Thiên địa mỹ nhân
Chương 58

Bí Mật Động Trời: Lộ Diện Âm Mưu Hắc Ưng

3508 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 57, đưa Thanh Long (trẻ) và đội ngũ vào cuộc điều tra chuyên sâu.,Khắc họa quá trình Thanh Long (trẻ) và Lâm Phong, Hồng Liên phối hợp để vén màn bí mật về Hắc Ưng.,Tiết lộ bí mật động trời về cách Hắc Ưng thao túng thị trường trong cuộc khủng hoảng 'Bão Đen', khẳng định Hắc Ưng là một thế lực ngầm có tổ chức và tinh vi.,Đánh dấu bước ngoặt trong sự trưởng thành của Thanh Long (trẻ), từ một doanh nhân đơn thuần thành một chiến lược gia dám đối đầu với thế lực ngầm.,Tạo ra một 'cơ hội lật ngược thế cờ' cho Thanh Long (trẻ), đẩy câu chuyện vào cao trào mới của arc.
Nhân vật: Thanh Long, Lâm Phong, Hồng Liên, Anh Hoàng, Lão Gia Trần
Mood: Gay cấn, kịch tính, căng thẳng, quyết đoán, hơi u ám nhưng tràn đầy hy vọng và sự trả đũa.
Kết chương: [object Object]

Cơn mưa đêm lất phất vẫn chưa dứt hẳn, chỉ còn là những hạt bụi nước li ti bay trong gió lạnh, phủ lên lớp kính cường lực của Tòa nhà Thiên Khải một màn sương mờ ảo. Bên trong, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và tập trung. Trong phòng tác chiến tạm thời, ánh sáng xanh từ hàng chục màn hình máy tính hắt lên những khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. Thanh Long đứng giữa phòng, dáng người cao lớn, vững chãi, đôi mắt sâu thẳm sắc lạnh như dao, phản chiếu những biểu đồ tài chính đang chao đảo trên màn hình lớn. Anh mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu đen, cổ áo mở hờ, để lộ một phần cơ ngực săn chắc, nhưng vẻ lịch lãm thường ngày đã bị thay thế bởi một khí chất gai góc, lạnh lùng đến đáng sợ. Mái tóc đen dày hơi rối, như thể anh đã vò đầu bứt tai không biết bao nhiêu lần trong đêm.

Tiếng gõ phím của Lâm Phong dồn dập, mạnh mẽ đến nỗi tưởng chừng như sắp xuyên thủng lớp nhựa. Chàng trai gầy gò, đeo kính cận, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn vẫn cực kỳ lanh lợi và nhanh nhẹn, không ngừng lướt qua hàng triệu dòng code phức tạp. Mùi cà phê đậm đặc, nóng hổi mà Anh Hoàng vừa pha, quyện lẫn mùi mực in và mùi kim loại đặc trưng của những thiết bị công nghệ mới, lẩn quất trong không khí, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang bao trùm. Anh Hoàng, với vẻ ngoài chỉnh tề hiếm thấy trong một đêm thức trắng, vẫn trung thành đứng phía sau Thanh Long, sẵn sàng thực hiện mọi mệnh lệnh, khuôn mặt điển trai nhưng nghiêm nghị.

“Tình hình thế nào rồi, Lâm Phong? Đã có manh mối nào chưa?” Thanh Long cất tiếng hỏi, giọng anh trầm ấm nhưng chứa đựng một áp lực vô hình, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Anh không hề quay đầu lại, nhưng ánh mắt dường như đã nhìn thấu mọi thứ đang diễn ra trên màn hình.

Lâm Phong không ngừng tay, khẽ đẩy gọng kính lên. “Dữ liệu quá phức tạp, sếp. Nó được mã hóa nhiều lớp, sử dụng những thuật toán mà tôi chưa từng thấy trên thị trường. Như thể chúng đến từ một tương lai xa xôi vậy. Nhưng tôi đã tìm thấy một mẫu hình bất thường… một loại giao thức mã hóa đặc biệt, không giống bất kỳ thứ gì trên thị trường lúc này. Nó lặp đi lặp lại trong tất cả các cuộc tấn công gần đây, như một chữ ký, một dấu ấn riêng biệt.”

