Gió lạnh trên sân thượng tòa nhà Sky Tower vẫn còn vương vấn trong tâm trí, tựa như một lời nhắc nhở về những thách thức đang chờ đợi. Ánh mắt sắc sảo của Kim Anh, sự kiên định của cô luật sư thép, đã gieo vào lòng Thanh Long một niềm tin mãnh liệt rằng anh không đơn độc trong cuộc chiến này. Nhưng khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới ló dạng, kéo theo một bầu trời vẫn còn âm u, Thanh Long đã lại ngồi đối mặt với những con số, những bản báo cáo dày cộp trong văn phòng tạm thời của mình.
Văn phòng được đặt tại một tầng cao của tòa nhà Thiên Khải, một trong những tài sản đầu tiên anh thâu tóm trong "Bão Đen" kinh tế mười lăm năm về trước. Dù là tạm thời, nơi đây vẫn mang dáng dấp của một đế chế đang hình thành. Tiếng máy chủ vận hành êm ái, như hơi thở đều đặn của một quái vật công nghệ, hòa cùng tiếng gõ phím dồn dập của Anh Hoàng ở góc phòng, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Mùi cà phê đậm đặc quyện với mùi mực in và mùi điều hòa không khí lạnh lẽo, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp đến nghẹt thở. Từng tiếng điện thoại reo khẽ rồi lại tắt, tiếng thang máy di chuyển êm ái, và thỉnh thoảng, tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn đá hoa cương vọng lại từ hành lang, tất cả đều là dấu hiệu của một guồng máy đang chạy hết công suất. Căn phòng rộng lớn, hiện đại, nhưng vẫn phảng phất vẻ tạm bợ, như thể chính Thanh Long cũng biết, đây chỉ là trạm dừng chân đầu tiên trên con đường chinh phục những đỉnh cao hơn. Mọi thứ đều phải tính toán kỹ lưỡng, từng bước đi đều phải cân nhắc, bởi một sai lầm nhỏ cũng có thể dẫn đến thất bại thảm hại trong bối cảnh thị trường đầy biến động này.
Thanh Long, với vẻ ngoài hoàn hảo và khí chất áp đảo, ngồi tựa vào chiếc ghế da cao cấp, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo lướt qua từng dòng chữ, từng con số trên màn hình máy tính và xấp tài liệu trước mặt. Dù đêm qua anh không ngủ nhiều, vẻ mệt mỏi không hề hiện rõ trên gương mặt góc cạnh của anh, chỉ có một sự tập trung gần như tuyệt đối. Anh Hoàng, trợ lý thân cận của anh, ăn mặc chỉnh tề trong bộ vest màu than, mái tóc chải gọn gàng, đứng cạnh bàn làm việc, vẻ mặt điển trai nhưng luôn giữ sự nghiêm túc, chuyên nghiệp.
"Sếp Long," Anh Hoàng bắt đầu, giọng điệu trầm ổn, nhưng vẫn ẩn chứa một chút lo lắng. "Đây là báo cáo tổng quan về dự án 'Đô Thị Mới Hướng Biển'. Theo phân tích sơ bộ, tiềm năng lợi nhuận có thể lên tới ba trăm phần trăm trong vòng ba năm, một con số cực kỳ hấp dẫn. Tuy nhiên, rủi ro pháp lý và tài chính cũng không hề nhỏ, đặc biệt trong bối cảnh Bão Đen này, khi thị trường bất động sản đang chịu cú sốc lớn." Anh Hoàng đưa một tập tài liệu dày cộm cho Thanh Long.
Thanh Long đón lấy, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời khỏi màn hình. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của giấy mới và mực in. "Rủi ro lớn, lợi nhuận càng lớn," anh lặp lại, giọng trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh lặng của văn phòng. "Đó là quy luật bất biến của thương trường. Nhưng tôi cảm thấy có gì đó không ổn. Những con số này... quá 'đẹp' để là thật." Anh dừng lại, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, đôi mắt nheo lại, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý thoáng qua. "Có vẻ như có kẻ đang cố tình tạo ra một cái bẫy, hoặc một cơ hội hoàn hảo cho những kẻ đủ bản lĩnh."
