Thiên địa mỹ nhân
Chương 59

Phản Đòn Sấm Sét: Lật Tẩy Âm Mưu Hắc Ưng

4650 từ
Mục tiêu: Thanh Long (trẻ) triển khai 'Kế hoạch phản công Sấm Sét' dựa trên bí mật về cách Hắc Ưng thao túng thị trường trong 'Bão Đen'.,Giáng một đòn bất ngờ và hiệu quả vào Hắc Ưng, gây thiệt hại đáng kể cho chúng và làm lung lay kế hoạch thôn tính.,Buộc Hắc Ưng phải phản ứng, từ đó lộ diện thêm về quy mô thực sự, phương thức hoạt động và những âm mưu ẩn giấu khác của chúng.,Củng cố vị thế của Long Thịnh trong cuộc khủng hoảng, biến khủng hoảng thành cơ hội để củng cố và mở rộng.,Thanh Long (trẻ) thể hiện khả năng lãnh đạo, chiến lược xuất chúng và sự tàn nhẫn cần thiết để đối đầu với thế lực ngầm.,Tăng cường sự gắn kết và tin tưởng giữa Thanh Long và đội ngũ cốt cán (Lâm Phong, Hồng Liên, Anh Hoàng).
Nhân vật: Thanh Long, Lâm Phong, Hồng Liên, Anh Hoàng, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng)
Mood: Tense, determined, strategic, confident, thrilling, with an underlying sense of growing danger.
Kết chương: [object Object]

Anh Long bước đi, mỗi bước chân đều vững chắc, đầy uy lực. Trong ánh hoàng hôn dần buông xuống, bóng dáng anh như hòa cùng với khí chất của một con rồng đang thức tỉnh. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta.” Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực, “Long Thịnh cũng vậy. Và không ai, được phép đụng vào những gì thuộc về ta.” Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Thanh Long, với sự tàn nhẫn tiềm ẩn đang trỗi dậy, đã sẵn sàng biến mình thành một con rồng biết cách sử dụng móng vuốt và nanh vuốt của mình. Anh sẽ làm cho bọn chúng phải lộ diện, và phải trả giá bằng mọi cách.

***

Đêm đã về khuya, những ánh đèn cao ốc ở Thiên Hải đua nhau khoe sắc, nhưng trong văn phòng của Thanh Long tại trụ sở Long Thịnh, không khí lại đặc quánh sự tĩnh lặng và tập trung. Chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ hàng loạt màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt căng thẳng của Lâm Phong, và những đường kẻ vằn vện trên tấm bản đồ thị trường tài chính khổng lồ đang nhấp nháy liên tục trên tường. Thanh Long đứng giữa phòng, thân hình cao lớn, săn chắc được bao bọc trong chiếc áo sơ mi lụa xám than, ánh mắt sắc lạnh như dao găm quét qua từng chi tiết trên bản đồ, như thể đang nhìn thấu những âm mưu ẩn giấu dưới từng con số. Hơi thở đều đặn của anh là nhịp điệu duy nhất phá vỡ sự im lặng, nhưng bên trong anh, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào: sự kiên định, lòng quyết tâm sắt đá, và một chút gì đó của sự tàn nhẫn vừa được Lão Gia Trần kích hoạt.

“Lâm Phong, tất cả đã sẵn sàng chưa?” Giọng Thanh Long trầm ấm, vang vọng trong không gian rộng lớn, không một chút dao động. Anh vẫn đứng đó, bất động, nhưng khí chất tỏa ra từ anh lại mạnh mẽ đến nghẹt thở.

Lâm Phong, với đôi kính cận đã trượt xuống sống mũi, cắm cúi gõ phím, những ngón tay lướt đi thoăn thoắt trên bàn phím cơ, tạo nên âm thanh lách cách dồn dập. Anh ta gầy gò, trông có vẻ thư sinh trong chiếc áo hoodie rộng thùng thình, nhưng đôi mắt sau lớp kính lại sáng quắc, lanh lợi, không chút mệt mỏi dù đã thức trắng nhiều đêm liền. Mùi cà phê đậm đặc đã nguội lạnh phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi kim loại và nhựa tỏa ra từ hàng loạt thiết bị điện tử tối tân. “Đã sẵn sàng, Long ca. Hệ thống đã được cài đặt, tất cả các điểm mấu chốt của ‘Hắc Ưng Mật Mã’ đều đã bị chúng ta nắm giữ. Chỉ chờ lệnh của anh là kích hoạt.” Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông đang đứng phía trước. “Mỗi cú click chuột của chúng ta giờ đây sẽ là một mũi dao đâm vào tim chúng.”

