Thiên địa mỹ nhân
Chương 37

Bão Đen Khởi Đầu: Nữ Luật Sư Vững Chắc

4012 từ
Mục tiêu: Kim Anh chính thức chấp nhận lời đề nghị của Thanh Long và bắt đầu tham gia xử lý vụ án pháp lý đầu tiên của anh.,Kim Anh nhanh chóng chứng minh năng lực vượt trội và sự nhạy bén của mình trong bối cảnh 'Khủng hoảng kinh tế Bão Đen'.,Củng cố niềm tin của Thanh Long vào Kim Anh, thiết lập nền tảng cho mối quan hệ đối tác pháp lý chiến lược lâu dài.,Làm rõ hơn bối cảnh '15 năm trước' và tác động của 'Bão Đen' đến các hoạt động kinh doanh sơ khai của Thanh Long, đồng thời gieo mầm về sự can thiệp tinh vi của Hắc Ưng.,Phát triển sự tương tác và nhận định ban đầu giữa Thanh Long và Kim Anh, thể hiện sự thu hút về trí tuệ và bản lĩnh.
Nhân vật: Thanh Long, Kim Anh, Anh Hoàng
Mood: Tense, intellectual, strategic, subtly romantic
Kết chương: [object Object]

Cơn mưa đêm qua đã ngớt tự lúc nào, nhường chỗ cho một buổi sáng trong lành, dịu mát. Tại Quán Cà Phê ‘Thức’, không gian vẫn giữ vẻ hiện đại, ấm cúng với những mảng tường bê tông trần, nội thất gỗ đơn giản nhưng tinh tế và những chậu cây xanh nhỏ điểm xuyết. Ánh nắng ban mai hiếm hoi len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn nhà, nơi vẫn còn vương vấn hơi lạnh từ đêm mưa. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng vang lên từ quầy bar, hòa cùng tiếng nhạc instrumental du dương và những tiếng thì thầm khe khẽ của vài vị khách sớm. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương trà thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, yên tĩnh đến lạ.

Kim Anh ngồi một mình ở chiếc bàn góc khuất, nhâm nhi ly trà thảo mộc ấm nóng, vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết của nó giúp cô xoa dịu phần nào những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Ánh mắt cô dõi ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa đêm còn đọng trên lá cây, lấp lánh như những viên pha lê dưới nắng sớm. Đêm qua, cuộc gặp gỡ với Thanh Long đã để lại trong cô một ấn tượng sâu sắc, đến mức cô gần như không chợp mắt được. Lời đề nghị của anh không đơn thuần là một công việc, mà là một lời thách đấu, một cuộc phiêu lưu đầy rủi ro nhưng cũng vô cùng hấp dẫn.

Cô nhắm mắt lại, tái hiện lại từng chi tiết trong lời kể của Thanh Long, từng góc độ pháp lý mà anh đã phác thảo. Những vụ việc tưởng chừng đơn giản, nhưng qua lời anh, lại hiện lên như một mạng lưới tinh vi, được dệt nên bởi một “bàn tay vô hình” nào đó, bẻ cong luật pháp một cách trắng trợn. Thanh Long đã không giấu giếm sự nguy hiểm, thậm chí còn nhấn mạnh nó như một phần của “cuộc chiến” mà anh đang theo đuổi. Cô cảm nhận được sự chân thành ẩn dưới vẻ ngoài điềm tĩnh và quyết đoán của anh, một ngọn lửa tham vọng không thể dập tắt, đang cháy rực trong con người ấy.

“Không phải vì tiền bạc hay danh vọng…” cô lẩm bẩm, nhớ lại lời mình đã nói với anh. Đúng vậy, cô không phải người dễ bị mua chuộc. Suốt những năm tháng hành nghề luật sư, cô đã chứng kiến quá nhiều sự thật bị bóp méo, quá nhiều công lý bị chà đạp dưới gót giày của quyền lực và đồng tiền. Cô luôn đứng về phía lẽ phải, đấu tranh không mệt mỏi, dù biết đó là con đường gập ghềnh, đầy chông gai. Nhưng Thanh Long, anh ta không mời cô đến để làm việc cho tiền. Anh mời cô “đồng hành”, “kiến tạo một trật tự mới”. Lời nói ấy, dù chỉ là một cụm từ đơn giản, lại chạm đến sâu thẳm khát khao của cô, khao khát được tạo ra sự khác biệt, được nhìn thấy công lý thực sự được thực thi.

