Thiên địa mỹ nhân
Chương 56

Bão Đen Xoáy Trùng: Lưới Giăng Định Mệnh

4028 từ
Mục tiêu: Trực tiếp giải quyết cliffhanger từ Chương 54 (flashback 15 năm trước) về 'Kế hoạch B' của Thanh Long (trẻ).,Khắc họa chi tiết việc 'Kế hoạch B' đối mặt với những trở ngại không lường trước, cho thấy sự tinh vi của đối thủ.,Đẩy Thanh Long (trẻ) vào tình thế căng thẳng tột độ, buộc anh phải suy nghĩ và thích nghi nhanh chóng.,Hé lộ những dấu vết bất thường, những manh mối đầu tiên về một âm mưu phức tạp hơn, chỉ ra sự tồn tại của một thế lực ngầm lớn hơn (mầm mống Hắc Ưng) đứng sau cuộc khủng hoảng 'Bão Đen'.,Làm sâu sắc thêm sự tôi luyện và phát triển tư duy chiến lược, sự tàn nhẫn cần thiết của Thanh Long trong giai đoạn non trẻ.,Củng cố mối liên hệ giữa các sự kiện trong quá khứ (flashback) và tình hình hiện tại của Thiên Long (sau Chương 55), giải thích nguồn gốc bản lĩnh của Thanh Long.
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên, Lâm Phong, Anh Hoàng
Mood: Tense, grim, determined, mysterious, foreboding
Kết chương: [object Object]

Mưa phùn lất phất gõ nhẹ lên ô cửa kính trong suốt, vẽ nên những vệt dài mờ ảo, hệt như tâm trạng của Thanh Long lúc này. Sáng sớm, không khí tại văn phòng riêng của anh ở Long Thịnh đã đặc quánh sự căng thẳng. Tiếng máy tính gõ lách cách liên hồi, tiếng điện thoại bàn reo inh ỏi không dứt từ dãy hành lang bên ngoài, cùng với những bước chân vội vã, nặng nề, tất cả hợp thành một bản giao hưởng hỗn độn của sự hỗn loạn. Mùi giấy tờ, mực in, cà phê đặc quánh và thoang thoảng mùi gỗ cũ từ nội thất cao cấp len lỏi vào từng ngóc ngách, gợi lên một cảm giác vừa chuyên nghiệp vừa ngột ngạt. Ánh sáng mạnh từ đèn trần rọi thẳng xuống, phơi bày rõ mồn một những gương mặt mệt mỏi, hốc hác vì thức trắng đêm.

Thanh Long, dù chỉ mới ngoài hai mươi, đã toát ra khí chất của một người đàn ông từng trải. Vẻ ngoài cuốn hút với gương mặt góc cạnh, sống mũi cao và đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo, giờ đây lại mang theo một vẻ nghiêm nghị hiếm thấy. Anh đứng trước màn hình lớn, nơi những biểu đồ chứng khoán và dữ liệu thị trường nhấp nháy liên tục, như một con đại bàng đang rình mồi. Anh Hoàng, trợ lý riêng của Thanh Long, luôn ăn mặc chỉnh tề, mái tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc. Anh liên tục nghe điện thoại, giọng nói trấn an nhưng đôi mắt không ngừng liếc nhìn sếp mình, như một chiếc đồng hồ báo thức đang đếm ngược. Lâm Phong, trưởng phòng Công nghệ thông tin, với thân hình gầy gò và cặp kính cận dày cộp, đang cắm cúi vào chiếc máy tính xách tay, những ngón tay lướt trên bàn phím như bay. Anh ta trông có vẻ thư sinh, nhưng ánh mắt lanh lợi sau lớp kính lại ẩn chứa một sự tập trung cao độ, gần như điên cuồng.

“Tình hình thế nào?” Thanh Long cất tiếng, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ khẽ pha chút lạnh lùng, dứt khoát. Anh không quay đầu lại, nhưng cả Anh Hoàng và Lâm Phong đều hiểu câu hỏi đó dành cho ai.

Anh Hoàng nhanh chóng kết thúc cuộc gọi, chỉnh lại cổ áo sơ mi, tiến đến bên cạnh Thanh Long, báo cáo nhanh gọn như một khẩu lệnh quân sự. “Thưa sếp, các chỉ số ban đầu cho thấy kế hoạch đã phát huy tác dụng. Một lượng lớn cổ phiếu của chúng ta đã được bán ra một cách có kiểm soát, tạo ra hiệu ứng hoảng loạn trên thị trường như dự kiến. Các đối thủ đã bắt đầu lao vào mua gom với giá thấp. Đã có một số hợp đồng bị hủy bỏ, nhưng chúng ta đã kịp chuyển hướng các tài sản quan trọng sang quỹ ẩn danh, đúng như kế hoạch ban đầu.” Anh Hoàng hít một hơi, rồi giọng chùng xuống. “Nhưng… có điều bất thường, thưa sếp.”

