Thiên địa mỹ nhân
Chương 45

Nốt Nhạc Lạ Giữa Bản Giao Hưởng Đời Tôi

4238 từ
Mục tiêu: Thanh Long dành thời gian tìm hiểu sâu hơn về An Nhiên, bị cuốn hút bởi sự khác biệt và góc nhìn độc đáo của cô.,Khắc họa sự ảnh hưởng của An Nhiên lên Thanh Long, khiến anh phải suy ngẫm về những giá trị sống và cảm xúc cá nhân.,Gieo những hạt giống đầu tiên của sự phức tạp và căng thẳng trong các mối quan hệ tình cảm hiện tại của Thanh Long do sự xuất hiện của An Nhiên.,Duy trì bối cảnh '15 năm trước' và áp lực từ 'Bão Đen', cho thấy Thanh Long vẫn phải cân bằng giữa công việc và đời sống cá nhân, ngay cả khi bị cuốn hút.,Phát triển xung đột nội tâm của Thanh Long giữa tham vọng, trách nhiệm và cảm xúc cá nhân.
Nhân vật: Thanh Long, An Nhiên, Anh Hoàng
Mood: Lãng mạn, gợi cảm, nội tâm, có chút căng thẳng ngầm.
Kết chương: [object Object]

Cái tên An Nhiên, như một nốt nhạc dịu êm giữa bản giao hưởng hỗn loạn của cuộc đời anh. Thanh Long cảm thấy một luồng năng lượng mới mẻ tràn vào, một sự khuấy động nhẹ nhàng trong tâm hồn anh. Anh vẫn còn nhớ những lời cảnh báo của Lão Gia Trần về Hắc Ưng, về cái giá phải trả, về những người anh yêu thương có thể bị tổn hại. Nhưng ngay lúc này, đứng trước An Nhiên, mọi lo toan dường như tạm thời tan biến. Cô gái này, với vẻ ngoài tự do, nhạy cảm và có chút bốc đồng của một nghệ sĩ, đã mang đến một luồng gió mới, một khoảng lặng quý giá giữa cơn giông bão.

Thanh Long buông tay An Nhiên, cảm thấy một chút tiếc nuối khi sự ấm áp rời đi. Anh biết rằng mình không thể mãi trốn tránh thực tại, cuộc chiến với Hắc Ưng vẫn đang chờ đợi anh. Nhưng cuộc gặp gỡ bất ngờ này, với An Nhiên, đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn anh. Cô đã thách thức quan điểm của anh về cuộc sống, về vẻ đẹp, và về ý nghĩa của những khoảnh khắc tĩnh lặng. Anh cảm thấy một sự tò mò mạnh mẽ, một khao khát muốn khám phá cô gái bí ẩn này.

“An Nhiên,” anh lặp lại tên cô, như muốn ghi nhớ nó vào tâm trí. “Một cái tên rất đẹp, và rất phù hợp với cô.”

An Nhiên mỉm cười, ánh mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn vàng của quán. “Cảm ơn anh. Em tin rằng mỗi người đều có một cái tên phù hợp với bản chất của mình. Và anh, Thanh Long, tên anh cũng mạnh mẽ và đầy quyền uy như chính con người anh vậy.”

Thanh Long lại mỉm cười, nụ cười ấy sâu sắc hơn, chứa đựng nhiều suy tư hơn. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn thành phố. Cuộc chiến với Hắc Ưng vẫn còn ở phía trước, khốc liệt và đầy nguy hiểm. Nhưng có lẽ, chính trong những khoảnh khắc giông bão nhất, con người mới tìm thấy những điều bất ngờ, những nốt lặng dịu êm để giữ cho tâm hồn mình không bị cuốn trôi. An Nhiên là một nốt lặng như thế. Anh biết, mối quan hệ của họ sẽ không chỉ dừng lại ở một cuộc gặp gỡ thoáng qua này. Cô gái này, với ánh mắt mơ màng và trái tim tự do, sẽ mang đến nhiều điều hơn nữa cho cuộc đời anh, một cuộc đời vốn đã quá bận rộn với quyền lực và những mỹ nhân rực rỡ khác. Và ngay cả khi anh vẫn đeo Thiên Long Ấn, biểu tượng của quyền lực và gánh nặng, anh cũng bắt đầu cảm thấy một sự cân bằng mới đang hình thành, một sự cân bằng giữa thế giới nội tâm và ngoại cảnh, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn, nơi anh sẽ cần sức mạnh từ mọi phía.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa kính, Thanh Long đã thức dậy. Không phải vì tiếng chuông báo thức, mà bởi một sự thôi thúc khó tả, một khao khát được gặp lại An Nhiên. Anh Hoàng, người trợ lý tận tâm và hiệu quả, đã nhận được chỉ thị từ tối qua: “Tìm hiểu về Quán Cà Phê ‘Thức’ và đảm bảo tôi có một cuộc hẹn không cố ý với cô An Nhiên vào sáng mai.” Anh Hoàng, với vẻ mặt chuyên nghiệp thường thấy, chỉ gật đầu và thực hiện. Thanh Long biết rằng mọi thứ sẽ được sắp xếp hoàn hảo.

