**CHƯƠNG 46: Vết Nứt Đầu Tiên: Hương Thơm Lạ Giữa Giông Bão**
Thành phố Thiên Hải về đêm, vẫn lung linh huyền ảo nhưng cũng đầy rẫy những âm mưu và thử thách. Thanh Long đứng bên cửa sổ, bàn tay vuốt nhẹ Thiên Long Ấn, cảm nhận sức nặng của nó. Biểu tượng của quyền lực, của gánh nặng, của cả một đế chế mà anh đang gánh vác. Anh biết rằng, mối quan hệ với An Nhiên sẽ không chỉ là một cuộc phiêu lưu tình ái thoáng qua. Cô đã chạm vào một phần sâu thẳm trong anh, thách thức những giá trị cốt lõi mà anh từng tin tưởng. Anh sẽ phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, những xung đột nội tâm và cả những hiểu lầm từ những người phụ nữ khác. Nhưng anh cũng biết, anh không thể bỏ qua An Nhiên. Cô là một phần mới mẻ, một mảnh ghép còn thiếu trong bức tranh cuộc đời anh. Và dù cho phía trước có là giông bão, anh vẫn muốn khám phá nốt nhạc lạ này, muốn cảm nhận hương vị tự do mà cô mang đến, ngay cả khi nó có thể khiến bản giao hưởng cuộc đời anh trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Anh là Thanh Long, và thiên địa mỹ nhân, vốn là của anh. Anh sẽ không bao giờ né tránh bất kỳ thử thách hay cảm xúc nào.
Cảm giác thôi thúc tìm kiếm An Nhiên dâng trào mạnh mẽ, như một dòng điện ngầm chảy dưới lớp vỏ bọc quyền uy của anh. Anh không muốn chờ đợi, không muốn để những suy nghĩ hỗn loạn này giày vò mình thêm nữa. Anh muốn được ở bên cô, muốn được lặn sâu vào thế giới tự do mà cô đã mở ra cho anh.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn trên sân thượng Tòa nhà Sky Tower vẫn soi rọi một góc thành phố Thiên Hải. Gió đêm lồng lộng thổi, mang theo hơi lạnh se sắt của không khí ở độ cao, nhưng lại không thể làm nguội đi ngọn lửa đang bùng cháy trong trái tim Thanh Long. Thành phố dưới chân họ như một tấm bản đồ ánh sáng rực rỡ, hàng triệu đốm lửa li ti nối tiếp nhau đến tận chân trời, tượng trưng cho những giấc mơ, những tham vọng và cả những bi kịch đang diễn ra. Tiếng gió rít qua lan can kính bảo vệ, hòa lẫn với tiếng còi xe từ xa vọng lên một cách mờ ảo, tạo nên một bản giao hưởng của đô thị về đêm, hoang dã và đầy sức sống. Đôi khi, tiếng máy điều hòa trên mái nhà hoặc tiếng quạt thông gió ù ù lại vang vọng, phá vỡ đi sự tĩnh lặng của không gian, nhưng rồi lại nhanh chóng chìm vào hư vô. Mùi không khí cao trong lành, pha lẫn chút mùi kim loại nóng từ những thiết bị điện tử, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của sự hiện đại, cô đơn nhưng cũng đầy lãng mạn.
An Nhiên đứng tựa vào lan can, mái tóc xoăn bồng bềnh của cô bay nhẹ trong gió, đôi mắt toát lên vẻ mơ màng nhưng đầy cá tính, phản chiếu ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao. Chiếc váy maxi đơn giản nhưng tinh tế, mang đậm hơi thở nghệ thuật, càng tôn lên vẻ phóng khoáng, tự do của cô. Thanh Long đứng cạnh cô, cảm nhận mùi hương hoa cỏ nhẹ nhàng, tự nhiên từ mái tóc và làn da cô, không nồng nàn như nước hoa đắt tiền, nhưng lại quyến rũ một cách kỳ lạ, như một làn gió lạ thổi vào cuộc đời anh. Hương thơm ấy không phải là sự cố gắng gây ấn tượng, mà là bản chất của cô, thanh thoát và không gò bó.
“Anh Long, anh có bao giờ nghĩ, chúng ta đang sống vì điều gì không? Hay chỉ đơn thuần là tồn tại trong vòng xoáy này?” An Nhiên đột nhiên hỏi, giọng nói cô nhẹ nhàng như tiếng gió, nhưng lại chứa đựng một sự sâu sắc đáng kinh ngạc. Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt trong veo như chứa đựng cả một bầu trời sao.
