏ nhẹ, nhưng mang theo một sự lạnh lẽo, dứt khoát đến rợn người. Ánh mắt cô vẫn sắc như dao, dường như xuyên thấu màn đêm.

Thanh Long khẽ nhíu mày, nhưng không hề ngạc nhiên. Anh biết, thế giới anh đang dấn thân vào không bao giờ thiếu những kẻ rình rập. "Cẩn thận hơn, Hồng Liên. Mạng lưới của chúng ta chưa thể trải rộng khắp mọi nơi. Đặc biệt là những kẻ đã bị anh cắt đứt vây cánh, chúng sẽ không từ thủ đoạn nào."

Hồng Liên khẽ cúi đầu, một cái cúi đầu đầy tôn kính và trung thành. "Vâng, chủ nhân. Tôi sẽ không để bất kỳ ai tiếp cận Tiểu Linh." Cô liếc nhìn Tiểu Linh, ánh mắt có chút dịu đi, nhưng rồi lại trở về vẻ sắc lạnh khi quét qua cửa sổ. Sau đó, cô lại biến mất như một cái bóng, không để lại dấu vết gì ngoài một làn gió nhẹ thoảng qua.

Tiểu Linh hơi sợ hãi khi nghe đến "ánh mắt lạ", nhưng khi Thanh Long ôm cô vào lòng, mọi lo lắng đều tan biến. "Anh Long, em tin anh. Anh sẽ bảo vệ em mà, đúng không?" Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn anh, sự tin tưởng tuyệt đối hiện rõ trong từng ánh nhìn.

"Đúng vậy," Thanh Long nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô, cảm nhận hương vị thuần khiết của tình yêu. "Bất cứ ai dám động đến em, anh sẽ khiến chúng phải trả giá gấp trăm lần." Anh ôm chặt cô vào lòng, cảm nhận nhịp tim cô đập đều đặn. Dù có bao nhiêu mỹ nhân vây quanh, Tiểu Linh vẫn là một phần không thể thiếu, là biểu tượng cho sự trong sáng và hạnh phúc mà anh muốn bảo vệ, muốn dành cả đời để che chở.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thiên Hải. Thanh Long lái xe đến Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán', một nơi ẩn mình giữa lòng đô thị ồn ào nhưng lại mang một vẻ thanh tịnh, trang nhã đến lạ. Quán trà được thiết kế theo phong cách Á Đông cổ điển, với bàn trà thấp, những tấm chiếu tatami mềm mại, và những chiếc lồng đèn lụa treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Tiếng đàn tranh réo rắt, tiếng sáo trúc du dương hòa cùng tiếng rót trà nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, đầy suy tư. Mùi trà thơm ngào ngạt, mùi trầm hương dịu nhẹ và mùi gỗ cổ kính quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Lão Gia Trần đã ngồi đó, dáng vẻ thanh thản, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, đôi mắt tinh anh ẩn chứa sự khôn ngoan và trải nghiệm cuộc đời. Ông mặc chiếc áo dài truyền thống màu xám tro, tay chậm rãi rót trà vào chiếc chén sứ nhỏ.

Thanh Long bước vào, cúi đầu chào ông đầy kính trọng. "Con chào Lão gia."

Lão Gia Trần khẽ gật đầu, ra hiệu cho Thanh Long ngồi xuống đối diện. "Cậu đến rồi. Trà sen vừa mới ủ, nhấp một ngụm sẽ thấy tâm hồn thư thái hơn." Giọng ông trầm bổng, mang theo sự bình thản nhưng cũng đầy uy lực.

Thanh Long ngồi xuống, nhấp một ngụm trà. Vị chát nhẹ, ngọt hậu và hương thơm thanh khiết của trà sen lan tỏa trong khoang miệng, xua đi chút căng thẳng trong lòng. "Trà của Lão gia luôn khiến con cảm thấy bình yên."

Lão Gia Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt thâm thúy nhìn Thanh Long. "Đế chế cậu xây dựng thật nhanh, Thanh Long. Tốc độ này khiến nhiều kẻ phải kinh ngạc, và cũng khiến không ít kẻ phải run sợ. Nhưng cây lớn thì gốc phải sâu. Gió bão sắp đến không chỉ từ thương trường." Lời nói của ông nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng ngàn cân, như một lời tiên tri về những thử thách sắp tới.

Thanh Long đặt chén trà xuống, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lão Gia Trần. Anh hiểu rõ ý ông. "Con hiểu. Lão gia muốn nói đến... Hắc Ưng, hay những thế lực lớn hơn đã tồn tại từ lâu trong bóng tối của Thiên Hải?" Anh không ngần ngại nhắc đến những cái tên mà ai cũng phải kiêng nể.

Lão Gia Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn ý. "Cả hai. Và cả những bí mật trong chính bản thân cậu, Thanh Long. Sức mạnh luôn đi kèm với cái giá... và sự cô độc. Cậu đã sẵn sàng cho điều đó chưa? Sức mạnh của cậu, nó không chỉ là thứ giúp cậu xây dựng đế chế, mà còn là thứ có thể biến cậu thành con người khác, nếu cậu không kiểm soát được nó." Ông nhìn sâu vào đôi mắt anh, như muốn đọc thấu tâm can.

