Gió đêm vẫn lồng lộng trên sân thượng Sky Tower, nhưng giờ đây, nó không còn mang theo sự cô độc nữa, mà là một cảm giác bình yên đến lạ, một sự bình yên của người đã đi qua bão táp và tìm thấy lối đi. Ký ức về 'Bão Đen' và quyết định cay đắng năm xưa vẫn còn vẹn nguyên, rõ ràng như những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn Thanh Long, nhưng không còn làm anh sợ hãi. Trái lại, chúng trở thành tấm áo giáp, là kim chỉ nam cho mỗi bước đi của anh trong hiện tại. Anh hiểu rằng những gì anh đã học được 15 năm trước sẽ quyết định vận mệnh Thiên Long ngày hôm nay, một bài học được đánh đổi bằng máu, mồ hôi và cả những giọt nước mắt thầm kín. Anh đã từng là một con rồng non phải lột xác trong đau đớn, và bây giờ, anh đã là một con rồng trưởng thành, với bộ vảy cứng cáp và đôi mắt rực lửa, sẵn sàng đối mặt với bất cứ kẻ thù nào dám ngáng đường.
Thanh Long lấy điện thoại ra, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết, không còn chút mệt mỏi hay giằng xé. “Lịch sử không lặp lại, nhưng nó luôn dạy cho ta bài học,” anh thầm nhủ, giọng anh vang vọng trong tiếng gió, hòa cùng những ký ức sống động vừa ùa về. “Lần này, ta sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương những gì thuộc về ta nữa. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.” Anh nhấn số Anh Hoàng, và khi giọng nói trầm ấm, đầy uy lực của anh vang lên qua điện thoại, nó mang theo một mệnh lệnh không thể chối từ, một ý chí kiên định đến sắt đá. “Anh Hoàng, triệu tập cuộc họp khẩn cấp. Tôi muốn toàn bộ ban giám đốc có mặt. Chuẩn bị hồ sơ đầy đủ về mọi dự án, mọi hợp đồng, và đặc biệt là… Tập đoàn Kim Long. Tôi muốn biết mọi thứ về chúng. Ngày mai, chúng ta sẽ có một cuộc chiến mới.”
Thanh Long cất Sổ Đen Huyết Sát vào túi áo vest may đo tinh tế, bước về phía cửa ra vào sân thượng. Mỗi bước chân của anh đều vững chãi, toát lên khí chất của một vị vua, của một kẻ đã nắm giữ vận mệnh trong tay. Anh không còn là chàng trai trẻ hoang mang của 15 năm trước. Anh đã trải qua đủ máu và lửa, đủ mất mát và đau thương để hiểu rằng, đôi khi, sự tàn nhẫn là cần thiết để bảo vệ những gì mình yêu thương, để giữ lấy những người mình trân quý. Cơn bão ngầm đã nổi sóng, và Thanh Long, với kinh nghiệm của một người từng đứng vững giữa tâm bão, đã sẵn sàng để trở thành người điều khiển nó. Anh không chỉ là người chống chọi, anh sẽ là kẻ khai phá, kẻ định hình lại giông bão này.
***
Mùi cà phê đặc quánh, khói thuốc lá và không khí căng thẳng, ngột ngạt vẫn còn vương vấn trong văn phòng tạm bợ của Long Thịnh, như một bằng chứng cho những giờ làm việc không ngừng nghỉ. Bên ngoài, trời âm u, có mưa phùn nhẹ, không khí lạnh lẽo đặc trưng của mùa đông len lỏi qua khung cửa sổ cũ kỹ, mang theo tiếng còi xe và tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ. Sáng sớm, nhưng ánh đèn huỳnh quang vẫn phải bật sáng trưng, soi rõ những gương mặt mệt mỏi nhưng kiên quyết.
