Gió mạnh thổi tung mái tóc đen dày của anh, mang theo cái lạnh của độ cao. Thanh Long đứng thẳng người, ánh mắt anh nhìn về phía xa xăm, nơi những tầng mây đen vẫn còn vương vấn. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu. Anh sẽ không chỉ phá vỡ kế hoạch của Hắc Ưng, anh sẽ tìm ra trái tim của đế chế ngầm này, và khi đó, anh sẽ không ngần ngại nghiền nát nó, để Thiên Hải này, mãi mãi là của anh.
Bình minh hé rạng trên thành phố Thiên Hải, vẽ nên những vệt vàng cam rực rỡ trên bầu trời phía Đông. Thanh Long rời khỏi sân thượng, bước vào văn phòng làm việc của mình tại Long Thịnh, tiền thân của Tập đoàn Thiên Khải hùng mạnh ngày nay. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép vẫn còn chìm trong sự tĩnh lặng của buổi sớm, chỉ có tiếng máy chủ vận hành rì rầm đâu đó, cùng tiếng gõ phím lách cách vọng lại từ phòng của Lâm Phong – dấu hiệu của một đêm dài làm việc không ngừng nghỉ. Không khí bên trong văn phòng mang mùi điều hòa lạnh lẽo, xen lẫn hương cà phê mới pha thoang thoảng và mùi mực in còn vương trên những bản báo cáo. Mùi kim loại từ các thiết bị công nghệ tiên tiến cũng lẩn quất, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp nhưng cũng đầy căng thẳng.
Thanh Long ngồi xuống chiếc ghế da xoay, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, nơi thành phố đang dần bừng tỉnh sau một đêm dài. Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm kính, rọi thẳng vào bàn làm việc của anh, làm nổi bật chồng tài liệu dày cộp và chiếc Thiên Long Ấn bằng kim loại lạnh lẽo. Anh đưa tay chạm vào nó, cảm nhận sự sắc lạnh truyền từ kim loại vào đầu ngón tay, một sự nhắc nhở về trọng trách và gánh nặng mà anh đang mang. Chiếc Thiên Long Ấn, biểu tượng của quyền lực và ý chí, giờ đây giống như một lời nhắc nhở không ngừng về những gì anh đã phải đánh đổi.
Mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt sắc sảo của Thanh Long, nhưng ánh nhìn của anh vẫn không hề mất đi vẻ cương nghị vốn có. Cả thể chất lẫn tinh thần đều đang bị bào mòn sau những ngày tháng căng thẳng đối đầu với Hắc Ưng. Cái gọi là "canh bạc tử thần" đã thành công, đẩy lùi đòn phủ đầu của đối thủ, nhưng Long Thịnh đã phải trả một cái giá quá đắt. Anh lướt qua báo cáo tài chính trên màn hình máy tính bảng, những con số đỏ chót như những vết thương hằn sâu vào đế chế non trẻ của anh. Hàng loạt dự án bị đình trệ, uy tín bị lung lay, và quan trọng hơn, một phần niềm tin của thị trường đã bị đánh mất.
"Chiến thắng này... liệu có xứng đáng với những gì ta đã mất đi?" Anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm nhưng khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng của buổi sáng. Anh đã cứu Long Thịnh khỏi bị nhấn chìm, nhưng lại đẩy những người thân cận vào vòng nguy hiểm, và vô tình làm rạn nứt những mối quan hệ cá nhân quý giá. Lời của Hồng Liên về việc Hắc Ưng nhắm vào những người phụ nữ của anh, những tin nhắn đầy lo lắng của An Nhiên, và đặc biệt là sự im lặng đầy ẩn ý từ Mỹ Ngọc, tất cả đều xoáy sâu vào tâm trí anh, tạo thành một gánh nặng vô hình.
Anh cầm điện thoại lên, lướt qua những dòng tin nhắn chưa đọc. Ánh mắt anh dừng lại ở tên Mỹ Ngọc. Cô không nhắn tin trách móc hay giận dỗi, mà chỉ là những lời nhắc nhở công việc khô khan, sắc lạnh, ẩn chứa một sự thất vọng sâu sắc. "Long Thịnh đang gặp khủng hoảng truyền thông. Anh cần có mặt ở đây. Tôi không thể làm mọi thứ một mình." Dòng tin nhắn đó không chỉ là lời thông báo, mà còn là một tiếng kêu cứu, một lời trách móc gián tiếp về sự vắng mặt của anh. Thanh Long cảm nhận được sự xa cách, sự căng thẳng đang len lỏi vào mối quan hệ của anh với cô.
