Thiên địa mỹ nhân
Chương 41

Bão Tố Lộ Diện: Những Âm Mưu Đằng Sau Bão Đen

3795 từ
Mục tiêu: Thanh Long và đội ngũ của mình khám phá ra bằng chứng rõ ràng về quy mô và sự tàn nhẫn của thế lực ngầm (Tập đoàn Hắc Ưng đang hình thành) thông qua dự án 'Đô Thị Mới Hướng Biển', xác nhận sự can thiệp gián tiếp của chúng trong bối cảnh '15 năm trước' (Khủng hoảng kinh tế 'Bão Đen').,Thanh Long nhận thức đầy đủ sự phức tạp và nguy hiểm của đối thủ, từ đó đưa ra quyết định dấn thân vào một cuộc chiến khốc liệt hơn dự kiến.,Tăng cường sự gắn kết và tin tưởng giữa Thanh Long với Anh Hoàng, Kim Anh, và Lâm Phong, khi họ cùng đối mặt với thách thức lớn.,Khắc họa rõ nét hơn bối cảnh '15 năm trước', giải thích cách 'Bão Đen' tạo điều kiện cho sự trỗi dậy của các thế lực đen tối.,Chuẩn bị tâm lý và chiến lược cho Thanh Long và đội ngũ trước thách thức kinh doanh lớn ở Chương 42.
Nhân vật: Thanh Long, Anh Hoàng, Kim Anh, Lâm Phong, Lão Gia Trần
Mood: Tense, strategic, determined, a sense of foreboding yet invigorating challenge.
Kết chương: [object Object]

Ly cà phê đen của Thanh Long đã nguội bớt, vị đắng quen thuộc vẫn vương trên đầu lưỡi, nhưng tâm trí anh lại bừng sáng bởi những lời của An Nhiên. Cô là một làn gió mát lành, một dòng suối trong trẻo giữa sa mạc khô cằn của những mưu toan và quyền lực. Cái chạm tay nhẹ nhàng, ánh mắt trong veo nhưng đầy thấu hiểu của cô đã gieo vào lòng anh một hạt giống của sự bình yên, của một 'hồn' sống mà anh tưởng chừng đã đánh mất trong cuộc đua không ngừng nghỉ. Anh rời quán cà phê với một tâm trạng lạ lẫm, vừa thanh thản nhưng cũng vừa chất chứa một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn bao giờ hết: thôi thúc tìm kiếm, thôi thúc chiến đấu, không chỉ vì tiền bạc hay địa vị, mà vì một điều gì đó sâu sắc hơn mà An Nhiên đã giúp anh nhận ra.

Tuy nhiên, sự bình yên đó chỉ tồn tại thoáng chốc. Khi bóng đêm buông xuống, và anh trở lại với thực tại khắc nghiệt của cuộc chiến thương trường, những lời thì thầm của An Nhiên về "hồn" của cuộc sống nhanh chóng nhường chỗ cho tiếng gầm gừ dữ dội của một con mãnh thú đang thức tỉnh. Dự án 'Đô Thị Mới Hướng Biển' không chỉ là một cơ hội kinh doanh béo bở, mà nó còn là cánh cửa hé mở ra một thế giới ngầm đầy rẫy những âm mưu thâm độc, những bí mật bị chôn vùi từ một quá khứ đầy biến động. Thanh Long biết, anh phải đối mặt với nó.

Đêm đã về khuya, những hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi, đan vào nhau thành một tấm màn mỏng bao phủ khắp thành phố Thiên Hải. Nhiệt độ hạ thấp, không khí trở nên lạnh lẽo, nhưng trong phòng họp chính của Tập Đoàn Thiên Khải, sức nóng của những bộ óc đang vận hành hết công suất lại khiến không gian trở nên ngột ngạt. Thanh Long, trong bộ vest đen lịch lãm, áo sơ mi lụa mở hờ hai cúc trên cùng, ngồi ở vị trí chủ tọa. Đôi mắt sâu thẳm của anh, thường ngày sắc sảo và đa tình, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lùng, tập trung cao độ, phản chiếu ánh sáng xanh từ màn hình lớn treo tường. Từng đường nét góc cạnh trên khuôn mặt anh càng trở nên sắc bén dưới ánh đèn. Anh Hoàng, trợ lý đắc lực của anh, với mái tóc chải gọn gàng và bộ suit chỉnh tề, đang ghi chép không ngừng nghỉ, khuôn mặt điển trai nhưng nghiêm túc hiện rõ vẻ lo lắng. Kim Anh, nữ luật sư tài ba, toát lên vẻ đẹp trí tuệ và cá tính trong bộ vest công sở hiện đại, đang chỉ tay vào những điều khoản pháp lý phức tạp hiển thị trên màn hình, ánh mắt kiên định và đầy lửa nhiệt huyết của cô rực sáng.

