Gió đêm lồng lộng trên sân thượng Sky Tower, cuốn theo hơi lạnh và tiếng vọng của một thành phố không bao giờ ngủ. Thanh Long đứng đó, sừng sững như một pho tượng tạc từ đá cẩm thạch, nhưng bên trong, một cơn bão dữ dội đang gào thét. Tay anh siết chặt quyển Sổ Đen Huyết Sát, những đường nét chạm khắc trên bìa da sần sùi như đang ăn sâu vào lòng bàn tay anh, truyền đi một cảm giác lạnh lẽo, nguy hiểm. Ánh đèn neon rực rỡ dưới chân anh trải dài đến vô tận, vẽ nên một bức tranh lung linh huyền ảo, nhưng trong mắt anh, đó chỉ là một chiến trường rộng lớn, nơi những con cá mập khổng lồ đang rình rập, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ kẻ yếu thế nào.
“Lại một lần nữa… Lịch sử lặp lại sao?” Thanh Long thì thầm, giọng anh lạc đi trong tiếng gió rít. Sự mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt sắc sảo, kéo theo một cảm giác cô độc đến tận cùng. Anh Hoàng vừa báo cáo về động thái mới nhất của Tập đoàn Kim Long – một đế chế hùng mạnh vừa công khai gây sức ép lên Thiên Long, không chỉ trên thương trường mà còn thông qua những kênh ngoại giao ngầm, buộc anh phải đưa ra những quyết định khó khăn, có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của cả tập đoàn. Những lời cảnh báo của Lão Gia Trần vẫn văng vẳng bên tai anh, về những con quái vật đã thức giấc, về án tử của Sổ Đen, và cả về những sợi tơ tình ái làm mờ mắt một vị vua. Anh biết, ông ấy đã nhìn thấu mọi thứ. Ông ấy biết anh đang bị giằng xé bởi không chỉ gánh nặng cơ đồ, mà còn bởi gánh nặng của những mối quan hệ cá nhân đang rối như tơ vò, những ghen tuông, hiểu lầm từ Mỹ Ngọc, Tiểu Linh, và cả sự toan tính khó lường của Hồng Liên.
Thanh Long thở dài, siết chặt Sổ Đen một lần nữa. Hơi lạnh từ quyển sổ như nhắc nhở anh về những quyết định tàn nhẫn, những đánh đổi cay đắng mà anh đã từng trải qua. Cảm giác kim loại nóng trong không khí của những thiết bị thông gió trên sân thượng hòa lẫn với mùi khói bụi từ thành phố, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của sự phát triển và cả sự mục nát. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm thăm thẳm, không một vì sao, chỉ có một vầng trăng lưỡi liềm mờ ảo như một lưỡi dao sắc lạnh treo lơ lửng. Một ký ức ùa về, rõ ràng như vừa mới xảy ra, một ký ức từ 15 năm trước, cái thời điểm mà anh đã phải đưa ra một trong những quyết định quan trọng nhất, định hình con người anh của ngày hôm nay.
***
Mười lăm năm trước, trong một văn phòng nhỏ trên tầng ba của một tòa nhà cũ kỹ giữa lòng thành phố, không khí đặc quánh mùi cà phê nguội và sự căng thẳng. Trời âm u, những hạt mưa phùn li ti bám đầy cửa kính, khiến khung cảnh bên ngoài càng thêm ảm đạm. Đó là trụ sở của Long Thịnh, công ty non trẻ mà Thanh Long đã dồn hết tâm huyết và tuổi trẻ để xây dựng. Lúc đó, anh chỉ mới đôi mươi, mang trong mình ngọn lửa nhiệt huyết và tham vọng mãnh liệt. Nhưng giờ đây, ngọn lửa ấy đang bị dập tắt bởi một cơn bão tài chính quét qua toàn cầu – Khủng hoảng kinh tế 'Bão Đen'.