Thanh Long, lúc đó mới ngoài đôi mươi, gầy đi trông thấy sau những đêm thức trắng. Vóc dáng cao ráo, săn chắc của anh vẫn toát lên vẻ mạnh mẽ, nhưng quầng thâm dưới đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo đã tố cáo sự kiệt sức. Mái tóc đen dày hơi rối, không còn giữ được vẻ gọn gàng thường thấy. Anh đang cúi đầu, chăm chú nhìn vào những con số nhảy múa trên màn hình máy tính, những biểu đồ doanh thu sụt giảm không phanh và các báo cáo đối tác rút lui chồng chất. Chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm, cổ áo hơi rộng, để lộ một phần xương quai xanh nam tính. Khóe môi mỏng của anh mím chặt, tạo thành một đường thẳng sắc lẹm, biểu lộ sự tập trung cao độ và quyết tâm sắt đá.
Lâm Phong, với cặp kính cận dày cộp và mái tóc bù xù, cũng không khá hơn là bao. Cậu ta ngồi đối diện Thanh Long, hai tay thoăn thoắt gõ phím, ánh mắt lanh lợi và nhanh nhẹn lướt qua hàng ngàn dòng dữ liệu. Bên cạnh cậu là một chồng tài liệu cao ngất, những tờ giấy in chi chít chữ và số, cùng một cốc cà phê đã cạn khô. Lâm Phong là một thiên tài công nghệ, nhưng ngay cả cậu cũng cảm thấy choáng váng trước tốc độ sụp đổ của Long Thịnh.
Tiếng điện thoại reo liên tục, tiếng máy in hoạt động hết công suất, xen lẫn tiếng lạch cạch của bàn phím, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự khủng hoảng. Thanh Long ngẩng đầu lên, ánh mắt anh quét qua Lâm Phong, rồi dừng lại ở những con số đỏ chói trên màn hình. Gương mặt anh căng thẳng, nhưng ánh mắt ấy vẫn đầy kiên định, không hề có chút dao động hay sợ hãi. Anh đã đưa ra quyết định, và giờ đây, anh phải gánh vác mọi hậu quả.
“Hậu quả đã đến, nhưng chúng ta không có đường lùi,” Thanh Long nói, giọng anh trầm khàn, vang vọng trong không gian chật hẹp. Anh dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ cũ kỹ, mỗi tiếng gõ đều dứt khoát như một tiếng búa đóng đinh. “Phải phản công! Lâm Phong, cậu đã tìm thấy gì chưa?”
Lâm Phong đẩy gọng kính, nét mặt đầy lo lắng. “Sếp, tôi đã rà soát tất cả các giao dịch, các luồng thông tin trên mạng, cả những tin đồn vỉa hè… và tôi phát hiện ra một điều bất thường.” Cậu dừng lại, nhìn Thanh Long, như muốn thăm dò phản ứng của anh. “Có vẻ như không chỉ là Đại Phát. Những động thái này quá tinh vi, quá phối hợp. Có một bàn tay vô hình đang nhúng vào, rất chuyên nghiệp. Những đối tác rút lui đều cùng một lúc, những tin đồn đều được tung ra theo một kịch bản nhất định. Nó không giống cách làm của một đối thủ kinh doanh thông thường.”
Thanh Long nghiến răng, cơ hàm anh giật giật. Cảm giác này, sự hiện diện của một thế lực ẩn mình, là điều anh đã linh cảm được từ lâu. Lời cảnh báo của Lão Gia Trần về "những con sói đói khát" lại vang vọng trong đầu anh. “Một bàn tay vô hình?” anh nhắc lại, giọng anh mang theo một sự lạnh lẽo đáng sợ. “Cậu chắc chứ?”
“Chắc chắn, sếp,” Lâm Phong khẳng định, vẻ mặt nghiêm trọng. “Tôi đã phân tích các mẫu tấn công mạng, các tài khoản ảo tung tin giả… chúng có nguồn gốc từ nhiều nơi khác nhau, nhưng lại có chung một 'chữ ký' kỹ thuật số. Rất khó truy vết, nhưng tôi có thể cảm nhận được sự liên kết đó. Nó giống như một mạng lưới, một tổ chức lớn hơn Đại Phát rất nhiều.”