Tiếng máy chủ vận hành êm ái, tiếng gõ phím lách cách không ngừng, tiếng điện thoại reo nhẹ rồi tắt ngay lập tức, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và căng thẳng. Mùi điều hòa không khí lạnh ngắt quyện với mùi cà phê mới pha và mùi mực in mới khô từ những bản báo cáo trải dài trên bàn, tạo thành một bầu không khí đặc trưng của những đêm làm việc không ngừng nghỉ. Bên ngoài cửa sổ, tấm rèm dày che khuất khung cảnh thành phố đang chìm trong mưa, nhưng tiếng gió rít khẽ qua khe cửa vẫn đủ để gợi lên một cảm giác cô độc và nguy hiểm.

Trên màn hình lớn, vô số biểu đồ, dữ liệu tài chính, sơ đồ mạng lưới công ty và các văn bản pháp lý đang xoay vòng, hiển thị một cách choáng ngợp. Lâm Phong, chuyên gia công nghệ thông tin của Thiên Khải, đang kết nối qua video call từ căn phòng đầy thiết bị của mình. Khuôn mặt gầy gò, đeo kính cận của anh ta hiện rõ vẻ nghiêm trọng, những ngón tay thoăn thoắt lướt trên bàn phím, điều hướng qua hàng trăm terabyte dữ liệu.

“Đây không chỉ là một tập đoàn, Long,” giọng Lâm Phong vọng qua loa, pha chút nhiễu sóng nhẹ, nhưng đủ để lột tả sự kinh hoàng trong lời nói. “Đây là một mạng lưới, một hệ sinh thái của những kẻ săn mồi… chúng tận dụng triệt để sự hỗn loạn của ‘Bão Đen’ để nuốt chửng mọi thứ. Chúng không chỉ mua lại các công ty phá sản, chúng còn giật dây để chúng phá sản. Một kế hoạch hoàn hảo để thao túng thị trường, hợp pháp hóa các thương vụ phi pháp, và sau đó biến mất không dấu vết.”

Thanh Long khẽ nhíu mày, ánh mắt anh dán chặt vào một biểu đồ phức tạp hiển thị các giao dịch tài chính chéo giữa hàng chục công ty vỏ bọc. “Vậy ra, cái gọi là ‘khủng hoảng kinh tế Bão Đen’ mười lăm năm trước… không chỉ là một tai ương tự nhiên, mà còn là một cơ hội vàng được chuẩn bị kỹ lưỡng cho những kẻ đứng sau.” Anh đưa tay vuốt nhẹ cằm, cảm nhận những đường nét góc cạnh của khuôn mặt mình. “Những kẻ đã lợi dụng nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng của hàng triệu người để dựng xây đế chế của riêng mình.”

Kim Anh gật đầu, khuôn mặt cô toát lên vẻ phẫn nộ và thán phục trước sự tinh vi của đối thủ. “Chính xác, Thanh Long. Các điều khoản pháp lý này… chúng được thiết kế để không thể bị truy vết, để hợp pháp hóa việc thâu tóm bẩn thỉu. Hợp đồng mua bán tài sản với giá rẻ mạt, nhưng lại ẩn chứa hàng trăm điều khoản phụ, các quỹ tín thác nước ngoài, các công ty con ở thiên đường thuế… Tất cả đều nhằm mục đích rửa tiền và che giấu danh tính chủ sở hữu cuối cùng. Đây là trí tuệ của một thiên tài độc ác, hoặc một tập thể thiên tài. Họ đã kiến tạo một hệ thống mà chỉ cần một kẽ hở nhỏ là có thể hợp thức hóa mọi hành vi sai trái.” Cô dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng người trong phòng. “Họ không để lại bất kỳ dấu vết nào cho thấy sự gian lận rõ ràng. Mọi thứ đều nằm trong vùng xám của pháp luật, thậm chí còn được bảo vệ bởi những bộ luật quốc tế phức tạp.”