Thanh Long im lặng một lúc, cảm nhận dòng năng lượng đang cuộn trào trong huyết quản mình. Anh biết, Lão Gia Trần đang ám chỉ đến năng lực đặc biệt của anh, thứ mà anh vẫn luôn cố gắng che giấu và kiểm soát. "Con đang học cách làm chủ nó, Lão gia. Và con sẽ không để nó chi phối mình. Con sẽ sử dụng nó để bảo vệ những người con yêu thương, và để xây dựng một Thiên Long vĩ đại." Anh nắm chặt tay dưới bàn, một lời cam kết không chỉ với Lão Gia Trần, mà còn với chính bản thân mình.

Lão Gia Trần gật đầu, vẻ mặt hài lòng. "Tốt. Người có ý chí sắt đá, có tầm nhìn xa trông rộng, mới có thể đứng vững trên đỉnh cao. Nhưng đừng quên, trên đời này, còn rất nhiều thế lực, và không phải kẻ nào cũng có thể dùng tiền bạc hay quyền lực để đối phó. Có những trận chiến, phải dùng trí tuệ, và cả trái tim." Ông rót thêm trà cho Thanh Long, khẽ thở dài. "Thiên Hải này đã yên bình quá lâu rồi. Sắp có biến động lớn. Cậu, chính là ngọn cờ sẽ dẫn dắt cuộc biến động đó."

Thanh Long nhấp thêm ngụm trà, ánh mắt anh quét qua khung cửa sổ, nhìn về phía chân trời nơi những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh. Anh cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm, nhưng cũng là sự hưng phấn tột độ. "Con đã sẵn sàng, Lão gia. Con sẽ không lùi bước. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật."

***

Đêm khuya, trên sân thượng của tòa nhà Sky Tower – một trong những tòa nhà cao nhất Thiên Hải mà Thanh Long vừa ngầm thâu tóm cổ phần, Thanh Long đứng một mình, tay đặt lên lan can kính lạnh lẽo. Gió đêm thổi mạnh, luồn qua mái tóc đen dày của anh, mang theo mùi của thành phố, của thép và bê tông, của sự sống và của những tham vọng không ngừng nghỉ. Bầu trời đêm trong vắt, hàng triệu vì sao lấp lánh như những viên kim cương khổng lồ, và dưới chân anh, cả thành phố Thiên Hải rực rỡ ánh đèn, như một tấm thảm lụa thêu dệt bằng ánh sáng.

Anh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Anh cảm nhận sức mạnh đang chảy trong mình, một dòng năng lượng cuồn cuộn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con rồng đang thức tỉnh. Nó không chỉ là sức mạnh thể chất, mà còn là sự nhạy bén của trí tuệ, khả năng dự đoán, và một bản năng sinh tồn vượt trội. Lời của Lão Gia Trần vẫn văng vẳng bên tai: "Sức mạnh luôn đi kèm với cái giá... và sự cô độc." Nhưng anh không sợ. Anh đã chấp nhận cái giá đó.

Anh mở mắt ra, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách của đô thị. Những tòa nhà chọc trời, những con đường tấp nập, những khu đèn đỏ lấp lánh, những con hẻm tối tăm... tất cả đều nằm trong tầm nhìn của anh, như những quân cờ trên một bàn cờ khổng lồ. Anh là người chơi, và anh sẽ là người kiểm soát cuộc chơi này.

"Đế chế này... sẽ là của ta," Thanh Long thì thầm, giọng anh trầm ấm, mang theo sự tự tin và quyết tâm sắt đá. "Và những ai thuộc về ta, những người đã tin tưởng ta, sẽ không bao giờ bị tổn hại. Tiểu Linh, Mỹ Ngọc, Hồng Liên... và cả những người khác. Họ là ánh sáng, là động lực để ta tiến lên." Anh nắm chặt tay, cảm nhận từng thớ thịt căng lên, từng mạch máu đập mạnh. Năng lực đặc biệt trong anh khẽ dao động, như một lời khẳng định cho ý chí không thể lay chuyển của mình.

Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy máu và nước mắt. Những thế lực ngầm như Hắc Ưng, Huyết Sát Hội sẽ không dễ dàng buông tha. Những cuộc đối đầu trên thương trường sẽ khốc liệt hơn bao giờ hết. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đã có nền móng vững chắc, có những cánh tay phải đắc lực, và quan trọng nhất, anh có những mỹ nhân tuyệt sắc bên cạnh, là nguồn sức mạnh và cũng là điểm yếu mà anh phải bảo vệ.

Một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nở trên môi anh. Anh đã sẵn sàng cho trận chiến lớn. Thiên Long đã cất cánh, và sẽ không có gì có thể ngăn cản nó bay cao, bay xa, trở thành một đế chế bất diệt, làm chủ Thiên Hải. Và anh, Thanh Long, sẽ là người viết nên những trang sử thi vĩ đại nhất của thời đại này. Anh sẽ phá vỡ mọi giới hạn, không chỉ trong kinh doanh, mà cả trong tình yêu, trong cuộc sống. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