Cơn “Bão Đen” kinh tế mười lăm năm trước, đó là một giai đoạn hỗn loạn, một tấm màn che hoàn hảo cho những kẻ mưu đồ trỗi dậy. Cô biết, trong bóng tối của khủng hoảng, những thế lực ngầm đã lén lút gieo mầm, thao túng thị trường, bẻ cong luật pháp để trục lợi. Thanh Long, trong bối cảnh đó, lại chọn cách đối đầu, không phải bằng vũ lực, mà bằng trí tuệ, bằng sự nhạy bén trong kinh doanh và nay, bằng cả pháp luật. Điều đó khiến anh trở nên khác biệt, trở nên đáng nể trọng.

Cô mở mắt, ánh nhìn sắc sảo của một luật sư chuyên nghiệp hiện rõ. Cô đã phân tích, đã cân nhắc mọi rủi ro. Con đường Thanh Long đang đi đầy chông gai, không chỉ là những trận chiến thương trường khô khan mà còn là những cuộc đối đầu sinh tử với thế giới ngầm. Một bước đi sai lầm có thể phải trả giá bằng cả sự nghiệp, thậm chí là tính mạng. Nhưng chính sự nguy hiểm đó lại kích thích bản năng của cô. Cô không phải là kẻ hèn nhát trốn tránh khó khăn. Cô là Kim Anh, một nữ luật sư sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thách thức nào, miễn là cô tin vào điều mình đang làm. Và với Thanh Long, cô cảm thấy một niềm tin lạ kỳ, một sự cộng hưởng về ý chí và khát vọng.

Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Câu nói ấy của Thanh Long, dù không nói trực tiếp với cô, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Kim Anh như một lời tuyên bố về bản lĩnh. Anh muốn quyền lực, và anh muốn những người tài giỏi, những mỹ nhân bản lĩnh như cô cùng anh kiến tạo nó. Cô khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy tự tin. Có lẽ, đây chính là cơ hội để cô khẳng định tài năng của mình một cách rực rỡ nhất, và để tạo ra sự khác biệt thực sự trong cái xã hội đầy rẫy bất công này. Cô không ngại đối đầu, đặc biệt là khi cô có một đối tác đủ mạnh mẽ và quyết đoán như Thanh Long.

Với một sự dứt khoát không chút do dự, Kim Anh đưa tay ra, lấy chiếc điện thoại thông minh trên bàn. Ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình, soạn một tin nhắn ngắn gọn, súc tích: "Anh Thanh Long, tôi chấp nhận lời đề nghị của anh. Hãy cho tôi biết khi nào tôi có thể bắt đầu." Cô nhấn nút gửi, một cảm giác phấn khích xen lẫn chút hồi hộp len lỏi trong cô. Hạt mầm của một liên minh đã được gieo, và cô biết, từ giây phút này trở đi, cuộc đời mình sẽ bước sang một trang mới, đầy kịch tính và thử thách. Cô tin vào bản năng của mình, tin vào quyết định này, và hơn hết, tin vào khả năng của Thanh Long.

***

Tập Đoàn Thiên Khải, một tòa nhà chọc trời bằng kính và thép sừng sững giữa trung tâm đô thị Thiên Hải, là biểu tượng cho sự vươn lên mạnh mẽ của Thanh Long. Dù mới chỉ là những bước đầu tiên trong quá trình xây dựng đế chế, nhưng cái tên Thiên Khải đã bắt đầu gieo rắc sự kính nể và e dè trong giới kinh doanh. Bên trong, không gian thiết kế tối giản, hiện đại và sang trọng. Tuy nhiên, văn phòng tạm thời của Thanh Long lại mang một vẻ bận rộn đến mức có chút hỗn độn, khác hẳn với sự ngăn nắp thường thấy. Những chồng hồ sơ tài liệu chất cao ngất ngưỡng trên bàn làm việc bằng gỗ mun, trên sàn nhà, thậm chí cả trên ghế. Mùi giấy mới, mực in và điều hòa không khí lạnh lẽo hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng cũng đầy năng lượng. Tiếng gõ phím lách cách của Anh Hoàng, tiếng điện thoại thỉnh thoảng reo lên rồi nhanh chóng được dập tắt, cùng tiếng máy chủ vận hành êm ái, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn.

