Gió vẫn rít trên sân thượng, nhưng giờ đây, nó như một tiếng thì thầm của quá khứ, một lời nhắc nhở về quyết định khắc nghiệt mà Thanh Long đã đưa ra. Ánh bình minh đã hoàn toàn bừng sáng, nhuộm vàng cả thành phố Thiên Hải, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy khắc nghiệt. Thanh Long, người đàn ông đã chấp nhận một phần bóng tối để bảo vệ tương lai, giờ đây bước xuống từ đỉnh cao của tòa nhà, mỗi bước chân đều mang theo sự kiên định đến đáng sợ. Anh không còn là chàng trai trẻ đầy lý tưởng năm xưa, mà đã trở thành một vị vua, người sẵn sàng vấy bẩn đôi tay để bảo vệ vương quốc của mình. Anh đã học được cách che giấu cảm xúc, cách biến nỗi đau thành sức mạnh. Anh đã tìm thấy con đường của mình giữa giông bão. Và từ giờ phút này, anh sẽ không bao giờ nhìn lại.
***
Sáng hôm sau, phòng họp chiến lược của Tập đoàn Thiên Long, tọa lạc tại tầng cao nhất của Trụ sở Thiên Khải mới, chìm trong một bầu không khí đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Tiếng máy chủ vận hành không ngừng nghỉ từ phòng IT liền kề, tiếng gõ phím dồn dập của các chuyên viên dữ liệu, tiếng điện thoại reo liên hồi nhưng chỉ được nhấc máy một cách vội vã, dứt khoát, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn được kiểm soát. Mùi điều hòa không khí lạnh ngắt, mùi cà phê đậm đặc đã nguội lạnh từ đêm qua, và cả mùi giấy tờ mới in còn vương mực, tất cả tạo nên một cảm giác khô khốc, căng thẳng đến tột cùng. Dù bên ngoài cửa sổ, nắng sớm rọi vào những góc phòng, vẽ nên những vệt sáng vàng trên tấm thảm lông dày, nhưng không khí bên trong vẫn ngột ngạt như thể một cơn bão sắp ập đến.
Thanh Long ngồi ở vị trí chủ tọa, một chiếc ghế da đen sang trọng, nhưng vẻ mặt anh không chút thư thái. Chiếc áo sơ mi lụa màu than khoác ngoài bởi chiếc vest may đo ôm vừa vặn thân hình săn chắc của anh, dù lịch lãm đến mấy cũng không thể che giấu đi sự mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt. Đêm qua, anh đã không ngủ. Ánh mắt anh, thường ngày vẫn sắc sảo và đôi khi đầy đa tình, giờ đây lạnh lẽo và kiên định hơn bao giờ hết, quét qua từng gương mặt đang hiện diện trong phòng. Mỗi người ở đây đều là những trụ cột của Thiên Long, nhưng ai nấy đều mang vẻ mặt lo lắng, căng thẳng.
Mỹ Ngọc, kiêu sa và sắc sảo như một đóa hoa trà quyền quý, dù khoác lên mình bộ váy công sở màu xám than sang trọng, tôn lên những đường cong hút mắt, vẫn không giấu được sự lo lắng sâu sắc ẩn chứa trong đôi mắt phượng. Cô là người đầu tiên trình bày. Giọng cô rõ ràng, rành mạch, nhưng mỗi câu chữ thốt ra đều như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang gồng mình của Thiên Long.
"Tình hình rất tệ, sếp," Mỹ Ngọc bắt đầu, bàn tay thon dài lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng khổng lồ phía trước. Các đồ thị tài chính đỏ rực như máu, liên tục lao dốc không phanh. "Giá cổ phiếu của Thiên Long đã giảm 30% trong vòng chưa đầy 24 giờ. Ba hợp đồng đầu tư lớn nhất của chúng ta, bao gồm cả dự án trung tâm thương mại Mega Mall ở phía Tây thành phố, vừa bị hủy bỏ không lý do. Các đối tác đều viện cớ 'thay đổi chiến lược nội bộ' hoặc 'đánh giá lại rủi ro thị trường'..."
