Thiên địa mỹ nhân
Chương 31

Thiên Long Cất Cánh: Sóng Gió Đầu Tiên

3128 từ
Mục tiêu: Thanh Long chính thức tiếp quản và tái cấu trúc Tập đoàn Phượng Hoàng thành Thiên Long, thể hiện quyền lực và tầm nhìn.,Giới thiệu những thách thức ban đầu từ các đối thủ kinh doanh lớn mạnh, hé lộ sự dò xét từ thế lực ngầm (ám chỉ Hắc Ưng).,Củng cố mối quan hệ đối tác chiến lược và sự gắn kết cá nhân giữa Thanh Long và Mỹ Ngọc.,Khẳng định vị thế và quyết tâm của Thanh Long khi bước vào giai đoạn mới của arc.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Anh Hoàng, Ông Phát, Lâm Phong
Mood: Quyết đoán, gay cấn, gợi cảm (tinh tế), kịch tính tiềm ẩn
Kết chương: [object Object]

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp kính trong suốt của tòa nhà Thiên Khải, rọi thẳng vào căn phòng làm việc của Chủ tịch Tập đoàn Thiên Long. Đây không còn là căn phòng của chủ tịch Phượng Hoàng cũ nữa, mà đã được Thanh Long cải tạo lại hoàn toàn, mang đậm dấu ấn cá nhân của anh: tối giản, hiện đại nhưng không kém phần uy nghi, sang trọng. Từng đường nét kiến trúc đều toát lên vẻ sắc lạnh của thép, sự trong suốt của kính và sự ấm áp của gỗ óc chó cao cấp. Không gian bao la, với một mặt tường hoàn toàn bằng kính, mở ra toàn cảnh thành phố Thiên Hải đang bừng tỉnh sau một đêm dài.

Thanh Long ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da thật, một tay đặt hờ trên mặt bàn kính đen bóng, tay kia khẽ vuốt ve chiếc Thiên Long Ấn lạnh lẽo trên ngón áp út. Con dấu được chế tác tinh xảo từ bạch ngọc, hình một con rồng đang vươn mình bay lượn, đôi mắt rồng như có linh khí, lấp lánh dưới ánh bình minh. Nó không chỉ là biểu tượng quyền lực mới của anh, mà còn là lời nhắc nhở về sứ mệnh mà anh đã tự đặt ra cho chính mình. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của da mới, của kim loại và cả hương gỗ quý từ nội thất. Nó là mùi của quyền lực, của sự khởi đầu, và của những thử thách đang chờ đợi.

Anh lướt qua các báo cáo tài chính, kế hoạch tái cấu trúc, ngón tay khẽ gõ nhịp trên mặt bàn kính, tạo nên một âm thanh thanh thoát nhưng đầy dứt khoát. Từng con số, từng biểu đồ đều nằm gọn trong tầm kiểm soát của anh, như những dòng chảy năng lượng mà anh có thể điều khiển. Anh nhớ lại những lời Lão Gia Trần, về giông bão sắp tới, về những thế lực ngầm đã từng định hình Thiên Hải này. "Đêm Huyết Long" – cái tên đó vẫn còn ám ảnh nhiều người, một sự kiện cách đây hai mươi năm, khi cả thành phố chìm trong hỗn loạn và máu, một cuộc thanh trừng đẫm máu giữa các thế lực ngầm tranh giành quyền lực. Giờ đây, anh biết, những bóng ma của quá khứ có thể lại trỗi dậy, để kiểm tra anh, để xem liệu anh có xứng đáng với vị thế mà anh đang nắm giữ.