Bước vào Quán Cà Phê 'Thức' lần nữa, anh cảm nhận ngay bầu không khí quen thuộc, nhưng hôm nay lại có một chút gì đó khác lạ, như thể nơi này đã mang một ý nghĩa mới mẻ đối với anh. Kiến trúc hiện đại với sự pha trộn tinh tế giữa gỗ ấm áp và bê tông trần lạnh lùng, được điểm xuyết bởi những chậu cây xanh nhỏ nhắn, tạo nên một không gian vừa thanh lịch vừa gần gũi. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn thả trần màu hổ phách và từ khung cửa sổ lớn nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi, phủ lên mọi vật một vẻ đẹp êm đềm. Tiếng máy xay cà phê rì rầm như một bản nhạc nền quen thuộc, hòa cùng tiếng nhạc instrumental du dương, những nốt jazz êm ái lơ lửng trong không gian. Thỉnh thoảng, tiếng thì thầm của khách hàng và tiếng lật trang sách nhẹ nhàng tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Mùi cà phê rang xay đậm đà, quyến rũ, len lỏi vào từng hơi thở, pha trộn với hương trà thảo mộc thoang thoảng và mùi gỗ mới, tươi mát. Tất cả tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thư thái và đầy tính riêng tư, nơi người ta có thể tìm thấy sự bình yên giữa lòng thành phố ồn ào.

Thanh Long sải bước chậm rãi, ánh mắt sắc sảo của anh lướt qua từng góc nhỏ, tìm kiếm hình bóng quen thuộc. Anh nhìn thấy cô. An Nhiên đang ngồi bên cửa sổ, như một bức tranh tĩnh vật sống động. Mái tóc dài xoăn nhẹ tự nhiên của cô buông xõa trên vai, mềm mại như những đám mây buổi sớm. Cô mặc một chiếc váy linen màu kem đơn giản nhưng tinh tế, tôn lên vẻ thanh thoát, tự tại. Đôi tay thon thả của cô đang cầm một cuốn sổ phác thảo, ánh mắt mơ màng nhưng đầy cá tính của cô chăm chú vào từng nét vẽ.

Anh tiến lại gần, từng bước chân vững chãi nhưng không làm xáo động sự yên bình của cô. Một nụ cười nửa miệng đầy mị lực khẽ nở trên môi anh, một nụ cười mà anh thường dùng để chinh phục đối tác hay làm say đắm những mỹ nhân khác. Nhưng với An Nhiên, nụ cười ấy mang thêm chút gì đó của sự chân thành và thích thú.

An Nhiên ngước lên, đôi mắt long lanh chứa chút bất ngờ khi nhìn thấy anh. Một tia sáng nhỏ xẹt qua, có lẽ là sự ngạc nhiên, có lẽ là niềm vui khó tả.

“Thật trùng hợp, lại gặp cô ở đây.” Thanh Long cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng. Anh không cố ý che giấu sự thích thú trong giọng điệu của mình.

An Nhiên khẽ chớp mắt, khóe môi cô nhếch lên một nụ cười tinh nghịch. “Anh Long… thật sự là duyên phận sao?” Giọng cô vẫn nhẹ như tơ, nhưng ẩn chứa một sự sắc sảo đáng ngạc nhiên.

Thanh Long ngồi xuống chiếc ghế đối diện, cơ thể săn chắc của anh khẽ cựa quậy, tạo nên một dáng vẻ thoải mái nhưng vẫn đầy khí chất. Ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào cô, như muốn đọc thấu từng suy nghĩ. “Hay là tôi cố tình tạo ra duyên phận này?” Anh thừa nhận một cách thẳng thắn, không hề che giấu ý đồ của mình. Với Thanh Long, sự thẳng thắn đôi khi còn quyến rũ hơn bất kỳ lời nói hoa mỹ nào.