Anh Hoàng gật đầu tán thành, sự lo lắng càng hiện rõ trên nét mặt. "Đúng vậy, sếp. Sau cuộc họp với luật sư Kim Anh sáng nay, cô ấy cũng đã cảnh báo về những lỗ hổng pháp lý có thể bị lợi dụng, những điều khoản mơ hồ trong các giấy tờ ban đầu. Cô ấy tin rằng chúng có thể là miếng mồi nhử, nhưng cũng tự tin có thể xử lý nếu chúng ta quyết định tiến tới."
Thanh Long nhếch mép cười, ánh mắt anh hơi giãn ra khi nhắc đến Kim Anh. "Kim Anh... Cô ấy là một viên ngọc quý." Anh nói, giọng đầy vẻ đánh giá cao. "Nhưng vụ này, không chỉ là pháp lý." Bàn tay anh vô thức miết nhẹ vào chiếc nhẫn Thiên Long Ấn trên ngón trỏ, cảm nhận luồng năng lượng quen thuộc, một sự kết nối với bản ngã mạnh mẽ bên trong. "Có vẻ như một thế lực nào đó đang 'thử' chúng ta. Chúng muốn xem chúng ta có đủ can đảm để bước vào trò chơi của chúng hay không, hay chỉ đơn thuần là một cuộc săn mồi. Báo cáo này chưa đủ. Hãy chuẩn bị một báo cáo chi tiết hơn về các đối tác tiềm năng và đặc biệt là những đối thủ cạnh tranh ẩn danh của dự án này. Tôi muốn biết rõ ai đang đứng sau những con số hấp dẫn này, ai sẽ là người hưởng lợi lớn nhất nếu dự án thành công, và ai sẽ là kẻ chịu thiệt nếu nó thất bại. Tôi muốn biết từng chân tơ kẽ tóc của chúng."
Ánh mắt Thanh Long trở nên sắc lạnh, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là sự tò mò và khát khao chinh phục. Anh lật trang tài liệu, đôi mắt anh như xuyên thấu qua những con chữ, tìm kiếm những chi tiết ẩn giấu, những gợi ý về một âm mưu lớn hơn. Anh biết, đây không chỉ là một dự án kinh doanh thông thường. Nó là một chiến trường, nơi anh sẽ phải đối đầu với những thế lực ngầm đã ăn sâu bám rễ, những kẻ lợi dụng luật pháp và cả thế giới ngầm để thao túng mọi thứ. Cơn "Bão Đen" kinh tế mười lăm năm trước đã tạo ra những con cá mập khổng lồ, và giờ đây, chúng đang nhìn anh, một "con cá con" đang lớn mạnh, với ánh mắt thèm khát và đầy cảnh giác. Dự án "Đô Thị Mới Hướng Biển" này, với những con số quá đẹp và những rủi ro tiềm ẩn, chắc chắn là một thử thách, một lời mời gọi đến từ bóng tối.
Anh Hoàng ghi chép cẩn thận, nét mặt anh trở nên nghiêm trọng hơn. "Rõ, thưa sếp. Tôi sẽ lập tức điều động đội ngũ. Chúng ta sẽ có thông tin chi tiết nhất trong vòng 24 giờ tới."
Thanh Long gật đầu, anh đứng dậy, bước đến cửa sổ kính lớn, nhìn ra thành phố đang dần chìm trong lớp sương mờ của một ngày âm u. "Tốt. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của ta là không có gì có thể thoát khỏi tầm mắt của ta. Kể cả những con cá mập ẩn mình trong đáy biển sâu nhất." Giọng anh trầm bổng, mang theo một sức mạnh vô hình. Dù anh chưa trực tiếp nhắc đến Hắc Ưng, nhưng cái tên đó như một bóng ma vô hình, lẩn khuất trong từng suy nghĩ của anh, trong từng quyết định mà anh sắp đưa ra. Anh cảm nhận được, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
***
Chiều muộn cùng ngày, bầu trời Thiên Hải vẫn âm u nhưng đã ngớt mưa, chỉ còn những hạt lất phất li ti đọng trên khung cửa sổ. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà hắt qua những ô cửa sổ lớn, tạo nên một không gian mờ ảo, tĩnh lặng. Sau buổi làm việc căng thẳng, với hàng tá thông tin và những con số phức tạp vẫn còn vương vấn trong đầu, Thanh Long cảm thấy cần một khoảnh khắc tĩnh lặng để sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. Anh lái xe đến Thư Viện Quốc Gia, một nơi mà anh hiếm khi ghé thăm, nhưng luôn mang lại cho anh một cảm giác bình yên kỳ lạ. Anh tìm kiếm một vài cuốn sách về triết học phương Đông, hy vọng tìm thấy sự tĩnh lặng và những góc nhìn mới mẻ giữa cơn bão của cuộc đời.