"Đây mới chỉ là khởi đầu," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh lặng của văn phòng. "Những kẻ đứng trong bóng tối sẽ không dễ dàng buông tha." Anh mở mắt, ánh nhìn sắc bén quét qua những tòa nhà chọc trời đang vươn lên kiêu hãnh. Anh đã đi một chặng đường dài, từ một khởi điểm khiêm tốn đến vị trí Chủ tịch của một tập đoàn tầm cỡ, nhưng anh biết, đây chỉ là bước dạo đầu. Những cuộc chiến thực sự, những trận đối đầu khốc liệt nhất, vẫn còn ở phía trước. Sức nặng của quyền lực đè lên vai anh, nhưng nó không làm anh chùn bước, ngược lại, nó càng thổi bùng ngọn lửa tham vọng trong anh, khiến anh phấn khích tột độ. Anh sẽ không chỉ đứng vững, mà còn bành trướng, không chỉ kiểm soát, mà còn định hình lại Thiên Hải này. Anh sẽ là người viết nên luật chơi.

***

Đúng mười giờ sáng, tại phòng họp chính của Tập đoàn Thiên Long – tên mới của Phượng Hoàng, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Căn phòng rộng lớn với bàn họp hình chữ nhật dài làm bằng gỗ lim đen bóng, phản chiếu ánh đèn trần trắng sáng. Hệ thống màn hình LED lớn trải dài gần hết bức tường, hiển thị logo Thiên Long mới: một con rồng vàng cuộn mình đầy uy lực trên nền đen huyền bí. Bên ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống thành phố, nhưng bên trong phòng họp, nhiệt độ được điều hòa ở mức hoàn hảo, mát mẻ và tĩnh lặng, chỉ có tiếng gõ phím nhẹ nhàng và tiếng máy chiếu hoạt động êm ái.

Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, với Mỹ Ngọc ngồi bên phải anh, thần thái chuyên nghiệp và kiên định. Anh mặc một bộ vest xám than may đo tinh tế, tôn lên vóc dáng săn chắc, lịch lãm của một CEO quyền lực. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua từng gương mặt, từ những cựu giám đốc của Phượng Hoàng vẫn còn mang vẻ hoài nghi, do dự, cho đến những gương mặt mới đầy nhiệt huyết, được anh tuyển chọn kỹ lưỡng. Anh cảm nhận được những ánh mắt dò xét, những tia nhìn đánh giá, nhưng anh không bận tâm. Anh nắm giữ quyền lực tuyệt đối, và anh sẽ thể hiện điều đó.

"Chào buổi sáng, quý vị," Thanh Long bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp căn phòng, lập tức thu hút mọi sự chú ý. "Tôi hiểu rằng nhiều người trong số các bạn vẫn đang làm quen với sự thay đổi này. Nhưng từ hôm nay, chúng ta không còn là Phượng Hoàng. Chúng ta là Thiên Long." Anh dừng lại, để cho cái tên mới thấm vào tâm trí từng người. "Tầm nhìn của Thiên Long không chỉ là giữ vững vị thế đã có, mà là bành trướng, vươn xa, trở thành đế chế dẫn đầu mọi lĩnh vực mà chúng ta đặt chân đến. Chúng ta sẽ không ngừng đổi mới, không ngừng phát triển, và không ngừng chinh phục."

Anh nhấn mạnh từng từ, ánh mắt sắc như dao găm, lướt qua từng gương mặt. "Tôi biết, thay đổi luôn đi kèm với thách thức. Nhưng tôi tin tưởng vào năng lực của mỗi cá nhân ngồi đây. Bất kỳ ai không thể theo kịp tốc độ này, bất kỳ ai không sẵn sàng cống hiến hết mình cho tầm nhìn mới, cánh cửa của Thiên Long luôn rộng mở... để họ có thể tìm kiếm một con đường khác phù hợp hơn." Lời nói của anh không chỉ là lời cảnh báo, mà còn là một lời thách thức, một lời khẳng định quyền lực tuyệt đối.

Ông Phát, Trưởng phòng Tài chính, một người cũ của Phượng Hoàng, dáng người hơi tròn, đeo cặp kính lão, khẽ đẩy gọng kính lên, giọng nói có phần run rẩy: "Thưa Chủ tịch, về khoản ngân sách cho dự án tái cấu trúc cơ sở hạ tầng công nghệ thông tin... chúng ta cần xem xét kỹ lưỡng hơn về con số này. Ngân sách dự kiến khá lớn, và tình hình thị trường hiện tại..."

