Thiên địa mỹ nhân
Chương 43

Phản Kích Thần Tốc: Mồi Câu Độc

4250 từ
Mục tiêu: Thanh Long triển khai một chiến lược kinh doanh táo bạo, trực tiếp đối đầu và gây tổn thất cho các kế hoạch ngầm của Hắc Ưng trong bối cảnh 'Bão Đen'.,Bắt đầu cuộc điều tra bí mật, sâu rộng về mạng lưới và âm mưu của Hắc Ưng, đặt nền móng cho việc hiểu rõ đối thủ.,Khắc họa sự quyết đoán, mưu trí và bản lĩnh của Thanh Long khi đối mặt với thế lực lớn hơn.,Tăng cường sự gắn kết và vai trò của các cộng sự thân cận (Anh Hoàng, Kim Anh, Lâm Phong) trong cuộc chiến.,Tiếp tục nhấn mạnh bối cảnh '15 năm trước' và tác động của 'Bão Đen' đến sự hình thành của Hắc Ưng.
Nhân vật: Thanh Long, Anh Hoàng, Kim Anh, Lâm Phong, Lão Gia Trần
Mood: Tense, determined, strategic, adventurous, a touch mysterious
Kết chương: [object Object]

Gió đêm vẫn rít qua các khe cửa, mang theo hơi lạnh mặn mòi của biển và mùi hương đặc trưng của đô thị về đêm. Trên sân thượng tòa nhà Sky Tower, Thanh Long đứng sừng sững như một pho tượng tạc từ đá cẩm thạch đen, ánh mắt anh phóng xa về phía chân trời, nơi những vì sao lấp lánh như đang dõi theo từng bước đi của một vị vua. Thiên Long Ấn trên ngón tay anh tỏa ra một thứ năng lượng kỳ lạ, một sự mát lạnh lan truyền khắp lòng bàn tay, như nhắc nhở anh về sứ mệnh và quyền uy đang nắm giữ. Những lời anh vừa thốt ra, mạnh mẽ và dứt khoát, vẫn còn vang vọng trong không gian, hứa hẹn một cuộc chiến không khoan nhượng.

“Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và những kẻ dám động đến, sẽ phải trả giá đắt.”

Đó không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một lời thề, một lời cảnh báo gửi đến một thế lực đã ẩn mình quá lâu trong bóng tối. Anh Hoàng và Kim Anh, đứng phía sau Thanh Long, cảm nhận rõ ràng sức nặng trong từng câu chữ của anh. Họ biết, từ giây phút này, cuộc chơi đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là những thương vụ đơn thuần, không còn là những cuộc đấu trí trên bàn đàm phán. Đây là một cuộc chiến sinh tử, nơi kẻ yếu sẽ bị nuốt chửng, và chỉ kẻ mạnh nhất mới có thể tồn tại. Thanh Long, với bản năng của một con mãnh long đã thức tỉnh, sẵn sàng vươn mình, tung ra những đòn hiểm hóc nhất để bảo vệ vương quốc của mình.

Bình minh hé rạng, xé toạc màn đêm u ám. Ánh nắng đầu tiên của ngày mới chiếu rọi vào phòng họp cao cấp tại Tập đoàn Thiên Khải, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên mặt bàn gỗ mun bóng loáng. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi cà phê đậm đặc từ những cốc uống dở, cùng với mùi giấy tờ mới và một chút hương kim loại đặc trưng từ các thiết bị công nghệ hiện đại. Tiếng máy chủ vận hành êm ái đâu đó trong góc phòng, tiếng gõ phím lách cách của Anh Hoàng và tiếng lật trang tài liệu của Kim Anh tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và căng thẳng.

Thanh Long đứng thẳng trước màn hình tương tác khổng lồ, cao hơn 1m85, thân hình săn chắc được bao bọc trong bộ vest màu than may đo tinh tế, tôn lên vẻ nam tính và lịch lãm. Ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo nhưng cũng đầy vẻ đa tình. Anh không còn giữ vẻ trầm tư như đêm qua, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một ngọn lửa quyết đoán bùng cháy trong ánh nhìn. Ngón tay anh, vẫn khẽ gõ nhẹ lên chiếc Thiên Long Ấn trên cổ, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc của kim loại, như một nguồn năng lượng vô hình tiếp thêm sức mạnh.

