Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai xuyên qua tấm kính lớn tại trụ sở Thiên Khải, chiếu rọi vào phòng họp tổng giám đốc. Không còn vẻ âm u của đêm mưa, không khí trong lành mang theo hơi mát của sương sớm, nhưng bên trong căn phòng, một sự căng thẳng vô hình vẫn bao trùm. Tiếng máy chủ vận hành êm ái như hơi thở của một sinh vật khổng lồ, tiếng gõ phím lách cách đều đặn và thỉnh thoảng là tiếng điện thoại reo nhẹ nhàng từ các phòng ban khác, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự chuyên nghiệp, bận rộn. Mùi cà phê mới pha thơm nồng hòa với mùi giấy in, mùi điều hòa không khí sạch sẽ, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của một tập đoàn đang chuẩn bị cho trận chiến lớn.
Thanh Long ngồi ở vị trí trung tâm của chiếc bàn họp hình bầu dục bằng gỗ mun bóng loáng. Anh vận một bộ suit xám than lịch lãm, áo sơ mi trắng tinh khôi, cà vạt lụa xanh đậm, toát lên vẻ quyền lực và tự tin đến lạ. Dù đêm qua anh đã thức gần như trắng đêm để nghiền ngẫm các báo cáo, đôi mắt anh vẫn sắc bén, sâu thẳm, lướt qua từng con số, từng biểu đồ phức tạp được trình chiếu trên màn hình lớn. Ngón tay đeo chiếc Thiên Long Ấn, một biểu tượng của quyền uy và sự kiên định, gõ nhẹ lên mặt bàn, tạo ra âm thanh đều đặn, như nhịp đập của một trái tim đang nung nấu quyết tâm.
Đối diện anh là Anh Hoàng và Kim Anh. Anh Hoàng, như thường lệ, ăn mặc chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng ánh mắt tập trung cao độ vào những dữ liệu đang hiện lên trước mắt. Bên cạnh anh, Kim Anh toát lên vẻ đẹp trí tuệ, sắc sảo và đầy cá tính. Mái tóc ngắn cá tính của cô được tạo kiểu gọn gàng, tôn lên vầng trán cao thông minh. Cô vận một bộ vest nữ màu be thanh lịch, vừa chuyên nghiệp vừa không kém phần gợi cảm, ánh mắt nâu sáng kiên định không rời màn hình. Cô liên tục ghi chú, các ngón tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím máy tính bảng.
“Đối thủ sẽ không chỉ chơi đẹp. Chúng ta cần chuẩn bị cho những ‘bất ngờ’ khó lường nhất,” Thanh Long mở lời, giọng anh trầm ấm nhưng đầy uy lực, từng chữ như găm vào tâm trí người nghe. Anh ngước mắt nhìn Anh Hoàng, ánh mắt sắc lẹm. “Anh Hoàng, những thông tin thị trường mới nhất về dự án ‘Đô Thị Mới Hướng Biển’ thế nào? Đặc biệt là về Tập đoàn Quang Minh?”
Anh Hoàng gật đầu, kéo con chuột, chuyển sang một biểu đồ khác. “Thưa sếp, theo phân tích của chúng tôi, Tập đoàn Quang Minh gần đây có những động thái rất bất thường. Họ đang đẩy mạnh mua lại hàng loạt các nhà cung cấp nhỏ lẻ, các công ty dịch vụ xây dựng phụ trợ với giá cao cắt cổ, vượt xa giá trị thị trường thực tế. Điều này diễn ra trong vài tuần gần đây, với tốc độ chóng mặt.”