Thanh Long khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng đầy uy quyền. "Ngân sách sẽ được cấp đủ, thưa ông Phát. Miễn là kế hoạch đó hiệu quả và mang lại lợi nhuận vượt trội theo đúng kỳ vọng của tôi. Tôi không muốn nghe lý do hay sự do dự. Tôi muốn kết quả. Hãy nhớ rằng, trong thế giới kinh doanh, tốc độ là vàng. Và Thiên Long sẽ không bao giờ chậm hơn đối thủ." Anh liếc nhìn Mỹ Ngọc, cô khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định đáp lại, thể hiện sự thấu hiểu và ủng hộ tuyệt đối.

Mỹ Ngọc, trong chiếc váy công sở màu xanh coban ôm sát cơ thể thanh mảnh, nhưng đầy đặn của cô, toát lên vẻ quyền quý và chuyên nghiệp. Cô không nói một lời, nhưng sự hiện diện của cô, ánh mắt sắc bén và phong thái tự tin, đã đủ để khẳng định vị thế cánh tay phải đắc lực của Thanh Long. Cô là biểu tượng sống cho sự hỗ trợ vững chắc, một đối tác không chỉ tài năng mà còn hoàn toàn ăn ý với anh. Thanh Long đưa ra kế hoạch tái cấu trúc, những slide trình chiếu trên màn hình lớn liên tục thay đổi, mỗi kế hoạch đều táo bạo, đầy tham vọng, và không giấu giếm ý định thâu tóm, mở rộng. Anh trình bày bằng giọng nói đầy uy lực, đôi khi dừng lại để quan sát phản ứng của mọi người, đặc biệt là những người cũ của Phượng Hoàng, những người mà anh cần phải uốn nắn hoặc loại bỏ.

Cuộc họp kéo dài hơn hai tiếng, nhưng không ai dám xao nhãng. Sức hút và uy quyền của Thanh Long đã bao trùm cả căn phòng, khiến mọi ánh mắt đều phải hướng về anh. Khi cuộc họp kết thúc, những gương mặt vẫn còn lộ rõ sự căng thẳng, nhưng cũng có những tia sáng của sự phấn khích, của một tương lai đầy hứa hẹn. Thiên Long đã chính thức cất cánh, với một người thuyền trưởng đầy bản lĩnh và quyết đoán.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời Thiên Hải. Trong văn phòng của Mỹ Ngọc, ánh nắng cuối ngày xuyên qua lớp kính, đổ thứ ánh sáng vàng cam rực rỡ lên tấm thảm trải sàn màu kem và những bức tường trang nhã. Không gian ấm cúng hơn so với văn phòng lạnh lẽo của Thanh Long, với những chậu cây xanh nhỏ và một bức tranh trừu tượng treo trên tường. Tiếng nhạc jazz du dương phát ra từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng ly rượu vang khẽ chạm vào nhau. Mùi hương nước hoa sang trọng của Mỹ Ngọc quẩn quanh trong không khí, hòa lẫn với mùi rượu vang đỏ nồng nàn.

Mỹ Ngọc, sau một ngày dài với bộ vest công sở, đã thay một chiếc váy lụa mỏng màu đen, tôn lên đường cong gợi cảm nhưng vẫn giữ được vẻ thanh lịch, kiêu sa. Mái tóc đen dài mượt mà của cô được búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thanh tú và đôi xương quai xanh quyến rũ. Cô đang đứng bên cửa sổ, tay cầm ly rượu, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối.

Thanh Long tiến lại gần, đặt tay lên eo cô, khẽ siết nhẹ, cảm nhận sự mềm mại qua lớp lụa mỏng. Anh đưa ly rượu lên nhấp một ngụm, hương vị của quyền lực và của em, đều khiến ta say. "Em nghĩ sao về cuộc họp hôm nay, Ngọc?" Giọng anh trầm ấm, mang theo chút men say của rượu và của sự gần gũi.