Đúng 10 giờ sáng, Kim Anh xuất hiện. Cô diện một bộ suit màu xám than lịch lãm, chiếc áo sơ mi lụa trắng bên trong ôm lấy vóc dáng cân đối, tôn lên vẻ chuyên nghiệp nhưng không kém phần gợi cảm. Mái tóc ngắn cá tính được tạo kiểu bồng bềnh, để lộ vầng trán cao thông minh. Đôi mắt nâu sáng, ánh nhìn kiên định quét một lượt khắp căn phòng, dừng lại ở Thanh Long, người đang ngồi sau chiếc bàn làm việc, vẻ mặt tập trung cao độ. Anh Hoàng đứng bên cạnh, đang sắp xếp lại một chồng tài liệu mới.

Thanh Long ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc sảo của anh chạm vào ánh mắt Kim Anh. Một nụ cười nửa miệng thoáng qua trên môi anh, đầy tự tin và hài lòng. "Chào mừng cô, Kim Anh. Tôi biết cô sẽ không làm tôi thất vọng." Giọng anh trầm ấm, mang theo một sức nặng khó cưỡng.

Kim Anh gật đầu, bước vào phòng, từng bước chân vững chãi và dứt khoát trên sàn đá hoa cương. "Anh Thanh Long. Tôi đã đọc qua những tài liệu anh gửi qua email sáng nay. Tình hình có vẻ còn phức tạp hơn tôi nghĩ." Cô không khách sáo, đi thẳng vào vấn đề.

Thanh Long ra hiệu cho cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện. "Đó là lý do tôi cần cô. Anh Hoàng, đưa cho cô Kim Anh tập hồ sơ tổng hợp mới nhất."

Anh Hoàng nhanh chóng đặt một tập tài liệu dày cộp xuống trước mặt Kim Anh. "Mọi thông tin liên quan đến dự án Mỏ Đá Đen và những rắc rối pháp lý hiện tại đều ở đây, thưa cô Kim Anh."

Kim Anh gật đầu cảm ơn, rồi nhanh chóng lật mở tập hồ sơ. Đôi mắt cô lướt như tia chớp trên từng trang giấy, những con số, điều khoản, văn bản pháp lý phức tạp dường như được cô tiếp thu một cách thần tốc. Khuôn mặt cô giữ vẻ lạnh lùng, chuyên nghiệp, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, Thanh Long thấy được sự tập trung cao độ và một ngọn lửa nhiệt huyết đang bùng cháy.

"Như cô thấy," Thanh Long bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Dự án Mỏ Đá Đen của chúng ta đang vướng phải một loạt các khiếu nại và tranh chấp pháp lý không ngừng. Ban đầu là về giấy phép môi trường, sau đó là quyền sử dụng đất, rồi đến các điều khoản hợp đồng với đối tác cũ. Từng vụ việc riêng lẻ thì có vẻ không quá nghiêm trọng, nhưng khi ghép nối lại, chúng tạo thành một bức tường rào pháp lý đang cố gắng bóp nghẹt dự án của chúng ta." Anh siết chặt tay, ánh mắt ánh lên vẻ lạnh lẽo. "Tôi tin rằng đây không phải là những sự trùng hợp ngẫu nhiên. Có một 'bàn tay vô hình' đang cố gắng phá hoại, lợi dụng sự hỗn loạn của 'Bão Đen' kinh tế để tạo ra những cạm bẫy pháp lý tinh vi."

Kim Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô sắc như dao. "Anh nghi ngờ có sự thao túng? Một thế lực nào đó đang đứng sau các khiếu nại này, không chỉ nhằm mục đích tranh chấp mà còn là để làm suy yếu anh?"

"Chính xác," Thanh Long gật đầu. "Trong bối cảnh 'Bão Đen' mười lăm năm trước, rất nhiều doanh nghiệp non trẻ đã bị nuốt chửng bởi những kẻ săn mồi. Chúng tôi, lúc bấy giờ, chỉ là một hạt cát. Nhưng giờ đây, khi Thiên Khải đang từng bước vươn lên, những con cá mập cũ kỹ kia lại bắt đầu ngọ nguậy. Chúng không muốn một đối thủ mới xuất hiện, đặc biệt là một đối thủ dám thách thức những 'luật chơi' ngầm mà chúng đã thiết lập."