Thanh Long không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn khóa chặt vào những con số đỏ lòm. Anh cảm thấy một cảm giác quen thuộc, một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, giống hệt cái cảm giác năm xưa khi Long Thịnh đối mặt với Bão Đen. Không phải là sự sợ hãi, mà là sự cảnh giác, sự nhận thức về một âm mưu lớn hơn đang được giăng ra.
Tiếp theo là Lâm Phong, chuyên gia công nghệ của tập đoàn. Anh gầy gò, đôi kính cận to bản che gần hết khuôn mặt thư sinh, nhưng ánh mắt sau lớp kính lại lanh lợi và nhanh nhẹn đến lạ. Anh mặc chiếc áo hoodie xám tro quen thuộc, như thể vừa trải qua một đêm dài chiến đấu với mã code. Giọng anh trầm xuống, nghiêm trọng hơn bao giờ hết.
"Thanh Long, đây không chỉ là một đợt giảm giá cổ phiếu thông thường," Lâm Phong nhấn mạnh, chỉ vào một sơ đồ phức tạp trên màn hình phụ. "Có dấu hiệu rõ ràng của một cuộc tấn công DDoS quy mô lớn nhắm vào các máy chủ giao dịch của chúng ta. Đồng thời, các thông tin nội bộ về dự án 'Tháp Rồng' – bản thiết kế chi tiết, báo cáo tài chính, thậm chí cả danh sách nhà thầu tiềm năng – cũng bị rò rỉ có chọn lọc ra ngoài. Không giống cạnh tranh bình thường, Thanh Long. Đây là một cuộc tấn công tổng lực, có tổ chức và tinh vi đến mức khó tin."
Thanh Long nhíu mày. "Rò rỉ có chọn lọc? Nghĩa là sao?"
"Nghĩa là," Lâm Phong giải thích, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, hiển thị các tài liệu được đánh dấu. "Chúng không chỉ đơn thuần là tung tin tức xấu. Chúng đã lấy được những thông tin nhạy cảm nhất, sau đó phát tán chúng theo từng đợt, từng gói nhỏ, qua nhiều kênh khác nhau – từ các diễn đàn kinh tế cho đến những trang tin tức lá cải, thậm chí là cả các tài khoản mạng xã hội ẩn danh. Mục đích không phải để phá hủy ngay lập tức, mà là để tạo ra sự hoang mang, làm lung lay niềm tin, và đẩy giá cổ phiếu chúng ta xuống đáy một cách từ từ, có hệ thống."
Anh Hoàng, trợ lý riêng của Thanh Long, luôn ăn mặc chỉnh tề với mái tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp, cũng chen vào: "Báo cáo truyền thông cũng vô cùng tiêu cực, Thanh Long. Các tờ báo lớn, nhỏ đều đồng loạt đưa tin về 'khủng hoảng niềm tin' tại Thiên Long, 'rủi ro đầu tư' và thậm chí là 'sự sụp đổ không thể tránh khỏi'. Chúng còn lôi kéo một số đối thủ cạnh tranh nhỏ lẻ để phát tán tin đồn thất thiệt, tạo hiệu ứng domino trên thị trường."
Thanh Long lắng nghe, đôi mắt vẫn sắc bén nhưng sâu thẳm hơn, như đang đào bới vào tận cùng của vấn đề. Anh đặt khuỷu tay lên bàn, đan các ngón tay vào nhau, gõ nhẹ lên chiếc nhẫn Thiên Long Ấn trên ngón áp út. Chiếc nhẫn bằng vàng trắng khắc hình rồng uốn lượn, lấp lánh dưới ánh đèn, như một lời nhắc nhở về uy quyền và trách nhiệm.
"Một cuộc tấn công DDoS quy mô lớn, rò rỉ thông tin nhạy cảm có chọn lọc, hợp đồng bị hủy bỏ đồng loạt, và chiến dịch truyền thông bẩn bủa vây," Thanh Long trầm giọng tổng kết, giọng nói trầm ấm nhưng giờ đây mang theo một sự lạnh lẽo khó tả. "Tất cả đều diễn ra gần như cùng lúc, với độ chính xác đáng kinh ngạc. Đây không phải là sự trùng hợp. Đây là một chiến dịch được lên kế hoạch tỉ mỉ, có sự phối hợp của nhiều bên. Lâm Phong, cậu có thể truy dấu được nguồn gốc của cuộc tấn công DDoS và rò rỉ thông tin không?"