Mỹ Ngọc khẽ nghiêng đầu, dựa vào vai anh, không hề né tránh. "Ánh mắt của Giám đốc Hùng bên Tập đoàn Hắc Ưng kia không hề thiện ý, Thanh Long. Họ đang chờ xem chúng ta sẽ vấp ngã ở đâu. Và không chỉ riêng ông ta. Tôi thấy nhiều ánh mắt dò xét từ các tập đoàn lớn khác, những kẻ đã quen với việc thống trị thị trường Thiên Hải này." Cô quay lại, đôi mắt phượng sắc bén nhìn thẳng vào anh, ánh lên vẻ lo lắng hiếm hoi. "Đừng đánh giá thấp những con cá mập trên thương trường, Long. Huống hồ, họ còn có thể có những mối liên hệ sâu hơn, những thứ mà chúng ta chưa thể nhìn thấy rõ ràng."

Thanh Long cười nửa miệng, ánh mắt đa tình nhưng đầy tự tin. "Vậy thì chúng ta sẽ không cho họ cơ hội đó. Em, là vũ khí bí mật của anh, Ngọc à." Anh nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay cô, cảm nhận làn da mịn màng dưới đầu ngón tay. "Với em bên cạnh, anh tin chúng ta có thể đối phó với bất kỳ con cá mập nào. Hay bất kỳ con rồng nào khác muốn nuốt chửng Thiên Long."

Mỹ Ngọc khẽ thở dài, mặt hơi ửng hồng trước lời khen và cái chạm của anh, nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo. "Long, anh không nên quá tự mãn. Những gì chúng ta đang đối mặt không chỉ là cạnh tranh thương trường đơn thuần. Tôi có cảm giác có một bàn tay vô hình đang thao túng, đang thăm dò chúng ta." Cô đưa tay lên, chỉ vào biểu đồ trên màn hình máy tính vẫn còn hiển thị kế hoạch tái cấu trúc. "Nhìn vào đây, những khoản đầu tư của họ vào các công ty đối thủ của chúng ta, những động thái chiến lược gần đây... quá trùng hợp để là ngẫu nhiên."

Thanh Long đưa tay mình lên, đặt lên tay cô đang chỉ trên màn hình. Làn da ấm áp của anh chạm vào những ngón tay thon dài, mát lạnh của cô. Một luồng điện nhẹ truyền qua, khiến cả hai khẽ giật mình. Mỹ Ngọc không né tránh, chỉ khẽ siết nhẹ tay anh, ánh mắt họ giao nhau, ẩn chứa biết bao điều không nói thành lời. Sự hòa quyện của hai tâm hồn đồng điệu, không chỉ trong công việc mà còn trong những cảm xúc đang dần lớn lên, vượt qua mọi rào cản.

"Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó, Ngọc," Thanh Long nói, giọng anh khẽ thì thầm, gần như một lời thề. "Và anh sẽ không để bất kỳ ai làm hại em, hay bất cứ điều gì thuộc về Thiên Long. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say." Anh khẽ cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc cô, hít hà mùi hương mê hoặc. Mỹ Ngọc ngả đầu vào vai anh, nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm và sự che chở từ người đàn ông quyền lực này. Trong khoảnh khắc đó, mọi lo lắng dường như tan biến, chỉ còn lại sự gắn kết mãnh liệt giữa họ.

***

Đêm khuya, tại căn hộ bí ẩn của Thanh Long ở Chung Cư Thiên Phúc, không gian hoàn toàn khác biệt so với sự sang trọng hiện đại của Tập đoàn Thiên Khải. Đây là một căn hộ kiểu cũ của thập niên 90, sơn tường màu vàng nhạt đã bạc màu, nằm trong một con hẻm yên tĩnh của thành phố. Bên ngoài, tiếng còi xe và tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo nên một bản giao hưởng đô thị không ngừng nghỉ. Nhưng bên trong căn hộ, mọi thứ lại tĩnh lặng đến lạ thường.