Cùng lúc đó, cánh cửa phòng hé mở, Hồng Liên bước vào. Cô mặc một bộ đồ bó sát màu đen, chất liệu co giãn ôm trọn dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt nhưng ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc của cô. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ đường xương hàm sắc sảo và chiếc cổ thon. Đôi mắt đen láy, sắc lạnh như dao, quét một vòng quanh phòng, dừng lại ở Thanh Long. Cô đặt một tập tài liệu dày cộp lên bàn, tiếng giấy sột soạt phá vỡ sự im lặng. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ mái tóc cô, một sự đối lập kỳ lạ với mùi công nghệ và cà phê nồng nặc trong phòng.

“Báo cáo của tôi đây, Thanh Long. Cái ‘tổ chức tư vấn tài chính’ kia… nó chỉ là bình phong. Tôi đã theo dõi được một số giao dịch đáng ngờ, liên kết với hàng chục công ty con không rõ nguồn gốc. Chúng đang thâu tóm mọi thứ. Không phải một cách ngẫu nhiên, mà là có hệ thống, có mục tiêu. Các giao dịch được thực hiện qua một mạng lưới phức tạp, sử dụng các quỹ offshore và các ‘công ty vỏ bọc’ tại nhiều quốc gia khác nhau. Dòng tiền được rửa sạch và đổ vào các tài sản đang bị suy yếu do cuộc ‘Bão Đen’ gây ra. Đây không phải là đầu tư, Thanh Long. Đây là săn mồi.” Giọng Hồng Liên nhỏ nhẹ, nhưng rõ ràng, từng chữ như được khắc vào không khí, lạnh lùng và dứt khoát.

Thanh Long khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng lạnh lẽo xuất hiện. Anh xoay người lại, ánh mắt sắc lạnh bao quát cả Lâm Phong và Hồng Liên, như một con đại bàng đã tìm thấy con mồi. Tiếng mưa ngoài cửa sổ như đang hòa theo nhịp đập gấp gáp trong lồng ngực anh. Anh dùng tay ra hiệu cho Lâm Phong và Hồng Liên kết nối các thông tin lại, như một người nhạc trưởng đang điều khiển dàn nhạc của mình.

Lâm Phong chỉ vào một thuật toán phức tạp trên màn hình, những dòng code xanh lấp lánh như những con đom đóm trong đêm tối. “Đây, sếp. Cái ‘giao thức mã hóa’ này. Nó không chỉ dùng để bảo mật giao dịch, mà còn để ‘đánh dấu’ chúng. Như một loại chữ ký số vậy. Tất cả các công ty con mà Hồng Liên vừa nhắc đến, các giao dịch tài chính bất thường, đều mang chung một dấu hiệu mã hóa này. Như thể chúng được điều khiển bởi cùng một ‘bộ não’ vậy.”

Hồng Liên đặt các tài liệu về các công ty ma lên bàn, từng trang giấy trắng tinh được in dày đặc những con số và tên công ty lạ hoắc. “Chúng không chỉ hoạt động trên thị trường chứng khoán. Chúng còn thâu tóm các công ty công nghệ, các công ty sản xuất nhỏ lẻ, thậm chí cả các dự án bất động sản đang gặp khó khăn. Chúng dùng một ‘quỹ đen’ khổng lồ, được tạo ra từ đâu đó mà chúng ta chưa thể xác định được, để gom góp mọi thứ với giá rẻ mạt trong thời điểm hoảng loạn này.”

Thanh Long đột ngột dừng lại, nhìn chằm chằm vào trung tâm của tấm bản đồ chiến lược ảo đang hiện lên giữa phòng. Tất cả các mảnh ghép, rời rạc và khó hiểu trước đó, giờ đây bỗng chốc khớp vào nhau một cách hoàn hảo. Một dòng điện chạy dọc sống lưng anh, không phải là sợ hãi, mà là sự kích thích tột độ. Anh đã nhìn thấy nó. Một đế chế mới, đang âm thầm hình thành trong lòng thành phố, như một con quái vật ẩn mình dưới lớp vỏ bọc tài chính.

“Vậy ra…” Thanh Long thì thầm, giọng anh khẽ run lên vì nhận ra điều kinh khủng, “...chúng không chỉ muốn làm suy yếu Long Thịnh để thâu tóm. Chúng muốn tạo ra một cuộc khủng hoảng lớn, một ‘Bão Đen’ thực sự, để rồi chính chúng sẽ là kẻ duy nhất đứng vững trên đống tro tàn, nuốt chửng mọi thứ. Cái ‘giao thức mã hóa’ mà Lâm Phong tìm thấy, và mạng lưới công ty ma mà Hồng Liên vạch trần… đó chính là ‘Hắc Ưng Mật Mã’. Đó là cách Hắc Ưng thao túng thị trường, không phải bằng sức mạnh tài chính đơn thuần, mà bằng sự tinh vi, sự tính toán lạnh lùng và một hệ thống không thể bị phát hiện nếu không có những con người như các em.”