Thanh Long nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Mùi khói thuốc và cà phê hòa quyện, khiến không khí trở nên đặc quánh, như chính gánh nặng đang đè lên vai anh. Anh mở mắt ra, nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt ấy rực lên ý chí chiến đấu. “Rà soát kỹ lưỡng các giao dịch, Lâm Phong. Tất cả. Tìm kiếm bất kỳ dấu vết bất thường nào, dù là nhỏ nhất. Bất kỳ khoản chuyển tiền nào, bất kỳ hợp đồng nào được ký kết một cách vội vàng, bất kỳ người trung gian nào. Anh muốn biết mọi thứ.”
Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn của Thanh Long lại rung lên bần bật. Anh nhìn vào màn hình, số của một đối tác lớn, một hợp đồng quan trọng vừa được ký kết tuần trước. Anh bắt máy, giọng nói cố giữ bình tĩnh. Nhưng chỉ vài giây sau, nụ cười trên môi anh tắt hẳn. “Ông nói sao? Hủy hợp đồng?” Anh siết chặt điện thoại trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. “Nhưng chúng ta đã đạt được thỏa thuận rồi cơ mà! Có chuyện gì vậy?”
Đầu dây bên kia là một giọng nói ấp úng, đầy áy náy. “Thanh Long à, tôi… tôi xin lỗi. Có một áp lực quá lớn từ phía trên. Họ nói rằng… nếu chúng tôi tiếp tục hợp tác với Long Thịnh, họ sẽ cắt đứt mọi nguồn cung, mọi giao dịch với chúng tôi. Tôi… tôi không còn lựa chọn nào khác.”
Thanh Long nghe tiếng ‘tút tút’ từ điện thoại, đầu dây bên kia đã cúp máy. Anh đặt điện thoại xuống bàn, một tiếng ‘cạch’ khô khốc vang lên trong sự im lặng đột ngột của văn phòng. Anh đập mạnh tay xuống bàn, một tiếng “RẦM!” khiến cả Lâm Phong giật mình. Cả cốc cà phê rỗng cũng bật lên, đổ lăn lóc.
“Khốn nạn!” Thanh Long gằn giọng, khuôn mặt anh tối sầm lại. “Không phải là cạnh tranh bình thường. Đây là một cuộc tấn công có hệ thống, một cuộc vây hãm!” Anh đứng phắt dậy, bước đến cửa sổ, nhìn ra màn mưa phùn lất phất ngoài kia. Từng giọt mưa trượt dài trên tấm kính lạnh lẽo, như những giọt nước mắt vô hình của một thành phố đang oằn mình trong cơn bão. “Chúng ta không chỉ bị Đại Phát nhắm đến, Lâm Phong. Chúng ta đang bị một thế lực lớn hơn, nham hiểm hơn bao vây. Chúng muốn bóp chết Long Thịnh, muốn nuốt chửng tất cả.”
Anh quay lại, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia sáng sắc lạnh. “Nhưng chúng sẽ không thể. Long Thịnh sẽ không sụp đổ. Chuẩn bị đi, Lâm Phong. Chúng ta sẽ lật ngược thế cờ. Hãy dùng những thông tin mà Hồng Liên đã cung cấp. Đã đến lúc cho chúng biết, con rồng này không dễ dàng bị khuất phục.” Giọng anh đầy uy lực, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào. Thanh Long biết, từ khoảnh khắc này, anh đã bước chân vào một con đường không thể quay đầu. Anh đã chấp nhận xé toạc lớp da cũ, chấp nhận trở thành một con người khác, một con rồng sẵn sàng phun lửa để bảo vệ lãnh thổ của mình, bảo vệ những gì anh đã xây dựng bằng cả sinh mạng. Cả căn phòng như bị bao trùm bởi ý chí sắt đá của anh, một ý chí rực lửa giữa cơn bão táp của thương trường.