“Hắc Ưng tưởng rằng ‘Bão Đen’ là cơ hội vàng để chúng thâu tóm mọi thứ, đặc biệt là các mỏ khoáng sản chiến lược bị bỏ hoang,” Thanh Long cất tiếng, giọng anh trầm ấm, vang vọng khắp phòng họp, mang theo một thứ uy lực không thể chối cãi. Anh vạch ra sơ đồ chiến lược trên màn hình, những đường nét màu xanh và đỏ đan xen, chỉ rõ mục tiêu là một chuỗi các công ty ‘vỏ bọc’ mà Hắc Ưng dùng để thao túng thị trường nguyên vật liệu xây dựng. “Vậy thì chúng ta sẽ cho chúng thấy, ngay cả trong địa ngục, vẫn có lối thoát hiểm mà chúng không thể nhìn thấy – một đối tác mới, một công nghệ khai thác đột phá mà chúng chưa hề hay biết.”

Kim Anh, ngồi đối diện Thanh Long, mái tóc ngắn cá tính được tạo kiểu gọn gàng, đôi mắt nâu sáng vẫn giữ vẻ kiên định. Cô mặc một bộ suit công sở màu xám than lịch sự, nhưng không kém phần gợi cảm, toát lên vẻ đẹp trí tuệ sắc sảo. Cô khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt lướt nhanh qua các con số và biểu đồ trên màn hình. “Kế hoạch này quá mạo hiểm, Thanh Long,” cô nói, giọng dứt khoát nhưng vẫn có chút hoài nghi, như một luật sư đang cân nhắc mọi rủi ro pháp lý. “Chúng ta đang đụng vào tận gốc rễ của chúng, nơi chúng đã giăng lưới pháp lý phức tạp. Họ đã tận dụng triệt để những kẽ hở luật pháp từ thời ‘Bão Đen’ mười lăm năm trước, tạo ra một mạng lưới không thể xuyên thủng. Cần phải đảm bảo mọi kẽ hở được bịt kín, nếu không sẽ là tự sát.” Kim Anh luôn là người cẩn trọng, đôi khi quá mức cần thiết, nhưng chính sự cẩn trọng ấy đã giúp Thanh Long tránh được vô số cạm bẫy. Cô không sợ rủi ro, nhưng cô sợ sự thiếu chuẩn bị.

“Chính vì vậy mà chúng ta mới cần đến sự sắc bén của em, Kim Anh,” Thanh Long đáp, nở một nụ cười nửa miệng đầy mị lực. “Mỗi kế hoạch đều có rủi ro, nhưng rủi ro lớn nhất là không dám hành động. Chúng ta sẽ không tấn công trực diện vào mạng lưới pháp lý của chúng ngay lập tức. Thay vào đó, chúng ta sẽ làm suy yếu cái gốc rễ mà chúng đang dựa vào.” Anh nhấn vào một điểm trên màn hình, một danh sách các mỏ đất hiếm bị bỏ hoang, từng thuộc về các công ty nhỏ đã phá sản trong cuộc khủng hoảng kinh tế mười lăm năm về trước. “Hắc Ưng đã thâu tóm những mỏ này với giá rẻ mạt, chờ đợi thời cơ để khai thác khi công nghệ và giá thành phù hợp. Chúng ta sẽ đi trước một bước.”

Thanh Long giải thích chi tiết kế hoạch: “Chúng ta sẽ không mua lại các mỏ đó. Chúng ta sẽ đầu tư vào một công nghệ khai thác mới, thân thiện với môi trường hơn, hiệu quả hơn, và quan trọng nhất là có thể khai thác được những loại quặng mà công nghệ hiện tại của Hắc Ưng chưa thể xử lý được. Sau đó, chúng ta sẽ hợp tác với một đối tác quốc tế nhỏ nhưng có công nghệ tiên tiến trong lĩnh vực này, tạo thành một liên minh chiến lược. Bằng cách này, chúng ta sẽ biến những mỏ mà Hắc Ưng đang nắm giữ thành vô giá trị, hoặc ít nhất là kém cạnh tranh nghiêm trọng. Khi chúng không còn lợi thế về nguyên vật liệu, toàn bộ chuỗi cung ứng của chúng sẽ bị đứt gãy. Khi đó, những kẽ hở pháp lý mà chúng đã tạo ra cũng sẽ trở nên vô nghĩa.”