Xa hơn một chút, ở góc khuất của căn phòng, Hồng Liên đang khoác lên mình bộ đồ đen bó sát, làm nổi bật những đường cong quyến rũ nhưng đầy nguy hiểm của cô. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thon và đôi mắt sắc lạnh, bí ẩn. Cô đang kiểm tra lại khẩu súng giảm thanh được giấu khéo léo trong bao da ở eo, và một bộ thiết bị liên lạc nhỏ gọn. Làn da trắng xanh của cô dưới ánh đèn mờ càng thêm phần ma mị. Cô ít khi nói nhiều, nhưng mỗi lời cô thốt ra đều mang sức nặng. “Thông tin đã được gieo rắc, Thanh Long. Chúng sẽ phải đau đầu tìm cách vá víu những lỗ hổng mà chúng ta tạo ra. Những con rối của Hắc Ưng sẽ bắt đầu nghi ngờ nhau, và chính sự hoang mang đó sẽ là chìa khóa để chúng ta đào sâu hơn.” Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự chắc chắn, như một lưỡi dao sắc bén ẩn mình trong bóng tối. Cô là bóng ma, là sứ giả của sự hỗn loạn mà Long Thịnh sẽ gieo rắc.

Anh Hoàng, trợ lý tận tâm của Thanh Long, ăn mặc chỉnh tề trong bộ vest đen lịch lãm, mái tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp, đang ngồi ở bàn làm việc, trước mặt là hàng loạt điện thoại vệ tinh và máy tính bảng. Anh ta đang kiểm tra lại danh sách các đối tác, các quỹ đầu tư “sạch” đã được chuẩn bị để thực hiện các giao dịch. Dù trong lòng có chút lo lắng về sự táo bạo của kế hoạch này, nhưng anh vẫn giữ vững phong thái bình tĩnh. “Các lệnh giao dịch ảo đã được chuẩn bị, Thanh Long. Sẽ kích hoạt đúng thời điểm để tạo ra sự nhiễu loạn tối đa trên thị trường, gây áp lực lên các công ty vỏ bọc của Hắc Ưng. Các quỹ dự phòng cũng đã sẵn sàng để mua vào khi giá xuống thấp nhất.”

Thanh Long hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh giãn nở, cảm nhận từng luồng khí lạnh tràn vào phổi. Anh quay lưng lại với bản đồ, nhìn thẳng vào từng thành viên trong đội ngũ của mình. Ánh mắt anh không chỉ là sự tin tưởng, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về năng lực và lòng trung thành của họ. Đây không chỉ là những cộng sự, mà là những chiến binh đã cùng anh vượt qua bao phong ba bão táp.

“Tốt.” Anh nói, chỉ một từ, nhưng ẩn chứa cả một vũ trụ của sự kỳ vọng và niềm tin. Anh đưa tay ra, làm một cử chỉ dứt khoát, mạnh mẽ, như một vị tướng ra lệnh xung trận. “Bây giờ. Hãy cho chúng thấy Long Thịnh không phải là miếng mồi dễ nuốt. Hãy cho Hắc Ưng thấy rằng, cái gọi là ‘đế chế’ của chúng, cũng có thể bị lung lay bởi một con rồng thức tỉnh.”

Ngay lập tức, Lâm Phong cúi xuống, những ngón tay gầy gò nhấn một loạt phím trên bàn phím, rồi dừng lại ở phím Enter. Màn hình máy tính trước mặt anh ta nhấp nháy dữ dội, những dòng code chạy vun vút như thác đổ. Anh ta nhấn phím. Một âm thanh nhẹ “tách” vang lên, nhưng nó lại mang ý nghĩa của một tiếng sấm sét vừa giáng xuống thị trường tài chính.

Cùng lúc đó, Hồng Liên gật đầu, nở một nụ cười nửa miệng đầy bí ẩn. Cô lướt đi trong bóng tối, bóng dáng nhỏ nhắn nhanh chóng hòa vào màn đêm qua cánh cửa bí mật, như một bóng ma biến mất không dấu vết. Cô sẽ là tai mắt, là mũi nhọn của Long Thịnh trong thế giới ngầm, gieo rắc những thông tin giả, tạo ra sự hoang mang và chia rẽ trong hàng ngũ của Hắc Ưng.