Lâm Phong lắc đầu, vẻ mặt nghiêm trọng. "Chúng đã sử dụng hàng trăm địa chỉ IP giả mạo, từ nhiều quốc gia khác nhau. Các server trung gian được đặt ở những nơi khó truy vết. Các thông tin rò rỉ cũng được mã hóa và phát tán qua các kênh ẩn danh. Tường lửa của chúng ta đang hoạt động hết công suất, nhưng chúng quá tinh vi. Đây là kỹ thuật mà ngay cả các tập đoàn công nghệ lớn cũng khó có thể đối phó. Thanh Long, tôi nghi ngờ chúng ta đang đối phó với một thế lực vượt xa các đối thủ cạnh tranh thông thường."
Mỹ Ngọc bổ sung: "Và cả ba đối tác lớn hủy hợp đồng đều có lịch sử hợp tác lâu năm với chúng ta, chưa từng có dấu hiệu bất đồng. Việc họ đồng loạt rút lui, chỉ sau một cuộc điện thoại ngắn gọn từ 'một bên thứ ba bí ẩn' nào đó, điều này hoàn toàn bất thường. Thanh Long, tôi đã cố gắng liên hệ, nhưng họ đều từ chối giải thích thêm, chỉ nói rằng 'áp lực từ trên' là quá lớn."
Thanh Long nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nguội lạnh và không khí căng thẳng bao trùm. "Áp lực từ trên... Con mãnh thú." Anh lẩm bẩm, câu nói của Lão Gia Trần từ 15 năm trước vang vọng trong tâm trí anh. "Con mãnh thú mà ta từng nói với cháu, nay đã lớn." Nó không còn là một bóng ma ẩn hiện trong bóng tối nữa, nó đã lộ diện, và đang nhe nanh múa vuốt.
Anh mở mắt ra. Đôi mắt anh rực sáng, không phải vì sợ hãi, mà vì một ý chí chiến đấu bùng cháy. "Chúng ta có bao nhiêu thời gian?"
Mỹ Ngọc nhìn vào đồng hồ. "Nếu tình hình tiếp tục diễn biến như thế này, chỉ khoảng 72 giờ nữa, Thiên Long sẽ đối mặt với nguy cơ bị thâu tóm hoặc phá sản. Các nhà đầu tư lớn đang rục rịch rút vốn. Các ngân hàng cho vay cũng bắt đầu gây áp lực."
72 giờ. Ba ngày. Thanh Long gật đầu, vẻ mặt không chút biểu cảm. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớn nhìn xuống thành phố Thiên Hải đang tấp nập. Anh đã từng đối mặt với Bão Đen, đã từng đưa ra những quyết định tàn nhẫn để cứu Long Thịnh. Giờ đây, quy mô lớn hơn, tinh vi hơn, và cái giá phải trả có thể còn cao hơn gấp bội.
"Mỹ Ngọc, cô tiếp tục theo dõi sát sao tình hình tài chính và liên hệ với các đối tác nhỏ hơn, cố gắng ổn định chuỗi cung ứng. Lâm Phong, cậu và đội của mình tăng cường bảo mật, cố gắng truy vết đến cùng, tìm ra bất kỳ manh mối nào về nguồn gốc cuộc tấn công. Anh Hoàng, chuẩn bị mọi giấy tờ, tài liệu liên quan đến dự án 'Tháp Rồng' và các hợp đồng đã ký. Tôi cần tất cả thông tin chi tiết nhất."
Giọng Thanh Long dứt khoát, mang theo một mệnh lệnh không thể chối cãi. Anh biết, đây không phải lúc để do dự. Đây là canh bạc sinh tử. Anh sẽ không để Thiên Long sụp đổ, không để những người đã tin tưởng anh phải thất vọng. Anh sẽ chiến đấu. Dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì.