Anh Hoàng, người luôn ăn mặc chỉnh tề với mái tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc chuyên nghiệp, gật đầu lia lịa khi Thanh Long trình bày. Anh đã quen với những ý tưởng táo bạo của sếp mình, và luôn có niềm tin tuyệt đối vào tầm nhìn của Thanh Long. “Dù mạo hiểm, nhưng nếu thành công, chúng ta sẽ không chỉ tạo ra một đòn giáng mạnh, mà còn vẽ ra một con đường mới cho Thiên Long, khẳng định vị thế tiên phong trong công nghệ khai thác. Tôi tin tưởng vào tầm nhìn của sếp.” Giọng anh Hoàng đầy quyết tâm, nhưng trong sâu thẳm vẫn có chút lo lắng về những thách thức sắp tới. Anh biết, để thực hiện kế hoạch này, sẽ cần một lượng tài chính khổng lồ và một đội ngũ hùng hậu.

Kim Anh vẫn chau mày, nhưng ánh mắt cô đã sáng lên một tia chấp thuận. “Về mặt pháp lý, việc đầu tư vào công nghệ mới và hợp tác với đối tác quốc tế sẽ tạo ra một lớp vỏ bọc hoàn hảo, khiến Hắc Ưng khó lòng tìm ra điểm yếu để tấn công trực diện. Tuy nhiên, chúng ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng cho mọi khả năng. Hắc Ưng sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta làm lung lay đế chế của chúng. Chúng sẽ phản ứng, và phản ứng của chúng sẽ không chỉ dừng lại ở thương trường.” Cô nhấn mạnh. “Chúng ta cần một đội ngũ pháp lý tinh nhuệ để xử lý mọi vụ kiện tụng, mọi chiêu trò mà chúng có thể giở ra.”

Thanh Long mỉm cười, một nụ cười tự tin và đầy quyền lực. “Đó là lý do vì sao em ở đây, Kim Anh. Em là lá chắn pháp lý vững chắc nhất của Thiên Long. Anh Hoàng, hãy bắt tay vào việc chuẩn bị tài liệu, liên hệ với các đối tác tiềm năng. Tôi muốn danh sách các công ty công nghệ khai thác hàng đầu, dù nhỏ, dù mới nổi, miễn là có tiềm năng đột phá. Đồng thời, tôi muốn một phân tích chi tiết về cơ cấu tài chính của Hắc Ưng, đặc biệt là các khoản đầu tư vào mỏ khoáng sản.”

Anh Hoàng nhanh chóng ghi chép, ngón tay lướt thoăn thoắt trên máy tính bảng. “Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp. Tôi sẽ bắt tay vào ngay. Chúng ta sẽ làm cho Hắc Ưng phải hối hận vì đã dám đụng vào Thiên Long.”

“Tốt,” Thanh Long nói, ánh mắt anh lóe lên vẻ hứng thú với thử thách. “Hãy nhớ, đây không chỉ là một thương vụ, mà là một thông điệp. Một thông điệp rằng, ở Thiên Hải này, ta nói là luật, và không kẻ nào có thể thách thức. Và cái luật đó sẽ được thi hành bằng chính những nước cờ mà chúng không thể lường trước.” Thanh Long nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn. Bầu trời vẫn còn vương những đám mây xám xịt từ đêm qua, nhưng một tia hy vọng đã bừng sáng. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một trận chiến dài hơi, nhưng anh đã sẵn sàng.

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những con phố tấp nập, Thanh Long tìm đến Quán Cà Phê 'Thức', một góc nhỏ yên bình giữa lòng đô thị ồn ào. Quán được thiết kế hiện đại với nội thất gỗ và bê tông trần, điểm xuyết bằng nhiều chậu cây xanh nhỏ, tạo nên một không gian thư thái và riêng tư. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng, tiếng nhạc instrumental du dương và tiếng thì thầm của khách hàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng mà Thanh Long vừa trải qua.

Anh chọn một góc khuất, phía sau một chậu cây cảnh lớn, nơi ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều tà chiếu qua khung cửa kính. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi gỗ mới và trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, xoa dịu phần nào những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu anh. Thanh Long mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu đen, cổ áo mở hờ, để lộ Thiên Long Ấn lấp lánh trên ngực. Anh nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa trong miệng, và sự mát lạnh của ly thủy tinh trên đầu ngón tay.

Chỉ vài phút sau, Lâm Phong xuất hiện, dáng người gầy gò, đeo kính cận, vẫn trung thành với chiếc áo hoodie đơn giản và quần jeans. Cậu có vẻ thư sinh, nhưng ánh mắt lanh lợi và nhanh nhẹn, toát lên sự thông minh sắc sảo của một thiên tài công nghệ. Lâm Phong ngồi xuống đối diện Thanh Long, khẽ đẩy gọng kính lên. Cậu đặt chiếc laptop nhỏ gọn lên bàn, sẵn sàng cho nhiệm vụ mới.