Lâm Phong và Hồng Liên nhìn nhau, sự kinh ngạc hiện rõ trong mắt họ. Cái tên “Hắc Ưng” không còn là một lời đồn thổi hay một giả thuyết nữa. Nó đã trở thành một thực thể rõ ràng, với những phương thức hoạt động cụ thể và một âm mưu kinh hoàng. Thanh Long siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Sự phẫn nộ bùng lên trong anh, không phải là sự tức giận bộc phát, mà là một ngọn lửa lạnh lùng, âm ỉ thiêu đốt. Hắc Ưng không chỉ là một đối thủ cạnh tranh, mà là một kẻ săn mồi tàn bạo, sẵn sàng phá hủy cả một nền kinh tế để đạt được mục đích. Và Long Thịnh của anh, chỉ là một trong những miếng mồi ngon mà chúng nhắm đến. Anh biết, để bảo vệ những gì mình đã gây dựng, để bảo vệ những người anh yêu quý, anh không thể chỉ là một doanh nhân nữa. Anh phải trở thành một thợ săn.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn mây xám xịt, xua đi chút lạnh lẽo còn vương lại của cơn mưa đêm, Thanh Long đã có mặt tại Thư Viện Quốc Gia. Nơi đây, với kiến trúc tân cổ điển hùng vĩ, trần cao vút và những giá sách gỗ chạm khắc tinh xảo cao đến tận trần, luôn mang đến cho anh một cảm giác bình yên đến lạ. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng gõ bàn phím nhẹ từ xa, và những tiếng thì thầm khe khẽ của các độc giả khác, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của tri thức, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và căng thẳng của đêm qua. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục tỏa ra từ hàng triệu cuốn sách, tạo nên một không gian đặc trưng, nơi thời gian dường như trôi chậm lại.

Thanh Long khoác lên mình chiếc áo khoác da màu đen, đơn giản nhưng vẫn tôn lên vẻ nam tính, lịch lãm. Đôi mắt anh vẫn còn hằn những vệt đỏ vì thiếu ngủ, nhưng ánh nhìn giờ đây không còn sự hoang mang hay tức giận, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, sắc bén đến lạnh người. Anh không dùng đến máy tính hay thiết bị điện tử nào, mà chỉ lật giở từng trang sách cũ, tìm kiếm những tài liệu lịch sử về các cuộc khủng hoảng kinh tế lớn trên thế giới, những chiến lược thâu tóm tài sản, những vụ thao túng thị trường từng chấn động. Anh cần xác minh lại những nghi ngờ của mình, cần tìm hiểu sâu hơn về “cơ chế” hoạt động của những kẻ thao túng, liệu cái “Hắc Ưng Mật Mã” mà anh vừa phát hiện có phải là một thứ gì đó hoàn toàn mới, hay chỉ là một phiên bản nâng cấp của những thủ đoạn cũ kỹ?

Anh miệt mài đọc, lướt qua những trang sách ố vàng, đôi khi dừng lại thật lâu ở một đoạn nào đó, ánh mắt dán chặt vào từng câu chữ. Anh so sánh các mô hình khủng hoảng tài chính cổ điển với những gì Lâm Phong đã phân tích về “giao thức mã hóa” của Hắc Ưng. Tiếng kim loại của chiếc bút bi va vào mặt giấy khi anh gạch chân những đoạn quan trọng, những từ khóa như “quỹ đen vô danh”, “công ty bình phong”, “hợp đồng ma”, “thao túng giá trị tài sản”.

“Không thể nào…” Thanh Long thì thầm, giọng anh khẽ khàng nhưng đầy kinh ngạc, như thể sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh của thư viện. Anh tìm thấy một bài viết cũ từ những năm chiến tranh, kể về cách các thế lực ngầm đã lợi dụng sự hỗn loạn, sự thiếu minh bạch của thị trường để thâu tóm các công ty sản xuất vũ khí, các mỏ tài nguyên quý giá, thông qua một mạng lưới các công ty “ma” và các giao dịch “ảo”. Chúng đã biến chiến tranh thành cơ hội, biến khủng hoảng thành bàn đạp để xây dựng một đế chế tài chính ngầm, không ai biết đến. “Chúng đã làm điều này từ rất lâu rồi. Chỉ là giờ đây, với công nghệ, với những thuật toán siêu việt, chúng đã biến nó thành một nghệ thuật. Một nghệ thuật tinh vi đến mức gần như hoàn hảo.”