***
Giữa trưa, cái nắng chói chang của Thiên Hải như đổ lửa xuống đường phố, khiến không khí trở nên oi ả, ngột ngạt. Thanh Long rời khỏi trụ sở Thiên Khải, trực tiếp lái xe đến Quán Cà Phê 'Thức', nơi anh biết Lão Gia Trần thường lui tới. Quán cà phê được thiết kế theo phong cách hiện đại nhưng ấm cúng, với nội thất gỗ và bê tông trần, điểm xuyết những chậu cây xanh nhỏ tươi mát. Ánh sáng dịu nhẹ từ những ô cửa kính lớn, kết hợp với tiếng nhạc instrumental du dương, tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng và tiếng thì thầm của khách hàng, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thư thái, hoàn toàn đối lập với cơn bão đang hoành hành trong tâm trí Thanh Long. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi trà thảo mộc dịu nhẹ, và cả mùi gỗ mới phảng phất, tất cả như xoa dịu phần nào sự căng thẳng đang đè nén anh.
Lão Gia Trần ngồi ở một góc khuất, quen thuộc, nhâm nhi tách trà nóng. Mái tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh anh của ông vẫn toát lên vẻ thâm trầm, điềm tĩnh lạ thường. Ông khẽ mỉm cười khi thấy Thanh Long bước vào, như thể đã đoán trước được sự xuất hiện của anh.
"Cháu đến rồi," Lão Gia Trần nói, giọng chậm rãi, an nhiên. "Ta vừa pha một ấm Long Tỉnh thượng hạng, hợp với người đang cần sự bình tâm như cháu."
Thanh Long ngồi xuống đối diện, vẻ mặt vẫn còn đượm chút mệt mỏi nhưng ánh mắt đã dịu đi phần nào dưới sự thanh bình của quán. "Lão Gia, ông luôn biết cháu cần gì."
Một người phục vụ mang đến cho Thanh Long một tách trà Long Tỉnh nóng hổi, hương thơm thanh mát của lá trà lan tỏa ngay lập tức, xua đi phần nào sự nặng nề trong lòng anh. Anh kể vắn tắt về cuộc khủng hoảng của Thiên Long, nhấn mạnh sự phối hợp tinh vi của các đối thủ, và những chi tiết bất thường trong các cuộc tấn công. Anh không giấu giếm sự lo lắng, nhưng cũng không để nó lấn át ý chí của mình.
"Dường như có một bàn tay vô hình đang giật dây, Lão Gia," Thanh Long nói, đặt tách trà xuống. "Các đối thủ nhỏ lẻ không thể có khả năng phối hợp tinh vi đến vậy. Chúng không chỉ tấn công vào tài chính, mà còn vào cả niềm tin, vào danh tiếng của Thiên Long. Đây là một cuộc chiến toàn diện."
Lão Gia Trần khẽ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt tinh anh nheo lại. Ông không ngạc nhiên, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút chua xót. "Con mãnh thú mà ta từng nói với cháu, nay đã lớn, và nó không muốn cháu lớn mạnh nữa. Nó đã lớn mạnh cùng với cháu, thậm chí còn âm thầm mượn sức cháu để phát triển, rồi bây giờ quay lại cắn trả."
Thanh Long im lặng, anh biết Lão Gia Trần đang ám chỉ Hắc Ưng – thế lực ngầm mà ông đã cảnh báo từ rất lâu. Hóa ra, những dấu hiệu tinh vi của một cuộc tấn công "không giống cạnh tranh bình thường" mà Lâm Phong đã nói, chính là dấu vết của "con mãnh thú" này.
"Nó đã học được cách trà trộn vào thế giới kinh doanh, đội lốt những tập đoàn lớn, và giờ đây, nó đang muốn gặm nhấm những đế chế khác để bành trướng," Lão Gia Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự nghiêm trọng sâu sắc. "Trong giông bão, đôi khi phải dùng dao mổ trâu để giết gà con. Cháu đã từng làm điều đó trong Bão Đen, phải không?"
Câu nói đó như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí Thanh Long. Anh nhớ lại những đêm dài mất ngủ, những quyết định tàn nhẫn anh buộc phải đưa ra để cứu Long Thịnh khỏi sự sụp đổ. Anh nhớ lại hình ảnh Hồng Liên với vết thương trên vai, ánh mắt kiên định dù đau đớn. Anh nhớ lại lời cảnh báo của Lão Gia Trần về việc phải tự "vấy bẩn" đôi tay để bảo vệ những gì mình yêu thương. Đó là cái giá của quyền lực, cái giá của sự tồn tại.