Thanh Long không nói nhiều lời hoa mỹ. Anh đưa cho Lâm Phong một thiết bị mã hóa nhỏ, trông giống như một chiếc USB nhưng có cấu trúc phức tạp hơn nhiều. “Lần này, không chỉ là con số, mà là những bộ mặt ẩn sau con số đó,” Thanh Long nói, giọng anh nhỏ nhẹ nhưng đầy uy lực, từng chữ đều rõ ràng giữa không gian yên tĩnh. Anh ngả người ra sau ghế, ánh mắt lóe lên vẻ hứng thú với thử thách mới, như một thợ săn đang nhìn con mồi của mình. “Ta cần biết ai đang kéo dây, ai là con rối. Mạng lưới càng phức tạp, càng có nhiều điểm yếu. Nhiệm vụ của cậu là lột trần chúng, từng lớp một. Đặc biệt, hãy tìm ra những giao dịch liên quan đến ‘Bão Đen’ 15 năm trước, những công ty đã biến mất một cách bí ẩn.”

Lâm Phong đón lấy thiết bị, ánh mắt cậu sáng lên đầy vẻ tập trung, một sự hứng thú không thể che giấu đối với thử thách công nghệ cao. Cậu lướt nhanh qua các dữ liệu ban đầu mà Thanh Long đã chuẩn bị, những chuỗi mã hóa và thông tin về các giao dịch bất thường, mạng lưới công ty ma mà Hắc Ưng đã sử dụng để thâu tóm tài sản trong thời kỳ hỗn loạn đó. “Dấu vết luôn tồn tại, dù chúng có tinh vi đến mấy,” Lâm Phong đáp, giọng cậu trầm tính nhưng đầy tự tin, như một lập trình viên đang đối mặt với một thuật toán phức tạp. “Chỉ là cần thời gian để bóc tách từng lớp một. Sẽ có những thông tin mà chúng ta không muốn công khai, thậm chí là biết đến. Nhưng tôi sẽ tìm thấy chúng.”

Thanh Long nhấp thêm một ngụm cà phê, quan sát Lâm Phong. Anh tin tưởng vào khả năng của cậu, vào đôi mắt tinh tường có thể nhìn xuyên qua những lớp mã hóa phức tạp nhất, vào bộ óc có thể xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc thành một bức tranh hoàn chỉnh. “Hãy bắt đầu từ chuỗi cung ứng nguyên vật liệu mà chúng đang cố gắng kiểm soát,” Thanh Long chỉ dẫn. “Những công ty con, công ty liên kết, các quỹ đầu tư nước ngoài… tất cả đều là một phần của mạng lưới. Tập trung vào những giao dịch lớn, những thương vụ ‘thâu tóm thù địch’ diễn ra trong giai đoạn ‘Bão Đen’. Có những thứ chúng ta không thể tìm thấy trên bề mặt, nhưng chắc chắn chúng sẽ để lại dấu vết trong thế giới ảo.”

“Tôi hiểu,” Lâm Phong gật đầu. “Họ đã lợi dụng sự hỗn loạn để rửa tiền, để hợp thức hóa những tài sản phi pháp, và để xây dựng một đế chế ngầm. Nhưng không có gì là hoàn hảo. Tôi sẽ tìm ra những sai sót, những kẽ hở trong mạng lưới của họ.” Lâm Phong bắt đầu gõ nhẹ lên bàn phím của chiếc laptop, đôi mắt cậu dán chặt vào màn hình, như thể thế giới xung quanh đã biến mất. Cậu đã sẵn sàng dấn thân vào một cuộc săn lùng dữ liệu khổng lồ, một cuộc chiến thầm lặng nhưng không kém phần cam go.

Thanh Long biết, đây là một nhiệm vụ nguy hiểm. Việc đào sâu vào quá khứ của Hắc Ưng, đặc biệt là những hoạt động liên quan đến ‘Bão Đen’ mười lăm năm trước, có thể khơi dậy những bí mật động trời, những mối liên hệ với các nhân vật quyền lực mà không ai ngờ tới. Nhưng anh không thể chùn bước. Để đánh bại Hắc Ưng, anh cần phải hiểu rõ chúng, từ gốc rễ cho đến từng nhánh rẽ.