Kim Anh chen vào, giọng cô dứt khoát và rõ ràng. “Tôi đã rà soát tất cả các điều khoản, các quy định pháp lý liên quan đến dự án. Về mặt hồ sơ, họ không có bất kỳ sai phạm nào. Nhưng với tình hình thị trường biến động sau cuộc ‘Bão Đen’ mười lăm năm trước, và những kẽ hở luật pháp vẫn còn tồn tại, rất nhiều thủ đoạn có thể bị lợi dụng một cách tinh vi. Đặc biệt là những quy định về chống độc quyền và cạnh tranh không lành mạnh, chúng ta rất khó để chứng minh nếu không có bằng chứng cụ thể về sự liên kết giữa các công ty con và công ty mẹ.”
Thanh Long nhíu mày, ánh mắt anh dán chặt vào biểu đồ tăng trưởng bất thường của Tập đoàn Quang Minh. Anh đã đoán được điều này. "Bão Đen" không chỉ là một cơn khủng hoảng kinh tế, nó còn là một phép thử về đạo đức và sự sống còn của doanh nghiệp. Những kẻ đủ tàn nhẫn và xảo quyệt nhất đã tận dụng nó để vươn lên. Và Hắc Ưng, chính là một trong số đó.
“Những thương vụ mua bán này, có dấu hiệu gì của việc ‘đốt tiền’ để thao túng thị trường không?” Thanh Long hỏi, giọng anh trầm hơn, mang theo một chút lạnh lẽo.
Anh Hoàng gật đầu. “Chính xác là vậy, sếp. Họ chấp nhận thua lỗ ở giai đoạn đầu để giành quyền kiểm soát chuỗi cung ứng, sau đó có thể ép giá các đối thủ khác hoặc độc quyền cung cấp dịch vụ cho dự án. Chi phí họ bỏ ra là không tưởng, giống như họ có một nguồn tiền vô hạn phía sau.”
Kim Anh tiếp lời: “Không những thế, tôi còn phát hiện ra một vài chi tiết nhỏ. Một số công ty con của Quang Minh có lịch sử sở hữu khá phức tạp. Chúng đã được chuyển nhượng qua lại giữa các pháp nhân khác nhau, thậm chí giữa các quốc gia chỉ trong vài tháng. Đây là dấu hiệu rõ ràng của việc rửa tiền hoặc che giấu chủ sở hữu thực sự. Điều này càng làm tôi tin rằng có một thế lực lớn hơn đang đứng sau, điều phối mọi thứ một cách có chủ đích và cực kỳ chuyên nghiệp.”
Thanh Long dựa lưng vào ghế, thở ra một hơi chậm rãi. Anh đã dự đoán được sự phức tạp, nhưng những gì Kim Anh và Anh Hoàng mang lại còn vượt xa dự đoán ban đầu của anh. Đây không phải là một cuộc cạnh tranh thương trường thông thường. Đây là một cuộc chiến của những bộ óc mưu lược, nơi ranh giới giữa kinh doanh và tội phạm trở nên mờ nhạt. Anh nhớ lại lời Lão Gia Trần: "Những con rắn độc trong bóng tối, chúng không chỉ muốn tiền, chúng muốn quyền lực tuyệt đối."
Anh đưa tay ra, gõ nhẹ vào màn hình. “Kim Anh, hãy tập trung vào các kẽ hở pháp lý mà họ có thể lợi dụng. Liệu có cách nào để vạch trần những giao dịch mờ ám này, hoặc ít nhất là tạo ra rào cản pháp lý cho họ?”
Kim Anh lắc đầu nhẹ. “Sếp, chính vì ‘Bão Đen’ đã tạo ra một môi trường pháp lý lỏng lẻo và nhiều sơ hở trong quá khứ, những kẻ này đã học được cách lách luật một cách hoàn hảo. Để chứng minh được sự thao túng của họ, chúng ta cần bằng chứng về mục đích và sự liên kết thực sự, điều này rất khó khi họ đã che đậy quá kỹ. Tuy nhiên, tôi sẽ cố gắng tìm ra điểm yếu trong cấu trúc pháp lý của họ, dù nhỏ nhất.”