Kiến trúc thư viện mang đậm phong cách tân cổ điển, với trần cao vút, những cột đá uy nghi và hàng ngàn giá sách gỗ sồi cao ngất, chứa đựng tri thức của nhân loại. Không khí ở đây đặc quánh mùi giấy cũ, mực in và gỗ trầm, một mùi hương cổ kính và trang nghiêm. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu máy tính, tiếng thì thầm khe khẽ của những người đang say mê nghiên cứu, và tiếng bước chân chậm rãi trên sàn gỗ, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của sự học thuật.
Thanh Long đi sâu vào khu vực sách triết học, đôi mắt anh lướt qua hàng ngàn tựa sách. Giữa những kệ sách cao vút, anh bắt gặp một bóng dáng đặc biệt. Một cô gái trẻ đang ngồi dưới đất, lưng tựa vào một giá sách cũ kỹ, đôi chân xếp bằng, hoàn toàn tách biệt với thế giới xung quanh. Mái tóc xoăn bồng bềnh, màu nâu hạt dẻ, buông xõa che đi một phần khuôn mặt thanh tú của cô. Trong tay cô là một cuốn sách bìa đã sờn cũ, có vẻ là một tác phẩm văn học cổ điển, hoặc một cuốn sổ tay phác thảo. Cô không mặc những bộ đồ công sở cứng nhắc hay những trang phục thời thượng, mà là một chiếc váy maxi màu xanh ngọc bích mềm mại, họa tiết hoa văn đơn giản nhưng đầy tính nghệ thuật. Phong cách ăn mặc phóng khoáng, tự do của cô khiến Thanh Long không khỏi chú ý. Vẻ đẹp thanh thoát, có chút mơ màng nhưng đầy cá tính của cô như một đóa hoa nở rộ giữa sa mạc tri thức.
Anh đứng lặng một lúc, quan sát cô. Có lẽ chính sự bình thản toát ra từ cô, một sự đối lập hoàn toàn với không khí căng thẳng trong văn phòng của anh, đã khiến anh bị thu hút. Thanh Long nhẹ nhàng bước tới, không muốn phá vỡ không gian riêng của cô.
"Xin lỗi, cô có vẻ đang rất tập trung," Thanh Long cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng.
Cô gái ngẩng đầu lên, đôi mắt toát lên vẻ mơ màng nhưng đầy cá tính, trong veo như mặt hồ mùa thu, không chút phòng bị hay cảnh giác. Cô nhìn Thanh Long, như thể anh là một phần tự nhiên của khung cảnh, không phải là một kẻ xâm nhập. Mái tóc xoăn bồng bềnh của cô khẽ lay động khi cô ngước lên, để lộ hoàn toàn gương mặt thanh tú, với đường nét hài hòa và một nụ cười nhẹ ẩn hiện nơi khóe môi.
"À, tôi chỉ đang lạc vào một thế giới khác," cô đáp, giọng nói trong trẻo như tiếng suối. "Anh tìm gì sao?"
Thanh Long khẽ cười, nụ cười nửa miệng đầy mị lực của anh giờ đây mang một vẻ suy tư hơn. "Tôi đang tìm kiếm sự bình yên, giữa cơn bão của cuộc sống. Hoặc ít nhất là một cuốn sách có thể giúp tôi thoát khỏi những con số và những âm mưu."
Cô gái mỉm cười nhẹ, đôi mắt cô ánh lên vẻ thấu hiểu. "Bão không nằm ở bên ngoài, mà ở trong lòng chúng ta. Kinh tế có thể khủng hoảng, thị trường có thể sụp đổ, nhưng giá trị thật sự của con người không bao giờ mất đi. Nó chỉ ẩn mình chờ đợi chúng ta khám phá."