An Nhiên bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. “Anh Long thật thú vị.” Cô gập cuốn sổ phác thảo lại, đặt cây bút chì gọn gàng bên cạnh. “Vậy, ‘duyên phận’ này đã đưa anh đến đây vì điều gì?”

“Vì cô.” Thanh Long đáp không chút do dự, ánh mắt anh đầy mê hoặc. “Tôi tò mò. Tò mò về cô gái có thể nhìn thấu những mảng màu tối trong tôi, và tìm thấy vẻ đẹp trong cơn bão.” Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào bìa cuốn sổ của cô. “Cô đang vẽ gì vậy?”

“Chỉ là vài phác thảo ngẫu hứng thôi.” An Nhiên mở cuốn sổ ra, để lộ những nét vẽ phóng khoáng, đầy cảm xúc. Đó là những hình ảnh của những khoảnh khắc đời thường: một người bán hoa rong, một góc phố cổ dưới mưa, hay chỉ đơn giản là những tán cây lay động trong gió. “Em thích ghi lại những khoảnh khắc mà người khác thường bỏ qua. Đối với em, đó là những điều chân thật và đẹp đẽ nhất.”

Thanh Long chăm chú nhìn những nét vẽ, anh cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết và chân thành từ chúng. Thế giới của anh luôn đầy ắp những con số, những bản hợp đồng bạc tỷ, những chiến lược khô khan. Nhưng thế giới của An Nhiên lại là những sắc màu, những cảm xúc, những khoảnh khắc được cảm nhận bằng cả trái tim. Sự đối lập này khiến anh càng thêm bị cuốn hút.

Anh Hoàng đứng từ xa, khẽ nhấp một ngụm trà. Anh quan sát sếp của mình, một Thanh Long khác lạ. Dù vẻ ngoài vẫn điềm tĩnh và cuốn hút, nhưng Anh Hoàng có thể cảm nhận được một sự xao động trong ánh mắt Thanh Long, một sự phân tâm mà hiếm khi anh thấy ở vị sếp tài ba này. Anh Hoàng khẽ nhíu mày, có chút lo lắng. Cuộc chiến với Hắc Ưng đang bước vào giai đoạn khốc liệt, Thanh Long cần tập trung cao độ. Nhưng rõ ràng, An Nhiên đã tạo ra một lực hút mạnh mẽ, khiến Thanh Long tạm gác lại những toan tính thương trường.

“Những bức vẽ này… chúng có linh hồn,” Thanh Long nhận xét, ngón tay anh lướt nhẹ trên trang giấy, vô tình chạm vào ngón tay An Nhiên. Một luồng điện nhẹ truyền qua, khiến cả hai khẽ giật mình. An Nhiên rụt tay lại, gò má cô ửng hồng.

“Cảm ơn anh,” cô nói khẽ, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi anh. “Anh Long, anh có bao giờ tự hỏi, liệu thế giới của chúng ta có thực sự cần nhiều quyền lực và tiền bạc đến thế không? Hay chỉ cần đủ để sống tự do và làm điều mình yêu thích?”

Câu hỏi của An Nhiên như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong tâm trí Thanh Long. Anh đã dành cả đời để xây dựng đế chế Thiên Long, để theo đuổi quyền lực và tiền bạc. Đó là mục tiêu, là lẽ sống của anh. Nhưng những lời của An Nhiên đã gieo vào lòng anh một hạt giống hoài nghi, một câu hỏi mà anh chưa từng dám đối mặt.

“Tôi nghĩ… mỗi người có một định nghĩa riêng về hạnh phúc và tự do,” Thanh Long đáp, giọng anh trầm hơn, mang theo một chút suy tư. “Với tôi, quyền lực là công cụ để bảo vệ những gì mình yêu thương, là cách để tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn.” Anh đưa tay vuốt nhẹ chiếc Thiên Long Ấn ẩn dưới lớp áo, cảm nhận sức nặng và ý nghĩa của nó. “Nhưng có lẽ, tôi đã bỏ lỡ nhiều điều trên hành trình đó.”

An Nhiên nhìn chiếc Thiên Long Ấn, ánh mắt cô đầy vẻ thấu hiểu. “Sức nặng của trách nhiệm, phải không anh? Nó có thể là gánh nặng, nhưng cũng có thể là động lực. Quan trọng là cách chúng ta lựa chọn mang nó.” Cô mỉm cười, nụ cười ấy như một tia nắng ấm áp xua tan đi những đám mây trong lòng anh. “Anh Long, nếu anh không ngại, em có thể kể cho anh nghe về những chuyến đi của em. Có lẽ anh sẽ tìm thấy vài điều thú vị.”