Anh Hoàng bắt đầu thực hiện các cuộc gọi, giọng nói chuyên nghiệp nhưng đầy uy lực. “Kích hoạt lệnh A-3. Giao dịch mã hóa B-7. Đẩy mạnh thông tin nhiễu loạn trên kênh X. Chúng ta bắt đầu.”

Thanh Long quay lại nhìn bản đồ thị trường. Những chấm sáng trên màn hình bắt đầu chuyển động hỗn loạn, những con số nhảy múa điên cuồng. Anh siết chặt tay, cảm nhận sức nóng từ lòng bàn tay mình. Đây là khởi đầu. Khởi đầu của một cuộc chiến mà anh đã hứa với Lão Gia Trần, một cuộc chiến mà anh sẽ dùng chính "Hắc Ưng Mật Mã" của chúng để đâm vào tim chúng. Mùi cà phê đã nguội lạnh trong không khí không còn quan trọng nữa, thay vào đó là mùi khói súng vô hình của một trận chiến tài chính đang bùng nổ, và Thanh Long, đứng vững như một ngọn hải đăng giữa tâm bão, đã sẵn sàng dẫn dắt con tàu Long Thịnh vượt qua nó.

***

Rạng sáng ở Thiên Hải, thành phố vẫn còn chìm trong giấc ngủ, nhưng trên các sàn giao dịch điện tử và trong những văn phòng tối tăm, một cơn bão đã bắt đầu. Màn hình máy tính của Lâm Phong nhấp nháy liên tục với các biểu đồ thay đổi chóng mặt, những đường cong xanh đỏ lao dốc không phanh, các lệnh mua bán ảo được tự động kích hoạt với tốc độ khủng khiếp, tạo ra một làn sóng hỗn loạn trên thị trường. Tiếng gõ phím của Lâm Phong dồn dập hơn bao giờ hết, ánh sáng xanh từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt anh ta, lộ rõ vẻ căng thẳng nhưng cũng đầy phấn khích. Anh ta không chỉ là một lập trình viên, mà là một nhạc trưởng đang điều khiển bản giao hưởng của sự hỗn loạn.

“Đòn đầu tiên đã trúng đích, Long ca. Hắc Ưng đang loạn!” Giọng Lâm Phong qua bộ đàm đầy hưng phấn, xen lẫn tiếng thở dốc. Anh ta vừa gửi đi một gói dữ liệu mã hóa nữa, ẩn chứa những thông tin nhiễu loạn được xây dựng dựa trên chính “Hắc Ưng Mật Mã” mà họ đã giải mã. Mục tiêu là gây ra sự nghi ngờ và chia rẽ trong nội bộ Hắc Ưng, khiến chúng không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả.

Trên các sàn giao dịch chứng khoán ở trung tâm thành phố, dù chưa chính thức mở cửa, nhưng không khí đã trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Những nhà môi giới, nhà đầu tư đang theo dõi tin tức trực tuyến và các biểu đồ trước giờ giao dịch, khuôn mặt họ từ ngạc nhiên chuyển sang hoảng loạn khi thấy giá cổ phiếu của một số công ty lớn, mà không ai ngờ tới, bắt đầu biến động bất thường. Những mã cổ phiếu tưởng chừng vững chắc như núi bỗng dưng mất giá không phanh, trong khi một số khác lại tăng vọt một cách khó hiểu. Các cuộc gọi điện thoại khẩn cấp đổ dồn về các phòng ban tài chính, nhưng không ai có thể đưa ra lời giải thích hợp lý. Một làn sóng sợ hãi lan truyền, gieo rắc sự bất an vào lòng các nhà đầu tư. “Chuyện gì đang xảy ra vậy? Thị trường điên rồi sao?” một tiếng thốt lên thất thanh từ một văn phòng môi giới. Mùi giấy in, mực in, và cả mồ hôi lạnh bắt đầu bốc lên, hòa lẫn với tiếng còi xe cấp cứu vọng lại từ xa, tạo nên một bức tranh hỗn loạn của một đô thị đang thức giấc trong cơn bão tài chính.