Mỹ Ngọc, người phụ nữ tài năng, kiêu hãnh và sắc sảo, đã luôn đứng vững bên anh trong những thời khắc khó khăn nhất. Cô là một đối tác đáng tin cậy, một người bạn tri kỷ, và cũng là một bóng hồng tuyệt sắc mà anh luôn trân trọng. Nhưng anh đã quá tập trung vào cuộc chiến, quá cuốn vào guồng quay của quyền lực và những âm mưu thâm độc, mà quên mất rằng, có những người đang cần sự quan tâm, sự hiện diện của anh. Anh đã vô tình bỏ quên cô, đặt cô vào một vị trí phải tự mình gánh vác quá nhiều, và điều đó khiến anh cảm thấy day dứt khôn nguôi.
Thanh Long siết chặt chiếc Thiên Long Ấn trong tay. Lạnh lẽo. Cứng rắn. Giống như chính anh lúc này. Anh đã nghĩ mình đủ mạnh mẽ để cân bằng mọi thứ, để vừa xây dựng đế chế, vừa bảo vệ tình yêu. Nhưng giờ đây, anh nhận ra sự non nớt của mình. Cái giá của quyền lực, của sự kiểm soát, đôi khi là sự cô đơn và những tổn thất không thể lường trước trong các mối quan hệ cá nhân. Anh là một chiến lược gia tài ba trên thương trường, nhưng trong tình yêu và các mối quan hệ, anh vẫn còn là một chàng trai trẻ với nhiều thiếu sót.
Anh hít một hơi thật sâu, mùi cà phê nồng nàn từ chiếc cốc trên bàn như đánh thức những giác quan còn đang mơ màng. Cần phải thay đổi. Anh không thể để Hắc Ưng lợi dụng điểm yếu này để tấn công những người anh yêu thương. Anh sẽ biến họ thành động lực, thành nguồn sức mạnh để anh tiếp tục chiến đấu.
Ánh mắt anh từ từ chuyển từ màn hình báo cáo sang chiếc điện thoại. Anh không thể để Mỹ Ngọc tiếp tục gánh chịu áp lực một mình, không thể để cô hiểu lầm về sự im lặng của anh. Anh cần phải gặp cô, nói chuyện trực tiếp, không chỉ để xoa dịu những rạn nứt, mà còn để củng cố mối quan hệ giữa họ, biến cô thành một phần không thể thiếu trong đế chế của anh, trong cuộc đời anh.
Thanh Long đứng dậy, bước đến cửa sổ, nhìn xuống những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh trên đại lộ. Thành phố Thiên Hải đã hoàn toàn bừng sáng. Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua những tòa nhà chọc trời, phản chiếu lấp lánh như những viên kim cương khổng lồ. Anh biết, đây không phải lúc để chìm đắm trong suy nghĩ hối tiếc. Đã đến lúc đối mặt với hậu quả, sửa chữa những sai lầm, và tiến về phía trước. Anh sẽ bảo vệ những người phụ nữ của anh, bằng bất cứ giá nào. Đó là lời hứa của một người đàn ông đã nếm trải hương vị của quyền lực, và giờ đây, anh muốn nếm trải cả hương vị của tình yêu trọn vẹn.
***
Buổi trưa tại Tập đoàn Long Thịnh bận rộn hơn bao giờ hết. Tiếng gõ phím lách cách, tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng bước chân vội vã trên sàn đá hoa cương, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự chuyên nghiệp và áp lực. Thanh Long, sau khi đã tắm rửa và thay một bộ vest đen may đo tinh tế, trở lại văn phòng với một khí chất hoàn toàn khác. Vẻ mệt mỏi buổi sáng đã được thay thế bằng sự điềm tĩnh và quyết đoán. Anh đã sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn, và giờ đây, anh đã sẵn sàng đối mặt với mọi thứ.
Anh nhấn nút gọi nội bộ. "Lâm Phong, Anh Hoàng, vào văn phòng tôi."