***
Chiều muộn, mưa đã tạnh, trời hửng nắng nhẹ nhưng không khí vẫn se lạnh, mang theo chút ẩm ướt đặc trưng của mùa đông. Tại Quán Cà Phê 'Thức', một không gian hiện đại với nội thất gỗ và bê tông trần, điểm xuyết những cây xanh nhỏ, ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, tạo cảm giác yên tĩnh và thư thái. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng, tiếng nhạc instrumental du dương và tiếng thì thầm của khách hàng tạo nên một bản hòa tấu êm ái, tương phản hoàn toàn với sự căng thẳng mà Thanh Long vừa trải qua. Mùi cà phê rang xay thơm lừng hòa lẫn với hương trà thảo mộc và mùi gỗ mới, mang đến một sự ấm áp hiếm hoi trong cái lạnh của buổi chiều.
Thanh Long ngồi trong một góc khuất, bàn tay anh siết chặt cốc cà phê nóng hổi, hơi ấm từ cốc lan tỏa vào lòng bàn tay, xua đi phần nào cái lạnh giá đang bao trùm tâm hồn anh. Anh đã thay một chiếc áo len cao cổ màu xám, bên ngoài là áo khoác da màu đen, trông có vẻ thư thái hơn, nhưng đôi mắt anh vẫn ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Anh chờ đợi, từng giây trôi qua đều nặng nề như chì.
Rồi cánh cửa kính mở ra, mang theo một luồng gió lạnh. Hồng Liên bước vào. Dáng người cô nhỏ nhắn, linh hoạt, ẩn mình trong chiếc áo khoác tối màu, khiến cô gần như hòa mình vào bóng tối nhập nhoạng. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ khuôn mặt trắng xanh, đôi mắt đen láy sắc lạnh như dao, luôn cảnh giác và không dễ đoán. Đôi môi mỏng của cô thường mím chặt, nhưng hôm nay, đôi môi ấy hơi nhợt nhạt. Điều khiến Thanh Long chú ý nhất là bàn tay trái của cô, được băng bó sơ sài, lớp vải trắng thấm một vệt máu nhỏ.
Thanh Long lập tức đứng dậy, ánh mắt anh phức tạp giữa sự biết ơn, lo lắng và một cảm giác tội lỗi cắn xé. “Hồng Liên!” anh khẽ gọi, giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành.
Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi ngồi xuống ghế đối diện anh. Ánh mắt cô vẫn sắc lạnh, nhưng khi nhìn Thanh Long, một tia dịu dàng khó nhận thấy lóe lên rồi vụt tắt. Thanh Long đẩy cốc cà phê về phía cô, nhưng cô chỉ lắc đầu.
“Đừng lo, tôi ổn,” Hồng Liên nói, giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng đầy kiên định. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, như muốn trấn an. “Chỉ là một vết xước nhỏ. Quan trọng là thông tin này.” Cô khẽ nhíu mày, rồi tiếp tục, “Kẻ đó không chỉ muốn phá hoại các dự án của chúng ta, mà còn muốn ‘cướp’ đi một phần dữ liệu quan trọng của Long Thịnh. Dữ liệu về khách hàng VIP, về các kế hoạch phát triển chiến lược, thậm chí cả thông tin tài chính nội bộ. May mắn là tôi đã đến kịp, nhưng chúng đã lấy được một phần.”
Thanh Long cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Dữ liệu khách hàng VIP? Kế hoạch chiến lược? Đó không chỉ là phá hoại, đó là hành động ăn cắp có chủ đích, nhằm vào tận gốc rễ của Long Thịnh. “Cướp dữ liệu?” anh lặp lại, giọng anh đầy vẻ kinh ngạc. “Vậy ra đây là lý do chúng nhắm vào các dự án của chúng ta… để tạo vỏ bọc, làm rối loạn sự chú ý, trong khi mục tiêu chính là ăn cắp thông tin?”
Hồng Liên gật đầu. “Rất có thể. Tôi đã theo dõi động thái của chúng sau khi nghe tin về vụ phá hoại. Chúng không chỉ dừng lại ở việc gây rối, mà còn cử người xâm nhập vào hệ thống của chúng ta. May mà Lâm Phong đã đặt một số bẫy kỹ thuật số, khiến chúng không thể lấy đi toàn bộ.” Cô khẽ nhếch môi, một nụ cười mỉm lạnh lùng. “Kẻ đó đã bị tôi ‘chăm sóc’ rồi. Từ giờ sẽ không còn quấy phá được nữa.”