Thanh Long khẽ nhíu mày, vẫn giữ nguyên tư thế nhìn vào màn hình. “Bất thường gì?”

Lâm Phong, lúc này, ngẩng đầu lên, cặp kính cận phản chiếu ánh sáng xanh từ màn hình. Gương mặt anh ta tái nhợt, đầy vẻ băn khoăn. “Sếp Long, có điều bất thường. Họ phản ứng quá nhanh, và có vẻ như đã đoán được động thái của chúng ta. Thay vì chỉ mua gom, họ bắt đầu tung ra những tin đồn thất thiệt mới, nhắm thẳng vào các dự án trọng điểm của chúng ta, đặc biệt là dự án ‘Tháp Rồng’ mà chúng ta đã cố tình ‘để lộ’ thông tin sai lệch.”

Thanh Long quay lại, đôi mắt sắc bén quét qua Lâm Phong. “Chúng biết đó là thông tin sai lệch ư?”

“Không hẳn là biết, thưa sếp,” Lâm Phong lắc đầu, gõ thêm vài phím nữa. “Nhưng chúng đang tìm cách ‘xác nhận’ nó bằng cách tấn công vào các hệ thống phụ trợ liên quan, như hệ thống quản lý chuỗi cung ứng, hệ thống tài chính nội bộ. Chúng muốn tìm ra kẽ hở để chứng minh rằng ‘Tháp Rồng’ là một dự án đầy rủi ro, không khả thi. Điều đáng nói là các cuộc tấn công này rất phối hợp và có tính toán. Một số máy chủ của chúng ta đã bị quá tải, và một vài thông tin về các nhà thầu nhỏ lẻ của dự án đã bị rò rỉ, gây ra sự hoang mang không cần thiết.”

Thanh Long nắm chặt tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Vị đắng của cà phê vừa uống vẫn còn đọng lại trên lưỡi, giờ hòa lẫn với một mùi vị khó chịu của sự phản bội và mưu mô. Anh cảm thấy một làn sóng giận dữ dâng lên trong lồng ngực. Đây không chỉ là một cuộc chiến kinh doanh thông thường. Đây là một màn cờ vây mà đối thủ đã nghiên cứu rất kỹ từng nước đi của anh, thậm chí còn đi trước một bước.

“Chúng ta đã cố tình tạo ra một ‘bản sao’ hoàn hảo của dự án ‘Tháp Rồng’, với những thông tin đã được điều chỉnh. Làm sao chúng có thể đoán được?” Thanh Long gằn giọng. Anh đã dành cả đêm để tính toán từng chi tiết nhỏ nhất, từng điểm yếu có thể bị khai thác. Kế hoạch của anh là một con dao hai lưỡi, nó đòi hỏi sự liều lĩnh tột độ và một niềm tin tuyệt đối vào khả năng phán đoán của mình. Nhưng giờ đây, con dao đó dường như đang bị bẻ cong.

“Chính xác là điều em đang băn khoăn, thưa sếp,” Lâm Phong đáp, giọng nói đầy vẻ lo lắng. “Mức độ tinh vi của các cuộc tấn công vượt xa những gì chúng ta từng đối mặt với các đối thủ thông thường. Dường như có một ‘bàn tay vô hình’ đang điều khiển mọi thứ, hướng dẫn chúng. Những kẻ này không chỉ muốn mua gom cổ phiếu hay phá hoại danh tiếng. Chúng muốn Long Thịnh sụp đổ hoàn toàn, và quan trọng hơn, chúng muốn lấy đi ‘Tháp Rồng’ bằng mọi giá. Chúng không chỉ phản ứng với kế hoạch của chúng ta, mà còn đang cố gắng bẻ lái nó theo một hướng khác, một hướng có lợi cho chúng.”