Anh Hoàng lật nhanh các trang báo cáo, giọng anh trầm hẳn đi. “Chúng ta đã theo dõi một số giao dịch bất thường trong dự án ‘Đô Thị Mới Hướng Biển’. Có những công ty mới nổi, không có lịch sử kinh doanh rõ ràng, lại bất ngờ thắng thầu những hạng mục lớn, sau đó lại bán lại cho các tập đoàn khác với giá cao hơn gấp nhiều lần. Có vẻ như chúng đang dùng chiến lược ‘đốt tiền’ để loại bỏ đối thủ nhỏ, rồi sau đó kiếm lời khổng lồ từ việc thâu tóm và bán lại.”

Thanh Long đứng dậy, bước đến trước màn hình, đưa tay chạm nhẹ vào biểu đồ mạng lưới phức tạp. “Vậy ra, ‘Bão Đen’ không chỉ là khủng hoảng, mà còn là một tấm màn che hoàn hảo cho những kẻ như chúng. Hắc Ưng… đã bắt đầu hình thành từ lúc đó.” Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực, từng chữ như xuyên thấu màn mưa đêm. “Chúng lợi dụng sự sụp đổ của các doanh nghiệp trong thời kỳ đó, thâu tóm tài sản giá rẻ, sau đó dùng các mánh khóe tài chính để hợp pháp hóa, biến tài sản bẩn thành sạch. Và giờ đây, mười lăm năm sau, chúng đang lộ diện trở lại, mạnh mẽ hơn, tinh vi hơn, như một con mãng xà khổng lồ đã ngủ đông và nay thức giấc.”

Anh Hoàng và Kim Anh nhìn Thanh Long, trong mắt họ là sự lo lắng nhưng cũng là sự tin tưởng tuyệt đối. Họ biết, Thanh Long không phải loại người lùi bước trước thử thách.

“Chúng ta đã theo dõi các giao dịch của một vài công ty con có liên hệ mật thiết với những vụ thâu tóm trong quá khứ, thưa sếp,” Lâm Phong tiếp tục, giọng anh ta tràn đầy sự tập trung. “Các giao dịch này đều được thực hiện thông qua một mạng lưới máy chủ ẩn danh, và chúng tôi đã phải dùng đến những công cụ tiên tiến nhất để truy vết. Điều đáng sợ là, những công ty này dường như có khả năng dự đoán được sự biến động của thị trường, thậm chí là các chính sách của chính phủ, trước cả khi chúng được công bố. Có vẻ như chúng có nguồn thông tin nội bộ rất mạnh.”

Thanh Long lắng nghe, đôi mắt anh nheo lại. “Thông tin nội bộ… hay là chúng chính là những kẻ tạo ra sự biến động đó?” Anh quay lại nhìn Kim Anh. “Kim Anh, hãy tập trung vào các điều khoản hợp đồng. Tìm ra những điểm yếu, những kẽ hở mà chúng có thể lợi dụng, và cũng là những điểm mà chúng ta có thể phản công. Anh Hoàng, tiếp tục theo dõi dòng tiền và các công ty vỏ bọc. Phải tìm ra điểm chung, một khuôn mẫu nào đó. Và Lâm Phong, tôi cần anh xây dựng một bức tranh tổng thể về mạng lưới này, từ những giao dịch nhỏ nhất đến những thương vụ lớn nhất, để chúng ta có thể nhìn thấy toàn bộ con mãng xà.”

Anh hít một hơi thật sâu, hương vị cà phê và mực in giờ đây lại mang một cảm giác khác, đó là hương vị của cuộc chiến sắp tới. Bàn tay anh khẽ siết chặt Thiên Long Ấn trên cổ tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. “Chúng không chỉ muốn tiền, chúng muốn quyền lực tuyệt đối. Vậy thì, ta sẽ cho chúng biết, ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, sẽ không bao giờ để những kẻ như chúng thao túng.” Anh nhìn vào mắt từng người, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực. “Đừng sợ hãi. Chúng ta sẽ lật tẩy chúng.”