Thanh Long nhìn vết thương trên tay cô. Bất chấp vẻ lạnh lùng, dứt khoát của Hồng Liên, anh vẫn cảm thấy một nỗi xót xa dâng lên trong lòng. Anh biết, để lấy được thông tin này, để ngăn chặn kẻ trộm dữ liệu, cô đã phải mạo hiểm rất nhiều. “Cô không cần phải liều mạng như vậy… Cái giá này, tôi không muốn cô phải trả,” anh nói, giọng anh trầm hơn, mang theo một chút nghẹn ngào. Anh nhẹ nhàng vươn tay, chạm vào bàn tay bị thương của Hồng Liên. Làn da cô lạnh ngắt, nhưng ánh mắt anh vẫn đầy sự quan tâm, xen lẫn cảm giác tội lỗi vì đã để cô phải chịu đựng.
Hồng Liên khẽ rụt tay lại, nhưng không tránh né hoàn toàn. Cô nhìn anh, đôi mắt đen láy sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời đêm. “Tôi tự nguyện,” cô thì thầm, giọng cô dịu dàng hơn hẳn, gần như một lời thú nhận. “Anh là tất cả của tôi.” Câu nói đó, đơn giản nhưng nặng trĩu, ghim thẳng vào trái tim Thanh Long, khiến anh rùng mình. Nó không chỉ là sự trung thành, mà còn là một lời tuyên bố tình cảm mãnh liệt, ẩn chứa một sự hy sinh không điều kiện.
Cô rút ra một chiếc USB nhỏ màu đen từ túi áo, đặt nó lên bàn. “Đây là những gì tôi thu thập được. Có vẻ như chúng đang cố gắng xây dựng một hồ sơ đầy đủ về Long Thịnh, có lẽ là để chuẩn bị cho một cuộc thâu tóm lớn, hoặc tệ hơn… để tiêu diệt chúng ta hoàn toàn.”
Thanh Long cầm chiếc USB, cảm giác lạnh lẽo từ kim loại lan vào đầu ngón tay. Anh nhìn chiếc USB, rồi lại nhìn Hồng Liên, ánh mắt anh vừa cảm kích, vừa day dứt. Sự hy sinh của cô, vết thương trên tay cô, tất cả đều là minh chứng cho quyết định tàn nhẫn mà anh đã đưa ra. Anh đã đẩy những người anh tin tưởng vào vòng nguy hiểm, và Hồng Liên, cô gái bí ẩn nhưng đầy dũng cảm này, đã không ngần ngại đứng chắn trước anh.
“Cảm ơn cô, Hồng Liên,” Thanh Long nói, giọng anh chân thành và sâu sắc. “Tôi sẽ không bao giờ quên điều này.” Anh biết, mối liên kết giữa anh và cô đã được khắc sâu bằng máu và lòng trung thành tuyệt đối, một mối liên kết sẽ định hình tương lai của cả hai, và cả vận mệnh của Long Thịnh. Anh nhìn cô, trong ánh sáng dịu nhẹ của quán cà phê, thấy được vẻ đẹp ma mị, bí ẩn và đầy nguy hiểm của cô, một vẻ đẹp được tôi luyện từ bóng tối và sự hy sinh. Anh biết, cô sẽ luôn là bóng tối của anh, người sẽ làm mọi thứ để bảo vệ anh, dù phải trả bất cứ cái giá nào.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng trong Thư Viện Quốc Gia, ánh sáng lại trở nên tĩnh mịch và trang nghiêm hơn bao giờ hết. Kiến trúc tân cổ điển với trần cao vút, những cửa sổ lớn đã chuyển sang màu xám xịt của màn đêm sắp buông, và các giá sách gỗ cao vút sừng sững như những bức tường thành cổ kính, chất chứa tri thức của hàng ngàn năm. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục phảng phất trong không khí, mang đến một cảm giác yên bình, tĩnh lặng, trái ngược hoàn toàn với những sóng gió đang càn quét bên ngoài. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng gõ bàn phím máy tính khẽ khàng và tiếng bước chân nhè nhẹ trên sàn gỗ, tất cả đều được nuốt chửng vào không gian rộng lớn, chỉ còn lại những tiếng thì thầm mơ hồ.