Thanh Long gật đầu, ánh mắt anh lấp lánh sự mong đợi. “Tôi rất sẵn lòng lắng nghe. Có lẽ, hương vị của quyền lực đã làm tôi say quá lâu, giờ là lúc để nếm thử một hương vị khác.”

***

Buổi chiều hôm đó, Thanh Long và An Nhiên cùng nhau tản bộ trong Công Viên Thiên Thanh. Ánh nắng chiều vàng óng như mật ong, trải dài trên những con đường lát gạch cổ kính, uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ. Cổng chào bằng đá chạm khắc tinh xảo như một cánh cổng dẫn vào một thế giới khác, tách biệt khỏi sự ồn ào, náo nhiệt của đô thị. Những con đường đi bộ được chăm sóc cẩn thận, dẫn họ qua những khu vườn xanh mướt và những cây cầu gỗ cong cong bắc qua dòng nước xanh biếc của hồ. Cây cối ở đây rậm rạp đến mức tạo thành những tán lá xanh mát khổng lồ, có những khu vực gần như là rừng nguyên sinh giữa lòng thành phố, mang lại cảm giác hoang sơ, hùng vĩ.

Âm thanh trong công viên cũng thật khác lạ. Tiếng chim hót líu lo, trong trẻo như những viên ngọc rơi trên nền cỏ, tiếng lá cây xào xạc theo từng cơn gió nhẹ, hòa cùng tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của thiên nhiên. Từ xa, tiếng trẻ em vui đùa trong khu vui chơi vọng lại, mang theo sự hồn nhiên, vô tư. Đôi khi, một làn gió thoảng qua, mang theo những tiếng thì thầm dịu nhẹ, như những thông điệp cổ xưa từ những linh hồn cây cối, khẽ khàng kể chuyện về thời gian và sự sống. Mùi đất ẩm, cỏ cây tươi mát, mùi hoa dại thơm ngát và một chút mùi ozone sau cơn mưa đêm qua, tất cả quyện vào nhau tạo nên một hương thơm trong lành, tinh khiết, đánh thức mọi giác quan. Bầu không khí thanh bình, trong lành và mát mẻ, khiến người ta cảm thấy như được hòa mình hoàn toàn vào thiên nhiên, nhưng cũng có một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như thể có điều gì đó vô hình đang quan sát, lắng nghe.

An Nhiên bước đi nhẹ nhàng, mái tóc xoăn bồng bềnh của cô khẽ đung đưa theo từng bước chân, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Cô kể về những chuyến đi của mình, về những ngọn núi hùng vĩ cô đã chinh phục, những dòng sông cuộn chảy cô đã vượt qua, những làng chài yên bình cô đã dừng chân. Cô không kể về những địa điểm du lịch nổi tiếng, mà về những con người cô đã gặp, những câu chuyện cô đã nghe, về cách cô tìm thấy vẻ đẹp trong những điều nhỏ bé nhất của cuộc sống.

“Anh Long, anh có bao giờ tự hỏi, mình thực sự muốn gì không, ngoài những gì mà xã hội áp đặt?” An Nhiên quay sang nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh chiều tà, như chứa đựng cả một bầu trời đầy sao. Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng câu hỏi lại sắc sảo, đi thẳng vào sâu thẳm tâm hồn anh.

Thanh Long nhìn xa xăm về phía hồ nước, nơi ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả mặt hồ, vẽ nên một bức tranh tuyệt mỹ. Anh đã từng nghĩ mình biết rất rõ mình muốn gì. Quyền lực, tiền bạc, một đế chế vững chắc, và những mỹ nhân vây quanh. Đó là những thứ anh đã và đang xây dựng. Nhưng giờ đây, trước những lời nói của An Nhiên, mọi thứ dường như trở nên mờ nhạt. “Tôi nghĩ mình biết… cho đến khi gặp cô.” Anh thừa nhận, một sự thật mà anh chưa từng dám nói với bất kỳ ai, kể cả chính mình.

An Nhiên mỉm cười, nụ cười ấy như làn gió mát lành xua đi những ưu phiền trong lòng anh. “Hạnh phúc không phải là đích đến, nó là hành trình. Và tự do là cảm nhận được hành trình đó, dù có giông bão. Không phải cứ có thật nhiều tiền hay thật nhiều quyền lực mới là hạnh phúc. Đôi khi, chỉ cần một buổi chiều đi dạo trong công viên, nhìn ngắm hoàng hôn, hít thở không khí trong lành, và trò chuyện với một người thú vị, cũng đã là tự do rồi.”