***

Sáng sớm hôm sau, những hạt mưa phùn vẫn còn vương vấn trên lá cây và mái hiên, tạo nên một bức tranh u buồn nhưng cũng đầy chất thơ. Thanh Long tìm đến Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán', nơi Lão Gia Trần thường lui tới. Mùi trà thơm dịu nhẹ quyện với hương trầm thoang thoảng, tiếng đàn tranh và sáo trúc du dương từ đâu đó vọng lại, tạo nên một không gian thanh tịnh và trang nhã, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng của đêm qua.

Lão Gia Trần, với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng và bộ áo dài truyền thống, đang chậm rãi pha trà. Khuôn mặt phúc hậu của ông vẫn toát lên vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt tinh anh lại ẩn chứa một sự sâu sắc, như thể ông đã nhìn thấu mọi thăng trầm của thế gian. Ông mỉm cười nhẹ khi thấy Thanh Long bước vào, không cần nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu mời anh ngồi xuống chiếc chiếu tatami đối diện.

Thanh Long ngồi xuống, cảm nhận sự ấm áp từ mặt chiếu và mùi gỗ thoảng nhẹ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi khung cảnh thành phố Thiên Hải mờ sương dưới mưa hiện ra như một bức thủy mặc. Tiếng mưa rơi nhẹ tí tách trên mái ngói tạo nên một bản nhạc êm dịu, giúp anh tạm thời gạt bỏ đi những suy nghĩ hỗn độn trong đầu.

“Lão Gia,” Thanh Long lên tiếng, giọng anh trầm lắng, mang theo chút nặng trĩu của những phát hiện đêm qua. “Những gì con tìm thấy… nó vượt xa một cuộc cạnh tranh thương trường. Nó là một âm mưu, một cỗ máy đã được chuẩn bị từ lâu, lợi dụng ‘Bão Đen’ để bành trướng. Con mãng xà Hắc Ưng mà Lão Gia từng nhắc đến… nó đã bắt đầu hình thành từ mười lăm năm trước, trong chính cái vỏ bọc của một cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu.”

Lão Gia Trần rót một chén trà nóng, hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo hương thơm tinh tế của trà Phổ Nhĩ. Ông đặt chén trà trước mặt Thanh Long, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài rơi.

“Con rồng phải biết khi nào nên ẩn mình, và khi nào nên bay lượn trên giông bão, Thanh Long,” Lão Gia Trần nói, giọng ông trầm ấm và đầy triết lý, như tiếng suối chảy qua khe đá. “’Bão Đen’ chỉ là khởi đầu. Đó là thời điểm mà những kẻ yếu thế bị cuốn trôi, và những kẻ mạnh hơn, khôn ngoan hơn, hoặc tàn nhẫn hơn, trỗi dậy. Những kẻ săn mồi thực sự mới lộ diện. Chúng không chỉ muốn tiền, chúng muốn quyền lực tuyệt đối. Chúng muốn điều khiển cả thị trường, cả chính sách, cả số phận của hàng triệu người.”

Lão Gia Trần đưa chén trà lên môi, chậm rãi nhấp một ngụm. Động tác của ông điềm tĩnh, ung dung, nhưng từng lời nói lại mang một trọng lượng ngàn cân. “Trong thế giới này, có những con sói mặc đồ cừu, và có những con rắn độc ẩn mình trong bụi rậm. ‘Bão Đen’ đã tạo ra một lớp bùn đặc quánh, che giấu đi những chuyển động của chúng. Chúng đã học cách thao túng nỗi sợ hãi, cách biến những cơ hội tưởng chừng như vô hại thành những cái bẫy chết người. Chúng đã xây dựng một đế chế trên xương máu và nước mắt của người khác.”