Kim Anh không nói gì, chỉ tiếp tục đọc và suy nghĩ. Cô lật đến một điều khoản trong hợp đồng liên doanh, rồi dừng lại. Ngón tay cô gõ nhẹ lên mặt giấy, ánh mắt nheo lại. "Điều khoản 3.2.1 về quyền ưu tiên mua lại cổ phần… Đây là một điều khoản khá tiêu chuẩn, nhưng cách thức đối tác cũ của anh kích hoạt nó lại có vẻ bất thường."

"Họ cho rằng chúng tôi đã vi phạm một cam kết nhỏ trong thỏa thuận, đủ để họ có cớ kích hoạt điều khoản đó, nhằm giành lại quyền kiểm soát mỏ đá với giá thấp hơn thị trường rất nhiều," Thanh Long giải thích.

"Và cam kết đó là gì?" Kim Anh hỏi, giọng cô dứt khoát.

Anh Hoàng nhanh chóng mở một tập tài liệu khác. "Là việc chậm trễ một tuần trong việc cung cấp báo cáo môi trường định kỳ, thưa cô. Một lỗi hành chính nhỏ mà chúng tôi đã nhanh chóng khắc phục."

Kim Anh khẽ nhếch môi. "Một tuần. Trong một dự án lớn như thế này, một tuần chậm trễ báo cáo môi trường là điều hoàn toàn có thể xảy ra, đôi khi còn là bất khả kháng. Sử dụng nó làm cớ để kích hoạt một điều khoản nhạy cảm như vậy… quả là một chiêu trò tinh vi. Tôi hiểu rồi. Kẻ thù của anh không chỉ muốn giành giật dự án. Họ muốn bẻ gãy ý chí của anh, muốn làm anh kiệt sức trong những cuộc chiến pháp lý kéo dài."

Ánh mắt Thanh Long ánh lên vẻ hài lòng. Kim Anh quả nhiên không tầm thường. Cô không chỉ nhìn thấy bề nổi của vấn đề, mà còn nhanh chóng nắm bắt được bản chất âm mưu đằng sau nó. Anh biết, anh đã tìm đúng người. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật, và cô, chính là người sẽ giúp anh viết lại những điều luật đó.

***

Vài giờ trôi qua trong sự im lặng căng thẳng, chỉ có tiếng giấy sột soạt, tiếng gõ phím lách cách và những tiếng thở dài khe khẽ của Anh Hoàng khi cậu cố gắng theo kịp tốc độ làm việc của Kim Anh. Buổi chiều muộn đã buông xuống, ánh sáng trong phòng đã chuyển sang màu vàng nhạt, hắt bóng những chồng hồ sơ cao ngất lên tường. Không khí trong phòng vẫn duy trì sự chuyên nghiệp, nhưng giờ đây đã thêm vào một cảm giác hưng phấn, của trí tuệ đang làm việc hết công suất.

Kim Anh cuối cùng cũng đặt bút xuống, vỗ nhẹ lên tập tài liệu đã được cô ghi chú chi chít. Cô đứng dậy, dáng người thanh mảnh nhưng toát lên vẻ kiên cường, tự tin. Thanh Long và Anh Hoàng lập tức ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt đầy mong đợi.

"Vấn đề không nằm ở bản thân hợp đồng, hay việc anh có vi phạm cam kết nhỏ đó hay không," Kim Anh bắt đầu, giọng nói cô dứt khoát và rõ ràng, từng từ như được đẽo gọt cẩn thận. "Vấn đề nằm ở quy trình phê duyệt và thông báo. Đối tác cũ của anh đã cố tình bỏ qua điều khoản 4.1.3, quy định rõ ràng về quy trình thông báo vi phạm và thời gian khắc phục trước khi có thể kích hoạt bất kỳ điều khoản phạt nào. Họ đã vội vàng gửi thông báo kích hoạt điều khoản mua lại mà không tuân thủ đúng quy trình này."

Thanh Long hơi nheo mắt. "Nghĩa là sao?"