Thanh Long nhìn Anh Hoàng. “Anh Hoàng, hãy chuẩn bị một kế hoạch dự phòng cho mọi kịch bản. Tôi muốn chúng ta không bị động. Nếu họ chơi bẩn, chúng ta sẽ chơi thông minh hơn, và mạnh mẽ hơn. Đặc biệt, hãy kiểm tra kỹ lưỡng danh tính và lịch sử của Giám đốc Minh của Tập đoàn Quang Minh. Tôi muốn biết mọi thứ về hắn, từ quá khứ đến hiện tại.”
“Vâng, thưa sếp. Tôi sẽ lập tức triển khai,” Anh Hoàng đáp, ánh mắt kiên định. Anh hiểu rằng đây không chỉ là một nhiệm vụ thông thường, mà là một phần của cuộc chiến lớn hơn.
Thanh Long đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính, nhìn xuống thành phố đang dần bừng tỉnh. “Đây là cuộc chiến của Thiên Long, và chúng ta sẽ chiến thắng. Không chỉ vì lợi ích của tập đoàn, mà còn vì những giá trị mà chúng ta tin tưởng. Chúng ta sẽ không để những kẻ lợi dụng sự hỗn loạn để gây dựng đế chế của mình tiếp tục lộng hành. Hãy chuẩn bị mọi thứ. Tôi muốn toàn bộ thông tin về các đối thủ trong dự án ‘Đô Thị Mới Hướng Biển’, đặc biệt là những kẻ mới nổi, những con tốt thí mà Hắc Ưng đang sử dụng. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà sẽ phản công.”
Anh nhấn mạnh từng từ "phản công", âm vang trong căn phòng. Ánh mắt anh không còn sự căng thẳng, mà thay vào đó là sự kiên định, pha chút tàn nhẫn khi đối diện với kẻ thù. Anh biết, đây sẽ là một trận chiến khốc liệt, nhưng anh đã sẵn sàng.
***
Phòng hội nghị sang trọng tại Trung Tâm Thương Mại Mega Mall chìm trong một bầu không khí ban đầu trang trọng, sau đó dần trở nên căng thẳng và khó đoán. Ánh sáng mạnh từ đèn trần phản chiếu trên những bộ vest lịch lãm, những chiếc đồng hồ đắt tiền và những gương mặt đầy toan tính. Tiếng nói chuyện xì xào, tiếng điện thoại di động rung nhẹ thỉnh thoảng vang lên, nhưng không đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng đầy áp lực. Mùi nước hoa đắt tiền của các doanh nhân hòa quyện với mùi cà phê và bánh ngọt từ khu phục vụ, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa sự lịch lãm và cuộc chiến ngầm đang diễn ra. Bên ngoài cửa sổ kính lớn, nắng gắt ban trưa đang đổ xuống thành phố, nhưng bên trong phòng, nhiệt độ được điều hòa mát lạnh, như một bức tường ngăn cách thế giới bên trong và bên ngoài.
Thanh Long và đội ngũ của mình ngồi ở vị trí trung tâm, thu hút mọi ánh nhìn. Anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, khuôn mặt góc cạnh không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng đối thủ, từng gương mặt, thu thập mọi thông tin. Anh Hoàng ngồi bên cạnh, với vẻ mặt chuyên nghiệp thường thấy, còn Kim Anh, với cuốn sổ tay và máy tính bảng, sẵn sàng ghi lại mọi chi tiết.
Giám đốc Minh của Tập đoàn Quang Minh ngồi đối diện, với vẻ mặt tự mãn và kiêu ngạo lộ rõ. Hắn là một người đàn ông trung niên, thân hình hơi tròn, mái tóc vuốt keo bóng bẩy, bộ vest may đo tinh xảo nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự xảo quyệt và một chút căng thẳng ngầm mà chỉ những người tinh ý như Thanh Long mới có thể nhận ra. Hắn liên tục nở nụ cười nửa miệng, ánh mắt đầy thách thức quét qua Thanh Long.