Thanh Long im lặng, dõi theo ánh mắt cô, những lời nói ấy chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn anh, nơi mà bấy lâu nay anh vẫn luôn cố gắng chôn giấu những suy tư về mục đích sống. “Anh chưa bao giờ thấy một người nào có thể khiến anh quên đi mọi thứ như em…” anh đáp, giọng nói trầm ấm, đầy uy lực thường ngày giờ lại mang một sự chân thành đến lạ. Anh nhìn sâu vào đôi mắt An Nhiên, cảm nhận sự rung động mãnh liệt trong lồng ngực mình. Cô không chỉ khiến anh quên đi áp lực của công việc, của thế giới ngầm, mà còn khiến anh quên đi cả bản thân mình, bản thân Thanh Long quyền lực và lạnh lùng.
An Nhiên mỉm cười, nụ cười rạng rỡ, tự do như ánh trăng. “Tình yêu là tự do, không phải là sự chiếm hữu. Anh có dám tự do không?” Câu hỏi của cô như một lời thách thức, nhưng cũng là một lời mời gọi đầy quyến rũ. Nó đánh thẳng vào những xiềng xích vô hình mà anh tự đặt ra cho mình, những quy tắc, những giới hạn mà anh đã tuân thủ suốt bao năm qua.
Thanh Long không trả lời bằng lời nói. Anh biết, trong khoảnh khắc này, lời nói trở nên thừa thãi. Anh khẽ nâng cằm An Nhiên lên, ánh mắt anh tràn đầy khao khát và sự ngưỡng mộ. Đôi môi anh tìm đến đôi môi cô, nhẹ nhàng chạm vào, rồi từ từ dấn sâu hơn. Nụ hôn đầu tiên nồng nàn, mãnh liệt diễn ra ngay trên đỉnh của Thiên Hải, giữa ngàn sao và ánh đèn thành phố. Môi cô mềm mại, ấm áp, mang theo hương vị của sự tự do, của những giấc mơ chưa kịp gọi tên. Tay anh vuốt ve mái tóc xoăn bồng bềnh của cô, cảm nhận sự mềm mại, mượt mà của từng sợi tóc. Anh siết nhẹ vòng eo thon gọn của cô, kéo cô sát vào mình, cảm nhận trọn vẹn đường cong quyến rũ, hoang dã của An Nhiên. Hơi thở của cô gấp gáp hòa cùng hơi thở của anh, tạo nên một điệu vũ của những cảm xúc bùng nổ. Anh muốn dung hòa tâm hồn anh vào cô, muốn tan chảy trong sự tự do mà cô mang lại.
Xúc giác của anh bùng nổ: mùi hương cơ thể cô, sự mềm mại của làn da, hơi ấm từ đôi môi, tất cả đều khiến anh say mê. Thanh Long đắm chìm trong nụ hôn ấy, cảm nhận một sự bình yên hiếm có, một sự thoát ly hoàn toàn khỏi giông bão thương trường, khỏi những toan tính và áp lực. Anh cảm thấy như mình đang bay bổng giữa không trung, thoát khỏi mọi trọng lực của thế giới thực. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết mình đang chơi với lửa. Làn gió lạ này không chỉ mang đến sự sảng khoái mà còn có thể thổi bùng lên một cơn bão lớn hơn. Thiên Long Ấn trên cổ anh như phát ra một luồng khí lạnh, nhắc nhở anh về những trách nhiệm, những gánh nặng mà anh đang mang. Nhưng trong vòng tay An Nhiên, anh chỉ muốn quên đi tất cả. Cô là nốt nhạc lạ, là làn hương mê hoặc, là tự do mà anh chưa từng dám chạm tới. Anh muốn giữ mãi khoảnh khắc này, muốn để thời gian ngừng lại, để anh có thể đắm chìm trong hương vị của cô, hương vị của tự do, hương vị của tình yêu. Nụ hôn kéo dài, mãnh liệt như một lời thề nguyền không nói, một sự giao hòa của hai tâm hồn lạc lõng tìm thấy nhau giữa vũ trụ bao la. Khi hai đôi môi rời nhau, ánh mắt An Nhiên lấp lánh sự thỏa mãn và một chút bối rối đáng yêu. Thanh Long nhìn cô, đôi mắt anh sâu thẳm, đầy vẻ đa tình, ẩn chứa sự tự tin và trí tuệ, nhưng giờ đây lại pha lẫn một chút gì đó bối rối, một sự rung động chân thành mà chính anh cũng không ngờ tới.