Kim Anh tiến đến chiếc bảng trắng đặt gần đó, cầm cây bút dạ và bắt đầu vẽ sơ đồ. "Đây là một lỗ hổng pháp lý mà họ đã tạo ra, tưởng chừng vô hại nhưng lại là tử huyệt. Họ cho rằng việc chậm trễ báo cáo của anh đã là một vi phạm hiển nhiên. Nhưng luật pháp không chỉ nhìn vào sự kiện, mà còn nhìn vào quy trình. Anh có quyền được thông báo về vi phạm, được yêu cầu khắc phục trong một khoảng thời gian nhất định trước khi họ có quyền áp dụng các biện pháp trừng phạt. Họ đã không làm điều đó. Hay nói đúng hơn, họ đã cố tình bỏ qua nó để đẩy anh vào thế bị động."

Cô vẽ một mũi tên lớn trên bảng, chỉ vào một ô trống. "Chúng ta sẽ không kiện về việc anh có chậm trễ báo cáo hay không. Chúng ta sẽ kiện về vi phạm quy trình tố tụng, về việc họ đã không tuân thủ các điều khoản hợp đồng về thông báo và cho phép khắc phục. Đây là một lỗi sơ đẳng, nhưng lại là một điểm yếu chí mạng của họ nếu chúng ta khai thác đúng cách."

Thanh Long lắng nghe, đôi mắt anh dần giãn ra, thay thế vẻ căng thẳng ban đầu bằng sự kinh ngạc và thán phục. Anh Hoàng bên cạnh đã ghi chép lia lịa, vẻ mặt từ bối rối chuyển sang bừng tỉnh.

"Tuyệt vời," Thanh Long thốt lên, giọng anh trầm ấm, đầy sự công nhận. "Tôi đã không nhìn ra điểm này. Quả nhiên, 'bàn tay vô hình' kia đã quá tự tin vào sự tinh vi của mình."

Kim Anh nở một nụ cười mỏng, đầy tự tin. "Họ đã coi thường luật pháp, và coi thường cả tôi. Chúng ta sẽ phản công mạnh mẽ. Không chỉ vô hiệu hóa điều khoản mua lại, mà còn có thể kiện ngược lại họ vì hành vi lạm dụng quyền và gây thiệt hại cho dự án của anh." Cô vẽ thêm một mũi tên nữa, lần này là hướng về phía đối tác cũ. "Hơn nữa, việc họ lợi dụng một lỗi hành chính nhỏ để cố gắng thâu tóm dự án của anh với giá bèo bọt cũng cho thấy rõ ý đồ xấu. Điều này sẽ khiến họ mất điểm trầm trọng trước tòa, và trước dư luận."

Ánh mắt Thanh Long sáng rực. Anh biết, anh vừa tìm được một vũ khí mới, một át chủ bài thực sự. Kim Anh không chỉ là một luật sư giỏi, cô là một chiến lược gia tài ba, có khả năng biến những cạm bẫy tưởng chừng như không thể gỡ bỏ thành những gọng kìm siết chặt kẻ thù. "Vậy thì, hãy chuẩn bị ra trận đi, Kim Anh. Tôi tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của cô."

Kim Anh gật đầu, ánh mắt cô đầy kiên định. "Tôi sẽ không làm anh thất vọng. Anh Thanh Long, và họ cũng sẽ phải hối hận vì đã động vào anh."

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thiên Hải. Trên sân thượng của Tòa nhà Sky Tower, gió lạnh luồn qua những tán cây cảnh được trồng giữa sàn bê tông rộng lớn, mang theo mùi không khí cao nguyên và đôi khi là mùi kim loại nóng từ các thiết bị thông gió. Tiếng còi xe từ xa vọng lên thành phố đang lên đèn, giờ đây chỉ còn là những âm thanh mơ hồ, bị gió cuốn đi. Bầu không khí trên cao trở nên mát mẻ, lộng gió, mang một vẻ yên tĩnh đến lạ lùng, nhưng cũng có chút cô đơn.

Thanh Long và Kim Anh đứng tựa vào lan can kính bảo vệ, ngắm nhìn khung cảnh thành phố rực rỡ bên dưới. Vụ việc của dự án Mỏ Đá Đen đã có những dấu hiệu tích cực ngay trong ngày đầu tiên Kim Anh tham gia. Sự nhạy bén và tài năng của cô đã nhanh chóng lật ngược thế cờ, từ thế bị động chuyển sang chủ động. Thanh Long quay sang nhìn cô, ánh mắt anh chứa đầy sự tôn trọng, không chỉ dành cho một luật sư tài năng, mà còn cho một người phụ nữ có bản lĩnh phi thường.