Chưa đầy một phút sau, hai người đàn ông bước vào. Lâm Phong, với vẻ ngoài gầy gò, chiếc áo hoodie quen thuộc và cặp kính cận, vẫn giữ ánh mắt lanh lợi và nhanh nhẹn. Anh Hoàng, ngược lại, mặc một bộ vest chỉnh tề, mái tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp. Cả hai đều toát lên sự trung thành và tận tâm với Thanh Long, nhưng trong mắt họ, Thanh Long vẫn nhận ra sự lo lắng về tình hình hiện tại.
"Ngồi đi," Thanh Long nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. Anh nhìn Lâm Phong trước. "Lâm Phong, tình hình nội bộ thế nào? Các báo cáo tài chính đã được kiểm tra lại chưa? Hắc Ưng có động tĩnh gì mới không?"
Lâm Phong đẩy gọng kính, ánh mắt tập trung. "Thưa sếp, tình hình tài chính của Long Thịnh đã ổn định trở lại sau cú sốc. Chúng ta đã thành công trong việc giữ vững niềm tin của các nhà đầu tư lớn, nhưng vẫn còn một số đối tác nhỏ lẻ đang dao động. Các gói giải pháp truyền thông đang được triển khai để lấy lại danh tiếng. Về phía Hắc Ưng... chúng tôi chưa phát hiện thêm động thái công khai nào. Tuy nhiên, theo thông tin tình báo ngầm, chúng đang cố gắng thâu tóm một số tài sản nhỏ hơn trên thị trường, có vẻ như là để bù đắp cho tổn thất vừa qua, và cũng có thể là chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo. Chúng không dễ bỏ cuộc."
Thanh Long gật đầu, ánh mắt sắc như dao. "Ta biết. Hắc Ưng không chỉ là một tập đoàn, chúng là một thế lực ngầm. Càng lùi bước, chúng càng lấn tới. Cứ tiếp tục theo dõi sát sao, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Đặc biệt, hãy chú ý đến những động thái tài chính bất thường trên thị trường chứng khoán, và cả những thông tin về các dự án hạ tầng lớn của thành phố. Có lẽ chúng đang tìm kiếm một điểm tựa mới để bành trướng."
"Vâng, thưa sếp. Chuyện này, để tôi xử lý," Lâm Phong đáp, giọng dứt khoát. Anh luôn là người cộng sự đáng tin cậy, một bộ não thiên tài trong việc phân tích dữ liệu và chiến lược tài chính.
Thanh Long chuyển ánh mắt sang Anh Hoàng. "Anh Hoàng, có việc này cần cậu sắp xếp ngay lập tức."
Anh Hoàng lập tức đứng thẳng người, sẵn sàng. "Vâng, thưa sếp. Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp."
Thanh Long nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự nghiêm túc. "Không phải những việc đã được sắp xếp. Là một việc mới. Cậu hãy sắp xếp cho tôi một cuộc hẹn riêng tư với Mỹ Ngọc vào chiều nay. Ở một nơi yên tĩnh, riêng tư. Càng sớm càng tốt." Anh nhấn mạnh từng từ, ánh mắt không hề rời khỏi Anh Hoàng, truyền đi một thông điệp rõ ràng về tầm quan trọng của cuộc hẹn này.
Anh Hoàng có vẻ hơi ngạc nhiên trước yêu cầu này, nhưng chỉ là thoáng qua. Anh nhanh chóng lấy ra một chiếc sổ tay nhỏ và bút, ghi chú cẩn thận. "Vâng, thưa sếp. Tôi sẽ liên hệ ngay với thư ký của cô Mỹ Ngọc và sắp xếp địa điểm."
"Đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối," Thanh Long dặn dò thêm. "Ta không muốn bất kỳ sự quấy rầy nào. Và cũng không muốn bất kỳ thông tin nào về cuộc gặp này bị lộ ra ngoài."
"Rõ, thưa sếp. Tôi sẽ xử lý chu đáo nhất." Anh Hoàng gật đầu, khuôn mặt vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp nhưng trong ánh mắt có một chút tò mò.