Thanh Long tìm đến một góc khuất, nơi Lão Gia Trần đang ngồi, một cuốn sách cổ dày cộp trên tay. Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn cổ điển, mái tóc bạc phơ của ông ánh lên vẻ huyền ảo, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh anh, sáng quắc. Ông mặc một chiếc áo dài truyền thống màu xám tro, dáng ngồi thẳng tắp, toát lên vẻ uyên bác và thâm trầm.
Thanh Long ngồi xuống ghế đối diện ông, đặt chiếc USB đen lên bàn. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của sách cũ và sự tĩnh lặng bao trùm. “Chào ông, Lão Gia Trần,” anh khẽ nói, giọng anh trầm tĩnh, nhưng vẫn ẩn chứa một sự bất an.
Lão Gia Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn sách xuống, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Thanh Long. “Chào con, Thanh Long. Trông con có vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại sắc hơn nhiều.” Giọng ông trầm ấm, mang theo sự từng trải và thấu hiểu. “Có vẻ như con đã trải qua không ít sóng gió.”
Thanh Long gật đầu, anh không giấu giếm. “Ông nói đúng. Long Thịnh đang bị tấn công, không chỉ từ Tập đoàn Đại Phát, mà còn từ một thế lực vô hình nào đó. Chúng không chỉ muốn cạnh tranh, chúng muốn hủy diệt. Chúng đã ăn cắp dữ liệu của chúng con, phá hoại các dự án, và thậm chí còn đe dọa các đối tác để họ rút lui. Có cảm giác như có một mạng lưới khổng lồ đang giăng bẫy, và chúng con chỉ là những con mồi.”
Lão Gia Trần lắng nghe một cách chăm chú, khẽ vuốt chòm râu bạc. Ánh mắt ông vẫn giữ vẻ thâm trầm, như thể ông đã biết trước tất cả những điều này. “Thương trường này, Long à, không chỉ có tiền bạc và chiến lược,” ông nói, giọng ông chậm rãi, từng chữ từng chữ như thấm vào tâm trí Thanh Long. “Còn có những ‘con sói’ đói khát, ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi cơ hội. Chúng không chỉ muốn tiền, chúng muốn quyền lực tuyệt đối. Chúng không xây dựng, chúng chỉ phá hủy và nuốt chửng.”
Thanh Long siết chặt tay, những lời của Lão Gia Trần như một lời giải thích cho những gì anh đang phải đối mặt. “Ông đang nói về… Hắc Ưng?” anh hỏi, cái tên này bật ra một cách tự nhiên, như một bản năng mách bảo. Anh đã nghe loáng thoáng về cái tên đó trong giới ngầm, nhưng chưa bao giờ hình dung được quy mô của nó.
Lão Gia Trần khẽ lắc đầu, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý xuất hiện trên khuôn mặt phúc hậu của ông. “Cái tên đó… chỉ là một trong nhiều bộ mặt, con ạ. Hắc Ưng chỉ là một biểu tượng, một cái tên mà người ta dùng để gọi một thực thể quyền lực và bí ẩn. Điều quan trọng là bản chất của chúng. Chúng là những kẻ tin rằng thế giới này là một khu rừng, và kẻ mạnh nhất sẽ sống sót. Chúng không có nguyên tắc, không có đạo đức, chỉ có lợi ích và quyền lực. Chúng là một ‘Bão Đen’ khác, đang hình thành, một cơn bão còn khủng khiếp hơn cả những gì con đã trải qua.”