“Tình hình rất tệ, Long,” Lâm Phong, người bạn thân và cũng là cánh tay phải của Thanh Long, giọng anh khàn đặc vì thức trắng đêm, gõ liên tục lên bàn phím. Màn hình máy tính trước mặt anh nhấp nháy những con số đỏ chót, những biểu đồ tụt dốc không phanh. Gọng kính cận của Lâm Phong trượt xuống sống mũi, anh dùng ngón tay đẩy nhẹ lên, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên sự nhanh nhẹn và lo lắng tột độ. “Chúng ta bị chặn mọi đường cung ứng, các hợp đồng lớn bị hủy không lý do. Các đối tác quay lưng, ngân hàng từ chối giải ngân… Rõ ràng là có bàn tay của Đại Phát nhúng vào.”
Thanh Long, với mái tóc còn vương chút ẩm ướt vì cơn mưa, gương mặt anh trẻ hơn nhiều so với bây giờ, nhưng đã sớm hằn lên vẻ kiên nghị của một người đàn ông trưởng thành. Anh đứng dậy, đấm mạnh vào bàn làm việc, một tiếng “rầm” khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch. “Chúng muốn gì? Nuốt chửng chúng ta ư? Không dễ vậy đâu!” Giọng anh vẫn còn mang chút bốc đồng của tuổi trẻ, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự quyết liệt, pha lẫn chút hoang mang trước thế lực khổng lồ đang chèn ép. Anh đi đi lại lại trong văn phòng chật hẹp, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Tiếng điện thoại reo dồn dập ở góc phòng, tiếng máy fax liên tục nhả ra những thông báo hủy hợp đồng, tất cả như những đòn giáng thẳng vào Long Thịnh, vào giấc mơ của anh. Mùi giấy tờ cũ, mùi mực in và mùi cà phê đặc quánh như thể đang bóp nghẹt anh, nhưng không, Thanh Long không phải là kẻ dễ dàng khuất phục. Anh biết, Tập đoàn Đại Phát, một gã khổng lồ trong ngành, đang lợi dụng Khủng hoảng kinh tế 'Bão Đen' để thâu tóm các công ty non trẻ, và Long Thịnh đang là mục tiêu tiếp theo của chúng.
“Chúng ta còn bao nhiêu thời gian?” Thanh Long dừng lại, nhìn thẳng vào Lâm Phong, đôi mắt sắc như dao găm.
Lâm Phong nuốt nước bọt, gõ vài phím cuối cùng. “Tối đa ba ngày. Nếu không có nguồn vốn mới, hoặc một bước đi đột phá, chúng ta sẽ không thể trả lương nhân viên, và các dự án sẽ đình trệ hoàn toàn.” Anh thở dài, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy bất lực. “Hơn nữa, báo chí đang bắt đầu thêu dệt tin đồn xấu, có vẻ như Đại Phát cũng đang nhắm vào danh tiếng của chúng ta.”
Thanh Long nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Anh biết, đây là một cuộc chiến không cân sức, nhưng anh không thể để Long Thịnh sụp đổ. Không chỉ vì anh đã dồn hết tâm huyết, mà còn vì những người đã tin tưởng anh, đã cùng anh vượt qua khó khăn từ những ngày đầu. Anh mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết. “Lâm Phong, tìm mọi thông tin về Đại Phát. Mọi thứ, dù là nhỏ nhất. Có thể chúng ta sẽ tìm thấy một kẽ hở.”
***
Đêm đó, mưa nặng hạt trút xuống thành phố, tiếng mưa gõ lộp bộp trên mái hiên như những tiếng trống dồn dập. Thanh Long tìm đến quán bar 'Mị Ảnh', một nơi ẩn mình trong con hẻm nhỏ, với ánh đèn mờ ảo và tiếng nhạc jazz du dương. Quán bar này không giống những nơi khác, nó là một điểm hẹn bí mật, nơi những thông tin nhạy cảm được trao đổi, nơi những thế lực ngầm giao dịch. Mùi rượu mạnh, mùi thuốc lá và mùi nước hoa đắt tiền hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí u ám, quyến rũ và đầy nguy hiểm.