Trong một văn phòng sang trọng trên tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, Trần Đức Hùng, hay còn gọi là Hắc Ưng, đang ngồi trước màn hình lớn, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây lộ rõ vẻ ngạc nhiên, rồi chuyển sang tức giận tột độ. Anh ta cao lớn, phong thái uy quyền, luôn mặc đồ đen sang trọng và đắt tiền, nhưng lúc này, chiếc cà vạt đã hơi lệch, và đôi mắt sắc bén như chim ưng đang nhìn chằm chằm vào các biểu đồ đỏ rực như máu. “Cái quái gì thế này? Ai dám?” Anh ta gầm lên, giọng nói trầm khàn, đầy vẻ đe dọa. Hàng loạt báo cáo khẩn cấp được đưa đến liên tục, các đường dây nóng liên tục đổ chuông. Các chuyên gia tài chính của hắn đang cố gắng phân tích tình hình, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ. “Hệ thống phòng thủ của chúng ta đã bị đột phá. Có vẻ như chúng đã nắm được một phần của ‘Hắc Ưng Mật Mã’!” một giọng nói run rẩy báo cáo qua điện thoại. Trần Đức Hùng siết chặt tay, chiếc bút bi trong lòng bàn tay bị bóp nát. Không thể nào! Kế hoạch hoàn hảo của hắn, cái “Bão Đen” mà hắn đã dày công xây dựng, đang bị một kẻ nào đó phá hoại từ bên trong.

Ở một con hẻm tối tăm, ẩm ướt, nằm khuất sau những tòa nhà cũ kỹ, Hồng Liên lặng lẽ quan sát. Cô ẩn mình trong bóng đêm, đôi mắt sắc lạnh lướt qua những kẻ lạ mặt đang vội vã điều tra thông tin. Đó là những tay chân của Hắc Ưng, những kẻ thường ngày ẩn mình trong bóng tối, giờ đây phải lộ diện, chạy đôn đáo tìm cách vá víu những lỗ hổng thông tin mà Hồng Liên và đội ngũ của Thanh Long đã tạo ra. Chúng trông có vẻ chuyên nghiệp, nhưng sự hoang mang trong ánh mắt và hành động vội vàng của chúng không thể che giấu được. Mùi ẩm mốc của con hẻm, mùi rác thải, và cả mùi thuốc lá rẻ tiền từ những tên tay sai đang cuống cuồng tìm kiếm thông tin, tất cả đều không thể làm Hồng Liên phân tâm. Cô là một sát thủ lạnh lùng, và giờ đây, cô đang tận hưởng cái cảm giác của kẻ săn mồi đang nhìn con mồi vùng vẫy.

“Báo cáo, Long ca. Kênh thông tin nội bộ của chúng đang nhiễu loạn. Các tài khoản ma của chúng bắt đầu bị đóng băng. Các giao dịch ảo của chúng ta đã thành công, gây ra một đợt bán tháo lớn ở ba mã cổ phiếu chủ lực mà Hắc Ưng đang muốn thâu tóm.” Giọng Anh Hoàng vang lên qua bộ đàm, đầy vẻ phấn khích. Anh ta đã điều phối các giao dịch một cách hoàn hảo, không một chút sai sót. “Long Thịnh đã bắt đầu mua vào, nhưng với số lượng nhỏ, không đáng kể, chỉ để làm nhiễu loạn thêm.”

Thanh Long lắng nghe, đôi mắt anh vẫn dán chặt vào bản đồ thị trường. Những chấm sáng hỗn loạn giờ đây đã trở thành những vết loang lổ, những lỗ hổng không thể vá víu trong mạng lưới tài chính của Hắc Ưng. Anh nở một nụ cười nửa miệng, đầy mị lực, nhưng cũng ẩn chứa sự tàn nhẫn. “Tốt lắm. Tiếp tục duy trì áp lực. Đừng để chúng có thời gian thở. Hãy làm cho chúng phải lộ diện nhiều hơn, phải phản ứng mạnh hơn.”

Các lệnh giao dịch tự động vẫn tiếp tục được kích hoạt, các thông tin giả mạo được tung ra một cách có hệ thống, mạng lưới của Hắc Ưng bắt đầu rung chuyển từ bên trong. Đây không chỉ là một đòn tấn công tài chính đơn thuần, mà còn là một đòn tâm lý, một cuộc chiến thông tin được thiết kế để làm lung lay niềm tin, gieo rắc sự sợ hãi và nghi ngờ vào tận gốc rễ của cái gọi là “đế chế” Hắc Ưng. Thanh Long biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng nó đã đủ để khiến kẻ thù phải bất ngờ, phải lộ ra những điểm yếu mà hắn đã cố gắng che giấu bấy lâu nay. Hương vị của quyền lực, và của chiến thắng đầu tiên, đang khiến anh say.