Thanh Long cúi đầu suy tư, bàn tay anh khẽ vuốt ve thành chén trà ấm nóng. Anh cảm nhận được sự thật trong từng lời của Lão Gia Trần. Những gì anh và đội ngũ của mình phát hiện đêm qua chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Quy mô của âm mưu này lớn hơn anh tưởng rất nhiều, và nó đã được ấp ủ, nuôi dưỡng suốt mười lăm năm qua.

“Nhưng tại sao, thưa Lão Gia?” Thanh Long hỏi, ngước nhìn ông. “Tại sao chúng ta không thấy được chúng sớm hơn? Hay là chúng đã quá khôn khéo?”

Lão Gia Trần khẽ lắc đầu. “Không phải là không thấy, Thanh Long. Mà là không ai muốn nhìn thấy. Quyền lực và tiền bạc có sức mê hoặc ghê gớm. Khi một cơ hội kiếm lợi khổng lồ xuất hiện, người ta thường nhắm mắt làm ngơ trước nguồn gốc của nó. Và những kẻ này, chúng rất giỏi trong việc lợi dụng sự tham lam và sự thiếu hiểu biết của người khác. Chúng dùng tiền để bịt miệng, dùng quyền lực để che giấu. Chúng như một loại virus, âm thầm lây lan, làm suy yếu hệ thống từ bên trong, cho đến khi nó không thể chống đỡ được nữa.”

Ông khẽ gõ ngón tay lên bàn trà cổ kính, âm thanh nhỏ nhưng dứt khoát. “Con đường con đang đi, nó không chỉ là một cuộc chiến thương trường, mà còn là một cuộc chiến chống lại cái ác, chống lại những kẻ muốn biến Thiên Hải này thành sân chơi riêng của chúng. Con có sẵn sàng cho điều đó không, Thanh Long?”

Thanh Long nhìn thẳng vào mắt Lão Gia Trần, ánh mắt anh kiên định, không chút do dự. “Con đã sẵn sàng, Lão Gia. Con sẽ không lùi bước. Con sẽ không để những kẻ này phá hủy những gì con đã gây dựng, và con sẽ không để chúng biến Thiên Hải này thành một nơi chỉ có bóng tối.” Anh cảm nhận được sức nặng của Thiên Long Ấn trên cổ tay, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh của mình. “Hương vị của quyền lực, và của những kẻ thao túng, đều khiến con căm ghét. Con sẽ cho chúng biết, Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, sẽ do ta bảo vệ.”

Lão Gia Trần mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy mãn nguyện. “Tốt. Ta biết con sẽ làm vậy. Hãy nhớ, đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa. Cuộc chiến này sẽ dài hơi, và đầy cam go. Nhưng con không đơn độc.” Ông đưa tay vỗ nhẹ lên vai Thanh Long, ánh mắt ẩn chứa một niềm tin tuyệt đối. “Hãy thận trọng, nhưng cũng hãy dũng cảm.”

Thanh Long đứng dậy, cúi đầu chào Lão Gia Trần. Anh rời khỏi Nguyệt Quán, mang theo lời khuyên của Lão Gia, và một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Mưa đã tạnh, nhưng bầu trời vẫn còn âm u, như báo hiệu một cơn bão lớn hơn đang đến.

***

Hoàng hôn cùng ngày, những vệt nắng nhạt cuối cùng len lỏi qua tầng mây dày, hắt xuống thành phố những tia sáng yếu ớt sau cơn mưa. Gió bắt đầu mạnh lên, thổi hun hút trên sân thượng tòa nhà Sky Tower. Thanh Long đứng một mình trên sàn bê tông rộng lớn, mái tóc đen dày của anh bay phấp phới trong gió. Anh đưa tay ra nắm chặt thành lan can kính bảo vệ, cảm nhận hơi lạnh ẩm ướt từ mặt kính truyền vào lòng bàn tay. Tiếng gió rít qua tai anh, tiếng còi xe từ xa vọng lên từ những con đường bên dưới, hòa cùng tiếng rì rầm của các máy điều hòa khổng lồ đặt trên mái nhà, tạo nên một bản giao hưởng của đô thị về đêm. Mùi không khí cao, pha chút mùi kim loại nóng từ các thiết bị thông gió, xâm chiếm khứu giác anh.