Trong góc khuất nhất của quán, dưới ánh đèn vàng lờ mờ, Hồng Liên đang đợi anh. Cô trẻ hơn so với hiện tại, nhưng vẻ đẹp ma mị và bí ẩn đã sớm định hình. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thanh tú và những đường cong ẩn hiện dưới bộ đồ bó sát màu đen. Đôi mắt đen láy của cô, sắc lạnh như dao, luôn cảnh giác với mọi thứ xung quanh, nhưng khi nhìn thấy Thanh Long, ánh mắt ấy dịu xuống, ánh lên sự lo lắng và một tình cảm sâu sắc không thể che giấu.
“Anh đang liều mạng, Long,” Hồng Liên nói, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng ẩn chứa sự uy lực. Cô đưa tay vuốt nhẹ lên má anh, cảm nhận hơi ấm và cả sự căng thẳng đang hiện hữu trên khuôn mặt anh. “Chúng không chỉ muốn tiền của anh. Đại Phát muốn nghiền nát anh, để làm gương cho những kẻ dám chống đối chúng.”
Thanh Long nắm lấy tay cô, siết nhẹ. Anh cảm nhận được sự mềm mại nhưng cũng đầy mạnh mẽ của bàn tay ấy. “Anh biết. Nhưng anh không thể lùi bước. Long Thịnh là tất cả những gì anh có lúc này. Em… em có cách nào không?” Ánh mắt anh đầy hy vọng, nhìn sâu vào đôi mắt cô. Anh biết, Hồng Liên không chỉ là người tình, cô còn là một đồng minh đáng tin cậy, một người phụ nữ có thể làm mọi thứ vì anh.
Hồng Liên khẽ thở dài, ánh mắt cô lướt qua những bóng người lờ mờ trong quán bar, rồi lại dừng lại trên gương mặt anh. “Có. Nhưng anh sẽ phải trả giá. Một cái giá không hề nhỏ. Và… liệu anh có còn là anh của ngày xưa?” Cô đưa ngón tay vuốt dọc theo đường quai hàm sắc cạnh của Thanh Long, ánh mắt đầy ưu tư, như đang nhìn thấy một tương lai mà anh chưa thể hình dung. Cái giá mà cô nhắc đến, không chỉ là về tiền bạc, mà là về một phần linh hồn anh, một phần con người anh. Anh hiểu điều đó, và anh sẵn sàng chấp nhận.
Anh kéo cô lại gần, ôm chặt lấy thân hình mảnh mai nhưng đầy sức sống của cô. Mùi nước hoa thoang thoảng của cô hòa quyện với mùi rượu mạnh trong không khí, tạo nên một sự say mê kỳ lạ. Cơ thể cô mềm mại trong vòng tay anh, nhưng ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng, một sự nguy hiểm đầy quyến rũ. Mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt, như thể muốn cuốn trôi tất cả mọi thứ. Trong khoảnh khắc đó, giữa bộn bề lo toan và hiểm nguy, Thanh Long tìm thấy sự bình yên trong vòng tay Hồng Liên. Anh vùi mặt vào hõm vai cô, hít hà mùi hương đặc trưng của cô, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô. Anh biết, cô là một phần của thế giới ngầm, một thế giới mà anh đang dần bị cuốn vào.
“Anh tin em, Hồng Liên,” Thanh Long thì thầm, giọng anh trầm ấm, đầy khát khao. Anh siết chặt vòng tay, cảm nhận từng đường cong cơ thể cô ép sát vào anh. Nụ hôn của anh tìm đến môi cô, nồng nàn, mãnh liệt, một nụ hôn giữa sự sống và cái chết, giữa hiểm nguy và tình yêu. Đó là một nụ hôn của sự hòa quyện thể xác và tinh thần, một sự trao đổi không lời về niềm tin và sự hy sinh. Môi cô mềm mại, hơi thở cô gấp gáp, hòa lẫn vào hơi thở của anh. Cơ thể họ như tan chảy vào nhau, quên đi mọi lo toan, mọi nguy hiểm đang rình rập bên ngoài. Trong vòng tay cô, anh cảm thấy mình được giải thoát, được tiếp thêm sức mạnh để đối mặt với tất cả. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng có cô bên cạnh, anh không còn sợ hãi.