Thanh Long quay lại nhìn chằm chằm vào biểu đồ thị trường, nơi những mũi tên đỏ vẫn tiếp tục lao dốc không phanh. Kế hoạch “giảm giá cổ phiếu giả mạo” đang hoạt động tốt, nhưng cái giá phải trả lại đang trở nên đắt đỏ hơn anh dự kiến. Các nhà đầu tư nhỏ lẻ, những người anh Hoàng đang cố gắng trấn an, đang mất niềm tin nhanh hơn. Những cuộc gọi phàn nàn, chất vấn đổ về Long Thịnh như thác lũ.

Anh Hoàng lau mồ hôi trên trán. “Thưa sếp, áp lực từ các cổ đông nhỏ lẻ rất lớn. Họ đang đòi một lời giải thích rõ ràng. Nếu chúng ta không có động thái gì thêm, e rằng chúng ta sẽ mất đi sự ủng hộ từ họ, và khi đó, ngay cả việc thâu tóm lại cổ phiếu cũng sẽ trở nên khó khăn hơn nhiều.”

Thanh Long nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Không khí nặng nề, mùi cà phê và giấy tờ càng khiến anh thêm choáng váng. Anh mở mắt, ánh mắt giờ đây đã trở nên lạnh lùng và quyết đoán hơn bao giờ hết. Anh biết, đây là một cuộc chiến không khoan nhượng. Và anh sẽ không cho phép bất kỳ ai đẩy anh vào chân tường. “Hãy tiếp tục theo dõi sát sao. Anh Hoàng, hãy chuẩn bị một thông cáo báo chí ngắn gọn, trấn an nhà đầu tư, nhưng đừng tiết lộ quá nhiều. Lâm Phong, tiếp tục truy vết các cuộc tấn công. Tìm ra nguồn gốc của chúng. Tôi muốn biết ai đứng đằng sau ‘bàn tay vô hình’ này.”

Anh Hoàng và Lâm Phong đồng thanh đáp, giọng nói đầy sự quyết tâm. Họ hiểu rằng, Thanh Long không phải là người dễ dàng bỏ cuộc. Và họ, những người đã tin tưởng anh, cũng sẽ chiến đấu đến cùng.

Thanh Long nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn đang gõ nhịp trên kính. Ngoài kia, cả thành phố Thiên Hải đang chìm trong một màu xám xịt của buổi sáng mưa phùn, như một bức tranh u ám, phản chiếu chính tình thế ngặt nghèo của Long Thịnh. Anh biết, Kế hoạch B đã bắt đầu, nhưng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Và có vẻ như, đối thủ của anh còn tinh ranh và tàn nhẫn hơn anh từng nghĩ.

***

Chiều muộn, bầu trời Thiên Hải đã chuyển sang một màu âm u, báo hiệu một cơn bão sắp ập đến. Tại phòng máy chủ của Long Thịnh, không khí nặng nề đến nghẹt thở, hòa lẫn với mùi ozone đặc trưng từ hàng trăm thiết bị điện tử đang hoạt động hết công suất. Tiếng máy chủ vận hành ù ù, tiếng quạt tản nhiệt quay vù vù như tiếng ong vỡ tổ, cùng với tiếng gõ phím gấp gáp của Lâm Phong, tạo nên một bản giao hưởng điện tử đầy áp lực. Ánh sáng xanh nhạt từ hàng loạt màn hình máy tính chiếu rọi lên gương mặt Lâm Phong, khiến anh ta trông càng thêm xanh xao, mệt mỏi.

Thanh Long đứng cạnh, đôi mắt sắc bén lướt qua từng con số, từng dòng mã đang chạy vụt qua trên màn hình. Anh đã đổi sang một chiếc áo sơ mi đen, tôn lên vẻ ngoài nam tính và sự rắn rỏi. Dù mệt mỏi, nhưng khí chất quyết đoán của anh vẫn không hề suy giảm. Mùi kim loại lạnh lẽo và không khí điều hòa công suất lớn khiến căn phòng trở nên lạnh lẽo, hệt như sự lạnh lùng đang bao trùm lấy tâm trí anh.

“Không thể nào… Điều này không đúng!” Lâm Phong đột ngột thốt lên, giọng nói hơi run rẩy, pha chút hoảng loạn. Anh ta gõ phím như điên, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Đây không phải là cùng một kiểu tấn công, thưa sếp. Họ đã thay đổi chiến thuật, và còn tinh vi hơn. Các cuộc tấn công mới nhắm vào các lỗ hổng zero-day mà chúng ta chưa từng biết đến, và chúng đang sử dụng một loại mã độc có khả năng tự thay đổi cấu trúc, khiến việc truy vết trở nên cực kỳ khó khăn.”