***

Hoàng hôn bắt đầu buông xuống trên thành phố Thiên Hải, nhuộm một màu cam rực rỡ lên những tòa nhà chọc trời. Gió mạnh lồng lộng trên sân thượng Sky Tower, cuốn theo mái tóc đen dày của Thanh Long, thổi bay đi những căng thẳng còn vương vấn trong anh. Anh đứng đó, cao lớn và uy nghiêm, tay cầm cốc cà phê đã nguội lạnh, ánh mắt xa xăm nhìn xuống biển ánh sáng đang dần hiện ra dưới chân mình. Thành phố trải dài như một tấm thảm khổng lồ, với những con đường uốn lượn như dải lụa, những tòa nhà cao thấp chen chúc nhau, và những dòng xe cộ hối hả như những dòng máu chảy trong cơ thể một sinh vật khổng lồ. Từ trên cao nhìn xuống, mọi thứ trở nên nhỏ bé, nhưng cũng chính trong cái nhỏ bé ấy, một cuộc chiến vô hình, khốc liệt vẫn đang diễn ra không ngừng nghỉ.

Tiếng gió rít qua lan can kính bảo vệ tạo nên một bản giao hưởng cô độc, hòa cùng tiếng còi xe từ xa vọng lên và tiếng máy điều hòa trên mái nhà, tạo nên một bầu không khí mát mẻ, lộng gió, nhưng cũng có chút cô đơn. Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí lạnh lẽo tràn vào lồng ngực, giúp anh xua đi những mệt mỏi sau một ngày dài căng thẳng. Anh đã quen với việc đứng ở vị trí cao nhất, nơi mọi thứ đều nằm trong tầm mắt, nơi anh có thể nhìn thấy bức tranh toàn cảnh của cuộc chơi.

Điện thoại trong túi quần rung lên. Thanh Long rút ra, là cuộc gọi từ Lâm Phong. “Tổn thất của chúng là bao nhiêu?” Anh hỏi ngay, giọng nói trầm tĩnh, nội lực, không một chút biểu lộ cảm xúc.

“Khoảng 3-5% tổng tài sản mà chúng đang muốn thâu tóm, Long ca.” Giọng Lâm Phong qua điện thoại vẫn còn mang chút phấn khích, nhưng đã lấy lại sự bình tĩnh cần thiết. “Nhưng quan trọng hơn là sự hoang mang trong nội bộ. Các chuyên gia của chúng đang cố gắng bịt lỗ hổng, nhưng chúng ta đã gieo rắc đủ hạt giống nghi ngờ. Các công ty vỏ bọc của chúng đang gặp vấn đề nghiêm trọng với dòng tiền.”

Thanh Long nhấp một ngụm cà phê nguội, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. 3-5% không phải là một con số quá lớn đối với một thế lực như Hắc Ưng, nhưng nó lại là một đòn giáng mạnh vào uy tín và sự tự tin của chúng. “Vậy chúng đã bắt đầu lộ diện. Nhưng…” Anh dừng lại, đôi mắt nheo lại khi nhìn vào một điểm sáng xa xăm dưới chân trời. Có một sự bất an len lỏi trong lòng anh. “Phản ứng của chúng có vẻ quá… bình tĩnh. So với những gì tôi tưởng tượng về một kẻ bị đánh bất ngờ, chúng có vẻ quá nhanh chóng ổn định lại. Điều tra xem chúng đang cố gắng che giấu điều gì khác. Một đế chế lớn như vậy không thể chỉ mất vài phần trăm mà không có động thái nào lớn hơn.”

Anh Hoàng, sau đó, cũng báo cáo qua điện thoại. “Thanh Long, các phương tiện truyền thông đang bắt đầu đưa tin về những biến động bất thường trên thị trường. Chúng ta đã thành công trong việc làm dấy lên sự nghi ngờ về một ‘bàn tay vô hình’ đang thao túng. Nhưng có một số kênh thông tin, dường như đã bị Hắc Ưng kiểm soát, đang cố gắng định hướng dư luận, đổ lỗi cho các yếu tố khách quan.”