***
Vài ngày sau, Thanh Long tìm đến Lão Gia Trần. Thời tiết sau cơn mưa đã quang mây tạnh, ánh nắng chiều tà vàng óng trải dài trên những mái nhà cổ kính. Lão Gia Trần, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt phúc hậu, đang ngồi đọc sách trong thư phòng riêng tư của mình, một không gian yên tĩnh và trang nghiêm, tràn ngập mùi giấy cũ, mực in và gỗ quý. Tiếng lật sách khẽ khàng là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.
Lão Gia Trần không nói gì nhiều, chỉ mời Thanh Long ngồi xuống và pha cho anh một tách trà nóng. Hương trà thơm dịu lan tỏa trong không khí, xua đi phần nào sự căng thẳng trong lòng Thanh Long. Ông không trực tiếp đưa ra giải pháp cho vấn đề của Long Thịnh, mà chỉ kể một câu chuyện ngụ ngôn, giọng ông trầm ấm, thâm trầm, như tiếng suối chảy: “Con rồng muốn bay lên trời, phải chấp nhận bỏ lại những thứ thuộc về mặt đất. Nó phải xé toạc lớp da cũ kỹ, đau đớn, nhưng đó là con đường duy nhất để trưởng thành, để lột xác thành một sinh vật mạnh mẽ hơn. Kẻ mạnh tồn tại, kẻ yếu bị đào thải. Cháu phải quyết định, Thanh Long, cháu muốn bay hay muốn chôn vùi trong bùn lầy?”
Thanh Long im lặng lắng nghe, từng lời của Lão Gia Trần như một nhát dao khắc sâu vào tâm trí anh. Anh hiểu ý của ông. Ông không chỉ nói về việc từ bỏ những giá trị cũ, mà còn ám chỉ đến một quyết định tàn nhẫn, một bước đi vượt qua giới hạn đạo đức mà anh đã từng đặt ra cho bản thân. Ánh mắt anh dần trở nên kiên định, nhưng cũng ẩn chứa sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Anh biết, cái giá phải trả sẽ rất đắt. “Cái giá của quyền lực luôn đắt, Long nhi,” Lão Gia Trần nói thêm, như đọc được suy nghĩ của anh, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Thanh Long, như muốn xuyên thấu tâm can. “Nhưng đôi khi, để bảo vệ những gì ta yêu thương, ta buộc phải trả giá. Hơn nữa, những con sói ẩn mình luôn rình rập, sâu hơn cả Đại Phát, chúng chỉ đang chờ đợi con yếu đuối để nuốt chửng tất cả.” Lời cảnh báo của ông như một lời tiên tri, ám chỉ về một thế lực ngầm lớn hơn, một con quái vật thực sự chưa lộ diện. Lão Gia Trần đã nhìn thấy con đường mà Thanh Long sẽ phải đi, con đường đầy máu và nước mắt.
***
Đêm khuya, không trăng. Ánh đèn văn phòng vẫn sáng trưng tại trụ sở Long Thịnh, soi rõ không khí căng thẳng, ngột ngạt. Mùi cà phê đặc quánh và mùi kim loại từ máy móc vẫn còn vương vấn, như một bằng chứng cho những giờ làm việc không ngừng nghỉ. Thanh Long đứng giữa văn phòng, ánh mắt anh giờ đây đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự hoang mang hay bốc đồng của tuổi trẻ, thay vào đó là sự lạnh lẽo, quyết đoán đến tàn nhẫn. Anh đã đưa ra quyết định cuối cùng, một quyết định sẽ định hình con người anh và vận mệnh của Long Thịnh.