Thanh Long nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi trà Long Tỉnh thanh mát giờ đây hòa lẫn với mùi máu tanh của ký ức, mùi thép lạnh của những quyết định năm xưa. Anh đã từng hứa với bản thân sẽ không bao giờ để mình trở thành kẻ mà anh khinh ghét. Nhưng giờ đây, "con mãnh thú" kia không chỉ đơn thuần là cạnh tranh, nó đang muốn xé xác Thiên Long, muốn hủy hoại tất cả những gì anh đã dày công xây dựng. Anh không thể ngồi yên nhìn nó làm điều đó.
"Cháu hiểu," Thanh Long khẽ nói, mở mắt ra. Ánh mắt anh giờ đây rực sáng với một ngọn lửa quyết tâm. "Cháu sẽ không để chúng làm vậy."
Lão Gia Trần gật đầu hài lòng. "Tốt. Nhưng cháu phải nhớ, khi đối phó với mãnh thú, cháu không thể dùng chiêu trò của thỏ. Cháu phải dùng móng vuốt và nanh vuốt. Đôi khi, sự điên rồ lại là con đường duy nhất dẫn đến chiến thắng."
Lời khuyên của Lão Gia Trần không chỉ là một lời động viên, mà còn là một sự xác nhận cho những gì Thanh Long đang nghĩ đến. Một kế hoạch táo bạo, điên rồ, đã dần hình thành trong đầu anh từ khi nghe báo cáo của Lâm Phong. Nó nằm ngoài mọi quy tắc, mọi dự đoán của đối thủ. Nó là một canh bạc, một canh bạc sinh tử. Nhưng anh đã từng vượt qua Bão Đen bằng một canh bạc tương tự. Và lần này, anh sẽ liều lĩnh hơn bao giờ hết.
Anh nhìn vào chiếc nhẫn Thiên Long Ấn trên ngón tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Chiếc nhẫn như truyền cho anh một nguồn sức mạnh vô hình, nhắc nhở anh về lời thề bảo vệ Thiên Long, bảo vệ những người anh yêu thương. Anh đứng dậy, vẻ mặt đã hoàn toàn kiên định, không còn chút dấu vết của sự do dự.
"Cảm ơn Lão Gia," Thanh Long nói, giọng nói trầm ấm và đầy uy lực, như thể mọi gánh nặng đã được trút bỏ, thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá. "Cháu biết mình phải làm gì."
Lão Gia Trần chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh nhìn theo bóng Thanh Long khuất dần sau cánh cửa quán cà phê. "Con rồng này, cuối cùng cũng đã thức tỉnh hoàn toàn." Ông lẩm bẩm, nhấp một ngụm trà nóng. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của nó. Nhưng để giữ được thiên hạ, cái giá phải trả không hề nhỏ."
***
Buổi chiều tà buông xuống, nhuộm hồng cả đường chân trời Thiên Hải. Những tòa nhà chọc trời bắt đầu lên đèn, biến thành những cột sáng rực rỡ giữa nền trời xanh thẫm. Không khí bên trong trụ sở Thiên Khải cũng chuyển mình, từ sự hối hả, dồn dập của buổi sáng, giờ đây nhường chỗ cho một bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Tiếng máy tính reo nhẹ, tiếng gõ phím dứt khoát của một vài nhân viên còn ở lại, và cả tiếng điều hòa không khí chạy đều đều, tất cả tạo nên một cảm giác như trước trận chiến cuối cùng. Mùi cà phê đã nguội lạnh, nhưng sự căng thẳng thì vẫn còn nguyên.
Trong phòng họp chiến lược, chỉ còn lại Thanh Long, Mỹ Ngọc, Lâm Phong và Anh Hoàng. Thanh Long đứng giữa phòng, tay vuốt nhẹ chiếc nhẫn Thiên Long Ấn, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố đang chìm vào bóng đêm. Anh đã dành cả buổi chiều để hoàn thiện kế hoạch, kết nối những mảnh ghép từ báo cáo của Lâm Phong, những phân tích của Mỹ Ngọc, và những lời khuyên của Lão Gia Trần.