Ông đặt hoàn toàn cuốn sách xuống bàn, nhìn thẳng vào Thanh Long, ánh mắt đầy ẩn ý và thấu hiểu. “Họ là một ‘mãnh thú đội lốt tập đoàn kinh doanh’, Thanh Long. Bên ngoài hào nhoáng, nhưng bên trong là những móng vuốt sắc nhọn, sẵn sàng xé nát bất cứ ai cản đường. Chúng không chỉ thao túng kinh tế, mà còn len lỏi vào chính trị, vào cả thế giới ngầm. Mục tiêu của chúng không phải là cạnh tranh công bằng, mà là thống trị hoàn toàn.”
Thanh Long lắng nghe, gương mặt anh dần trở nên trầm tư và hiểu ra nhiều điều hơn. Mỗi lời của Lão Gia Trần như một mảnh ghép, dần dần hoàn thiện bức tranh về thế lực mà anh đang đối đầu. Cái cảm giác có một bàn tay vô hình thao túng, những hành động phá hoại có tổ chức, tất cả đều khớp với mô tả về “mãnh thú” này. “Vậy… chúng ta phải làm gì?” anh hỏi, giọng anh không còn vẻ hoang mang, thay vào đó là sự kiên quyết.
Lão Gia Trần khẽ thở dài, đôi mắt ông ánh lên vẻ buồn bã khi nhìn thấy Thanh Long phải trải qua những thử thách khắc nghiệt. “Con đã làm đúng khi lựa chọn con đường của mình, Thanh Long. Con đã sẵn sàng đối mặt với cái giá của quyền lực. Nhưng đừng bao giờ quên, sức mạnh thực sự không chỉ nằm ở sự tàn nhẫn, mà còn ở sự khôn ngoan, ở khả năng nhìn thấu bản chất. Trong thế giới này, đôi khi phải trở thành sói để chiến đấu với bầy sói, nhưng đừng bao giờ đánh mất bản chất của một con rồng.”
Ông đưa tay về phía chiếc USB nhỏ trên bàn. “Thông tin này, cùng với sự dũng cảm của Hồng Liên, là vũ khí của con. Nhưng con phải học cách sử dụng nó một cách khôn ngoan. Con đường trước mắt sẽ còn nhiều chông gai, nhiều hy sinh. Con sẽ phải đưa ra những quyết định còn tàn nhẫn hơn cả những gì con đã làm. Nhưng hãy nhớ, mỗi quyết định đều có cái giá của nó, và mỗi vết sẹo sẽ là một bài học.”
Thanh Long nhìn Lão Gia Trần, rồi nhìn chiếc USB, ánh mắt anh đầy vẻ nghiêm nghị. Anh biết, những lời cảnh báo của ông không chỉ là lời khuyên, mà là một sự chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Anh đã từng là một chàng trai trẻ phải vật lộn với những quyết định khắc nghiệt và áp lực từ thương trường. Anh đã từng dằn vặt với nỗi đau và sự hy sinh của những người xung quanh. Nhưng giờ đây, anh đã sẵn sàng. Cái giá mà anh phải trả trong quá khứ để bảo vệ Long Thịnh, sự hy sinh của Hồng Liên, tất cả đều là nền tảng cho những quyết định khắc nghiệt hơn mà anh sẽ phải đưa ra để bảo vệ Thiên Long trong khủng hoảng sắp tới. Anh đã học được cách che giấu cảm xúc, cách biến nỗi đau thành sức mạnh.
Hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Đèn đường bắt đầu sáng lên, ánh sáng vàng yếu ớt hắt vào thư viện, soi rõ vẻ mặt kiên định của Thanh Long. Anh đã hiểu rằng, những áp lực trên thương trường và mâu thuẫn tình cảm đều có mối liên hệ mật thiết, và anh đang bị đẩy vào tình thế tiến thoái lưỡng nan khi các âm mưu dần lộ diện. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ chiến đấu. Vì Long Thịnh, vì những người anh yêu thương, và vì chính bản thân anh – một con rồng đã tìm thấy con đường của mình giữa giông bão.