“Lâm Phong, chuẩn bị đi,” Thanh Long nói, giọng anh trầm khàn, dứt khoát. “Chúng ta sẽ chơi một ván bài lật ngửa. Dù phải trả giá, công ty này không được sụp đổ.” Anh biết, đó là một chiến lược đầy rủi ro, một canh bạc mà anh phải đặt cược tất cả. Anh đã chỉ đạo Lâm Phong sử dụng những thông tin mật mà Hồng Liên cung cấp về Tập đoàn Đại Phát, những bí mật đen tối có thể khiến đế chế của chúng lung lay. Đây không phải là một nước đi chính thống, thậm chí có thể coi là vi phạm pháp luật, nhưng trong hoàn cảnh này, anh không còn lựa chọn nào khác.
Lâm Phong ngẩng đầu lên, vẻ mặt anh đầy lo lắng. “Anh chắc chứ, Long? Sẽ có rất nhiều rắc rối pháp lý, và… những người khác…” Anh ám chỉ đến những mối nguy hiểm từ thế giới ngầm, từ những kẻ sẽ không ngồi yên khi bí mật của chúng bị phơi bày.
Thanh Long quay lưng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Màn đêm đen kịt như nuốt chửng mọi thứ, chỉ có một giọt mưa nhỏ còn sót lại, trượt dài trên khung kính, như một giọt nước mắt vô hình. “Anh chắc chắn,” anh nói, giọng anh đầy uy lực, không cho phép bất kỳ sự nghi ngờ nào. “Hãy làm đi! Anh sẽ chịu trách nhiệm cho tất cả.” Anh biết, từ khoảnh khắc này, anh đã bước chân vào một con đường không thể quay đầu. Anh đã chấp nhận xé toạc lớp da cũ, chấp nhận trở thành một con người khác, một con rồng sẵn sàng phun lửa để bảo vệ lãnh thổ của mình. Cái tên 'Thiên Long' chợt hiện lên trong tâm trí anh, như một khát vọng, một lời thề định mệnh đã nhen nhóm từ thuở ban sơ đó.
***
Thanh Long mở mắt, quay trở lại thực tại. Gió đêm vẫn lồng lộng trên sân thượng Sky Tower, nhưng giờ đây, nó không còn mang theo sự cô độc nữa, mà là một cảm giác bình yên đến lạ. Ký ức về 'Bão Đen' và quyết định cay đắng năm xưa vẫn còn vẹn nguyên, rõ ràng như những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn anh, nhưng không còn làm anh sợ hãi. Anh hiểu rằng những gì anh đã học được 15 năm trước sẽ quyết định vận mệnh Thiên Long ngày hôm nay. Anh đã từng là một con rồng non phải lột xác, và bây giờ, anh đã là một con rồng trưởng thành, sẵn sàng đối mặt với bất cứ kẻ thù nào.
Anh lấy điện thoại ra, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết, không còn chút mệt mỏi hay giằng xé. “Lịch sử không lặp lại, nhưng nó luôn dạy cho ta bài học,” Thanh Long thầm nhủ, giọng anh vang vọng trong tiếng gió. “Lần này, ta sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương những gì thuộc về ta nữa. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.”
Anh nhấn số Anh Hoàng. “Anh Hoàng,” giọng anh trầm ấm, đầy uy lực, vang vọng qua điện thoại. “Triệu tập cuộc họp khẩn cấp. Tôi muốn toàn bộ ban giám đốc có mặt. Chuẩn bị hồ sơ đầy đủ về mọi dự án, mọi hợp đồng, và đặc biệt là… Tập đoàn Kim Long. Tôi muốn biết mọi thứ về chúng. Ngày mai, chúng ta sẽ có một cuộc chiến mới.”
Thanh Long cất Sổ Đen Huyết Sát vào túi áo, bước về phía cửa ra vào sân thượng. Mỗi bước chân của anh đều vững chãi, toát lên khí chất của một vị vua. Anh không còn là chàng trai trẻ hoang mang của 15 năm trước. Anh đã trải qua đủ máu và lửa, đủ mất mát và đau thương để hiểu rằng, đôi khi, sự tàn nhẫn là cần thiết để bảo vệ những gì mình yêu thương. Cơn bão ngầm đã nổi sóng, và Thanh Long, với kinh nghiệm của một người từng đứng vững giữa tâm bão, đã sẵn sàng để trở thành người điều khiển nó.