Lời nói của cô như một liều thuốc giải độc, xoa dịu những áp lực vô hình mà anh luôn mang vác. Thanh Long cảm thấy một sự bình yên lạ lùng, một cảm giác thư thái mà anh hiếm khi có được giữa bộn bề công việc và những cuộc chiến không ngừng nghỉ. Anh khẽ nắm lấy bàn tay cô, nhẹ nhàng và trân trọng. Bàn tay An Nhiên nhỏ nhắn, ấm áp, làn da mịn màng, mang theo một năng lượng thuần khiết.

“Cô giống như một làn gió lạ thổi vào cuộc đời tôi,” Thanh Long nói, ánh mắt anh đầy vẻ dịu dàng, một vẻ dịu dàng mà anh chỉ dành cho những người anh thực sự quan tâm. “Một làn gió… mang theo hương thơm của tự do và sự chân thành.”

Họ dừng chân bên một gốc cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, thân cây sần sùi, to lớn, cành lá sum suê như che chở cho cả một góc công viên. An Nhiên lấy cuốn sổ phác thảo ra, bắt đầu vẽ lại khung cảnh hoàng hôn đang dần chìm xuống sau rặng cây. Những nét vẽ của cô nhanh chóng, dứt khoát nhưng đầy cảm xúc, thể hiện một sự kết nối sâu sắc với thiên nhiên. Thanh Long ngồi bên cạnh, trầm ngâm quan sát. Anh không nói gì, chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này.

Có những khoảnh khắc im lặng đầy ý nghĩa, không cần lời nói, chỉ cần sự hiện diện của nhau. Thanh Long cảm nhận được sự kết nối sâu sắc với An Nhiên, một sự kết nối không dựa trên danh vọng, tiền bạc hay quyền lực, mà dựa trên sự thấu hiểu và đồng điệu tâm hồn. Anh cảm thấy như mình đang được sống thật với bản thân, không cần phải đeo lên bất kỳ chiếc mặt nạ nào. Cô gái này, với vẻ ngoài hồn nhiên và trái tim tự do, đã chạm đến một góc khuất trong tâm hồn anh, nơi anh từng nghĩ đã bị lãng quên.

Anh nhìn ngón tay cô lướt trên giấy, từng nét chì tạo hình nên một thế giới riêng. Anh nghĩ về những lời cảnh báo của Lão Gia Trần, về những hiểm nguy đang rình rập, về cái giá phải trả. Nhưng ngay lúc này, anh không muốn nghĩ đến. Anh chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà An Nhiên đã mang đến cho anh. Anh biết, cuộc sống của anh sẽ không bao giờ trở lại như cũ sau khi gặp cô. Cô là một nốt nhạc lạ, nhưng lại là một nốt nhạc cần thiết trong bản giao hưởng đầy phức tạp của cuộc đời anh.

***

Khi màn đêm buông xuống, mang theo cái se lạnh đặc trưng của buổi tối muộn, Thanh Long trở về biệt thự vùng ngoại ô của mình. Biệt thự tọa lạc trên một ngọn đồi yên tĩnh, kiến trúc pha trộn giữa nét hiện đại và cổ điển phương Tây, với tường rào cao và cổng tự động kiên cố, tạo nên một không gian riêng tư tuyệt đối. Trong màn đêm, biệt thự lung linh ánh đèn, ẩn hiện giữa những tán cây xanh thẫm, tựa như một lâu đài cổ tích giữa lòng đô thị.

Bên trong, không khí yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng chim hót lác đác trong đêm, tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá, đôi khi là tiếng máy cắt cỏ từ xa vọng lại từ những khu vườn lân cận, hoặc tiếng chó sủa nhẹ từ một biệt thự nào đó. Mùi hoa cỏ ban đêm thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi đất sạch sau một ngày nắng, đôi khi còn vương vấn mùi nước hoa đắt tiền từ những chiếc bình hoa được cắm tinh tế trong nhà. Bầu không khí sang trọng, nhưng cũng có chút xa cách, như thể cô lập anh khỏi thế giới bên ngoài.