“Anh Long, anh có dám tự do không?” An Nhiên lặp lại câu hỏi, giọng nói chỉ còn là một hơi thở thì thầm, nhưng lại vang vọng như một tiếng chuông trong tâm trí anh. Thanh Long mỉm cười, nụ cười nửa miệng đầy mị lực. Anh khẽ vuốt ve má cô, cảm nhận sự mịn màng, ấm áp của làn da. “Ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và em, An Nhiên, em đang viết lại luật lệ trong trái tim ta.” Anh thì thầm, ánh mắt anh cháy bỏng. “Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say.” Anh cúi xuống, trao cô một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán, một lời hứa không lời cho một mối quan hệ vượt ra ngoài sự thông thường, phá vỡ mọi rào cản.
***
Ngày hôm sau, cái nóng oi bức của mùa hè Thiên Hải dội thẳng vào những tấm kính của Tập đoàn Thiên Khải, khiến không khí bên trong cũng trở nên ngột ngạt hơn. Bên trong tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, thiết kế tối giản, hiện đại và sang trọng, sự bận rộn như một cỗ máy khổng lồ đang vận hành hết công suất. Tiếng máy chủ vận hành đều đặn, tiếng gõ phím dồn dập, tiếng điện thoại reo không ngớt, và tiếng thang máy di chuyển êm ái lên xuống liên tục, tất cả tạo nên một bản hòa tấu của công việc. Mùi điều hòa không khí lạnh ngắt, xen lẫn mùi cà phê nồng nàn từ pantry, mùi mực in từ máy photocopy, và đôi khi là mùi kim loại thoang thoảng từ các thiết bị công nghệ mới, lấp đầy không gian. Bầu không khí chuyên nghiệp, căng thẳng, nhưng cũng tiềm ẩn sự quyền lực và bí ẩn.
Mỹ Ngọc ngồi trong văn phòng riêng của mình, một không gian rộng lớn với tầm nhìn bao quát cả thành phố. Cô mặc một bộ vest công sở hàng hiệu, màu xám tro, tôn lên vẻ đẹp sắc sảo, kiêu sa như một đóa hoa trà quyền quý. Mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thanh tú. Đôi mắt phượng sắc bén của cô lướt nhanh qua báo cáo tài chính mới nhất trên màn hình máy tính, nhưng tâm trí lại không ngừng nghĩ về Thanh Long. Những con số nhảy múa trước mắt cô dường như vô nghĩa, khi hình ảnh Thanh Long cứ quanh quẩn trong tâm trí. Anh đã không có mặt trong cuộc họp chiến lược sáng nay, và cũng không trả lời tin nhắn của cô. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng cô, như một vết nứt nhỏ đang hình thành trên bức tường vững chắc mà cô đã xây dựng quanh trái tim mình.
Tiếng gõ cửa vang lên. “Mời vào,” Mỹ Ngọc đáp, giọng nói rõ ràng, rành mạch, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Anh Hoàng bước vào, ăn mặc chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp. Anh cúi đầu nhẹ. “Thưa Sếp Mỹ Ngọc, tôi có báo cáo về lịch trình của Sếp Thanh Long ạ.”
Mỹ Ngọc gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Anh Hoàng. “Nói đi.”
“Dạ, Sếp Thanh Long có vẻ bận rộn hơn bình thường trong vài ngày nay. Lịch trình cá nhân của anh ấy có một vài thay đổi bất thường. Có vẻ như anh ấy đã hủy bỏ một số cuộc hẹn đối tác quan trọng để ưu tiên… những cuộc gặp gỡ khác.” Anh Hoàng nói, giọng điệu chuyên nghiệp nhưng trong mắt anh ta có một thoáng bối rối. Anh ta đã quen với việc sắp xếp mọi thứ một cách hoàn hảo cho Thanh Long, nhưng gần đây, mọi thứ dường như nằm ngoài tầm kiểm soát của anh. Những lời xì xào nhỏ trong công ty về việc Thanh Long thường xuyên vắng mặt vào những giờ ‘lạ’ cũng đã đến tai Anh Hoàng.
“Anh Long dạo này bận rộn với dự án nào mà lịch trình thay đổi liên tục vậy, Anh Hoàng?” Mỹ Ngọc hỏi, giọng cô lạnh lùng đến đáng sợ, mỗi từ ngữ như được gọt giũa sắc bén.
“Dạ, sếp có một số cuộc gặp gỡ đối tác... cá nhân ạ.” Anh Hoàng khẽ cúi đầu, cố gắng che giấu sự ngập ngừng của mình.