Căn hộ đã được Thanh Long cải tạo lại, pha trộn giữa nét cổ kính và hiện đại. Một chiếc bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo bằng gỗ gụ đỏ, tỏa ra mùi trầm hương nhẹ dịu, đứng cạnh một bộ ghế sofa da hiện đại và một hệ thống máy tính tối tân. Tiếng nước chảy nhẹ từ một tiểu cảnh nhỏ đặt trong góc phòng, cùng tiếng chuông gió khẽ khàng mỗi khi có cơn gió thoảng qua ban công, tạo nên một bầu không khí vừa linh thiêng, vừa ấm cúng, lại vừa bí ẩn. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy tạo nên những góc khuất đầy mê hoặc.

Thanh Long đứng bên cửa sổ, ánh mắt nhìn ra màn đêm đen đặc của Thiên Hải, nơi những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Anh đã cởi bỏ bộ vest, chỉ mặc một chiếc áo phông đen đơn giản, để lộ bờ vai rộng và những đường nét săn chắc của cơ thể. Chiếc Thiên Long Ấn trên tay anh lại một lần nữa lấp lánh dưới ánh đèn, như một điểm nhấn duy nhất trong bóng tối. Anh đang trầm ngâm, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin từ cuộc họp và những cảnh báo của Mỹ Ngọc.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại thông minh của anh rung lên. Là Lâm Phong. Thanh Long nhấc máy, giọng nói của Lâm Phong trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự cảnh báo rõ ràng. "Sếp Long, có một số hoạt động lạ trên thị trường chứng khoán. Một lượng lớn cổ phiếu của công ty Y – một trong những công ty con mới của Thiên Long – vừa được thâu tóm bởi một quỹ đầu tư không rõ nguồn gốc. Cùng lúc đó, hệ thống an ninh mạng của chúng ta nhận nhiều cuộc tấn công thăm dò, rất tinh vi, nhưng may mắn là chưa có thiệt hại gì đáng kể."

Thanh Long nhíu mày, ánh mắt anh chợt lóe lên một tia lạnh lẽo. "Hừm, chúng bắt đầu rồi sao." Anh biết, đây chính là "sóng gió" đầu tiên, một lời chào hỏi từ thế lực ngầm, có thể là Hắc Ưng, đang muốn thăm dò sức mạnh của anh. Lời của Lão Gia Trần về "những bóng ma" của "Đêm Huyết Long" vẫn còn ám ảnh thành phố này chợt hiện về trong tâm trí anh. Chúng không hề ảo tưởng, chúng có thật, và chúng đang di chuyển.

"Anh đã theo dõi quỹ đầu tư đó chưa?" Thanh Long hỏi, giọng nói anh trầm và lạnh lùng. "Và những cuộc tấn công mạng, có dấu vết gì không?"

"Chúng tôi đang truy tìm, Sếp Long. Quỹ này rất kín đáo, dường như được thành lập chỉ trong vài ngày gần đây. Còn về các cuộc tấn công mạng, chúng đến từ nhiều địa chỉ IP khác nhau, rất khó để định vị chính xác nguồn gốc. Nhưng có một điểm chung: kỹ thuật tấn công rất chuyên nghiệp và có tổ chức." Lâm Phong báo cáo một cách chi tiết và rành mạch.

Thanh Long siết chặt chiếc Thiên Long Ấn trên tay, cảm nhận sức nặng lạnh lẽo của nó. Một nụ cười lạnh lùng nở trên môi anh, ánh mắt anh như dao găm xuyên thủng bóng tối. "Vậy thì, đã đến lúc cho chúng thấy Thiên Long không dễ bị động chạm." Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố Thiên Hải vẫn đang chìm trong bóng đêm, nhưng với anh, nó đã trở thành một chiến trường. Anh đã sẵn sàng. Anh sẽ không lùi bước, sẽ không bao giờ để bất kỳ thế lực nào đe dọa đến đế chế của anh, hay những người anh yêu thương. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và anh sẽ bảo vệ tất cả bằng mọi giá.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