Thanh Long gật đầu hài lòng. Anh biết Anh Hoàng là người đáng tin cậy và hiệu quả. Sau khi hai người rời đi, Thanh Long ngả lưng vào ghế, thở dài một tiếng nhẹ nhõm. Cuộc chiến với Hắc Ưng chưa kết thúc, nhưng ít nhất, anh đã bắt đầu giải quyết những tổn thất bên lề. Mỹ Ngọc không chỉ là một đối tác kinh doanh, cô là một phần của cuộc đời anh, một người phụ nữ quan trọng mà anh không thể để mất. Anh cần cô, không chỉ để cùng anh xây dựng đế chế, mà còn để sẻ chia những gánh nặng, những cô đơn mà một người đàn ông đứng trên đỉnh quyền lực phải đối mặt.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng buổi trưa vẫn chói chang, nhưng không còn cảm thấy lạnh lẽo như buổi sáng. Long Thịnh đang dần hồi phục, và anh cũng vậy. Anh sẽ không để Hắc Ưng lợi dụng bất kỳ khe hở nào, đặc biệt là những khe hở trong trái tim anh. Anh sẽ hàn gắn những rạn nứt, củng cố những mối quan hệ, biến chúng thành những pháo đài vững chắc bảo vệ anh trong cuộc chiến cam go sắp tới. Hương vị của quyền lực, anh đã nếm trải. Giờ đây, anh muốn nếm trải cả hương vị của hạnh phúc trọn vẹn, bên cạnh những mỹ nhân của mình. Anh biết, ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Và luật của anh, là bảo vệ những người anh yêu thương.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả thành phố Thiên Hải. Ánh nắng cuối ngày hắt qua những ô cửa kính của Quán Cà Phê 'Thức', tạo nên một không gian ấm cúng, dịu nhẹ. Quán được thiết kế hiện đại với nội thất gỗ và bê tông trần, điểm xuyết những chậu cây xanh nhỏ, mang lại cảm giác thư thái và riêng tư. Tiếng nhạc instrumental du dương, nhẹ nhàng chảy tràn không gian, hòa cùng tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng và tiếng thì thầm của một vài khách hàng khác. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương trà thảo mộc thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, hoàn toàn tách biệt khỏi sự ồn ào, căng thẳng của đô thị bên ngoài.
Thanh Long đã có mặt từ trước, ngồi ở một góc khuất, nơi có thể bao quát cả lối vào nhưng vẫn đảm bảo sự kín đáo. Anh chọn một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, ánh nắng vàng hắt lên gương mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật đường nét nam tính và đôi mắt sâu thẳm. Anh vẫn mặc bộ vest đen lịch lãm, nhưng đã cởi bỏ áo khoác ngoài, chỉ còn chiếc sơ mi lụa trắng, toát lên vẻ phong trần nhưng vẫn quyền quý. Trên bàn, một ly cà phê đen đã vơi đi một nửa, và cạnh đó, chiếc Thiên Long Ấn được đặt gọn gàng, như một vật tùy thân không thể thiếu. Anh nhìn ra ngoài, nơi những dòng xe bắt đầu thắp đèn, tạo thành những dòng sông ánh sáng rực rỡ.
Chẳng mấy chốc, Mỹ Ngọc xuất hiện. Cô bước vào quán với sự tự tin và kiêu sa thường thấy. Thân hình thanh mảnh nhưng đầy đặn, mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, tôn lên chiếc cổ thon thả và bờ vai ngọc ngà. Cô diện một bộ váy công sở màu xanh coban sang trọng, ôm sát những đường cong quyến rũ, toát lên vẻ chuyên nghiệp và đẳng cấp. Làn da trắng ngần của cô càng thêm nổi bật dưới ánh đèn dịu nhẹ. Đôi mắt phượng sắc bén của cô quét một lượt quanh quán, rồi dừng lại ở Thanh Long. Dù giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng Thanh Long vẫn nhận ra một chút căng thẳng, thậm chí là giận dỗi ẩn sâu trong ánh nhìn ấy. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, sang trọng của cô thoang thoảng trong không khí khi cô tiến lại gần.
"Anh Long, tôi không nghĩ anh còn thời gian cho những cuộc gặp thế này," Mỹ Ngọc nói, giọng cô rõ ràng, rành mạch, nhưng mang theo một chút lạnh lùng, như một lưỡi dao sắc bén khẽ cứa vào không khí. Cô ngồi đối diện anh, đặt chiếc túi xách hàng hiệu xuống ghế bên cạnh.