Cuộc đấu thầu bắt đầu. Đại diện các tập đoàn lần lượt trình bày kế hoạch và mức giá của mình. Hầu hết đều đưa ra những con số hợp lý, dựa trên các tính toán kinh tế chặt chẽ. Cho đến khi đến lượt Tập đoàn Quang Minh.
Giám đốc Minh đứng dậy, bước lên bục thuyết trình, nụ cười trên môi càng thêm rộng. Hắn ta không hề che giấu sự tự tin thái quá của mình. “Thưa quý vị, Tập đoàn Quang Minh của chúng tôi, với kinh nghiệm và nguồn lực dồi dào, tự hào mang đến một đề xuất không thể chối từ cho dự án ‘Đô Thị Mới Hướng Biển’ này.” Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua một lượt, dừng lại lâu hơn một chút ở Thanh Long, như muốn xem phản ứng của anh.
Rồi hắn tung ra ‘át chủ bài’ của mình. “Chúng tôi cam kết mức giá thấp hơn 15% so với giá sàn mà ban tổ chức đưa ra, và kèm theo gói ưu đãi độc quyền từ các đối tác chiến lược của chúng tôi, bao gồm chuỗi cung ứng vật liệu xây dựng, dịch vụ logistics, và cả một mạng lưới phân phối bất động sản rộng lớn. Tất cả đều được cung cấp với mức chi phí ưu đãi đặc biệt, đảm bảo dự án hoàn thành đúng tiến độ và vượt trội về chất lượng.”
Cả phòng họp xôn xao. Một mức giá thấp hơn 15% so với giá sàn là điều không tưởng, đặc biệt là với quy mô của dự án này. Nhiều đối thủ khác phải ngỡ ngàng, thậm chí là hoảng hốt. Khuôn mặt họ tái mét, những tiếng xì xào bàn tán nổi lên.
Kim Anh cúi người thì thầm vào tai Thanh Long, giọng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự ngạc nhiên. “Sếp, giá này không thể nào có lời. Đây rõ ràng là một chiến lược ‘đốt tiền’ để loại bỏ đối thủ. Và những đối tác mà hắn vừa nhắc đến… tôi vừa nhanh chóng kiểm tra, đều là những công ty mới nổi không tên tuổi, hoặc vừa đổi chủ trong vài tuần qua. Một vài trong số đó thậm chí còn chưa có bất kỳ dự án lớn nào được ghi nhận.”
Thanh Long giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt anh đã bắt đầu lóe lên tia sáng nguy hiểm. Sự xảo quyệt của Giám đốc Minh, hay đúng hơn là thế lực đứng sau hắn, đã vượt quá giới hạn của sự cạnh tranh lành mạnh. Đây không phải là kinh doanh, đây là thao túng. Anh nhìn thẳng vào Giám đốc Minh, nụ cười nửa miệng của hắn ta càng khiến anh cảm thấy chán ghét.
“Anh Hoàng,” Thanh Long thì thầm, giọng anh lạnh lùng đến đáng sợ, “kiểm tra ngay lịch sử giao dịch và chủ sở hữu thực sự của những công ty mà hắn vừa nhắc đến. Tôi muốn biết mọi thứ, càng nhanh càng tốt.”
Anh Hoàng gật đầu, ngón tay anh nhanh chóng lướt trên máy tính bảng, bắt đầu truy tìm thông tin. Kim Anh tiếp tục ghi chú, ánh mắt sắc bén của cô không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào trong lời nói của Giám đốc Minh, tìm kiếm những kẽ hở, những lời nói dối được che đậy khéo léo.
Giám đốc Minh, thấy Thanh Long vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không hề nao núng như những đối thủ khác, càng thêm tự mãn. Hắn ta kết thúc phần trình bày của mình, và bước xuống, ánh mắt đầy thách thức vẫn dán chặt vào Thanh Long. Hắn tin rằng mình đã giành chiến thắng.