Thanh Long hơi bất ngờ trước câu trả lời sâu sắc của cô. Hầu hết mọi người anh gặp đều đang hoảng loạn, cố gắng bám víu vào những con số, những tài sản đang mất giá. Nhưng cô gái này lại có một góc nhìn hoàn toàn khác biệt. "Một góc nhìn thú vị," anh nói, giọng anh trầm hơn, pha chút tò mò. "Hầu hết mọi người đều đang hoảng loạn vì những con số. Vì sợ hãi sự mất mát."
An Nhiên khẽ lắc đầu, mái tóc xoăn bồng bềnh của cô lại khẽ lay động. "Con số chỉ là vỏ bọc. Là phương tiện, không phải là mục đích cuối cùng. Điều quan trọng là những gì chúng ta giữ lại được, và cách chúng ta tìm thấy ý nghĩa trong sự hỗn loạn. Một bông hoa vẫn nở rộ ngay cả khi xung quanh là đổ nát. Vấn đề không phải là làm sao để bão dừng lại, mà là làm sao để chúng ta có thể đứng vững, hoặc thậm chí là nhảy múa trong mưa."
Thanh Long nhìn cô, đôi mắt anh không còn sự sắc sảo của một doanh nhân trên thương trường, mà thay vào đó là sự thâm trầm, một chút mê hoặc. Anh đã gặp vô số mỹ nhân, từ nữ doanh nhân thành đạt, nữ sát thủ lạnh lùng, cô sinh viên ngây thơ đến nữ luật sư mạnh mẽ. Mỗi người đều mang đến cho anh những trải nghiệm khác nhau, nhưng An Nhiên lại mang một vẻ đẹp khác lạ, một sự bình thản đến khó tin, như một làn gió mát lành thổi vào tâm trí đang căng thẳng của anh. Cô là một nàng thơ giữa bão táp cuộc đời, một người có thể nhìn thấu những giá trị cốt lõi nhất. Cô khiến anh phải suy nghĩ về ý nghĩa thực sự của hạnh phúc, không chỉ xoay quanh tiền bạc và quyền lực, mà còn là sự bình yên trong tâm hồn.
"Cô tên là gì?" Thanh Long hỏi, giọng anh dịu dàng hơn hẳn, không còn chút uy quyền nào của một ông trùm kinh tế.
"An Nhiên," cô đáp, ánh mắt cô vẫn trong veo, không chút nghi ngờ. "Còn anh?"
"Thanh Long," anh nói, nụ cười của anh giờ đây chân thành và ấm áp. "Rất vui được gặp cô, An Nhiên."
Hai ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc. Không có sự tán tỉnh vồ vập, không có sự tính toán. Chỉ có một sự kết nối tinh thần lạ kỳ, một sự thu hút bởi những góc nhìn đối lập nhưng lại bổ sung cho nhau. Thanh Long cảm thấy một luồng gió mát lành thổi vào tâm trí đang căng thẳng của mình, xoa dịu những lo toan, những áp lực vô hình. An Nhiên, cô gái với vẻ ngoài mơ màng nhưng nội tâm sâu sắc, đã mang đến cho anh một cái nhìn mới về cuộc sống, về ý nghĩa của sự tồn tại giữa một thế giới đầy biến động.
Anh biết, cuộc gặp gỡ này không chỉ là một sự tình cờ đơn thuần. Nó là một dấu hiệu, một lời nhắc nhở rằng ngoài những trận chiến thương trường khốc liệt, ngoài những âm mưu và quyền lực, vẫn còn những giá trị khác đang chờ anh khám phá. Và có lẽ, "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," không chỉ là những người phụ nữ đẹp đẽ vây quanh anh, mà còn là những người có thể chạm đến trái tim anh, định hình lại con đường anh đi, và giúp anh tìm thấy ý nghĩa thực sự của một cuộc sống viên mãn. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Và hương vị của sự bình yên toát ra từ An Nhiên, giờ đây cũng bắt đầu mê hoặc anh. Anh không biết liệu An Nhiên có trở thành một phần trong đế chế của anh hay không, nhưng chắc chắn, cô đã để lại một dấu ấn sâu đậm trong tâm trí anh, như một bông hoa nở rộ giữa cơn bão.