Thanh Long nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh chân thành và có chút mệt mỏi. "Ngọc, anh biết em đã lo lắng và có thể cảm thấy bị bỏ rơi. Anh xin lỗi." Anh không vòng vo, không bào chữa. Anh biết, cách tốt nhất để đối diện với Mỹ Ngọc là sự trực diện và chân thật. "Những ngày qua là một trận chiến sinh tử, anh đã quá tập trung vào nó mà quên mất... những điều quan trọng khác. Em là một trong số đó."
Mỹ Ngọc khẽ nhếch mày, đôi môi mỏng khẽ mím lại. Cô không phản ứng ngay lập tức, chỉ nhìn anh đầy dò xét. Sự kiêu hãnh của cô không cho phép cô dễ dàng bỏ qua. "Chiến trận của anh là của anh. Nhưng Long Thịnh, cũng là của chúng ta. Tôi đã phải gánh vác mọi thứ, đối mặt với truyền thông, với các nhà đầu tư đang hoang mang, trong khi anh... biến mất." Giọng cô vẫn sắc lạnh, nhưng Thanh Long cảm nhận được sự tổn thương ẩn sâu bên trong.
"Anh biết. Và anh vô cùng xin lỗi vì đã để em phải một mình đối mặt với bão tố," Thanh Long nói, giọng anh trầm ấm, đầy sự hối lỗi. Anh hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu chia sẻ, không phải với tư cách của một ông chủ quyền lực, mà là của một người đàn ông đang đối mặt với thử thách. "Em biết 'Bão Đen' là gì chứ? Nó không chỉ là một cuộc khủng hoảng kinh tế thông thường. Nó là một cuộc chiến được dàn dựng, một âm mưu thâm độc của Hắc Ưng để thâu tóm toàn bộ thị trường. Lão Gia Trần đã cảnh báo anh, Hắc Ưng không chỉ là một tập đoàn, chúng là một cái bóng đã gieo rắc từ rất lâu, một đế chế ngầm với những kế hoạch dài hạn, tàn độc."
Mỹ Ngọc lắng nghe, ánh mắt cô dần thay đổi. Từ sự giận dỗi và trách móc, nó chuyển sang sự tò mò, rồi đến sự thấu hiểu. Cô là một nữ doanh nhân thông minh, cô hiểu được mức độ nghiêm trọng của những gì Thanh Long đang nói. Cô cũng cảm nhận được gánh nặng mà anh đang mang.
"Anh đã phải đưa ra một 'canh bạc tử thần', một quyết định liều lĩnh để phá vỡ kế hoạch của chúng. Anh không thể nói với em, hay bất kỳ ai khác, vì sự an toàn của chính em. Hắc Ưng không ngần ngại nhắm vào những người thân cận của anh, những người phụ nữ của anh, để uy hiếp." Thanh Long nói, ánh mắt anh thoáng qua sự đau đớn khi nhắc đến những nguy hiểm đã cận kề. "Anh đã phải bảo vệ em, theo cách của anh, bằng cách giữ em ở ngoài vòng xoáy nguy hiểm đó. Nhưng anh đã sai, anh đã quá tập trung vào cuộc chiến mà quên mất rằng sự im lặng của anh có thể làm tổn thương em."
Anh dừng lại, nhìn sâu vào đôi mắt cô. "Anh thừa nhận, anh đã non nớt trong cách cân bằng giữa sự nghiệp và tình cảm. Anh đã quá tham vọng, quá cố chấp. Nhưng anh tin tưởng em, Ngọc. Tin tưởng hơn bất kỳ ai khác." Thanh Long nhẹ nhàng đưa tay ra, nắm lấy bàn tay mảnh mai của Mỹ Ngọc. Làn da cô mát lạnh, nhưng khi bàn tay anh chạm vào, một luồng điện nhẹ nhàng truyền qua, làm tan chảy một phần sự phòng thủ của cô. Anh cảm nhận được sự mềm mại nhưng cũng đầy mạnh mẽ của cô.