Nhưng Thanh Long không phải là người dễ dàng bị khuất phục. Ánh mắt anh đã bắt đầu lóe lên tia sáng nguy hiểm khi những manh mối về thủ đoạn của đối thủ dần hiện rõ. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta, và không ai có thể chạm vào," câu nói đó vang vọng trong đầu anh, không chỉ là về những người phụ nữ anh yêu, mà còn là về đế chế, về những giá trị mà anh đang bảo vệ. Giám đốc Minh chỉ là một con tốt, và Thanh Long sẽ không ngần ngại hy sinh nó để vạch trần con cờ lớn hơn phía sau.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời thành phố. Trên sân thượng tòa nhà Sky Tower, gió mát lộng thổi qua, mang theo hơi lạnh của đêm. Tiếng gió rít qua tai, tiếng còi xe từ xa vọng lên từ những con đường bên dưới, hòa cùng tiếng rì rầm của các máy điều hòa khổng lồ đặt trên mái nhà, tạo nên một bản giao hưởng cô đơn nhưng đầy quyền lực của đô thị về đêm. Mùi không khí cao, pha chút mùi kim loại nóng từ các thiết bị thông gió, xâm chiếm khứu giác. Thanh Long, Anh Hoàng và Kim Anh đứng trên sàn bê tông rộng lớn, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những chấm sáng li ti của thành phố đang bùng lên, như những vì sao trên mặt đất.
Sau cuộc đấu thầu đầy kịch tính, họ cần một không gian riêng tư, tách biệt khỏi những ánh mắt soi mói và áp lực bên dưới, để phân tích sâu hơn những gì đã xảy ra. Kim Anh là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.
“Sếp, đây không phải là một tập đoàn đơn lẻ. Đây là một mạng lưới được tổ chức cực kỳ chặt chẽ, tinh vi đến mức khó tin,” Kim Anh nói, giọng cô tràn đầy sự nghiêm trọng, ánh mắt sắc bén phản chiếu ánh đèn từ thành phố. Cô đã tổng hợp tất cả những gì cô và Anh Hoàng đã thu thập được trong và sau buổi đấu thầu. “Chúng tôi đã truy ngược một số công ty đối tác của Quang Minh. Chúng được thành lập một cách chớp nhoáng, chỉ vài tháng trước khi dự án được công bố. Chủ sở hữu của chúng liên tục thay đổi, thông qua một loạt các giao dịch phức tạp giữa các quỹ đầu tư nước ngoài và các công ty vỏ bọc. Mục đích rõ ràng là để che giấu danh tính của chủ sở hữu thực sự.”
Cô tiếp tục, trình bày các bằng chứng trên máy tính bảng của mình. “Họ đã tận dụng mọi kẽ hở của pháp luật, đặc biệt là những luật lệ còn lỏng lẻo được ban hành trong và sau thời kỳ ‘Bão Đen’ mười lăm năm trước. Những quy định về chống độc quyền, về công bố thông tin, về giao dịch liên kết… tất cả đều bị lợi dụng một cách triệt để. Họ thâu tóm chuỗi cung ứng bằng cách mua lại các nhà cung cấp nhỏ lẻ với giá cao cắt cổ, không phải để kinh doanh có lời, mà để loại bỏ đối thủ và độc quyền hóa thị trường. Đây là hành vi thao túng có chủ đích, một chiến lược lâu dài để giành quyền kiểm soát toàn bộ dự án.”
Anh Hoàng gật đầu xác nhận. “Dữ liệu cho thấy các giao dịch đều có chung một mô hình, rất giống với những gì chúng ta đã phân tích về ‘thế lực vô hình’ mà sếp đã nhắc đến trong cuộc họp hôm qua. Chỉ có điều, lần này họ đã lộ diện rõ ràng hơn qua các con tốt như Tập đoàn Quang Minh và Giám đốc Minh. Hắn ta chỉ là kẻ đứng mũi chịu sào, một diễn viên được thuê để thực hiện vở kịch này.”