“Lâm Phong,” Thanh Long gọi, giọng anh trầm hơn một chút, mang theo một chút cảnh báo. “Hãy cẩn thận. Thông tin là sức mạnh, nhưng cũng là con dao hai lưỡi. Đừng để chúng biết cậu đang tìm kiếm điều gì. Và quan trọng nhất, bảo vệ bản thân.” Anh biết Lâm Phong không phải là người của những cuộc đối đầu trực diện, mà là một thiên tài ẩn mình trong bóng tối của thế giới công nghệ. Sự an toàn của cậu là ưu tiên hàng đầu.

Lâm Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định. “Chuyện này, để tôi xử lý. Tôi sẽ không làm sếp thất vọng.” Cậu mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy tự tin. Thanh Long nhìn cậu, trong lòng cảm thấy một sự yên tâm. Anh biết mình đã đặt niềm tin đúng chỗ. Cuộc điều tra bí mật đã chính thức bắt đầu, và những bí mật của Hắc Ưng, từng chút một, sẽ dần được hé lộ.

Đêm đã về khuya, trùm lên thành phố một tấm màn nhung huyền ảo. Ánh đèn đường thắp sáng lờ mờ những con hẻm nhỏ, còn những tòa nhà chọc trời vẫn rực rỡ ánh điện, như những vì sao rơi xuống trần gian. Thanh Long lái xe rời khỏi trung tâm thành phố, hướng về vùng ngoại ô yên tĩnh, nơi Lão Gia Trần đang ẩn mình trong biệt thự cổ kính của ông. Tiếng gió nhẹ thổi qua những tán cây cổ thụ hai bên đường, tạo nên những âm thanh xào xạc như lời thì thầm của quá khứ.

Biệt thự của Lão Gia Trần mang một vẻ đẹp vượt thời gian, với kiến trúc cổ điển phương Tây, tường rào cao và cổng tự động kiên cố. Không khí nơi đây trong lành, thoảng mùi hoa cỏ và đất sạch, hoàn toàn tách biệt khỏi sự ồn ào, bụi bặm của đô thị. Thanh Long bước vào thư phòng của Lão Gia Trần, nơi ngọn đèn dầu cổ kính chiếu sáng dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm cúng và thâm trầm. Hương trầm thoang thoảng dịu nhẹ trong không khí, như một làn khói mỏng vương vấn, đưa tâm hồn con người vào cõi tĩnh lặng.

Lão Gia Trần, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh anh, đang ngồi đọc một cuốn sách cổ, ánh mắt ông sâu thẳm nhìn Thanh Long, như nhìn thấu tâm can anh. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, mời Thanh Long ngồi xuống chiếc ghế bọc da đối diện.

“Lão gia, con đã ra đòn,” Thanh Long mở lời, giọng anh đầy tự tin, nhưng cũng có chút trầm tư, như đang tìm kiếm lời khuyên từ một bậc thầy. “Hắc Ưng sẽ không thể ngồi yên được nữa. Con đã chuẩn bị cho mọi phản ứng của chúng.” Anh trình bày tóm tắt kế hoạch của mình, từ chiến lược “thâu tóm ngược” các mỏ khoáng sản đến việc điều tra ngầm qua Lâm Phong. Anh không bỏ sót chi tiết nào, muốn Lão Gia Trần hiểu rõ mọi đường đi nước bước.

Lão Gia Trần lắng nghe một cách điềm tĩnh, đôi mắt tinh anh không rời khỏi Thanh Long. Ông khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hơi nước bốc lên làm mờ đi một chút ánh nhìn sắc sảo của ông. “Con rồng thức giấc,” Lão Gia Trần nói, giọng ông thâm trầm, đầy kinh nghiệm, như một lời tiên tri được thốt ra từ ngàn xưa. “Nhưng con phải nhớ, Long nhi, kẻ săn mồi thực sự thường không lộ diện cho đến khi con mồi đã kiệt sức. Chúng sẽ không trực tiếp đối đầu, mà sẽ dùng những thứ con yêu quý để trói buộc con.”

Thanh Long im lặng, đôi mắt anh nheo lại. Anh hiểu những gì Lão Gia Trần muốn nói. Hắc Ưng không phải là một tổ chức bình thường, chúng không chỉ chiến đấu trên thương trường, mà còn len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống, nắm bắt điểm yếu của đối thủ. Và điểm yếu lớn nhất của Thanh Long, chính là những người anh yêu thương.