Thanh Long gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự tức giận và cảnh giác tột độ. “Họ đã thay đổi chiến thuật? Điều đó có nghĩa là chúng ta đã bị lộ hết bài? Hay là chúng đang chơi một trò chơi lớn hơn?”

“Em nghĩ là vế sau, thưa sếp,” Lâm Phong đáp, không rời mắt khỏi màn hình. “Các cuộc tấn công trước chỉ mang tính thăm dò và phá hoại nhỏ để xác nhận thông tin. Nhưng lần này, chúng nhắm thẳng vào hệ thống tài chính cốt lõi của Long Thịnh, cố gắng truy cập vào các quỹ ẩn danh mà chúng ta đã chuyển tài sản. Chúng không chỉ muốn Long Thịnh sụp đổ, mà còn muốn cướp đi mọi thứ chúng ta có.”

Thanh Long nắm chặt tay, cảm giác tức giận giờ đây đã biến thành một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh đã lường trước được sự phản kháng, nhưng không ngờ nó lại tinh vi và tàn độc đến mức này. “Có vẻ như… có ai đó đang hướng dẫn họ. Một chuyên gia, hoặc một tổ chức nào đó đứng sau lưng các đối thủ của chúng ta.”

Lâm Phong gật đầu lia lịa. “Chính xác là điều em đang nghĩ. Các đối thủ của chúng ta, dù mạnh đến mấy, cũng không thể có được công nghệ và khả năng tổ chức tấn công mạng ở cấp độ này. Có một kiểu mã hóa rất lạ… như thể không thuộc về bất kỳ đối thủ nào chúng ta biết. Em đã cố gắng phân tích, nhưng nó quá phức tạp, quá mới lạ. Nó giống như một dấu vân tay kỹ thuật số hoàn toàn xa lạ, một dấu vết của một thực thể mà chúng ta chưa từng đối mặt.”

“Hướng dẫn? Ai? Mục tiêu của chúng là gì?” Thanh Long hỏi dồn dập, giọng nói đầy uy lực. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả bao trùm lấy mình. Đây không còn là cuộc chiến của những kẻ cạnh tranh thông thường. Đây là một cuộc săn mồi, và Long Thịnh đang là con mồi.

“Em đang cố truy vết, nhưng các dấu vết bị che giấu quá kỹ, thưa sếp,” Lâm Phong đáp, mồ hôi chảy dài trên thái dương. “Chúng sử dụng nhiều lớp proxy, nhiều máy chủ trung gian trên khắp thế giới. Mỗi khi chúng ta tiến gần một bước, chúng lại chuyển đổi, biến mất như một bóng ma. Điều này cho thấy sự chuyên nghiệp và nguồn lực khổng lồ. Và mục tiêu… em e rằng chúng muốn hủy diệt Long Thịnh hoàn toàn, không chỉ trên thị trường mà còn cả về mặt dữ liệu, thông tin. Chúng muốn xóa sổ chúng ta.”

Thanh Long lùi lại một bước, ánh mắt quét qua hàng loạt màn hình. Anh nhận ra, sự ngây thơ của mình trong thương trường đã bị lợi dụng một cách triệt để. Anh đã nghĩ mình đã đủ tàn nhẫn, đủ quyết đoán. Nhưng đối mặt với thứ này, anh cảm thấy mình vẫn còn quá non nớt. Nỗi lo lắng cho số phận của Long Thịnh và những người đã tin tưởng anh dâng lên mạnh mẽ. Kế hoạch B, kế hoạch được cho là tàn nhẫn và đầy rủi ro, giờ đây dường như chỉ là một màn dạo đầu cho một cuộc chiến khốc liệt hơn nhiều.

Anh cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ sau những đêm mất ngủ. Vị đắng của cà phê giờ đã biến thành vị chát của sự thất vọng và tức giận. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào, nhưng một kẻ thù vô hình, tinh vi và tàn độc đến mức này lại khiến anh cảm thấy bất lực. Anh không thể để điều đó xảy ra. Long Thịnh là tâm huyết của anh, là nơi anh đặt tất cả niềm tin và hy vọng. Anh sẽ không để bất kỳ ai hủy hoại nó.

Thanh Long hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. “Lâm Phong, hãy tiếp tục. Sử dụng mọi tài nguyên chúng ta có. Tôi muốn một báo cáo chi tiết về bất kỳ điều gì bất thường, dù là nhỏ nhất. Hãy tìm ra sợi dây liên kết giữa các cuộc tấn công này. Không thể nào chúng lại không để lại bất kỳ dấu vết nào.”