Thanh Long nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những tòa nhà chọc trời vươn lên giữa màn đêm, như những mũi kim đâm vào bầu trời. Gió mạnh táp vào mặt anh, mang theo hơi lạnh của đêm. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh tràn vào phổi. Anh đã từng nghi ngờ, nhưng giờ đây, mọi nghi ngờ đã biến mất. Sự thật hiện rõ ràng như ban ngày.
“Hắc Ưng…” Thanh Long thốt lên, giọng anh trầm ấm nhưng đầy uy lực, từng chữ như xuyên qua tiếng gió rít. “Đúng như Lão Gia Trần đã nói, chúng không chỉ muốn tiền, chúng muốn quyền lực tuyệt đối. Chúng muốn kiểm soát mọi thứ, từ tài nguyên đến con người. Chúng đã lợi dụng ‘Bão Đen’, sự hỗn loạn của thị trường mười lăm năm trước, để xây dựng đế chế ngầm của mình. Và giờ đây, chúng đang muốn chiếm đoạt dự án ‘Đô Thị Mới Hướng Biển’, không chỉ vì lợi nhuận, mà còn vì quyền kiểm soát một khu vực chiến lược của thành phố.”
Anh quay lại, ánh mắt rực lửa, nhìn thẳng vào Anh Hoàng và Kim Anh. Không còn sự do dự hay căng thẳng, chỉ còn lại sự quyết đoán đến tột cùng. Anh siết chặt chiếc Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại truyền vào lòng bàn tay, như tiếp thêm sức mạnh và ý chí kiên cường.
“Chúng ta đã chính thức bước vào cuộc chiến thật sự,” Thanh Long nói, giọng anh dứt khoát, vang vọng giữa không gian rộng lớn của sân thượng. “Giám đốc Minh và Tập đoàn Quang Minh chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Mục tiêu của chúng ta không phải là thắng một gói thầu, mà là vạch trần và đánh sập cả một mạng lưới đang thao túng thị trường, một mạng lưới đã hình thành từ ‘Bão Đen’.”
Anh im lặng một lát, ánh mắt sắc bén lướt qua gương mặt kiên định của Anh Hoàng và Kim Anh. Anh biết, họ đã sẵn sàng.
“Hãy chuẩn bị một kế hoạch ‘phản công’,” Thanh Long ra lệnh, giọng anh mang theo một chút tàn nhẫn và sự táo bạo. “Chúng ta sẽ không chơi theo luật của chúng. Chúng ta sẽ chơi theo luật của Thiên Long. Tôi muốn một kế hoạch không chỉ để giành lại lợi thế trong dự án ‘Đô Thị Mới Hướng Biển’, mà còn để gửi một thông điệp mạnh mẽ đến ‘bàn tay’ đằng sau Giám đốc Minh. Một thông điệp rằng, ở Thiên Hải này, ta nói là luật, và không kẻ nào có thể thách thức.”
Anh đưa tay lên, chỉ về phía đường chân trời, nơi ánh đèn thành phố đang bùng lên rực rỡ. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và những kẻ dám động đến, sẽ phải trả giá đắt.”
Một cuộc chiến không khoan nhượng đã bắt đầu. Thanh Long biết, anh sẽ không chỉ chiến đấu để giành chiến thắng trong thương trường, mà còn để bảo vệ những giá trị, những con người mà anh yêu thương. Anh sẽ cho chúng biết, ai mới là chủ nhân thực sự của Thiên Hải này. Kế hoạch táo bạo của anh đã hình thành trong tâm trí, một nước cờ mà không ai có thể ngờ tới, và nó sẽ không chỉ đánh bại Giám đốc Minh, mà còn lay động cả nền móng của Hắc Ưng.