Thanh Long lắng nghe, đầu óc anh nhanh chóng xử lý thông tin. Đúng như Lão Gia Trần đã nói, Hắc Ưng không chỉ là một tập đoàn. Chúng là một triết lý, một cách tồn tại. Chúng sẽ không dễ dàng gục ngã chỉ vì một đòn giáng đầu tiên. Sự “bình tĩnh” của chúng, hay đúng hơn là sự phản ứng nhanh đến bất ngờ, lại khiến anh thêm phần cảnh giác. Điều này cho thấy Hắc Ưng không chỉ mạnh về tài chính và công nghệ, mà còn có một mạng lưới thông tin và kiểm soát dư luận tinh vi.

“Tiếp tục theo dõi sát sao. Đặc biệt là những động thái của Trần Đức Hùng.” Thanh Long chỉ thị, giọng anh trầm ổn nhưng đầy uy lực. “Tìm hiểu xem chúng đang chuyển hướng nguồn lực đi đâu. Một kẻ đã chuẩn bị kỹ càng như vậy sẽ không chỉ lo vá víu lỗ hổng. Chúng phải có một kế hoạch dự phòng, hoặc thậm chí là một mục tiêu mới.”

Anh hít một hơi thật sâu nữa, cảm nhận cơn gió lạnh tạt vào mặt. Thành phố dưới chân anh vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng giờ đây, nó không còn chỉ là một bức tranh đẹp đẽ. Nó là một bàn cờ khổng lồ, nơi những nước đi được tính toán tỉ mỉ, nơi những kẻ săn mồi ẩn mình trong bóng tối chờ đợi thời cơ. Thanh Long không hề lơ là cảnh giác. Anh biết, đây mới chỉ là màn dạo đầu. Cuộc chơi thực sự, có lẽ, mới chỉ bắt đầu. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh thầm nhủ, "và cái sân chơi Thiên Hải này, ta cũng sẽ không để ai dễ dàng thao túng." Anh siết chặt cốc cà phê nguội, ánh mắt kiên định, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo trong ván cờ sinh tử này.

***

Nửa đêm, không khí tại văn phòng của Thanh Long tại Trụ sở Long Thịnh lại trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Bên ngoài, trời đã về khuya, không khí se lạnh, nhưng bên trong căn phòng, nhiệt độ dường như tăng lên bởi sự tập trung cao độ của hai người đàn ông. Thanh Long và Lâm Phong dán mắt vào các biểu đồ và dữ liệu phức tạp đang nhấp nháy trên màn hình lớn. Những phản ứng của Hắc Ưng với đòn tấn công của Long Thịnh đã được ghi lại một cách chi tiết và đang được phân tích từng li từng tí.

Mùi cà phê giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là mùi ozone từ các thiết bị điện tử hoạt động hết công suất. Thanh Long, vẫn trong chiếc áo sơ mi ban nãy, nhưng giờ đây đã cởi bỏ hai cúc áo trên, để lộ một phần cơ ngực săn chắc, anh khoanh tay đứng trước màn hình, ánh mắt sắc bén lướt qua từng con số, từng đường đồ thị. Khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại hiện lên sự nghiêm trọng, báo hiệu một phát hiện đáng lo ngại.

“Lâm Phong, nhìn đây.” Thanh Long chỉ vào một chuỗi dữ liệu đang nhấp nháy trên màn hình. “Phản ứng của chúng với các lệnh mua bán ảo của chúng ta quá nhanh, như thể chúng đã chuẩn bị sẵn cho một cuộc tấn công tương tự. Và dòng tiền này…” Anh phóng to một khu vực trên biểu đồ, chỉ vào những đường kẻ màu vàng và đỏ đang uốn lượn. “Nó không chỉ là để ổn định thị trường, hay để vá víu lỗ hổng. Có vẻ như chúng đang chuyển hướng một lượng lớn tài sản sang một kênh khác, rất kín đáo và khó truy vết.”