"Anh cần em," Thanh Long nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một chút khẩn cầu. "Không chỉ trên thương trường, để cùng anh xây dựng Long Thịnh thành một đế chế không thể đánh bại. Mà còn... bên cạnh anh, để anh có thể sẻ chia những gánh nặng này, những áp lực mà một mình anh không thể gánh vác mãi. Anh cần em tin tưởng anh, cần em hiểu cho anh, Ngọc."
Mỹ Ngọc ban đầu rụt tay lại một chút, nhưng rồi lại để yên. Ánh mắt cô dịu đi, những đường nét sắc sảo trên gương mặt như được làm mềm bởi ánh hoàng hôn. Cô nhìn vào bàn tay anh đang nắm lấy tay cô, rồi lại ngước lên nhìn vào đôi mắt anh. Cô thấy sự mệt mỏi, sự hối lỗi, nhưng cũng thấy cả sự kiên định và quyết tâm không ngừng nghỉ. Cô biết, Thanh Long không phải là người dễ dàng mở lòng, và việc anh chia sẻ những bí mật này, những gánh nặng này, là một sự tin tưởng tuyệt đối.
"Anh... anh đã làm tôi lo lắng đến chết," Mỹ Ngọc khẽ nói, giọng cô không còn sắc lạnh như trước, mà pha lẫn một chút nghẹn ngào. "Anh biến mất, không một lời giải thích. Tôi nghĩ anh đã quên đi tất cả, quên đi Long Thịnh, quên đi tôi." Nước mắt cô chực trào ra, nhưng cô cố gắng kìm nén, giữ lấy sự kiêu hãnh của mình.
Thanh Long siết nhẹ tay cô. "Không bao giờ. Em là một phần không thể thiếu của anh, Ngọc. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Anh không thể bỏ cuộc, càng không thể bỏ rơi em. Anh cần em mạnh mẽ, cần em cùng anh chiến đấu." Anh không chỉ nói về kinh doanh, mà còn về cuộc chiến trong cuộc đời anh, nơi cô sẽ là một đồng minh không thể thiếu.
Nụ cười mỉm nhẹ nhàng xuất hiện trên đôi môi Mỹ Ngọc. Sự căng thẳng trong cô dần tan biến, thay vào đó là sự thấu hiểu và một chút cảm động. Cô biết Thanh Long không phải là người đàn ông tầm thường, và cuộc chiến của anh cũng không phải là những trò kinh doanh thông thường. Cô đã nhìn thấy sự quyết tâm của anh, sự chân thành trong lời xin lỗi của anh.
"Được rồi," Mỹ Ngọc khẽ nói, giọng cô mềm mại hơn rất nhiều. "Lần sau, đừng để tôi lo lắng như vậy nữa. Hãy nhớ rằng, anh không phải lúc nào cũng phải một mình gánh vác mọi thứ. Tôi ở đây. Long Thịnh ở đây. Chúng ta ở đây."
Thanh Long nở nụ cười thật lòng, nụ cười hiếm hoi sau những ngày tháng căng thẳng. Anh đưa tay còn lại lên, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô. Sự ấm áp của da thịt, hương thơm dịu nhẹ từ cô, tất cả như xoa dịu đi những vết thương trong tâm hồn anh. Anh cảm nhận được sự kết nối giữa họ, không chỉ là đối tác, mà còn là những người bạn tri kỷ, những người có thể cùng nhau vượt qua mọi phong ba bão táp.
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, chỉ còn lại ánh đèn vàng dịu nhẹ từ trong quán. Tiếng nhạc instrumental vẫn du dương, tạo nên một không gian lãng mạn và đầy cảm xúc. Thanh Long biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến với Hắc Ưng còn dài, còn nhiều chông gai. Nhưng giờ đây, anh không còn cô đơn. Anh có Mỹ Ngọc, có Long Thịnh, và có niềm tin vào chính mình. Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Anh sẽ bảo vệ đế chế này, bảo vệ những người phụ nữ của anh, và biến Thiên Hải này thành vương quốc của riêng mình. Anh nhìn Mỹ Ngọc, trong ánh mắt cô giờ đây không còn sự giận dỗi, mà thay vào đó là một sự tin tưởng và một chút tình ý nồng nàn, hứa hẹn một mối quan hệ sâu sắc hơn, một sự hợp tác mạnh mẽ hơn trong tương lai.