Thanh Long lật đến trang cuối cùng của bài viết, đôi mắt anh nheo lại khi nhìn thấy một câu kết luận: “Những kẻ săn mồi thực sự luôn biết cách ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ, và khi cơn bão đến, chúng sẽ hiện nguyên hình, nuốt chửng tất cả.” Anh gạch chân câu đó thật mạnh. Cái “Hắc Ưng Mật Mã” không phải là một phát minh mới toanh. Nó là một triết lý, một phương pháp đã tồn tại từ lâu, nhưng được Hắc Ưng nâng tầm lên một cấp độ hoàn toàn mới, biến nó thành một vũ khí tài chính không thể bị phát hiện bởi những công cụ phân tích thông thường. Chúng không chỉ tấn công Long Thịnh, mà chúng đang tấn công toàn bộ thị trường, tạo ra một cơn đại hồng thủy để rồi tự mình hưởng lợi.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ nguy hiểm xuất hiện trên môi Thanh Long. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy cũ len lỏi vào buồng phổi, như tiếp thêm sức mạnh cho tâm trí anh. Sự tức giận, sự căm ghét đối với những kẻ tàn nhẫn này đã biến thành một ý chí thép, một quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Anh đã tìm thấy sợi dây. Anh đã hiểu được cách thức. Bây giờ, anh phải tìm ra kẻ đứng sau sợi dây đó, và kéo chúng ra ánh sáng. Đây không chỉ là một cuộc chiến thương trường, mà là một cuộc chiến sinh tử, nơi đạo đức và lòng tham đối đầu nhau. Và Thanh Long, sẽ không bao giờ lùi bước. Anh sẽ dùng chính thủ đoạn của chúng, để chống lại chúng.

***

Chiều muộn, khi ánh nắng vàng nhạt đã bắt đầu nhuộm đỏ rặng cây phía chân trời, Thanh Long đã có mặt tại biệt thự của Lão Gia Trần. Ngôi biệt thự tọa lạc giữa một vùng ngoại ô yên bình, với kiến trúc cổ điển phương Tây, tường rào cao và một khu vườn rộng lớn, xanh mướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây, và mùi hương hoa cỏ tươi mới sau cơn mưa đêm, tất cả tạo nên một khung cảnh thanh bình, tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và căng thẳng mà Thanh Long vừa trải qua.

Lão Gia Trần đang ngồi trên chiếc ghế mây trong vườn, nhấp từng ngụm trà nóng. Mái tóc bạc phơ được chải gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, ẩn chứa một sự uyên bác sâu sắc. Ông mặc một chiếc áo dài truyền thống màu xám, toát lên vẻ thâm trầm, điềm đạm. Thanh Long bước đến, cúi chào kính cẩn. Anh không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là một khí chất mạnh mẽ, quyết đoán, pha lẫn sự phẫn nộ thầm lặng. Anh trình bày toàn bộ phát hiện của mình, từ những dữ liệu kỹ thuật phức tạp mà Lâm Phong đã giải mã, đến mạng lưới công ty ma mà Hồng Liên đã vạch trần, và cả những thông tin lịch sử mà anh đã tìm thấy trong thư viện. Anh nói không ngừng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức nặng, dứt khoát và rõ ràng, như thể đang sắp xếp lại từng mảnh ghép cuối cùng của bức tranh kinh hoàng.

“Hắc Ưng không chỉ tấn công Long Thịnh, Lão Gia. Chúng đang nuốt chửng toàn bộ thị trường, biến cuộc khủng hoảng ‘Bão Đen’ thành cơ hội để xây dựng đế chế cho riêng mình. Chúng đang dùng một mạng lưới công ty ma khổng lồ và cái ‘Hắc Ưng Mật Mã’ – một thuật toán phức tạp, tinh vi đến mức không thể bị phát hiện – để thao túng giá, thâu tóm tài sản. Đây là một cuộc chiến quy mô lớn hơn tôi tưởng rất nhiều, Lão Gia. Chúng muốn thao túng, thống trị, và kiểm soát mọi thứ.” Thanh Long kết luận, ánh mắt anh rực lửa, phản chiếu sự phẫn nộ và ý chí trả đũa đang sôi sục trong anh.