Thanh Long bước vào phòng làm việc của mình, căn phòng rộng lớn với nội thất bằng gỗ óc chó sang trọng và những bức tranh nghệ thuật đắt giá. Anh đứng bên cửa sổ lớn, ánh mắt dõi theo những ánh đèn lấp lánh của thành phố về đêm. Ngón tay anh khẽ chạm vào Thiên Long Ấn trên cổ, cảm nhận sự mát lạnh của nó trên làn da, một cảm giác quen thuộc nhưng hôm nay lại mang theo một chút gì đó khác lạ. Tâm trí anh ngập tràn hình ảnh An Nhiên, những lời nói của cô như một nốt nhạc lạ, phá vỡ điệu giao hưởng quen thuộc của cuộc đời anh. Cô đã gợi lên trong anh những suy nghĩ về hạnh phúc, về tự do, về ý nghĩa thực sự của cuộc sống mà anh chưa từng dám đối mặt.

Anh đã dành cả đời để xây dựng đế chế, để đối phó với những âm mưu và tranh giành quyền lực. Anh tin rằng đó là con đường duy nhất để bảo vệ những người anh yêu thương, để khẳng định vị thế của mình. Nhưng An Nhiên đã cho anh thấy một con đường khác, một góc nhìn khác về thế giới, nơi vẻ đẹp không nằm ở quyền lực mà ở những khoảnh khắc chân thật, ở sự tự do trong tâm hồn. Sự giằng xé nội tâm bắt đầu xuất hiện trong anh, giữa tham vọng xây dựng đế chế và khao khát tìm kiếm một sự bình yên, ý nghĩa khác trong cuộc sống mà An Nhiên gợi mở.

Chiếc điện thoại trên bàn rung nhẹ, cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Đó là một tin nhắn từ Mỹ Ngọc: "Anh Long, dự án X có chút vấn đề, anh đã xem báo cáo chưa? Em gọi anh không được." Tiếp theo là một cuộc gọi nhỡ từ Tiểu Linh, rồi một tin nhắn khác: "Anh Long, anh đang ở đâu vậy? Sao không thấy anh về ăn tối?"

Anh cảm nhận được một sự căng thẳng vô hình đang lớn dần, một sự phức tạp mới mẻ mà An Nhiên đã mang đến. Anh biết rằng sự xuất hiện của cô, dù chỉ mới là những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, cũng đã bắt đầu tạo ra những gợn sóng trong các mối quan hệ hiện tại của anh. Mỹ Ngọc, Tiểu Linh, Hồng Liên, Kim Anh – mỗi người đều chiếm một vị trí quan trọng trong cuộc đời anh, và anh không muốn làm tổn thương bất kỳ ai. Nhưng sự cuốn hút của An Nhiên là không thể chối cãi, và nó đang thách thức mọi giới hạn, mọi quy tắc mà anh từng đặt ra cho bản thân.

“Một làn gió lạ… hay là một cơn bão mới?” Thanh Long tự nhủ, giọng anh trầm khẽ, chứa đầy sự suy tư. Anh thở dài, cảm thấy một sự mệt mỏi lạ lùng. “Sẽ có những điều không dễ dàng giải thích…” Anh biết rằng, anh sẽ phải đối mặt với những câu hỏi, những ánh mắt dò xét, và có thể là cả những cơn ghen tuông.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, thành phố về đêm vẫn lung linh huyền ảo, nhưng cũng đầy rẫy những âm mưu và thử thách. Anh cảm thấy một sự giằng xé giữa thế giới anh đang xây dựng, thế giới của quyền lực và trách nhiệm, và sự tự do mà An Nhiên đại diện. Anh vuốt nhẹ Thiên Long Ấn, cảm nhận sức nặng của nó. Biểu tượng của quyền lực, của gánh nặng, của cả một đế chế mà anh đang gánh vác.

Thanh Long biết rằng, mối quan hệ với An Nhiên sẽ không chỉ là một cuộc phiêu lưu tình ái thoáng qua. Cô đã chạm vào một phần sâu thẳm trong anh, thách thức những giá trị cốt lõi mà anh từng tin tưởng. Anh sẽ phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, những xung đột nội tâm và cả những hiểu lầm từ những người phụ nữ khác. Nhưng anh cũng biết, anh không thể bỏ qua An Nhiên. Cô là một phần mới mẻ, một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh cuộc đời anh. Và dù cho phía trước có là giông bão, anh vẫn muốn khám phá nốt nhạc lạ này, muốn cảm nhận hương vị tự do mà cô mang đến, ngay cả khi nó có thể khiến bản giao hưởng cuộc đời anh trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Anh là Thanh Long, và thiên địa mỹ nhân, vốn là của anh. Anh sẽ không bao giờ né tránh bất kỳ thử thách hay cảm xúc nào.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