Anh nhìn xuống thành phố đang lên đèn, những chấm sáng li ti bắt đầu bùng lên như những vì sao trên mặt đất. Từ độ cao này, mọi thứ dường như đều nhỏ bé, nhưng anh biết, ẩn chứa bên dưới lớp vỏ bọc bình yên đó là cả một thế giới của những âm mưu và tranh giành quyền lực. Anh đã choáng váng trước quy mô của âm mưu mà Hắc Ưng đã ấp ủ suốt mười lăm năm qua, nhưng giờ đây, mọi sự choáng ngợp đã tan biến, nhường chỗ cho một ý chí chiến đấu mạnh mẽ chưa từng có. Không còn nghi ngờ, không còn sợ hãi. Chỉ còn lại sự quyết đoán.

Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng phồng, cảm nhận luồng khí lạnh tràn vào phổi, mang theo sự sảng khoái và một ý chí kiên cường. Những lời của Lão Gia Trần vẫn văng vẳng bên tai anh: “Con rồng phải biết khi nào nên ẩn mình, và khi nào nên bay lượn trên giông bão.” Và anh biết, đây chính là lúc để con rồng này cất cánh, đối mặt với cơn bão đang kéo đến.

Thanh Long lấy điện thoại ra, ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng, tìm đến số của Anh Hoàng. Anh Hoàng nhấc máy gần như ngay lập tức.

“Anh Hoàng, Kim Anh… hai người còn ở công ty không?” Thanh Long hỏi, giọng anh trầm ấm nhưng đầy uy lực, từng chữ như xuyên qua tiếng gió rít.

“Vâng, thưa sếp. Chúng tôi đang tổng hợp lại các dữ liệu và phân tích các điều khoản pháp lý liên quan đến dự án ‘Đô Thị Mới Hướng Biển’,” Anh Hoàng trả lời, giọng anh ta pha chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp.

“Tốt,” Thanh Long nói, ánh mắt anh dán chặt vào đường chân trời, nơi những tòa nhà chọc trời vươn lên giữa màn đêm. “Chúng ta sẽ không lùi bước. Hãy chuẩn bị mọi thứ. Tôi muốn toàn bộ thông tin về các đối thủ trong dự án ‘Đô Thị Mới Hướng Biển’, đặc biệt là những kẻ mới nổi, những con tốt thí mà Hắc Ưng đang sử dụng. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà sẽ phản công. Đây là cuộc chiến của Thiên Long, và chúng ta sẽ chiến thắng.”

Anh nhấn mạnh từng từ “phản công” và “chiến thắng”, như một lời tuyên bố không chỉ với đội ngũ của mình mà còn với chính bản thân anh và thế lực đen tối đang ẩn nấp. Anh biết, đây sẽ là một trận chiến khốc liệt, một cuộc đối đầu không khoan nhượng. Hắc Ưng đã xây dựng đế chế của mình trên bóng tối và sự thao túng, nhưng Thanh Long sẽ dùng ánh sáng của trí tuệ, lòng dũng cảm và ý chí kiên cường để lật đổ chúng.

“Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp,” giọng Anh Hoàng vang lên từ đầu dây bên kia, giờ đây không còn sự mệt mỏi mà thay vào đó là một ý chí quyết tâm. “Chúng tôi sẽ không làm sếp thất vọng.”

Thanh Long kết thúc cuộc gọi, bàn tay anh vẫn nắm chặt lan can. Gió mạnh táp vào mặt anh, mang theo hơi lạnh của đêm. Anh nhìn về phía chân trời, gương mặt lạnh lùng và cương nghị. Thiên Long đã sẵn sàng cho cuộc chiến. Dự án 'Đô Thị Mới Hướng Biển' sẽ không chỉ là một chiến trường kinh doanh, mà còn là nơi anh sẽ đối đầu trực diện với những "tay sai" của Hắc Ưng, những kẻ đã lợi dụng "Bão Đen" để gây dựng quyền lực. Một cuộc chiến không khoan nhượng đã bắt đầu, và anh sẽ không chỉ chiến đấu để giành chiến thắng, mà còn để bảo vệ những giá trị, những con người mà anh yêu thương. Anh sẽ cho chúng biết, thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, và không ai có thể chạm vào.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