“Vâng, thưa sếp!” Lâm Phong đáp, giọng nói đầy quyết tâm, như được tiếp thêm sức mạnh từ sự lạnh lùng của Thanh Long. Anh ta biết, đây là một cuộc chiến không thể lùi bước.

Thanh Long rời khỏi phòng máy chủ, để lại sau lưng tiếng ù ù của máy móc và ánh sáng xanh nhạt. Anh biết, đã đến lúc anh phải đưa ra một quyết định mới, một quyết định còn tàn nhẫn hơn, còn liều lĩnh hơn. Bởi vì, bão này, không chỉ là bão kinh tế.

***

Đêm tối buông xuống, bao trùm thành phố Thiên Hải trong một màn sương mờ ảo. Gió lớn rít lên từng hồi trên sân thượng của tòa nhà Sky Tower, trụ sở chính của Long Thịnh, mang theo cái lạnh buốt xương của mùa đông sắp đến. Tiếng gió rít mạnh, hòa lẫn với tiếng còi xe từ xa vọng lên yếu ớt và tiếng máy điều hòa trên mái nhà, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã, cô đơn. Mùi không khí cao, đôi khi thoang thoảng mùi kim loại nóng từ các thiết bị trên mái, khiến không gian càng thêm khắc nghiệt. Ánh đèn thành phố bắt đầu lên, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa đầy áp lực, như một tấm thảm lấp lánh trải dài vô tận dưới chân Thanh Long.

Thanh Long đứng một mình giữa cơn gió mạnh, mái tóc đen dày bị thổi bay lòa xòa. Anh đã thay một chiếc áo khoác da màu đen, càng tôn lên vẻ ngoài lạnh lùng, bất cần. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những đám mây đen vẫn đang quần tụ, báo hiệu một đêm không yên. Anh cảm nhận được cái lạnh buốt của gió đêm thấm sâu vào từng thớ thịt, nhưng nó không thể sánh bằng cái lạnh giá trong lòng anh.

“Bão này… không chỉ là bão kinh tế.” Anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm bị gió cuốn đi, chỉ còn lại một âm thanh yếu ớt.

Một bóng người lặng lẽ xuất hiện phía sau anh, di chuyển nhẹ nhàng như một cơn gió, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Hồng Liên, vệ sĩ và cộng sự thân cận của anh, luôn xuất hiện đúng lúc, như một cái bóng trung thành. Dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt của cô ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc. Làn da trắng xanh của cô nổi bật trong bóng tối, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ đôi mắt đen láy, sắc lạnh nhưng đầy vẻ lo lắng khi nhìn về phía Thanh Long. Cô mặc một bộ đồ bó sát màu tối, tôn lên đường cong cơ thể nhưng cũng khiến cô dễ dàng ẩn mình vào màn đêm. Cô đứng cách anh một khoảng, không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát, như một con báo đen đang rình mồi.

“Có vẻ như, họ muốn anh phải gục ngã hoàn toàn.” Hồng Liên cất tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy uy lực, hòa vào tiếng gió.

Thanh Long quay lại, đôi mắt anh giờ đây bùng lên một ngọn lửa dữ dội. Anh nhìn thẳng vào Hồng Liên, ánh mắt đầy quyết tâm. “Không, họ muốn chơi một trò chơi lớn hơn. Một trò chơi mà tôi chưa từng tưởng tượng ra. Và tôi… sẽ không để họ chiến thắng dễ dàng như vậy.” Anh siết chặt nắm đấm, cảm giác tức giận và uất ức vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một ý chí sắt đá. “Hồng Liên, cô có tìm thấy gì từ phía dưới không? Những gì cô đã điều tra được?”

Hồng Liên tiến lại gần hơn một chút, ánh mắt sắc lạnh quét qua không gian xung quanh, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho Thanh Long. Cô đặt tay lên chuôi Dạ Ảnh Dao giấu trong ống tay áo, một thói quen phản xạ đã ăn sâu vào máu. “Một vài kẻ lạ mặt đã xuất hiện, không thuộc bất kỳ băng nhóm nào chúng ta biết. Chúng rất chuyên nghiệp, di chuyển khéo léo và biết cách ẩn mình. Chúng đang theo dõi động thái của chúng ta, không chỉ trên mạng mà còn ở thế giới thực. Giống như… họ là những con chó săn được huấn luyện đặc biệt, được phái đến để giám sát và tạo áp lực.”