Lão Gia Trần chậm rãi đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm vào mặt đá nhẹ nhàng. Ông nhìn xa xăm về phía rặng cây, như thể đang nhìn xuyên qua thời gian, xuyên qua những lớp màn bí ẩn của thế giới ngầm. Một nụ cười khó đoán xuất hiện trên môi ông. “Vẫn còn non lắm, Thanh Long.” Giọng ông trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng của kinh nghiệm và trí tuệ. “Ngươi chỉ mới chạm được lớp vỏ ngoài của ‘đế chế’ đó thôi. Hắc Ưng… chúng không chỉ là một tập đoàn. Chúng là một triết lý, một cách tồn tại trong thế giới ngầm này. Chúng sống bằng cách hút cạn sinh lực của kẻ yếu, của những kẻ kém cỏi hơn. Chúng lợi dụng sự hỗn loạn, sự tham lam của con người để xây dựng quyền lực cho riêng mình. Chúng như những con kền kền, bay lượn trên xác chết của thị trường, chờ đợi thời cơ để lao xuống.”

Ông quay lại nhìn Thanh Long, đôi mắt tinh anh như xuyên thấu tâm can anh. “Nhưng… mọi đế chế đều có điểm yếu. Ngươi đã tìm thấy được bí mật về ‘cách thức’ chúng hoạt động. Ngươi đã nắm được ‘Hắc Ưng Mật Mã’. Đó là một thành công lớn, Thanh Long. Nó giống như việc ngươi đã tìm thấy cuốn bí kíp võ công của đối thủ vậy. Vậy… ngươi định làm gì với nó?”

Thanh Long siết chặt tay, đứng thẳng người. Khí chất của một vị vua trẻ tuổi, đầy uy quyền và quyết đoán, bùng nổ trong anh. Sự dao động, sự cân nhắc về đạo đức đã tan biến. Giờ đây, chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối vào mục tiêu: chiến thắng. “Tôi sẽ dùng chính thủ đoạn của chúng để chống lại chúng, Lão Gia. Tôi sẽ dùng ‘Hắc Ưng Mật Mã’ để vạch trần âm mưu của chúng, để chúng phải lộ diện và trả giá cho những gì đã làm! Tôi sẽ biến chính vũ khí của chúng thành con dao phản chủ, đâm vào tim chúng!”

Lão Gia Trần mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, đầy thâm ý. Ông khẽ gật đầu, như thể đã chờ đợi câu trả lời này từ rất lâu. “Tốt. Một khi đã hiểu được đối thủ, ngươi sẽ biết cách đánh bại chúng. Nhưng hãy nhớ, Thanh Long. Trò chơi này không chỉ là một ván cờ, mà là một cuộc chiến sinh tử. Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa. Hãy dùng trí tuệ và bản lĩnh của mình, nhưng đừng để mình bị biến chất bởi sự tàn nhẫn của kẻ thù. Hãy giữ lấy bản chất của mình.”

Thanh Long cúi đầu một lần nữa, sâu sắc hơn. Anh hiểu rằng Lão Gia Trần không chỉ xác nhận mà còn đang “chỉ đường” cho anh, đang trao cho anh một bài học quý giá về bản chất của quyền lực và con người. Anh đã tìm thấy bí mật, và giờ anh có một kế hoạch. Một kế hoạch táo bạo, đầy rủi ro, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Anh biết, đây sẽ là khởi đầu của một cuộc chiến không khoan nhượng, một cuộc chiến mà anh sẽ phải đối đầu trực diện với những kẻ săn mồi ẩn mình trong bóng tối. Nhưng anh đã sẵn sàng.

Khi Thanh Long rời đi, bóng anh đổ dài trên con đường lát đá dẫn ra cổng, Lão Gia Trần vẫn ngồi đó, nhấp chén trà, ánh mắt đăm chiêu. “Hắc Ưng… sẽ phải lộ diện thôi.” Ông thì thầm, nụ cười ẩn ý vẫn vương trên môi.

Thanh Long bước đi, mỗi bước chân đều vững chắc, đầy uy lực. Trong ánh hoàng hôn dần buông xuống, bóng dáng anh như hòa cùng với khí chất của một con rồng đang thức tỉnh. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta.” Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực, “Long Thịnh cũng vậy. Và không ai, được phép đụng vào những gì thuộc về ta.” Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Thanh Long, với sự tàn nhẫn tiềm ẩn đang trỗi dậy, đã sẵn sàng biến mình thành một con rồng biết cách sử dụng móng vuốt và nanh vuốt của mình. Anh sẽ làm cho bọn chúng phải lộ diện, và phải trả giá bằng mọi cách.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