Mỹ Ngọc nhíu mày, đôi mắt phượng sắc lạnh nheo lại. “Cá nhân? Trong tình hình ‘Bão Đen’ này, có gì quan trọng hơn công việc sao?” Cô đặt mạnh cây bút xuống bàn, tiếng “cạch” khô khốc vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, như một tiếng sét đánh ngang tai Anh Hoàng. Ánh mắt cô sắc lẹm, xuyên thẳng qua lớp kính cửa sổ lớn, nơi thành phố đang vật lộn với cuộc khủng hoảng kinh tế, nơi những dự án bạc tỷ của Thiên Khải đang đứng trước nguy cơ bị đe dọa bởi Hắc Ưng. Cô siết chặt tay dưới gầm bàn, cố gắng dằn nén cảm xúc đang trào dâng. Ghen tuông, bất an, và cả sự tức giận. Cô đã dành cả thanh xuân để cùng Thanh Long xây dựng đế chế này, cô là người hiểu rõ anh nhất, người cùng anh vượt qua mọi khó khăn. Vậy mà giờ đây, anh lại vì một “cuộc gặp gỡ cá nhân” mà bỏ bê công việc, bỏ bê cô?
Anh Hoàng nhận thấy sự căng thẳng tột độ từ Mỹ Ngọc. Anh ta biết rõ vị trí của cô trong Thiên Khải, và cả trong trái tim Thanh Long. Sự bất an của cô là điều dễ hiểu. “Tôi… tôi sẽ cố gắng tìm hiểu thêm, Sếp Mỹ Ngọc.” Anh Hoàng nói, rồi lặng lẽ quay gót, rời đi, để lại Mỹ Ngọc một mình trong căn phòng ngập tràn mùi cà phê và sự lạnh lẽo của công nghệ.
Mỹ Ngọc đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố Thiên Hải đầy biến động. Làn da trắng ngần của cô giờ đây lạnh ngắt, đôi môi mỏng mím chặt. Cô là Mỹ Ngọc, là nữ hoàng của thương trường, không ai có thể làm cô dao động. Nhưng Thanh Long… anh là ngoại lệ duy nhất. Mái tóc đen dài mượt mà, giờ đây lại mang theo một sức nặng vô hình. Cô biết, có một điều gì đó đang thay đổi. Một hương thơm lạ đang vương vấn đâu đó, một nốt nhạc lạc điệu đang xen vào bản giao hưởng quyền lực của họ. Và cô, sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó. Thiên Khải là của cô và Thanh Long, và Thanh Long, cũng là của cô. Sự bất an trong lòng Mỹ Ngọc ngày càng lớn, báo hiệu những xung đột sắp bùng nổ, những trận chiến không chỉ trên thương trường mà còn trong cả cuộc chiến tình ái.
***
Buổi chiều tối, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía ngoại ô thành phố Thiên Hải. Tại một căn biệt thự sang trọng, được bao bọc bởi những hàng cây xanh mướt và tường rào cao, không khí yên tĩnh đến lạ. Tiếng chim hót líu lo trong khu vườn, tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá, và đôi khi là tiếng chó sủa nhẹ từ một biệt thự lân cận, tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên, đối lập hoàn toàn với sự náo nhiệt của trung tâm thành phố. Mùi hoa cỏ dịu nhẹ, mùi đất sạch sau một ngày nắng, tất cả đều tạo nên một bầu không khí thư thái, nhưng lại không thể xua đi nỗi buồn đang len lỏi trong lòng một cô gái.
Tiểu Linh ngồi một mình trong phòng vẽ của mình, một căn phòng tràn ngập ánh sáng tự nhiên và mùi sơn dầu. Cô mặc một chiếc váy cotton màu trắng đơn giản, mái tóc dài xoăn nhẹ tự nhiên màu hạt dẻ được buộc nửa đầu, tôn lên vẻ thanh thoát. Trên giá vẽ, một bức tranh còn dang dở, những nét cọ trên đó cũng nhuốm màu u buồn, mông lung như chính tâm trạng của cô. Đôi mắt to tròn, long lanh thường ngày giờ đây lại đượm vẻ lo âu, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt. Cô nhớ Thanh Long, nhớ những lúc anh đến thăm, nhớ những lời động viên ngọt ngào của anh, nhớ cái cách anh vuốt tóc cô, nhớ nụ cười ấm áp của anh. Nhưng đã vài ngày rồi, anh không xuất hiện. Những cuộc gọi của cô chỉ nhận lại những tin nhắn vội vã, hoặc thậm chí là không có hồi âm. Sự vắng mặt gần đây của anh khiến cô cảm thấy trống rỗng và lạc lõng, như một cánh chim nhỏ bị bỏ rơi giữa bầu trời rộng lớn.