“Càng mạo hiểm, cái giá phải trả càng lớn,” Lão Gia Trần tiếp tục, giọng ông vang lên như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya tĩnh mịch, mỗi từ đều nặng trĩu suy tư. “Con có đủ sức chịu đựng không? Cả con và những người xung quanh con?” Ông nhìn thẳng vào Thanh Long, ánh mắt ông chứa đựng một sự lo lắng chân thành, nhưng cũng là một thử thách. “Hắc Ưng không chỉ muốn tiền bạc hay quyền lực, Long nhi. Chúng muốn kiểm soát. Chúng muốn bẻ gãy ý chí của những kẻ dám chống đối. Chúng sẽ không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn, từ thao túng thị trường đến hủy hoại danh tiếng, thậm chí là làm hại những người thân cận nhất của con.”

Thanh Long cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Anh đã lường trước những khó khăn, nhưng lời cảnh báo của Lão Gia Trần khiến anh nhận ra mức độ nguy hiểm thực sự của cuộc chiến này. Anh đã quen với việc đối mặt với hiểm nguy một mình, nhưng giờ đây, anh không còn đơn độc. Anh có một đế chế để bảo vệ, một đội ngũ trung thành, và những mỹ nhân tuyệt sắc đã trao trọn trái tim cho anh. Anh siết chặt chiếc Thiên Long Ấn trên cổ, cảm nhận sức nặng của nó như một lời nhắc nhở về trách nhiệm.

“Con hiểu, lão gia,” Thanh Long đáp, giọng anh vẫn kiên định, nhưng trong sâu thẳm, một hạt giống lo lắng đã bắt đầu nảy mầm. Nỗi lo về sự an toàn của Anh Hoàng, của Kim Anh, của Lâm Phong, và đặc biệt là của những bóng hồng đã bước vào cuộc đời anh. Mỹ Ngọc, Tiểu Linh, Hồng Liên… Mỗi người một vẻ, mỗi người một nỗi niềm, nhưng tất cả đều là những phần quan trọng trong cuộc đời anh. Liệu anh có đủ sức bảo vệ họ khỏi những đòn hiểm độc của Hắc Ưng? Liệu anh có thể đối mặt với cái giá phải trả mà Lão Gia Trần đã cảnh báo?

Lão Gia Trần nhìn Thanh Long, khẽ mỉm cười. “Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa. Con đã hứa bảo vệ Thiên Hải này, bảo vệ những người con yêu thương. Hãy giữ vững lời hứa đó.” Ông đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. “Hắc Ưng đã hình thành từ ‘Bão Đen’, từ sự hỗn loạn và tham lam của con người. Để đánh bại chúng, con không chỉ cần trí tuệ và sức mạnh, mà còn cần một trái tim kiên cường, không bị khuất phục bởi bóng tối.”

Thanh Long đứng dậy, cúi đầu trước Lão Gia Trần. Anh biết, đây không chỉ là một lời khuyên, mà là một lời cảnh báo, một lời thách thức. Anh tự tin vào quyết định của mình, vào chiến lược mà anh đã vạch ra. Nhưng trong lòng, anh cũng bắt đầu cảm thấy một gánh nặng. Cuộc chiến này sẽ không chỉ đòi hỏi tài năng kinh doanh hay kỹ năng chiến đấu, mà còn đòi hỏi một bản lĩnh thép để đối mặt với những mất mát có thể xảy ra.

Anh rời khỏi biệt thự của Lão Gia Trần, bước ra ngoài trời đêm trong lành. Gió nhẹ thổi qua những tán cây cổ thụ, mang theo mùi hương của đất và lá cây. Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh tràn vào phổi. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, ánh mắt rực lửa. Anh biết, Hắc Ưng sẽ không ngồi yên. Chúng sẽ phản ứng, và phản ứng của chúng sẽ không chỉ dừng lại ở thương trường. Chúng sẽ nhắm vào những điểm yếu của anh, vào những người mà anh yêu thương. Nhưng Thanh Long không sợ hãi. Anh sẽ chiến đấu. Anh sẽ bảo vệ những gì là của mình.

Anh sải bước về phía chiếc xe của mình, chiếc Thiên Long Ấn trên cổ anh lấp lánh dưới ánh trăng. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta,” anh thì thầm, giọng anh vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch, mạnh mẽ và đầy quyết tâm. “Và hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Kẻ nào dám động đến, sẽ phải trả giá đắt.” Anh biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu, và nó sẽ khốc liệt hơn bất cứ điều gì anh từng đối mặt. Nhưng Thanh Long đã sẵn sàng. Anh sẽ cho chúng biết, ai mới là chủ nhân thực sự của Thiên Hải này. Và những kẻ dám thách thức, sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của một con rồng đã thức giấc.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