Anh quay người lại, đối mặt với ba người đồng sự thân cận nhất của mình. Gương mặt góc cạnh của anh, dưới ánh đèn vàng dịu của phòng, càng trở nên sắc lạnh, kiên định. Giọng anh trầm khẽ, nhưng vang vọng khắp căn phòng, mang theo một sức nặng không thể chối cãi.
"Chúng ta sẽ không chơi theo luật của chúng nữa," Thanh Long bắt đầu, từng câu chữ như khắc sâu vào không khí. "Chúng đã giăng một cái lưới, một cái lưới ngầm bủa vây Thiên Long. Chúng nghĩ rằng chúng ta sẽ vùng vẫy trong tuyệt vọng, sẽ dần dần kiệt sức và sụp đổ. Nhưng chúng đã lầm. Chúng ta sẽ lật đổ bàn cờ. Chúng ta sẽ tấn công vào chính điểm yếu mà chúng nghĩ là mạnh nhất của chúng ta."
Mỹ Ngọc, dù tin tưởng tuyệt đối vào Thanh Long, vẫn không khỏi bất ngờ trước lời nói của anh. Cô khẽ nhíu mày, ánh mắt phượng sắc bén nhìn anh đầy dò hỏi. "Đánh vào điểm mạnh nhất của chúng? Nhưng... đó là một canh bạc quá lớn, Thanh Long. Nếu thất bại, Thiên Long sẽ không còn đường lùi."
Lâm Phong, với bản chất cẩn trọng của một thiên tài công nghệ, cũng có vẻ do dự. "Thanh Long, nếu chúng ta làm vậy, chúng ta sẽ tự đặt mình vào thế rủi ro cực lớn. Mọi thông tin, mọi động thái của chúng ta có thể bị chúng phát hiện ngay lập tức."
Thanh Long không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mắt Mỹ Ngọc và Lâm Phong. Ánh mắt anh lạnh lẽo và sâu thẳm, nhưng cũng ẩn chứa một ngọn lửa cuồng nhiệt. "Đừng quên bài học từ 'Bão Đen'," anh nhắc nhở, giọng nói mang theo một chút hồi ức xa xăm, một chút đắng cay của quá khứ. "Đôi khi, chỉ có kẻ dám liều lĩnh nhất mới có thể sống sót. Lần này, chúng ta sẽ liều lĩnh hơn bao giờ hết."
Anh bước đến bàn họp, đặt lòng bàn tay lên tấm màn hình cảm ứng, nơi những đồ thị tài chính đỏ rực vẫn đang nhấp nháy. "Lâm Phong, cậu đã nói rằng chúng đã rò rỉ thông tin về dự án 'Tháp Rồng' một cách có chọn lọc. Nghĩa là chúng muốn chúng ta tin rằng chúng đã nắm trong tay mọi thứ, rằng chúng biết mọi động thái của chúng ta."
Lâm Phong gật đầu. "Đúng vậy. Chúng muốn chúng ta hoảng sợ và không dám hành động."
"Vậy thì, chúng ta sẽ làm điều ngược lại," Thanh Long nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực xuất hiện trên gương mặt góc cạnh của anh, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo. "Chúng ta sẽ cung cấp cho chúng những thông tin mà chúng muốn, nhưng là những thông tin đã được điều chỉnh, đã được mã hóa theo cách riêng của chúng ta. Chúng sẽ nghĩ rằng chúng đang nắm giữ lợi thế, nhưng thực chất, chúng đang đi vào cái bẫy do chính chúng ta giăng ra."
Mỹ Ngọc và Lâm Phong nhìn nhau, ánh mắt từ hoài nghi dần chuyển sang bùng cháy. Kế hoạch này, quả thật là điên rồ. Nó đòi hỏi một sự táo bạo tột độ, một sự tính toán chính xác đến từng chi tiết nhỏ nhất. Nhưng đồng thời, nó cũng mở ra một cánh cửa hy vọng, một con đường sống trong tuyệt vọng.