"Cô Kim Anh," Thanh Long cất tiếng, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút suy tư. "Cô đã giúp tôi một việc lớn. Tôi tin cô là người tôi cần tìm bấy lâu nay. Một người không chỉ có khả năng, mà còn có đủ dũng khí để đối đầu với những thế lực ngầm." Anh siết nhẹ tay vịn, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt hẳn.

Kim Anh nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô không hề né tránh. Gió lạnh thổi tung vài sợi tóc ngắn của cô, nhưng khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ kiên định. "Chỉ là công việc, Thanh Long. Nhưng tôi cũng cảm thấy vụ này không hề đơn giản. Có vẻ như có kẻ không muốn anh tồn tại một cách yên bình. Những chiêu trò pháp lý này, chúng tinh vi hơn những gì một đối thủ thương trường thông thường có thể nghĩ ra."

Thanh Long khẽ cười, một nụ cười đầy ẩn ý. "Cô nhạy bén đấy. Từ khi tôi bắt đầu xây dựng Thiên Khải, tôi đã luôn cảm nhận được một 'bàn tay vô hình' đang cố gắng bóp nghẹt tôi. Chúng không chỉ muốn ngăn cản tôi, mà còn muốn hủy hoại tôi. Cơn 'Bão Đen' kinh tế mười lăm năm trước không chỉ là một cuộc khủng hoảng, nó là một cuộc thanh trừng, một cuộc sàng lọc. Những kẻ sống sót sau bão đã trở thành những con cá mập khổng lồ, và chúng không muốn bất kỳ con cá con nào lớn mạnh để thách thức vị trí của chúng." Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu không khí lạnh lẽo trên cao. "Tôi tin, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến lớn hơn nhiều. Một cuộc chiến mà chúng ta sẽ phải đối mặt với những thế lực đã ăn sâu bám rễ, những kẻ lợi dụng luật pháp và cả thế giới ngầm để thao túng mọi thứ."

Kim Anh im lặng lắng nghe, cô có thể cảm nhận được sự nghiêm trọng trong từng lời nói của Thanh Long. Cái tên "Hắc Ưng" chưa được nhắc đến, nhưng hình bóng của một thế lực đen tối, hung hãn đã bắt đầu hiện rõ trong tâm trí cô. Cô biết, mình đã bước vào một cuộc chơi lớn, một cuộc chơi mà ranh giới giữa trắng và đen, giữa pháp luật và phi pháp, trở nên vô cùng mờ mịt. Nhưng chính điều đó lại càng kích thích cô. Cô không sợ hãi. Ngược lại, một sự hưng phấn, một khát khao được chiến đấu vì công lý, vì sự thật lại càng bùng cháy mạnh mẽ trong cô.

Thanh Long quay hẳn sang cô, ánh mắt anh sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa cả trí tuệ lẫn sự đa tình. "Tôi tin cô sẽ là một đồng minh đáng tin cậy, Kim Anh. Một người không chỉ có thể chiến đấu bên cạnh tôi, mà còn có thể nhìn thấu những âm mưu ẩn giấu trong bóng tối."

Kim Anh đáp lại ánh mắt anh, vẻ kiên định không hề suy suyển. "Tôi sẽ không phụ lòng tin của anh, Thanh Long. Công lý, và sự thật, luôn là kim chỉ nam của tôi. Và nếu những kẻ đó dám chà đạp lên nó, họ sẽ phải trả giá."

Hai ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc, không chỉ là sự công nhận giữa hai đối tác làm ăn, mà còn là một sự kết nối sâu sắc hơn, một sự thu hút bởi trí tuệ, bởi bản lĩnh và bởi chung một mục tiêu. Gió vẫn thổi mạnh, cuốn đi những âm thanh của thành phố, để lại trên sân thượng một không khí tĩnh lặng, nơi hai con người tài năng đang đứng trước ngưỡng cửa của một cuộc chiến mới, một cuộc chiến mà ở đó, Thanh Long sẽ là người tạo ra luật, và Kim Anh, sẽ là người thực thi nó. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, và giờ đây, anh đã có thêm một mỹ nhân bản lĩnh, một vũ khí sắc bén để kiến tạo nên đế chế của mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