Thanh Long nhíu mày. “Những con chó săn? Điều đó có nghĩa là có một kẻ săn mồi thật sự đứng đằng sau. Một kẻ mà chúng ta chưa từng đối mặt.” Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị đắng của sự thật. “Và những kẻ này có liên quan gì đến kiểu mã hóa lạ mà Lâm Phong đã phát hiện không?”

“Rất có thể, thưa sếp,” Hồng Liên đáp, giọng nói trầm tĩnh. “Mọi thứ đều quá hoàn hảo, quá đồng bộ. Chúng không hành động đơn lẻ, mà theo một kế hoạch tổng thể. Chúng muốn chúng ta tin rằng đây chỉ là cuộc chiến kinh doanh thông thường, nhưng thực chất, chúng đang giăng một cái lưới lớn hơn, một cái bẫy chết người.” Cô dừng lại một chút, đôi mắt sắc lạnh quét qua gương mặt Thanh Long. “Và em nghĩ, chúng ta đang ở giữa tâm điểm của cái bẫy đó.”

Thanh Long gật đầu. Anh biết, Hồng Liên luôn là người nhìn rõ bản chất của vấn đề, đặc biệt là những vấn đề liên quan đến thế giới ngầm. Lời cảnh báo của Lão Gia Trần về “con mãnh thú” giờ đây không còn là một lời ẩn dụ nữa. Nó đang dần hiện hữu, với những nanh vuốt sắc bén, sẵn sàng xé nát Long Thịnh.

“Vậy thì, chúng ta sẽ phải đập tan cái bẫy đó,” Thanh Long nói, giọng nói đầy kiên định. Anh rút điện thoại ra, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. “Hồng Liên, tôi muốn cô tập hợp tất cả những người cô tin tưởng nhất. Chúng ta sẽ cần một đội hình tinh nhuệ, những người có khả năng hành động trong bóng tối. Nhiệm vụ của cô là tìm ra kẻ săn mồi đó, tìm ra ai đang điều khiển những con chó săn này. Tôi muốn biết danh tính của chúng, mục tiêu của chúng, và quan trọng nhất, điểm yếu của chúng.”

Hồng Liên khẽ gật đầu, đặt tay lên chuôi Dạ Ảnh Dao, sẵn sàng cho mọi mệnh lệnh. Lòng trung thành của cô dành cho Thanh Long là tuyệt đối, không một chút nghi ngờ. Cô biết, bất kể quyết định của anh là gì, cô cũng sẽ đi theo anh đến cùng trời cuối đất.

Thanh Long nhìn xuống thành phố đang lấp lánh ánh đèn, như một bàn cờ khổng lồ. Anh đã từng sợ hãi việc “vấy bẩn” đôi tay mình, sợ hãi trở thành kẻ tàn nhẫn. Nhưng giờ đây, anh đã chấp nhận. Anh đã học được rằng, để bảo vệ những gì mình yêu, đôi khi phải trở thành kẻ mà mình ghét nhất, trở thành một con quỷ nếu cần thiết. Anh sẽ không lùi bước, không nhân nhượng. Anh sẽ không cho phép bất kỳ ai hủy hoại Long Thịnh, hủy hoại những người anh quan tâm.

Anh bấm số của Anh Hoàng, giọng nói quyết đoán vang lên giữa tiếng gió. “Anh Hoàng, hãy chuẩn bị một cuộc họp khẩn cấp vào sáng mai. Tôi muốn tất cả các trưởng bộ phận có mặt. Và hãy chuẩn bị một chiến lược mới. Chúng ta sẽ không còn chơi theo luật của chúng nữa. Chúng ta sẽ tự mình tạo ra luật chơi mới.”

Thanh Long ngắt điện thoại, rồi quay lại nhìn Hồng Liên. Ánh mắt anh tràn đầy lửa. “Hồng Liên, hãy sẵn sàng. Cuộc chiến này sẽ không chỉ diễn ra trên thương trường hay trên mạng internet. Nó sẽ diễn ra ở mọi mặt trận. Và chúng ta… sẽ chiến đấu đến cùng.”

Gió vẫn rít mạnh trên sân thượng, cuốn đi mọi âm thanh. Nhưng trong tâm trí Thanh Long, một kế hoạch mới đã thành hình, lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy rủi ro. Anh đã sẵn sàng để đối mặt với “con mãnh thú” ẩn mình trong bóng tối, sẵn sàng biến mình thành một con rồng biết cách sử dụng móng vuốt và nanh vuốt của mình, để bảo vệ những gì anh trân quý. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