"Lâm Phong, tôi cần cậu tạo ra một 'bản sao' hoàn hảo của dự án 'Tháp Rồng', với những thông tin then chốt đã được thay đổi. Hãy làm cho nó trông thật thuyết phục, không một chi tiết nào được phép sai sót, ngoại trừ những điểm mấu chốt chúng ta muốn chúng tin. Sau đó, hãy 'để lộ' nó ra ngoài theo một cách mà chúng ta biết chắc chắn chúng sẽ tìm thấy."
"Mỹ Ngọc, cô và đội của mình sẽ chuẩn bị một chiến dịch 'giảm giá cổ phiếu' giả mạo. Chúng ta sẽ tạo ra một cú sốc lớn, một sự sụp đổ 'giả' trên thị trường, khiến các nhà đầu tư của chúng ta hoảng loạn, và quan trọng hơn, khiến kẻ thù của chúng ta tin rằng chúng ta đang trên bờ vực phá sản. Trong khi đó, hãy bí mật chuyển đổi các tài sản quan trọng, các hợp đồng chiến lược sang các quỹ đầu tư ẩn danh, chờ đợi thời cơ."
Thanh Long quay sang Anh Hoàng. "Anh Hoàng, cậu sẽ là người liên lạc với các đối tác nhỏ lẻ, những người vẫn còn tin tưởng vào Thiên Long. Hãy trấn an họ, nhưng cũng yêu cầu họ chuẩn bị cho một 'cơn bão' lớn sắp tới. Và quan trọng nhất, hãy chuẩn bị cho một cuộc họp báo khẩn cấp vào cuối tuần này. Chúng ta sẽ công bố một tin tức chấn động, một tin tức mà không ai có thể ngờ tới."
Mỹ Ngọc hít một hơi thật sâu. "Một cuộc họp báo... để công bố gì, Thanh Long?"
Thanh Long cười khẩy, nụ cười đầy bí hiểm. "Để công bố sự 'thất bại' của Thiên Long, và để tuyên bố một 'liên minh' mới, một liên minh mà chúng sẽ không bao giờ dám động đến."
Ánh mắt Mỹ Ngọc và Lâm Phong bùng lên sự quyết tâm. Họ hiểu rằng đây không chỉ là một kế hoạch kinh doanh, đây là một cuộc chiến tranh tâm lý, một màn kịch lớn mà Thanh Long đang đạo diễn. Họ sẽ phải tin tưởng anh tuyệt đối, và làm theo mọi mệnh lệnh của anh, dù có điên rồ đến mức nào.
"Vâng, Thanh Long!" Mỹ Ngọc và Lâm Phong đồng thanh đáp, giọng nói tràn đầy năng lượng.
Thanh Long gật đầu, sự lạnh lẽo trong mắt anh càng tăng lên. "Anh Hoàng, bắt đầu triển khai những bước đầu tiên của kế hoạch ngay bây giờ. Thời gian là vàng bạc. Chúng ta không còn nhiều."
Anh Hoàng cúi đầu. "Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp."
Thanh Long quay lưng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố Thiên Hải đã hoàn toàn chìm vào bóng đêm, chỉ còn lại ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Anh biết, kế hoạch này không chỉ là một canh bạc, mà còn là một con đường một chiều. Một khi đã bước đi, anh không thể quay đầu. Anh sẽ phải chấp nhận mọi rủi ro, mọi hậu quả. Anh sẽ phải đối mặt với "con mãnh thú" trong hình dạng thật của nó.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một sự tự do kỳ lạ. Anh đã từng sợ hãi việc "vấy bẩn" đôi tay mình, sợ hãi trở thành kẻ tàn nhẫn. Nhưng giờ đây, anh đã chấp nhận. Anh đã học được rằng, để bảo vệ những gì mình yêu, đôi khi phải trở thành kẻ mà mình ghét nhất. Và anh sẽ làm điều đó. Anh sẽ trở thành một con rồng, một con rồng biết cách sử dụng móng vuốt và nanh vuốt của mình, nhưng vẫn giữ vững trái tim của mình.
Thanh Long siết chặt chiếc nhẫn Thiên Long Ấn. Kế hoạch đã được định đoạt. Cuộc chiến đã bắt đầu. Và anh sẽ không bao giờ lùi bước.