Tiểu Linh đặt cọ xuống, hai tay ôm lấy đầu gối, gục mặt vào đó, tiếng thở dài nhẹ nhàng thoát ra. Cô cảm thấy một sự cô đơn lạ lùng, dù xung quanh cô luôn có người chăm sóc. Thanh Long là thế giới của cô, là điểm tựa vững chắc nhất. Giờ đây, điểm tựa ấy dường như đang lung lay.
Cánh cửa khẽ mở, không một tiếng động. Hồng Liên lặng lẽ xuất hiện, như một bóng ma. Cô mặc bộ đồ tối màu, bó sát, tôn lên dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, luôn cảnh giác và không dễ đoán. Mùi hương bạc hà thoang thoảng từ cô lướt qua Tiểu Linh. Ánh mắt cô sắc lạnh lướt qua Tiểu Linh, rồi dừng lại ở bức tranh còn dang dở, một phong cảnh u ám với những tông màu trầm buồn. Cô không nói nhiều, nhưng ánh mắt cô ẩn chứa sự đánh giá về mối quan hệ mới của Thanh Long. Với trực giác nhạy bén của một sát thủ, Hồng Liên cảm nhận được những gợn sóng bất thường xung quanh Thanh Long. Cô hiểu rằng sự xuất hiện của An Nhiên sẽ không chỉ mang lại niềm vui mà còn kéo theo nhiều rắc rối cho Thanh Long, và cho tất cả những người phụ nữ gắn bó với anh.
“Chị Liên, anh Long dạo này bận lắm phải không ạ? Em gọi điện anh ấy ít khi nghe máy…” Tiểu Linh ngước lên, đôi mắt long lanh nhìn Hồng Liên, giọng nói nhỏ nhẹ, u buồn. Cô gọi Thanh Long bằng biệt danh thân mật, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối.
Hồng Liên đứng tựa cửa, tay khoanh trước ngực. Đôi môi mỏng của cô khẽ nhếch, tạo thành một nụ cười gần như không thấy. “Đàn ông của cậu, luôn có nhiều chuyện bận.” Giọng nói cô trầm thấp, nhưng lại ẩn chứa một uy lực và sự đe dọa tiềm tàng, dù đối tượng là Tiểu Linh ngây thơ. “Cẩn thận, đừng để anh ta lạc đường.” Câu nói của Hồng Liên như một mũi dao sắc bén, đâm thẳng vào nỗi lo sợ thầm kín nhất của Tiểu Linh. Hồng Liên không chỉ là người bảo vệ, mà còn là người luôn nhìn thấy những nguy hiểm tiềm ẩn, những cám dỗ mà Thanh Long có thể phải đối mặt.
“Ý chị là sao ạ?” Tiểu Linh ngước mắt nhìn Hồng Liên, đôi mắt to tròn đầy lo lắng. Nỗi sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt ngây thơ của cô.
Hồng Liên không trả lời trực tiếp. Cô chỉ thở dài một tiếng thật khẽ, gần như không thể nghe thấy. Ánh mắt cô sắc lạnh lướt qua căn phòng, rồi quay lại nhìn Tiểu Linh với vẻ phức tạp, một sự bảo vệ ngầm ẩn chứa sau vẻ ngoài lạnh lùng. Cô biết, những lời cô nói sẽ không thể ngăn cản được Tiểu Linh yêu Thanh Long, nhưng ít nhất, cô đã gieo vào lòng cô gái nhỏ một hạt giống của sự cảnh giác. Hồng Liên là người bảo vệ thầm lặng của Thanh Long, luôn quan sát và đánh giá mọi mối đe dọa tiềm ẩn, và cô biết, An Nhiên, dù mang vẻ ngoài vô hại, lại chính là một mối đe dọa tiềm tàng đến sự ổn định trong cuộc đời Thanh Long, và cả những người phụ nữ xung quanh anh.
Tiểu Linh lại cúi mặt xuống, hai tay ôm lấy đầu gối chặt hơn. Cô cảm thấy một sự bất an lớn dần trong lòng, một cảm giác rằng thế giới của cô đang dần thay đổi, và cô không thể làm gì để ngăn cản. Bên ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Cô biết, mình sẽ phải đối mặt với một đêm dài không ngủ, với những suy nghĩ và lo lắng về Thanh Long, về người đàn ông của cô, và về những điều bí ẩn mà Hồng Liên vừa nhắc đến. Hương thơm lạ, nốt nhạc lạ… tất cả đang dần phá vỡ sự bình yên trong cuộc sống của cô.