Lâm Phong gật đầu lia lịa, đôi mắt anh ta mở to sau lớp kính cận, cố gắng theo kịp tư duy sắc sảo của Thanh Long. Những ngón tay gầy gò của anh ta lướt trên bàn phím, điều chỉnh các thông số hiển thị, phóng to thu nhỏ các khu vực dữ liệu theo yêu cầu của Thanh Long. “Đúng vậy, Long ca. Các thuật toán của chúng tôi đang chỉ ra một sự dịch chuyển lực lượng rất lớn. Không chỉ là bảo vệ tài sản, mà là một sự chuyển đổi mục tiêu chiến lược. Chúng đang rút vốn khỏi một số thị trường yếu kém, nhưng không phải để cất giấu, mà để tái đầu tư vào một lĩnh vực khác, có vẻ là những dự án cơ sở hạ tầng ngầm, hoặc các công ty công nghệ cao mới nổi có khả năng đột phá.” Giọng anh ta đầy lo lắng.

Thanh Long siết chặt quai hàm. Anh đã lường trước được sự phản ứng mạnh mẽ từ Hắc Ưng, nhưng không ngờ chúng lại nhanh nhạy và có tầm nhìn chiến lược đến mức này. Chúng không chỉ cố gắng khắc phục tổn thất, mà còn đang biến khủng hoảng thành cơ hội để xây dựng một nền tảng mới, vững chắc hơn. “Chúng không chỉ muốn thôn tính thị trường, Lâm Phong. Chúng đang xây dựng một cái gì đó. Một đế chế ngầm thực sự. Một tổ chức không chỉ thao túng tài chính, mà còn muốn kiểm soát cả công nghệ, cơ sở hạ tầng, và có thể là cả thông tin.”

Anh đưa tay, khoanh tròn một điểm trên bản đồ thị trường, nơi những dòng tiền bí ẩn đang hội tụ. Đó là một khu vực được mã hóa phức tạp, nằm ngoài tầm kiểm soát của bất kỳ cơ quan tài chính nào. Một điểm đen, một lỗ hổng trong hệ thống toàn cầu. “Đây. Đây là nơi chúng đang tập trung. Chúng đang sử dụng chính ‘Hắc Ưng Mật Mã’ để che giấu những giao dịch này, biến chúng thành những con số vô hình trên hệ thống tài chính.”

Lâm Phong tiếp tục truy vết, khuôn mặt đầy vẻ nghiêm trọng. Anh ta biết, đây là một cuộc chiến không cân sức, nhưng anh ta tin tưởng vào Thanh Long. “Khó truy vết lắm, Long ca. Đây là một mạng lưới chằng chịt, được bảo vệ bởi những lớp mã hóa dày đặc. Có vẻ như chúng đã chuẩn bị cho kế hoạch này từ rất lâu rồi.”

Thanh Long nhìn chằm chằm vào màn hình, ánh mắt anh lóe lên tia sáng lạnh lẽo của một chiến binh đang đối mặt với kẻ thù nguy hiểm nhất. Anh đã dùng chính thủ đoạn của Hắc Ưng để tấn công chúng, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng hắn chỉ mới chạm vào lớp vỏ ngoài của một con quái vật khổng lồ. Hắc Ưng không phải là một tập đoàn thông thường, mà là một thực thể sống, liên tục biến đổi và thích nghi.

“Kế hoạch của chúng ta đã thành công trong việc khiến chúng lộ diện, nhưng cũng đã khiến chúng ta trở thành mục tiêu trực tiếp và nguy hiểm hơn trong mắt chúng.” Thanh Long thì thầm, giọng nói đầy suy tư. “Chúng ta cần phải đào sâu hơn, Lâm Phong. Cần phải tìm ra trái tim của đế chế ngầm này. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể thực sự đánh bại chúng. Hãy chuẩn bị. Cuộc chiến này sẽ còn kéo dài, và nó sẽ khốc liệt hơn chúng ta tưởng rất nhiều.”

Anh quay lưng lại với màn hình, nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đèn đô thị vẫn lấp lánh như những ngôi sao nhỏ bé. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật," anh khẽ thì thầm, một lời khẳng định đầy uy lực, pha lẫn chút thách thức. Anh biết, những gì đang chờ đợi anh phía trước không chỉ là những trận chiến thương trường, mà là một cuộc đối đầu sinh tử với một thế lực có khả năng thay đổi cả cục diện của thế giới ngầm. Nhưng Thanh Long, với sự tàn nhẫn tiềm ẩn và ý chí sắt đá, đã sẵn sàng. Anh sẽ không bao giờ lùi bước, cho dù đối thủ có lớn mạnh đến đâu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